Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 523: Bóng Đen Tham Lam: Khó Khăn Mới Từ Phía Sau

Trong ánh sáng leo lét của đèn dầu, bóng Lâm Dịch đổ dài trên vách lều, cao lớn và cô độc, như một người lính đang chuẩn bị cho một trận chiến mới. Hắn đã phác thảo những nét đầu tiên lên trang giấy trắng từ 'Cẩm Nang Kế Sách', những đường nét nguệch ngoạc nhưng ẩn chứa cả một chiến lược phức tạp. Mùi khói gỗ vẫn vương vấn, xen lẫn với mùi mực nhàn nhạt và hương đất ẩm đặc trưng của Thôn Làng Sơn Cước. Hắn đã dành trọn buổi tối, đầu óc căng như dây đàn, phân tích từng mảnh thông tin mà Trần Nhị Cẩu mang về, sắp xếp chúng thành một bức tranh ngày càng rõ ràng hơn về thủ lĩnh Bang Hắc Sa, Xích Viêm.

Buổi sớm hôm sau, sương mù còn giăng mắc quanh những mái nhà tranh, tạo nên một vẻ huyền ảo, mơ màng cho thôn làng vẫn còn say ngủ. Tiếng gà gáy thưa thớt từ xa, tiếng gió heo may lùa qua kẽ lá, mang theo cái se lạnh của buổi bình minh. Lâm Dịch đã thức dậy từ rất sớm, ánh mắt vẫn còn hằn lên sự mệt mỏi sau một đêm trằn trọc, nhưng tinh thần lại vô cùng tỉnh táo. Hắn ngồi trong căn lều chỉ huy tạm thời, nơi mùi khói gỗ đã dịu đi, thay vào đó là mùi giấy cũ và mùi trà thảo mộc. Trước mặt hắn, tấm bản đồ vùng biên giới được trải rộng trên mặt bàn gỗ sồi thô mộc. Trên đó, hắn đã đánh dấu những điểm quan trọng: vị trí Thôn Làng Sơn Cước, các tuyến đường tiếp tế tiềm năng, những đồn gác đã biết, và cả những khu vực được cho là hoạt động của Bang Hắc Sa.

Bạch Vân Nhi bước vào, mang theo một ấm trà nóng hổi và vài món điểm tâm đơn giản. Nàng khẽ đặt chúng xuống bàn, ánh mắt quan sát vẻ trầm tư của Lâm Dịch. Vóc dáng thon thả của nàng di chuyển nhẹ nhàng, cử chỉ thanh thoát. Khuôn mặt trái xoan, đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng nhanh chóng lướt qua tấm bản đồ, rồi dừng lại ở những ký hiệu mới mà Lâm Dịch vừa thêm vào.

“Ngươi đã thức cả đêm sao?” Bạch Vân Nhi hỏi, giọng nói ôn hòa nhưng đầy lo lắng. Nàng rót một chén trà, đưa cho Lâm Dịch.

Lâm Dịch nhận lấy chén trà, hơi ấm từ nó xua đi phần nào cái lạnh trong xương cốt. Hắn khẽ lắc đầu. “Không ngủ được. Những thông tin Nhị Cẩu mang về quá quan trọng, không thể không suy tính kỹ lưỡng.” Hắn chỉ tay vào một điểm trên bản đồ. “Thủ lĩnh Xích Viêm này, có vẻ không phải hạng hữu dũng vô mưu. Hắn trọng lời hứa, nhưng cũng rất thực dụng. Chúng ta cần một 'vật dẫn' đủ sức nặng để thu hút sự chú ý của hắn, hoặc một 'ân huệ' đủ lớn để hắn phải nể mặt.”

Bạch Vân Nhi ngồi xuống đối diện hắn, ánh mắt nàng vẫn đong đầy sự băn khoăn. “Nhưng nếu chúng ta đặt cược quá nhiều vào giang hồ... liệu có phải 'rước hổ vào nhà' không?” Nàng đưa tay khẽ chạm vào một vị trí đánh dấu trên bản đồ, nơi được cho là sào huyệt của Bang Hắc Sa. “Những kẻ giang hồ, xưa nay đều lấy lợi làm trọng. Hôm nay có thể là đồng minh, ngày mai có thể trở mặt thành thù. Bang Hắc Sa khét tiếng tàn bạo, khó lường. Nếu chúng ta liên minh với họ, e rằng sẽ mang tiếng xấu, và còn có thể bị họ lợi dụng, hút cạn tài nguyên của thôn làng.”

Lâm Dịch thở dài, đặt chén trà xuống. Hắn biết Bạch Vân Nhi lo lắng không phải không có lý. "Rước hổ vào nhà" quả là một hình dung chính xác. Hắn nhìn vào đôi mắt sắc sảo của nàng, ánh lên một sự kiên định không lay chuyển. "Ta hiểu nỗi lo của nàng, Vân Nhi. Từ trước đến nay, ta luôn tránh xa những thế lực như Bang Hắc Sa. Nhưng tình thế hiện tại không cho phép chúng ta có lựa chọn nào khác. Vương triều đã bỏ rơi chúng ta. Các thương hội lớn chỉ biết nhìn vào lợi nhuận. Quân đội đã suy yếu, không còn đủ sức bảo vệ vùng biên cương này. Chúng ta như một hòn đảo nhỏ giữa biển bão tố, nếu không tìm được một con thuyền, dù là một con thuyền rách nát, chúng ta cũng sẽ bị nhấn chìm."

Hắn nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, như vị của hiện thực. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng đôi khi, tri thức cần được kết hợp với sức mạnh thô bạo. Bang Hắc Sa có sức mạnh đó. Vấn đề là làm thế nào để kiểm soát và sử dụng nó mà không bị nó nuốt chửng." Lâm Dịch dùng bút lông, nhẹ nhàng gạch một vòng tròn quanh khu vực được cho là kho chứa đồ của Xích Viêm. "Nhị Cẩu nói, Xích Viêm trọng lời hứa. Đây là một điểm yếu, nhưng cũng là một lợi thế. Một kẻ có nguyên tắc sẽ dễ đoán hơn một kẻ vô pháp vô thiên."

"Về 'vật dẫn' hoặc 'ân huệ'," Lâm Dịch tiếp tục, "chúng ta phải tìm một thứ mà hắn thực sự thèm muốn, nhưng lại không thể dễ dàng có được. Hoặc một sự giúp đỡ mà hắn không thể từ chối." Hắn dựa lưng vào ghế, ánh mắt nhìn xa xăm, như đang tìm kiếm câu trả lời trong khoảng không. "Hắn thích đồ cổ, đồ hiếm, đặc biệt là những vật có khắc hoa văn cổ đại. Hắn còn đeo một cái ngọc bội màu đen trên cổ, coi như mạng sống." Lâm Dịch lặp lại những chi tiết đó, như một mật mã cần được giải mã. "Cái ngọc bội màu đen... có lẽ không phải là vật phẩm tầm thường. Nó có thể là một manh mối quan trọng về thân thế hoặc nguồn gốc của hắn. Và sở thích đồ cổ... có thể là cách để ta tiếp cận."

Bạch Vân Nhi trầm ngâm. "Thôn Làng Sơn Cước chúng ta không có đồ vật quý hiếm nào như vậy. Tài nguyên chính là lương thực và dược liệu, nhưng những thứ đó, Bang Hắc Sa có thể cướp đoạt hoặc tự mình kiếm được. Một 'ân huệ' thì sao? Chúng ta có thể cung cấp thông tin, hoặc giúp hắn giải quyết một rắc rối nào đó sao?"

Lâm Dịch gật đầu. "Đúng vậy. Đó là lý do ta cần phải hiểu rõ hơn về Bang Hắc Sa, về những gì họ đang đối mặt, những gì họ đang thiếu. Nhị Cẩu đã mang về tin đồn về kho chứa đồ của họ ở ngoại thành, gần con sông cũ. Đêm đến thường có người ra vào. Một kho chứa đồ, nếu đúng là của Bang Hắc Sa, thì chắc chắn đó là nơi cất giữ những vật phẩm quan trọng, hoặc là nơi giao dịch bí mật." Hắn dùng bút lông đánh dấu lên bản đồ, khoanh tròn một khu vực lờ mờ gần con sông cũ. "Đây có thể là một điểm yếu, hoặc một cơ hội. Nếu ta có thể đột nhập, nắm được một số thông tin quan trọng về các giao dịch của họ, hoặc thậm chí là 'mượn' một vài món đồ cổ mà hắn yêu thích để làm 'vật dẫn'... Tuy nhiên, điều đó quá mạo hiểm. Ta không muốn mạo hiểm sinh mạng của bất kỳ ai trong lúc này."

Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh thôn làng dần hiện rõ trong ánh bình minh. Tiếng trẻ con bắt đầu ríu rít, tiếng lợn kêu éc éc, mùi khói bếp bay lên từ những mái nhà. Một khung cảnh bình yên, mộc mạc, gắn bó, nhưng lại mong manh đến đáng sợ. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, Vân Nhi. Và để sinh tồn, đôi khi chúng ta phải làm những việc mà mình không mong muốn. Thỏa hiệp với giang hồ, bước vào bóng tối, tìm kiếm những liên minh bất đắc dĩ. Tất cả chỉ để bảo vệ những gì chúng ta trân trọng."

Lâm Dịch quay lại nhìn Bạch Vân Nhi, ánh mắt hắn chất chứa một sự quyết đoán lạnh lùng. "Nàng hãy giúp ta thu thập thêm thông tin về những tuyến đường buôn lậu ở vùng biên giới, đặc biệt là những tuyến đường mà Bang Hắc Sa có thể sử dụng. Và cả những thông tin về các thế lực giang hồ khác trong khu vực. Chúng ta cần một bức tranh toàn cảnh hơn." Nàng gật đầu, ánh mắt đã vơi đi phần nào sự lo lắng, thay vào đó là sự tập trung và tin tưởng. Lâm Dịch biết, Bạch Vân Nhi luôn là người đồng hành đáng tin cậy nhất của hắn, luôn sẵn lòng chia sẻ gánh nặng và hỗ trợ hắn trong mọi quyết định, dù có khó khăn đến đâu.

*Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Lâm Dịch thầm nhủ. Sự tàn khốc của thực tại buộc hắn phải trở thành một kẻ thực dụng hơn, một nhà chiến lược tàn nhẫn hơn. Dù bên trong, hắn vẫn là Lâm Dịch của thế giới hiện đại, khao khát một cuộc sống bình dị, công bằng. Nhưng giờ đây, lớp vỏ bọc đó đã bị gọt giũa bởi những khắc nghiệt của Đại Hạ, để lộ ra một con người kiên cường, sẵn sàng làm mọi thứ để bảo vệ những người thân yêu.

---

Thời gian trôi qua nhanh chóng. Buổi trưa cùng ngày, ánh nắng nhẹ nhàng rải khắp Thôn Làng Sơn Cước, mang theo hơi ấm dễ chịu. Những cơn gió nhẹ thổi qua, làm rung rinh những tán cây, xua đi phần nào không khí căng thẳng từ buổi sáng. Dân làng bắt đầu tấp nập hơn, tiếng nói chuyện, tiếng cười đùa của trẻ con vang vọng, tạo nên một bức tranh sinh hoạt bình yên. Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi vẫn đang thảo luận về các tuyến đường tiếp tế và khả năng tiếp cận Bang Hắc Sa thì một bóng người quen thuộc bất ngờ xông vào căn lều chỉ huy.

Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình, gương mặt vốn có chút ngây ngô nhưng đôi mắt luôn sáng và nhanh nhẹn, giờ đây lại lộ rõ vẻ hoảng hốt. Anh ta thở dốc, mồ hôi nhễ nhại chảy dài trên trán, trang phục dính đầy bụi đường. Vừa nhìn thấy Lâm Dịch, Nhị Cẩu đã vội vàng chạy đến, gần như vấp ngã.

“Đại ca… Đại ca!” Nhị Cẩu hổn hển, hai tay chống đầu gối, cố gắng lấy lại hơi thở. “Tình hình Thành Thiên Phong rối loạn rồi! Rối loạn thật rồi!”

Lâm Dịch nhíu mày, trực giác mách bảo hắn có chuyện chẳng lành. Hắn ra hiệu cho Nhị Cẩu bình tĩnh lại. “Nói rõ xem nào, Nhị Cẩu. Chuyện gì? Ngươi vừa đi Thành Thiên Phong về sao?”

Bạch Vân Nhi nhanh chóng đưa cho Nhị Cẩu một chén nước. “Uống đi, Nhị Cẩu. Rồi hẵng nói.” Ánh mắt nàng đầy lo ngại khi nhìn thấy vẻ mặt của anh ta.

Nhị Cẩu uống cạn chén nước trong một hơi, rồi hít một hơi thật sâu. “Vâng, Đại ca. Sau khi báo cáo chuyện Bang Hắc Sa, ta thấy trong lòng không yên, lại nhớ ra Đại ca dặn dò phải theo dõi tình hình Thành Thiên Phong, nên ta lại chạy lên đó… Ai ngờ…” Anh ta lắc đầu, vẻ mặt đầy phẫn nộ. “Thẩm Đại Nhân… hắn ta đang thừa nước đục thả câu! Biến Thành Thiên Phong thành địa ngục trần gian rồi!”

Lâm Dịch đứng dậy, bước đến gần Nhị Cẩu, ánh mắt sắc như dao. “Thẩm Đại Nhân? Hắn đã làm gì?” Lâm Dịch biết Thẩm Đại Nhân là một quan lại tham lam, nhưng hắn không nghĩ kẻ đó lại dám ngang nhiên gây họa trong tình hình biên giới đang hỗn loạn như vậy.

“Hắn ta… hắn ta lợi dụng biên giới có chiến sự, ban hành lệnh cấm buôn bán tự do, rồi bắt đầu thu gom lương thực, dược liệu với giá rẻ mạt từ các thôn làng lân cận, kể cả từ những thương lái nhỏ lẻ, bằng cách ép buộc hoặc dùng quyền lực. Rồi sau đó… rồi sau đó, hắn bán lại cho quân đội với giá cắt cổ!” Nhị Cẩu nói, giọng đầy căm phẫn. “Dân chúng trong thành oán thán khắp nơi, đói khát cùng cực, nhưng không ai dám lên tiếng! Ai lên tiếng là bị quy tội phản loạn, bị b���t vào ngục ngay lập tức! Các cửa hàng lương thực đều bị hắn kiểm soát, giá cả tăng vọt mỗi ngày. Một đấu gạo giờ đây bằng giá nửa con lợn! Dược liệu thì khan hiếm, người bệnh không có thuốc chữa, chết la liệt!”

Nội tâm Lâm Dịch sôi sục. Hắn biết Thẩm Đại Nhân là một kẻ tham lam, nhưng hành động này đã vượt quá giới hạn của sự tham lam thông thường. Đây là sự bóc lột trắng trợn, lợi dụng nỗi khổ của dân chúng trong thời chiến để làm giàu cho bản thân, đồng thời làm suy yếu sức chiến đấu của quân đội. *Thẩm Đại Nhân… hắn đang dùng chính sự hỗn loạn này để tự làm giàu và củng cố quyền lực, bất chấp sự sống chết của dân chúng. Đây không chỉ là tham lam, mà là một hành động phá hoại, một tội ác không thể dung thứ!*

“Quân đội… họ không phản ứng gì sao?” Bạch Vân Nhi hỏi, giọng nàng run rẩy vì tức giận. Nàng vốn là người có lòng trắc ẩn, không thể chịu được cảnh dân chúng bị chèn ép.

“Làm sao dám phản ứng chứ!” Nhị Cẩu đáp, vẻ mặt đầy tuyệt vọng. “Hắn ta đã mua chuộc hết các quan chức cấp dưới, thậm chí cả một vài tướng lĩnh nhỏ cũng bị hắn ta lôi kéo. Hắn còn rêu rao rằng đây là 'chính sách của triều đình' để 'ổn định giá cả' và 'đảm bảo nguồn cung cho tiền tuyến'. Thật là khốn nạn!”

Lâm Dịch nắm chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Một bên là nguy cơ chiến tranh từ bên ngoài, một bên là kẻ nội gian đang đục khoét từ bên trong. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai hắn. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Lời nói đó lại vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn đã từng nghĩ rằng chỉ cần bảo vệ thôn làng của mình khỏi quân địch là đủ, nhưng giờ đây, hắn nhận ra rằng kẻ thù không chỉ ở bên ngoài biên giới. Kẻ thù còn ẩn mình trong chính hệ thống, trong sự mục ruỗng của vương triều, trong lòng tham không đáy của những kẻ như Thẩm Đại Nhân.

“Vậy còn người dân Thôn Làng Sơn Cước chúng ta thì sao?” Lâm Dịch hỏi, giọng hắn trầm xuống, mang theo một sự lạnh lẽo đáng sợ. “Hắn có gây khó dễ gì cho việc buôn bán của chúng ta không?”

Nhị Cẩu gật ��ầu lia lịa. “Có, Đại ca. Hắn cử người đến khắp các chợ búa, chặn các thương lái nhỏ, không cho phép họ mua bán lương thực, dược liệu với giá thị trường. Buộc họ phải bán cho hắn với giá rẻ mạt. Nếu ai chống đối, hắn sẽ dùng quan binh để đàn áp. Nhiều thôn làng gần Thành Thiên Phong đã bị hắn làm cho khốn đốn, không còn gạo ăn, không còn thuốc chữa bệnh.”

Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để kìm nén cơn giận đang bùng lên trong lòng. Hắn cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực, không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần. Việc đối phó với một kẻ như Thẩm Đại Nhân không đơn thuần là vũ lực. Hắn ta là một quan chức, có quyền lực và mối quan hệ. Để hạ gục hắn ta, cần một kế hoạch phức tạp, khéo léo, không thể nóng vội.

*Nếu Thẩm Đại Nhân tiếp tục hành động như vậy, không chỉ Thành Thiên Phong suy yếu, mà cả vùng biên giới này sẽ rơi vào cảnh đói kém, bệnh tật. Ý chí kháng cự của dân chúng sẽ bị bào mòn. Khi quân địch thực sự tấn công, họ sẽ không còn sức lực hay tinh thần để chiến đấu.* Lâm Dịch hiểu rõ điều đó. Hắn phải hành động, nhưng phải hành động một cách cẩn trọng.

“Nhị Cẩu, ngươi làm rất tốt khi mang về tin tức này,” Lâm Dịch nói, giọng hắn đã trở lại vẻ điềm tĩnh thường ngày, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên một tia lạnh lẽo. “Ngươi đã vất vả rồi. Hãy nghỉ ngơi đi. Và đừng nói chuyện này với bất kỳ ai trong thôn làng, trừ những người thân cận nhất của ta. Ta không muốn gây hoang mang không cần thiết.”

Nhị Cẩu gật đầu, dù vẫn còn vẻ tức giận, nhưng anh ta hoàn toàn tin tưởng vào Lâm Dịch. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Anh ta đáp rồi quay lưng rời đi, để lại Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi trong căn lều chìm trong sự im lặng nặng nề.

Lâm Dịch quay lại tấm bản đồ, ánh mắt hắn lướt qua những điểm đánh dấu về Bang Hắc Sa, rồi dừng lại ở Thành Thiên Phong. Hai mối đe dọa, hai chiến tuyến. Một bên là giang hồ nguy hiểm nhưng có thể kiểm soát được bằng mưu trí, một bên là quan lại tham nhũng, có quyền lực và thủ đoạn thâm độc. Nhiệm vụ của hắn ngày càng trở nên phức tạp.

---

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Ánh sáng cuối ngày yếu ớt hắt vào căn lều chỉ huy, tạo nên những bóng đổ dài, xiêu vẹo. Không khí trong thôn làng cũng trở nên u ám hơn, không còn tiếng cười đùa rộn rã của buổi trưa, thay vào đó là những tiếng than vãn xa xăm, những ánh mắt lo lắng của dân làng khi họ trở về nhà sau một ngày lao động mệt mỏi. Mùi khói bếp vẫn vấn vít, nhưng pha lẫn với mùi đất ẩm và một thứ mùi khó tả của sự lo lắng, sợ hãi.

Tiếng gõ cửa khẽ vang lên. Trưởng thôn Lão Vương, với dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ và luôn tỏ vẻ lo lắng, bước vào. Đi cùng ông là vài người dân khác, những khuôn mặt tiều tụy, đôi mắt hằn lên sự mệt mỏi và tuyệt vọng. Họ cúi đầu chào Lâm Dịch, ánh mắt tràn đầy sự cầu khẩn.

“Lâm thiếu gia…” Trưởng thôn Lão Vương khúm núm, giọng nói run rẩy. “Chúng tôi… chúng tôi có vài chuyện muốn bẩm báo.”

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt hắn quét qua từng gương mặt quen thuộc, những gương mặt mà hắn đã thề sẽ bảo vệ. “Mời mọi người ngồi. Có chuyện gì, cứ nói thẳng.”

Trưởng thôn Lão Vương ngồi xuống, vẫn không ngừng xoa hai bàn tay vào nhau, vẻ mặt nhăn nhó. “Lâm thiếu gia… gạo trong làng sắp hết rồi. Mấy ngày nay, chúng tôi ra Thành Thiên Phong mua gạo, nhưng giá cả trên trời, mà họ lại không cho mua nhiều. Nói là phải ưu tiên quân đội. Dược liệu cũng vậy, bệnh tật trong làng bắt đầu nhiều lên, mà không có thuốc chữa. Đám trẻ con ho sốt liên miên, người già yếu không chịu nổi…” Ông ngừng lại, giọng nghẹn ngào. “Hơn nữa, lính tráng từ Thành Thiên Phong lại còn hay tới quấy nhiễu các thôn làng lân cận, nói là đi ‘thu gom lương thực’ nhưng thực chất là cướp bóc. Họ còn ra lệnh không được buôn bán tự do, ép chúng tôi phải bán sản vật với giá rẻ mạt cho một thương hội duy nhất do Thẩm Đại Nhân kiểm soát.”

Những người dân đi cùng Trưởng thôn Lão Vương cũng nhao nhao lên, kể lể về những khó khăn mà họ đang phải đối mặt: những vụ mùa thất bát, những bữa ăn thiếu thốn, nỗi sợ hãi khi lính tráng đi qua làng, nh���ng lời đe dọa từ những kẻ buôn bán của Thẩm Đại Nhân. Nỗi sợ hãi và sự bất lực bao trùm căn lều.

Nội tâm Lâm Dịch lại một lần nữa bùng lên cơn giận dữ. *Thẩm Đại Nhân… hắn đang dùng chính sự hỗn loạn này để tự làm giàu và củng cố quyền lực, bất chấp sự sống chết của dân chúng. Đây không chỉ là tham lam, mà là một hành động phá hoại.* Hắn đã nghe Trần Nhị Cẩu báo cáo, nhưng khi nghe chính những người dân của mình kể lại, sự tàn nhẫn của Thẩm Đại Nhân trở nên sống động và đau đớn hơn bao giờ hết. Hắn ta không chỉ bóc lột, mà còn đang gieo rắc sự tuyệt vọng, làm suy yếu ý chí chiến đấu của cả một vùng.

“Ta hiểu rồi.” Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm ổn, cố gắng trấn an mọi người. “Mọi người yên tâm. Ta sẽ tìm cách giải quyết chuyện này. Chúng ta sẽ không để ai bị đói, bị bệnh.”

Chưa kịp nói dứt lời, một tiếng bước chân vội vã lại vang lên. Một người đưa tin, với trang phục gọn gàng nhưng gương mặt mệt mỏi và hoảng loạn, xông vào. Hắn ta là một trong những trinh sát mà Lâm Dịch cử đi do thám tình hình biên giới.

“Báo cáo Lâm thiếu gia!” Người đưa tin thở dốc. “Tình hình biên giới… ngày càng nguy cấp! Biên giới đã mất vài đồn nhỏ ở phía Đông Bắc, quân địch đang tập kết quy mô lớn, e rằng không lâu nữa sẽ tấn công tổng lực vào các thành trấn lớn hơn, bao gồm cả Thành Thiên Phong!” Hắn ta vừa nói vừa chỉ tay lên tấm bản đồ, vẽ ra những mũi tên đỏ rực của quân địch đang tiến đến.

Cả căn lều chìm vào sự im lặng chết chóc. Nỗi lo lắng hiện rõ trên từng gương mặt của dân làng. Trưởng thôn Lão Vương đổ sụp xuống ghế, hai tay ôm mặt. Áp lực kép đang đè nặng lên Lâm Dịch. Bên ngoài là quân địch hung hãn đang tiến đến, bên trong là quan lại tham lam đang bóp nghẹt sự sống của dân chúng.

Lâm Dịch đứng thẳng dậy, ánh mắt hắn nhìn ra ngoài cửa lều, nơi hoàng hôn đã tắt hẳn, màn đêm buông xuống, bao trùm cả thôn làng trong bóng tối. Hắn thấy cảnh những người dân đang xúm lại thành từng nhóm nhỏ, ánh mắt hoảng sợ nhìn về phía Thành Thiên Phong, nơi ngọn lửa của tham lam đang thiêu rụi mọi hy vọng. Hắn nắm chặt tay, cảm giác trầm trọng của 'Cẩm Nang Kế Sách' trong tay hắn như một lời nhắc nhở về gánh nặng mà hắn đang gánh vác.

*Không thể lùi bước. Không thể đầu hàng. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, sinh tồn không chỉ là bảo vệ bản thân, mà là bảo vệ tất cả những người đang đặt niềm tin vào ta.* Lâm Dịch thầm nghĩ. Hắn nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ, vào những mũi tên đỏ của quân địch, vào Thành Thiên Phong đang bị giằng xé bởi nạn tham nhũng. Hắn biết, việc đối phó với Thẩm Đại Nhân không thể chậm trễ hơn nữa. Hắn ta là một ung nhọt cần phải được loại bỏ trước khi nó hủy hoại toàn bộ cơ thể.

Trong ánh sáng leo lét của đèn dầu, Lâm Dịch quay lại nhìn những gương mặt lo lắng trong lều. Ánh mắt hắn kiên định, lạnh lẽo, nhưng cũng ánh lên một tia hy vọng. Hắn không biết liệu mình có thể kiểm soát được tất cả hay không, nhưng hắn sẽ phải thử. Vì số phận của Thôn Làng Sơn Cước, và của những người hắn trân trọng, đang nằm trên vai hắn. Trận chiến này, không chỉ là chống lại quân địch, mà còn là chống lại chính sự mục ruỗng từ bên trong. Và hắn, Lâm Dịch, sẽ là người đứng ra gánh vác nó.

Bóng hắn đổ dài trên vách lều, cao lớn và cô độc, nhưng giờ đây, trong ánh mắt hắn đã không còn sự mệt mỏi của kẻ trằn trọc thâu đêm, mà là ngọn lửa của ý chí chiến đấu, bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn sẽ phải mở rộng mạng lưới thông tin, tìm kiếm những đồng minh không ngờ, và lên một kế hoạch phức tạp, khéo léo để đối phó với Thẩm Đại Nhân, đồng thời chuẩn bị cho một trận chiến lớn sắp tới. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free