Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 532: Áp Lực Và Lương Tri: Đối Thoại Với Binh Trưởng Triệu

Ánh nắng sáng muộn vẫn còn gay gắt, hắt xuống con đường đất khô cằn dẫn vào Đồn Gác Biên Giới, nhuộm vàng những bức tường đá sạm màu, tưởng chừng như đã đứng vững hàng trăm năm trước mọi phong ba bão táp. Gió từ phương bắc thổi về, mang theo hơi bụi và mùi kim loại gỉ sét vương vấn trong không khí, quyện lẫn với mùi mồ hôi chua và khói bếp lửa nấu ăn từ phía doanh trại. Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu đứng đợi bên ngoài văn phòng của Binh trưởng Triệu, cảm nhận rõ rệt bầu không khí căng thẳng, kỷ luật nơi đây, nhưng xen lẫn trong đó là một sự mệt mỏi khó tả.

Những người lính gác tuần tra, dù vóc dáng rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và những vết sẹo hằn sâu trên da thịt, nhưng ánh mắt họ lại mang một vẻ uể oải, thiếu sinh khí, trái ngược hoàn toàn với sự cảnh giác thường thấy ở chốn biên thùy. Giáp trụ của họ tuy vẫn sáng bóng, nhưng có những vết xước cũ kỹ, hằn sâu dấu ấn của thời gian và những trận chiến không tên. Tiếng vũ khí va chạm lanh canh từ phía sân tập, tiếng hô khẩu lệnh đều đặn của binh sĩ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng khô khốc, nhắc nhở Lâm Dịch về sự nghiệt ngã của cuộc sống quân ngũ nơi tiền tuyến. Trần Nhị Cẩu đứng cạnh hắn, vóc dáng trung bình, gương mặt ngây ngô hơn so với Lâm Dịch, nhưng đôi mắt nhanh nhẹn của hắn không ngừng đảo quanh, cảnh giác với mọi động tĩnh. Hắn có vẻ lo lắng hơn lần trước, có lẽ vì những gì đã chứng kiến trên đường đi, và cảm nhận được sự nặng nề của không khí ở đây.

Lâm Dịch, với thân hình gầy gò nhưng ánh mắt kiên định, vẫn giữ vẻ trầm tư thường thấy. Hắn không khỏi liên tưởng đến lần đầu gặp Binh trưởng Triệu, khi mà mọi thứ dường như còn có vẻ sáng sủa hơn đôi chút. Giờ đây, chỉ sau vài ngày, áp lực dường như đã đè nặng lên mọi ngóc ngách của đồn gác này, giống như tấm áo giáp cũ kỹ đang dần mục ruỗng, chờ đợi một đòn chí mạng để tan vỡ. Hắn biết, sự dè chừng của Binh trưởng Triệu không phải là sự từ chối hoàn toàn, mà là sự phản ánh của một người đang bị kẹt giữa trách nhiệm, lương tâm và những xiềng xích vô hình của quyền lực cấp trên. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhủ, "và những người như Binh trưởng Triệu lại càng phải gánh chịu nhiều hơn."

Một người lính canh khác, vẻ mặt nghiêm nghị, dáng người rắn rỏi hơn hẳn những người lính tuần tra, bước ra từ cửa văn phòng. Hắn ta nhìn Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu với ánh mắt dò xét, rồi lên tiếng, giọng nói đều đều, không chút cảm xúc: "Binh trưởng đang bận quân vụ, không thể tiếp kiến. Mời hai vị quay về."

Lâm Dịch không hề tỏ ra thất vọng hay nao núng. Hắn biết đây chỉ là một phép thử, một động thái quen thuộc của những người trong hệ thống quan trường. Hắn đã lường trước được điều này. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi đáp lời, giọng nói không quá lớn nhưng đủ để truyền tải sự khẩn thiết: "Phiền huynh đệ báo lại, ta có việc khẩn cấp liên quan đến an nguy biên cương cần gặp Binh trưởng Triệu. Việc này không thể chậm trễ, mỗi khoảnh khắc trôi qua đều có thể định đoạt số phận của hàng vạn người dân lương thiện. Xin huynh đệ một lần nữa chuyển lời."

Người lính canh cau mày, ánh mắt lộ vẻ khó chịu. Hắn đã quen với những lời thỉnh cầu, những lời van xin, nhưng thái độ điềm tĩnh và sự kiên quyết trong ánh mắt của Lâm Dịch lại khiến hắn có chút bối rối. "Ta đã nói rồi, Binh trưởng rất bận. Huynh đệ nên hiểu cho."

"Ta hiểu," Lâm Dịch đáp, giọng nói trầm lắng nhưng đầy sức nặng. "Ta hiểu áp lực mà Binh trưởng đang phải chịu đựng, và ta cũng hiểu rằng huynh đệ chỉ làm tròn bổn phận của mình. Nhưng xin huynh đệ hãy nghĩ xem, nếu như một tin tức quan trọng, một kế sách có thể xoay chuyển tình thế bị bỏ lỡ chỉ vì sự cứng nhắc của quy củ, thì cái giá phải trả sẽ là gì? Biên cương đang đứng trước nguy cơ lớn, huynh đệ có thể cảm nhận được điều đó mà, phải không? Những người lính gác ngoài kia, những gia đình đang sống trong sợ hãi, họ cần một tia hy vọng. Và đôi khi, tia hy vọng đó lại đến từ những nơi ít ai ngờ tới." Lâm Dịch nói, ánh mắt lướt qua những người lính đang tuần tra, những gương mặt gầy gò, mệt mỏi. Hắn cố tình nhấn mạnh vào "an nguy biên cương" và "số phận của hàng vạn người dân lương thiện," những từ ngữ có thể chạm đến lương tâm của một người lính.

Người lính canh nhìn Lâm Dịch một lúc lâu, ánh mắt đắn đo. Hắn ta đã chứng kiến quá nhiều cảnh khổ, chứng kiến sự mục ruỗng từ bên trong, và cũng cảm nhận được sự bất an đang bao trùm vùng biên. Lời nói của Lâm Dịch, dù có chút khoa trương, nhưng lại đánh trúng vào nỗi lo lắng thầm kín của hắn. Cuối cùng, hắn thở dài một tiếng, như muốn trút bỏ gánh nặng. "Ta sẽ báo lại, nhưng Binh trưởng có tiếp kiến hay không, ta không dám đảm bảo. Hai vị hãy chờ ở đây. Nếu không được, xin đừng làm khó ta."

"Đa tạ huynh đệ," Lâm Dịch nói, cúi đầu nhẹ. Trần Nhị Cẩu nãy giờ im lặng, chỉ biết lo lắng nhìn Lâm Dịch, giờ mới dám thở phào nhẹ nhõm. Hắn biết, Lâm Dịch đã dùng lý lẽ và sự kiên trì của mình để phá vỡ bức tường đầu tiên. Tuy nhiên, Lâm Dịch vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go hơn nhiều. Cuộc đối đầu thực sự không phải với người lính canh, mà là với sự cứng nhắc của hệ thống, với nỗi sợ hãi và áp lực vô hình từ Thẩm Đại Nhân đang đè nặng lên Binh trưởng Triệu. Hắn phải kiên nhẫn, phải khéo léo, bởi vì Binh trưởng Triệu là một mắt xích quan trọng trong kế hoạch bảo vệ Thôn Làng Sơn Cước của hắn.

Hắn và Trần Nhị Cẩu lui về một góc khuất, dưới bóng mát hiếm hoi của một cây cổ thụ cằn cỗi. Nắng vẫn đổ lửa xuống đất, nhưng gió đã dịu đi đôi chút. Lâm Dịch nhắm mắt lại, trong đầu hắn bắt đầu phác thảo lại kịch bản cho cuộc đối thoại sắp tới. Hắn cần phải khơi gợi lương tâm của Binh trưởng Triệu, nhưng đồng thời cũng phải đưa ra những giải pháp thực tế, những bằng chứng không thể chối cãi. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hắn sẽ dùng nó để chiến thắng trận chiến này, từng bước một.

***

Khoảng thời gian chờ đợi dường như kéo dài vô tận dưới cái nắng gay gắt của buổi trưa. Tiếng dế bắt đầu râm ran đâu đó trong các lùm cỏ khô, báo hiệu sự chuyển giao giữa buổi sáng và buổi chiều, nhưng sự oi ả vẫn không hề suy giảm. Hơi nóng hầm hập bốc lên từ mặt đất, khiến không khí trở nên nặng nề, ngột ngạt. Cuối cùng, sau một hồi lâu, người lính canh ban nãy quay trở lại, ra hiệu cho Lâm Dịch. "Binh trưởng cho gọi. Nhưng chỉ một mình ngươi thôi." Hắn ta nhìn Trần Nhị Cẩu với vẻ dò xét.

Trần Nhị Cẩu có chút lo lắng, định lên tiếng, nhưng Lâm Dịch đã trấn an hắn bằng một cái gật đầu nhẹ. "Nhị Cẩu cứ chờ ở đây," hắn nói, rồi bước theo người lính canh vào trong.

Căn phòng của Binh trưởng Triệu vẫn đơn sơ như lần trước, nhưng dường như lại trở nên chật chội và ngột ngạt hơn dưới ánh nắng chói chang hắt qua ô cửa sổ nhỏ. Bụi lơ lửng trong không khí, tạo nên những vệt sáng mờ ảo khi tia nắng xuyên qua. Mùi mực khô, giấy cũ và mùi gỗ mốc quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của những nơi chất chứa nhiều công văn và sự lo toan. Trên bàn làm việc, chồng công văn vẫn cao ngất, cùng với những bản đồ cũ kỹ đã sờn rách ở các góc. Binh trưởng Triệu ngồi sau bàn, khuôn mặt sạm nắng và những vết sẹo hằn sâu trên má giờ đây lại càng lộ rõ vẻ mệt mỏi, cau có. Đôi mắt ông ta, dù sắc bén, nhưng ẩn chứa sự kiệt quệ về thể xác lẫn tinh thần. Ánh mắt ông ta quét qua Lâm Dịch, dò xét và đầy nghi ngờ.

"Lâm công tử," Binh trưởng Triệu lên tiếng, giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi, "ta đã nói rồi, quân đội có quy củ riêng. Ta không thể tùy tiện hợp tác với lực lượng dân sự, nhất là khi ngươi lại mang đến những thông tin mơ hồ, không có bằng chứng cụ thể." Ông ta dựa lưng vào ghế, thở dài một tiếng nặng nề, như thể đang gánh vác cả ngọn núi trên vai. "Lần trước ta đã nể mặt ngươi, nhưng không có nghĩa là ta có thể phớt lờ mọi quy tắc."

Lâm Dịch không vội vàng đáp lời. Hắn im lặng quan sát vị Binh trưởng. Hắn thấy rõ sự giằng xé trong nội tâm ông ta: một bên là trách nhiệm của một quan quân Đại Hạ, một bên là nỗi sợ hãi vô hình từ cấp trên, từ cái tên Thẩm Đại Nhân mà hắn đã nhắc đến. Sự mệt mỏi trên khuôn mặt, những vết nhăn sâu nơi khóe mắt, và cả cách ông ta dựa lưng vào ghế một cách bất lực, tất cả đều nói lên rằng Binh trưởng Triệu đang đứng trước một ngã ba đường đầy áp lực. Lâm Dịch hiểu rằng, để lay chuyển một người như ông ta, hắn không thể chỉ dùng lời lẽ suông, mà phải chạm đến cốt lõi của lương tâm và nghĩa vụ.

"Biên cương nguy cấp, dân chúng lầm than, Binh trưởng," Lâm Dịch đáp, giọng nói trầm tĩnh nhưng mỗi từ đều mang theo một sức nặng. "Lương tri của một vị tướng quân có phải chỉ tuân theo quy củ hay còn phải bảo vệ bách tính? Đại Hạ vương triều có thể đã suy yếu, quan trường có thể đã mục ruỗng, nhưng những người lính như Binh trưởng, những người ngày đêm canh giữ biên ải, vẫn còn giữ được lòng trung thành với dân chúng, phải không?"

Lời nói của Lâm Dịch như một lưỡi dao sắc bén, đâm thẳng vào trái tim đang giằng xé của Binh trưởng Triệu. Ông ta giật mình, đôi mắt mệt mỏi nhìn thẳng vào Lâm Dịch, trong đó có cả sự tức giận và sự bất lực. "Ngươi không hiểu đâu," ông ta lẩm bẩm, giọng nói đầy chua chát. "Ngươi không hiểu những áp lực mà ta phải gánh chịu. Trên có Thẩm Đại Nhân giám sát, hắn ta có tai mắt khắp nơi, hắn ta có thể lật đổ ta bất cứ lúc nào nếu ta làm trái ý hắn. Hắn ta chỉ quan tâm đến lợi ích riêng, đến những khoản bổng lộc béo bở từ việc buôn lậu và cấu kết với ngoại tộc. Còn ta, ta chỉ là một con cờ nhỏ nhoi trong tay hắn. Quân lương cạn kiệt, binh sĩ mỏi mệt, bệnh tật triền miên, nhưng ta biết phải làm sao? Ta không có đủ người, không có đủ tiền để chống lại tất cả. Ta bị trói buộc, Lâm công tử, bị trói buộc bởi cái hệ thống mục ruỗng này!" Ông ta đập tay xuống bàn, tiếng động khô khốc vang vọng trong căn phòng.

Lâm Dịch im lặng lắng nghe. Hắn biết, đây là khoảnh khắc then chốt. Binh trưởng Triệu đã bộc lộ sự thật, đã phơi bày nỗi sợ hãi và sự bất lực của mình. "Ảnh hưởng của Thẩm Đại Nhân lên các quan lại địa phương rất lớn," Lâm Dịch thầm nghĩ, "hắn ta sẽ là một chướng ngại vật khó nhằn." Hắn cũng nhận ra sự yếu kém và mục ruỗng của Đại Hạ Vương Triều được nhấn mạnh qua tình trạng của Đồn Gác Biên Giới và sự thiếu thốn của quân đội.

"Nếu Thẩm Đại Nhân chỉ biết trục lợi, vậy ai sẽ bảo vệ biên cương?" Lâm Dịch hỏi lại, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy thuyết phục. "Ai sẽ bảo vệ những người lính đang đổ máu nơi tiền tuyến, ai sẽ bảo vệ những người dân vô tội đang sống trong sợ hãi? Chẳng lẽ Binh trưởng Triệu cam tâm nhìn cảnh biên ải Đại Hạ bị xâm lấn, nhìn cảnh dân chúng bị cướp bóc, giết hại chỉ vì sợ hãi một kẻ quan lại tham lam? Quy tắc sinh ra là để bảo vệ trật tự, bảo vệ người dân, chứ không phải để trở thành xiềng xích trói buộc lương tri của một vị tướng quân."

Hắn dừng lại một chút, để những lời nói đó thấm vào tâm trí Binh trưởng Triệu, rồi tiếp tục: "Chúng tôi không yêu cầu Binh trưởng công khai chống lại Thẩm Đại Nhân ngay lập tức. Chúng tôi chỉ yêu cầu Binh trưởng cho chúng tôi một cơ hội để chứng minh những gì chúng tôi nói là sự thật, để cùng nhau hành động một cách bí mật, để từ từ làm suy yếu thế lực của hắn ta và chống lại ngoại tộc. Ta có thể cung cấp thông tin tình báo chính xác, chi tiết về các hoạt động của ngoại tộc và những kẻ buôn lậu. Chúng tôi có thể theo dõi những tuyến đường mà chúng sử dụng, những điểm tập kết, nguồn cung ứng vũ khí và lương thực. Hơn thế nữa, chúng tôi còn có thể hỗ trợ về vật tư y tế. Mặc dù không nhiều, nhưng chúng tôi có thể cung cấp các loại thảo dược địa phương có tác dụng cầm máu, giảm đau, giúp binh sĩ của Binh trưởng giảm bớt phần nào đau đớn và duy trì sức chiến đấu. Chỉ cần Binh trưởng cho phép, chúng tôi sẽ trở thành tai mắt của Binh trưởng ở những nơi mà quân đội không thể vươn tới."

Binh trưởng Triệu im lặng, ánh mắt ông ta đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chói chang vẫn đang rọi xuống. Lời đề nghị của Lâm Dịch không chỉ là thông tin, mà còn là vật tư y tế – một điều mà ông ta đang vô cùng thiếu thốn cho binh sĩ của mình. Sự mệt mỏi trên khuôn mặt ông ta dần được thay thế bằng một sự cân nhắc, một sự đấu tranh nội tâm dữ dội. Ông ta muốn tin Lâm Dịch, muốn có một tia hy vọng, nhưng nỗi sợ hãi Thẩm Đại Nhân và sự cứng nhắc của hệ thống vẫn còn đó.

"Thông tin, vật tư y tế... Ngươi nói cụ thể hơn xem," Binh trưởng Triệu cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói đã bớt vẻ gay gắt hơn trước, nhưng vẫn đầy vẻ thận trọng. "Những tuyến đường vận chuyển mà ngươi nói là gì? Nguồn vật tư y tế của ngươi đến từ đâu? Ngươi muốn ta làm gì, và ngươi muốn gì từ ta?"

Lâm Dịch biết đây là lúc để đưa ra những chi tiết cụ thể, những lời lẽ có sức nặng. "Chúng tôi đã theo dõi một số tuyến đường mòn bí mật xuyên qua khu rừng phía Tây Nam, nơi mà cả ngoại tộc lẫn những kẻ buôn lậu thường dùng để vận chuyển hàng hóa và quân nhu. Chúng tôi cũng phát hiện ra một vài điểm tập kết nhỏ, nơi chúng thường ẩn náu trước khi tiến sâu vào nội địa. Về vật tư y tế, đó là những loại thảo dược quý hiếm mọc trong các khe núi gần Thôn Làng Sơn Cước. Dù không thể chữa bách bệnh, nhưng chúng có thể giúp giảm nhẹ thương tích, chống nhiễm trùng, và đặc biệt hữu ích trong những trường hợp cấp cứu khi quân y không kịp thời đến. Chúng tôi không đòi hỏi gì từ Binh trưởng ngoài sự tin tưởng và một đường dây liên lạc bí mật, an toàn. Mục tiêu của chúng tôi là chung, Binh trưởng. Đó là bảo vệ biên cương, bảo vệ người dân Đại Hạ."

Binh trưởng Triệu nhắm mắt lại, một hơi thở dài thoát ra khỏi lồng ngực. Ông ta đang tưởng tượng ra những tuyến đường mòn bí mật, những binh sĩ bị thương đang nằm rên rỉ vì thiếu thuốc men. Sự kiên trì và lý lẽ của Lâm Dịch, cùng với những đề nghị thực tế, đã khiến bức tường phòng thủ của ông ta dần lung lay. "Ngươi có vẻ đã chuẩn bị kỹ càng," ông ta nói, mở mắt ra, nhìn Lâm Dịch với một ánh m��t khác, không còn hoàn toàn là sự nghi ngờ, mà pha lẫn sự bất lực và một tia hy vọng mong manh. "Nhưng ta vẫn cần thời gian để suy nghĩ. Thẩm Đại Nhân không phải là kẻ dễ đối phó. Hắn ta có tai mắt khắp nơi. Nếu hắn phát hiện ra ta có liên hệ với ngươi, hoặc nếu những thông tin của ngươi không chính xác, ta sẽ phải chịu hậu quả nặng nề."

Lâm Dịch gật đầu, hiểu rõ sự lo lắng của Binh trưởng Triệu. "Thời gian không chờ đợi ai, Binh trưởng," hắn nhắc nhở, giọng nói mang một chút sự khẩn thiết. "Mỗi ngày chậm trễ là thêm một ngày biên cương của Đại Hạ thêm suy yếu, là thêm một cơ hội cho kẻ thù. Binh trưởng có thể không tin ta, nhưng hãy tin vào chính đôi mắt của mình, tin vào tình hình thực tế đang diễn ra. Chẳng lẽ Binh trưởng không nhìn thấy binh lính của mình đang thiếu thốn đến mức nào? Không nhìn thấy những tin tức về ngoại tộc ngày càng hung hãn? Nếu không có hành động kịp thời, e rằng chiến tranh thực sự sẽ sớm bùng nổ, và đến lúc đó, mọi thứ sẽ trở nên quá muộn."

Những lời nói của Lâm Dịch như một gáo nước lạnh tạt vào sự trì hoãn của Binh trưởng Triệu. Ông ta câm nín, nhìn Lâm Dịch với ánh mắt phức tạp. Sự yếu kém và mục ruỗng của Đại Hạ Vương Triều, cùng với ảnh hưởng của Thẩm Đại Nhân, đã tạo ra một tình thế tiến thoái lưỡng nan cho ông. Lâm Dịch biết, hắn đã gieo đủ hạt giống. Giờ là lúc để chúng nảy mầm.

***

Khi Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu bước ra khỏi đồn gác, mặt trời đã ngả về Tây, nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn. Ánh hoàng hôn rực rỡ nhưng trầm buồn, hắt những tia nắng cam đỏ xuống con đường đất, khiến những hạt bụi li ti trở nên lấp lánh như vàng cám. Gió nhẹ hiu hiu thổi, mang theo hơi lạnh se sắt của buổi chiều tà, làm dịu đi cái nóng bức ban trưa. Từ phía xa, những ngọn núi biên giới hùng vĩ ẩn hiện trong sương khói mờ ảo, trông có vẻ bí ẩn và đầy hiểm nguy. Tiếng dế kêu râm ran đã trở nên rõ ràng hơn, và vài đàn chim nhỏ vội vã bay về tổ, phá vỡ sự tĩnh lặng bao trùm cả vùng đất này.

Lâm Dịch không nói gì, chỉ trầm ngâm nhìn về phía chân trời, nơi những sắc màu rực rỡ của hoàng hôn dần nhường chỗ cho bóng đêm sắp buông xuống. Khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén, nhưng giờ đây có thêm một chút mệt mỏi. Hắn bước đi chậm rãi, bàn tay khẽ siết chặt. Cuộc đối thoại với Binh trưởng Triệu không phải là một chiến thắng vang dội, nhưng nó là một bước tiến quan trọng. Hắn đã thấy được sự giằng xé trong vị Binh trưởng đó, thấy được lòng trắc ẩn còn sót lại trong một hệ thống đã mục ruỗng.

Trần Nhị Cẩu đi bên cạnh, im lặng nhưng ánh mắt đầy lo lắng. Hắn không hiểu hết những gì đã diễn ra trong căn phòng kia, nhưng hắn cảm nhận được sự căng thẳng và sự phức tạp của tình hình. Sau một lúc, không kìm được sự tò mò và lo lắng, hắn khẽ hỏi, giọng nói dè dặt: "Đại ca, Binh trưởng Triệu... ông ấy có giúp chúng ta không?"

Lâm Dịch khẽ nhếch mép, một nụ cười nửa vời hiện lên trên khuôn mặt hắn, mang theo chút châm biếm và sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người. "Ông ấy sẽ giúp, theo cách của ông ấy," hắn đáp, ánh mắt vẫn dõi theo vầng mặt trời đang khuất dần sau rặng núi. "Nhưng điều quan trọng là ông ấy đã phải đối diện với lương tâm mình. Nỗi sợ hãi Thẩm Đại Nhân là có thật, sự ràng buộc của hệ thống cũng là có thật. Nhưng lương tri của một con người, trách nhiệm của một vị tướng quân với bách tính thì càng có thật hơn. Mầm đã gieo, giờ chỉ chờ thời điểm để nó đâm chồi nảy lộc."

Hắn dừng lại, rồi nói tiếp, giọng điệu mang một chút sự quyết đoán pha lẫn vẻ mệt mỏi: "Và hắn ta, Thẩm Đại Nhân, sẽ không thể che đậy mãi được những tội ác của mình. Áp lực mà hắn gây ra sẽ sớm trở thành con dao hai lưỡi, tự cắt vào chính hắn. Sự hợp tác dù ban đầu hạn chế với Binh trưởng Triệu này sẽ mở ra một kênh thông tin và hỗ trợ quan trọng cho chúng ta trong cuộc chiến sắp tới. Nhưng điều đó cũng có nghĩa là chúng ta sẽ phải tìm cách trực tiếp đối phó hoặc làm suy yếu Thẩm Đại Nhân để loại bỏ áp lực lên các đồng minh tiềm năng khác."

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, dù chưa thực sự hiểu hết những lời sâu xa của Lâm Dịch, nhưng hắn vẫn tin tưởng tuyệt đối vào đại ca mình. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" hắn khẳng định, giọng nói chất phác nhưng đầy nhiệt huyết.

Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, đầy rẫy chông gai và thử thách. Đại Hạ Vương Triều đang suy yếu rõ rệt, và những tin tức về các thế lực tu hành, về Cổ Ngọc Phù và linh khí mỏng manh đang dần xuất hiện rõ ràng hơn, không chỉ còn là lời đồn. Cuộc chiến không chỉ là giữa người với người, mà còn là giữa những thế lực vô hình, giữa sự sống và cái chết. Nhưng ít nhất, hắn đã gieo được một hạt mầm hy vọng vào một liên minh chính thống, một liên minh có thể giúp hắn bảo vệ những người hắn trân quý trong cơn loạn lạc sắp tới. Hắn không mơ mộng trở thành anh hùng hay thay đổi thế giới. Ưu tiên hàng đầu của hắn vẫn là sinh tồn, bảo vệ những người xung quanh. Và để làm được điều đó, hắn phải không ngừng thích nghi, không ngừng suy luận, và không ngừng chiến đấu, từng bước một, như cách hắn đã làm từ khi xuyên không đến thế giới này.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free