Lạc thế chi nhân - Chương 519: Chuyển Mình: Phản Công Trong Suy Tính
Ánh hoàng hôn cuối cùng khuất dạng sau đỉnh núi, màn đêm đen kịt bao phủ lấy Đồn Gác Biên Giới. Nhưng trong bóng tối ấy, ánh mắt Lâm Dịch không hề mờ đi. Hắn đã thức tỉnh một cách cay đắng. Nỗi đau mất mát là có thật, sự yếu kém là có thật, nhưng ý chí kiên cường và quyết tâm của hắn còn thật hơn thế. Hắn biết mình không phải là một anh hùng với bàn tay vàng, nhưng hắn là Lâm Dịch, một người đàn ông hiện đại lạc vào thế giới cổ đại, và hắn sẽ dùng tất cả những gì mình có – trí tuệ, mưu lược, và cả sự tàn nhẫn cần thiết – để sinh tồn, để bảo vệ những giá trị và con người anh trân trọng.
Trong tâm trí hắn, những kế hoạch lớn hơn, táo bạo hơn, bắt đầu hình thành một cách rõ ràng. Đây mới chỉ là khởi đầu. Và hắn, Lâm Dịch, sẽ không để mình bị đánh bại. Hắn sẽ tìm cách để chiến thắng, không chỉ trong một trận đánh, mà là trong cả cuộc chiến sinh tồn khắc nghiệt này. Hắn hít một hơi sâu, hơi thở lạnh lẽo tràn vào lồng ngực, mang theo mùi của đêm và của một tương lai đầy bất định, nhưng cũng đầy hy vọng.
***
Đêm khuya buông xuống Đồn Gác Biên Giới, mang theo cái lạnh cắt da thịt và sự tĩnh lặng đầy ám ảnh sau một ngày đẫm máu. Lâm Dịch đứng một mình trên vọng gác cao nhất, từng cơn gió lạnh rít qua kẽ đá, luồn vào lớp áo thô sơ của hắn, nhưng không thể làm lay chuyển sự kiên định trong đôi mắt. Từ vị trí này, hắn có thể bao quát toàn bộ đồn gác, nơi ánh lửa trại lập lòe dưới chân, chiếu sáng những gương mặt mệt mỏi của binh lính và dân quân đang cố gắng nghỉ ngơi. Một vài người lính tuần tra bước đi nặng nề trên tường thành, tiếng bước chân thình thịch và tiếng vũ khí va chạm khẽ khàng, như những nốt trầm trong bản giao hưởng của sự cảnh giác. Mùi bụi đất, mồ hôi và kim loại từ chiến trường hôm qua vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa cùng mùi khói củi từ những bếp lửa nấu ăn còn sót lại.
Hắn khẽ vuốt mặt, cảm nhận sự lạnh lẽo của làn da và sự mệt mỏi hằn sâu trong từng thớ thịt. Trận chiến v���a qua, một chiến thắng đầy cay đắng, tái hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. Những tiếng la hét, tiếng vũ khí va chạm, tiếng rên rỉ của những người bị thương, và cả những gương mặt quen thuộc đã vĩnh viễn nằm xuống – tất cả tạo thành một bức tranh tàn khốc. Hắn đã từng nghĩ, với sự chuẩn bị kỹ lưỡng và mưu lược của mình, họ có thể cầm cự. Nhưng thực tế đã giáng cho hắn một đòn đau. Sức ép từ số lượng áp đảo của quân địch, sự cạn kiệt vũ khí thô sơ, và trên hết, là sự mong manh của những sinh mạng mà hắn gánh vác.
"Phòng thủ... chỉ là trì hoãn cái chết. Phải có cách khác," hắn tự nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng, mang theo một chút hoài niệm về thế giới cũ. Ở nơi đó, sinh mạng con người được trân trọng hơn nhiều, và chiến tranh là một điều gì đó xa xôi, được xem qua màn ảnh. Còn ở đây, nó là hiện thực trần trụi, là cái chết cận kề, là sự lựa chọn giữa sống và chết mỗi ngày.
Lâm Dịch biết rõ hắn đã làm được điều phi thường. Một nhóm dân quân và binh lính địa phương ít ỏi, trang b�� thô sơ, đã cầm chân được một đội quân địch có tổ chức, được trang bị tốt hơn. Đó là nhờ vào mưu lược, sự chuẩn bị kỹ lưỡng, và trên hết, là lòng dũng cảm quên mình của từng người. Hắn đã tận dụng mọi điểm yếu của kẻ thù, mọi lợi thế địa hình, và cả sự liều lĩnh của chính mình. Nhưng đó chỉ là một chiến thắng cục bộ, một sự phòng thủ bị động. Kẻ thù sẽ không mắc sai lầm tương tự lần nữa. Chúng sẽ học hỏi, sẽ thay đổi chiến thuật, và lần tới, chúng sẽ mạnh mẽ hơn, tàn bạo hơn.
Hắn đưa tay nắm chặt Cẩm Nang Kế Sách giấu trong người, cảm nhận sự lạnh lẽo của vật liệu trên da. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn luôn tin vào điều đó. Nhưng ngay cả kiến thức uyên thâm từ thế giới hiện đại cũng không thể biến không thành có, không thể tạo ra súng ống đạn dược từ hư không, không thể triệu hồi một đội quân hùng mạnh chỉ bằng ý chí. Nó cần được hỗ trợ bởi nhân lực, vật lực, và một hệ thống vững chắc. Hắn không thể cứ mãi dùng trí tuệ để bù đắp cho sự thiếu thốn về mọi mặt.
Lâm Dịch nhắm mắt lại, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí: những binh lính ngã xuống, những gương mặt trẻ trung bị vấy bẩn bởi máu và bùn đất. Hắn không phải là kẻ máu lạnh. Mỗi sinh mạng mất đi đều là một nhát dao cứa vào lương tâm hắn, một lời nhắc nhở về gánh nặng mà hắn đang mang. Nhưng hắn cũng hiểu, trong thế giới này, sự mềm yếu là một xa xỉ phẩm. Để bảo vệ những người còn sống, hắn phải trở nên cứng rắn hơn, tàn nhẫn hơn. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn nhắc nhở chính mình một lần nữa, nhưng giờ đây, ý nghĩa của cụm từ đó đã trở nên sâu sắc và rộng lớn hơn bao giờ hết. Đó không chỉ là sự sinh tồn cá nhân, mà là sự sinh tồn của cả một cộng đồng, của một lý tưởng. Hắn không thể chỉ đứng nhìn và chờ đợi cái chết đến. Hắn phải chủ động, phải tìm cách thay đổi cục diện.
Hắn mở mắt, ánh nhìn xuyên qua màn đêm mịt mùng, về phía những cánh rừng rậm rạp, nơi ẩn chứa vô vàn mối nguy hiểm chưa được biết đến, và cũng là nơi có thể ẩn chứa những cơ hội. Trong bóng tối s��p bao trùm, hắn thấy rõ những thách thức khổng lồ đang chờ đợi. Để bảo vệ những người hắn yêu thương, để giữ vững cái căn cứ nhỏ bé mà hắn đã dày công xây dựng, hắn không thể chỉ dừng lại ở đây. Hắn phải mở rộng quy mô lực lượng, phải tìm kiếm đồng minh, dù đó có thể là những liên minh bất đắc dĩ với các thế lực giang hồ như Bang Hắc Sa, hay thậm chí là với các quan lại địa phương có quyền lực. Hắn cần công nghệ mới, những phương pháp chiến đấu hiện đại hơn, không chỉ dựa vào cung tên và bom khói thô sơ.
Sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều là một điều không thể chối cãi. Biên giới hỗn loạn này chỉ là một phần nhỏ của bức tranh lớn hơn. Hắn biết, các thế lực tu hành, những bí ẩn về Cổ Ngọc Phù và "linh khí mỏng manh", tất cả đang dần hé lộ, và chúng sẽ tạo ra những biến động còn lớn hơn nhiều. Đây không phải là thời điểm để ngồi yên.
Hắn quay người, bước xuống khỏi vọng gác. Tiếng gió rít vẫn văng vẳng bên tai, nhưng trong lòng hắn, một quyết định đã được hình thành. Phòng thủ là cần thiết, nhưng không bao giờ là đủ. Đã đến lúc phải hành động, phải phản công, phải gây rối loạn hậu phương địch, hoặc tìm kiếm viện trợ từ bên ngoài. Hắn cần một cuộc họp, ngay lập tức. Bằng mọi giá, hắn phải tìm một con đường để chiến thắng, không chỉ trong một trận đánh, mà là trong cả cuộc chiến sinh tồn khắc nghiệt này.
***
Sáng sớm hôm sau, một căn phòng tạm bợ tại Thôn Làng Sơn Cước, giờ đây được sử dụng làm nơi hội họp khẩn cấp, bao trùm một không khí nặng nề, u ám. Ánh sáng nhạt nhòa từ bình minh xuyên qua khe cửa sổ, chỉ đủ để chiếu sáng những gương mặt căng thẳng của những người có mặt. Lâm Dịch ngồi đối diện với Binh trưởng Triệu, Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu. Mùi thảo dược thoang thoảng từ khu thương binh gần đó, xen lẫn mùi đất ẩm và gỗ mục, càng khiến không gian thêm phần ảm đạm.
Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô thường trực, giờ đây lại lộ rõ vẻ lo lắng. Hắn siết chặt hai bàn tay thô ráp của mình, đôi mắt vẫn ��nh lên sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch, nhưng cũng không giấu được nỗi sợ hãi về những gì đã xảy ra đêm qua. Binh trưởng Triệu vẫn giữ vẻ rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má như một minh chứng cho những trận chiến đã qua. Ông im lặng, lắng nghe, nhưng ánh mắt cảnh giác không ngừng quét qua từng người trong phòng. Vương Đại Trụ và Lý Hổ, hai cánh tay phải trung thành, vóc dáng vạm vỡ nhưng giờ đây cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi, vết sẹo nhỏ trên má của Đại Trụ và trên lông mày của Lý Hổ như những dấu ấn của sự kiên cường giữa loạn lạc. Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả và cử chỉ thanh thoát, vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh đáng kinh ngạc. Đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng dõi theo từng cử chỉ, từng lời nói của Lâm Dịch, như một học trò đang tiếp thu những bài học quan trọng nhất.
Lâm Dịch bắt đầu nói, giọng hắn trầm thấp, nhưng rõ ràng và dứt khoát, không một chút biểu cảm thừa thãi. Hắn trình bày chi tiết về thiệt hại, về số thương vong, về những gương mặt đã vĩnh viễn ra đi. Hắn không né tránh th���c tế nghiệt ngã, mà phơi bày nó một cách trần trụi.
"Đêm qua, chúng ta đã đẩy lùi được quân địch," Lâm Dịch nói, ánh mắt quét qua từng người, "Nhưng cái giá phải trả là quá lớn. Hơn ba mươi huynh đệ đã ngã xuống, năm mươi người khác bị thương nặng. Số lượng cung tên của chúng ta chỉ còn đủ cho hai, ba đợt tấn công nữa. Thuốc men cạn kiệt, lương thực cũng chỉ đủ duy trì trong vài ngày tới nếu không có tiếp tế."
Không khí trong phòng càng trở nên nặng nề hơn. Tiếng gió bên ngoài rít lên, như tiếng thở dài của trời đất. Mọi người đều biết tình hình tồi tệ đến mức nào, nhưng được nghe Lâm Dịch tổng hợp lại một cách lạnh lùng và chính xác, nỗi sợ hãi vẫn len lỏi vào tâm trí.
"Quân địch," Lâm Dịch tiếp tục, "chúng ta đã nắm được một số thông tin từ những tên tù binh. Chúng là một phần của quân đội chính quy từ một phiên vương phía Bắc, được trang bị tốt và có kỷ luật. Đợt tấn công đêm qua chỉ là một thăm dò. Chúng sẽ không dừng lại ở đây. Một cuộc tấn công quy mô lớn hơn sẽ đến, và có thể là sớm hơn chúng ta nghĩ."
Vương Đại Trụ gằn giọng, khuôn mặt chất phác hiện rõ vẻ giận dữ: "Mẹ kiếp! Chúng ta cứ thế mà chịu trận sao?"
Lý Hổ cũng không giữ được bình tĩnh: "Đại ca, chi bằng chúng ta tập hợp lực lượng, đánh úp một trận, giết cho chúng một mẻ!"
Lâm Dịch đưa tay ra hiệu cho hai người im lặng. "Đánh úp là một lựa chọn, nhưng không phải là một giải pháp lâu dài. Chúng ta đã thấy sức mạnh của chúng. Chúng ta có thể gây thiệt hại, nhưng chúng ta không đủ lực lượng để đối đầu trực diện trong một cuộc chiến tổng lực. Nếu chúng ta chỉ biết phòng thủ, thì sớm muộn gì cũng sẽ cạn kiệt. Dù chúng ta có đẩy lùi được bao nhiêu đợt tấn công đi chăng nữa, thì mỗi lần như vậy, chúng ta lại mất đi một phần sức lực, một phần hy vọng."
Hắn dừng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt Binh trưởng Triệu. "Chúng ta không thể trông chờ vào kỳ tích. Chúng ta phải tạo ra kỳ tích của riêng mình."
Binh trưởng Triệu nhíu mày, trầm ngâm. "Lâm công tử nói chí phải. Nhưng tạo ra kỳ tích... đó là điều không tưởng. Chúng ta chỉ là một nhóm nhỏ, vũ khí thô sơ, viện binh thì xa vời vợi. Nếu chúng ta mạo hiểm phản công, nếu thất bại, tất cả sẽ mất. Không chỉ là đồn gác này, mà là cả thôn làng, cả tính mạng của những người dân vô tội." Giọng ông ta chứa đựng sự lo lắng thực tế, sự thận trọng của một người lính đã trải qua nhiều trận mạc.
"Binh trưởng Triệu nói đúng. Mạo hiểm là có, và cái giá phải trả có thể rất lớn," Lâm Dịch đáp lại, không hề né tránh sự thật. "Nhưng nếu không mạo hiểm, cái giá phải trả sẽ là sự diệt vong chậm chạp. Tôi không tin vào việc ngồi yên chờ chết. Chúng ta phải chủ động. Chúng ta phải gây rối loạn hậu phương địch, khiến chúng không thể tập trung toàn lực vào đây. Hoặc, chúng ta phải tìm kiếm viện trợ từ bên ngoài, từ những thế lực có thể giúp chúng ta thay đổi cục diện."
Bạch Vân Nhi, người luôn giữ thái độ điềm tĩnh, giờ đây khẽ ngẩng đầu. Đôi mắt nàng lóe lên tia sáng thông minh, như đã nắm bắt được ý đồ của Lâm Dịch. "Lâm công tử có kế sách gì sao?" Giọng nàng ôn hòa nhưng đầy sự tin tưởng.
Lâm Dịch gật đầu. Hắn chậm rãi trải một tấm bản đồ thô sơ lên bàn. Đó là một tấm bản đồ do chính hắn vẽ dựa trên những thông tin thu thập được từ dân làng, thương nhân và cả những tù binh. Nó không chính xác hoàn toàn, nhưng đủ để phác thảo tình hình tổng thể. Hắn chỉ vào các vị trí của quân địch, các con đường tiếp tế, và cả những điểm yếu tiềm tàng trong hậu phương của chúng.
"Đây là những gì tôi đã suy nghĩ," Lâm Dịch bắt đầu, ngón tay hắn di chuyển trên tấm bản đồ, "Quân địch đang tập trung ở phía Tây Bắc, cách đây khoảng một ngày đường. Hậu phương của chúng là một khu vực tương đối rộng lớn, với các trại lính tạm thời, kho lương thực, và đường vận chuyển vũ khí. Chúng ta không thể tấn công trực diện vào doanh trại chính. Nhưng chúng ta có thể quấy rối đường tiếp tế, đốt kho lương thực, hoặc thậm chí là ám sát các chỉ huy cấp thấp để gây hoang mang."
Vương Đại Trụ và Lý Hổ nhìn nhau, ánh mắt bắt đầu lóe lên sự hứng thú. Đ��y mới là điều họ mong muốn – chủ động tấn công, chứ không phải chỉ co cụm phòng thủ. Trần Nhị Cẩu cũng gật đầu lia lịa, "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!"
"Đây chỉ là một phần của kế hoạch," Lâm Dịch nói tiếp, "Đồng thời, chúng ta cần phải tìm kiếm viện trợ. Chúng ta không thể chiến đấu đơn độc. Bạch Vân Nhi, nàng là người có kinh nghiệm nhất trong việc giao thiệp với các thương hội và thế lực bên ngoài. Ta cần nàng phái người đi khắp nơi, tìm kiếm thông tin về tình hình chiến sự chung của Đại Hạ, và quan trọng hơn, tìm kiếm những ai có thể trở thành đồng minh của chúng ta. Có thể là các thế lực giang hồ, những người bị áp bức bởi quân đội, hay thậm chí là các quan lại ở những vùng đất khác, những người vẫn còn lòng trung thành với triều đình nhưng không nhận được sự hỗ trợ."
Bạch Vân Nhi khẽ gật đầu, "Ta hiểu. Ta sẽ cử những người tin cậy nhất đi thăm dò." Ánh mắt nàng đã hoàn toàn tập trung, thể hiện sự sẵn sàng.
Lâm Dịch quay sang Binh trưởng Triệu. "Binh trưởng, quân của ông có kinh nghiệm chiến đấu và kỷ luật tốt. Tôi muốn ông tuyển chọn một nhóm tinh nhuệ, khoảng hai mươi người. Chúng ta sẽ huấn luyện họ đặc biệt cho các nhiệm vụ đột kích, quấy phá, và thu thập thông tin. Họ sẽ là những mũi dao nhọn của chúng ta."
Binh trưởng Triệu trầm ngâm một lúc, ông nhìn vào tấm bản đồ, nhìn vào ánh mắt kiên định của Lâm Dịch. Ông đã từng phục vụ dưới nhiều tướng lĩnh, chứng kiến nhiều mưu lược. Nhưng cách Lâm Dịch phân tích tình hình, và đặc biệt là sự táo bạo trong kế hoạch của hắn, lại khiến ông cảm thấy một sự tin tưởng lạ lùng. "Mạo hiểm thật, Lâm công tử. Nhưng nếu cứ ngồi chờ, e là không còn đường sống. Được, ta sẽ làm theo lời ngài."
Lâm Dịch cảm nhận sự căng thẳng trong không khí giảm đi một chút. Hắn biết, họ vẫn còn hoài nghi, nhưng họ đã bắt đầu tin tưởng. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ trong lòng. "Và chúng ta sẽ không ngồi chờ sự công bằng từ nó. Chúng ta sẽ tự mình giành lấy." Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đã rải đầy trên những mái nhà tranh của Thôn Làng Sơn Cước. Đó không chỉ là ánh sáng của một ngày mới, mà còn là ánh sáng của một hy vọng mới, một con đường mới trong cuộc chiến sinh tồn đầy khắc nghiệt này.
***
Tối cùng ngày, gió lạnh vẫn rít từng cơn trên Đồn Gác Biên Giới, mang theo hơi ẩm của màn đêm. Ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, chiếu rọi một vệt sáng bạc lên những bức tường đá sần sùi. Lâm Dịch cùng Binh trưởng Triệu đang đi tuần tra các phòng tuyến. Tiếng lính tuần tra bước đi nặng nề trên tường thành, tiếng vũ khí va chạm khẽ khàng, và mùi bụi, mồ hôi từ những người lính không ngừng tản ra trong không khí.
Binh trưởng Triệu đi bên cạnh Lâm Dịch, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng càng thêm vẻ trầm tư dưới ánh trăng. Ông ta đã quan sát Lâm Dịch suốt từ khi hắn xuất hiện ở biên thùy này, từ một thiếu niên gầy gò, xanh xao, cho đến bây giờ, một người chỉ huy dứt khoát, mưu lược. Ông đã chứng kiến Lâm Dịch biến những dân quân thô sơ thành một lực lượng phòng thủ có tổ chức, đã thấy hắn dùng trí tuệ để chống lại sức mạnh áp đảo. Nhưng hôm nay, những kế sách của Lâm Dịch đã vượt ra ngoài những gì ông từng biết.
"Lâm công tử..." Binh trưởng Triệu khẽ lên tiếng, giọng ông ta trầm khàn, "người có vẻ khác với những người chỉ huy ta từng biết." Ông ta dừng lại, nhìn Lâm Dịch. Ánh mắt ông không còn sự hoài nghi hay cảnh giác như trước, thay vào đó là một sự tôn trọng sâu sắc và một chút tò mò. "Họ thường chỉ quan tâm đến việc cố thủ, chờ viện binh, hoặc rút lui. Hiếm ai dám nghĩ đến việc phản công khi lực lượng chênh lệch đến vậy."
Lâm Dịch ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đầy sao. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh tràn vào lồng ngực. "Trong loạn lạc, đôi khi phải đi ngược lại lẽ thường để tìm đường sống, Binh trưởng Triệu." Giọng hắn trầm lắng, mang theo chút hoài niệm, nhưng cũng đầy kiên định. "Nếu chúng ta cứ mãi tuân theo lẽ thường, thì chúng ta sẽ chết theo lẽ thường của thế giới này. Mà thế giới này, Binh trưởng cũng biết, không nợ ai một sự công bằng."
Binh trưởng Triệu im lặng, suy ngẫm lời của Lâm Dịch. Những câu nói của hắn tuy đơn giản nhưng lại hàm chứa một triết lý sâu sắc, một sự thật trần trụi mà nhiều người vẫn cố gắng chối bỏ. Ông ta đã từng thấy nhiều tướng lĩnh giỏi, nhiều người dũng cảm, nhưng chưa ai có được cái nhìn toàn cục và sự táo bạo như Lâm Dịch.
"Kế hoạch của công tử... quá liều lĩnh," Binh trưởng Triệu nói, nhưng lần này, giọng ông ta không còn sự phản đối mà chỉ là một sự thừa nhận. "Nhưng... có lẽ, trong tình thế này, liều lĩnh là lựa chọn duy nhất."
Lâm Dịch quay sang nhìn ông ta, ánh mắt kiên nghị. "Liều lĩnh có tính toán, Binh trưởng. Chúng ta không tự sát. Chúng ta sẽ dùng mưu lược để bù đắp cho sự thiếu thốn về sức mạnh." Hắn dừng lại, rồi tiếp tục, giọng nói trở nên cụ thể hơn. "Tôi đã giao nhiệm vụ cho Bạch Vân Nhi. Nàng sẽ phái người đi liên hệ với các thương hội lớn, không chỉ để tìm kiếm nguồn cung cấp lương thực và vũ khí, mà còn để thu thập thông tin về tình hình chung của Đại Hạ. Đặc biệt, tôi muốn nàng tìm hiểu về các thế lực giang hồ, nhất là Bang Hắc Sa, và cả những quan lại địa phương vẫn còn giữ vững tinh thần chống giặc. Chúng ta cần những đồng minh, dù là bất đắc dĩ."
Binh trưởng Triệu gật đầu. Ông biết Bạch Vân Nhi là một người phụ nữ thông minh và có tài năng kinh doanh. Giao cho nàng nhiệm vụ này là hoàn toàn hợp lý. "Bạch tiểu thư quả là một người tài. Ta tin nàng sẽ không phụ sự kỳ vọng của công tử."
"Vương Đại Trụ và Lý Hổ cũng đã nhận lệnh," Lâm Dịch tiếp tục. "Họ sẽ bắt đầu tuyển chọn và huấn luyện một đội quân nhỏ tinh nhuệ. Tôi muốn họ tập trung vào khả năng di chuyển nhanh, đột kích bất ngờ, và khả năng sống sót trong môi trường khắc nghiệt. Chúng ta sẽ không có nhiều người, nên mỗi người phải là một mũi nhọn sắc bén."
Ông Triệu trầm ngâm: "Tuyển chọn và huấn luyện một đội như vậy không phải chuyện dễ dàng. Nhưng Đại Trụ và Lý Hổ đều là những người dũng cảm và trung thành. Họ sẽ làm được."
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt hắn lại hướng về phía những cánh rừng rậm rạp, nơi ẩn chứa hậu phương của quân địch. "Chúng ta sẽ không chỉ ngồi chờ đợi chúng đến. Chúng ta sẽ chủ động gây rối loạn, khiến chúng phải chia quân phòng thủ, khiến chúng không thể yên tâm tấn công. Sẽ có những cuộc đột kích bất ngờ, những đòn đánh vào điểm yếu. Chúng ta sẽ biến sự thiếu thốn của mình thành lợi thế, bằng cách khiến chúng không thể đoán trước được hành động của chúng ta."
Binh trưởng Triệu nhìn Lâm Dịch, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Ông đã từng nghe nhiều lời hùng biện từ các tướng lĩnh, nhưng chưa bao giờ cảm thấy thuyết phục như lúc này. Ông ta thấy được trong Lâm Dịch không chỉ là sự thông minh, mà còn là một ý chí sắt đá, một sự quyết tâm không gì lay chuyển. Đây không phải là một người mơ mộng, mà là một người thực tế đến tàn nhẫn, sẵn sàng làm mọi thứ để đạt được mục tiêu sinh tồn.
"Lâm công tử... ta tin người," Binh trưởng Triệu nói, giọng ông ta trầm ấm, đầy chân thành. "Ta và toàn bộ binh lính của ta sẽ nghe theo mọi sự sắp đặt của người." Đây là một lời thề, một sự tin tưởng tuyệt đối mà ông ta chưa từng dành cho bất kỳ ai khác.
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa trong bóng đêm, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh tiềm ẩn. "Cảm ơn Binh trưởng. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua."
Hắn quay người, tiếp tục bước đi trên tường thành, tiếng gió rít vẫn văng vẳng bên tai, nhưng trong lòng hắn, những kế hoạch đã dần trở nên rõ ràng hơn, những đường nét của một cuộc chiến tranh du kích, của những liên minh bất đắc dĩ, của một cuộc phản công táo bạo đang hình thành. Những bí ẩn về thế lực tu hành và bản chất của thế giới vẫn còn đó, nhưng hiện tại, ưu tiên hàng đầu là sống sót. Và để sống sót, hắn sẽ không ngần ngại phá vỡ mọi quy tắc. Đây mới chỉ là khởi đầu, và Lâm Dịch đã sẵn sàng cho cuộc chiến sắp tới, không chỉ để phòng thủ, mà để chiến thắng, để bảo vệ những giá trị và con người hắn trân trọng.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.