Lạc thế chi nhân - Chương 520: Hồi Ức Đắng Cay: Thư Cầu Cứu Và Sự Thờ Ơ Của Vương Triều
Tiếng gió đêm vẫn rít qua những khe hở trên tường thành, mang theo hơi lạnh se sắt của vùng biên viễn. Nhưng trong lòng Lâm Dịch, một ngọn lửa ý chí đã được thắp lên, rực cháy hơn bao giờ hết. Hắn đã sẵn sàng cho cuộc chiến, không chỉ để phòng thủ, mà để chiến thắng, để bảo vệ những giá trị và con người hắn trân trọng.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua làn sương mờ, nhuộm vàng đỉnh núi xa xăm, Thôn Làng Sơn Cước bắt đầu cựa mình thức giấc. Tiếng gà gáy vang vọng từ những mái tranh lúp xúp, hòa lẫn với tiếng trẻ con í ới gọi nhau từ con đường đất mòn. Mùi khói bếp từ những căn nhà gỗ đơn sơ quyện vào không khí, mang theo hương vị của bữa sáng đạm bạc. Một buổi sáng bình yên, mộc mạc, nhưng ẩn chứa một sự cảnh giác thường trực, một nỗi lo lắng không tên về những gì có thể ập đến bất cứ lúc nào.
Trong căn lều chỉ huy tạm thời, vốn là một kho chứa cũ được sửa sang vội vã, Lâm Dịch đang ngồi bên chiếc bàn gỗ ọp ẹp, ánh sáng yếu ớt từ ô cửa sổ nhỏ vừa đủ để soi rõ những nét chữ trên tờ giấy da. Hắn cẩn trọng xem xét lại ba bức thư cuối cùng trước khi niêm phong. Đây là những hy vọng cuối cùng, những lời cầu cứu khẩn thiết gửi đến phủ huyện, đến một thương hội lớn ở Thành Thiên Phong, và một lá thư nữa đến một vị quan lại trung thành mà hắn từng nghe danh. Dù biết cơ hội mong manh, thậm chí là xa vời, nhưng Lâm Dịch hiểu, dù chỉ là một phần vạn, cũng phải thử. Hắn cần mọi sự giúp đỡ có thể, dù là từ những kẻ mà hắn không mấy tin tưởng.
Bạch Vân Nhi đứng bên cạnh, kiểm tra lại chiếc túi hành lý nhỏ gọn gàng, bên trong chứa một ít lương khô, vài đồng bạc lẻ, và một con dao găm phòng thân. Nàng im lặng, ánh mắt kiên định, chuẩn bị cho chuyến đi dài và đầy rủi ro sắp tới. Nàng biết rõ nhiệm vụ của mình quan trọng đến mức nào, và cũng hiểu rằng, thành công hay thất bại, nó sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến vận mệnh của cả thôn làng này.
Binh trưởng Triệu thì đứng dựa vào một cây cột gỗ mục, thân hình rắn rỏi của ông ta che khuất một phần ánh sáng. Khuôn mặt sạm nắng, đầy phong trần của ông ta hiện rõ vẻ hoài nghi, thậm chí là chán nản. Đôi mắt ông nhìn Lâm Dịch, rồi lại nhìn những bức thư, như muốn nói ra điều gì đó nhưng lại thôi.
Lâm Dịch ngẩng đầu lên, đặt bút xuống, nhìn thẳng vào Binh trưởng Triệu. "Dù biết cơ hội mong manh, Binh trưởng, nhưng vẫn phải thử. Chúng ta cần mọi sự giúp đỡ có thể." Giọng hắn trầm ổn, không một chút dao động, nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm không thể lay chuyển. Hắn không phải là kẻ mơ mộng, hắn là một người thực tế đến tàn nhẫn, và thực tế đang đòi hỏi hắn phải nắm lấy mọi cọng rơm cuối cùng.
Binh trưởng Triệu thở dài một tiếng nặng nề, tiếng thở như mang theo cả sự mệt mỏi và thất vọng tích tụ qua bao năm tháng ở vùng biên cương này. "Phủ huyện? Bọn chúng chỉ giỏi thu thuế và phớt lờ biên cương. Mong gì ở chúng đây?" Ông ta nói, giọng khàn khàn, pha chút cay đắng. "Ta đã ở đây hơn hai mươi năm, chứng kiến không biết bao nhiêu lần biên cương bị giặc giã quấy nhiễu, bao nhiêu lần thư cầu cứu bay đi, và bao nhiêu lần nhận lại chỉ là những lời hứa hẹn suông, hoặc tệ hơn, là sự im lặng đáng sợ. Mỗi khi có biến, chúng nó chỉ biết đẩy trách nhiệm, hoặc là đổ lỗi cho chúng ta không giữ được thành."
Lâm Dịch không phản bác. Hắn biết Binh trưởng Triệu nói đúng. Đó là cái bệnh cố hữu của một vương triều đang trên đà suy tàn, nơi quyền lợi cá nhân lấn át trách nhiệm cộng đồng, nơi sự mục ruỗng từ bên trong còn đáng sợ hơn cả kẻ thù bên ngoài. Nhưng hắn vẫn phải thử. Đây không chỉ là một kế sách quân sự, mà còn là một phép thử, để xác định rõ vị trí của họ trong cái thế giới tàn khốc này.
"Dù vậy, chúng ta vẫn phải cho họ cơ hội để chứng minh mình, hoặc để lộ rõ bản chất," Lâm Dịch đáp, tay hắn thoăn thoắt niêm phong bức thư bằng một chút sáp nến. "Đó là lý do ta gửi thư không chỉ đến phủ huyện, mà còn đến thương hội và cả một vị quan đã từng có tiếng liêm khiết. Chúng ta cần biết ai là bạn, ai là thù, và ai chỉ là những kẻ vô trách nhiệm."
Hắn đưa bức thư đã niêm phong cho Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, chuyến đi này không đơn giản. Đường xá hiểm trở, giặc cướp hoành hành. Nàng phải hết sức cẩn thận. Hãy nhớ, an toàn của nàng là quan trọng nhất."
Bạch Vân Nhi nhận lấy bức thư, đôi tay nàng mềm mại nhưng đầy sức mạnh. Nàng gật đầu, ánh mắt thông minh lướt qua Lâm Dịch, rồi nhìn về phía Binh trưởng Triệu. "Dù khó khăn, ta sẽ cố gắng hết sức để mang tin tức về, dù là tin tốt hay xấu." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy kiên quyết, không hề có chút do dự hay sợ hãi. Nàng đã quen với những chuyến đi xa, quen với việc đối mặt với hiểm nguy, và trên hết, nàng tin tưởng vào sự lựa chọn của Lâm Dịch.
"Tốt," Lâm Dịch nói, một nụ cười nhạt hiện trên khóe môi. "Hãy giữ liên lạc với Trương Quản Sự. Hắn sẽ là tai mắt của chúng ta ở Thành Thiên Phong."
Binh trưởng Triệu vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát. Ông ta đã thấy nhiều người phụ nữ mạnh mẽ, nhưng Bạch Vân Nhi mang một khí chất khác biệt. Nàng không chỉ dũng cảm mà còn tinh tế, sắc sảo, một sự kết hợp hiếm có. Ông ta thầm nghĩ, Lâm Dịch thật sự có khả năng nhìn người.
Lâm Dịch quay sang Binh trưởng Triệu. "Binh trưởng, trong thời gian Vân Nhi đi vắng, chúng ta cần phải tăng cường phòng thủ. Kẻ địch có thể quay lại bất cứ lúc nào. Ta cũng cần ông giúp đỡ Vương Đại Trụ và Lý Hổ trong việc huấn luyện đội quân đặc biệt. Họ cần học cách chiến đấu trong mọi điều kiện, không chỉ dựa vào sức mạnh mà còn phải có mưu trí."
"Ta hiểu," Binh trưởng Triệu đáp, vẻ hoài nghi trên mặt ông ta đã dịu đi phần nào, thay vào đó là sự nghiêm túc của một người lính. "Ta sẽ dốc hết sức. Dù không mong gì ở đám quan lại kia, nhưng với công tử, ta tin chúng ta sẽ làm được." Lời nói của ông không phải là sự đảm bảo cho kết quả chuyến đi của Bạch Vân Nhi, mà là một lời hứa về sự kiên cường của những người ở lại, một lời thề về việc tự lực cánh sinh.
Bạch Vân Nhi cúi đầu chào Lâm Dịch và Binh trưởng Triệu. Nàng quay bước, thân hình thon thả khuất dần sau cánh cửa lều, hòa vào dòng người đưa tin đã đợi sẵn bên ngoài. Đoàn người lặng lẽ rời khỏi Thôn Làng Sơn Cước, mang theo những bức thư cầu cứu và cả hy vọng mong manh của vùng biên cương. Tiếng bước chân của họ dần xa, rồi mất hút sau những rặng cây, để lại phía sau là sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng gió vẫn vờn qua mái lều, như một lời nhắc nhở về sự khắc nghiệt của thế giới này. Lâm Dịch đứng bên cửa sổ, dõi theo bóng dáng Bạch Vân Nhi cho đến khi nàng khuất hẳn. Hắn biết, kể từ giờ phút này, mỗi người đều đã lên đường với sứ mệnh của riêng mình, và số phận của Thôn Làng Sơn Cước, của những người hắn trân trọng, đã được đặt cược vào những bước đi ấy. Trong lòng hắn, một sự căng thẳng vô hình đè nặng, nhưng cũng thôi thúc hắn phải chuẩn bị kỹ càng hơn nữa, cho dù không có bất kỳ viện trợ nào đến. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và hắn sẽ không bao giờ quên điều đó. Hắn sẽ tự tay tạo ra vận mệnh của mình, không dựa dẫm vào bất kỳ ai.
***
Vài ngày sau, khi chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc Thành Thiên Phong, Bạch Vân Nhi ngồi trong một góc khuất của Quán Trọ Lạc Nguyệt, lòng nặng trĩu. Quán trọ này, vốn là một tòa nhà gỗ hai tầng sầm uất, giờ đây vẫn tấp nập khách ra vào. Tiếng trò chuyện ồn ào, tiếng bát đĩa va chạm loảng xoảng, tiếng cười đùa vang vọng khắp nơi, quyện vào mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng và khói gỗ thoang thoảng. Mọi thứ dường như vẫn diễn ra bình thường, nhưng dưới lớp vỏ náo nhiệt ấy, Bạch Vân Nhi cảm nhận được một sự căng thẳng ngầm, một nỗi lo lắng chung của những người sống trong thời loạn lạc. Ai cũng cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng ánh mắt lướt qua nhau đều ẩn chứa sự dò xét, tính toán.
Nàng đã đi một quãng đường dài, vượt qua những con đường gập ghềnh và những hiểm nguy rình rập. Thành Thiên Phong, một trung tâm thương mại và hành chính lớn của khu vực, vẫn giữ được vẻ phồn hoa giả tạo của mình, nhưng nàng biết, đó chỉ là lớp vỏ bọc mỏng manh. Chiến tranh và loạn lạc đã bắt đầu gặm nhấm từ bên trong, và những vết nứt đã bắt đầu xuất hiện.
Đối diện nàng, Trương Quản Sự ngồi thẳng thớm, vẻ mặt có chút áy náy nhưng vẫn giữ được sự khách sáo thường thấy của một thương nhân lão luyện. Đôi mắt hắn hơi nheo lại, lộ ra sự xảo quyệt nhưng cũng đầy vẻ biết điều. Hắn đã cố gắng hết sức, nhưng kết quả thì không như mong đợi. Bên cạnh hắn là một người đưa tin trẻ tuổi, vẻ mặt nghiêm túc, tay cầm một chồng thư hồi đáp.
"Bạch cô nương, ta đã cố gắng hết sức," Trương Quản Sự mở lời, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy vẻ bất lực. "Phủ huyện... họ nói tình hình phức tạp, cần tấu lên trên. Đại Hạ vương triều đang gặp nhiều khó khăn, các nơi đều có giặc giã nổi lên, không thể ưu tiên một vùng biên cương xa xôi như Thôn Làng Sơn Cước được. Họ hứa sẽ xem xét, sẽ tấu lên triều đình, nhưng cô biết đấy, những lời hứa hẹn trong thời buổi này..." Hắn lắc đầu, không nói hết câu, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.
Bạch Vân Nhi không nói gì, chỉ lặng lẽ cầm lấy những bức thư hồi đáp từ ng��ời đưa tin. Từng lá, từng lá, nàng mở ra, ánh mắt lướt nhanh qua những dòng chữ hoa mỹ, những lời lẽ khách sáo nhưng vô nghĩa. Hứa hẹn suông, từ chối khéo, viện cớ này cớ nọ. Quan phủ sợ trách nhiệm, sợ phải điều động binh lính, sợ phải bỏ ra tiền bạc. Họ chỉ muốn an phận giữ mình, chờ đợi loạn lạc qua đi, hoặc chờ đợi một thế lực mới lên thay để lại tiếp tục luồn cúi.
"Còn các thương hội thì sao?" Bạch Vân Nhi hỏi, giọng nàng trầm thấp, không còn vẻ trong trẻo thường ngày, mà pha chút mệt mỏi và thất vọng.
Trương Quản Sự nhấp một ngụm trà, rồi đặt chén xuống một cách nặng nề. "Các thương hội... họ lo ngại liên lụy. Tình hình biên giới bất ổn, việc vận chuyển hàng hóa trở nên vô cùng rủi ro. Họ chỉ có thể bán vật tư, với giá thị trường hiện tại, cô hiểu mà." Hắn nhìn Bạch Vân Nhi, ánh mắt mang theo một sự tính toán rõ ràng. "Lương thực, thuốc men, vũ khí... tất cả đều tăng giá gấp đôi, gấp ba so với trước đây. Thậm chí có những món còn tăng gấp năm, gấp mười lần. Các thương nhân lớn không ai muốn mạo hiểm đưa hàng đến một nơi chiến sự, trừ phi lợi nhuận đủ lớn để bù đắp rủi ro."
Bạch Vân Nhi nắm chặt những bức thư trong tay, móng tay nàng bấm sâu vào lòng bàn tay. *Giá thị trường? Trong lúc loạn lạc này, chẳng khác nào cướp bóc trắng trợn!* Nàng thầm nghĩ, trong lòng dâng lên một nỗi căm phẫn khó tả. Những kẻ này, khi quốc gia lâm nguy, khi dân chúng lầm than, không những không giúp đỡ mà còn lợi dụng cơ hội để vơ vét, để làm giàu trên xương máu của người khác. Sự thối nát không chỉ tồn tại trong quan trường mà còn len lỏi vào cả thương nghiệp, làm mục ruỗng cả đạo lý làm người.
"Bạch cô nương, đây là hồi đáp từ vài nơi khác," Người đưa tin lên tiếng, giọng hắn cũng mang theo vẻ buồn bã. "Đa phần đều là những lời lẽ hoa mỹ nhưng vô nghĩa. Có người thì nói đang bận đối phó với giặc ở địa phương mình, không thể phân tâm. Có người thì nói lực lượng yếu ớt, không thể cử viện binh. Chung quy lại, không ai muốn giúp."
Bạch Vân Nhi cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải vì khí lạnh của đêm, mà vì sự lạnh lẽo đến từ lòng người. Nàng đã từng nghe Lâm Dịch nói: "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Giờ đây, nàng mới thấm thía sâu sắc câu nói đó. Vùng biên cương này, những người dân này, họ không được nợ một sự công bằng nào từ vương triều hay những thế lực lớn. Họ bị bỏ rơi, bị lãng quên, bị coi là những con tốt thí trên bàn cờ chính trị.
Nàng lặng lẽ gấp lại những bức thư, cất chúng vào túi hành lý. Sắc mặt nàng trở nên lạnh nhạt, không còn chút hy vọng nào. "Ta hiểu rồi, Trương Quản Sự. Cảm ơn ngươi đã vất vả." Giọng nàng bình tĩnh đến lạ, một sự bình tĩnh đáng sợ sau những thất vọng chồng chất.
Trương Quản Sự nhìn Bạch Vân Nhi, trong ánh mắt hắn có một chút thương hại, nhưng nhanh chóng bị che giấu bởi vẻ thực dụng. Hắn biết, cô gái này không phải là người tầm thường. Nàng đã chuẩn bị tâm lý cho điều này từ trước.
Bạch Vân Nhi đứng dậy. "Vậy thì ta xin cáo từ. Ta còn phải quay về báo cáo tình hình." Nàng nói, rồi quay người bước đi, d��ng vẻ thanh thoát nhưng giờ đây lại mang theo một gánh nặng vô hình. Mỗi bước chân của nàng đều dứt khoát, không hề ngoảnh đầu lại. Nàng biết, không còn gì để trông chờ ở Thành Thiên Phong này nữa. Nhiệm vụ của nàng đã hoàn thành, dù kết quả có cay đắng đến mấy. Nàng sẽ mang tin tức về, dù là tin xấu, để Lâm Dịch có thể đưa ra những quyết định tiếp theo. Tiếng ồn ào của quán trọ dần lùi lại phía sau, và Bạch Vân Nhi bước vào màn đêm tĩnh mịch của Thành Thiên Phong, mang theo sự thất vọng và gánh nặng của một sứ mệnh không thành.
***
Đêm khuya, Thôn Làng Sơn Cước chìm trong tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng gió xào xạc qua những rặng tre, tiếng côn trùng rả rích và tiếng chó sủa xa xăm vọng lại từ phía Đồn Gác Biên Giới. Mùi khói gỗ vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện với hơi sương lạnh giá của núi rừng. Trong căn lều chỉ huy tạm thời, ánh đèn dầu leo lét hắt ra một vầng sáng yếu ớt, đủ để soi rõ ba bóng người đang ngồi quây quần. Lâm Dịch, Binh trưởng Triệu và Bạch Vân Nhi.
Bạch Vân Nhi vừa trở về, gương mặt nàng vẫn còn vương chút bụi đường và sự mệt mỏi của một chuyến đi dài. Nàng đặt những bức thư hồi đáp lên bàn, không nói một lời. Ánh mắt nàng nhìn Lâm Dịch, chứa đựng sự thất vọng sâu sắc.
Lâm Dịch lẳng lặng cầm lấy từng bức thư, lướt qua những dòng chữ một cách chậm rãi. Khuôn mặt hắn không chút biểu cảm, nhưng ánh mắt sâu thẳm lại ngày càng trở nên sắc bén, kiên định đến đáng sợ. Binh trưởng Triệu ngồi đối diện, nhấp một ngụm trà nguội, vẻ mặt ông ta đã không còn sự hoài nghi ban đầu, mà thay vào đó là sự cam chịu, một sự chấp nhận số phận mà ông đã quá quen thuộc ở vùng biên cương này.
"Không có viện trợ." Bạch Vân Nhi cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nàng khàn đi vì mệt mỏi và nỗi buồn. "Tất cả đều là lời hứa suông hoặc từ chối khéo. Quan phủ sợ trách nhiệm, sợ phải điều động binh lính. Các thương hội thì sợ mất lợi nhuận, sợ liên lụy. Họ chỉ muốn bán vật tư với giá cắt cổ, nếu chúng ta có tiền." Nàng kể lại chi tiết cuộc nói chuyện với Trương Quản Sự, những lời lẽ hoa mỹ che đậy sự thờ ơ và tham lam.
Binh trưởng Triệu gật đầu chậm rãi, đặt chén trà xuống. "Ta đã nói rồi mà." Giọng ông ta không có ý trách móc hay hả hê, chỉ là một sự xác nhận cay đắng. "Biên cương này, từ trước đến nay đều phải tự sinh tự diệt. Quan lại ở trên chỉ biết đòi hỏi, chứ chưa bao giờ thật lòng quan tâm đến chúng ta. Ngay cả khi giặc giã đến tận cửa, chúng cũng sẽ tìm cách thoái thác trách nhiệm, tìm cớ để không phải ra tay." Ông ta thở dài một tiếng nặng nề, như trút bỏ gánh nặng của bao nhiêu năm tháng chứng kiến sự mục ruỗng của vương triều.
Lâm Dịch im lặng lắng nghe. Hắn không ngạc nhiên. Hắn đã lường trước được điều này. Từ những gì hắn đọc trong lịch sử, từ những gì hắn thấy ở thế giới hiện đại, sự suy đồi của một thể chế luôn bắt đầu từ sự vô trách nhiệm, từ việc lợi ích cá nhân lấn át lợi ích chung. *Một vương triều mục ruỗng.* Hắn thầm nghĩ, trong lòng dâng lên một sự cay đắng khó tả. *Họ để dân mình chết, chỉ để giữ lấy chút thể diện và lợi ích cá nhân. H��� không xứng đáng với lòng trung thành, không xứng đáng với những hy sinh của người dân.*
Cảm giác bị bỏ rơi, bị cô lập, bị xem nhẹ đè nặng lên trái tim hắn. Nhưng thay vì chìm đắm trong sự thất vọng, một ngọn lửa kiên định lại bùng cháy mạnh mẽ hơn trong đôi mắt hắn. Đây là một thực tế khắc nghiệt, nhưng cũng là một sự thật cần phải đối mặt. Không có ai giúp đỡ, vậy thì phải tự mình đứng lên. Không có ai che chở, vậy thì phải tự mình bảo vệ.
Lâm Dịch gấp lại những bức thư, tiếng giấy sột soạt trong không gian tĩnh mịch. Hắn đặt chúng sang một bên, như thể đang gạt bỏ hoàn toàn một gánh nặng không cần thiết. Hắn đứng dậy, bước đến tấm bản đồ chiến lược được trải trên mặt đất, nơi ánh đèn dầu hắt bóng những đỉnh núi, những con sông và những con đường mòn. Bàn tay hắn khẽ chạm vào tấm bản đồ, cảm nhận từng ngóc ngách của vùng đất này.
"Vậy thì tốt." Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm thấp nhưng vang vọng khắp căn lều, đầy uy lực. "Chúng ta đã biết rõ vị trí của mình. Từ giờ, không trông chờ bất kỳ ai nữa. Mọi thứ, chúng ta sẽ tự lo." Câu nói của hắn không phải là một sự đầu hàng, mà là một lời tuyên bố, một sự khẳng định về ý chí tự lực cánh sinh. "Vương triều này đã mục ruỗng từ gốc rễ. Họ không quan tâm đến vùng biên cương này, không quan tâm đến sự sống chết của dân chúng. Vậy thì chúng ta cũng không cần phải trung thành một cách mù quáng với một thứ đã chết."
Binh trưởng Triệu ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch, trong ánh mắt ông ta có một sự kinh ngạc, rồi dần chuyển thành sự tôn trọng sâu sắc. Ông ta đã từng nghĩ Lâm Dịch chỉ là một công tử thông minh, nhưng giờ đây, ông ta thấy được một vị lãnh đạo thực thụ, một người không chỉ có mưu lược mà còn có dũng khí để đối mặt với sự thật phũ phàng nhất.
"Ta hiểu," Binh trưởng Triệu nói, giọng ông ta giờ đây đã không còn chút cay đắng hay cam chịu nào, thay vào đó là sự kiên định. "Từ giờ, chúng ta sẽ tự mình gánh vác tất cả."
Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, trong ánh mắt nàng không còn sự thất vọng, mà là một niềm tin sắt ��á. Nàng biết, dù thế giới có quay lưng lại với họ, dù vương triều có bỏ rơi họ, thì Lâm Dịch vẫn sẽ tìm ra con đường. Hắn sẽ không bao giờ gục ngã.
Lâm Dịch quay lại nhìn hai người cộng sự tin cậy của mình. "Vân Nhi, nàng đã vất vả rồi. Hãy nghỉ ngơi đi. Còn Binh trưởng, ông hãy tiếp tục công việc huấn luyện. Chúng ta sẽ không có viện binh, nhưng chúng ta có thể tự mình tạo ra những chiến binh tinh nhuệ nhất."
Hắn dừng lại, ánh mắt hắn quét qua từng ngóc ngách của tấm bản đồ, trong đầu đã bắt đầu hình thành những kế hoạch mới, những liên minh mới. *Nếu không thể dựa vào vương triều, vậy thì phải tìm kiếm những thế lực khác. Giang hồ, thương nhân, những kẻ bị vương triều bỏ rơi, những kẻ có cùng chung mối lo ngại.* Hắn nghĩ đến Bang Hắc Sa, nghĩ đến những thế lực ngầm khác trong giang hồ, những kẻ có thể trở thành đồng minh bất đắc dĩ của hắn. *Và quan trọng nhất, chúng ta phải tự mình tạo ra sức mạnh.*
Cẩm Nang Kế Sách, cuốn sách mà hắn đã luôn giữ bên mình, như một phần mở rộng của tri th��c từ thế giới cũ, giờ đây lại hiện hữu rõ nét trong tâm trí hắn. Những chiến lược về chiến tranh du kích, về việc tận dụng địa hình, về việc gây rối loạn hậu phương địch, về việc xây dựng một hệ thống tự cung tự cấp. Tất cả đều sẽ được áp dụng, điều chỉnh để phù hợp với hoàn cảnh hiện tại.
Ánh đèn dầu vẫn leo lét, hắt bóng ba người trên vách lều. Bên ngoài, gió đêm vẫn rít, nhưng trong căn lều nhỏ bé ấy, một quyết tâm mới đã được hun đúc, một con đường mới đã được vạch ra. Vùng biên cương này sẽ không còn là một tiền đồn bị bỏ rơi, mà sẽ trở thành một pháo đài tự cường, dưới sự lãnh đạo của một người đàn ông đến từ thế giới khác, người đã học được bài học cay đắng nhất: không ai nợ bạn một sự công bằng, và để sinh tồn, bạn phải tự mình giành lấy nó. Lâm Dịch đã sẵn sàng phá vỡ mọi quy tắc, xây dựng một thế giới của riêng mình, từ chính cái tro tàn của một vương triều mục nát.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.