Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 528: Mưu Kế Sa Trường: Tập Kích Tuyến Hậu Cần

Ánh trăng non treo mình lơ lửng trên nền trời bảng lảng sương đêm, đổ thứ ánh sáng yếu ớt xuống Cánh Đồng Bất Tận. Gió thổi vi vu, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của sương sớm, luồn qua những ngọn cỏ úa vàng, tạo nên những tiếng xào xạc mơ hồ như lời thì thầm của một linh hồn cổ xưa. Mùi đất ẩm, mùi cỏ dại và cả cái hanh nồng của không khí trước bình minh len lỏi vào từng hơi thở. Lâm Dịch đứng giữa đám người lố nhố của Bang Hắc Sa, bóng hắn đổ dài trên nền đất, gầy gò nhưng kiên nghị. Trước mặt hắn, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa khoanh tay, khuôn mặt dữ tợn ẩn hiện trong bóng tối, đôi mắt sắc lạnh như dò xét. Bên cạnh hắn, Trần Nhị Cẩu đứng thẳng tắp, vẻ mặt căng thẳng hiện rõ sự lo lắng, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối.

Lâm Dịch quỳ xuống, trải tấm bản đồ thô sơ vẽ bằng than trên nền đất khô. Bản đồ chỉ là một mớ đường nét nguệch ngoạc, phác họa lại địa hình vùng biên giới mà hắn đã dày công tìm hiểu từ những người dân địa phương và các thương nhân vãng lai. Hắn dùng một cành cây khô, mảnh dẻ, nhưng đầu cành được vót nhọn, làm que chỉ dẫn.

"Đây là con đường chính mà toán Mông Cổ thường dùng để vận chuyển lương thảo và vũ khí cướp bóc được," Lâm Dịch trầm giọng, giọng nói tuy không lớn nhưng đủ sức xuyên qua tiếng gió, rõ ràng và dứt khoát. "Tuyến hậu cần này tuy nhỏ nhưng là huyết mạch của chúng. Đánh vào đây, chúng sẽ loạn." Hắn nhấn mạnh từng lời, ngón tay chỉ vào một điểm trên bản đồ. "Vấn đề không phải là giết bao nhiêu, mà là gây ra bao nhiêu hỗn loạn."

Đám người Bang Hắc Sa, ban đầu còn lơ đễnh, xì xào, dần dần im bặt. Chúng vốn quen với lối đánh du kích, cướp bóc bất ngờ, dựa vào sức mạnh và sự hung hãn. Cái khái niệm 'gây h��n loạn' hay 'huyết mạch hậu cần' có vẻ xa lạ với chúng.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nhếch mép, để lộ hàm răng trắng nhởn dưới bộ râu quai nón rậm rì. "Ngươi nói thì hay, nhưng đám người này của ta chỉ biết dùng đao. Ngươi định sai chúng làm gì?" Giọng hắn gằn lên, mang theo chút thách thức và sự nghi ngờ cố hữu. Hắn đã thấy Lâm Dịch có mưu lược, nhưng mưu lược trên giấy tờ khác xa với chiến trường đẫm máu.

Một tên to con, gương mặt hung tợn, chính là A Cường, kẻ đã từng hoài nghi Lâm Dịch gay gắt nhất, bĩu môi nói chen vào: "Một thằng thư sinh như ngươi mà cũng đòi chỉ huy chúng ta đi đánh trận sao? Ngươi biết máu tanh là gì không?" Hắn ta cố ý nói to, như muốn kích động sự bất mãn của những kẻ khác.

Lâm Dịch không hề dao động trước những lời lẽ đó. Hắn ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt, dừng lại ở A Cường. Ánh mắt đó không có sự giận dữ, chỉ có một vẻ bình thản đến lạ lùng, nhưng lại ẩn chứa một sự sắc bén khiến A Cường vô thức rụt cổ lại.

"Ta không cần các ngươi giết người," Lâm Dịch nói, từng chữ như đinh đóng cột. "Ta cần các ngươi làm việc theo kế hoạch." Hắn quay lại bản đồ, tiếp tục giải thích, ánh mắt lại trở nên tập trung cao độ. "Đây là một con đường mòn nhỏ, hai bên là bụi rậm và khe đá. Địa hình hiểm trở, rất thích hợp cho việc phục kích. Toán Mông Cổ này, theo tin tức ta thu thập được, thường di chuyển vào đêm khuya, chúng chủ quan và thiếu cảnh giác vì cho rằng không ai dám bén mảng đến đây."

Hắn chỉ vào ba điểm khác nhau trên bản đồ. "Ta sẽ chia các ngươi thành ba tổ. Tổ thứ nhất, do A Cường dẫn đầu, sẽ phục kích ở đây, gây ra tiếng động lớn, đánh lạc hướng và tạo ra sự hoảng loạn ban đầu. Tổ này không cần giao tranh quá nhiều, chỉ cần tạo ra sự ồn ào và khiến chúng nghĩ rằng chúng bị bao vây."

A Cường nghe thấy tên mình, ngực hơi ưỡn ra, nhưng vẫn giữ vẻ nghi ngờ. "Chỉ có thế thôi sao? Đánh lạc hướng thì có ích gì?"

"Có ích chứ." Lâm Dịch đáp lời, đôi mắt lóe lên một tia sáng. "Khi chúng hoảng loạn và tập trung vào tổ của ngươi, tổ th��� hai, do Nhị Cẩu dẫn đầu, sẽ từ hướng này đánh úp vào các xe lương thực. Nhiệm vụ của các ngươi là đốt cháy tất cả những gì có thể cháy được. Lương thực, vũ khí, quần áo... tất cả. Đừng tiếc mồi lửa." Lâm Dịch nhìn Trần Nhị Cẩu, người trợ thủ trung thành của hắn. Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, vẻ mặt căng thẳng nhưng đầy quyết tâm. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn thầm nhủ.

"Và tổ thứ ba," Lâm Dịch tiếp tục, "sẽ phục kích ở đoạn đường rút lui này. Nhiệm vụ của các ngươi là chặn đường, không cho chúng bỏ chạy, nhưng cũng không cần phải liều chết để giữ lại. Chỉ cần gây thêm áp lực, khiến chúng càng thêm hoảng loạn và bỏ lại càng nhiều đồ càng tốt."

Hắn nhìn Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. "Mục tiêu là phá hoại, không phải giao tranh chính diện. Chúng ta không có đủ người và vũ khí để đối đầu trực tiếp với một toán quân lớn, dù chỉ là tiền đồn. Nhưng chúng ta có thể làm chúng suy yếu về tinh thần và vật chất."

Lâm Dịch dừng lại một chút, nhìn vào từng gương mặt trong nhóm. "Đây là một cuộc tập kích chớp nhoáng. Nhanh, gọn, và rút lui ngay lập tức khi mục tiêu đã đạt được. Không dây dưa, không truy đuổi. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu của chúng ta. Nếu các ngươi không làm được, không những không hoàn thành nhiệm vụ, mà còn có thể mất mạng."

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa không nói gì, chỉ chăm chú lắng nghe. Sự kiên nhẫn và chi tiết trong kế hoạch của Lâm Dịch bắt đầu khiến hắn cảm thấy thú vị. Hắn đã quen với những cuộc phục kích dựa vào bản năng và sự liều lĩnh, nhưng chưa bao giờ thấy một kế hoạch được vạch ra tỉ mỉ đến vậy.

Trong đầu Lâm Dịch, một dòng suy nghĩ khác đang cuộn chảy. "Áp dụng chiến thuật du kích, tấn công bất đối xứng. Đây không phải là chiến tranh hiện đại với pháo binh và máy bay, nhưng nguyên tắc cơ bản vẫn vậy: đánh vào điểm yếu, gây bất ngờ, tối đa hóa thiệt hại cho địch và tối thiểu hóa thiệt hại cho mình." Hắn thầm so sánh giữa lý thuyết quân sự trong sách vở hiện đại và thực tế tàn khốc của thế giới cổ đại này. "Và quan trọng nhất, đừng để chúng biết mình là ai, đừng để chúng đoán được ý đồ thực sự." Kế hoạch này không chỉ là để phá hoại, mà còn là để gây hoang mang, khiến Thẩm Đại Nhân và các thế lực khác phải đau đầu tìm kiếm thủ phạm và lãng phí nguồn lực.

Hắn nhớ lại lời Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa: "đám người này của ta chỉ biết dùng đao." "Vậy thì ta sẽ dùng đao của các ngươi để chém vào cổ họng kẻ thù," Lâm Dịch thầm nghĩ. Hắn biết, để có được sự tin tưởng và phục tùng của những kẻ giang hồ này, hắn không thể chỉ nói suông. Hắn phải chứng minh bằng hành động, bằng kết quả.

A Cường, tuy vẫn còn vẻ hoài nghi, nhưng đã bắt đầu lắng nghe kỹ hơn. Hắn cảm nhận được sự tự tin toát ra từ Lâm Dịch, một sự tự tin không phải đến từ sức mạnh thể chất, mà từ trí tuệ và sự tính toán. "Hắn ta nói có lý," A Cường lẩm bẩm trong lòng. "Đánh kiểu này, mình không cần phải xông lên chết chóc, mà vẫn gây được thiệt hại lớn." Bản năng sinh tồn của kẻ giang hồ bắt đầu mách bảo hắn rằng đây là một kế hoạch khôn ngoan.

Lâm Dịch tiếp tục phân công cụ thể từng vị trí, từng thời điểm, từng ám hiệu. "Khi ta giơ cao ngọn đuốc, đó là tín hiệu tấn công. Khi ta hạ đuốc xuống ba lần liên tiếp, đó là tín hiệu rút lui. Nhớ kỹ, không ai được phép tự ý hành động." Hắn nhấn mạnh kỷ luật, thứ mà đám giang hồ này vốn thiếu thốn nhất. "Chúng ta hành động như một thể thống nhất. Bất kỳ ai không tuân lệnh sẽ phải chịu hậu quả."

Lời nói của Lâm Dịch không mang sự đe dọa trực tiếp, nhưng lại có một sức nặng vô hình, khiến những kẻ vốn quen thói ngang tàng cũng phải im lặng. Hắn không cần phải gào thét, không cần phải vung đao thị uy. Cái uy của hắn đến từ sự bình tĩnh, sự logic và khả năng nắm bắt tình hình một cách rõ ràng. Hắn đã cho họ thấy một con đường để chiến thắng mà không cần phải đổ quá nhiều máu.

Trần Nhị Cẩu nhìn Lâm Dịch với ánh mắt ngưỡng mộ. Hắn luôn biết đại ca của mình thông minh, nhưng chưa bao giờ nghĩ đại ca có thể vạch ra một kế hoạch tác chiến chi tiết và sắc sảo đến vậy. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn nhớ lại lời Lâm Dịch đã nói. Giờ đây, hắn mới thực sự cảm nhận được sức mạnh của câu nói đó.

Sương đêm vẫn dày đặc, bao phủ lấy mọi thứ trong một màn ảo ảnh. Tiếng gió vẫn xào xạc qua cỏ, nhưng giờ đây, trong không khí đã có thêm một sự căng thẳng, một sự chờ đợi. Lâm Dịch đã gieo vào lòng những kẻ giang hồ này một hạt mầm của hy vọng, một niềm tin vào khả năng chiến thắng mà không cần phải liều mạng một cách mù quáng. Hắn đã biến những kẻ cướp bóc vô kỷ luật thành một lực lượng có tổ chức, ít nhất là trong khoảnh khắc này.

"Hành động ngay đêm nay," Lâm Dịch khép lại bản đồ, đứng dậy, đôi mắt nhìn thẳng về phía đông, nơi bình minh sắp ló dạng. "Chúng ta sẽ không có cơ hội thứ hai." Hắn biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, và đây chỉ là bước khởi đầu. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn phải sẵn sàng. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "và để sinh tồn, đôi khi phải làm những việc mà mình không muốn."

***

Đêm khuya, trước rạng đông, Cánh Đồng Bất Tận chìm trong màn sương dày đặc, tĩnh mịch đến đáng sợ. Ánh trăng mờ nhạt bị che khuất bởi những đám mây đen, chỉ còn đủ để soi rọi những bóng hình lẩn khuất trong màn đêm. Không khí lạnh lẽo thấu xương, thấm vào từng lớp áo, khiến những kẻ đang ẩn mình trong bụi cây rậm rạp phải rùng mình. Tiếng gió xào xạc trên những ngọn cỏ khô, hòa lẫn với tiếng côn trùng đêm, tạo nên một bản giao hưởng ma quái của thiên nhiên.

Lâm Dịch nằm phục trong một bụi cây gai, cách con đường mòn không xa. Bên cạnh hắn là A Cường và vài tên thuộc hạ khác của Bang Hắc Sa. Mùi đất ẩm và mùi cỏ dại xộc lên mũi, hòa lẫn với mùi mồ hôi chua loét của những kẻ đang căng thẳng chờ đợi. Ánh mắt Lâm Dịch sắc như dao, quét qua bóng đêm. Hắn không trực tiếp cầm đao, nhưng sự tập trung và quyết đoán của hắn còn hơn cả những kẻ đang cầm vũ khí.

Phía xa, một vài điểm sáng lập lòe bắt đầu xuất hiện. "Đến rồi," Lâm Dịch thì thầm, giọng nói trầm và khẽ, nhưng lại có sức nặng của một mệnh lệnh không thể chối cãi. "Chờ tín hiệu của ta. Nhớ kỹ, nhanh gọn, không dây dưa."

Những điểm sáng dần lớn hơn, biến thành những ngọn đuốc lập lòe, theo sau là vài chiếc xe thô sơ chất đầy hàng hóa, được kéo bởi những con ngựa gầy guộc. Đoàn lính tiền đồn ngoại tộc, chừng hai mươi người, di chuyển chậm chạp, tiếng bước chân nặng nề trên nền đất ẩm. Chúng trông có vẻ mệt mỏi, thiếu cảnh giác, lơ là. Vài tên còn ngáp ngắn ngáp dài, khoác hờ vũ khí trên vai. Chúng quả thực tin rằng vùng biên này là địa bàn an toàn, không ai dám quấy nhiễu.

"Đúng như mình dự đoán," Lâm Dịch thầm nghĩ. "Sự chủ quan chính là điểm yếu lớn nhất của chúng. Chúng không hề biết rằng mình đang bước vào một cái bẫy đã được giăng sẵn." Hắn siết chặt ngọn đuốc nhỏ trong tay, cảm nhận sức nặng của nó, và cả sức nặng của trách nhiệm đang đè lên vai. "Đây là lần đầu tiên mình thực sự chỉ huy một cuộc tập kích quân sự. Không có kế hoạch B, không có đường lui. Sai một li, đi một dặm. Sinh tồn của mình và những người tin tưởng mình đều đặt cả vào đây."

Khi đoàn xe tiến đến đúng vị tr�� đã định, Lâm Dịch không chần chừ. Hắn giơ cao ngọn đuốc. Ngọn lửa bùng lên trong đêm tối, như một tín hiệu chết chóc.

Ngay lập tức, từ phía trước và hai bên con đường, hàng loạt tiếng hô hoán vang lên. "Giết! Giết! Giết!" Tiếng đao kiếm va chạm, tiếng la hét dọa nạt, tiếng chân người giẫm đạp lên cỏ khô. Đó là tổ của A Cường. Đúng như kế hoạch, chúng không xông lên giao tranh trực diện, mà chỉ tạo ra sự hỗn loạn, dồn ép quân địch vào một khoảng không gian hẹp.

Đám lính ngoại tộc giật mình, hoảng loạn. Chúng không ngờ lại bị phục kích ở nơi hoang vắng này. Tiếng la hét kinh hoàng vang vọng khắp cánh đồng. "Có địch! Có địch!" Vài tên lính vội vàng rút vũ khí, nhưng trong bóng đêm mịt mờ và sự bất ngờ, chúng không biết phải chống trả về hướng nào.

Trong lúc quân địch đang rối loạn và tập trung vào phía trước, Lâm Dịch hạ thấp ngọn đuốc, vẫy mạnh xuống ba lần liên tiếp. Đây là tín hiệu cho tổ của Trần Nhị Cẩu.

Từ phía sau đoàn xe, một bóng người nhanh nhẹn lao ra. Đó là Trần Nhị Cẩu, trên tay hắn là một bó đuốc tẩm dầu. Hắn cùng vài tên thuộc hạ khác xông thẳng vào các xe lương thực. Tiếng lửa cháy lách tách bùng lên dữ dội. Mùi khói nồng nặc nhanh chóng lan tỏa trong không khí lạnh. Những chiếc xe thô sơ, chất đầy bao tải và hòm gỗ, nhanh chóng bị ngọn lửa nuốt chửng. Tiếng la hét của quân địch càng trở nên tuyệt vọng hơn khi chúng nhìn thấy nguồn lương thảo của mình đang biến thành tro bụi.

"Đừng để chúng dập lửa! Đốt hết! Đốt sạch!" Trần Nhị Cẩu hét lên, giọng hắn khản đặc nhưng tràn đầy hưng phấn. Hắn không còn là tên ngây ngô thường ngày, mà đã biến thành một kẻ cướp bóc tàn nhẫn, tuân theo mệnh lệnh của đại ca.

Một toán quân địch định quay lại cứu vãn lương thực, nhưng ngay lập tức bị tổ chặn hậu của Bang Hắc Sa chặn đứng. Chúng không giao tranh quá ác liệt, chỉ giữ chân và gây thêm áp lực, khiến quân địch không thể tập trung đối phó. Tiếng vũ khí va chạm loảng xoảng, tiếng rên rỉ, tiếng chửi rủa vang lên trong đêm.

Lâm Dịch quan sát toàn bộ diễn biến với ánh mắt l��nh lùng. Hắn không hề tham gia vào cuộc hỗn chiến, chỉ đứng ngoài chỉ huy, điều phối. Hắn thấy rõ sự hiệu quả của kế hoạch đã được vạch ra tỉ mỉ. Toán Mông Cổ, dù có số lượng ngang bằng hoặc hơn một chút, nhưng lại hoàn toàn bị động, không kịp trở tay. Chúng không có sự chỉ huy, không có kế hoạch tác chiến, chỉ dựa vào bản năng sinh tồn và sự hung hãn cá nhân.

"Quân địch không có tổ chức, thiếu cảnh giác, và không được huấn luyện bài bản," Lâm Dịch thầm đánh giá. "Đây có lẽ chỉ là một toán cướp bóc nhỏ, hoặc một đơn vị tiền trạm yếu ớt của phe ngoại tộc. Điều này càng chứng tỏ chiến tranh tổng lực vẫn chưa thực sự bùng nổ, nhưng nguy cơ đã cận kề." Hắn nhận ra đây chính là "quân địch" mà Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa muốn hắn đối phó, một thử thách để đo lường khả năng của hắn. Và hắn đã làm được.

Chỉ trong một khắc ngắn ngủi, toàn bộ đoàn xe lương thực đã biến thành những đống lửa ngùn ngụt. Mùi khói cay nồng quyện lẫn mùi cháy khét của vải vóc, lương thực, và cả mùi máu tanh bắt đầu lan tỏa. Quân địch tan tác, một số bỏ chạy toán loạn vào màn đêm, một số khác bị thương nặng, nằm rên rỉ trên đất.

"Rút lui!" Lâm Dịch lại giơ cao ngọn đuốc, vẫy xuống ba lần liên tiếp, dứt khoát và mạnh mẽ.

Các thành viên Bang Hắc Sa, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, nhanh chóng rút lui một cách có trật tự. Chúng không tham lam cướp bóc những gì còn sót lại, không dây dưa với những kẻ bị thương. Kỷ luật mà Lâm Dịch đã đặt ra đã được tuân thủ một cách nghiêm ngặt. Tiếng bước chân nhẹ nhàng, thoăn thoắt biến mất vào màn sương.

A Cường, sau khi đốt cháy xong một chiếc xe cuối cùng, liếc nhìn Lâm Dịch. Gương mặt hắn ta lấm lem tro bụi, nhưng ánh mắt không còn vẻ nghi ngờ mà thay vào đó là sự kinh ngạc xen lẫn một chút... nể phục. Hắn đã tham gia vô số cuộc cướp bóc, nhưng chưa bao giờ một cuộc tấn công lại diễn ra nhanh gọn và hiệu quả đến vậy, với thiệt hại về phía mình gần như bằng không.

Lâm Dịch quay người, ra hiệu cho A Cường. "Đi thôi!"

Hắn không dừng lại để nhìn lại cảnh tượng hỗn loạn phía sau. Hắn biết, mình đã vấy bẩn đôi tay. Máu đã đổ, lửa đã cháy. Nhưng đây là con đường duy nhất để sinh tồn, để bảo vệ những người hắn trân trọng. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhắc nhở bản thân. "Và để sống sót trong thế giới này, đôi khi phải trở thành một kẻ tàn nhẫn." Cái cảm giác tội lỗi len lỏi trong lòng, nhưng nhanh chóng bị sự quyết đoán và thực tế đè bẹp.

Cuộc tập kích đã thành công mỹ mãn.

***

Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng yếu ớt đầu tiên xuyên qua màn sương mỏng, nhuộm một màu vàng nhạt lên Cánh Đồng Bất Tận. Không khí vẫn còn se lạnh, nhưng mùi khói còn vương vấn và mùi mồ hôi chua loét của những kẻ vừa trải qua một cuộc chiến đã xua đi phần nào cái lạnh giá của đêm. Tại một khu đất trống cách hiện trường vụ tập kích khá xa, đám người Bang Hắc Sa tập trung lại, tiếng thở dốc nặng nề vẫn còn vương vấn.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đứng dựa vào một gốc cây cổ thụ trơ trụi, thân hình vạm vỡ như một khối đá tảng. Hắn không nói gì, chỉ im lặng quan sát Lâm Dịch đang kiểm tra lại tình hình và trấn an các thành viên. Gương mặt hắn vẫn dữ tợn, nhưng đôi mắt sắc lạnh đã lộ ra một tia phức tạp, không còn vẻ nghi ngờ như trước.

Lâm Dịch bước đến, cúi đầu báo cáo, giọng nói vẫn bình tĩnh và rõ ràng, dù hắn cũng không tránh khỏi sự mệt mỏi sau một đêm căng thẳng. "Tổn thất của chúng ta bằng không. Quân địch bị thiệt hại nặng về lương thảo và vũ khí, tinh thần cũng bị đả kích nghiêm trọng. Chắc chắn chúng sẽ cần một thời gian để phục hồi và tổ chức lại."

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gật đầu chậm rãi. Hắn đã nhận được báo cáo từ các thuộc hạ, và những gì Lâm Dịch nói là sự thật. Hắn nhìn kỹ Lâm Dịch, đôi mắt hắn như muốn xuyên thấu tâm can của chàng trai trẻ.

"Ngươi... quả nhiên không phải hạng tầm thường." Cuối cùng, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cũng lên tiếng, giọng nói trầm đục nhưng lần này không còn vẻ hăm dọa hay thách thức, mà thay vào đó là một sự thừa nhận không thể chối cãi. Hắn đã từng nghĩ Lâm Dịch chỉ là một tên thư sinh mưu mẹo, giỏi nói suông, nhưng đêm nay, Lâm Dịch đã chứng minh điều ngược lại. Hắn không chỉ có đầu óc, mà còn có khả năng biến mưu lược thành hành động hiệu quả.

Các thành viên Bang Hắc Sa xung quanh cũng nhìn Lâm Dịch với ánh mắt khác lạ. Những kẻ ban đầu còn hậm hực, khó bảo, giờ đây đã lộ rõ vẻ kinh ngạc và một chút nể trọng. Chúng đã chứng kiến tận mắt cách một "thư sinh" không cầm đao lại có thể chỉ huy chúng đạt được một chiến thắng vang dội mà không đổ một giọt máu của mình.

A Cường, kẻ ban đầu nghi ngờ Lâm Dịch nhất, lẩm bẩm một mình, giọng nói pha chút ngạc nhiên và cả xấu hổ: "Vậy mà lão tử cứ nghĩ hắn chỉ là tên thư sinh miệng còn hôi sữa... Hắn ta còn giỏi hơn cả mấy tên quân sư của bọn giang hồ khác." Hắn đã từng khinh thường Lâm Dịch, nhưng giờ đây, hắn phải thừa nhận rằng mình đã sai lầm.

Lâm Dịch không đáp lời, chỉ khẽ cúi đầu, trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Thử thách đầu tiên đã vượt qua. Hắn đã chứng minh được năng lực của mình, không chỉ với Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, mà còn với chính bản thân hắn. Nhưng cái cảm giác nhẹ nhõm đó nhanh chóng tan biến, thay vào đó là một sự trống rỗng và nặng nề. Hắn đã thành công, nhưng cái giá phải trả là sự dấn thân sâu hơn vào vòng xoáy của bạo lực và mưu mẹo.

"Máu đã vấy bẩn tay," Lâm Dịch thầm nghĩ, ánh mắt thoáng qua một vẻ ưu tư. "Nhưng đây là con đường duy nhất." Hắn biết, để bảo vệ những người hắn yêu thương, để giữ vững Thôn Làng Sơn Cước, hắn không thể đứng ngoài cuộc. Hắn phải trở thành một kẻ lãnh đạo, một chiến lược gia, dù điều đó có nghĩa là hắn phải từ bỏ những nguyên tắc đạo đức mà hắn từng tin tưởng ở thế giới cũ.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa phất tay ra hiệu cho đám thuộc hạ. "Thu dọn! Rút về trại!" Hắn nhìn Lâm Dịch một lần nữa, ánh mắt ngầm ra hiệu rằng Lâm Dịch đã vượt qua thử thách, và từ giờ trở đi, mối quan hệ giữa hai người sẽ không còn là sự nghi ngờ, mà là một sự hợp tác dựa trên lợi ích và sự tôn trọng ngầm.

Trần Nhị Cẩu bước đến bên cạnh Lâm Dịch, gương mặt lấm lem nhưng ánh mắt rạng rỡ. "Đại ca, chúng ta làm được rồi!" Hắn thì thầm, tràn đầy niềm tự hào.

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi hiện lên trên khuôn mặt trầm tư. Hắn vỗ vai Trần Nhị Cẩu. "Đúng vậy, chúng ta làm được rồi." Hắn nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đã bắt đầu nhô lên, xua tan đi màn sương cuối cùng của đêm. Ánh sáng bình minh chiếu rọi Cánh Đồng Bất Tận, nhưng không thể xua đi những bóng tối đang bao trùm thế giới này.

"Khả năng tổ chức và mưu lược của mình trong chiến tranh sẽ là yếu tố then chốt cho sự sống còn của Thôn Làng Sơn Cước sau này," Lâm Dịch thầm nghĩ. "Bản chất của 'quân địch' được hé lộ qua cuộc tập kích này, cho thấy chiến tranh tổng lực chưa bùng nổ, nhưng nguy cơ đã cận kề. Mối quan hệ giữa mình và Bang Hắc Sa sẽ dần chuyển từ liên minh bất đắc dĩ sang một dạng hợp tác bền vững hơn, nhưng vẫn tiềm ẩn nguy cơ phản trắc. Và việc mình phải vấy bẩn tay bằng các hành động quân sự và mưu lược giang hồ báo hiệu mình sẽ phải đưa ra nhiều quyết định khó khăn hơn trong tương lai, làm mờ đi ranh giới thiện ác của bản thân."

Hắn biết, đây mới chỉ là bước khởi đầu. Cuộc chiến thực sự còn ở phía trước. Nhưng ít nhất, hắn đã có thêm một quân bài trong tay, một lực lượng có thể sử dụng để đối phó với Thẩm Đại Nhân, và cả những hiểm nguy lớn hơn đang chực chờ. Hắn không phải là anh hùng, cũng chẳng phải là kẻ cứu thế. Hắn chỉ là một người đàn ông hiện đại bị ném vào một thế giới cổ đại tàn khốc, đang cố gắng sinh tồn và bảo vệ những gì mình trân quý. Và để làm được điều đó, hắn sẵn sàng trở thành bất cứ ai mà hoàn cảnh yêu cầu. Con đường phía trước, dù có vấy máu và bùn lầy đến đâu, hắn cũng sẽ bước đi.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free