Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 531: Hành Lang Quan Trường: Lời Thỉnh Cầu Đến Binh Trưởng Triệu

Ánh mặt trời đã lên cao, chiếu rọi khắp Cánh Đồng Bất Tận. Trong ánh nắng chói chang đó, Lâm Dịch cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai. Anh đang dần thích nghi và trở nên thực dụng hơn trong bối cảnh loạn lạc, làm mờ ranh giới giữa 'người tốt' và 'kẻ xấu' trong các quyết định của mình. Thẩm Đại Nhân, thế lực ngoại tộc, và thậm chí là cả những bí ẩn về thế giới tu hành đang dần hé lộ, tất cả đều đang chờ đợi. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.

Hắn hít một hơi sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí buổi sáng dần tan biến, thay vào đó là hơi ấm của ngày mới. Dù cho con đường phía trước có chông gai đến mấy, hắn cũng sẽ không lùi bước. Vì sinh tồn, vì Thôn Làng Sơn Cước, và vì những người hắn trân quý.

Con đường mòn về Thôn Làng Sơn Cước vẫn còn quanh co và dài hun hút dưới nắng sớm. Gió nhẹ lay động những đám cỏ dại ven đường, mang theo mùi đất khô và chút hơi ẩm còn sót lại của sương đêm. Lâm Dịch bước đi trầm tư, bóng hắn đổ dài phía trước, như một người lữ hành mang theo vô vàn suy nghĩ. Trần Nhị Cẩu theo sát phía sau, dáng vẻ trung thành và cảnh giác, đôi mắt không ngừng đảo quanh những bụi cây, những phiến đá, như thể sợ hãi một mối nguy hiểm vô hình nào đó có thể bất ngờ ập đến từ bất kỳ đâu.

"Đại ca, chúng ta cứ thế này mà về sao?" Nhị Cẩu lên tiếng, giọng nói có chút dè dặt, ph�� vỡ sự im lặng kéo dài. "Không cần chờ xem Hắc Sa Bang sẽ làm gì sao?"

Lâm Dịch khẽ lắc đầu, ánh mắt xa xăm hướng về phía chân trời, nơi những dãy núi quen thuộc của Thôn Làng Sơn Cước bắt đầu hiện rõ đường nét. "Không cần. Ta đã nói rõ những gì cần nói. Giờ là lúc họ hành động để chứng minh giá trị của mình, và cũng là lúc chúng ta thực hiện bước đi tiếp theo."

Trong đầu Lâm Dịch, một bản đồ chiến lược vô hình đang dần hình thành. Liên minh với Bang Hắc Sa, dù cần thiết và đã mang lại những thành công bước đầu, nhưng chỉ là một giải pháp tạm thời, mang tính thực dụng và đôi khi nguy hiểm. Giang hồ có luật của giang hồ, và sự trung thành của họ thường chỉ tồn tại chừng nào lợi ích còn được đảm bảo. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "nhưng sinh tồn một cách ổn định và bền vững thì không thể chỉ dựa vào một bang cướp."

Hắn cần một thế lực chính thống hơn, một điểm tựa vững chắc hơn để đối phó với những biến động lớn lao sắp tới. Và trong bối cảnh Đại Hạ vương triều đang trên đà suy thoái, những quan lại tham nhũng đầy rẫy, việc tìm kiếm một người có lương tri và trách nhiệm trong hệ thống chính quyền quả thực khó như mò kim đáy bể. Binh trưởng Triệu, người trấn thủ Đồn Gác Biên Giới, là hy vọng duy nhất của hắn lúc này.

"Liệu Binh trưởng Triệu có thực sự đáng tin cậy không?" Lâm Dịch tự hỏi. Những lời đồn đại về ông ta ở vùng biên giới không nhiều, nhưng đa phần đều cho rằng ông là một vị tướng biên thùy cương trực, không bị cuốn vào vòng xoáy tham nhũng của Thẩm Đại Nhân ở Thành Thiên Phong. Tuy nhiên, trong cái thế giới mà quyền lực và thân phận đè nặng lên mọi thứ, liệu một người "lương tri" có đủ sức mạnh để chống lại cả một hệ thống mục ruỗng? Hay ông ta cũng chỉ là một quân cờ khác, một kẻ sẽ bị nghiền nát khi loạn lạc thực sự bùng nổ?

Lâm Dịch nhíu mày. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Hắn biết rõ điều đó hơn ai hết. Sự công bằng là thứ phải tự mình giành lấy, tự mình xây dựng. Và để làm được điều đó, hắn cần thông tin, cần đồng minh, cần cả những mưu lược mà người đời thường gọi là "thủ đoạn." Việc tiếp cận Binh trưởng Triệu sẽ là một bài kiểm tra khác, không chỉ cho ông ta mà còn cho chính Lâm Dịch. Nó đòi hỏi sự kiên nhẫn, sự khéo léo trong giao tiếp, và khả năng đọc vị con người – những kỹ năng mà hắn đã mài giũa không ngừng kể từ khi xuyên không đến đây.

Hắn quay sang Nhị Cẩu, thấy vẻ mặt căng thẳng của người bạn đồng hành. "Nhị Cẩu, ngươi cứ bình tĩnh. Chúng ta đã an toàn. Nhưng sắp tới, có thể sẽ có chút rắc rối nhỏ."

"Rắc rối gì vậy đại ca?" Nhị Cẩu hỏi ngay, tay không tự chủ siết chặt chuôi đao bên hông.

"Không phải rắc rối kiểu đánh đấm," Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Mà là rắc rối của lời nói. Ngươi cứ đi theo ta, không cần nói gì nhiều, chỉ cần giữ vững tinh thần là được."

Nhị Cẩu gật đầu răm rắp. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Câu nói quen thuộc đó mang lại cho Lâm Dịch một cảm giác an tâm nhỏ nhoi. Ít nhất, hắn có một người bạn đồng hành trung thành, người sẽ không nghi ngờ hay phản bội hắn vì lợi ích cá nhân. Trong cái thế giới đầy rẫy sự lừa lọc này, sự tin tưởng đ��n thuần ấy quý giá hơn vàng bạc.

Họ tiếp tục bước đi, tiếng bước chân đều đặn trên con đường đất. Nắng lên cao, hắt những tia sáng gay gắt xuống mặt đất, khiến không khí trở nên oi ả. Lâm Dịch cảm nhận được sự khô nóng của gió, vị bụi đất mặn chát trên đầu lưỡi, và cái cảm giác mệt mỏi từ cuộc hành trình dài. Nhưng trong tâm trí hắn, sự mệt mỏi thể xác chẳng đáng là gì so với gánh nặng của những toan tính, những lo âu về tương lai mịt mờ của vùng biên giới này. Hắn đang tiến đến một ngã rẽ mới, nơi hắn sẽ phải đối mặt với một tầng lớp quyền lực khác, đòi hỏi một chiến lược hoàn toàn khác so với việc đàm phán với một bang cướp. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng nó cũng cần được sử dụng đúng cách, đúng đối tượng.

***

Khi mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, hắt những tia nắng vàng rực xuống Đồn Gác Biên Giới, Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu cuối cùng cũng đến nơi. Từ xa, đồn gác hiện ra như một pháo đài cô độc giữa đồng không mông quạnh. Những bức tường đá xám xịt, cao ngất, sừng sững đối chọi với cái khắc nghiệt của biên thùy. Trên các tháp canh, những bóng lính gác đứng bất động, trông như những bức tượng đá, đôi mắt không ngừng quét qua vùng đất rộng lớn phía trước. Tiếng gió rít qua các khe tường, mang theo mùi bụi, mùi mồ hôi và cả mùi kim loại từ vũ khí của binh lính, tạo nên một bầu không khí căng thẳng, kỷ luật đến nghẹt thở.

Họ chậm rãi tiến lại gần cổng chính, nơi hai người lính đứng gác, vai vác trường thương, vẻ mặt mệt mỏi nhưng vẫn đầy cảnh giác. Trang phục của họ tuy có phần sờn cũ, nhưng vẫn gọn gàng, toát lên sự khắc khổ của những người lính biên thùy. Ánh mắt họ sắc lạnh, đánh giá từng bước chân của hai kẻ lạ mặt.

"Dừng lại!" Một người lính gác chặn ngang, trường thương của hắn giơ lên, mũi nhọn sáng loáng dưới nắng gắt, chỉ thẳng vào ngực Lâm Dịch. Giọng hắn trầm đục, mang theo vẻ kiệt sức nhưng không kém phần uy nghiêm. "Hai người là ai? Đến đây có việc gì?"

Trần Nhị Cẩu lập tức đưa tay lên chuôi đao bên hông, ánh mắt nheo lại đầy đề phòng. "Chúng ta là người Thôn Làng Sơn Cước, đến đây có việc muốn gặp Binh trưởng Triệu!"

Lâm Dịch đưa tay ngăn Nhị Cẩu lại, mỉm cười nhẹ, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể. Hắn biết, lúc này không phải là lúc để tỏ ra hung hăng. "Tại hạ là Lâm Dịch, đây là bằng hữu của ta, Trần Nhị Cẩu. Chúng tôi đến từ Thôn Làng Sơn Cước, có việc quan trọng liên quan đến an nguy vùng biên giới, muốn diện kiến Binh trưởng Triệu."

Người lính gác nhìn Lâm Dịch từ đầu đến chân, ánh mắt nghi ngờ dừng lại trên bộ y phục tuy sạch sẽ nhưng rõ ràng là thô sơ, vá víu của hắn. Khuôn mặt thanh tú, gầy gò của Lâm Dịch cùng với vẻ trầm tư của đôi mắt sâu thẳm chẳng giống một thư sinh yếu ớt, cũng chẳng phải một người nông dân chất phác. Hắn ta nhíu mày. "An nguy vùng biên giới? Ngươi là một dân thường, có thể biết được chuyện gì mà dám nói đến an nguy vùng biên? Có lệnh bài hay giấy tờ gì không?"

"Chúng tôi không có lệnh bài," Lâm Dịch đáp, giọng vẫn điềm tĩnh. "Nhưng những gì chúng tôi biết có thể giúp Binh trưởng Triệu nắm rõ tình hình hơn, đặc biệt là những hoạt động bất thường gần đây của ngoại tộc và những kẻ lợi dụng tình hình để trục lợi." Hắn cố tình nhấn mạnh từ "trục lợi", hy vọng nó sẽ khơi gợi sự chú ý của người lính.

Người lính gác ngó sang người đồng đội, rồi lại nhìn Lâm Dịch. Hắn thở dài một tiếng, vẻ chán nản hiện rõ trên khuôn mặt sạm nắng. "Chuyện liên quan đến ngoại tộc, các ngươi nên báo lên quan địa phương, chứ không phải đến thẳng đồn gác này. Binh trưởng rất bận rộn, không có thời gian tiếp những kẻ không rõ lai lịch." Giọng điệu của hắn lạnh nhạt, như thể đã quá quen với việc từ chối những thỉnh cầu vô cớ.

Lâm Dịch biết đây là lúc cần phải kiên nhẫn. Hệ thống quan lại triều đình luôn vận hành theo những quy tắc cứng nhắc, khác xa với sự linh hoạt của giang hồ. "Ta hiểu nỗi vất vả của các vị binh sĩ trấn thủ biên cương," hắn nói, giọng chất chứa sự đồng cảm. "Nhưng tình hình hiện tại rất cấp bách. Những kẻ ngoại tộc không chỉ quấy nhiễu, mà còn có dấu hiệu liên kết với một số thế lực bên trong. Chúng tôi đã trực tiếp chạm trán với chúng, và những thông tin chúng tôi thu thập được có thể giúp Binh trưởng Triệu đưa ra những quyết định quan trọng, bảo vệ vùng biên khỏi nguy cơ lớn hơn."

Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm vào tâm trí người lính. "Nếu Binh trưởng Triệu không thể tiếp kiến, xin hãy cho phép chúng tôi để lại một bức thư, trình bày rõ sự việc. Nhưng ta e rằng, chuyện quan trọng như thế này, tốt nhất vẫn là diện kiến trực tiếp."

Người lính gác chần chừ. Ánh mắt hắn quét một lượt qua Lâm Dịch và Nhị Cẩu. Hắn nhìn thấy sự chân thành trong lời nói của Lâm Dịch, và cả sự kiên quyết ẩn giấu dưới vẻ ngoài điềm tĩnh. Hắn cũng biết tình hình biên giới đang ngày càng tệ đi, không chỉ là những cuộc cướp bóc nhỏ lẻ. Những tin đồn về sự lớn mạnh của ngoại tộc đã lan truyền khắp nơi, và áp lực lên đồn gác cũng tăng lên mỗi ngày. Có thể, những kẻ này thực sự có thông tin hữu ích.

"Được rồi," hắn miễn cưỡng nói. "Các ngươi cứ đợi ở đây. Ta sẽ vào bẩm báo Binh trưởng. Nhưng đừng hy vọng nhiều. Binh trưởng Triệu không dễ gặp đâu." Hắn quay người, dặn dò người lính còn lại trông chừng, rồi bước nhanh vào bên trong đồn gác.

Trần Nhị Cẩu thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn giữ nguyên tư thế cảnh giác. "Đại ca, tên lính này khó chịu thật đấy."

"Đó là nhiệm vụ của hắn," Lâm Dịch khẽ nói. "Trong hoàn cảnh loạn lạc, sự cảnh giác là cần thiết. Hơn nữa, việc tiếp cận quan lại luôn khó khăn hơn nhiều so với giang hồ. Họ bị ràng buộc bởi nhiều quy tắc, nhiều mối lo ngại khác nhau. Chúng ta phải kiên nhẫn." Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái nắng gắt và gió mạnh quất vào mặt. "Đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường hợp tác với Binh trưởng Triệu sẽ không dễ dàng."

Hắn biết, việc Binh trưởng Triệu chấp thuận gặp mặt không có nghĩa là ông ta sẽ tin tưởng ngay lập tức. Sẽ có những câu hỏi, những thử thách, và Lâm Dịch sẽ phải chứng minh giá trị của mình một cách rõ ràng, không chỉ bằng lời nói mà còn bằng những thông tin cụ thể, đáng tin cậy. Hắn cũng phải cẩn trọng không tiết lộ quá nhiều về mối liên hệ với Bang Hắc Sa, bởi vì trong mắt quan quân, giang hồ luôn là mối hiểm họa, là những kẻ cần phải trấn áp. Sự khác biệt trong cách đối xử của giang hồ và quan lại sẽ là một bài học lớn cho hắn trong việc điều hành các mối quan hệ, một bài học về sự khéo léo và uyển chuyển trong hành xử.

Thời gian chờ đợi trôi qua chậm chạp dưới cái nắng chói chang. Tiếng lính tuần tra đi lại, tiếng vũ khí va chạm lanh canh, và mùi lửa nấu ăn từ xa xăm vọng lại, tất cả tạo nên một bức tranh sống động về cuộc sống nơi biên cương. Lâm Dịch đứng đó, bất động, ánh mắt vẫn trầm tư, trong đầu không ngừng sắp xếp lại những thông tin, những lập luận mà hắn sẽ dùng để thuyết phục Binh trưởng Triệu.

***

Sau một hồi chờ đợi tưởng chừng như vô tận, người lính gác ban nãy cuối cùng cũng trở ra. Vẻ mặt hắn không còn vẻ chán nản ban đầu mà thay vào đó là chút tò mò. "Binh trưởng Triệu đồng ý gặp các ngươi. Theo ta."

Lâm Dịch gật đầu, ra hiệu cho Nhị Cẩu đi theo. Họ bước qua cổng đồn gác, vào bên trong. Bầu không khí bên trong cũng không hề bớt căng thẳng. Những người lính đang luyện tập, tiếng hô vang vọng, tiếng vũ khí chạm nhau chan chát. Mùi mồ hôi và bụi đất nồng nặc trong không khí oi ả. Họ được dẫn qua một khoảng sân rộng, rồi đi vào một dãy nhà gỗ đơn sơ, nơi có vẻ là khu vực văn phòng.

Căn phòng làm việc của Binh trưởng Triệu không hề hoa mỹ hay xa hoa như tưởng tượng về một quan chức. Nó là một căn phòng nhỏ, tường gỗ, với một chiếc bàn gỗ cũ kỹ đặt ở giữa, chất đầy những chồng công văn và bản đồ biên giới. Phía sau bàn là một giá sách đơn giản, chứa một vài cuốn binh thư và sổ sách. Mùi mực và giấy cũ quyện lẫn với mùi khói và bụi từ bên ngoài, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của quân doanh. Ánh sáng yếu ớt lọt qua một ô cửa sổ nhỏ, chiếu rõ những hạt bụi lơ lửng trong không khí.

Binh trưởng Triệu ngồi ngay ngắn sau bàn, dáng người rắn rỏi, mặc một bộ giáp trụ gọn gàng nhưng có vẻ đã cũ kỹ. Khuôn mặt ông sạm nắng, những nếp nhăn hằn sâu ở khóe mắt và trán, cho thấy ông đã trải qua không ít gian khổ nơi biên cương. Một vết sẹo dài chạy dọc má trái, như một dấu ấn của những trận chiến khốc liệt. Đôi mắt ông ta, dù có chút mệt mỏi, vẫn giữ được sự sắc bén và kiên nghị của một vị tướng lĩnh. Ông ta không ngẩng đầu lên ngay, mà chỉ lướt mắt qua Lâm Dịch và Nhị Cẩu một cách nhanh chóng, như thể đang đánh giá hai người khách lạ.

"Ngươi là Lâm Dịch?" Giọng Binh trưởng Triệu trầm ấm nhưng đầy uy lực, không chút cảm xúc. "Người của Thôn Làng Sơn Cước? Ta nghe danh Thôn Làng Sơn Cước các ngươi đã lâu, một vùng đất nhỏ bé nhưng kiên cường. Có việc gì mà khiến một dân thường như ngươi phải đích thân đến tận đây?"

Lâm Dịch khẽ cúi đầu chào, giữ vẻ khiêm nhường nhưng không hề tự ti. "Tham kiến Binh trưởng Triệu. Tại hạ Lâm Dịch. Quả thật có việc quan trọng, liên quan đến sự an nguy của toàn bộ vùng biên giới này, không dám chậm trễ."

Binh trưởng Triệu nhấc một tập công văn từ trên bàn, lật lật vài trang, không nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Ngươi cứ nói đi. Ta không có nhiều thời gian." Thái độ của ông ta rõ ràng là nghi ngờ và có phần lạnh nhạt, như thể muốn kiểm tra sự kiên nhẫn của Lâm Dịch.

Lâm Dịch biết đây là lúc cần phải đi thẳng vào vấn đề, nhưng cũng phải thật khéo léo. "Tình hình biên giới đang nguy cấp hơn những gì Binh trưởng có thể hình dung. Chúng tôi, những người dân sống gần Cánh Đồng Bất Tận, đã chứng kiến những hoạt động bất thường của ngoại tộc trong thời gian gần đây. Chúng không chỉ đơn thuần là cướp bóc, mà còn có tổ chức, có mưu đồ lớn hơn."

Binh trưởng Triệu cuối cùng cũng đặt tập công văn xuống, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Hoạt động bất thường? Ngươi nói rõ hơn xem. Quân đội của Đại Hạ ta vẫn đang trấn giữ biên cương, không để lọt bất kỳ kẻ địch nào." Giọng ông ta có chút tự hào, nhưng cũng ẩn chứa sự mệt mỏi của một người đang phải gồng mình chống đỡ áp lực.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu. "Thưa Binh trưởng, những kẻ ngoại tộc này không còn hành động theo kiểu du mục nữa. Chúng có vẻ như được một thế lực nào đó hậu thuẫn, cung cấp vũ khí và lương thực. Cách đây không lâu, chúng tôi đã phải đối phó với một cuộc tập kích quy mô lớn, và chúng tôi phát hiện ra rằng, chúng không chỉ tấn công các làng mạc, mà còn cố gắng thiết lập các tuyến đường vận chuyển, có thể là để thông tin hoặc để buôn bán gì đó. Đặc biệt, chúng tôi tìm thấy những vật phẩm không thuộc về vùng biên, và cả những dấu hiệu cho thấy có sự liên kết với một số cá nhân bên trong Thành Thiên Phong."

Trần Nhị Cẩu đứng cạnh Lâm Dịch, ánh mắt lo lắng nhìn sang ông chủ. Những thông tin này, nếu nói không khéo, có thể khiến họ gặp rắc rối lớn.

Binh trưởng Triệu nhíu mày, vẻ mặt dần trở nên nghiêm túc hơn. "Liên kết với bên trong? Ngươi có bằng chứng gì?" Ánh mắt ông ta giờ đây không còn chỉ là sự nghi ngờ, mà còn có thêm vẻ dò xét, pha lẫn một chút... hy vọng, như thể ông ta cũng đang tìm kiếm một lời giải đáp cho những điều bất thường mà mình đã cảm nhận được.

"Chúng tôi không có bằng chứng cụ thể để trình lên Binh trưởng ngay lập tức," Lâm Dịch đáp, giữ thái độ bình tĩnh. "Nhưng chúng tôi có thông tin tình báo, những manh mối mà chúng tôi tin rằng Binh trưởng Triệu sẽ cần. Đặc biệt là về một số tuyến đường vận chuyển mà ngoại tộc và những kẻ trục lợi đang sử dụng, cũng như những dấu hiệu về nguồn cung cấp vũ khí và lương thực cho chúng." Lâm Dịch cố tình giữ lại một phần thông tin về Bang Hắc Sa, chỉ đề cập chung chung về "chúng tôi," để không làm phức tạp thêm tình hình.

Ông ta dựa lưng vào ghế, thở dài một tiếng nặng nề, dường như đang cân nhắc những lời Lâm Dịch vừa nói. Ánh mắt ông ta quét qua chồng công văn trên bàn, rồi nhìn ra ô cửa sổ nhỏ, nơi những bóng lính gác vẫn đang đứng im lìm dưới nắng. Lâm Dịch có thể cảm nhận được sự mệt mỏi, áp lực đang đè nặng lên vai vị Binh trưởng này. Ông ta có lương tri, có trách nhiệm, nhưng lại bị ràng buộc bởi hệ thống quan liêu mục ruỗng của triều đình, và có lẽ, cả những mệnh lệnh không rõ ràng từ cấp trên. Điều này tạo ra một xung đột lợi ích tiềm ẩn mà Lâm Dịch cần phải khai thác.

"Ngươi muốn ta làm gì?" Binh trưởng Triệu hỏi, giọng nói đã bớt lạnh nhạt hơn một chút, nhưng vẫn giữ vẻ thận trọng. "Ngươi muốn ta tin vào những lời nói không bằng chứng của một dân thường?"

"Ta không yêu cầu Binh trưởng tin tưởng hoàn toàn ngay lập tức," Lâm Dịch đáp, ánh mắt kiên định. "Mà là cùng nhau điều tra, cùng nhau hành động. Thôn Làng Sơn Cước của chúng tôi có những lợi thế về địa hình, về sự am hiểu địa phương. Chúng tôi có thể cung cấp thông tin, theo dõi các hoạt động bất thường. Còn quân đội của Binh trưởng, với sức mạnh và kỷ luật, có thể trấn áp, có thể ngăn chặn những hiểm họa lớn hơn trước khi chúng kịp lan rộng."

Lâm Dịch dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Binh trưởng Triệu. "Chúng tôi không muốn xưng bá, không muốn quyền lực. Chúng tôi chỉ muốn sinh tồn, muốn bảo vệ cuộc sống bình yên cho những người dân lương thiện. Và để làm được điều đó, chúng tôi cần sự hỗ trợ của Binh trưởng, của quân đội Đại Hạ. Đây không phải là chuyện riêng của Thôn Làng Sơn Cước, mà là chuyện chung của toàn bộ vùng biên. Nếu không có hành động kịp thời, e rằng chiến tranh thực sự sẽ sớm bùng nổ, và đến lúc đó, mọi thứ sẽ trở nên quá muộn."

Những lời nói của Lâm Dịch, dù không khoa trương, nhưng lại chất chứa một sự khẩn thiết và chân thành, dường như đã chạm đến một phần nào đó trong lòng Binh trưởng Triệu. Ông ta gật đầu chậm rãi, ánh mắt vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng, nhưng đã giảm bớt sự nghi ngờ ban đầu. "Ngươi nói không sai," ông ta lẩm bẩm, như tự nói với chính mình. "Tình hình biên giới quả thực đang ngày càng phức tạp. Những thông tin về quân địch mà ngươi hé lộ, nếu là thật, sẽ bổ sung vào bức tranh lớn hơn về cuộc chiến sắp bùng nổ vào năm 1610 Đại Hạ, một cuộc chiến mà chúng ta vẫn đang cố gắng trì hoãn."

Ông ta nhìn Lâm Dịch một lần nữa, đôi mắt sắc bén nhưng mệt mỏi ẩn chứa một tia hy vọng mong manh. "Được rồi, Lâm Dịch. Ta sẽ cho ngươi một cơ hội. Nhưng ngươi phải chứng minh những gì mình nói là sự thật, và ngươi phải chứng minh rằng, ngươi có thể tin tưởng được. Ta không muốn bất kỳ rắc rối nào từ những kẻ không rõ lai lịch."

Lâm Dịch hiểu rõ ý của Binh trưởng Triệu. Sự hợp tác với ông ta sẽ không dễ dàng, đòi hỏi hắn phải chứng minh giá trị và sự đáng tin cậy của mình một cách rõ ràng hơn nữa. Binh trưởng Triệu, dù có lương tri, vẫn bị ràng buộc bởi hệ thống và mệnh lệnh triều đình, tạo ra những xung đột lợi ích tiềm ẩn. Nhưng ít nhất, cánh cửa đã mở.

"Đa tạ Binh trưởng đã tin tưởng," Lâm Dịch nói, cúi đầu một lần nữa. "Chúng tôi sẽ không làm Binh trưởng thất vọng. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và chúng tôi sẽ dùng nó để phục vụ cho mục tiêu chung."

Binh trưởng Triệu không nói gì thêm, chỉ phất tay ra hiệu cho Lâm Dịch. Dường như ông ta đang chìm sâu vào những suy nghĩ riêng, cân nhắc giữa trách nhiệm của một quan quân và những rủi ro khi hợp tác với một dân thường. Lâm Dịch hiểu rằng, cuộc đàm phán thực sự chỉ vừa mới bắt đầu. Con đường phía trước vẫn còn dài, đầy rẫy chông gai và thử thách, nhưng ít nhất, hắn đã gieo được một hạt mầm hy vọng vào một liên minh chính thống, một liên minh có thể giúp hắn bảo vệ những người hắn trân quý trong cơn loạn lạc sắp tới.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free