Lạc thế chi nhân - Chương 525: Liên Minh Bất Đắc Dĩ: Đối Thoại Hắc Sa
Sau khi Trần Nhị Cẩu trở về từ Thành Thiên Phong, những tin tức hắn mang theo đã vẽ nên một bức tranh xám xịt và mục ruỗng hơn cả những gì Lâm Dịch từng hình dung. Thẩm Đại Nhân không chỉ là một kẻ tham lam bình thường, hắn ta là một con sâu mọt đang gặm nhấm chính vương triều, lợi dụng sự hỗn loạn để gây chia rẽ và bòn rút đến tận xương tủy. Ngay cả những tin đồn vu khống Lâm Dịch cũng được sắp đặt một cách tinh vi, khiến lòng dân bắt đầu hoang mang.
Lâm Dịch ngồi trước bàn gỗ sờn cũ trong căn nhà đơn sơ của mình tại Thôn Làng Sơn Cước, ánh nến lung lay soi rõ nét mặt trầm tư của hắn. Bản đồ biên giới trải rộng, những chấm đỏ, đen, xanh đan xen thể hiện các thế lực đang tranh giành. Bạch Vân Nhi đứng cạnh, đôi mắt nàng vẫn giữ vẻ bình tĩnh nhưng khóe môi khẽ trĩu xuống vì lo lắng. Trần Nhị Cẩu, sau khi báo cáo chi tiết, vẫn đứng thẳng tắp, vẻ mặt đầy phẫn nộ nhưng cũng lộ rõ sự bất lực.
“Thẩm Đại Nhân… hắn ta đang tự biến mình thành kẻ thù của cả vùng này,” Bạch Vân Nhi khẽ nói, giọng nàng dịu dàng nhưng đầy kiên quyết. “Nếu cứ để hắn ta tiếp tục, chúng ta sẽ không thể trụ vững trước quân địch.”
Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết rõ điều đó. Một khi lòng dân ly tán, nguồn cung cạn kiệt, thì dù có bao nhiêu binh sĩ dũng cảm cũng khó mà chống cự được. Tuy nhiên, đối phó với Thẩm Đại Nhân không phải chuyện đơn giản. Hắn ta là một quan chức triều đình, có mạng lưới quan hệ phức tạp và quyền lực nhất định. Một hành động bộc phát có thể gây ra hậu quả khôn lường, không chỉ cho bản thân Lâm Dịch mà còn cho toàn bộ Thôn Làng Sơn Cước.
“Đại ca, vậy chúng ta phải làm sao?” Trần Nhị Cẩu hỏi, giọng hắn tràn đầy sự sốt ruột. “Không thể cứ ngồi nhìn hắn ta lộng hành được.”
Lâm Dịch khẽ thở dài, tay hắn chậm rãi lướt trên bản đồ, dừng lại ở một khu vực hiểm trở giữa Cánh Đồng Bất Tận, nơi được đánh dấu bằng một vòng tr��n đen. Đó là lãnh địa của Bang Hắc Sa. “Chúng ta không thể đơn độc chống lại cả ngoại bang lẫn nội loạn. Nếu chúng ta đấu trực diện với Thẩm Đại Nhân lúc này, hắn ta sẽ có cớ để tiêu diệt chúng ta, hoặc ít nhất là cắt đứt mọi nguồn viện trợ, đẩy chúng ta vào thế bị động. Quân địch thì vẫn đang rình rập.”
Hắn ngẩng đầu nhìn Trần Nhị Cẩu, ánh mắt sắc như dao. “Ta đã suy nghĩ kỹ. Đây là bước đi cần thiết. Chúng ta phải tìm đồng minh. Một đồng minh tuy không đáng tin cậy hoàn toàn, nhưng có thể cùng chúng ta giải quyết những vấn đề cấp bách trước mắt.”
“Đồng minh?” Trần Nhị Cẩu ngạc nhiên. “Ai cơ, đại ca?”
“Bang Hắc Sa.” Lâm Dịch thốt ra hai từ, khiến cả Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu đều sững người.
Trần Nhị Cẩu bật thốt: “Bang Hắc Sa? Đại ca! Đó là một bang phái giang hồ, chuyên cướp bóc, giết người. Liệu họ có đáng tin? Lỡ đâu… chúng ta rơi vào bẫy của họ?” Nỗi lo lắng hiện rõ trên gương mặt ngây ngô của hắn. Bang Hắc Sa nổi tiếng với sự tàn bạo và khó l��ờng, không ai muốn dây vào họ.
Lâm Dịch lắc đầu, đôi mắt hắn nhìn xa xăm, như đang xuyên qua bức tường gỗ để nhìn thấy Cánh Đồng Bất Tận rộng lớn ngoài kia. “Không phải tin, mà là lợi dụng lẫn nhau. Ta biết họ là giang hồ, nhưng họ cũng là những người thực dụng. Trong thời loạn, người sống sót không phải là kẻ mạnh nhất, mà là kẻ biết thích nghi và hợp tác. Lợi ích là sợi dây liên kết bền chặt nhất. Ta sẽ cho họ thấy lợi ích lớn hơn rủi ro.”
Hắn quay sang Bạch Vân Nhi, giọng điệu kiên định. “Bạch cô nương, ta biết nàng sẽ không đồng tình với cách làm này. Nhưng chúng ta không còn nhiều lựa chọn. Thẩm Đại Nhân đang bóp nghẹt chúng ta từ bên trong, quân địch chờ chực bên ngoài. Bang Hắc Sa, tuy là ác bá, nhưng họ có sức mạnh, có hiểu biết về địa hình biên giới, và quan trọng nhất, họ không thích quan phủ, nhất là những kẻ quan lại tham lam như Thẩm Đại Nhân. Kẻ thù của kẻ thù là bạn, ít nhất là trong lúc này.”
Bạch Vân Nhi thở dài một tiếng, nàng hiểu Lâm Dịch. Từ ngày đầu tiên hắn đặt chân đến Thôn Làng Sơn Cước, hắn đã luôn là người đưa ra những quyết định khó khăn, đi ngược lại lẽ thường nhưng lại mang đến hiệu quả bất ngờ. Nàng không thích ý tưởng liên minh với giang hồ, nhưng nàng tin vào sự sáng suốt của Lâm Dịch. “Vậy, chàng định đi gặp họ trực tiếp sao?”
“Đúng vậy,” Lâm Dịch đáp. “Để thể hiện thành ý, và để nắm bắt tình hình rõ ràng nhất. Nhị Cẩu, ngươi sẽ đi cùng ta. Chuẩn bị một vài vật phẩm, đặc biệt là những loại thuốc men ta đã chế. Đó sẽ là ‘món quà’ đầu tiên của chúng ta.”
Trong căn nhà nhỏ, ánh nến vẫn chập chờn, soi rọi bóng hai người đàn ông đang chuẩn bị cho một chuyến đi đầy nguy hiểm. Lâm Dịch cẩn thận gói ghém vài lọ thuốc men đặc biệt – những loại thuốc giảm đau, cầm máu, kháng viêm mà hắn đã tự nghiên cứu và chế tạo từ dược liệu địa phương, hiệu quả hơn hẳn những loại thuốc thông thường trong vương triều. Hắn cũng mang theo một cuộn bản đồ chi tiết, không phải để Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa xem, mà để hắn tự tin hơn, để nhắc nhở bản thân về mục tiêu lớn lao hơn. Hắn biết, một người như Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa sẽ không bị lay động bởi lời nói suông. Họ cần thấy được giá trị thực sự, lợi ích cụ thể. Hắn cũng nhét một cuốn "Cẩm Nang Kế Sách" nhỏ vào trong túi áo, một thói quen từ khi hắn bắt đầu phải đối phó với những tình huống phức tạp. Đó không phải là một cuốn sách cụ thể, mà là tập hợp những ghi chép, những nguyên tắc mà hắn đúc kết được trong quá trình sinh tồn, một loại "kim chỉ nam" cho những quyết định khó khăn.
Trần Nhị Cẩu vẫn còn vẻ lo lắng, nhưng hắn không dám phản đối thêm. Hắn tin tưởng Lâm Dịch tuyệt đối, dù trong lòng vẫn dấy lên những nghi hoặc về bang phái giang hồ kia. Hắn chỉ biết rằng, “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Với hắn, đó là lẽ sống. Lâm Dịch nhìn Trần Nhị Cẩu, khẽ vỗ vai hắn. “Đừng lo lắng quá. Càng nguy hiểm, càng cần phải tỉnh táo. Ta đã chuẩn bị mọi thứ tốt nhất có thể rồi.” Hắn không nói ra, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội đang diễn ra. Hắn luôn tự nhủ rằng mình sẽ không bao giờ sa chân vào những con đường tăm tối, nhưng giờ đây, vì sự sống còn của những người hắn yêu thương, hắn buộc phải bước vào vũng lầy của giang hồ, liên minh với những kẻ có thể phản bội bất cứ lúc nào. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhắc nhủ. "Và đôi khi, để sinh tồn, người ta phải làm những điều không muốn."
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa nhuộm hồng đỉnh núi, Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu đã cải trang thành hai thương nhân nhỏ, lên đường. Lâm Dịch vận một bộ y phục vải thô màu xám bạc đã sờn cũ, trên đầu đội một chiếc nón lá rộng vành che gần hết khuôn mặt. Trần Nhị Cẩu cũng mặc một bộ đồ tương tự, vai đeo một chiếc túi vải lớn đựng lương khô và nước. Họ hòa mình vào dòng người thưa thớt đang rời khỏi Thôn Làng Sơn Cước, hướng về phía Cánh Đồng Bất Tận.
Cánh Đồng Bất Tận, đúng như tên gọi của nó, trải dài vô tận dưới ánh nắng gay gắt của buổi trưa. Những thảm cỏ xanh úa vàng dưới cái nắng mùa hè, lay động xào xạc theo từng cơn gió nhẹ. Bầu không khí trong lành, mang theo mùi đất khô, cỏ dại và hoa dại thoang thoảng. Thỉnh thoảng, một đàn chim nhỏ bay vút qua bầu trời xanh ngắt, tiếng kêu xa xăm càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn, rộng lớn của nơi đây.
Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu di chuyển trên một con đường mòn lổm chổm đất đá, in hằn dấu chân của vô số người và súc vật qua lại. Sự căng thẳng hiện rõ trên khuôn mặt Trần Nhị Cẩu. Hắn liên tục liếc nhìn xung quanh, đôi mắt nhanh nhẹn quét qua từng bụi cây, từng mô đất nhô lên, như thể sợ hãi bất cứ lúc nào cũng có thể có một nhóm cướp đột ngột xuất hiện. Mồ hôi lấm tấm trên trán hắn, không chỉ vì cái nắng mà còn vì sự lo lắng tột độ.
“Đại ca, đường này có vẻ vắng vẻ quá,” Trần Nhị Cẩu khẽ nói, giọng hắn hơi run. “Không khéo lại gặp cướp. Huống hồ chúng ta lại đang đi sâu vào lãnh địa của Bang Hắc Sa…”
Lâm Dịch vẫn giữ vẻ bình thản đến lạ thường. Hắn chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua những dấu vết cũ kỹ trên mặt đất. “Cướp thì càng tốt, để ta xem thực lực c��a Bang Hắc Sa ở đây.” Hắn nói vậy, nhưng trong lòng lại có một suy nghĩ khác: *Đây chính là lãnh địa của họ. Nếu không có người của họ thì những tên cướp vặt nào dám bén mảng đến đây? Hơn nữa, nếu có cướp, thì đó cũng là cơ hội để ta đánh giá sự kiểm soát của Bang Hắc Sa đối với khu vực này.*
Họ tiếp tục đi, tiếng bước chân sột soạt trên cỏ khô. Xa xa, những ngọn núi nhấp nhô mờ ảo trong làn hơi nước bốc lên từ mặt đất. Những dấu vết của cuộc chiến tranh hoặc sự hỗn loạn hiện rõ dần. Họ đi ngang qua một vài dấu vết của trại lính đã bỏ hoang, những cọc gỗ mục nát, những chiếc lều rách nát bay phần phật trong gió. Có lúc, họ còn thấy những vật dụng bị cướp bóc vứt lại bên vệ đường: một chiếc xe bò đổ nát, vài mảnh vải vụn, hay những chiếc bình vỡ. Mỗi dấu vết đều gợi lên bối cảnh chiến tranh và sự hỗn loạn đang hoành hành ở biên giới, là minh chứng cho sự bất ổn, cho thấy rằng những gì Thẩm Đại Nhân đang làm chỉ là đổ thêm dầu vào lửa.
Trần Nhị Cẩu nhìn những cảnh tượng đó, lòng hắn càng thêm trĩu nặng. Hắn cảm nhận được sự khắc nghiệt của thế giới này, nơi mà "sinh tồn là ưu tiên hàng đầu" không chỉ là lời nói suông mà là một thực tế tàn khốc. Hắn quay sang nhìn Lâm Dịch, người vẫn sải bước vững vàng, ánh mắt không hề dao động. Hắn tự hỏi, liệu đại ca có sợ hãi không? Hay sự bình tĩnh đó chỉ là vỏ bọc cho một trái tim đang đập loạn xạ bên trong? Nhưng rồi hắn gạt bỏ những suy nghĩ đó. Hắn biết, Lâm Dịch luôn có lý do cho mọi hành động của mình, và hắn sẽ tin tưởng tuyệt đối.
Một lúc sau, Lâm Dịch đột nhiên dừng lại, ánh mắt hắn nheo lại nhìn về phía trước. Trần Nhị Cẩu cũng căng thẳng theo, rút nhẹ con dao giắt bên hông. Nhưng Lâm Dịch chỉ ra hiệu cho hắn bình tĩnh. Xa xa, giữa những lùm cây rậm rạp, một vài bóng người thấp thoáng. Họ không mặc quân phục, mà là những bộ quần áo thô kệch, vũ khí thô sơ. Những kẻ đó, không nghi ngờ gì nữa, chính là thành viên của Bang Hắc Sa.
Không cần Lâm Dịch phải lên tiếng, một trong số những bóng người đó đã rời khỏi chỗ ẩn nấp, tiến về phía họ. Hắn ta là một gã đàn ông vạm vỡ, khuôn mặt đầy vết sẹo, ánh mắt dữ tợn. Hắn cầm một cây đao sáng loáng, chặn đứng đường đi của hai người.
“Hai kẻ lạ mặt, đi đâu đó?” Giọng hắn ta gằn lên, đầy vẻ hăm dọa.
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười gần như không thể nhận ra dưới vành nón. “Chúng tôi là thương nhân, muốn tìm Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa để nói chuyện làm ăn.”
Gã đàn ông nheo mắt nhìn Lâm Dịch, rồi nhìn sang Trần Nhị Cẩu, ánh mắt đầy nghi ngờ. “Thương nhân? Thương nhân nào lại dám đơn độc đi vào vùng đất của Bang Hắc Sa mà không có hộ vệ?” Hắn ta liếc nhìn túi vải của Trần Nhị Cẩu, vẻ mặt tham lam hiện rõ.
“Hộ vệ của chúng tôi đã bị mấy tên cướp trên đường chặn lại,” Lâm Dịch điềm nhiên đáp, lời nói không nhanh không chậm, không có vẻ sợ hãi. “Chúng tôi chỉ có hai người, nhưng mang theo thành ý lớn. Xin hãy báo với Thủ Lĩnh, Lâm Dịch muốn gặp.”
Nghe thấy cái tên Lâm Dịch, gã đàn ông có vẻ hơi ngạc nhiên. Hắn ta nhìn Lâm Dịch một lúc lâu, rồi quay lại ra hiệu cho đồng bọn. Vài tên khác cũng lộ diện, bao vây lấy Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu. Mặc dù bị bao vây bởi những kẻ giang hồ hung tợn, Lâm Dịch vẫn đứng thẳng, ánh mắt bình tĩnh. Hắn biết, đây là một bài kiểm tra, và hắn phải vượt qua nó.
Sau một hồi cân nhắc, gã đàn ông dẫn đầu cuối cùng cũng gật đầu. “Được rồi, ta sẽ dẫn các ngươi đi gặp Thủ Lĩnh. Nhưng nếu có bất kỳ trò lừa bịp nào, đừng trách ta không khách sáo.”
Họ bị dẫn đi sâu hơn vào Cánh Đồng Bất Tận, theo những con đường mòn khuất n���o, qua những bụi cây rậm rạp và những khe núi nhỏ. Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh của chiều tà. Cuối cùng, khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, họ đến một thung lũng nhỏ được bao bọc bởi những ngọn đồi thấp. Đó là một trại ẩn quy mô khá lớn.
Tiếng người ồn ào, tiếng va chạm của vũ khí, tiếng cười nói thô lỗ vang lên từ phía trước. Khói bếp bốc lên nghi ngút, mang theo mùi thịt nướng và rượu nồng. Đó là trại của Bang Hắc Sa. Những căn lều lớn nhỏ được dựng lên lộn xộn, bao quanh một căn lều lớn nhất ở trung tâm. Vài chục tên giang hồ đang tụ tập quanh những đống lửa trại, ăn uống và nói chuyện ầm ĩ. Ánh mắt chúng đều sắc như dao, cảnh giác quét qua những người lạ vừa được dẫn vào.
Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu bị dẫn thẳng vào căn lều lớn nhất. Không khí bên trong đặc quánh sự đề phòng và sát khí. Mùi khói củi, mùi thịt nướng, và cả mùi rượu nồng nặc hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác vừa ngột ngạt vừa hoang dã. Ánh sáng mờ ảo từ một ngọn đèn dầu treo giữa lều, cùng với ánh lửa bập bùng từ lò sưởi nhỏ, phả vào những khuôn mặt dữ tợn của những kẻ đang ngồi xung quanh.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa ngồi trên một chiếc ghế được phủ bằng tấm da thú lớn, thân hình to lớn, vạm vỡ, chiếm gần hết không gian. Khuôn mặt hắn dữ tợn, râu quai nón rậm rạp, và đặc biệt là một vết sẹo lớn chạy dài từ mắt trái xuống cằm, khiến vẻ ngoài của hắn càng thêm đáng sợ. Hắn ta mặc một chiếc áo giáp da đơn giản nhưng chắc chắn, bên cạnh là một cây đại đao to bản, sáng loáng dưới ánh đèn. Ánh mắt hắn sắc lạnh, dò xét Lâm Dịch từ đầu đến chân.
Bên cạnh hắn là A Cường, kẻ đã gặp Lâm Dịch trên đường. Hắn ta mặc đồ đen, vẻ mặt hung tợn, tay luôn đặt trên chuôi đao, ánh mắt cảnh giác nhìn chằm chằm Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu.
“Ngươi chính là Lâm Dịch?” Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cất tiếng, giọng hắn khàn khàn, trầm đục, đầy vẻ uy hiếp. “Nghe đồn ngươi là kẻ thư sinh chỉ biết buôn bán, lại dám đơn độc đến đây gặp ta? Gan dạ đấy.” Hắn ta cười khẩy, để lộ hàm răng trắng bóc nhưng có vẻ hơi ố vàng. “Hay là ngươi nghĩ Bang Hắc Sa ta là chỗ để mấy con gà con như ngươi đến khoác lác?”
Lâm Dịch không hề nao núng. Hắn bước lên phía trước một bước, đứng thẳng lưng, ánh mắt đối diện trực tiếp với Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, không một chút sợ hãi. Hắn quét mắt qua từng người trong lều, ghi nhớ những chi tiết nhỏ nhất: ánh mắt hung hăng của một tên, bàn tay chai sần của tên khác, hay vết thương chưa lành trên cánh tay của một gã giang hồ. Đó là thói quen đã ăn sâu vào máu của hắn, một cách để thu thập thông tin, để hiểu rõ hơn về đối phương, để có thể đưa ra những quyết định đúng đắn.
“Ta đến đây không phải để khoe gan, mà là để nói chuyện làm ăn,” Lâm Dịch đáp, giọng hắn bình tĩnh và rõ ràng, không nhanh không chậm, đủ để tất cả mọi người trong lều nghe thấy. “Trong thời loạn, người sống sót không phải là kẻ mạnh nhất, mà là kẻ biết thích nghi và hợp tác. Ngài là một người thông minh, ta tin ngài hiểu rõ điều đó.”
Hắn nói xong, thò tay vào túi áo, lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ được chạm khắc tinh xảo, đặt nhẹ nhàng lên chiếc bàn gỗ trước mặt Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Chiếc hộp không lớn, nhưng nặng trịch. “Đây là chút thành ý đầu tiên của ta. Một vài loại thuốc men mà ta tự tay chế tạo. Ta tin rằng, với những vết thương và bệnh tật thường gặp trong bang phái, chúng sẽ hữu ích hơn những thứ mà các ngươi đang có.”
A Cường thấy hành động của Lâm Dịch, lập tức rút phập con dao ra khỏi vỏ, mũi dao sáng loáng chĩa thẳng vào Lâm Dịch, ánh mắt đầy đe dọa. “Ngươi làm gì đó? Có phải muốn hạ độc Thủ Lĩnh ta không?”
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa chỉ phất tay nhẹ, ra hiệu cho A Cường lùi lại. Hắn ta nhìn chiếc hộp gỗ, rồi lại nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy rẫy sự hoài nghi nhưng cũng ẩn chứa một tia tò mò. Hắn ta mở chiếc hộp, bên trong là những lọ thuốc nhỏ, được niêm phong cẩn thận. Hắn ta lấy một lọ ra, mở nắp, đưa lên mũi ngửi. Một mùi hương thảo mộc nhẹ nhàng, thanh mát lan tỏa.
“Đây là… thuốc cầm máu?” Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa lẩm bẩm, ánh mắt h��n ta hơi thay đổi. “Mùi này… không giống những thứ ta từng thấy. Có vẻ khá tinh khiết.” Hắn ta nhìn Lâm Dịch một lần nữa, lần này có vẻ đánh giá hơn. “Ngươi nói chuyện làm ăn? Làm ăn gì với Bang Hắc Sa ta?”
Lâm Dịch biết, đây là thời điểm quan trọng nhất. Hắn không thể nói dông dài. Hắn phải đi thẳng vào vấn đề, và phải cho Thủ Lĩnh này thấy rõ lợi ích mà hắn mang lại. “Thủ Lĩnh, ta biết Bang Hắc Sa các ngươi đã tồn tại ở vùng biên giới này đã lâu. Các ngươi hiểu rõ địa hình, hiểu rõ con người nơi đây. Nhưng hiện tại, tình hình đã khác. Quân địch đang tập kết quy mô lớn, chuẩn bị tràn vào. Chúng không chỉ muốn đất đai, mà còn muốn cướp bóc tất cả, kể cả những thứ mà các ngươi đã dày công gây dựng.”
Hắn dừng lại một chút, để lời nói thấm vào từng kẻ đang lắng nghe. “Và không chỉ có quân địch. Ở Thành Thiên Phong, Thẩm Đại Nhân đang lợi dụng tình hình loạn lạc để làm giàu. Hắn ta bòn rút của cải của dân chúng, cắt giảm lương thực, thuốc men, đẩy dân lành vào bước đường cùng. Hắn ta còn tung tin đồn thất thiệt, gây chia rẽ, làm suy yếu tinh thần kháng cự của toàn vùng.”
Lâm Dịch nhịp nhàng hơn trong lời nói, từng câu từng chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng. “Nếu chúng ta không liên kết lại, cả Bang Hắc Sa lẫn Thôn Làng Sơn Cước đều sẽ mất tất cả. Quân địch sẽ cướp sạch. Thẩm Đại Nhân sẽ hút máu đến cùng. Các ngươi sẽ mất lãnh địa, mất nguồn thu, mất cả sự tự do mà các ngươi luôn trân trọng.”
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nghe Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn từ sắc lạnh dần chuyển sang suy tư. Hắn ta đã nghe những tin đồn về quân địch, và cả sự tham lam của Thẩm Đại Nhân. Bang Hắc Sa tuy mạnh, nhưng cũng không thể một mình chống lại cả một đội quân chính quy, hay một quan chức có quyền lực lớn của triều đình.
“Ngươi cần người biết đường đi nước bước, ta cần người có sức mạnh để bảo vệ,” Lâm Dịch tiếp tục, giọng hắn có thêm chút nhấn nhá. “Đổi lại, ta có thể đảm bảo cho bang phái của ngài một nguồn cung ổn định về thuốc men, về thông tin chính xác về quân địch và các đ��ng thái của Thẩm Đại Nhân. Và thậm chí là những ‘món hàng’ mà ở ngoài khó lòng có được.” Hắn ám chỉ đến những kiến thức, những kỹ thuật mà chỉ hắn mới có.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa trầm ngâm một lúc lâu, ánh mắt hắn ta vẫn sắc lạnh nhưng đã có chút dao động. Hắn ta nhìn Lâm Dịch, rồi lại nhìn những lọ thuốc trên bàn. “Ngươi nói nghe có lý… Nhưng giang hồ ta không dễ tin người. Ngươi có gì để đảm bảo?”
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự tự tin và quyết đoán. “Ta đảm bảo bằng lợi ích. Lợi ích là thứ duy nhất không bao giờ phản bội. Ta không yêu cầu các ngươi trung thành với ta, chỉ yêu cầu các ngươi hợp tác vì lợi ích chung. Khi có lợi, các ngươi sẽ tự động hành động. Khi không còn lợi, các ngươi có thể rời đi. Rõ ràng, sòng phẳng.” Hắn biết, cách nói này phù hợp với tư duy của giang hồ hơn bất kỳ lời thề non hẹn biển nào.
“Hơn nữa,” Lâm Dịch nói thêm, “Bang Hắc Sa các ngươi nổi danh với khả năng di chuyển linh hoạt, ẩn mình trong bóng tối. Các ngươi có thể quấy phá hậu cần của quân địch, làm tai mắt cho chúng ta ở những nơi quan phủ không thể với tới. Các ngươi có thể thu thập thông tin, thậm chí là làm suy yếu Thẩm Đại Nhân bằng những cách mà chỉ giang hồ mới có thể làm được.” Hắn đang vẽ ra một viễn cảnh hấp dẫn, nơi Bang Hắc Sa có thể thể hiện sức mạnh của mình một cách hiệu quả, mà không cần phải đối đầu trực diện với những kẻ quá mạnh.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa không nói gì, hắn ta đưa tay vuốt bộ râu quai nón rậm rạp, ánh mắt lướt qua những gương mặt của thuộc hạ đang chăm chú lắng nghe. Sự im lặng kéo dài, căng thẳng đến nghẹt thở. Trần Nhị Cẩu siết chặt chuôi dao, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Hắn biết, chỉ một lời nói sai, một hành động bất cẩn, có thể khiến cả hai phải bỏ mạng tại đây.
Cuối cùng, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ nhàng nhưng lại mang sức nặng của ngàn cân. Hắn ta ra hiệu cho A Cường và những người khác. “Được rồi. Kế hoạch này… ta sẽ cân nhắc.” Hắn ta nhìn Lâm Dịch, ánh mắt hắn ta giờ đây không còn chỉ là sự nghi ngờ, mà pha lẫn một chút kính trọng. “Ngươi… quả thực không giống một thư sinh bình thường. Nhưng muốn Bang Hắc Sa ta hợp tác, ngươi phải có thêm điều kiện. Ta cần biết, khi quân địch bị đẩy lùi, hay Thẩm Đại Nhân bị hạ bệ, Bang Hắc Sa ta sẽ nhận được gì? Không thể chỉ có lời hứa suông.”
“Đó là điều hiển nhiên,” Lâm Dịch đáp, giọng hắn vẫn giữ sự bình tĩnh tuyệt đối. “Chúng ta có thể lập một thỏa thuận. Ta sẽ đảm bảo rằng Bang Hắc Sa sẽ có một phần lãnh địa an toàn để hoạt động, không bị quan phủ quấy nhiễu, và một phần nguồn lợi từ các tuyến đường buôn bán biên giới. Tất cả đều sẽ được viết rõ ràng, sòng phẳng. Tuy nhiên, điều kiện tiên quyết là các ngươi không được phép quấy nhiễu dân lành, không được cướp bóc những thôn làng đã nằm dưới sự bảo vệ của ta. Chúng ta sẽ cùng nhau bảo vệ vùng biên này, và cùng nhau hưởng lợi.”
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nheo mắt nhìn Lâm Dịch. Hắn ta chưa từng thấy một kẻ thư sinh nào lại dám ra điều kiện với hắn, lại còn dám nói chuyện về "bảo vệ vùng biên" và "nguồn lợi" một cách sòng phẳng như vậy. Nhưng chính sự thẳng thắn đó, cùng với những lợi ích rõ ràng mà Lâm Dịch đưa ra, đã khiến hắn ta phải suy nghĩ nghiêm túc. Hắn không tin Lâm Dịch hoàn toàn, nhưng hắn tin vào lợi ích.
“Được rồi,” Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nói, giọng hắn ta trầm hơn. “Ngươi đã cho ta thấy một con đường. Ta sẽ cho người của ta đi theo ngươi về, tìm hiểu thêm về ‘Thôn Làng Sơn Cước’ của ngươi. Và nếu những gì ngươi nói là thật, thì chúng ta có thể nói chuyện tiếp. Nhưng nhớ lấy, Lâm Dịch, Bang Hắc Sa không phải là kẻ dễ bị lợi dụng.” Hắn ta vỗ nhẹ vào cây đại đao bên cạnh, một hành động đầy ẩn ý.
Lâm Dịch hiểu rõ lời cảnh báo đó. Hắn biết, liên minh với Bang Hắc Sa sẽ là một con dao hai lưỡi, mang lại lợi ích nhưng cũng tiềm ẩn rủi ro lớn trong tương lai. Hắn sẽ phải sử dụng nhiều mưu lược hơn nữa để giữ vững liên minh này và kiểm soát các thế lực giang hồ. Nhưng ít nhất, vào lúc này, hắn đã đạt được bước đầu tiên. Hắn đã mở ra một con đường mới, một liên minh bất đắc dĩ, để đối phó với những hiểm nguy đang rình rập. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ, "nhưng đôi khi, cần phải dùng nó để điều khiển những vũ khí khác."
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.