Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 527: Minh Chứng Uy Thế: Thử Thách Cánh Đồng Bất Tận

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn, nhưng không thể che khuất gánh nặng trong lòng Lâm Dịch. Cuốn Cẩm Nang Kế Sách đã được đặt lại vị trí cũ, tấm bản đồ cuộn gọn gàng, nhưng những suy tư trong đầu hắn vẫn còn ngổn ngang như một chiến trường chưa dứt tiếng gươm đao. Hắn đã chấp nhận một con dao hai lưỡi, một liên minh đầy rủi ro, và giờ đây, hắn phải đối mặt với hậu quả trực tiếp của quyết định đó. Cái lạnh của buổi sớm mai hôm qua dường như vẫn còn vương vấn, nhắc nhở hắn về sự khắc nghiệt của thế giới này, nơi mọi quyết định đều phải trả giá.

Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu không quay về Thôn Làng Sơn Cước ngay lập tức. Thay vào đó, họ lại một lần nữa hướng về Cánh Đồng Bất Tận, nơi Bang Hắc Sa đóng quân. Lời hứa về một cuộc gặp mặt lần hai, một sự "chứng minh" năng lực, đã được đặt ra, và Lâm Dịch biết rằng không thể trì hoãn. Hắn cần phải củng cố lòng tin của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, biến sự nghi ngờ thành một sự hợp tác thực dụng, dù là bất đắc dĩ.

Cánh Đồng Bất Tận trải dài vô tận dưới ánh tà dương đang tắt lịm. Những ngọn cỏ khô xào xạc theo làn gió heo may, tạo nên một bản nhạc u hoài, như tiếng thì thầm của hàng vạn linh hồn đã vĩnh viễn nằm lại nơi đây. Màu vàng úa của cỏ, màu đỏ cam của chân trời hòa vào nhau, tạo nên một bức tranh vừa tráng lệ vừa bi thương. Một vài cây cô đơn đứng sừng sững giữa biển cỏ, cành lá khẳng khiu vươn lên nền trời, như những cột mốc im lặng đánh dấu sự tồn tại nhỏ bé giữa bao la đất trời. Mùi đất khô, mùi cỏ dại và chút hương hoa dại còn sót lại vương vấn trong không khí, mang theo một sự thanh khiết pha lẫn chút hoang dã.

"Đại ca, liệu... có ổn không ạ?" Tr��n Nhị Cẩu đi cạnh Lâm Dịch, bước chân có phần chần chừ hơn ngày thường. Gương mặt hắn vẫn còn vương nét lo lắng, đôi mắt đảo liên tục quan sát xung quanh, như thể đang đề phòng một mối nguy hiểm vô hình nào đó. "Bọn họ... không phải là người dễ nói chuyện."

Lâm Dịch không quay đầu, ánh mắt hắn vẫn găm thẳng về phía trước, nơi những đốm lửa trại lờ mờ hiện ra trong màn đêm đang dần buông. "Không ổn cũng phải ổn, Nhị Cẩu. Chúng ta không có lựa chọn nào khác. Nếu không có Bang Hắc Sa, chúng ta sẽ khó lòng đối phó với Thẩm Đại Nhân cùng quân địch sắp tới. Ngươi đã thấy sức mạnh của hắn ta rồi đấy." Giọng Lâm Dịch trầm lắng, không chút dao động, nhưng ẩn chứa một sự kiên định sắt đá. "Mà ở thế giới này, có ai dễ nói chuyện đâu?" Hắn khẽ thở dài, câu nói cuối cùng mang một chút châm biếm nội tâm. Hắn nhớ lại những ngày đầu xuyên không, khi hắn vẫn còn ngây thơ tin vào sự "công bằng" hay "đạo lý" trong một xã hội nơi quyền lực và thân phận quyết định tất cả.

Họ tiếp tục bước đi, tiếng gió xào xạc ngày càng rõ rệt, lẫn vào đó là tiếng chim đêm xa xăm và tiếng côn trùng vo ve. Không gian rộng mở, vô biên này đôi khi mang đến cảm giác cô đơn tột độ, nhưng cũng chính là nơi chứa đựng sự bình yên kỳ lạ trước những cơn bão tố. Lâm Dịch biết rằng, sự bình yên này chỉ là tạm thời, một vỏ bọc mỏng manh trước khi chiến loạn thực sự bùng nổ.

Khi họ đến gần khu trại của Bang Hắc Sa, không khí trở nên nặng nề hơn hẳn. Tiếng nói chuyện ồn ào của đám người giang hồ giảm dần, thay vào đó là những ánh mắt dò xét, lạnh lẽo đổ dồn về phía hai người. Những gương mặt xăm trổ, vết sẹo chằng chịt, cùng những bộ y phục thô ráp, bạc màu hiện rõ dưới ánh lửa trại lập lòe. Chúng như những bức tường người đầy đe dọa, vây quanh lối vào khu trung tâm. Trần Nhị Cẩu khẽ rụt người lại, tay siết chặt chuôi đao bên hông. Hắn đã quen với các cuộc đối đầu, nhưng đối mặt với một bang phái giang hồ có tiếng tăm như Hắc Sa vẫn khiến hắn cảm thấy áp lực.

Lâm Dịch vẫn giữ vẻ bình thản, bước chân không hề chậm lại. Hắn hiểu rằng, sự sợ hãi chỉ khiến đối phương càng thêm lấn tới. Trong thế giới này, sự tự tin, dù là giả tạo, cũng là một thứ vũ khí. Hắn quan sát từng gương mặt, từng ánh mắt, cố gắng đọc vị những suy nghĩ ẩn chứa đằng sau vẻ hung tợn ấy. Hắn biết mình không thể dựa vào sức mạnh cơ bắp để đối phó với những kẻ này, mà phải dựa vào trí tuệ và sự mưu lược, thứ mà hắn vẫn luôn coi là "vũ khí mạnh nhất" của mình.

Giữa khu trại, dưới một mái che tạm bợ, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa ngồi trên một chiếc ghế đơn sơ làm từ một gốc cây lớn, lưng tựa vào một đống da thú. Thân hình ông ta to lớn, vạm vỡ, như một khối đá tảng sừng sững giữa đám người. Khuôn mặt dữ tợn với bộ râu quai nón rậm rạp được ánh lửa trại chiếu sáng, càng làm nổi bật vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm, một bằng chứng sống động cho những trận chiến khốc liệt mà ông ta đã trải qua. Ông ta mặc một chiếc áo giáp da dày cộm, cây đại đao to bản đặt ngay cạnh, sẵn sàng vung lên bất cứ lúc nào. Ánh mắt ông ta sắc lạnh như chim ưng, nhìn thẳng vào Lâm Dịch, chứa đầy vẻ hoài nghi và thách thức. Bên cạnh ông ta là A Cường, vẻ mặt hung tợn, tay lăm lăm chuôi đao, ánh mắt cảnh giác không rời Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu.

Lâm Dịch bước vào giữa vòng vây, dừng lại cách Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa vài bước chân. Hắn đứng thẳng người, dù thân hình gầy gò, hơi xanh xao của một thiếu niên vùng biên thùy có vẻ yếu ớt trước sự cường tráng của những kẻ giang hồ. Khuôn mặt hắn thanh tú, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên sự từng trải và sắc bén, không hề né tránh ánh mắt dò xét của Thủ Lĩnh.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gằn giọng, tiếng nói trầm đục vang vọng trong khu trại, át cả tiếng gió xào xạc: "Ngươi đến rồi, Lâm Dịch. Ta cứ nghĩ ngươi sẽ không đủ gan để quay lại." Ông ta nhếch mép cười khẩy, để lộ hàm răng trắng bệch dưới bộ râu đen. "Ngươi nói chuyện lớn, nhưng liệu có làm được việc lớn? Ta cần thấy bằng chứng, không phải lời nói suông. Lời nói của một thư sinh yếu ớt thì có giá trị gì?"

Lâm Dịch không hề nao núng trước lời lẽ đầy khinh miệt và hăm dọa đó. Hắn biết, đây là một màn thử thách, một phần của cái "luật rừng" mà hắn phải học cách tuân theo. Hắn không thể đáp trả bằng sự tức giận hay hèn nhát. Hắn phải thể hiện sự tự tin, sự hiểu biết về quy tắc của trò chơi này.

"Thủ Lĩnh đã quá lời rồi." Lâm Dịch đáp, giọng nói trầm ổn, không nhanh không chậm, hoàn toàn trái ngược với sự hung hăng của đối phương. "Kẻ ngu mới dùng lời nói để chứng minh năng lực. Ta dùng hành động." Hắn nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, không hề lùi bước. "Nếu Thủ Lĩnh đã triệu kiến, hẳn đã có việc cần ta làm. Vậy xin Thủ Lĩnh cứ nói thẳng."

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nheo mắt, có vẻ hơi bất ngờ trước sự điềm tĩnh và thái độ thẳng thắn của Lâm Dịch. Ông ta im lặng trong giây lát, như đang cân nhắc. Ánh mắt ông ta quét qua Lâm Dịch, từ mái tóc đen bù xù được buộc đơn giản, đến bộ y phục thô sơ, vá víu, rồi dừng lại ở đôi mắt sâu thẳm kia. Có lẽ, ông ta đang cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu yếu đuối, một sự sợ h��i, nhưng thứ ông ta thấy chỉ là sự kiên cường và một chút gì đó thách thức. A Cường đứng bên cạnh cũng khẽ nhíu mày, có vẻ không hài lòng với cách Lâm Dịch trả lời, nhưng không dám lên tiếng khi Thủ Lĩnh còn đang im lặng.

Lâm Dịch không hề tỏ ra vội vàng hay lo lắng. Hắn đứng đó, trầm tư, nhưng nội tâm lại vô cùng sôi nổi. "Hành động... đúng vậy, ở đây, lời nói không có trọng lượng bằng hành động." Hắn tự nhủ. "Cái thế giới này vận hành theo một cách khác, nơi những lời hứa rỗng tuếch chẳng khác nào gió thoảng mây bay. Muốn có được sự tin tưởng, muốn có được quyền lực, muốn bảo vệ những gì mình trân trọng, nhất định phải chứng minh bằng thực lực. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, đôi khi phải chấp nhận dấn thân vào những nơi nguy hiểm nhất, đối mặt với những kẻ tàn bạo nhất." Hắn nghĩ về Thẩm Đại Nhân, về những âm mưu xảo trá của gã, về cuộc chiến tranh sắp tới. Liên minh này, dù đáng sợ đến mấy, cũng là một bước đi cần thiết. Hắn không thể để mình bị động, không thể để những người thân yêu của mình phải chịu đói khổ hay chết chóc vì sự yếu đuối của bản thân.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cuối cùng cũng cất tiếng, một nụ cười nửa miệng hiện lên trên khuôn mặt dữ tợn. "Được lắm, tiểu tử. Gan dạ đấy. Ta thích kiểu người thẳng thắn như ngươi." Ông ta phất tay, ra hiệu cho một tên thủ hạ mang đến một tấm bản đồ thô. Đó không phải là bản đồ giấy, mà là một tấm da thú cũ kỹ, được vẽ nguệch ngoạc bằng than củi và máu khô, chi chít những ký hiệu mà chỉ những kẻ thường xuyên lang bạt trên Cánh Đồng Bất Tận mới hiểu. "Ngồi xuống đi, ta có việc cần ngươi làm đây."

Lâm Dịch liếc nhìn Trần Nhị Cẩu, ra hiệu cho hắn yên tâm. Hắn chậm rãi ngồi xuống đối diện Thủ Lĩnh, ánh mắt vẫn giữ vẻ cảnh giác cao độ.

***

Đêm dần về khuya, trăng treo cao trên vòm trời, tròn vành vạnh như một đĩa bạc khổng lồ, rọi ánh sáng lạnh lẽo xuống Cánh Đồng Bất Tận. Gió mạnh hơn, thổi lướt qua những ngọn cỏ khô, tạo nên những tiếng xào xạc liên hồi, như một bản hợp xướng rùng rợn của màn đêm. Trong khu trại của Bang Hắc Sa, tiếng cười nói đã thưa thớt hơn, chỉ còn lại ánh lửa trại lập lòe và những bóng người lầm lũi đi lại. Mùi khói củi, mùi thịt nướng đã nguội lạnh hòa lẫn với mùi đất ẩm và cỏ dại, tạo nên một không khí hoang sơ, khắc nghiệt.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa trải tấm bản đồ da thú cũ kỹ ra trên mặt đất, dùng một hòn đá nhỏ và một khúc xương để giữ các góc. Ông ta chỉ tay vào một điểm trên bản đồ, nơi được đánh dấu bằng một vòng tròn đỏ thẫm. "Ngươi xem đây, tiểu tử." Giọng ông ta trầm đục, vang lên giữa màn đêm tĩnh mịch. "Điểm này, cách đây ba ngày, một toán người Mông Cổ đã tràn qua. Chúng không chỉ cướp bóc lương thực, mà còn đốt phá nhà cửa của vài hộ dân sống lẻ tẻ ở đây, bắt đi mấy người phụ nữ và trẻ con. Ta đã cho người đi dò xét, bọn chúng có khoảng ba mươi tên, cưỡi ngựa nhanh nhẹn, vũ khí sắc bén, và có vẻ không phải là những toán cướp biên giới thông thường."

Lâm Dịch chăm chú nhìn vào tấm bản đồ. Ánh mắt hắn quét qua từng chi tiết nhỏ, cố g���ng ghép nối những thông tin rời rạc. "Mông Cổ..." Hắn lẩm bẩm trong đầu. "Không phải những kẻ du mục thông thường sao? Cướp bóc lương thực, đốt phá, bắt người... những hành động có vẻ quá dứt khoát và có tổ chức. Đây không chỉ là cướp bóc để sinh tồn, mà có thể là một hành động mang tính chất trinh sát, một bước đi đầu tiên của chiến tranh." Suy nghĩ của hắn lập tức liên kết đến những cảnh báo về chiến loạn bùng nổ, về sự suy yếu của Đại Hạ Vương Triều. Những kẻ ngoại tộc này, chúng không chỉ đơn thuần là cướp, mà có thể là tiền trạm của một thế lực lớn hơn, đang thăm dò tình hình biên giới Đại Hạ.

"Ngươi phải dọn dẹp chúng." Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gằn giọng, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Nếu không, lời nói của ngươi chẳng đáng một xu. Liên minh của ngươi, kế hoạch của ngươi, cũng chỉ là trò trẻ con." Ông ta vỗ mạnh tay xuống tấm bản đồ, làm bụi bẩn bay lên. "Ta cần thấy máu, Lâm Dịch. Máu của những kẻ dám gây hấn trên địa bàn của Bang Hắc Sa, và cũng là máu để chứng minh ngươi có đ�� năng lực để hợp tác với ta."

Trần Nhị Cẩu đứng sau Lâm Dịch, gương mặt hắn trắng bệch dưới ánh trăng. Ba mươi tên Mông Cổ có vũ trang, lại còn là những kẻ thiện chiến trên lưng ngựa, đó là một lực lượng đáng gờm đối với bất kỳ ai, kể cả một bang phái giang hồ. Hắn lo lắng nhìn Lâm Dịch, nhưng không dám lên tiếng.

Lâm Dịch vẫn giữ vẻ bình tĩnh đáng kinh ngạc. Hắn biết, đây là một thử thách sống còn, không chỉ để chứng minh năng lực với Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, mà còn để khẳng định vị thế của mình trong cái thế giới tàn khốc này. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ trong đầu. "Và ta cũng không thể mong chờ một sự đối xử công bằng từ hắn. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để bảo vệ những người ta yêu thương, ta phải chấp nhận những thử thách này, dù cho nó có nguy hiểm đến mấy." Hắn đã từng là một người đàn ông hiện đại, với những nguyên tắc đạo đức và công lý. Nhưng ở đây, mọi thứ đều bị bóp méo, bị biến dạng bởi sự tàn khốc của thực tại. Hắn không thể giữ m��i sự ngây thơ đó.

"Được." Lâm Dịch nói, giọng điệu dứt khoát, không một chút do dự. Hắn ngẩng đầu nhìn Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, ánh mắt sắc bén như dao cạo. "Ta sẽ dọn dẹp bọn chúng. Nhưng ta cần những gì?" Hắn không hỏi "có thể làm được không", mà hỏi "cần những gì", một cách tiếp cận mang tính thực dụng và quyết đoán, thể hiện sự tự tin vào khả năng của mình. "Ta cần thông tin chi tiết hơn về đường đi nước bước của bọn chúng, về vũ khí, số lượng chính xác, và nơi chúng thường ẩn náu. Ta cũng cần người dẫn đường, những người thạo địa hình khu vực này."

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nheo mắt, có vẻ hài lòng với phản ứng của Lâm Dịch. Ông ta không ngờ một thiếu niên thư sinh lại có thể giữ được sự bình tĩnh và quyết đoán đến vậy khi đối mặt với một nhiệm vụ nguy hiểm như thế. "Thông tin thì ta có. Lão Tứ sẽ cung cấp cho ngươi. Người dẫn đường cũng có. A Cường sẽ đi cùng ngươi." Ông ta ra hiệu cho A Cường.

A Cường bước lên, gương mặt hung tợn, ánh mắt đầy vẻ thách thức nhìn Lâm Dịch. "Ngươi có chắc không, tiểu tử? Bọn Mông Cổ đó không phải là hạng xoàng đâu. Chúng ăn thịt người không nhả xương đâu."

Lâm Dịch cười nhạt. "Ta không cần ngươi lo lắng cho ta. Ta chỉ cần ngươi làm đúng nhiệm vụ của một người dẫn đường." Hắn quay lại nhìn Thủ Lĩnh. "Và ta cần một đội hỗ trợ. Không cần tham gia trực tiếp chiến đấu, nhưng phải sẵn sàng tiếp ứng nếu có chuyện bất trắc, và quan trọng hơn, phải đảm bảo rút lui an toàn nếu tình hình vượt quá tầm kiểm soát."

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch một lúc lâu, như thể muốn nhìn thấu tâm can hắn. Sau đó, ông ta gật đầu. "Được. Ta sẽ cho mười tên tinh nhuệ đi theo A Cường, nghe lệnh ngươi. Nhưng nhớ kỹ, Lâm Dịch. Đây là cơ hội duy nhất của ngươi. Nếu thất bại, không những liên minh này sẽ tan vỡ, mà ngươi cũng sẽ không còn đường sống trên Cánh Đồng Bất Tận này nữa đâu." Giọng ông ta đầy vẻ đe dọa, nhưng cũng ngầm chứa một sự công nhận nhất định.

Lâm Dịch đứng dậy, đối diện với Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. "Ta hiểu." Hắn nói. Hắn đưa tay vào túi, lấy ra Hắc Mộc Lệnh, miếng gỗ thô ráp, lạnh lẽo mà Thủ Lĩnh đã trao cho hắn trong lần gặp trước. "Với Hắc Mộc Lệnh này, ta sẽ chứng minh cho Thủ Lĩnh thấy, Lâm Dịch này không nói suông." Hắn đặt Hắc Mộc Lệnh lên mặt đất giữa bản đồ, như một lời cam kết, một lời tuyên chiến. Trong nội tâm hắn, một ý nghĩ lóe lên: "Đây không chỉ là thử thách của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Đây còn là cơ hội để ta hiểu rõ hơn về tình hình biên giới, về thực lực của quân địch, và để ta chuẩn bị cho một cuộc chiến lớn hơn. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và thông tin ta thu thập được từ trận chiến này sẽ có giá trị gấp vạn lần so với bất kỳ lời hứa suông nào."

***

Rời khỏi khu trại của Bang Hắc Sa, Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu bước đi dưới ánh trăng sáng vằng vặc. Gió đêm dịu hơn, không còn mạnh như trước, nhưng cái lạnh vẫn thấm vào tận xương tủy, nhắc nhở về sự khắc nghiệt của đêm biên thùy. Bầu trời đêm trải rộng trước mắt, vô vàn vì sao lấp lánh như những viên kim cương được rải trên tấm thảm nhung đen tuyền. Sự tĩnh lặng của Cánh Đồng Bất Tận bao trùm lấy họ, chỉ còn tiếng bước chân và tiếng gió khẽ thì thầm bên tai.

Trần Nhị Cẩu đi bên cạnh Lâm Dịch, gương mặt vẫn còn nét lo lắng. Hắn không thể che giấu được sự sợ hãi trước nhiệm vụ mà Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đã giao. "Đại ca," hắn cất tiếng, giọng nói hơi run run, "liệu có quá nguy hiểm không? Ba mươi tên Mông Cổ... lại còn có A Cường và mười tên tinh nhuệ của Bang Hắc Sa đi cùng... ta lo rằng bọn họ sẽ không thật lòng giúp đỡ, mà chỉ nhân cơ hội..."

Lâm Dịch ngừng bước, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm đầy sao. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của không khí tràn vào phổi. Hắn biết những lo lắng của Trần Nhị Cẩu là hoàn toàn có cơ sở. Liên minh với giang hồ, đặc biệt là với một bang phái như Hắc Sa, luôn ẩn chứa vô vàn rủi ro. Những kẻ này sẵn sàng phản bội bất cứ lúc nào nếu thấy có lợi hơn. Nhưng Lâm Dịch cũng hiểu rằng, trong cái thế giới đầy loạn lạc này, không có sự lựa chọn nào là hoàn hảo.

"Nguy hiểm là điều t���t yếu trong thời loạn, Nhị Cẩu." Lâm Dịch đáp, giọng nói trầm ổn, đầy vẻ điềm tĩnh, như muốn trấn an người bạn đồng hành. "Mà không chỉ là nguy hiểm từ bọn Mông Cổ kia, mà còn là nguy hiểm từ chính những người đang đi cùng chúng ta. Ta biết." Hắn không hề che giếm sự thật. "Nhưng đây cũng là cơ hội, Nhị Cẩu. Cơ hội để chúng ta kiểm tra thực lực của mình, kiểm tra bản lĩnh của bọn Mông Cổ, và quan trọng hơn hết, là kiểm tra lòng dạ của Bang Hắc Sa."

Trong nội tâm Lâm Dịch, một dòng suy nghĩ khác đang cuộn trào. "Thẩm Đại Nhân, ngươi nghĩ ta chỉ biết chơi trò chính trị, chỉ biết ngồi sau bàn giấy để điều khiển người khác sao?" Hắn cười khẩy. "Ngươi đã đánh giá thấp ta rồi. Ta sẽ cho ngươi thấy, vùng biên này, ai mới là người có tiếng nói, ai mới là người có khả năng thực sự bảo vệ mảnh đất này." Hắn biết, việc dọn dẹp toán cướp Mông Cổ này không chỉ là một thử thách của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, mà còn là một bước đi chiến lược để làm suy yếu ảnh hưởng của Thẩm Đại Nhân. Nếu hắn thành công, uy tín của hắn sẽ tăng lên đáng kể, không chỉ trong mắt Bang Hắc Sa mà còn trong mắt người dân vùng biên, những người đang ngày đêm chịu đựng sự tàn phá của chiến loạn. Đồng thời, nó cũng sẽ chứng minh cho Thẩm Đại Nhân thấy rằng, hắn, Lâm Dịch, không phải là một đối thủ dễ dàng bị loại bỏ.

Lâm Dịch siết chặt bàn tay lại. Cái Hắc Mộc Lệnh trong túi áo như đang nặng trĩu, không chỉ là lời hứa, mà còn là gánh nặng của một trách nhiệm. Hắn biết rằng, việc chấp nhận thử thách này sẽ đẩy hắn vào những tình huống nguy hiểm hơn, buộc hắn phải sử dụng những thủ đoạn "đen" hơn, ít chính nghĩa hơn. Ranh giới giữa thiện và ác trong con người hắn sẽ ngày càng mờ đi. Hắn đã từng là một người đàn ông hiện đại với những giá trị rõ ràng, nhưng giờ đây, hắn đang dần biến thành một kẻ thực dụng, một chiến lược gia lạnh lùng, sẵn sàng làm bất cứ điều gì để sinh tồn và bảo vệ những người hắn yêu thương. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn lặp lại câu thần chú của mình. "Và tri thức là vũ khí mạnh nhất." Hắn sẽ dùng kiến thức c��a mình về chiến thuật, về tâm lý con người, để vượt qua thử thách này.

Hắn nhìn Trần Nhị Cẩu, thấy sự lo lắng vẫn còn hiện rõ trên gương mặt. "Đừng lo, Nhị Cẩu. Chúng ta sẽ làm được. Ta đã có kế hoạch." Giọng Lâm Dịch tràn đầy sự tự tin, một sự tự tin mà hắn không hề cảm thấy giả tạo. Hắn thực sự đã bắt đầu vạch ra những bước đi trong đầu, từ cách tiếp cận toán cướp Mông Cổ, cách sử dụng A Cường và đội quân Hắc Sa, cho đến cách thu thập thông tin và đảm bảo an toàn cho chính mình. "Đây là bước đi đầu tiên để chúng ta củng cố vị thế, để người dân vùng biên nhìn thấy rằng chúng ta không chỉ nói suông. Và cũng là để những kẻ như Thẩm Đại Nhân biết rằng, vùng đất này có người bảo vệ, không phải là nơi chúng có thể tùy tiện lộng hành."

Trần Nhị Cẩu gật đầu, sự lo lắng trong mắt hắn dần được thay thế bằng một chút tin tưởng và quyết tâm. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn luôn trung thành với Lâm Dịch, và dù sợ hãi, hắn cũng không hề lùi bước.

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi hiện lên trên khuôn mặt trầm tư của hắn. Hắn quay lại nhìn về phía khu trại của Bang Hắc Sa, nơi ánh lửa vẫn còn lập lòe trong màn đêm. "Bản chất của toán Mông Cổ này có thể tiết lộ những thông tin đầu tiên về các thế lực ngoại tộc, về các đơn vị tiền trạm của quân địch, báo hiệu quy mô của cuộc chiến sắp tới vào năm 1610." Hắn nghĩ. "Thử thách này sẽ là tiền đề cho việc ta phải thực sự tham gia vào các hoạt động quân sự, phát triển kỹ năng lãnh đạo quân sự. Mối quan hệ giữa ta và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa sẽ dần được định hình qua các thử thách, từ nghi ngờ sang một dạng tôn trọng hoặc ít nhất là một sự lệ thuộc lẫn nhau. Và sự mâu thuẫn giữa việc sử dụng các phương pháp 'giang hồ' và duy trì nguyên tắc của ta sẽ tiếp tục được khai thác, đẩy ta vào những lựa chọn khó khăn hơn."

Tất cả những điều đó, đều là những bài học mà Lâm Dịch phải học, những cái giá mà hắn phải trả để sinh tồn và bảo vệ những người hắn yêu thương. Hắn biết, con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai, đầy rẫy hiểm nguy. Nhưng hắn không thể dừng lại. Hắn đã chấp nhận thử thách, và từ đây, con đường phía trước sẽ rõ ràng hơn, dù có phải đối mặt với bất cứ điều gì.

Lâm Dịch nhìn lên bầu trời đêm một lần nữa, ánh mắt kiên định, đầy ý chí. Cái lạnh của đêm biên thùy không còn làm hắn run rẩy. Trong hắn, một ngọn lửa mới đã bùng lên, ngọn lửa của quyết tâm và sự thích nghi. Hắn đã sẵn sàng cho cuộc chiến, không phải để xưng bá, mà để bảo vệ những giá trị và con người hắn trân trọng.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free