Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 521: Cánh Cửa Giang Hồ: Nước Cờ Đau Đầu

Gió đêm vẫn rít qua khe cửa lều, mang theo hơi lạnh từ vùng núi xa xăm, nhưng trong căn lều chỉ huy của Lâm Dịch, bầu không khí lại hừng hực một thứ nhiệt lượng khác – nhiệt lượng của ý chí và quyết tâm. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn, hắt bóng ba người lên vách lều vải thô sơ, khiến những hình ảnh ấy nhảy múa như những linh hồn đang trăn trở tìm lối thoát giữa đêm tối mịt mờ. Lâm Dịch vẫn đứng đó, bàn tay khẽ vuốt ve tấm bản đồ trải rộng, nơi những đường nét địa hình được vẽ nguệch ngoạc bằng than củi và mực, giờ đây bỗng trở nên sống động dưới cái chạm của hắn. Câu nói đầy uy lực vừa rồi của hắn vẫn còn vang vọng, một lời tuyên bố dứt khoát cắt đứt mọi ảo tưởng về sự giúp đỡ từ bên ngoài.

Bạch Vân Nhi, vẫn ngồi đối diện bàn, ánh mắt nàng chưa rời khỏi Lâm Dịch. Nàng đã quen với những quyết định táo bạo của hắn, nhưng lần này, nàng cảm nhận được một s�� nặng nề khác biệt, một lựa chọn mà ngay cả Lâm Dịch cũng không hề mong muốn. Nàng nhìn thấy sự mệt mỏi hằn sâu dưới đôi mắt sâu thẳm của hắn, nhưng cũng thấy rõ ngọn lửa kiên định bùng cháy không thể dập tắt. Đó là sự kiên định của một người đã chấp nhận gánh vác trách nhiệm sinh tử, không cho phép bản thân yếu đuối dù chỉ một khoảnh khắc.

Binh trưởng Triệu, sau khoảnh khắc bàng hoàng ban đầu, đã hoàn toàn thu lại vẻ cam chịu. Ông ta đã trải qua quá nhiều biến cố, chứng kiến quá nhiều sự mục ruỗng của vương triều này. Giờ đây, nghe Lâm Dịch nói, ông ta như tìm thấy một tia sáng, một con đường mới. Ông ta hiểu rằng, khi mọi lối thoát chính thống đã đóng, chỉ còn cách tự mình mở ra một con đường khác, dù con đường đó có gập ghềnh đến mấy.

Lâm Dịch quay người lại, đối mặt với Bạch Vân Nhi và Binh trưởng Triệu. Hắn chậm rãi ngồi xuống, đặt khuỷu tay lên bàn, hai bàn tay đan vào nhau. “Vương triều này không nợ ai một sự công bằng,” hắn nói, giọng vẫn trầm nhưng rõ ràng từng chữ, “và thế giới n��y cũng không. Nếu chúng ta ngồi chờ đợi sự cứu giúp từ những kẻ đã bỏ rơi chúng ta, thì chỉ có cái chết đang chờ.” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng gương mặt, như muốn chắc chắn rằng mọi người đều hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của vấn đề. “Để sinh tồn, chúng ta phải tự mình giành lấy nó. Và để giành lấy, chúng ta phải chấp nhận dấn thân vào những con đường mà bình thường chúng ta sẽ không bao giờ nghĩ đến.”

Bạch Vân Nhi khẽ nhíu mày, nàng đã lờ mờ đoán được ý định của Lâm Dịch từ những lời hắn nói. “Thiếu gia,” nàng cất lời, giọng mang theo chút lo lắng khó che giấu, “ý người là… chúng ta sẽ liên hệ với những kẻ đó ư? Bang Hắc Sa khét tiếng là tàn bạo và khó lường. E rằng ‘nuôi hổ’ thì dễ, ‘đuổi hổ’ thì khó.” Nàng không hề nghi ngờ năng lực của Lâm Dịch, nhưng Bang Hắc Sa không phải là một thương hội hay một quan chức tham nhũng dễ dàng dùng tiền bạc hay mưu kế để đối phó. Chúng là những kẻ chỉ biết đến bạo lực và lợi ích trần trụi nhất, những kẻ sống ngoài vòng pháp lu��t, chuyên cướp bóc, buôn lậu và thậm chí là giết người. Liên minh với chúng chẳng khác nào tự đưa mình vào hang cọp.

Lâm Dịch thở dài một tiếng, một tiếng thở dài ẩn chứa biết bao sự bất đắc dĩ và gánh nặng. *Đúng vậy, Vân Nhi nói không sai. Đưa tay ra với Bang Hắc Sa chẳng khác nào tự nguyện đưa chân vào vũng bùn tanh hôi.* Trong đầu hắn, những khái niệm về thiện ác, đúng sai, pháp luật và đạo đức đang quay cuồng. Ở thế giới cũ, hắn sẽ không bao giờ nghĩ đến việc hợp tác với một băng đảng tội phạm. Nhưng đây là Đại Hạ, là thời loạn. Ở đây, những ranh giới ấy đã trở nên mờ nhạt đến đáng sợ. *Những kẻ tự xưng là ‘chính nghĩa’ thì mục ruỗng, những kẻ ‘tội phạm’ lại có thể nắm giữ sức mạnh để sinh tồn.*

Hắn day day thái dương, cảm nhận cái lạnh buốt của đêm khuya thấm vào da thịt. “Ta biết, Vân Nhi. Nàng nói đúng. Bang Hắc Sa không phải là loại người có thể dễ dàng tin tưởng. Bọn chúng là rắn độc, bất cứ lúc nào cũng có thể cắn ngược lại chủ. Nhưng chúng ta còn lựa chọn nào khác sao?” Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt nàng, ánh mắt hắn chất chứa một sự thực dụng lạnh lùng mà đôi khi khiến người khác phải rùng mình. “Quân địch đang áp sát. Chúng ta thiếu binh lực, thiếu lương thực, thiếu vũ khí. Chính quyền bỏ mặc. Thương hội đòi giá cắt cổ. Ai sẽ là người có thể cung cấp cho chúng ta những thứ đó, và ai sẽ là người có thể quấy phá hậu phương địch một cách hiệu quả nhất mà không cần đến sự chỉ huy trực tiếp của chúng ta?”

Hắn không cần câu trả lời, vì câu trả lời đã quá rõ ràng. Chỉ có những kẻ giang hồ, những kẻ sống ngoài vòng pháp luật, mới có mạng lưới thông tin, tuyến đường buôn lậu, và sự tàn nhẫn cần thiết để thực hiện những việc mà một đội quân chính quy không thể hoặc không dám làm.

“Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” Lâm Dịch lẩm bẩm, một câu nói quen thuộc từ thế giới cũ, giờ đây lại mang một ý nghĩa mới. *Và tri thức này mách bảo ta rằng, trong cuộc chiến sinh tồn, không có đồng minh vĩnh viễn, không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích.* Hắn đã đọc không ít sách lược, binh pháp trong Cẩm Nang Kế Sách, và những trang sách ấy đều chỉ ra một điều: hãy dùng kẻ xấu để diệt kẻ xấu, hãy lợi dụng mọi thứ có thể để đạt được mục tiêu. Đó là một triết lý tàn nhẫn, nhưng lại là một triết lý cần thiết để sống sót trong thời loạn.

“Chính vì bọn chúng tàn bạo và khó lường, nên chúng ta càng phải cẩn trọng hơn bao giờ hết.” Lâm Dịch tiếp tục, giọng hắn trầm tĩnh, như đang vạch ra một kế hoạch chiến lược vô cùng phức tạp. “Chúng ta sẽ không ‘nuôi’ bọn chúng. Chúng ta sẽ ‘thuê’ bọn chúng. Chúng ta sẽ lợi dụng sự tham lam của bọn chúng, sự khát máu của bọn chúng. Chúng ta sẽ đặt ra những giới hạn, những ràng buộc. Và quan trọng nhất, chúng ta phải giữ khoảng cách, không để bọn chúng vượt qua lằn ranh đỏ.”

Vương Đại Trụ, người nãy giờ vẫn đứng im lặng, lắng nghe với vẻ mặt chất phác, giờ đây khẽ gãi đầu. “Đại ca, ý người là… chúng ta sẽ trả tiền cho bọn cướp để bọn chúng đi đánh quân địch?” Anh ta nói to, rõ ràng, nhưng trong giọng nói có chút bối rối, dường như vẫn chưa thể tiêu hóa được ý tưởng này. Đối với một người nông dân trung thực như Vương Đại Trụ, việc bắt tay với giang hồ là một điều hoàn toàn nằm ngoài nhận thức.

Lâm Dịch khẽ gật đầu. “Chính xác là vậy, Đại Trụ. Chúng ta sẽ không gọi đó là ‘trả tiền’, mà là ‘hợp tác lợi ích’. Chúng ta cần sự giúp đỡ của bọn chúng để quấy phá đường tiếp tế, gây rối loạn hậu phương địch. Đổi lại, bọn chúng sẽ nhận được những thứ mà bọn chúng khao khát: tiền bạc, vật tư, và có thể là cả cơ hội mở rộng thế lực trong thời loạn.” Hắn nhìn Vương Đại Trụ, biết rằng việc này quá phức tạp đối với anh ta, nhưng hắn tin vào lòng trung thành của Đại Trụ. “Ta biết, điều này nghe có vẻ phi lý, thậm chí là trái với đạo lý. Nhưng trong lúc này, đạo lý không thể cứu sống chúng ta, không thể bảo vệ gia đình chúng ta.”

Trần Nhị Cẩu, đứng cạnh Vương Đại Trụ, mặt mày có chút xanh xao. Anh ta đã nghe danh Bang Hắc Sa từ lâu, những câu chuyện về sự tàn bạo của chúng đã ghim sâu vào tâm trí những người dân thường như anh. *Đại ca thật sự muốn dính vào loại người này sao?* Nhị Cẩu rụt rè liếc nhìn Lâm Dịch, rồi lại nhìn Bạch Vân Nhi, như muốn tìm kiếm sự an ủi. Nhưng anh ta thấy trong mắt Bạch Vân Nhi cũng là sự lo lắng, dù nàng cố gắng che giấu. Tuy nhiên, sự trung thành của Nhị Cẩu đối với Lâm Dịch là tuyệt đối. Dù sợ hãi, anh ta vẫn sẽ tuân lệnh.

“Vậy thì, kế hoạch là gì, thiếu gia?” Binh trưởng Triệu hỏi, giọng ông ta đã trở nên kiên định hơn. Ông ta không còn băn khoăn về đạo đức, mà chỉ quan tâm đến hiệu quả.

Lâm Dịch quay lại tấm bản đồ. “Trước tiên, chúng ta cần thông tin. Bang Hắc Sa hoạt động ở đâu? Chúng có bao nhiêu người? Thủ lĩnh của chúng là ai? Điểm yếu của chúng là gì? Và quan trọng nhất, chúng có thể đem lại lợi ích gì cho chúng ta, ngoài việc quấy phá quân địch?” Hắn chỉ vào một vài điểm trên bản đồ, những khu vực hiểm trở, đồi núi trùng điệp, những con đường mòn ít người qua lại. “Vân Nhi, nàng hãy tiếp tục dùng mạng lưới thương hội của mình để thăm dò. Nhưng lần này, không ph��i là tìm kiếm sự giúp đỡ, mà là thu thập tin tức về những thế lực ngầm. Đừng để lộ ý định của chúng ta.”

Bạch Vân Nhi gật đầu, vẻ mặt trở nên nghiêm túc. “Ta hiểu. Sẽ rất khó khăn, nhưng ta sẽ cố gắng hết sức.”

Lâm Dịch nhìn sang Trần Nhị Cẩu. “Nhị Cẩu, ta có một nhiệm vụ khác cho ngươi. Một nhiệm vụ đòi hỏi sự cẩn trọng và khôn ngoan.”

Trần Nhị Cẩu giật mình, vội vàng tiến lên một bước. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Anh ta nói, dù giọng vẫn còn chút run rẩy.

“Ngươi hãy cải trang thành một người buôn nhỏ, một kẻ lang thang, và đi đến Thành Thiên Phong. Ở đó, hãy đến các quán trọ, các khu chợ đêm, những nơi mà giang hồ thường lui tới. Nghe ngóng mọi tin đồn, mọi câu chuyện phiếm về Bang Hắc Sa. Đừng hỏi trực tiếp, đừng gây sự chú ý. Chỉ lắng nghe, ghi nhớ, và trở về báo cáo cho ta.” Lâm Dịch dặn dò cẩn thận. “Đây là một nhiệm vụ nguy hiểm, Nhị Cẩu. Ngươi có thể gặp phải rắc rối nếu không cẩn thận. Ngươi có dám nhận không?”

Trần Nhị Cẩu nuốt n��ớc bọt. Sợ hãi thì có, nhưng khi Lâm Dịch hỏi trực tiếp, anh ta không thể từ chối. Lòng trung thành của anh ta với vị Đại ca này đã vượt qua cả nỗi sợ hãi. “Dạ… Nhị Cẩu dám. Nhị Cẩu sẽ cẩn thận, Đại ca cứ yên tâm.”

Lâm Dịch gật đầu. “Tốt lắm. Vương Đại Trụ, ngươi hãy giúp Nhị Cẩu chuẩn bị mọi thứ cần thiết cho chuyến đi. Y phục, tiền bạc, và những lời dặn dò cần thiết để hòa nhập.”

Vương Đại Trụ vỗ vai Nhị Cẩu, vẻ mặt đầy kiên định. “Cứ giao cho ta, Đại ca. Nhị Cẩu không sao đâu, ta sẽ chỉ dẫn nó.”

Nhìn những gương mặt tin tưởng trước mặt, Lâm Dịch cảm thấy một sự cô độc sâu sắc. Hắn là người duy nhất nhìn thấy toàn bộ bức tranh, là người duy nhất phải đưa ra những quyết định khó khăn, đôi khi là trái với lương tâm mình. Hắn biết rằng con đường phía trước sẽ đầy chông gai, và liên minh với Bang Hắc Sa chỉ là một canh bạc nguy hiểm. Nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. *Để bảo vệ những người ta yêu thương, ta có thể chấp nhận trở thành bất cứ thứ gì, kể cả một con quỷ.* Dòng suy nghĩ ấy lướt qua tâm trí hắn, lạnh lẽo như gió đêm, nhưng lại cứng cỏi như thép. Hắn đã sẵn sàng phá vỡ mọi quy tắc, xây dựng một thế giới của riêng mình, từ chính cái tro tàn của một vương triều mục nát.

***

Sáng hôm sau, Lâm Dịch lại một lần nữa đưa ra những chỉ dẫn chi tiết cho Trần Nhị Cẩu. Hắn cung cấp cho Nhị Cẩu một ít bạc vụn, một bộ quần áo thô sơ đã được vá víu nhưng sạch sẽ, trông giống hệt y phục của một tiểu thương nhỏ lẻ hoặc một người làm công đi tìm việc. Hắn dặn dò kỹ lưỡng về cách đi lại, cách nói năng, và quan trọng nhất là cách giữ mình khỏi những rắc rối không đáng có. Vương Đại Trụ tỉ mỉ gói ghém một ít bánh khô và nước cho Nhị Cẩu, ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy sự tin tưởng.

Trần Nhị Cẩu rời Thôn Làng Sơn Cước khi mặt trời còn chưa lên hẳn, mang theo một nỗi sợ hãi mơ hồ và một lòng trung thành sắt đá. Con đường đến Thành Thiên Phong là một hành trình dài và mệt mỏi, nhưng trong đầu anh ta chỉ có một suy nghĩ duy nhất: *Hoàn thành nhiệm vụ Đại ca giao.*

Chiều tối ngày hôm sau, khi những vệt nắng cuối cùng còn vương trên mái nhà ngói xanh xám, Trần Nhị Cẩu đã đặt chân đến Thành Thiên Phong. Không khí trong thành phố khác hẳn với sự yên bình, tĩnh lặng của thôn làng. Mùi khói bếp, mùi hương liệu từ các cửa hàng, mùi mồ hôi của người phàm tục, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của đô thị. Anh ta tìm đến Quán Trọ Lạc Nguyệt, một tòa nhà gỗ hai tầng nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, nơi mà theo lời Lâm Dịch, thường là điểm tụ tập của nhiều hạng người phức tạp.

Khi bước chân vào quán trọ, một luồng khí nóng ẩm và ồn ào lập tức ập vào Trần Nhị Cẩu. Khác hẳn với sự tĩnh mịch của lều chỉ huy đêm qua, nơi đây là một thế giới hoàn toàn khác. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng cười vang, tiếng bát đĩa va chạm lách cách, tiếng cụng ly ầm ĩ. Mùi thức ăn chiên xào, mùi rượu gạo nồng nặc, mùi khói gỗ từ bếp lò, tất cả quyện vào nhau, tạo thành một thứ hỗn tạp nhưng lại vô cùng sống động. Những chiếc đèn lồng giấy màu vàng cam treo lủng lẳng trên trần nhà, hắt ánh sáng lờ mờ xuống những chiếc bàn gỗ chắc chắn, nơi những khách bộ hành, thương nhân nhỏ lẻ, và những kẻ có vẻ ngoài bặm trợn đang ngồi ăn uống, nói cười.

Trần Nhị Cẩu tìm một cái bàn khuất trong góc, nơi ít người chú ý nhất, và gọi một bát mì cùng một bầu nước trà. Anh ta cúi gằm mặt, giả vờ tập trung vào bữa ăn của mình, nhưng đôi mắt nhanh nhẹn của anh ta lại không ngừng đảo quanh, cố gắng thu thập thông tin theo lời dặn của Lâm Dịch. Anh ta cố gắng phân biệt đâu là những kẻ giang hồ, đâu là những kẻ buôn lậu, đâu là những người dân lương thiện. Dựa vào cách ăn mặc, giọng nói, cử chỉ, và cả những hình xăm lấp ló trên cánh tay.

“Bang Hắc Sa… nghe tên thôi đã thấy ghê người.” Trần Nhị Cẩu tự nhủ thầm trong lòng, giọng nói chỉ đủ cho mình nghe thấy. *Đại ca sao lại muốn dính vào loại người này chứ?* Anh ta nhớ lại những câu chuyện kinh dị mà người làng vẫn thường kể về Bang Hắc Sa, những câu chuyện về việc chúng cướp bóc, đốt nhà, và bắt cóc con gái. Một cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng anh ta. Nhưng rồi, ánh mắt anh ta lại lóe lên sự kiên định khi nhớ đến lời dặn dò của Lâm Dịch. *Đại ca đã nói phải làm, thì Nhị Cẩu phải làm.*

Một nhóm người đàn ông ngồi ở bàn gần đó, ăn mặc có vẻ thô tục hơn những người khác, đang lớn tiếng nói chuyện. Một trong số đó có một vết sẹo dài trên má, đôi mắt sắc như dao cau, khiến Trần Nhị Cẩu phải vội vàng cúi thấp đầu hơn nữa.

“Mấy ngày nay làm ăn cũng được phết đấy chứ,” gã đàn ông có sẹo nói, giọng khàn khàn. “Mấy con hàng vận chuyển từ phía Tây Nam về, đi qua con đường Tà Dương hiểm trở, được giá lắm.”

Một gã khác cười khẩy. “Hừ, được giá thì sao? Chẳng phải cũng phải nộp cho mấy thằng chó má Bang Hắc Sa một phần sao? Bọn chúng cứ như quỷ đói, ngửi thấy mùi tiền là bu lại.”

Trần Nhị Cẩu giật mình. *Bang Hắc Sa!* Anh ta cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, nhưng tai thì vểnh hết cỡ, cố gắng không bỏ sót một từ nào. Đây chính là thông tin mà Đại ca cần!

“Thôi đi, đừng có mà cằn nhằn,” gã thứ ba nói, gã này có vẻ ngoài lanh lợi hơn. “Bọn chúng cũng có ‘giá trị’ của bọn chúng chứ. Đường biên đang loạn, quân địch tràn sang như kiến. Không có bọn chúng dằn mặt ở mấy con đường hiểm trở kia, thì mấy thằng lính tráng có mắt như mù kia đã bắt chúng ta hết rồi.”

Gã có sẹo gật gù. “Cũng đúng. Nhưng nghe nói lão Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa dạo này cũng đau đầu lắm. Mấy thằng ở phía bắc lại muốn tách ra làm ăn riêng, không chịu nộp cống nữa. Lão ta đang cho người đi dằn mặt đấy.”

“Rượu ngon, món mới đây!” Tiếng rao lớn của một người phục vụ vang lên, cắt ngang cuộc trò chuyện của bọn chúng. Trần Nhị Cẩu hơi tiếc, nhưng anh ta đã thu thập được kha khá thông tin. Bang Hắc Sa hoạt động ở phía Tây Nam, kiểm soát các con đường buôn lậu hiểm trở, và đang có mâu thuẫn nội bộ. Đây là những mảnh ghép quý giá cho bức tranh mà Lâm Dịch đang cố gắng hoàn thiện.

Anh ta tiếp tục ăn bát mì của mình một cách chậm rãi, cố gắng nghe ngóng thêm. Quán trọ vẫn ồn ào. Nhiều người đang bàn tán về tình hình biên giới căng thẳng, về việc quân giặc đang tiến sát, về sự bất lực của phủ huyện. Những lời than vãn, lo sợ xen lẫn những lời chửi rủa chính quyền. Trần Nhị Cẩu cảm thấy một nỗi buồn dâng lên trong lòng. Anh ta hiểu rõ hơn ai hết cảm giác bị bỏ rơi đó.

Một lúc sau, một giọng nói trầm thấp, đầy uy quyền vang lên từ một bàn khác, thu hút sự chú ý của Trần Nhị Cẩu. “Mấy lão già trên triều đình cứ nghĩ giữ vững kinh thành là đủ. Không biết rằng biên cương đã thành bãi chiến trường, xương trắng phơi đầy.”

Gã ngồi cùng bàn, có vẻ ngoài thư sinh nhưng ánh mắt lại rất sắc bén, đáp lời. “Cũng đúng. Nhưng nếu không có kẻ nào đủ khả năng để dẹp loạn ở biên cương, thì sớm muộn gì kinh thành cũng không thể yên ổn. Bang Hắc Sa dù xấu xa, nhưng lại có một điểm mạnh: bọn chúng hiểu rõ địa hình, và bọn chúng đủ tàn nhẫn để làm những việc mà quân chính quy không dám.”

Trần Nhị Cẩu như bừng tỉnh. Đây rồi, đây chính là cái Đại ca muốn nghe! Bang Hắc Sa có thể là một con dao hai lưỡi, nhưng chúng lại là con dao duy nhất có thể cắt đứt gọng kìm của kẻ địch ở thời điểm hiện tại. Anh ta cố gắng ghi nhớ từng chi tiết nhỏ, từng câu nói, từng ánh mắt, từng cử chỉ của những kẻ giang hồ kia.

Sau khi ăn xong bát mì và uống cạn bầu trà, Trần Nhị Cẩu lặng lẽ rời khỏi Quán Trọ Lạc Nguyệt, hòa vào dòng người đông đúc trên phố. Ánh trăng đã lên cao, xuyên qua những đám mây lơ lửng, hắt một thứ ánh sáng bạc xuống Thành Thiên Phong. Không khí đêm se lạnh, nhưng trong lòng Trần Nhị Cẩu, một ngọn lửa hy vọng nhỏ bé đã được nhóm lên. Anh ta đã hoàn thành bước đầu tiên của nhiệm vụ. Dù sợ hãi, dù bối rối, anh ta biết mình đang làm điều đúng đắn, vì Đại ca, vì thôn làng, vì những người mà anh ta yêu quý. Anh ta không biết liệu việc liên minh với Bang Hắc Sa có mang lại nhiều rắc rối hơn là lợi ích hay không, nhưng anh ta tin tưởng vào Lâm Dịch. Anh tin rằng Đại ca sẽ tìm ra cách để kiểm soát con hổ dữ này, và biến nó thành một vũ khí sắc bén để bảo vệ tất cả.

Trần Nhị Cẩu hướng về phía cổng thành, nơi bóng đêm đang nuốt chửng những ngọn núi xa xa. Anh ta biết, hành trình trở về cũng sẽ đầy gian nan, nhưng trong đầu anh ta đã có những thông tin quý giá, những manh mối đầu tiên về thế lực giang hồ mà Lâm Dịch đang muốn tiếp cận. Con đường này gập ghềnh, nguy hiểm, đầy rẫy những lựa chọn đạo đức khó khăn, nhưng nó là con đường duy nhất để sinh tồn. Và Lâm Dịch, người đàn ông đến từ thế giới khác, đã sẵn sàng bước đi trên con đường đó, không một chút do dự.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free