Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 530: Thỏa Thuận Biên Cương: Giá Trị Của Một Quân Sư

Ánh bình minh từ từ trỗi dậy trên Cánh Đồng Bất Tận, nhuộm một dải màu cam hồng lên đường chân trời phía đông. Không khí buổi sớm vẫn còn se lạnh, mang theo hơi ẩm của sương đêm và mùi đất hoang dã. Gió nhẹ lay động những ngọn cỏ úa vàng, tạo nên một bản hòa tấu xào xạc đều đặn, như tiếng thở dài của vùng đất rộng lớn. Xa xa, tiếng chim sơn ca cất lên lảnh lót, phá tan sự tĩnh mịch còn sót lại của màn đêm. Lâm Dịch đứng bên ngoài lều trại tạm bợ của Bang Hắc Sa, hít thở một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt thấm vào phổi, nhưng cũng mang theo một sự tỉnh táo cần thiết.

Đêm qua, cuộc tập kích đã thành công mỹ mãn. Quân ngoại tộc, hay đúng hơn là một toán cướp có vũ trang được trang bị sơ sài, đã bị đánh cho tan tác. Chiến lợi phẩm thu được không nhiều, nhưng thông tin tình báo lại vô cùng giá trị. Điều quan trọng hơn cả, hắn đã chứng minh được năng lực của mình trước Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, một kẻ giang hồ lão luyện và đầy thực dụng. Sự nể trọng trong ánh mắt của lão ta không thể che giấu được, và lời đề nghị liên minh đã được đưa ra. Tuy nhiên, Lâm Dịch biết, đó mới chỉ là bước khởi đầu.

Hắn nhìn về phía mặt trời đang lên cao dần, đôi mắt trầm tư. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Để sinh tồn, hắn buộc phải sử dụng mọi nguồn lực, kể cả những kẻ mà trong thế giới cũ, hắn sẽ gọi là "xã hội đen". Bang Hắc Sa không phải là một lực lượng chính quy, chúng là những kẻ sống ngoài vòng pháp luật, quen với cướp bóc và bạo lực. Liên minh với chúng, về bản chất, là sự thỏa hiệp với những giá trị mà hắn từng được dạy dỗ. Nhưng ở đây, trong cái thế giới loạn lạc này, ranh giới đạo đức trở nên mờ nhạt hơn bao giờ hết. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, để bảo vệ Thôn Làng Sơn Cước, hắn phải chấp nhận vấy bẩn đôi tay mình.

Hắn nhớ lại lời cảnh cáo của mình với Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa: "Nếu có bất kỳ sự phản trắc nào, hoặc cố gắng lợi dụng ta vì mục đích riêng, ta sẽ không ngần ngại đáp trả." Hắn không phải là một vị thánh, cũng không phải một kẻ ngây thơ. Giang hồ hiểm ác, và hắn biết mình phải luôn cảnh giác. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa có thể nể trọng hắn lúc này, nhưng sự nể trọng đó sẽ biến mất ngay khi hắn không còn giá trị lợi dụng. Đó là quy luật của thế giới này, quy luật của kẻ mạnh.

Lâm Dịch đưa tay xoa nhẹ thái dương. Một cơn đau âm ỉ vẫn còn vương vấn sau những đêm dài thức trắng. Vẻ ngoài gầy gò, hơi xanh xao của hắn phản ánh đúng tình trạng cơ thể, hậu quả của việc thiếu ăn và lao động vất vả từ khi xuyên không đến đây. Nhưng đôi mắt hắn vẫn sắc bén, chứa đựng sự từng trải và khả năng quan sát của một người hiện đại. Hắn biết, mình không thể hiện sự yếu đuối. Trong mắt những kẻ như Bang Hắc Sa, đó là một điểm yếu chết người.

Trần Nhị Cẩu và A Cường đã chờ sẵn cách đó không xa, vẻ mặt của Nhị Cẩu vẫn còn nét lo lắng, trong khi A Cường lại tỏ ra phấn khích hơn hẳn. A Cường, với bản tính giang hồ hung hăng, có vẻ đã bị màn trình diễn mưu lược đêm qua của Lâm Dịch chinh phục hoàn toàn. Hắn ta từng là một kẻ hoài nghi, nhưng giờ đây ánh mắt nhìn Lâm Dịch đã có thêm phần kính nể.

"Đại ca, ngài không nghỉ ngơi thêm chút sao?" Trần Nhị Cẩu bước tới, giọng nói có chút ái ngại. "Sáng sớm gió lạnh, kẻo lại sinh bệnh."

Lâm Dịch khẽ lắc đầu. "Không sao. Vẫn còn việc cần làm." Hắn quay sang A Cường. "Đã kiểm kê kỹ càng chiến lợi phẩm chưa? Có gì đặc biệt không?"

A Cường nhanh chóng đáp lời, giọng hơi khàn nhưng đầy hào hứng. "Bẩm Lâm công tử, đã kiểm kê xong. Ngoài lương thực và một ít vũ khí thô sơ, chúng ta còn thu được vài tấm bản đồ cũ, và một chiếc túi da chứa một ít tiền tệ của Đại Hạ, nhưng không nhiều. Điều đáng nói là trên bản đồ có đánh dấu vài điểm lạ, không phải là những lộ tuyến thông thường."

Lâm Dịch nheo mắt. "Bản đồ? Mang đến đây cho ta xem."

A Cường vội vã chạy vào một chiếc lều nhỏ gần đó, mang ra một cuộn da dê cũ kỹ. Lâm Dịch mở ra, đưa mắt quét qua. Những nét vẽ thô sơ, nhưng đủ để hắn nhận ra một vài địa danh quen thuộc gần Thành Thiên Phong. Những điểm lạ mà A Cường nhắc đến, hóa ra lại là những con đường mòn bí mật, hoặc những vị trí có thể là kho lương, trạm gác nhỏ nằm sâu trong vùng rừng núi hiểm trở.

"Đây là những con đường mà các toán cướp thường dùng để di chuyển bí mật, tránh tai mắt quan phủ, hoặc có thể là tuy��n đường tiếp tế phụ của chúng," Lâm Dịch lẩm bẩm, ngón tay lướt trên bản đồ. "Quan trọng hơn, nó cho thấy những kẻ này không chỉ là những toán cướp bóc đơn thuần. Chúng có tổ chức, có kế hoạch. Và việc chúng có tiền tệ Đại Hạ, thậm chí là bản đồ chi tiết như thế này, chứng tỏ chúng không phải là quân ngoại tộc hoàn toàn xa lạ. Có lẽ chúng là những kẻ li khai, hoặc được hậu thuẫn bởi một thế lực nào đó bên trong Đại Hạ."

Trần Nhị Cẩu và A Cường ngơ ngác nhìn nhau. Đối với họ, cướp bóc là cướp bóc, quân ngoại tộc là quân ngoại tộc. Nhưng dưới góc nhìn của Lâm Dịch, mọi thứ đều có một lớp ý nghĩa sâu xa hơn. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và khả năng phân tích, suy luận của Lâm Dịch chính là thứ khiến hắn trở nên khác biệt.

"Điều này cần phải được báo cáo cho Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa," Lâm Dịch gấp bản đồ lại. "Nó có thể thay đổi cách chúng ta nhìn nhận về kẻ thù và các bước đi tiếp theo." Hắn quay người, hướng về phía chiếc lều lớn nhất trong trại, nơi Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đang chờ đợi.

Ánh sáng mặt trời đã lên cao hơn, chiếu thẳng vào cửa lều, tạo thành một vệt sáng chói lòa trên nền đất. Tiếng than củi cháy lách tách trong lò sưởi nhỏ bên trong lều, mang theo mùi khói bếp thoang thoảng, hòa lẫn với mùi da thuộc và mùi hương trà thanh đạm. Lâm Dịch bước vào, theo sau là Trần Nhị Cẩu và A Cường.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa ngồi đối diện, trên một tấm nệm trải dưới đất, thân hình vạm vỡ của hắn gần như choán hết một nửa không gian trong lều. Khuôn mặt dữ tợn với vết sẹo dài chạy từ mắt đến cằm dường như đã bớt đi phần nào vẻ hung hãn thường ngày, thay vào đó là sự trầm tư và dò xét. Vài thủ hạ cốt cán của hắn đứng im lặng bên cạnh, vẻ mặt hiếu kỳ, âm thầm đánh giá Lâm Dịch. Không khí trong lều vừa trang trọng, lại vừa tiềm ẩn một sự đối đầu vô hình.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa chậm rãi nhấp một ngụm trà nóng, hơi thở phả ra làn khói mỏng. Ánh mắt hắn sắc bén, như muốn xuyên thấu tâm can Lâm Dịch. "Kế sách của Lâm công tử quả thật phi thường. Bang Hắc Sa ta chưa từng có một chiến thắng nào dễ dàng và vang dội như vậy. Ngươi quả thật không phải kẻ tầm thường." Giọng hắn trầm đục, vang vọng trong không gian lều.

Lâm Dịch không kiêu ngạo, chỉ thản nhiên đáp lời. "Chỉ là biết dùng người đúng chỗ, và nắm bắt thời cơ. Nhưng chiến thắng này chỉ là một bước khởi đầu. Để Bang Hắc Sa có thể đứng vững trong loạn thế, cần nhiều hơn thế." Hắn không quên đặt cuộn bản đồ lên tấm thảm trước mặt Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. "Điều này có lẽ sẽ giúp ích cho Thủ Lĩnh."

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nhướn mày, vươn tay cầm lấy cuộn bản đồ, mở ra xem xét. Ánh mắt hắn dần trở nên nghiêm túc hơn khi nhìn vào những ký hiệu và tuyến đường lạ. "Đây... đây là những con đường nhỏ quanh Thành Thiên Phong, không phải lộ tuyến chính. Lão phu có biết vài ba con đường trong số này, nhưng không thể ngờ chúng lại được sử dụng để tiếp tế cho những kẻ này." Hắn ngước nhìn Lâm Dịch, ánh mắt lộ rõ sự kinh ngạc. "Ngươi đã tìm thấy nó ở đâu?"

"Trên người một trong những kẻ bị bắt," Lâm Dịch giải thích. "Có vẻ như chúng không chỉ là toán cướp bóc thông thường, mà còn có sự tổ chức chặt chẽ hơn chúng ta tưởng. Hoặc có thể, chúng được ai đó hậu thuẫn từ bên trong Thành Thiên Phong."

Lời nói của Lâm Dịch khiến không khí trong lều trở nên căng thẳng hơn. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa trầm ngâm một lúc lâu, sau đó gật đầu. "Lời ngươi nói không phải không có lý. Lão phu cũng đã từng nghi ngờ. Nhưng... nếu đúng như vậy, chúng ta đang đối phó với một thế lực lớn hơn nhiều." Hắn nhìn Lâm Dịch, ánh mắt dò xét. "Vậy ngươi muốn gì? Ngươi muốn Bang Hắc Sa làm gì cho ngươi? Ngươi có thể mang lại gì cho chúng ta?"

Đây chính là lúc then chốt. Lâm Dịch biết Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa là một kẻ thực dụng, và hắn phải đưa ra một đề xuất đủ hấp dẫn.

"Bang Hắc Sa mạnh về số lượng và sự linh hoạt, nhưng thiếu mưu lược và tầm nhìn chiến lược," Lâm Dịch bắt đầu, giọng điệu điềm tĩnh nhưng dứt khoát. "Ta sẽ cung cấp điều đó. Ta sẽ giúp các ngươi nhìn rõ hơn về tình hình loạn lạc, về kẻ thù thực sự, và cách để Bang Hắc Sa không chỉ sinh tồn mà còn phát triển trong thời loạn này. Đổi lại, các ngươi sẽ là đôi mắt, đôi tai của ta ở Thành Thiên Phong, quấy rối kẻ thù, và quan trọng nhất, là đối phó với Thẩm Đại Nhân."

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ khô khốc. "Thẩm Đại Nhân... Lão ta là một con cáo già, và có rất nhiều tay chân. Hắn ta còn có quan hệ mật thiết với các thế gia lớn ở Thành Thiên Phong. Ngươi muốn đối phó với hắn, không phải chuyện đơn giản."

"Ta biết," Lâm Dịch gật đầu. "Nhưng hắn là mối đe dọa trực tiếp đến sự an toàn của Thôn Làng Sơn Cước, và cũng là một chướng ngại lớn cho bất kỳ ai muốn ổn định vùng biên cương này. Hắn thối nát, tham lam, và sẵn sàng bán đứng bất cứ ai để đạt được lợi ích riêng. Một khi loạn lạc bùng nổ toàn diện, hắn sẽ trở thành một ngòi nổ nguy hiểm." Hắn nhìn thẳng vào mắt Thủ Lĩnh. "Việc đối phó với Thẩm Đại Nhân không chỉ là lợi ích của riêng ta, mà còn là lợi ích của Bang Hắc Sa. Hắn là một kẻ có thể dễ dàng quay lưng lại với các ngươi khi không còn giá trị lợi dụng."

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nhíu mày, suy nghĩ. Lời Lâm Dịch nói không phải không có lý. Trong giang hồ, hắn ta đã quá quen với việc bị các quan lại khinh rẻ, lợi dụng rồi vứt bỏ. Thẩm Đại Nhân, đúng là một mối họa tiềm tàng.

"Vậy ngươi muốn Bang Hắc Sa làm gì cụ thể?" Thủ Lĩnh hỏi, giọng điệu đã bớt đi sự nghi ngờ, thay vào đó là sự tò mò và thực dụng. "Gây rối loạn tuyến tiếp tế của hắn? Thu thập thông tin tình báo? Hay ám sát hắn?"

Lâm Dịch lắc đầu. "Không phải ám sát. Hiện tại, chúng ta không đủ khả năng để làm điều đó, và nó sẽ chỉ khiến tình hình thêm tồi tệ. Mục tiêu trước mắt là gây rối loạn. Cắt đứt các nguồn cung cấp của hắn, lan truyền tin đồn, làm suy yếu uy tín của hắn trong dân chúng và trong giới quan lại. Song song đó, thu thập thông tin. Ta muốn biết mọi thứ về Thẩm Đại Nhân: các mối quan hệ của hắn, nguồn thu nhập, thói quen, và đặc biệt là những bí mật mà hắn đang che giấu. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và thông tin sẽ giúp chúng ta vạch ra kế hoạch hoàn hảo hơn."

Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua những thủ hạ của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, sau đó dừng lại trên Thủ Lĩnh. "Về phần ta, ta sẽ dùng trí tuệ của mình để giúp Bang Hắc Sa có được những thứ c���n thiết, thông qua con đường chính đáng, không phải cướp bóc. Ta sẽ giúp các ngươi tìm kiếm những nguồn cung cấp lương thực, vũ khí ổn định hơn, thậm chí là những cơ hội để rửa sạch thân phận, nếu các ngươi sẵn lòng."

Lời nói của Lâm Dịch khiến không chỉ Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa mà cả những thủ hạ của hắn đều xôn xao. Rửa sạch thân phận? Điều đó là một giấc mơ đối với nhiều kẻ giang hồ. Một con đường chính đáng.

"Nhưng..." Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa vẫn còn chút nghi ngờ. "Những điều kiện của ngươi là gì? Ngươi đã nói rồi, một liên minh phải có nguyên tắc rõ ràng."

"Đúng vậy," Lâm Dịch tiếp tục, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn. "Thứ nhất, Thôn Làng Sơn Cước phải được bảo vệ, tuyệt đối không bị Bang Hắc Sa động chạm. Mọi hành động cướp bóc, quấy nhiễu dân lành trong vùng biên giới thuộc quyền quản lý của Thôn Làng Sơn Cước phải chấm dứt hoàn toàn. Ta cần sự đoàn kết, không phải sự đối đầu. Những gì các ngươi thu được từ việc đánh phá quân ngoại tộc, ta sẽ không can thiệp. Nhưng đối với dân lành, tuyệt đối không được động đến."

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa hít một hơi thật sâu. Điều kiện này không hề dễ dàng. Cướp bóc là nguồn sống chính của Bang Hắc Sa từ trước đến nay. Hắn nhìn Lâm Dịch, thấy sự kiên quyết trong ánh mắt hắn, không có chút gì lay chuyển.

"Lão phu đã chấp nhận điều này đêm qua," Thủ Lĩnh nói, giọng điệu có chút miễn cưỡng nhưng vẫn giữ lời hứa. "Dù có chút khó khăn, nhưng nếu ngươi có thể đảm bảo nguồn cung cấp ổn định, lão phu sẽ làm được."

"Ta sẽ làm được," Lâm Dịch khẳng định. "Thứ hai, mọi hành động quân sự, hay bất kỳ hoạt động nào liên quan đến việc đối phó với Thẩm Đại Nhân hay các thế lực khác, phải theo sự chỉ đạo của ta. Ta không thể chấp nhận sự bất tuân hay hành động tự ý. Ta cần sự tuân thủ tuyệt đối để đảm bảo kế hoạch diễn ra suôn sẻ."

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gật đầu mạnh mẽ. "Điều đó là đương nhiên! Kẻ nào dám không tuân lệnh, lão phu sẽ tự tay chém đầu!" Hắn ta liếc nhìn các thủ hạ, ánh mắt đầy cảnh cáo.

"Thứ ba," Lâm Dịch nói tiếp. "Lợi ích phải được phân chia công bằng, và ta cần sự trung thực. Mọi chiến lợi phẩm, mọi thông tin thu thập được đều phải được báo cáo và phân chia rõ ràng. Không được giấu giếm hay tham lam riêng."

"Điều đó là hợp lý," Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gật đầu. "Lão phu sẽ đảm bảo điều đó. Nhưng đổi lại, công tử phải đảm bảo nguồn lương thực, vũ khí cho Bang Hắc Sa trong quá trình hợp tác. Chúng ta không thể chiến đấu bằng bụng rỗng!"

"Điều đó là điều kiện ta đã chấp nhận," Lâm Dịch nhắc lại. "Ta sẽ dùng tri thức của mình để giúp Bang Hắc Sa có được những thứ cần thiết, thông qua con đường chính đáng, không phải cướp bóc. Ta sẽ chỉ cho các ngươi cách để kiếm tiền, kiếm lương thực mà không cần phải vấy bẩn tay mình vào việc cướp bóc dân lành. Có thể thông qua buôn bán, hoặc thông qua việc bảo vệ các tuyến đường thương mại. Dù sao thì, thời loạn cũng là lúc những kẻ có võ công như các ngươi có giá trị."

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nhìn Lâm Dịch, ánh mắt hắn sáng lên một tia hy vọng. Một con đường chính đáng, một cơ hội để thay đổi vận mệnh. Điều mà hắn, một tên cướp giang hồ, chưa từng nghĩ đến. Lâm Dịch không chỉ mang đến mưu lược, mà còn mang đến một tầm nhìn mới, một khả năng để Bang Hắc Sa không còn sống lay lắt dựa vào cướp bóc. Hắn bắt đầu hiểu rằng, Lâm Dịch không chỉ là một kẻ mưu mẹo, mà còn là một người có khả năng nhìn xa trông rộng.

"Cuối cùng," Lâm Dịch nói, giọng điệu trở nên trầm lắng hơn, ánh mắt sắc lạnh như dao. "Mối quan hệ này là sự hợp tác, không phải là sự phụ thuộc. Nếu có bất kỳ sự phản trắc nào, hoặc cố gắng lợi dụng ta vì mục đích riêng, ta sẽ không ngần ngại đáp trả. Ta biết Bang Hắc Sa có nhiều bí mật, và ta cũng có những giới hạn của riêng mình. Sự tin tưởng cần được xây dựng, và nó phải đến từ cả hai phía." Hắn nhìn thẳng vào mắt Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, ẩn chứa một sự cảnh cáo không thể nhầm lẫn. Hắn biết, một khi đã dấn thân vào con đường này, hắn không thể tin tưởng tuyệt đối bất kỳ ai.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa hiểu ý Lâm Dịch. Hắn gật đầu nghiêm túc. "Lão phu đã rõ. Lâm công tử cứ yên tâm. Bang Hắc Sa sẽ làm theo lời ngươi nói." Hắn ta vươn tay ra, một bàn tay thô ráp, chai sạn như vỏ cây cổ thụ. "Vậy thì, liên minh này chính thức được thành lập!"

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, đưa tay ra nắm lấy bàn tay của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Cảm giác thô ráp, mạnh mẽ từ bàn tay kia cho thấy đây là một kẻ đã quen với việc chiến đấu và lao động nặng nhọc. Hắn biết, cuộc nói chuyện này đã đặt nền móng cho một liên minh quan trọng. Sự hợp tác giữa Lâm Dịch và Bang Hắc Sa sẽ mở ra những cơ hội mới để đối phó với Thẩm Đại Nhân và các thế lực khác ở Thành Thiên Phong. Thông tin tình báo thu được từ cuộc tập kích đêm qua sẽ là manh mối quan trọng, giúp hắn hiểu rõ hơn về bản chất và mục tiêu của các lực lượng ngoại tộc, báo hiệu cho chiến tranh tổng lực 1610 Đại Hạ đang đến gần.

Mối liên minh này, dẫu còn mong manh và tiềm ẩn nhiều rủi ro, nhưng nó đã mang lại cho Lâm Dịch một quân bài mới, một lực lượng có thể sử dụng để bảo vệ những gì hắn trân quý. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều khó khăn, và hắn sẽ phải đối mặt với những quyết định ngày càng phức tạp, buộc anh phải mờ đi ranh giới đạo đức của mình. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, dù đã trở thành đồng minh, vẫn là một kẻ giang hồ đầy bí ẩn, có thể còn nhiều điều chưa được tiết lộ. Nhưng ít nhất, hắn đã có thêm một công cụ để sinh tồn. Và trong cái thế giới loạn lạc này, đó đã là một chiến thắng đáng kể. Hắn không mơ mộng trở thành anh hùng, chỉ muốn sinh tồn, và để sinh tồn, hắn phải trở thành một kẻ mạnh, một kẻ biết lợi dụng mọi thứ có thể.

Sau cuộc nói chuyện căng thẳng trong lều, Lâm Dịch cùng Trần Nhị Cẩu và A Cường rời đi, bước ra rìa trại của Bang Hắc Sa. Buổi sáng đã ngả về trưa, nắng nhẹ và gió thổi dịu mát, xua đi phần nào cái không khí nặng nề còn vương vấn trong lều. Tiếng cười nói, tiếng dao kiếm va chạm loảng xoảng từ xa vọng lại, cho thấy các thành viên Bang Hắc Sa đang dần hoạt động trở lại sau một đêm không ngủ. Mùi khói bếp đã nhạt dần, thay vào đó là mùi mồ hôi của những kẻ giang hồ và mùi đất khô.

Lâm Dịch đứng đó, nhìn về phía Thành Thiên Phong xa xăm, ẩn hiện sau những rặng núi mờ ảo. Hắn biết, đó là mục tiêu tiếp theo của mình. Thẩm Đại Nhân, kẻ đang nắm giữ quyền lực và sự thối nát ở đó, sẽ không thể ngờ rằng một liên minh bất đắc dĩ giữa một kẻ xuyên không và một băng cướp giang hồ đang chuẩn bị gây rối loạn triều đình hắn.

"Đại ca, ngài có vẻ mệt mỏi lắm," Trần Nhị Cẩu nói, vẻ mặt lo lắng. "Hay là về Thôn Làng Sơn Cước nghỉ ngơi một chút? Mọi chuyện ở đây cứ để Nhị Cẩu và A Cường lo liệu."

Lâm Dịch khẽ lắc đầu. "Không cần. Mọi việc mới chỉ bắt đầu. Bây giờ, chúng ta cần phải lên kế hoạch chi tiết hơn." Hắn quay sang A Cường. "Ngươi là người quen thuộc với Thành Thiên Phong hơn cả, đúng không?"

A Cường gật đầu, vẻ mặt đầy tự tin. "Vâng, Lâm công tử. A Cường đã từng vào Thành Thiên Phong không ít lần, cũng biết vài ba con đường tắt, ngóc ngách."

"Tốt," Lâm Dịch nói, ánh mắt sắc bén. "Nhiệm vụ đầu tiên của Bang Hắc Sa sẽ là thu thập thông tin. Ta muốn các ngươi tìm hiểu mọi thứ về Thẩm Đại Nhân. Hắn có những thuộc hạ nào thân tín? Hắn thường lui tới những nơi nào? Hắn có những giao dịch bí mật nào? Đặc biệt là những giao dịch liên quan đến buôn bán lương thực, vũ khí, hoặc các loại hàng hóa cấm. Càng chi tiết càng tốt."

"Nhưng... chúng ta không thể tùy tiện vào Thành Thiên Phong được, Lâm công tử," A Cường hơi ngập ngừng. "Quan phủ kiểm soát rất chặt chẽ, đặc biệt là dạo gần đây. Nếu bị phát hiện, Bang Hắc Sa sẽ gặp rắc rối lớn."

Lâm Dịch nhếch môi cười nhẹ. "Đó là lý do ta cần các ngươi. Bang Hắc Sa có những con đường riêng của mình, những kẻ có khả năng trà trộn vào đám đông mà không bị nghi ngờ. Ta không yêu cầu các ngươi hành động công khai. Ngược lại, hãy hành động bí mật nhất có thể. Sử dụng những tin đồn, những lời thì thầm trong quán trà, chợ búa. Tìm kiếm những kẻ đang bất mãn với Thẩm Đại Nhân, những kẻ có thể cung cấp thông tin cho chúng ta."

Hắn đưa tay chỉ vào cuộn bản đồ trên tay Trần Nhị Cẩu. "Những con đường này, ta muốn các ngươi tìm hiểu xem liệu chúng có đang được sử dụng để vận chuyển hàng hóa gì không. Đặc biệt là các tuyến đường dẫn ra vùng biên giới. Có thể Thẩm Đại Nhân đang có những giao dịch mờ ám với các thế lực bên ngoài, hoặc thậm chí là với chính quân ngoại tộc."

Trần Nhị Cẩu và A Cường chăm chú lắng nghe, vẻ mặt dần trở nên nghiêm túc. Đây không phải là những nhiệm vụ cướp bóc thông thường mà họ đã quen. Đây là những nhiệm vụ tình báo, đòi hỏi sự cẩn trọng và mưu trí.

"Về phần nguồn cung cấp," Lâm Dịch nói tiếp. "Ta sẽ bắt đầu liên hệ với Mã Đại Ca ở Thành Thiên Phong để tìm kiếm các nguồn lương thực và vũ khí. Ta sẽ tìm cách buôn bán những sản vật đặc trưng của vùng biên giới mà Thôn Làng Sơn Cước có được, để đổi lấy những thứ cần thiết. Các ngươi cũng có thể giúp ta trong việc vận chuyển, đảm bảo an toàn cho các chuyến hàng. Như ta đã nói, đây là cơ hội để Bang Hắc Sa kiếm tiền một cách chính đáng."

A Cường gật đầu, ánh mắt đã có thêm phần hiểu biết. "Lâm công tử nói phải. Bảo vệ hàng hóa, chúng ta làm tốt hơn bất kỳ ai."

"Và quan trọng nhất," Lâm Dịch nhấn mạnh, giọng điệu trở nên lạnh lùng. "Tuyệt đối không để lộ bất kỳ thông tin nào về liên minh này. Đối với bên ngoài, Bang Hắc Sa vẫn là một b��ng cướp độc lập, và ta vẫn là một người bình thường đến từ Thôn Làng Sơn Cước. Nếu có ai đó hỏi, hãy nói rằng ta là một thư sinh yếu ớt đã may mắn sống sót qua cuộc tập kích, và các ngươi chỉ giúp ta vì tình nghĩa giang hồ."

Trần Nhị Cẩu và A Cường đồng thanh đáp lời. "Rõ, đại ca!"

Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết, liên minh này còn rất mong manh. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đã chấp nhận các điều kiện của hắn, nhưng đó chỉ là trên lời nói. Để củng cố lòng tin và sự trung thành của họ, Lâm Dịch sẽ cần phải chuẩn bị cho những 'bài kiểm tra' từ Bang Hắc Sa, những tình huống mà hắn phải tiếp tục chứng minh giá trị của mình. Mối quan hệ giữa giang hồ và người tri thức luôn tồn tại một sự ngờ vực nhất định.

Hắn quay lại nhìn về phía lều trại, nơi Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa có lẽ vẫn đang suy tính. Lâm Dịch biết, Thủ Lĩnh sẽ không chỉ thụ động chờ đợi. Hắn ta sẽ quan sát, sẽ đánh giá từng bước đi của Lâm Dịch. Nếu Lâm Dịch không thể mang lại lợi ích đủ lớn, hoặc nếu hắn tỏ ra yếu kém, liên minh này sẽ tan vỡ ngay lập tức. Đây là một ván cờ, và cả hai bên đều đang đặt cược.

Ánh mặt trời đã lên cao, chiếu rọi khắp Cánh Đồng Bất Tận. Trong ánh nắng chói chang đó, Lâm Dịch cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai. Anh đang dần thích nghi và trở nên thực dụng hơn trong bối cảnh loạn lạc, làm mờ ranh giới giữa 'người tốt' và 'kẻ xấu' trong các quyết định của mình. Thẩm Đại Nhân, thế lực ngoại tộc, và thậm chí là cả những bí ẩn về thế giới tu hành đang dần hé lộ, tất cả đều đang chờ đợi. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.

Hắn hít một hơi sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí buổi sáng dần tan biến, thay vào đó là hơi ấm của ngày mới. Dù cho con đường phía trước có chông gai đến mấy, hắn cũng sẽ không lùi bước. Vì sinh tồn, vì Thôn Làng Sơn Cước, và vì những người hắn trân quý.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free