Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 529: Hắc Sa Phục Tâm: Ánh Sáng Mưu Lược Giữa Loạn Ly

Con đường phía trước, dù có vấy máu và bùn lầy đến đâu, hắn cũng sẽ bước đi.

Bình minh hé rạng trên Cánh Đồng Bất Tận, vẽ nên những vệt vàng cam lên nền trời xám bạc. Một cơn gió se lạnh thổi qua, mang theo hơi ẩm của sương đêm và mùi cỏ dại nồng ngái, thoang thoảng đâu đó là mùi khói và một chút tanh nồng của máu tươi chưa kịp khô. Đoàn người của Bang Hắc Sa, với Lâm Dịch dẫn đầu, đang rút lui khỏi hiện trường vụ tập kích, những bước chân thoạt đầu còn nặng nề, mệt mỏi, giờ đây đã pha lẫn chút hưng phấn và nhẹ nhõm. Họ vừa trải qua một đêm không ngủ, một cuộc chiến đấu không thực sự khốc liệt nhưng đầy căng thẳng, và quan trọng nhất, họ đã chiến thắng một cách vang dội mà không phải trả giá quá đắt.

Lâm Dịch đi trước, thân hình gầy gò của hắn như hòa vào cảnh sắc rộng lớn của cánh đồng. Mái tóc đen bù xù của hắn lay động nhẹ trong gió, đôi mắt sâu thẳm quét một vòng cảnh giác xung quanh. Hắn không nói một lời, nhưng mỗi bước chân đều vững vàng, dứt khoát, như thể mọi mệt mỏi đã bị gạt sang một bên bởi sự tập trung cao độ. Bên cạnh hắn, Trần Nhị Cẩu gương mặt lấm lem bùn đất, nhưng ánh mắt rạng rỡ, tràn đầy niềm tự hào. Hắn liếc nhìn Lâm Dịch, rồi lại quay sang nhìn những huynh đệ Bang Hắc Sa đang rầm rập đi sau lưng.

"Đại ca... ngài thật sự là... thần nhân!" Trần Nhị Cẩu thì thầm, giọng nói vẫn còn nghẹn ngào vì xúc động. "Nhị Cẩu chưa từng thấy ai tài tình như ngài. Cả một toán lính tinh nhuệ như vậy, chúng ta... chúng ta gần như không mất một ai!"

Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi. Hắn biết, Trần Nhị Cẩu không hề nói quá. Kế hoạch của hắn đã thành công ngoài mong đợi. Hắn đã dùng một chiến thuật quen thuộc của thế giới hiện đại: đánh vào tuyến hậu cần, gây hoảng loạn bằng các đòn tâm lý, và tận dụng địa hình để tạo lợi thế tối đa. Hắn đã biến những tên cướp bóc kiêm tiền đồn ngoại tộc kia từ những kẻ hung hãn thành những con thú hoảng loạn, tự chúng dẫm đạp lên nhau mà bỏ chạy, hoặc bị bắt sống một cách dễ dàng.

"Không có ai là thần nhân, chỉ có người hiểu rõ bản chất của cuộc chiến mà thôi," Lâm Dịch thầm nhủ. Hắn cảm thấy một sự mệt mỏi thể xác đang dâng lên, nhưng tinh thần lại vô cùng minh mẫn. Những hình ảnh về trận chiến đêm qua vẫn còn hiện rõ trong tâm trí hắn: những ánh lửa chập chờn, tiếng la hét thất thanh, sự hỗn loạn tột độ. Hắn đã phải ra lệnh, phải quyết đoán, phải chấp nhận rằng những hành động của hắn sẽ gây ra đổ máu, dù đó là máu của kẻ địch. "Máu đã vấy bẩn tay," hắn lặp lại câu nói trong đầu. Nhưng đó là cái giá phải trả. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, để bảo vệ những người hắn trân trọng, hắn phải học cách thích nghi, học cách trở thành một kẻ lãnh đạo tàn khốc khi cần.

Phía sau Lâm Dịch, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa vẫn im lặng bước đi, ánh mắt không rời bóng lưng gầy gò của chàng trai trẻ. Khuôn mặt dữ tợn, râu quai nón rậm rạp của hắn giờ đây không còn vẻ cau có, hăm dọa thường thấy, mà thay vào đó là một sự trầm tư sâu sắc. Hắn đã tận mắt chứng kiến. Hắn đã thấy Lâm Dịch, một "thư sinh" không hề biết cầm đao, lại có thể thao túng một toán cướp biên giới tinh nhuệ đến mức phải tan rã trong hoảng loạn. Hắn không dùng sức mạnh, không dùng bạo lực trực tiếp, mà dùng trí óc. Hắn đã biến những kẻ thô lỗ, hung hãn như Bang Hắc Sa thành những công cụ sắc bén, tuân theo từng chỉ thị, từng ám hiệu nhỏ nhất. "Đúng là hạng người không tầm thường," Thủ Lĩnh lại thầm nghĩ, trong lòng dấy lên một sự kính nể khó tả. Sự hoài nghi trước đó đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một sự đánh giá lại nghiêm túc về Lâm Dịch. Hắn nhận ra, Lâm Dịch không chỉ là một kẻ mưu mẹo, mà là một kẻ có tầm nhìn, có khả năng biến những điều không thể thành có thể.

Đám thành viên Bang Hắc Sa đi sau cũng không ngừng thầm thì bàn tán.

"Mẹ nó, lão tử làm cướp mấy chục năm, chưa từng thấy trận nào dễ ăn như vậy!" Một tên râu ria xồm xoàm lẩm bẩm.

"Phải đó, cứ tưởng phen này phải đổ máu nhiều lắm, ai dè..." Tên khác tiếp lời, giọng đầy kinh ngạc.

A Cường, kẻ từng nghi ngờ Lâm Dịch nhất, đi giữa đám đông, hắn nghe những lời đó, mặt mày thoáng đỏ lên vì xấu hổ. "Lão tử đúng là mắt chó mù! Cứ tưởng hắn chỉ là thằng nhãi con... Ai dè lại là một con cáo già đội lốt thư sinh." Hắn nhớ lại cách Lâm Dịch đã vạch ra kế hoạch, từng chi tiết nhỏ được tính toán kỹ lưỡng, từng bước di chuyển, từng ám hiệu. Nó phức tạp đến mức ban đầu hắn còn cho là thừa thãi, nhưng giờ đây, nhìn thấy kết quả, hắn mới hiểu được sự tinh vi trong đó.

Lâm Dịch vẫn tiếp tục bước đi, tai hắn không bỏ sót bất kỳ tiếng thì thầm nào. Hắn biết, uy tín của hắn đã được xây dựng. Đây là một bước quan trọng. Trong cái thế giới đầy rẫy bạo lực và quyền lực này, uy tín là thứ duy nhất có thể khiến người khác nghe theo mà không cần dùng đến vũ lực. Hắn đã chứng minh giá trị của mình, chứng minh rằng tri thức là vũ khí mạnh nhất, ngay cả khi đối đầu với những kẻ chỉ biết dùng nắm đấm.

Mặt trời càng lên cao, chiếu rọi khắp Cánh Đồng Bất Tận. Cảnh vật dần trở nên rõ nét hơn, nhưng những bóng tối trong tâm trí Lâm Dịch vẫn còn đó. Hắn không vui mừng quá mức. Hắn biết, đây chỉ là một trận thắng nhỏ, một bước đệm. Những gì hắn làm đêm qua, dù hiệu quả, nhưng vẫn là hành động của một kẻ giang hồ, một kẻ sống ngoài vòng pháp luật. Hắn đã chủ động dấn thân vào con đường này, không phải vì khát vọng quyền lực hay danh vọng, mà vì sự sinh tồn của bản thân và những người thân yêu. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ. Và hắn cũng không mong đợi sự công bằng. Hắn chỉ mong có thể bảo vệ được cái Thôn Làng Sơn Cước nhỏ bé của mình, bảo vệ những người dân lương thiện đã tin tưởng hắn. Để làm được điều đó, hắn sẵn sàng trở thành một kẻ mà hắn không bao giờ nghĩ mình sẽ trở thành. Con đường phía trước còn dài, còn hiểm nguy, và có lẽ, sẽ còn nhiều máu và bùn lầy hơn thế nữa. Nhưng hắn sẽ bước đi, không một chút do dự.

***

Khi mặt trời đã lên cao, tỏa nắng vàng óng khắp không gian, đoàn người cuối cùng cũng về đến trại tạm của Bang Hắc Sa. Đó là một khu vực khuất trong rừng cây rậm rạp, nằm cách Cánh Đồng Bất Tận một quãng đường kha khá, đủ để đảm bảo sự bí mật và an toàn. Mùi khói gỗ từ những đống lửa trại còn âm ỉ, hòa lẫn với mùi da thú của những tấm lều vải thô kệch, mùi mồ hôi của những kẻ mới trở về và một chút mùi rượu nhẹ nhàng vương vấn trong không khí.

Các thành viên Bang Hắc Sa, dù mệt mỏi, nhưng vẫn không giấu được vẻ hưng phấn. Họ nhanh chóng ngồi quây quần quanh những đống lửa, tiếng rì rầm trò chuyện xen lẫn những tiếng cười khà khà vang lên. Trần Nhị Cẩu nhanh chóng pha trà gừng cho Lâm Dịch, nhìn hắn với ánh mắt đầy cung kính.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa ra hiệu cho đám thuộc hạ bắt đầu kiểm kê chiến lợi phẩm. Hàng loạt bao tải được mang đến, đổ ra giữa bãi đất trống. Vũ khí của quân địch, đa phần là đao kiếm thô sơ và vài cây cung cũ kỹ, được chất thành đống. Lương thực, bao gồm gạo, thịt khô, và một ít rau củ, được phân loại cẩn thận. Nhưng điều khiến Thủ Lĩnh chú ý nhất lại là một bọc giấy da cũ kỹ được A Cường đưa đến.

"Thủ Lĩnh, đây là những thứ tìm được trong lều của tên chỉ huy bọn chúng," A Cường nói, giọng có chút run rẩy vì vẫn chưa hết sốc trước chiến thắng dễ dàng đêm qua.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nhận lấy bọc giấy, mở ra. Bên trong là vài tấm bản đồ vẽ tay thô sơ và một chồng giấy tờ chi chít chữ. Hắn liếc nhìn, nhưng hiển nhiên những thứ này vượt quá khả năng đọc hiểu của hắn. Hắn quay sang nhìn Lâm Dịch.

"Ngươi xem những thứ này có ích gì không?" Thủ Lĩnh nói, giọng điệu đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự nghi ngờ hay hăm dọa, mà là một sự tin tưởng và một chút mong đợi.

Lâm Dịch nhận lấy các bản đồ và giấy tờ, ánh mắt hắn sáng lên. Hắn ngồi xổm xuống, trải tấm bản đồ lớn nhất lên mặt đất phẳng, dùng một vài viên đá nhỏ để giữ cố định. Các thành viên Bang Hắc Sa tò mò vây quanh, cố gắng nhìn xem Lâm Dịch đang làm gì.

"Đây là bản đồ khu vực biên giới mà chúng ta vừa tập kích," Lâm Dịch chỉ vào những đường nét nguệch ngoạc trên tấm bản đồ. "Nhưng nó không chỉ là một bản đồ thông thường. Đây là tuyến đường hậu cần của chúng."

Hắn dừng lại một chút, dùng một nhánh cây nhỏ vẽ thêm vài đường lên bản đồ. "Nhìn xem, đây là vị trí tiền đồn của chúng ta, và đây là vị trí chúng ta vừa tấn công. Nhưng điều quan trọng là những điểm này." Lâm Dịch chỉ vào vài chấm nhỏ được đánh dấu bằng mực đỏ trên bản đồ, nối với nhau bằng những đường đứt quãng. "Đây là các điểm tập kết nhỏ, nơi chúng thu gom lương thực, vũ khí từ những toán cướp khác, hoặc từ các làng mạc bị chúng quấy nhiễu. Và đây..." Hắn chỉ vào một chấm lớn hơn, nằm sâu hơn về phía bên kia biên giới, "Đây có lẽ là căn cứ chính của chúng, hoặc ít nhất là một kho hàng lớn."

Các thành viên Bang Hắc Sa nhìn nhau, vẻ mặt ngơ ngác. Chúng chỉ thấy những đường nét lộn xộn, nhưng qua lời giải thích của Lâm Dịch, mọi thứ dường như trở nên rõ ràng hơn rất nhiều.

"Những giấy tờ này..." Lâm Dịch tiếp tục, lật qua chồng giấy tờ. "Đây là danh sách các món hàng được thu gom, số lượng, và cả... tên của những kẻ đã giao nộp." Hắn nhíu mày. "Có vẻ như chúng không chỉ là một toán cướp đơn thuần. Chúng có tổ chức, có mạng lưới cung cấp. Và điều này..." Hắn chỉ vào một đoạn văn bản được viết bằng thứ ngôn ngữ lạ, "Đây là một dạng mật mã, hoặc là ngôn ngữ của bộ tộc nào đó. Nhưng nhìn vào những ký hiệu này, và cách chúng bố trí các điểm tập kết, có thể thấy chúng đang chuẩn bị cho một cái gì đó lớn hơn nhiều."

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa chăm chú lắng nghe từng lời Lâm Dịch nói. Hắn có thể không hiểu hết những thuật ngữ phức tạp, nhưng cái vẻ tự tin, cái ánh mắt sắc bén của Lâm Dịch khi phân tích, đã khiến hắn hoàn toàn tin phục. Hắn đã từng gặp nhiều quân sư, nhiều kẻ mưu mẹo, nhưng chưa ai có thể biến những mảnh ghép rời rạc thành một bức tranh tổng thể rõ ràng như vậy.

"Vậy ý ngươi là... bọn chúng không chỉ là mấy tên cướp vặt?" Thủ Lĩnh hỏi, giọng nói trầm đục.

"Đúng vậy," Lâm Dịch khẳng định. "Chúng là những tiền đồn, những kẻ do thám, và cũng là những kẻ quấy nhiễu biên giới. Mục đích của chúng là làm suy yếu các làng mạc, tạo ra sự hỗn loạn, và có thể là chuẩn bị cho một cuộc tấn công lớn hơn của quân ngoại tộc."

Hắn lại nhìn vào những ký hiệu lạ trên giấy tờ. "Đây là dấu hiệu của bộ tộc Xích Lang. Chúng nổi tiếng về sự tàn bạo và khả năng chiến đấu thiện chiến. Nếu chúng bắt đầu hoạt động mạnh mẽ ở khu vực này, thì có nghĩa là tình hình biên giới đã vô cùng nguy cấp."

Không khí quanh đống lửa bỗng chùng xuống. Những tiếng cười, tiếng nói chuyện rộn ràng ban nãy đã tắt hẳn. Thay vào đó là sự im l��ng nặng nề. Các thành viên Bang Hắc Sa bắt đầu cảm thấy lo lắng. Chúng sống ở biên giới, hiểu rõ sự nguy hiểm của các bộ tộc ngoại bang. Nếu những gì Lâm Dịch nói là thật, thì một cuộc chiến tổng lực đang đến gần, và cuộc sống yên bình (dù là yên bình của một băng cướp) của chúng sẽ bị đe dọa nghiêm trọng.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa quan sát phản ứng của đám thuộc hạ. Hắn thấy rõ sự lo lắng trong mắt chúng. Nhưng hắn cũng thấy được sự tin tưởng tuyệt đối mà chúng dành cho Lâm Dịch. Một "thư sinh" gầy gò đã khiến cả một bang hội giang hồ phải lắng nghe và tin tưởng. "Người này... quả nhiên có thể làm nên chuyện lớn," hắn thầm nghĩ.

A Cường bước lên, ánh mắt phức tạp nhìn Lâm Dịch. "Vậy... vậy chúng ta phải làm gì, Lâm công tử?" Hắn hỏi, giọng điệu không còn chút khinh thường nào, mà thay vào đó là sự cung kính rõ rệt.

Lâm Dịch nhìn A Cường, rồi nhìn Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. "Chúng ta có hai lựa chọn. Một là tiếp tục sống như trước, bị động chờ đợi chiến tranh ập đến và bị nghiền nát. Hai là chủ động hành động, dùng những thông tin này để chống lại chúng."

Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt trong đám đông. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất. Chúng ta đã có những thông tin quý giá. Bây giờ, điều quan trọng là làm thế nào để sử dụng chúng một cách hiệu quả nhất."

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gật đầu, vẻ mặt trầm tư. Hắn đã hiểu. Lâm Dịch không chỉ là một kẻ mưu mẹo, mà là một kẻ nhìn xa trông rộng. Hắn không chỉ giúp Bang Hắc Sa có được một trận thắng, mà còn mở ra một con đường sống sót trong thời loạn lạc. Một con đường mà hắn, với tất cả sự từng trải của một kẻ giang hồ, chưa từng nghĩ đến. Mối quan hệ giữa hắn và Lâm Dịch, từ giờ, sẽ không còn là một sự hợp tác bất đắc dĩ nữa.

***

Buổi trưa muộn, ánh nắng đã dịu đi, gió vẫn nhẹ nhàng thổi qua những tán cây. Trong chiếc lều chính của Bang Hắc Sa, chỉ còn lại Lâm Dịch và Thủ Lĩnh. Không khí trong lều mang theo mùi khói và hơi rượu thoang thoảng, một sự im lặng nặng nề bao trùm, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió đêm xào xạc qua lớp vải lều và tiếng lửa trại tí tách từ xa vọng lại. Đó là một sự im lặng đầy ẩn ý, nơi những suy nghĩ và tính toán phức tạp đang diễn ra.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa ngồi đối diện Lâm Dịch, thân hình to lớn của hắn dường như lấp đầy không gian nhỏ hẹp của chiếc lều. Vẻ mặt hắn trầm tư, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Lâm Dịch, nhưng giờ đây, trong ánh mắt đó đã không còn chút hoài nghi hay thử thách nào. Thay vào đó là một sự nể trọng sâu sắc, pha lẫn chút khó tin.

"Lâm công tử..." Thủ Lĩnh khẽ gọi, giọng trầm đục, khác hẳn với vẻ to tiếng, gằn giọng thường ngày. "Đêm qua... và cả những gì ngươi phân tích vừa rồi... lão phu thật sự đã mở rộng tầm mắt."

Lâm Dịch vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nét mặt không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Hắn chỉ khẽ gật đầu, chờ đợi Thủ Lĩnh nói tiếp. Trong lòng hắn, một sự cảnh giác vẫn luôn hiện hữu. Giang hồ là nơi hiểm ác, và sự nể trọng hôm nay có thể biến thành sự phản trắc ngày mai. Hắn biết mình cần phải tận dụng thời cơ này để củng cố vị thế, nhưng đồng thời cũng phải giữ khoảng cách an toàn.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đ���ng dậy, một hành động bất ngờ khiến Lâm Dịch hơi nhướng mày. Hắn tiến đến trước mặt Lâm Dịch, rồi bất ngờ chắp tay vái một cách trang trọng. Hành động này không chỉ thể hiện sự kính trọng, mà còn là một sự thừa nhận địa vị, một nghi thức mà một Thủ Lĩnh giang hồ ít khi làm với người ngoài, đặc biệt là với một "thư sinh" trẻ tuổi.

"Lão phu trước đây mắt chó mù, đã không nhận ra tài năng của công tử," Thủ Lĩnh nói, giọng điệu đầy thành khẩn. "Công tử không chỉ có mưu trí hơn người, mà còn có tầm nhìn xa trông rộng. Những gì công tử nói về quân ngoại tộc, về tình hình biên giới... lão phu tin là thật. Và lão phu cũng tin rằng, chỉ có công tử mới có thể dẫn dắt Bang Hắc Sa, và cả vùng đất này, vượt qua kiếp nạn sắp tới."

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt kiên định nhìn Lâm Dịch. "Lão phu xin được thay mặt Bang Hắc Sa, ngỏ lời kết đồng minh với công tử. Bang Hắc Sa nguyện ý nghe theo sự chỉ huy của công tử, cùng nhau chống lại quân ngoại tộc, và bảo vệ vùng biên cương này. Tất nhiên, với điều kiện là công tử cũng phải bảo vệ lợi ích của Bang Hắc Sa."

Lâm Dịch nhìn Thủ Lĩnh, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm. Đây chính là điều hắn mong muốn. Một đồng minh, một lực lượng có thể sử dụng để đối phó với những mối đe dọa lớn hơn. Hắn biết, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa là một kẻ thực dụng, lời đề nghị này không chỉ xuất phát từ sự nể trọng mà còn từ sự tính toán lợi ích. Bang Hắc Sa không thể tự mình chống lại quân ngoại tộc, và Lâm Dịch, với trí tuệ của mình, chính là con bài tốt nhất để chúng sinh tồn.

"Thủ Lĩnh quá lời," Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự sắc bén. "Lâm Dịch cũng chỉ là một kẻ đang cố gắng sinh tồn trong thời loạn mà thôi. Nhưng nếu Thủ Lĩnh đã có lời, vậy thì Lâm Dịch cũng không từ chối."

Hắn dừng lại, ánh mắt trở nên nghiêm túc hơn. "Tuy nhiên, đã là đồng minh, cần phải có những nguyên tắc rõ ràng. Thứ nhất, Bang Hắc Sa phải tuân thủ mọi mệnh lệnh của ta trong các hoạt động quân sự. Ta không thể chấp nhận sự bất tuân hay hành động tự ý."

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gật đầu mạnh mẽ. "Điều đó là đương nhiên! Kẻ nào dám không tuân lệnh, lão phu sẽ tự tay chém đầu!"

"Thứ hai," Lâm Dịch tiếp tục, "Bang Hắc Sa phải chấm dứt mọi hoạt động cướp bóc, quấy nhiễu dân lành trong vùng biên giới thuộc quyền quản lý của Thôn Làng Sơn Cước. Chúng ta đang cần sự đoàn kết, không phải sự đối đầu. Những gì các ngươi thu được từ việc đánh phá quân ngoại tộc, ta sẽ không can thiệp. Nhưng đối với dân lành, tuyệt đối không được động đến."

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa hơi nhíu mày. Điều kiện này có chút khó khăn. Cướp bóc là nguồn sống chính của Bang Hắc Sa. Nhưng hắn cũng hiểu, nếu muốn có được sự ủng hộ của dân chúng, muốn có một căn cứ vững chắc, điều này là cần thiết. Hắn nhìn Lâm Dịch, thấy sự kiên quyết trong ánh mắt hắn.

"Được!" Thủ Lĩnh nghiến răng nói. "Lão phu chấp nhận. Nhưng đổi lại, công tử phải đảm bảo nguồn lương thực, vũ khí cho Bang Hắc Sa trong quá trình hợp tác. Chúng ta không thể chiến đấu bằng bụng rỗng!"

Lâm Dịch gật đầu. "Điều đó là hợp lý. Chúng ta sẽ cùng nhau bàn bạc về việc phân chia chiến lợi phẩm, và cách thức duy trì nguồn cung cấp. Ta sẽ dùng tri thức của mình để giúp Bang Hắc Sa có được những thứ cần thiết, thông qua con đường chính đáng, không phải cướp bóc."

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nhìn Lâm Dịch, ánh mắt hắn sáng lên một tia hy vọng. Một con đường chính đáng. Điều mà hắn, một tên cướp giang hồ, chưa từng nghĩ đến. Lâm Dịch không chỉ mang đến mưu lược, mà còn mang đến một tầm nhìn mới, một cơ hội để Bang Hắc Sa thay đổi vận mệnh của mình trong thời loạn.

"Cuối cùng," Lâm Dịch nói, giọng điệu trở nên trầm lắng hơn. "Mối quan hệ này là sự hợp tác, không phải là sự phụ thuộc. Nếu có bất kỳ sự phản trắc nào, hoặc cố gắng lợi dụng ta vì mục đích riêng, ta sẽ không ngần ngại đáp trả." Hắn nhìn thẳng vào mắt Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, ánh mắt sắc lạnh như dao, ẩn chứa một sự cảnh cáo không thể nhầm lẫn. Hắn biết, một khi đã dấn thân vào con đường này, hắn không thể tin tưởng tuyệt đối bất kỳ ai.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa hiểu ý Lâm Dịch. Hắn gật đầu nghiêm túc. "Lão phu đã rõ. Lâm công tử cứ yên tâm."

Một nụ cười nhẹ hiện lên trên môi Lâm Dịch. Hắn biết, cuộc nói chuyện này đã đặt nền móng cho một liên minh quan trọng. Sự hợp tác giữa Lâm Dịch và Bang Hắc Sa sẽ mở ra những cơ hội mới để đối phó với Thẩm Đại Nhân và các thế lực khác ở Thành Thiên Phong. Thông tin tình báo thu được từ cuộc tập kích đêm qua sẽ là manh mối quan trọng, giúp hắn hiểu rõ hơn về bản chất và mục tiêu của các lực lượng ngoại tộc, báo hiệu cho chiến tranh tổng lực 1610 Đại Hạ đang đến gần.

Lâm Dịch biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều khó khăn. Hắn sẽ phải đối mặt với những quyết định ngày càng phức tạp, buộc anh phải mờ đi ranh giới đạo đức của mình. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, dù đã trở thành đồng minh, vẫn là một kẻ giang hồ đầy bí ẩn, có thể còn nhiều điều chưa được tiết lộ. Nhưng ít nhất, hắn đã có thêm một quân bài trong tay, một lực lượng có thể sử dụng để bảo vệ những gì hắn trân quý. Và trong cái thế giới loạn lạc này, đó đã là một chiến thắng đáng kể. Hắn không mơ mộng trở thành anh hùng, chỉ muốn sinh tồn, và để sinh tồn, hắn phải trở thành một kẻ mạnh.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free