Lạc thế chi nhân - Chương 524: Độc Kế Thẩm Đại Nhân: Lung Lạc Lòng Người
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt cuối cùng của hoàng hôn, nhưng trong lều chỉ huy của Lâm Dịch, ngọn lửa ý chí chiến đấu vẫn bùng cháy mãnh liệt. Hắn đứng đó, bóng đổ dài trên vách, không còn vẻ mệt mỏi hay dao động. Những lời kể lể của dân làng, những tin tức đáng sợ từ biên giới, và đặc biệt là sự trơ trẽn của Thẩm Đại Nhân, tất cả đã củng cố thêm quyết tâm trong hắn. *Không thể lùi bước. Không thể đầu hàng.* Suy nghĩ ấy hằn sâu trong tâm trí Lâm Dịch như một lời thề. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, sinh tồn không chỉ là bảo vệ bản thân, mà là bảo vệ tất cả những người đang đặt niềm tin vào ta.* Hắn siết chặt bàn tay, cảm nhận sức nặng của 'Cẩm Nang Kế Sách' trong lòng bàn tay, một lời nhắc nhở không lời về gánh nặng và trách nhiệm đang đè lên vai. Trận chiến n��y, không chỉ là chống lại quân địch từ bên ngoài, mà còn là chống lại chính sự mục ruỗng từ bên trong, một cuộc chiến tinh vi và không kém phần tàn khốc. Lâm Dịch biết, hắn sẽ phải mở rộng mạng lưới thông tin, tìm kiếm những đồng minh không ngờ, và lên một kế hoạch phức tạp, khéo léo để đối phó với Thẩm Đại Nhân, đồng thời chuẩn bị cho một trận chiến lớn sắp tới. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.
***
Sáng sớm hôm sau, Thôn Làng Sơn Cước vẫn còn chìm trong màn sương mù mỏng mảnh, vương vấn trên những mái nhà tranh ẩm ướt và những con đường đất lầy lội. Không khí se lạnh đặc trưng của vùng biên thùy len lỏi qua từng kẽ hở, mang theo mùi khói gỗ lẫn với mùi ẩm mốc của đất đai và một chút hương nồng của phân gia súc từ những chuồng trại gần đó. Tiếng gà gáy sớm vọng lại từ xa, xen lẫn tiếng chó sủa lanh lảnh và tiếng lợn ụt ịt, tạo nên một bản hòa tấu quen thuộc của cuộc sống thôn dã. Tuy nhiên, dưới lớp vỏ bọc bình yên ấy, một sự căng thẳng vô hình đang lơ lửng, nhuốm màu lo âu lên từng gương mặt dân làng.
Lâm Dịch bước ra khỏi căn lều chỉ huy, cơ thể hắn vẫn còn hơi rã rời sau một đêm dài không ngủ, nhưng ánh mắt hắn lại sáng quắc, tinh thần cảnh giác cao độ. Hắn lặng lẽ đi tuần quanh làng, từng bước chân nhẹ nhàng trên con đường mòn. Hắn quan sát từng tốp người dân đang bắt đầu công việc đồng áng, nhưng những động tác của họ chậm chạp hơn, những nụ cười hiếm hoi hơn, và những ánh mắt họ trao nhau nặng trĩu những nỗi niềm không nói thành lời. Tiếng trẻ con chơi đùa cũng ít đi, thay vào đó là những tiếng xì xào, bàn tán khe khẽ, như những làn sóng ngầm đang cuộn chảy dưới mặt nước tưởng chừng tĩnh lặng. Lâm Dịch không cần nghe rõ từng câu chữ, hắn chỉ cần nhìn vào những biểu cảm trên gương mặt khắc khổ của họ, những cái liếc mắt đầy nghi ngại khi thấy bóng dáng hắn, là đủ để hắn hiểu.
*Thẩm Đại Nhân… ngươi ra tay thật nhanh chóng và hiểm độc.* Một cơn giận âm ỉ cuộn lên trong lòng Lâm Dịch. Hắn ta không chỉ cắt nguồn cung, mà còn gieo rắc những hạt giống ng��� vực, đầu độc lòng tin của dân chúng. Đây là một loại vũ khí vô hình, nhưng sức công phá của nó có thể còn ghê gớm hơn cả gươm giáo. Lâm Dịch vốn đã hiểu bản chất của chiến tranh tâm lý, nhưng khi chứng kiến nó được áp dụng một cách tàn nhẫn và hiệu quả như vậy ngay trên chính những người mà hắn muốn bảo vệ, cảm giác bất lực xen lẫn phẫn nộ lại càng thêm sâu sắc.
Khi hắn đi ngang qua khu vực giếng nước, Trưởng thôn Lão Vương, với vóc dáng thấp bé và khuôn mặt khắc khổ, đang xách một xô nước nặng trĩu. Trông thấy Lâm Dịch, lão vội vàng đặt xô nước xuống, hai tay chắp lại, cúi đầu một cách khép nép. Đôi mắt lão đỏ hoe vì thiếu ngủ, và trên trán hằn sâu thêm những nếp nhăn của lo lắng.
“Đại nhân… Lâm đại nhân…” Giọng Lão Vương run rẩy, nghe rõ sự khẩn trương và bất an. “Tình hình… tình hình không ổn chút nào, đại nhân ạ.”
Lâm Dịch dừng lại, ánh mắt trầm tĩnh nhìn thẳng vào Lão Vương, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của người hiện đại, như muốn trấn an lão. “Có chuyện gì, Trưởng thôn?”
Lão Vương thở dài thườn thượt, đôi vai gầy gò run lên. “Đại nhân, lương thực từ Thành Thiên Phong… đã vài ngày không thấy đến. Xe hàng của thương hội Thẩm Đại Nhân, họ nói là do đường sá không an toàn, nhưng… nhưng giá gạo trong chợ ở các làng lân cận đã tăng gấp đôi rồi. Gạo cũ tồn kho của chúng ta cũng không còn bao nhiêu nữa…” Lão Vương dừng lại, liếc nhìn xung quanh, hạ thấp giọng hơn nữa, “Dân làng… dân làng đang rất hoang mang. Còn có… có những lời đồn thổi ác ý đang lan truyền, đại nhân ạ.”
Lâm Dịch nheo mắt. “Lời đồn gì?”
“Họ… họ nói rằng…” Lão Vương ấp úng, như sợ hãi chính những lời mình sắp nói ra. “Họ nói Lâm đại nhân… gom hết lương thực rồi… để bán cho quân địch… hoặc là tích trữ riêng cho binh lính của mình… mặc kệ dân chúng đói khổ…”
Trong khoảnh khắc, một làn sóng phẫn nộ bùng lên trong Lâm Dịch, nhưng hắn nhanh chóng dằn xuống. Hắn biết, đây chính là đòn hiểm độc của Thẩm Đại Nhân. Không chỉ cắt nguồn cung, mà còn bôi nhọ danh dự, phá hủy uy tín của hắn trong mắt dân chúng. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Và Thẩm Đại Nhân đang lợi dụng triệt để sự thiếu thông tin và nỗi sợ hãi của người dân để đạt được mục đích của hắn.
“Ta hiểu rồi.” Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm ổn, cố gắng trấn an Trưởng thôn Lão Vương, dù trong lòng đang dậy sóng. “Trưởng thôn cứ yên tâm. Ta sẽ tìm cách giải quyết chuyện này. Chúng ta sẽ không để ai bị đói, bị bệnh.”
Lão Vương gật đầu lia lịa, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự lo lắng khôn nguôi. “Lâm đại nhân nói vậy thì chúng tôi đỡ lo phần nào… nhưng dân làng… họ nghe lời đồn nhiều quá…”
Quả thực, những lời thì thầm bắt đầu lan rộng hơn. Từ phía xa, Lâm Dịch có thể nghe thấy những đoạn đối thoại đứt quãng, những câu hỏi nghi kỵ được thốt ra từ những miệng lưỡi hoang mang:
“Nghe nói Lâm đại nhân gom hết lương thực rồi… để bán cho quân địch…” một giọng nam khàn khàn vọng lại.
“Thật sao? Sao lại có chuyện đó được? Lâm đại nhân vẫn luôn tốt với chúng ta mà…” một giọng nữ yếu ớt phản bác, nhưng không giấu nổi sự dao động.
“Ai biết được lòng người? Hồi trước còn chưa có chiến tranh, giờ loạn lạc thế này, ai cũng lo cho mình thôi…” một người khác tiếp lời, giọng đầy vẻ bi quan.
Lâm Dịch nghe rõ mồn một, từng câu chữ như những mũi kim châm vào lòng hắn. Hắn đã dành biết bao công sức để xây dựng niềm tin, để bảo vệ những người dân này. Vậy mà chỉ bằng vài lời đồn thổi ác ý, Thẩm Đại Nhân đã gần như phá hủy tất cả. Hắn hiểu rằng, trong thời loạn lạc, niềm tin là một thứ vô cùng mong manh, dễ vỡ. Một khi đã mất đi, rất khó để lấy lại. Đây là một cuộc chiến không tiếng súng, một cuộc chiến giành giật lòng người, và Thẩm Đại Nhân đã chọn đúng điểm yếu nhất để tấn công.
Lâm Dịch trấn an Lão Vương thêm vài câu, sau đó hắn tiếp tục đi vòng quanh làng. Hắn không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát, lắng nghe những tiếng xì xào, những lời than vãn. Hắn thấy những người phụ nữ ngồi bên khung cửi với vẻ mặt u buồn, những người đàn ông đứng tựa cửa nhà với ánh mắt vô định. Mùi khói gỗ, mùi thức ăn nấu nướng buổi sáng nay dường như cũng ít hơn, nhạt nhòa hơn, phản ánh sự thiếu thốn đang dần xâm lấn từng bữa ăn của họ.
Trong đầu Lâm Dịch, một kế hoạch đang dần hình thành. Hắn không thể ngồi yên để Thẩm Đại Nhân tiếp tục gieo rắc sự ngờ vực và phá hoại từ bên trong. Hắn phải hành động, và phải hành động một cách quyết đoán, hiệu quả, nhưng cũng phải khéo léo để không gây ra thêm sự hoảng loạn. Hắn phải dùng tri thức, mưu lược của mình để chống lại sự tham lam và xảo quyệt. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* và giờ đây, hắn cần phải vận dụng nó triệt để hơn bao giờ hết. Hắn biết, Thẩm Đại Nhân là một kẻ thù nguy hiểm, không chỉ vì quyền lực mà hắn ta nắm giữ, mà còn vì sự thâm hiểm trong từng mưu kế. Lâm Dịch cảm thấy một áp lực nặng nề đè lên vai, nhưng đồng thời, ngọn lửa quyết tâm trong hắn lại càng cháy sáng hơn. Hắn sẽ phải tìm ra cách để vạch trần bộ mặt thật của Thẩm Đại Nhân, đồng thời bảo vệ nguồn sống và niềm tin của dân chúng.
***
Khi màn đêm lại buông xuống, mang theo những cơn gió lạnh buốt rít qua các kẽ hở của căn lều chỉ huy, Lâm Dịch, Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu đang ngồi quanh một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, trên đó trải một tấm bản đồ biên giới đã sờn cũ. Bầu không khí trong lều căng thẳng đến nghẹt thở, nặng trĩu những suy tư và lo lắng. Ngọn đèn dầu leo lét ở giữa bàn chập chờn, tạo ra những bóng đổ quái dị trên vách lều, càng làm tăng thêm vẻ u ám. Tiếng gió hú bên ngoài lều nghe như tiếng gào thét của những linh hồn lạc lối, càng khiến cho không gian thêm phần cô tịch và ám ảnh.
Lâm Dịch, với vẻ mặt trầm tư, gõ nhẹ ngón tay lên tấm bản đồ, nơi có những mũi tên đỏ tượng trưng cho quân địch đang tiến đến, và những vòng tròn khoanh vùng những khu vực bị ảnh hưởng bởi Thẩm Đại Nhân. Mùi giấy cũ, mực, và một chút hương thảo dược nhẹ từ ấm trà đang bốc hơi là những thứ duy nhất làm dịu đi không khí nặng nề.
“Đây không phải là sự trùng hợp.” Lâm Dịch lên tiếng, giọng hắn trầm khàn, đôi mắt sắc lạnh quét qua gương mặt của Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu. “Việc cắt nguồn cung, đẩy giá, và tung tin đồn… tất cả đều nhắm vào một mục đích duy nhất: làm suy yếu chúng ta từ bên trong. Kẻ chủ mưu không ai khác chính là Thẩm Đại Nhân.”
Bạch Vân Nhi, vẻ mặt lo âu hiện rõ, gật đầu đồng tình. Nàng vốn là một thương nhân, hiểu rõ hơn ai hết những chiêu trò thao túng thị trường và lòng người. Vóc dáng thon thả của nàng khẽ run lên trong gió lạnh, nhưng ánh mắt nàng vẫn thông minh và sắc sảo.
“Nếu để tình trạng này tiếp diễn, uy tín của chúng ta sẽ bị lung lay, dân chúng sẽ mất lòng tin.” Bạch Vân Nhi nói, giọng nàng ôn hòa nhưng đầy kiên quyết. “Không có lương thực, không có lòng người, chúng ta sẽ không thể chống chọi được với quân địch bên ngoài, dù có xây bao nhiêu công sự đi chăng nữa. Huynh trưởng, chúng ta cần hành động nhanh.” Nàng hiểu rằng, đây không chỉ là một cuộc chiến về vật chất, mà còn là một cuộc chiến về tinh thần. Thẩm Đại Nhân đang cố gắng đánh sập niềm tin của người dân vào Lâm Dịch, biến họ thành những kẻ chống đối nội bộ.
Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng quắc, không kìm được sự nóng nảy. Hắn đứng phắt dậy, đấm một cái thật mạnh vào lòng bàn tay.
“Để ta dẫn người đi Thành Thiên Phong, xem xem tên Thẩm Đại Nhân đó đang giở trò gì!” Trần Nhị Cẩu gằn giọng, vẻ mặt đầy phẫn nộ. “Hắn dám hại dân lành, lại còn dám bôi nhọ đại ca… ta sẽ cho hắn biết tay!” Hắn ta là một người trung thành và nhiệt huyết, không thể chịu đựng được sự bất công.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu. “Không được nóng vội, Nhị Cẩu.” Hắn biết Trần Nhị Cẩu là cánh tay đắc lực, nhưng sự bộc trực đôi khi lại là điểm yếu. “Thẩm Đại Nhân không phải là một tên côn đồ giang hồ. Hắn ta là một quan lại, có quyền lực và mối quan hệ sâu rộng. Nếu chúng ta hành động lỗ mãng, không chỉ không đạt được mục đích, mà còn có thể tự đưa mình vào nguy hiểm.”
Lâm Dịch lại gõ nhẹ ngón tay lên bàn, đôi mắt hắn sắc lạnh, ánh lên tia sáng của sự tính toán. *Sự phức tạp và mạng lưới ảnh hưởng sâu rộng của Thẩm Đại Nhân sẽ đòi hỏi Lâm Dịch phải có một kế hoạch đối phó tinh vi, không chỉ đơn thuần là vũ lực.* Hắn thầm nghĩ. Đây không phải là một trận chiến trực diện, mà là một ván cờ, đòi hỏi từng nước đi phải được tính toán cẩn thận. *Việc Lâm Dịch phải đối phó với chiến tranh thông tin và chính trị sẽ làm anh trưởng thành hơn trong vai trò lãnh đạo, không chỉ là người điều hành kinh tế hay quân sự.*
Lâm Dịch chậm rãi lật mở 'Cẩm Nang Kế Sách', cuốn sổ đã sờn cũ nhưng chứa đựng những tư duy hiện đại và những kế sách đối phó với đủ loại tình huống. Tiếng bút sột soạt trên giấy, trầm tĩnh và dứt khoát, hòa vào tiếng gió hú bên ngoài.
“Chúng ta cần phải thu thập bằng chứng cụ thể.” Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn không rời khỏi trang giấy. “Bằng chứng về việc Thẩm Đại Nhân thao túng giá cả, cắt giảm nguồn cung, và những kẻ đứng sau việc tung tin đồn thất thiệt. Chúng ta phải vạch trần bộ mặt thật của hắn, không chỉ trước mắt dân chúng, mà còn trước cả triều đình, nếu có thể.”
Hắn phác thảo một vài điểm chính, ánh mắt kiên định. “Nhị Cẩu, ta cần ngươi đi Thành Thiên Phong một lần nữa. Lần này, không phải là dò la Bang Hắc Sa, mà là dò la Thẩm Đại Nhân. Ngươi phải tìm hiểu xem những thương hội nào đang làm ăn với hắn, cách thức hắn thao túng thị trường, và quan trọng nhất, ai là những kẻ đang giúp hắn tung tin đồn.”
Trần Nhị Cẩu lắng nghe một cách nghiêm túc, vẻ bộc trực trên gương mặt đã được thay thế bằng sự tập trung. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Nhưng… làm sao để tìm được bằng chứng cụ thể mà không bị lộ, đại ca?”
“Ngươi sẽ phải cải trang, trà trộn vào dân chúng, vào các quán rượu, các chợ búa.” Lâm Dịch hướng dẫn, ánh mắt đầy tin tưởng vào Trần Nhị Cẩu. “Hãy dùng những kỹ năng đường phố của ngươi, lắng nghe những lời bàn tán, những câu chuyện phiếm. Tìm gặp Cố lão bản, hắn ta là một thương nhân lão luyện, có thể cung cấp cho ngươi những thông tin giá trị về việc thao túng thị trư��ng. Hãy tìm Tiểu Nhị Quán Rượu, những người như họ thường là tai mắt của cả thành phố.”
Lâm Dịch nhấn mạnh thêm, “Quan trọng nhất, hãy tìm hiểu xem ai là những người trực tiếp chịu ảnh hưởng từ hành động của Thẩm Đại Nhân. Những thương nhân bị ép giá, những người dân bị đói kém vì giá lương thực tăng cao. Chúng ta cần những nhân chứng sống.”
Bạch Vân Nhi gật đầu. “Huynh trưởng nói đúng. Chúng ta cần một cuộc điều tra kỹ lưỡng. Dân chúng cần thấy sự thật, cần thấy Thẩm Đại Nhân là kẻ đã gây ra những khó khăn cho họ, chứ không phải huynh trưởng.”
Lâm Dịch ngước nhìn Trần Nhị Cẩu, ánh mắt hắn chứa đựng cả sự tin tưởng lẫn một chút nghiêm khắc. “Đây là một nhiệm vụ nguy hiểm, Nhị Cẩu. Thẩm Đại Nhân không phải là kẻ dễ đối phó. Hắn ta có thể có tai mắt khắp nơi. Ngươi phải hết sức cẩn trọng, không được hành động manh động. Mục tiêu của chúng ta là thu thập thông tin, không phải là gây rối.”
Trần Nhị Cẩu hít một hơi thật sâu, gật đầu dứt khoát. “Nhị Cẩu đã rõ, đại ca. Ta sẽ cẩn trọng. Ta sẽ mang về tất cả những gì đại ca cần.” *Trần Nhị Cẩu sẽ có cơ hội chứng tỏ khả năng tình báo và thích nghi trong môi trường phức tạp của Thành Thiên Phong, trở thành một nhân vật chủ chốt trong cuộc đấu trí với Thẩm Đại Nhân.*
Lâm Dịch quay sang Bạch Vân Nhi. “Vân Nhi, nàng ở lại đây, giúp ta ổn định lòng dân. Hãy dùng các mối quan hệ của thương hội để tìm kiếm nguồn cung lương thực thay thế, dù có phải trả giá cao hơn một chút. Chúng ta không thể để dân chúng đói. Đồng thời, hãy tìm cách trấn an họ, bác bỏ những tin đồn vô căn cứ. Nàng có thể dùng uy tín của thương hội của mình để làm điều đó.”
Bạch Vân Nhi mỉm cười nhẹ. “Huynh trưởng cứ yên tâm. Vân Nhi sẽ làm hết sức mình.”
Trong ánh đèn dầu leo lét, Lâm Dịch cảm thấy một gánh nặng lớn hơn bao giờ hết. Hắn biết, *Sự suy yếu của Đại Hạ Vương Triều được nhấn mạnh qua việc một quan lại như Thẩm Đại Nhân có thể thao túng tình hình mà không bị trừng phạt, báo hiệu sự sụp đổ sắp tới.* Nhưng hắn không thể để sự suy yếu đó hủy hoại những gì hắn đã dày công xây dựng. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí thấm vào phổi. Cuộc chiến này, hắn nhất định phải thắng.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương mù dày đặc của Thành Thiên Phong, Trần Nhị Cẩu đã có mặt ở Quán Trọ Lạc Nguyệt, một trong những quán trọ nổi tiếng nhất thành phố, nơi tụ họp đủ loại người từ thương nhân, khách lữ hành đến giang hồ và cả quan lại. Quán trọ là một tòa nhà gỗ hai tầng bề thế, với những chiếc đèn lồng đỏ treo cao trước cửa, lung linh trong ánh sáng ban mai. Âm thanh trò chuyện ồn ào, tiếng bát đĩa va chạm lách cách, tiếng cười đùa vang vọng từ bên trong, tạo nên một bầu không khí sôi động và náo nhiệt, hoàn toàn trái ngược với sự yên bình (và có phần căng thẳng) của Thôn Làng Sơn Cước. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng và mùi khói gỗ từ bếp lò hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của một quán trọ sầm uất.
Trần Nhị Cẩu, trong bộ thường phục giản dị của một người dân thường, với chiếc áo vải thô và quần ống rộng, ngồi ở một góc khuất, giả vờ thưởng thức bát mì nóng hổi. Gương mặt hắn có chút ngây ngô, đôi mắt nhanh nhẹn đảo quanh, ghi nhớ từng chi tiết. Hắn không nói nhiều, chỉ lắng nghe. Đó là một kỹ năng mà Lâm Dịch đã dạy cho hắn: đôi khi, im lặng lại là cách tốt nhất để thu thập thông tin.
Quả nhiên, không lâu sau, những lời bàn tán xôn xao bắt đầu lọt vào tai hắn. Những người khách đang dùng bữa sáng, những thương nhân đang trao đổi tin tức, tất cả đều nói về một chủ đề duy nhất: tình hình biên giới và sự thiếu thốn lương thực.
“Nghe nói ở Thôn Làng Sơn Cước kia, Lâm đại nhân làm ăn thất bát, còn gom lương thực, khiến dân chúng đói khổ.” Một khách thương mập mạp, râu ria rậm rạp, nói với vẻ đầy vẻ chắc chắn, tay gõ gõ vào bát trà.
Người ngồi cạnh hắn ta, một người lữ hành gầy gò, tiếp lời, “Không chỉ Lâm đại nhân đâu, cả mấy thôn làng lân cận cũng vậy. Giá gạo ở chợ tăng vọt, muốn mua cũng khó. Mà lạ thay, chỉ có hàng của nhà Thẩm Đại Nhân là vẫn đầy ắp, giá lại cao ngất trời.”
“Thẩm Đại Nhân… hắn ta đúng là cáo già.” Một người khác thở dài. “Biên giới loạn lạc, hắn ta lại càng kiếm lời. Nghe nói hắn ta đã thâu tóm gần hết các nguồn cung lương thực của cả vùng này rồi. Ai muốn buôn bán đều phải qua tay hắn.”
Trần Nhị Cẩu nghiến răng, lòng đầy phẫn nộ. *Quả nhiên là Thẩm Đại Nhân… Thủ đoạn thật bỉ ổi!* Hắn nhớ lại lời Lâm Dịch dặn dò, phải thu thập bằng chứng cụ thể. Những lời đồn thổi này là một phần bằng chứng, nhưng chưa đủ. Hắn cần những cái tên, những con số, những giao dịch.
Hắn giả vờ ho một tiếng, ra hiệu cho Tiểu Nhị Quán Rượu đang lăng xăng đi ngang qua. Tiểu Nhị, một thiếu niên nhanh nhẹn và lanh lợi, vội vàng chạy đến, gương mặt tươi rói.
“Khách quan cần gì ạ?”
“Cho ta thêm bát mì nữa.” Trần Nhị Cẩu nói, giọng hắn cố gắng tự nhiên nhất có thể. “Mà này, tiểu nhị, sao dạo này quán đông vậy? Chuyện biên giới làm ăn khó khăn lắm mà?”
Tiểu Nhị cười hì hì, lau bàn. “Khách quan không biết đó thôi. Mấy hôm nay, tin tức loạn xì ngầu, ai cũng đổ về Thành Thiên Phong để hóng chuyện, hoặc để tránh nạn. Mà lạ thay, càng loạn, quán xá lại càng đông.” Hắn ta hạ giọng, liếc nhìn xung quanh, “Mà khách quan này, ta nghe nói ở Thôn Làng Sơn Cước, dân chúng đang oán trách Lâm đại nhân dữ lắm. Họ nói Lâm đại nhân gom hết lương thực để tu bổ quân đội, mặc kệ dân chúng đói khổ. Còn có tin đồn là ông ấy còn lén lút bán lương thực cho quân địch nữa cơ!”
Trần Nhị Cẩu gật đầu, giả vờ như đã nghe tin này. “Thật sao? Ghê gớm vậy. Mà ai lại đi đồn những chuyện thất thiệt thế chứ?”
Tiểu Nhị nhún vai. “Ai mà biết được, khách quan. Nhưng nghe nói mấy kẻ chuyên đi rêu rao tin tức này là thuộc hạ của mấy tên buôn bán lớn, mà mấy tên đó lại có quan hệ với quan phủ, đặc biệt là với Thẩm Đại Nhân.” Hắn ta lại liếc nhìn Trần Nhị Cẩu, như muốn tìm kiếm sự đồng tình. “Nghe đâu Thẩm Đại Nhân còn ra lệnh cấm các thương nhân khác buôn bán lương thực tự do, ép họ phải bán qua tay hắn với giá rẻ mạt, rồi hắn lại bán ra với giá cắt cổ.”
Trần Nhị Cẩu thầm ghi nhớ từng lời. Lời của Tiểu Nhị, tuy chỉ là tin đồn, nhưng lại trùng khớp với thông tin mà Lão Vương và Bạch Vân Nhi đã thu thập được. *Thẩm Đại Nhân không chỉ đơn thuần là một kẻ tham lam, hắn ta còn là một bậc thầy về thao túng và gây chia rẽ.*
Sau khi ăn xong, Trần Nhị Cẩu rời Quán Trọ Lạc Nguyệt, nhưng không đi thẳng đến chỗ Cố lão bản ngay. Hắn muốn tự mình quan sát thêm. Hắn lang thang qua các khu chợ, các cửa hàng lương thực. Đúng như lời đồn, các cửa hàng nhỏ đều vắng bóng gạo và lương thực, hoặc nếu có thì giá cũng cao ngất ngưởng. Ngược lại, những cửa hàng lớn, có vẻ ngoài hào nhoáng hơn, lại trưng bày đủ loại lương thực, nhưng giá cả thì không phải ai cũng có thể với tới.
Trong đầu Trần Nhị Cẩu, hình ảnh Thẩm Đại Nhân hiện lên rõ nét hơn bao giờ hết: một kẻ tham lam, xảo quyệt, lợi dụng tình thế loạn lạc để trục lợi trên xương máu của dân chúng. Hắn ta là một ung nhọt cần phải được loại bỏ. Trần Nhị Cẩu cảm thấy một ngọn lửa phẫn nộ bùng lên trong lòng, nhưng hắn vẫn giữ được sự bình tĩnh. Hắn biết, đây không phải là lúc để hành động nóng vội. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* và hắn cần phải thu thập đủ tri thức để giúp Lâm Dịch đánh bại kẻ thù này.
Hắn quyết định đến tìm Cố lão bản. Vị thương nhân mập mạp, vui vẻ này là một kho tàng thông tin sống, và chắc chắn sẽ có cái nhìn sâu sắc hơn về những gì đang diễn ra trong Thành Thiên Phong. Trần Nhị Cẩu biết, đây là một cuộc chiến dai dẳng và phức tạp, nhưng hắn tin vào Lâm Dịch, tin vào khả năng của đại ca mình. Hắn sẽ làm mọi cách để mang về những gì cần thiết, để vạch trần bộ mặt thật của Thẩm Đại Nhân và bảo vệ Thôn Làng Sơn Cước.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.