Lạc thế chi nhân - Chương 526: Đêm Liên Minh: Mưu Kế Thâm Sâu
Đêm đã về khuya, ánh trăng bạc vắt vẻo trên nền trời đen thẫm, rải một lớp sương mỏng lên Cánh Đồng Bất Tận. Gió đêm thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh từ thảo nguyên mênh mông, xào xạc qua từng ngọn cỏ úa tàn, tạo nên những âm thanh rì rầm như vô số tiếng thì thầm của một thế giới cổ xưa. Tiếng côn trùng kêu rả rích đâu đó xa xăm, đứt quãng, càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch, hoang sơ của nơi này. Mùi đất ẩm và cỏ khô sau một ngày nắng gắt quyện vào nhau, phảng phất trong không khí, hít thở vào vừa có chút thanh mát, vừa có chút u hoài. Dưới vòm trời rộng lớn không một bóng mây, cảm giác về sự nhỏ bé của con người trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.
Trên con đường mòn lờ mờ ánh trăng, hai bóng người cưỡi ngựa, từ từ khuất dần vào màn đêm, hướng về phía Thôn Làng Sơn Cước. Đó là Lâm Dịch và Trần Nhị C��u. Trần Nhị Cẩu cưỡi con ngựa màu nâu sẫm đi sau Lâm Dịch một quãng, ánh mắt y không ngừng dán chặt vào bóng lưng gầy gò của đại ca. Dù đêm tối che phủ, y vẫn có thể cảm nhận được sự trầm tư, nặng nề đang bao trùm lấy Lâm Dịch. Cuộc gặp với Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa vừa kết thúc, và mặc dù họ đã đạt được một thỏa thuận, nhưng trong lòng Trần Nhị Cẩu vẫn còn đó một nỗi bất an khó tả. Y là một người chất phác, đã quen với sự ngay thẳng, còn giang hồ thì luôn hiểm ác, khó lường.
"Đại ca, người thấy… Bang Hắc Sa liệu có đáng tin không?" Trần Nhị Cẩu rốt cuộc không nén được sự lo lắng, phá vỡ sự im lặng kéo dài. Giọng y vang lên hơi khàn trong màn đêm, như thể y cũng đang cố gắng giữ cho mình không gây ra tiếng động quá lớn, sợ làm xáo động bầu không khí tĩnh mịch bao quanh họ.
Lâm Dịch không quay đầu lại, ánh mắt hắn vẫn nhìn thẳng về phía trước, nơi những vì sao lấp lánh như đang chế giễu những toan tính nhỏ bé của con người. Hắn siết nhẹ dây cương, cảm nhận từng nhịp thở của con ngựa dưới thân, từng thớ cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp lông mượt mà. "Tin hay không tin, lúc này không còn là điều quan trọng nhất nữa, Nhị Cẩu." Giọng hắn trầm và khẽ, hòa vào tiếng gió, nhưng lại mang một sự kiên định lạnh lùng, không chút dao động. "Chúng ta không có đủ thời gian để lựa chọn. Đứng yên đồng nghĩa với chết. Giang hồ… bản chất là gió, là mây, khó mà nắm bắt. Nhưng họ cũng có những quy tắc riêng, và lợi ích là thứ duy nhất ràng buộc họ, thứ duy nhất họ thực sự tin tưởng."
Hắn dừng lại một chút, như để sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu, từng mảnh ghép của kế hoạch và những rủi ro được đặt ra. "Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa là một kẻ thực dụng. Hắn không nói đạo lý, chỉ nói lợi ích. Và điều đó, đôi khi, lại dễ đối phó hơn những kẻ đạo đức giả, những kẻ mang mặt nạ quân tử nhưng lòng dạ hiểm sâu như Thẩm Đại Nhân." Lâm Dịch đưa tay chạm vào vật nhỏ được giấu trong túi áo – một miếng gỗ mộc mạc khắc hình một con rết đen, tín vật mà Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đã trao cho hắn như một lời cam kết. Miếng gỗ thô ráp, lạnh l���o trong lòng bàn tay, như nhắc nhở hắn về bản chất gai góc, đầy nguy hiểm của liên minh này.
Trần Nhị Cẩu gật gù, dù y không hiểu hết những lời đại ca nói. Với y, giang hồ luôn là một thế giới đầy rẫy hiểm nguy, nơi những kẻ liều lĩnh sống dựa vào luật rừng, cướp bóc và tàn sát. Việc hợp tác với họ là một điều không tưởng trong suy nghĩ của y trước đây, trái ngược hoàn toàn với những gì y được dạy dỗ và trải nghiệm. "Nhưng… lỡ như họ phản bội thì sao, đại ca? Bọn chúng vốn là lũ vô pháp vô thiên, không biết nhân nghĩa là gì, chỉ biết mạnh được yếu thua. Liệu chúng ta có thể tin tưởng vào sự 'lợi ích' đó không?" Y vẫn không giấu được vẻ lo lắng, giọng nói thoáng chút run rẩy khi tưởng tượng đến cảnh bị giang hồ đâm sau lưng.
Lâm Dịch khẽ cười nhạt, một nụ cười không đạt tới khóe mắt, ẩn chứa sự mệt mỏi và quyết tâm. "Phản bội? Chắc chắn sẽ có lúc. Nhưng điều quan trọng là chúng ta phải làm sao để cái giá của sự phản bội đó đắt hơn cái giá của sự hợp tác. Chúng ta phải luôn đi trước m���t bước, luôn có phương án dự phòng, luôn chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Liên minh này, đúng như ta đã nói với hắn ta, là một con dao hai lưỡi." Hắn ngước nhìn bầu trời đêm thăm thẳm, nơi những vì sao vẫn lặng lẽ tỏa sáng, không màng đến những lo toan của nhân thế. "Nhưng đôi khi, để sống sót qua một cơn bão, người ta phải dùng đến những thứ vũ khí nguy hiểm nhất, phải chấp nhận rủi ro để giành lấy cơ hội."
Hắn nhớ lại ánh mắt sắc lạnh của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, vẻ ngoài dữ tợn nhưng đầy mưu mẹo, ẩn chứa sự tính toán. Hắn biết, kẻ đó không phải là một kẻ đơn giản. Hắn ta nhìn vào lợi ích, nhưng cũng không quên đề phòng, luôn giữ cho mình một đường lui. Sự hoài nghi của hắn ta là có thật, nhưng sự tham lam của hắn ta còn thật hơn, một động lực mạnh mẽ hơn bất kỳ lời thề non hẹn biển nào. Lâm Dịch đã vẽ ra một viễn cảnh đủ hấp dẫn để Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa phải cân nhắc: một phần lãnh địa an toàn để hoạt động mà không bị quan phủ quấy nhiễu, nguồn lợi từ các tuyến đường buôn bán biên giới mà trước đây Bang Hắc Sa chỉ có thể cướp bóc lén lút, và cơ hội để thể hiện sức mạnh của mình một cách hiệu quả, không cần phải đối đầu trực diện với quan phủ hay quân địch hùng mạnh. Những điều đó, đối với một bang phái giang hồ chuyên sống chui lủi, quả là một miếng mồi béo bở, một cơ hội đổi đời mà họ khó có thể bỏ qua.
Lâm Dịch thở dài một tiếng không thành lời, tiếng thở hòa vào tiếng gió đêm. Gánh nặng trên vai hắn ngày càng lớn, đè nén lên tâm trí hắn như một tảng đá. Hắn không chỉ phải lo lắng về quân địch đang chực chờ nuốt chửng vùng biên, mà còn phải đối phó với những mưu kế thâm độc của Thẩm Đại Nhân, kẻ đang tìm cách phá hoại uy tín và nguồn lực của hắn từ bên trong. Giờ đây, hắn lại phải thêm một gánh nặng nữa: kiểm soát một bang phái giang hồ đầy rẫy bất trắc, những con người sống theo bản năng và luật rừng. Hắn biết, "sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," nhưng cái giá phải trả cho sự sinh tồn này đôi khi khiến hắn cảm thấy mệt mỏi, làm suy kiệt cả thể xác lẫn tinh thần. Hắn không mơ mộng làm anh hùng, cũng chẳng muốn thay đổi thế giới. Hắn chỉ muốn bảo vệ những người xung quanh, bảo vệ cái thôn làng nhỏ bé đã trở thành nhà của hắn, nơi hắn đã tìm thấy ý nghĩa cuộc đời mình một lần nữa. Nhưng để làm được điều đó, hắn buộc phải dấn thân vào những ván cờ chính trị đầy rẫy hiểm nguy, những cuộc chiến không có hồi kết, nơi ranh giới giữa thiện và ác trở nên mờ nhạt.
Hắn nhớ lại những đêm dài ở thế giới cũ, những lúc hắn chỉ cần lo lắng về một dự án phần mềm, một deadline hay một cuộc họp quan trọng. Cuộc sống khi đó, dù bận rộn, vẫn có một sự "công bằng" nhất định, một trật tự mà hắn có thể hiểu và làm chủ, nơi mọi hành động đều có một quy tắc và hệ quả rõ ràng. Còn ở thế giới này, "thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Mọi thứ đều được định đoạt bằng sức mạnh, bằng thân phận, bằng những mưu toan không thể lường trước, nơi kẻ mạnh có thể chà đạp lên kẻ yếu mà không hề hối tiếc. Hắn phải học cách thích nghi, phải học cách trở nên "bẩn thỉu" hơn, thực dụng hơn, để tồn tại, để không bị nuốt chửng bởi dòng chảy nghiệt ngã này.
Tiếng gió rít qua tai, kéo hắn trở về thực tại, nhắc nhở hắn về nhiệm vụ đang chờ đợi. Hắn quay đầu nhìn Trần Nhị Cẩu, ánh mắt hiện lên vẻ nghiêm túc. "Nhị Cẩu, ngươi phải hiểu, chúng ta đang ở trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Không có lựa chọn nào là hoàn hảo, không có con đường nào là tuyệt đối an toàn. Chúng ta chỉ có thể chọn con đường ít tồi tệ nhất, và cố gắng hết sức để biến nó thành con đường chiến thắng. Từ giờ trở đi, ngươi sẽ có thêm một nhiệm vụ quan trọng. Người của Bang Hắc Sa sẽ cử người theo dõi chúng ta, và chúng ta cũng sẽ cần thông tin từ họ. Ngươi phải là cầu nối giữa ta và họ, nhưng phải luôn giữ cảnh giác cao độ. Đừng bao giờ tin tưởng hoàn toàn, nhưng cũng đừng bao giờ tỏ ra nghi ngờ. Hãy để lợi ích lên tiếng, và để sự cẩn trọng là kim chỉ nam cho mọi hành động của ngươi."
Trần Nhị Cẩu nghe vậy thì nghiêm mặt, gật đầu mạnh mẽ. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Dù có phải đâm đầu vào lửa, Nhị Cẩu cũng không nề hà, chỉ cần đó là mệnh lệnh của đại ca!" Giọng y đầy kiên quyết, pha chút ngây ngô đặc trưng, nhưng sự chân thành và lòng trung thành thì không thể nghi ngờ.
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi hiện rõ trong đêm tối, xua tan đi phần nào sự căng thẳng trên gương mặt hắn. Hắn biết, Trần Nhị Cẩu có thể không thông minh sắc sảo như Bạch Vân Nhi, cũng không vạm vỡ như Vương Đại Trụ, nhưng y có một lòng trung thành tuyệt đối và một sự dũng cảm không thể lay chuyển, sẵn sàng đối mặt với mọi hiểm nguy. Đó là những phẩm chất quý giá nhất trong thời loạn lạc này, những phẩm chất mà tiền bạc hay quyền lực cũng không thể mua được. Hắn vỗ nhẹ vào vai Trần Nhị Cẩu, một hành động khích lệ thầm lặng, một lời động viên không cần phải nói thành lời.
Con đường trở về Thôn Làng Sơn Cước vẫn còn dài, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một kế hoạch sơ bộ đã dần thành hình, từng chi tiết được sắp xếp một cách logic và cẩn trọng. Liên minh với Bang Hắc Sa sẽ là một bước đi mạo hiểm, một canh bạc lớn, nhưng nó cũng mở ra những khả năng mới để đối phó với Thẩm Đại Nhân, và cả quân địch đang lăm le ngoài biên ải. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận khí lạnh tràn vào lồng ngực, làm tỉnh táo tâm trí. Hắn biết, chặng đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt với tất cả.
***
Trong một căn nhà gỗ nhỏ nằm khuất trong Thôn Làng Sơn Cước, ánh nến leo lét nhảy múa trên tường, tạo ra những cái bóng đổ dài, xiêu vẹo, như những hình hài ma quái đang nhảy múa trong đêm. Đây là nơi Lâm Dịch đã biến thành một phòng họp chiến lược tạm thời, một không gian đơn giản nhưng giờ đây lại mang sức nặng của những quyết định định đoạt số phận cả một vùng biên. Không khí trong phòng đặc quánh sự căng thẳng và nghiêm trọng, mỗi hơi thở dường như đều nặng nề hơn. Mùi khói gỗ từ bếp lò đã nguội lạnh quyện lẫn với mùi đất ẩm từ những đôi giày vừa mới trở về, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của vùng quê biên ải, một thứ mùi hương của sự sinh tồn khắc nghiệt.
Ngồi quanh chiếc bàn gỗ thô ráp, được kê ở giữa phòng, là Lâm Dịch, Bạch Vân Nhi và Vương Đại Trụ. Trần Nhị Cẩu, với vẻ mặt nghiêm nghị, đứng ngay sau lưng Lâm Dịch, ánh mắt sắc bén quét khắp căn phòng, sẵn sàng hành động theo bất cứ hiệu lệnh nào. Sương đêm vẫn còn giăng nhẹ bên ngoài, hơi lạnh len lỏi qua khe cửa, khiến mọi người phải siết nhẹ vạt áo thô ráp của mình, cố gắng xua đi cái lạnh lẽo đang xâm nhập.
Lâm Dịch đặt tấm bản đồ Thành Thiên Phong và các tuyến đường chính trải rộng trên mặt bàn, những đường nét vẽ tay đơn giản nhưng lại bao hàm vô số thông tin quan trọng mà hắn đã thu thập được qua nhiều ngày tháng. Ánh nến hắt lên gương mặt hắn, làm nổi bật những đường nét thanh tú nhưng hằn rõ vẻ mệt mỏi và trầm tư, những dấu vết của những đêm dài suy nghĩ và lo toan. Hắn bắt đầu giải thích, giọng nói đều đều nhưng đầy sức thuyết phục, như một người kể chuyện đang phác họa một bức tranh đầy hiểm nguy, từng chi tiết được nhấn nhá một cách cẩn trọng.
"Ta đã gặp Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa," Lâm Dịch mở đầu, không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề. "Chúng ta đã đạt được một liên minh tạm thời. Một liên minh bất đắc dĩ, nhưng cần thiết cho tình thế hiện tại của chúng ta."
Bạch Vân Nhi nhíu mày, đôi mắt thông minh của nàng phản chiếu ánh nến, lộ rõ sự lo ngại. Nàng là một thương nhân, hiểu rõ luật chơi và quy tắc của xã hội này, và nàng biết rằng hợp tác với giang hồ, đặc biệt là Bang Hắc Sa nổi ti���ng tàn bạo, là một bước đi đầy rủi ro. "Lâm Dịch, chàng có chắc là chúng ta có thể kiểm soát được bọn họ không? Giang hồ vốn là những kẻ vô kỷ luật, chỉ hành động theo bản năng và lợi ích thiển cận, không có lời thề ước hay ràng buộc nào có thể giữ chân họ lâu dài. Họ có thể gây ra rắc rối lớn hơn cả Thẩm Đại Nhân." Giọng nàng ôn hòa nhưng đầy kiên quyết, thể hiện sự lo lắng sâu sắc.
"Nàng nói đúng, Vân Nhi," Lâm Dịch thừa nhận, gật đầu nhẹ. "Rủi ro là không thể tránh khỏi, và ta không hề ảo tưởng về bản chất của họ. Nhưng chúng ta đang ở trong tình thế không còn nhiều lựa chọn. Thẩm Đại Nhân đang tìm cách bóp nghẹt chúng ta từ bên trong, hắn như một con sâu đang đục khoét thân cây. Hắn cắt giảm nguồn cung, thao túng giá cả, và gieo rắc tin đồn thất thiệt khắp nơi. Mục tiêu của hắn là làm suy yếu ý chí chiến đấu của dân chúng, khiến chúng ta phải tự sụp đổ trước khi quân địch kịp tiến vào. Chúng ta không thể ngồi yên chịu trận, chờ đợi sự sụp đổ."
Hắn dùng ngón tay chỉ vào tấm bản đồ, vẽ một đường vòng quanh Thành Thiên Phong. "Bang Hắc Sa, với khả năng di chuyển linh hoạt và mạng lưới hoạt động bí mật, có thể trở thành một quân bài hữu hiệu để phá hoại kế hoạch của Thẩm Đại Nhân, một mũi dao sắc bén đâm vào hậu phương của hắn. Ta không tin tưởng họ hoàn toàn, nhưng ta tin vào lợi ích. Và ta đã đưa ra cho họ một lợi ích đủ lớn để họ phải cân nhắc nghiêm túc, đủ để họ thấy được giá trị của việc hợp tác với chúng ta."
Vương Đại Trụ, với vẻ ngoài chất phác và vạm vỡ, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, đôi mắt hắn chăm chú nhìn vào tấm bản đồ. Giờ đây, hắn lên tiếng, giọng to và rõ ràng, thể hiện sự trung thành tuyệt đối và sẵn sàng chiến đấu. "Đại ca đã quyết định, chúng ta sẽ theo đại ca đến cùng! Bọn giang hồ có hung ác đến mấy, cũng không thể sánh bằng sự tàn độc của lũ quan lại tham nhũng, những kẻ chỉ biết bóc lột dân đen. Chúng nó dám động đến dân làng chúng ta, dám cắt nguồn sống của chúng ta, thì phải trả giá!" Bàn tay to lớn của hắn siết chặt lại, những đường gân xanh nổi rõ trên cánh tay rắn chắc, thể hiện quyết tâm sắt đá.
Lâm Dịch nhìn Vương Đại Trụ, lòng thầm cảm kích sự dũng cảm và lòng trung thành không điều kiện của hắn. Những người như Vương Đại Trụ là nền tảng vững chắc của hắn, là lý do để hắn phải chiến đấu. "Đại Trụ, sự dũng cảm của ngươi là điều chúng ta cần. Nhưng lần này, chúng ta cần sự khôn ngoan nhiều hơn là sức mạnh cơ bắp thuần túy." Hắn quay sang Bạch Vân Nhi, ánh mắt nghiêm túc. "Vân Nhi, nàng là người hiểu rõ nhất về thương trường và những mánh khóe của nó, những quy luật ngầm của kinh tế. Thẩm Đại Nhân đang thao túng kinh tế để đẩy chúng ta vào đường cùng. Chúng ta sẽ dùng chính phương pháp của hắn để chống lại hắn, 'gậy ông đập lưng ông'."
Hắn bắt đầu phác thảo kế hoạch sơ bộ, từng bước một, rõ ràng và mạch lạc. "Bang Hắc Sa sẽ được sử dụng để quấy phá các tuyến đường tiếp tế của Thành Thiên Phong, đặc biệt là những chuyến hàng lương thực, thuốc men và vũ khí mà Thẩm Đại Nhân đang tích trữ hoặc chuyển đi nơi khác để làm suy yếu chúng ta. Chúng ta sẽ không cướp bóc, mà chỉ gây rối, làm chậm trễ, khiến hắn phải tốn thêm chi phí và nhân lực để bảo vệ, làm gián đoạn mọi hoạt động của hắn. Mục tiêu là làm lung lay niềm tin của các thương nhân vào khả năng kiểm soát của Thẩm Đại Nhân, khiến họ nghi ngờ về sự ổn định của vùng này."
"Hơn nữa," Lâm Dịch tiếp tục, "Bang Hắc Sa cũng có thể là một kênh thông tin hữu hiệu. Giang hồ có tai mắt khắp nơi, đặc biệt là ở những ngóc ngách mà quan phủ không thể với tới, những nơi mà chỉ có những kẻ sống ngoài vòng pháp luật mới có thể hoạt động. Chúng ta cần họ để thu thập thông tin về các hoạt động của Thẩm Đại Nhân, những mối liên hệ của hắn, và quan trọng nhất, là những tin đồn mà hắn đang gieo rắc, những lời lẽ độc địa mà hắn dùng để chia rẽ chúng ta."
Hắn nhìn Trần Nhị Cẩu, ánh mắt sắc lạnh. "Nhị Cẩu, đây sẽ là nhiệm vụ chính của ngươi. Ngươi sẽ giữ liên lạc với người của Bang Hắc Sa. Ta sẽ cung cấp cho ngươi những loại tin đồn mà chúng ta muốn lan truyền, những câu chuyện có thể gieo rắc sự hoang mang. Chúng ta sẽ 'dùng độc trị độc'. Thẩm Đại Nhân dùng tin đồn để chia rẽ chúng ta, chúng ta sẽ dùng tin đồn để gây rối loạn nội bộ của hắn, để làm lung lay uy tín của hắn trong mắt dân chúng và các thế lực khác trong Thành Thiên Phong."
Trần Nhị Cẩu nghiêm nghị gật đầu, khuôn mặt hiện rõ sự tập trung. "Rõ, đại ca! Nhị Cẩu sẽ làm thật tốt, không để đại ca phải thất vọng!"
Bạch Vân Nhi nghe Lâm Dịch phân tích, vẻ lo ngại dần được thay thế bằng sự tập trung cao độ và một chút thán phục. Nàng hiểu ý đồ của Lâm Dịch. Đây là một ván cờ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng nếu thành công, nó có thể tạo ra một đòn giáng mạnh vào Thẩm Đại Nhân, buộc hắn phải co cụm phòng thủ. "Chàng muốn gây ra sự hỗn loạn kinh tế và chính trị trong Thành Thiên Phong, buộc Thẩm Đại Nhân phải phân tán lực lượng và sự chú ý, đúng không? Một nước cờ thâm sâu."
Lâm Dịch gật đầu. "Chính xác. Khi hắn bận bịu đối phó với những rắc rối nội bộ, hắn sẽ không còn tâm trí để gây khó dễ cho chúng ta. Và quan trọng hơn, sự hỗn loạn đó sẽ làm suy yếu vị thế của hắn trong mắt các thế lực khác trong Thành Thiên Phong, thậm chí cả triều đình nếu tin tức đủ lớn và lan truyền rộng rãi. Triều đình Đại Hạ đang suy yếu nghiêm trọng, một vương triều đang trên đà sụp đổ, nơi quan lại lộng hành mà không bị trừng phạt. Sự hỗn loạn ở một vùng biên như Thành Thiên Phong có thể khiến họ mất kiên nhẫn với một quan lại như Thẩm Đại Nhân, buộc họ phải có hành động." Hắn nhấn mạnh điểm yếu của Đại Hạ Vương Triều – một vương triều mục ruỗng từ bên trong, báo hiệu một cuộc chiến lớn hơn đang chờ đợi, không chỉ là chiến tranh biên giới.
Hắn lại chỉ vào bản đồ, vẽ một đường vòng quanh Thành Thiên Phong, phác họa những điểm nóng. "Chúng ta sẽ tập trung vào việc tạo ra áp lực trên các tuyến đường giao thương chính và các kho lương thực trọng yếu của Thẩm Đại Nhân. Người của Bang Hắc Sa sẽ làm công việc này một cách gián tiếp, không để lại dấu vết rõ ràng, khiến mọi việc trông như những vụ việc cướp bóc thông thường hoặc sự bất ổn xã hội do chiến tranh gây ra, không ai có thể đổ tội trực tiếp cho chúng ta."
"Vân Nhi, nàng sẽ cần giúp ta chuẩn bị những loại tin đồn đó," Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn sắc bén như dao, ẩn chứa sự lạnh lùng của một chiến lược gia. "Những tin đồn phải đủ sức gây hoang mang, phải đánh vào lòng tham và sự sợ hãi của con người, vào những điểm yếu sâu thẳm nhất trong tâm lý đám đông. Chúng ta sẽ nói rằng Thẩm Đại Nhân đang tích trữ của cải, chuẩn bị bỏ trốn khi quân địch tiến vào. Rằng hắn đang bán đứng Thành Thiên Phong để đổi lấy lợi ích cá nhân, phớt lờ sinh mạng của dân chúng. Rằng hắn đang liên kết với giang hồ để cướp bóc dân lành, rồi đổ tội cho chúng ta, những kẻ đang cố gắng bảo vệ biên cương."
Bạch Vân Nhi hít một hơi sâu. Nàng biết, những lời nói đó dù chỉ là tin đồn, nhưng trong thời loạn, chúng có sức mạnh không kém gì gươm đao, có thể lật đổ cả một triều đại, huống chi là một quan lại tham lam. "Chàng muốn bôi nhọ thanh danh của Thẩm Đại Nhân, đẩy hắn vào thế cô lập, và khiến hắn phải đối phó với sự bất mãn của chính dân chúng và thuộc hạ của hắn. Một nước đi táo bạo, nhưng cũng đầy rủi ro nếu bị phát hiện."
"Chính xác," Lâm Dịch đáp, giọng hắn chắc chắn. "Khi một cây cổ thụ bị đục rỗng từ bên trong, nó sẽ tự đổ khi có một cơn gió nhẹ. Thẩm Đại Nhân là một kẻ xảo quyệt, nhưng hắn không phải là không có điểm yếu. Hắn tham lam, hắn sợ chết, và hắn luôn lo sợ mất đi quyền lực. Chúng ta sẽ đánh vào những điểm yếu đó, khiến hắn phải tự mình sụp đổ."
Hắn giao nhiệm vụ cụ thể cho Trần Nhị Cẩu một lần nữa, nhấn mạnh tầm quan trọng của nó: "Ngươi sẽ cần phải di chuyển thường xuyên giữa Thôn Làng Sơn Cước và một địa điểm bí mật mà Bang Hắc Sa sẽ thiết lập gần Thành Thiên Phong. Hàng ngày, ngươi sẽ thu thập thông tin từ họ, và truyền đạt các chỉ thị của ta. Nhớ kỹ, cẩn trọng là trên hết. Đừng bao giờ để lộ thân phận, và luôn có đường rút lui an toàn."
Trần Nhị Cẩu gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc, sẵn sàng nhận nhiệm vụ. "Vâng, đại ca! Nhị Cẩu sẽ ghi nhớ lời đại ca dặn, sẽ hoàn thành nhiệm vụ này một cách cẩn trọng nhất."
Cuộc họp kéo dài cho đến khi ánh nến đã cháy gần hết, chỉ còn lại một ngọn lửa leo lét yếu ớt đang cố gắng chống chọi với bóng tối. Lâm Dịch đã phác thảo một kế hoạch chi tiết, một mạng lưới phức tạp của những mưu mẹo và lợi ích, nơi Bang Hắc Sa sẽ đóng vai trò là những cánh tay nối dài của hắn, hoạt động trong bóng tối để làm suy yếu kẻ thù. Hắn biết, mọi thứ sẽ không dễ dàng. Liên minh này là một thỏa thuận với quỷ dữ, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ, "nhưng đôi khi, cần phải dùng nó để điều khiển những vũ khí khác, kể cả những thứ nguy hiểm nhất, để đạt được mục đích cuối cùng."
***
Ánh nến cuối cùng đã tắt hẳn, để lại căn phòng chìm trong bóng tối dày đặc của rạng sáng. Bên ngoài, trời vẫn còn tối mịt, sương đêm giăng giăng như một tấm màn lụa mỏng phủ lên vạn vật. Không khí se lạnh tràn vào qua những khe hở, mang theo mùi đất ẩm và hơi nước, thấm vào tận da thịt. Một cảm giác cô độc bao trùm lấy Lâm Dịch khi hắn là người duy nhất còn lại trong căn phòng chiến lược tạm thời, những người khác đã trở về nghỉ ngơi, chuẩn bị cho những nhiệm vụ mới.
Lâm Dịch ngồi một mình trước chiếc bàn gỗ, trong tay hắn là cuốn 'Cẩm Nang Kế Sách' đã ngả màu ố vàng, những trang giấy cũ kỹ sờn rách, tỏa ra mùi giấy và mực đặc trưng của thời gian, của những tri thức cổ xưa. Hắn nhẹ nhàng lật từng trang, ánh mắt sắc bén lướt qua những mưu lược cổ xưa, những kế sách mà người xưa đã dùng để đối phó với loạn lạc, để sinh tồn. Từng câu chữ, từng phân tích về lòng người, về thế cục, đều trở nên sống động và chân thực hơn bao giờ hết trong bối cảnh hiện tại của hắn, như thể những trang sách đang thì thầm những lời khuyên cổ xưa vào tai hắn.
Hắn lại trải tấm bản đồ ra trước mặt, dùng bút lông phác thảo những đường nét mới, đánh dấu các điểm trọng yếu trên Thành Thiên Phong và các tuyến đường tiếp tế của Thẩm Đại Nhân. Từng dấu chấm, từng mũi tên tượng tr��ng cho một đòn đánh, một mũi tên tẩm độc sẽ được Bang Hắc Sa tung ra. Hắn đang chơi một ván cờ lớn, mà mỗi quân cờ đều mang theo sinh mạng và số phận của những người xung quanh hắn, của cả một thôn làng đã đặt niềm tin vào hắn.
Nỗi nhớ về thế giới cũ, nơi những quyết định không quá nặng nề, thoáng qua trong tâm trí hắn, như một làn khói mỏng manh trong sương sớm. Một thế giới có luật pháp, có trật tự, nơi một con người bình thường như hắn có thể sống một cuộc đời bình dị, không cần phải đắn đo giữa đạo đức và sự sinh tồn. Ở đó, hắn không cần phải học cách thao túng lòng người, không cần phải liên minh với những kẻ giang hồ khát máu, không cần phải gánh vác trách nhiệm nặng nề đến vậy. Nhưng hiện tại, những ký ức đó chỉ như một giấc mơ xa vời, một lời nhắc nhở về một cuộc sống mà hắn đã mất đi vĩnh viễn, một sự xa xỉ không còn tồn tại.
Hắn tự vấn về ranh giới đạo đức của mình, về những nguyên tắc mà hắn đã từng giữ vững. Liệu có phải hắn đang dần trở thành một kẻ thực dụng, tàn nhẫn hơn? Việc lợi dụng Bang Hắc Sa, việc gieo rắc tin đồn thất thiệt, việc đẩy Thẩm Đại Nhân vào thế cô lập… tất cả đều không phải là những hành động của một người "chính nghĩa" theo tiêu chuẩn của thế giới hắn từng sống. Nhưng ở đây, trong cái thế giới cổ đại giả tưởng đầy tàn khốc này, "chính nghĩa" chỉ là một khái niệm xa xỉ, một món đồ trang sức không có giá trị thực tiễn. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, giọng nội tâm trầm lắng, đầy vẻ chấp nhận. Và hắn, Lâm Dịch, cũng không thể hy vọng vào sự công bằng đó để bảo vệ những người hắn yêu thương, hắn phải tự tạo ra "công bằng" của riêng mình.
Hắn nắm chặt 'tín vật' của Bang Hắc Sa trong lòng bàn tay. Miếng gỗ thô ráp, lạnh lẽo, nặng trĩu như gánh nặng của một lời hứa, một sự ràng buộc nguy hiểm. Hắn hiểu rằng, đây là một quân cờ nguy hiểm, một con dao hai lưỡi, nhưng lại là quân cờ cần thiết cho ván cờ sinh tử này. Liên minh với giang hồ, sử dụng những thủ đoạn "đen" hơn, ít chính nghĩa hơn, có thể làm mờ đi ranh giới giữa thiện và ác trong con người hắn, khiến hắn phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn. Hắn không biết mình sẽ trở thành người như thế nào sau cuộc chiến này, nhưng hắn biết, hắn không thể dừng lại, hắn phải tiến về phía trước.
Bên ngoài, màn sương bắt đầu tan dần, những tia sáng đầu tiên của bình minh len lỏi qua kẽ lá, nhuộm một màu xám bạc lên cảnh vật, đánh thức một ngày mới. Tiếng gà gáy rộn ràng từ xa vọng lại, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu. Một ngày mới, với những thử thách mới, những quyết định khó khăn mới, và những hiểm nguy đang chờ đợi.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, đứng dậy. Cái lạnh của buổi sáng sớm dường như thấm vào tận xương tủy, nhưng trong ánh mắt hắn lại ánh lên một sự kiên định, một ý chí sắt đá không thể lay chuyển. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Thôn Làng Sơn Cước còn đang say ngủ, bình yên đến lạ thường. Sự bình yên đó, hắn biết, là thứ mà hắn phải bảo vệ bằng mọi giá, dù có phải dùng đến bất cứ thủ đoạn nào.
Hắn đặt cuốn 'Cẩm Nang Kế Sách' về chỗ cũ, cuộn tấm bản đồ lại gọn gàng. Dù đêm đã dài và mệt mỏi, hắn biết mình không thể nghỉ ngơi. Kế hoạch đã được vạch ra, và giờ là lúc phải hành động. Cuộc chiến không chỉ là trên chiến trường, mà còn là một cuộc đấu trí thâm sâu, nơi kẻ mạnh nhất không phải là kẻ có quân đội hùng hậu nhất, mà là kẻ có mưu lược sắc bén nhất. Và Lâm Dịch, người đàn ông hiện đại bị lạc vào thế giới cổ đại này, đã sẵn sàng để chứng minh rằng "tri thức là vũ khí mạnh nhất".
Hắn biết, sự phức tạp và nguy hiểm của việc hợp tác với Bang Hắc Sa sẽ dần bộc lộ. Hắn sẽ phải đối mặt với những tình huống không lường trước được, những sự phản bội tiềm tàng, những rắc rối không thể kiểm soát. Hắn cũng biết, việc hắn dùng những thủ đoạn "đen" để đối phó với Thẩm Đại Nhân sẽ khiến hắn phải nhìn lại chính mình, làm mờ đi ranh giới giữa chính và tà trong mắt hắn, buộc hắn phải chấp nhận một phần bản chất tàn khốc của thế giới này. Sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều càng khẳng đ���nh rằng một sự thay đổi lớn đang đến, một cuộc đại loạn sẽ bùng nổ, và hắn phải chuẩn bị cho điều đó. Một ngày nào đó, có thể sẽ có một nhân vật mới từ Thành Thiên Phong xuất hiện, bị ảnh hưởng bởi kế hoạch của hắn, hoặc một đồng minh/kẻ thù bất ngờ. Nhưng tất cả những điều đó, đều là chuyện của ngày mai. Hôm nay, hắn chỉ biết rằng, hắn phải sống sót, và bảo vệ những người hắn yêu thương, dù cho cái giá phải trả có là gì đi chăng nữa.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.