Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 522: Dò La Hắc Sa: Bước Đi Đầu Tiên Vào Bóng Tối

Ánh trăng cuối cùng cũng chìm khuất sau rặng núi xa, nhường chỗ cho vầng dương đầu tiên len lỏi qua làn sương mỏng, đánh thức Thôn Làng Sơn Cước. Những mái nhà tranh vẫn còn vương hơi lạnh đêm, nhưng khói bếp đã bắt đầu cuộn mình bay lên, mang theo mùi thức ăn quen thuộc. Tiếng gà gáy vang vọng, tiếng chó sủa lanh canh, và đâu đó là tiếng trẻ con oe oe đòi bú. Cuộc sống nơi biên thùy vẫn vậy, bình dị và khắc nghiệt, dù mối đe dọa từ chiến tranh đang ngày một áp sát.

Trần Nhị Cẩu, với dáng vẻ mệt mỏi sau chuyến đi dài đêm, không nghỉ ngơi mà lập tức tìm đến căn lều chỉ huy của Lâm Dịch. Đây là một căn lều gỗ đơn sơ, dựng tạm bên vách núi, chỉ vừa đủ chỗ cho một chiếc bàn gỗ cũ kỹ và vài ba chiếc ghế đẩu. Khác với sự ồn ào của thôn làng đang dần tỉnh giấc, bên trong lều yên tĩnh đến lạ, chỉ có tiếng gió khẽ luồn qua khe vách và tiếng than củi cháy lép bép trong chiếc lò sưởi nhỏ. Lâm Dịch ngồi đó, một mình, ánh đèn dầu leo lét trên bàn, chiếc bản đồ đơn giản của vùng biên cương trải ra trước mặt, chi chít những ký hiệu mà chỉ mình hắn mới hiểu. Khuôn mặt gầy gò của hắn in hằn vẻ trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự căng thẳng và mệt mỏi, nhưng lại vô cùng sắc bén khi nhìn vào tấm bản đồ. Mái tóc đen bù xù của hắn rủ xuống trán, tạo thêm vẻ phong trần cho thiếu niên mới 17 tuổi này. Trang phục thô sơ, vá víu trên người Lâm Dịch càng khẳng định hắn không phải là một quan lại quyền quý, mà chỉ là một người đang vật lộn để sinh tồn và bảo vệ những người xung quanh.

“Đại ca,” Trần Nhị Cẩu khẽ gọi, giọng khản đặc, có chút lo lắng. Anh ta đứng ở cửa lều, vóc dáng trung bình, gương mặt còn vương nét ngây ngô thường thấy, nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn của anh ta lại ánh lên vẻ quyết tâm.

Lâm Dịch ngẩng đầu, ánh mắt quét qua Nhị Cẩu, như đọc được hết sự mệt mỏi và những điều anh ta vừa trải qua. “Vào đi, Nhị Cẩu. Ngươi đã về.”

Trần Nhị Cẩu bước vào, kéo chiếc ghế đ��u đối diện Lâm Dịch, ngồi xuống. “Ta đã về, Đại ca. Đúng như người dự đoán, thông tin về Bang Hắc Sa không khó tìm như ta nghĩ, ít nhất là những thông tin ban đầu.”

Lâm Dịch gật đầu, ra hiệu cho Nhị Cẩu nói tiếp. Hắn rót một chén trà nóng từ ấm đặt bên cạnh lò sưởi, đẩy về phía Nhị Cẩu. “Uống đi, lấy lại sức. Rồi kể cho ta nghe.”

Nhị Cẩu đón lấy chén trà, hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay anh ta, xua đi một phần cái lạnh và sự mệt mỏi. Anh ta hớp một ngụm nhỏ, rồi bắt đầu kể, giọng điệu xen lẫn sự hăm hở và một chút rụt rè. “Ta đã đến Thành Thiên Phong, tìm đến Quán Trọ Lạc Nguyệt như Đại ca dặn. Quán đó đúng là nơi tụ tập của đủ hạng người, từ thương nhân đến giang hồ. Ta giả làm một người lái buôn nhỏ, ngồi đó nghe ngóng. Ban đầu là những câu chuyện vặt vãnh, nhưng rồi... ta nghe được.”

Anh ta kể lại chi tiết cuộc trò chuyện của ba gã đàn ông, về việc Bang Hắc Sa hoạt động ở phía Tây Nam, kiểm soát con đường Tà Dương hiểm trở, thu tô từ các chuyến hàng buôn lậu. “Bọn ch��ng cứ như quỷ đói, ngửi thấy mùi tiền là bu lại,” Nhị Cẩu lặp lại lời gã có sẹo, “nhưng lại có kẻ nói, không có bọn chúng dằn mặt ở mấy con đường hiểm trở kia, thì mấy thằng lính tráng có mắt như mù kia đã bắt hết rồi.”

Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, ngón tay hắn gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ. “Vậy là, chúng vừa là kẻ cướp, vừa là một loại 'bảo kê' ở vùng biên. Lực lượng chính quy không quản được, thì chúng ra tay lấp vào khoảng trống quyền lực. Logic này không mới.” Hắn lẩm bẩm, giọng điệu mang chút châm biếm nội tâm. *Ở đâu có khoảng trống, ở đó có kẻ lấp vào. Bản chất con người không thay đổi, dù là thời hiện đại hay cổ đại.*

“Và còn nữa, Đại ca,” Nhị Cẩu tiếp tục, “nghe nói lão Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa dạo này cũng đau đầu lắm. Mấy thằng ở phía bắc lại muốn tách ra làm ăn riêng, không chịu nộp cống nữa. Lão ta đang cho người đi dằn mặt.”

Lâm Dịch nhíu mày. “Mâu thuẫn nội bộ. Đây là một chi tiết quan trọng. Nó cho thấy Bang Hắc Sa không phải là một khối sắt thép, và thủ lĩnh của chúng cũng có những vấn đề của riêng mình. Vậy, còn thông tin gì về lão Thủ Lĩnh đó không?”

Nhị Cẩu gãi đầu. “Có một gã thư sinh, nhưng ánh mắt sắc bén lắm, hắn nói Bang Hắc Sa dù xấu xa, nhưng lại có một điểm mạnh: bọn chúng hiểu rõ địa hình, và bọn chúng đủ tàn nhẫn để làm những việc mà quân chính quy không dám. Hắn còn nói thủ lĩnh của chúng lạnh lùng, tàn nhẫn, nhưng rất trọng chữ tín... với người của hắn.”

“Trọng chữ tín,” Lâm Dịch lặp lại, ánh mắt lóe lên. Đó là một phẩm chất hiếm hoi trong thế giới giang hồ hỗn loạn này, và nó có thể là chìa khóa. “Vậy, cách thức tiếp cận thì sao? Ngươi có nghe được gì không?”

Nhị Cẩu lắc đầu. “Chưa cụ thể lắm, Đại ca. Chỉ là những lời đồn đại chung chung. Nhưng ta đã cố gắng ghi nhớ từng chi tiết nhỏ. Ta nghĩ, ta cần thêm thời gian, đi sâu hơn vào Thành Thiên Phong, đến những nơi mà dân giang hồ thực sự tụ tập.”

Lâm Dịch trầm ngâm một lúc. Hắn biết, việc này không hề dễ dàng, và nguy hiểm luôn rình rập. Trần Nhị Cẩu tuy nhanh nh���n, trung thành, nhưng vẫn còn quá ngây thơ so với thế giới giang hồ tàn khốc. Tuy nhiên, trong số những người tin cậy của hắn, Nhị Cẩu là người khéo léo nhất trong việc dò la tin tức, không quá nổi bật để bị chú ý, lại có khả năng hòa nhập.

“Nhị Cẩu,” Lâm Dịch nói, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn, “nhiệm vụ này vô cùng quan trọng và nguy hiểm. Mục tiêu chính của ngươi lần này, không chỉ là những lời đồn đại, mà là dò la một cách có hệ thống về thủ lĩnh Bang Hắc Sa. Hắn tên là gì? Hắn là người như thế nào? Hắn thích gì, ghét gì? Hoạt động ra sao? Nơi ở, thói quen, những kẻ thân tín của hắn. Tuyệt đối không được để lộ thân phận, và an toàn của ngươi là trên hết. Nếu cảm thấy nguy hiểm, phải rút lui ngay lập tức.”

Trần Nhị Cẩu đứng thẳng người, vẻ ngây ngô trên mặt anh ta biến mất, thay vào đó là sự kiên định. “Đại ca yên tâm, Nhị Cẩu biết phải làm gì. Chuyện này ta sẽ làm thật cẩn thận. Nhưng... Bang Hắc Sa không phải dễ chơi, liệu có cần thêm người không?”

Lâm Dịch khẽ lắc đầu. ��Càng ít người càng tốt. Ngươi là người ta tin tưởng nhất trong việc dò la tin tức ở chốn giang hồ. Hãy nhớ, không phải là tìm cách đối đầu, mà là tìm hiểu để tìm ra điểm yếu, điểm mạnh, để chúng ta có thể 'tiếp cận' một cách khôn ngoan. Đây là một nước cờ đau đầu, Nhị Cẩu. Chúng ta đang đứng trước tình thế hiểm nghèo, không có ai khác để dựa vào ngoài chính mình và những liên minh bất đắc dĩ. Bang Hắc Sa, dù chúng ta không muốn, lại là một thế lực mà chúng ta buộc phải cân nhắc.”

Ánh mắt Lâm Dịch lóe lên vẻ tính toán. Hắn đưa tay chỉ vào một góc trên tấm bản đồ. “Ngươi hãy tập trung vào khu vực phía Tây Thành Thiên Phong, nơi có nhiều quán trọ và hang ổ của bọn giang hồ. Đặc biệt, hãy tìm hiểu về 'Hắc Hổ Quán' mà ngươi nghe được. Đó có thể là một điểm tụ tập quan trọng. Đồng thời, cố gắng tìm kiếm thông tin về bất kỳ 'kho chứa đồ' nào của Bang Hắc Sa ở ngoại thành, gần con sông cũ, như lời Lão ăn mày Trần nói. Một kho chứa đồ luôn là điểm yếu, và cũng là điểm có thể tận dụng.”

Lâm Dịch đưa cho Nhị Cẩu một túi vải nhỏ, bên trong có vài đồng bạc lẻ và một vài thỏi bạc lớn hơn. “Số này đủ để ngươi chi dùng, mua tin tức. Đừng tiếc tiền, nhưng cũng đừng hoang phí để gây chú ý. Nhớ lời ta dặn, Nhị Cẩu. An toàn là trên hết.”

Trần Nhị Cẩu nắm chặt túi bạc, cảm nhận trọng lượng lạnh lẽo của kim loại trong lòng bàn tay. Anh ta biết, đây không chỉ là tiền, mà còn là niềm tin của Đại ca. “Ta hiểu rồi, Đại ca. Nhị Cẩu sẽ không làm người thất vọng.”

Anh ta gật đầu dứt khoát, rồi lặng lẽ rời khỏi lều chỉ huy. Bước chân Nhị Cẩu nhẹ nhàng hòa vào làn sương sớm đang dần tan, hướng về con đường dẫn đến Thành Thiên Phong. Dù trong lòng vẫn còn chút sợ hãi trước thế giới giang hồ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng ý chí kiên định và lòng trung thành với Lâm Dịch đã xua tan đi phần nào sự lo lắng đó. Anh ta biết mình đang dấn thân vào một con đường đầy rủi ro, nhưng vì Đại ca, vì thôn làng, vì những người thân yêu, anh ta sẵn sàng đối mặt. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* Nhị Cẩu lẩm nhẩm trong đầu, như một câu thần chú. Anh ta sẽ phải học cách sống sót trong thế giới đó, để mang về những thông tin quý giá cho Lâm Dịch.

***

Thành Cổ Thiên Phong vào ban ngày là một bức tranh hoàn toàn khác so với vẻ tĩnh mịch lúc đêm khuya. Tiếng rao hàng của tiểu thương vang vọng khắp các ngõ ngách, tiếng bánh xe ngựa lăn lóc trên đường đá, tiếng trò chuyện ồn ào từ các quán trà, quán rượu, tất cả tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống. Kiến trúc đá vững chãi, mái ngói cong vút, các công trình điêu khắc tinh xảo vẫn đứng đó sừng sững qua bao thăng trầm lịch sử, nhưng giờ đây, chúng mang một vẻ phong trần, bụi bặm hơn. Những tòa nhà cao tầng xen kẽ, thể hiện sự pha trộn giữa phong cách cổ điển và sự phát triển theo thời gian, nhưng dưới cái nắng nhẹ của buổi sáng, chúng lại phơi bày những vết tích của thời gian và sự tàn phá. Mùi gia vị nồng nàn từ các gánh hàng rong, mùi thức ăn đường phố hấp dẫn hòa lẫn với hương trầm thoang thoảng từ các đền thờ và mùi kim loại từ các lò rèn, tạo nên một thứ hỗn hợp đặc trưng c���a một đô thị cổ. Bầu không khí sôi động, tràn đầy năng lượng, nhưng cũng không thiếu sự căng thẳng ngầm do sự cạnh tranh giữa các thế lực, và một cảm giác lịch sử và sự trường tồn bao trùm khắp nơi.

Trần Nhị Cẩu, lần này cải trang kỹ lưỡng hơn. Anh ta khoác lên mình bộ quần áo vải thô cũ kỹ, đội chiếc mũ rơm che gần nửa khuôn mặt, cố gắng hòa mình vào dòng người buôn bán, lao động. Anh ta không còn vẻ ngây ngô của một người dân quê mới lên tỉnh, mà thay vào đó là vẻ lấm lét, cảnh giác của một kẻ từng trải. Mặc dù vậy, trong sâu thẳm, sự lo lắng vẫn gặm nhấm lòng anh ta. Thế giới giang hồ này, với những luật lệ ngầm và sự tàn nhẫn không che đậy, khiến anh ta cảm thấy như đang bước đi trên một sợi dây mảnh giữa vực sâu.

Anh ta đi thẳng đến khu chợ phía Tây thành, nơi tập trung nhiều hàng quán bình dân và cũng là nơi được đồn đại là có nhiều giang hồ lui tới. Sau một hồi dò la, anh ta tìm thấy Cố lão bản, người mà Lâm Dịch từng có giao thiệp đôi chút trong những lần đến Thành Thiên Phong. Cố lão bản vẫn vậy, thân hình tròn trĩnh, khuôn mặt luôn tươi cười, đôi mắt ti hí nhưng rất tinh tường, như thể có thể nhìn thấu mọi thứ. Ông ta đang ngồi sau quầy tính tiền, tay cầm chiếc bàn tính gảy lách cách.

“Cố lão bản, xin chào!” Nhị Cẩu khẽ khàng bắt chuyện, cúi đầu chào.

Cố lão bản ngẩng lên, đôi mắt ti hí quét qua Nhị Cẩu một lượt, rồi nụ cười thường trực lại nở trên môi ông ta. “Aiya, tiểu huynh đệ này có vẻ lạ mặt. Đến mua gì chăng?”

Nhị Cẩu lấy ra vài đồng bạc lẻ từ túi, đặt lên bàn. “Ta muốn hỏi thăm chút chuyện. Về Bang Hắc Sa. Nghe nói Cố lão bản thông tin rộng, xin chỉ giáo.”

Cố lão bản nhìn vào mấy đồng bạc, rồi lại nhìn vào Nhị Cẩu, nụ cười vẫn không tắt nhưng ánh mắt trở nên sắc bén hơn. “Aiya, tiểu huynh đệ muốn hỏi về Bang Hắc Sa sao? Chuyện này không dễ đâu, bọn chúng hung hãn lắm. Đụng vào bọn chúng là rước họa vào thân đấy. Nhưng nếu ngươi chịu chi... ta cũng có thể nghe ngóng vài lời đồn đại.” Ông ta nháy mắt, ám chỉ muốn thêm tiền.

Nhị Cẩu hi��u ý, rút thêm một thỏi bạc nhỏ đặt lên. “Đây là chút lòng thành. Ta chỉ muốn biết sơ qua thôi. Nghe nói thủ lĩnh của chúng... là một kẻ khó lường?”

Cố lão bản cầm thỏi bạc, nụ cười càng tươi hơn. “Hừm, khó lường thì đúng là khó lường. Thủ lĩnh Bang Hắc Sa tên là Xích Viêm. Hắn xuất thân bí ẩn, không ai biết rõ hắn từ đâu đến, chỉ biết hắn đột nhiên xuất hiện, tập hợp đám ô hợp lại, rồi gây dựng nên Bang Hắc Sa như ngày nay. Hắn võ công cao cường, tính tình tàn nhẫn, ra tay không chớp mắt. Nhưng mà, hắn lại rất trọng lời hứa. Đã nói là làm, không bao giờ nuốt lời. Với người của hắn, hắn bảo vệ cực kỳ. Nghe nói hắn không quan tâm đến chính trị hay triều đình gì cả, chỉ muốn làm ăn của hắn thôi. Mấy quan lại địa phương cũng không dám đụng vào hắn đâu.”

Nhị Cẩu cố gắng ghi nhớ từng lời. *Xích Viêm... trọng lời hứa... không quan tâm chính trị...* Đây đều là những điểm Lâm Dịch đã nhắc đến. “Vậy, làm sao để gặp được hắn, thưa Cố lão bản?”

Cố lão bản lắc đầu, tỏ vẻ khó x���. “Aiya, cái đó thì khó lắm, tiểu huynh đệ. Hắn ít khi xuất hiện công khai. Thường thì phải có 'vật dẫn' hoặc một 'ân huệ' nào đó mới có thể gặp mặt. Hoặc... gây ra chuyện lớn để hắn phải ra mặt. Nhưng cái đó thì... ngươi liệu mà làm.” Ông ta nói nhỏ, rồi ra hiệu cho Nhị Cẩu nên rời đi, vì đã có quá nhiều người chú ý đến cuộc trò chuyện này.

Nhị Cẩu rời khỏi cửa hàng của Cố lão bản, tim đập thình thịch. Anh ta đã có những thông tin quý giá, nhưng cách tiếp cận vẫn còn mơ hồ. Anh ta tiếp tục lang thang, tìm đến một quán rượu có tên là 'Hắc Hổ Quán' nằm sâu trong khu ổ chuột phía Tây thành, nơi mà một Tiểu Nhị Quán Rượu nhanh nhẹn, lanh lợi đã mách nước.

Quán Hắc Hổ đúng như tên gọi, là một nơi tăm tối, ồn ào và đầy rẫy những kẻ trông có vẻ dữ tợn. Mùi rượu nồng nặc, mùi mồ hôi và bụi bặm trộn lẫn trong không khí. Tiếng cười nói hô hố, tiếng chén rượu va chạm loảng xoảng, tiếng cãi vã thỉnh thoảng lại bùng lên rồi nhanh chóng tắt ngấm. Trần Nhị Cẩu, với vẻ mặt lấm lét, tìm một góc khuất, gọi một bát mì và lắng nghe.

Anh ta lại may mắn khi nghe được một nhóm giang hồ bàn tán về Xích Viêm. “Thằng cha Xích Viêm đó, tuy tàn ác, nhưng là một thằng đáng mặt đàn ông. Hắn nói là làm, không như mấy thằng quan lại chỉ biết hứa suông.” một gã có sẹo dài trên mặt nói, giọng khàn khàn.

“Đúng vậy,” một gã khác phụ họa. “Hắn còn có một kho chứa đồ ở ngoại thành, gần con sông cũ. Đêm đến thường thấy người ra vào. Toàn là hàng ngon, đồ quý, hắn cất giữ cẩn thận lắm. Nghe nói cả mấy món đồ cấm, hắn cũng có.”

Thông tin này khiến Nhị Cẩu giật mình. *Kho chứa đồ!* Đúng như Lâm Dịch đã dự đoán. Đây là một manh mối quan trọng. Anh ta cố gắng ghi nhớ vị trí, những đặc điểm của kho chứa đồ đó.

Sau khi ăn xong bát mì và uống cạn chén trà, Trần Nhị Cẩu lặng lẽ rời khỏi Quán Hắc Hổ. Anh ta đã thu thập được khá nhiều thông tin, từ những lời đồn đại đến những chi tiết cụ thể hơn. Anh ta hiểu rằng, Bang Hắc Sa không chỉ là một băng cướp đơn thuần, mà còn là một thế lực có tổ chức, có nguyên tắc riêng, và một thủ lĩnh đầy bí ẩn. Sự phức tạp và nguy hiểm của mối quan hệ này càng hiện rõ hơn trong tâm trí Nhị Cẩu.

Trước khi trời tối hẳn, Nhị Cẩu tìm đến một con hẻm vắng, nơi thường có một Lão ăn mày Trần ngồi đó. Lão ăn mày Trần này rách rưới, tóc tai bù xù, người nồng nặc mùi rượu, nhưng đôi mắt lại vô cùng tinh anh, như thể đã nhìn thấu mọi chuyện trên đời. Hắn thường ngồi đó, nhìn dòng người qua lại, lẩm bẩm những câu nói khó hiểu, nhưng đôi khi lại hé lộ những bí mật động trời.

Nhị Cẩu đặt một cái bánh bao nóng và một bầu rượu nhỏ trước mặt lão ăn mày. “Lão tiền bối, xin mời.”

Lão ăn mày Trần ngẩng đầu, đôi mắt tinh anh quét qua Nhị Cẩu, rồi hắn khẽ cười khẩy. “Hắc Sa... hắc sa... Ngươi lại muốn hỏi về bọn chúng à, tiểu tử? Bọn chúng là rắn độc đó. Nhưng mà, rắn độc cũng có nọc độc của riêng mình.” Hắn nhấp một ngụm rượu, rồi nói tiếp, giọng lè nhè nhưng vẫn đủ nghe. “Cái kho đồ của bọn chúng, gần con sông cũ đó. Đêm đến, mấy thằng l��nh gác của chúng còn hơn cả lính triều đình. Nhưng mà, nghe nói Xích Viêm đó, hắn thích đồ cổ, đồ hiếm. Đặc biệt là những vật có khắc hoa văn cổ đại, hắn sưu tầm không biết để làm gì. Hắn còn có một cái ngọc bội màu đen, đeo trên cổ, coi như mạng sống vậy. Ai động vào là hắn giết không tha.”

*Ngọc bội màu đen... đồ cổ...* Nhị Cẩu lại ghi nhớ thêm những chi tiết này. Chúng có thể là chìa khóa để Lâm Dịch tiếp cận Xích Viêm. Anh ta tiếp tục hỏi thêm về Xích Viêm, về quá khứ của hắn, về những kẻ thù của hắn, nhưng Lão ăn mày Trần chỉ lắc đầu, nói rằng những chuyện đó đã chìm vào quá khứ, không ai còn dám nhắc đến.

Khi ánh chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ cả Thành Thiên Phong, Trần Nhị Cẩu rời đi. Anh ta đã có đầy đủ những thông tin cần thiết, và thậm chí còn nhiều hơn những gì anh ta nghĩ. Anh ta biết, hành trình trở về Thôn Làng Sơn Cước sẽ đầy gian nan, nhưng trong đầu anh ta đã có những mảnh ghép quan trọng để Lâm Dịch hoàn thiện bức tranh về Bang Hắc Sa. Con đường này gập ghềnh, nguy hiểm, đầy rẫy những lựa chọn đạo đức khó khăn, nhưng nó là con đường duy nhất để sinh tồn. Và Lâm Dịch, người đàn ông đến từ thế giới khác, đã sẵn sàng bước đi trên con đường đó, không một chút do dự.

***

Đêm khuya, Thôn Làng Sơn Cước chìm vào tĩnh mịch. Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua những đám mây lơ lửng, hắt một thứ ánh sáng bạc xuống những mái nhà tranh và con đường đất. Gió đêm se lạnh, mang theo mùi đất ẩm và hơi nước từ con suối gần đó. Chỉ có ánh đèn dầu từ căn lều chỉ huy của Lâm Dịch vẫn còn le lói, như một đốm lửa cô độc trong bóng tối mênh mông.

Trần Nhị Cẩu trở về sau chuyến đi thứ hai đến Thành Thiên Phong. Dù mệt mỏi rã rời, nhưng anh ta không dám chần chừ, lập tức đến gặp Lâm Dịch. Bên trong lều, Lâm Dịch vẫn ngồi đó, trầm tư bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, ánh đèn dầu chiếu rõ vẻ căng thẳng trên khuôn mặt hắn. Khi Nhị Cẩu bước vào, Lâm Dịch ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén quét qua anh ta.

“Đại ca,” Nhị Cẩu nói, giọng khàn đi vì mệt mỏi và căng thẳng. “Ta đã về. Và ta đã thu thập được khá nhiều thông tin.”

Lâm Dịch gật đầu, ra hiệu cho Nhị Cẩu ngồi xuống. “Kể đi. Ta đang đợi.”

Trần Nhị Cẩu hớp một ngụm trà nóng mà Lâm Dịch đã rót sẵn, rồi bắt đầu báo cáo một cách rành mạch, chi tiết từng điều anh ta đã nghe ngóng được. “Đại ca, ta đã hỏi thăm được. Bang Hắc Sa có khoảng hơn trăm người, hoạt động chủ yếu ở khu vực biên giới và Thành Thiên Phong. Thủ lĩnh của chúng tên là Xích Viêm, nghe nói xuất thân bí ẩn, võ công cao cường, tính tình tàn nhẫn nhưng rất trọng lời hứa. Hắn có vẻ không quan tâm đến chính trị, chỉ muốn làm ăn của hắn.”

Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, ngón tay hắn gõ nhẹ lên mặt bàn, ánh mắt không ngừng phân tích từng lời. “Xích Viêm... trọng lời hứa, không quan tâm chính trị... thú vị.” Hắn lẩm bẩm. *Một kẻ giang hồ có nguyên tắc, không màng danh vọng. Điều này có thể là một lợi thế, nhưng cũng có thể là một trở ngại lớn.*

“Về cách tiếp cận,” Nhị Cẩu tiếp tục, “hắn ít khi xuất hiện công khai. Thường thì phải có 'vật dẫn' hoặc một 'ân huệ' nào đó mới có thể gặp mặt. Hoặc... gây ra chuyện lớn để hắn phải ra mặt.” Nhị Cẩu nói đến phương án cuối cùng với vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt. “Ta còn nghe được, hắn có một kho chứa đồ ở ngoại thành, gần con sông cũ. Đêm đến thường có người ra vào. Và hắn thích đồ cổ, đồ hiếm, đặc biệt là những vật có khắc hoa văn cổ đại. Hắn còn đeo một cái ngọc bội màu đen trên cổ, coi như mạng sống.”

Lâm Dịch dựa lưng vào ghế, hai tay đan vào nhau, ánh mắt nhìn xa xăm vào bức tường gỗ. Mùi khói gỗ và mùi đất ẩm trong lều dường như đặc quánh lại, nhấn chìm không khí trong sự trầm mặc. “Ngọc bội màu đen... đồ cổ... kho chứa đồ...” Hắn lặp lại những từ khóa đó, như thể đang sắp xếp chúng trong tâm trí.

*Tri thức là vũ khí mạnh nhất.* Lâm Dịch tự nhủ. Những thông tin Nhị Cẩu mang về, dù chỉ là lời đồn đại, nhưng đã vẽ nên một bức chân dung khá rõ ràng về Xích Viêm và Bang Hắc Sa. Một thủ lĩnh có nguyên tắc riêng, một thế lực hoạt động độc lập với triều đình, và có những điểm y��u có thể khai thác. "Gây ra chuyện lớn để hắn ra mặt" là một phương án mạo hiểm, nhưng "vật dẫn" hay "ân huệ" lại khả thi hơn nhiều. Vấn đề là, "vật dẫn" đó phải là gì? Và "ân huệ" đó phải lớn đến mức nào để một kẻ như Xích Viêm phải để mắt tới?

Lâm Dịch biết, việc liên hệ với Bang Hắc Sa là một bước đi đầy rủi ro, một sự thỏa hiệp với đạo đức mà hắn không mong muốn. Nhưng thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Để bảo vệ thôn làng, để bảo vệ những người hắn yêu quý, hắn buộc phải bước vào bóng tối, tìm kiếm những liên minh bất đắc dĩ. *Sinh tồn là ưu tiên hàng hàng đầu.* Lần này, nó đòi hỏi hắn phải trở thành một kẻ thực dụng hơn bao giờ hết, sẵn sàng đánh đổi để đạt được mục tiêu.

“Nhị Cẩu, ngươi làm rất tốt,” Lâm Dịch nói, giọng điệu có chút mệt mỏi nhưng đầy sự trân trọng. “Ngươi đã mang về những thông tin cực kỳ quý giá.” Hắn đứng dậy, đi đến chiếc lò sưởi, thêm vài thanh củi khô vào. Ánh lửa bùng lên, soi rõ vẻ mặt trầm ngâm của hắn. “Về kho chứa đ���, ngươi có nắm rõ vị trí cụ thể không?”

Nhị Cẩu lắc đầu. “Chưa thật rõ, Đại ca. Chỉ biết là ở ngoại thành, gần con sông cũ, có một vài cây cổ thụ lớn mọc gần đó.”

Lâm Dịch gật đầu. “Được rồi. Ngươi hãy nghỉ ngơi đi. Chuyến này ngươi đã vất vả nhiều rồi.”

Sau khi Nhị Cẩu rời đi, Lâm Dịch vẫn đứng đó, nhìn vào ánh lửa bập bùng. Hắn rút ra từ 'Cẩm Nang Kế Sách' một trang giấy trắng, bắt đầu phác thảo một kế hoạch mới. Thông tin về Xích Viêm, về tính cách trọng lời hứa, về sở thích đồ cổ, và đặc biệt là kho chứa đồ, đã mở ra những hướng đi mới. Một liên minh, nếu được thiết lập, sẽ là một con dao hai lưỡi, nhưng trong tình thế này, có một con dao vẫn tốt hơn là tay không.

Hắn sẽ phải suy tính kỹ lưỡng. Làm thế nào để tạo ra một "vật dẫn" đủ sức nặng, hay một "ân huệ" đủ lớn để thu hút sự chú ý của Xích Viêm mà không để lộ điểm yếu của Thôn Làng Sơn Cước? Và liệu cái kho chứa đồ đó có phải là một điểm yếu mà hắn có thể tận dụng, hay là một cái bẫy nguy hiểm?

Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Con đường phía trước vẫn còn mịt mờ, đầy chông gai. Nhưng ít nhất, giờ đây hắn đã có những manh mối đầu tiên, những bước đi ban đầu vào thế giới giang hồ phức tạp. Hắn không biết liệu mình có thể kiểm soát được con hổ dữ Bang Hắc Sa này hay không, nhưng hắn sẽ phải thử. Vì số phận của Thôn Làng Sơn Cước, và của những người hắn trân trọng, đang nằm trên vai hắn. Trong ánh sáng leo lét của đèn dầu, bóng hắn đổ dài trên vách lều, cao lớn và cô độc, như một người lính đang chuẩn bị cho một trận chiến mới.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free