Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 518: Thức Tỉnh Cay Đắng: Giá Trả Cho Sự Sống Còn

Mưa đã tạnh tự bao giờ, để lại bầu trời đêm đen đặc không một vì sao, và rồi nhường chỗ cho bình minh đầu tiên sau một đêm hỗn loạn. Những tia nắng yếu ớt đầu tiên như lưỡi dao sắc lạnh xé toạc màn đêm, nhuộm màu cam ảm đạm lên khung cảnh hoang tàn của Đồn Gác Biên Giới. Không còn tiếng gào thét xung trận, chỉ còn lại sự im lặng đến rợn người, thỉnh thoảng bị xé tan bởi tiếng rên rỉ yếu ớt của những người bị thương, hay tiếng gió rít qua những vết nứt trên tường thành đổ nát. Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với mùi đất ẩm và khói súng còn vương vất, tạo nên một thứ mùi khó tả, khắc sâu vào tâm trí bất cứ ai còn sống sót.

Lâm Dịch, thân hình gầy gò vốn đã tiều tụy vì thiếu ăn và lao lực, giờ đây lại càng thêm xanh xao, mệt mỏi. Đôi mắt hắn đỏ ngầu vì thức trắng đêm, hằn rõ những quầng thâm, nhưng vẫn giữ được sự sắc bén và kiên định đến lạ thường. Khuôn mặt thanh tú lấm lem bùn đất và máu khô, tóc đen bù xù bám đầy bụi. Hắn lặng lẽ bước đi giữa những thi thể nằm ngổn ngang, không phân biệt địch ta, tất cả đều là những mảnh đời đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường khắc nghiệt này. Mỗi bước chân của hắn đều nặng trĩu, không chỉ bởi sự mệt mỏi thể xác mà còn bởi gánh nặng vô hình của trách nhiệm.

Hắn nhìn những gương mặt quen thuộc của dân quân Thôn Làng Sơn Cước, những người nông dân chất phác đã cùng hắn xây dựng lên tất cả. Có người nằm bất động, đôi mắt mở trừng trừng nhìn vô định lên bầu trời xám xịt. Có người còn thoi thóp, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn dầu trước gió. Những cảnh tượng ấy cứ như những nhát dao cứa vào tâm can hắn. Hắn đã cố gắng hết sức, đã dùng mọi mưu lược, nhưng cái giá ph��i trả vẫn quá đắt.

"Cái giá này... quá đắt." Lâm Dịch thì thầm trong đầu, giọng nói nội tâm khản đặc. "Một trận thắng nhỏ, nhưng lại đánh đổi bằng quá nhiều sinh mạng. Liệu có đáng không? Hay đây chỉ là khởi đầu của một chuỗi những mất mát không hồi kết?" Hắn biết, "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," và cái giá của sự sinh tồn trong thời loạn lạc chính là máu và nước mắt. Nhưng chứng kiến cảnh tượng này, hắn vẫn không khỏi cảm thấy đau xót. Ý chí sinh tồn mạnh mẽ thôi thúc hắn phải tiếp tục, nhưng nỗi đau mất mát lại khiến hắn muốn gục ngã. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại cảm xúc, bởi hắn biết, hắn không thể gục ngã. Hắn là chỗ dựa của tất cả những người còn sống sót.

Tiếng khóc thút thít của những người phụ nữ làng, tiếng ai oán của những đứa trẻ mồ côi cha vang lên ngắt quãng, hòa vào tiếng rên rỉ của thương binh. Hồ Gia Gia, với mái râu tóc bạc phơ và dáng người nhỏ bé, đang thoăn thoắt đi lại giữa những người bị thương. Đôi mắt từ bi của ông lão không giấu được vẻ lo lắng và mệt mỏi, nhưng đôi tay vẫn không ngừng bốc thuốc, băng bó vết thương. Mùi thảo dược thoang thoảng xen lẫn mùi máu tanh. Vài người phụ nữ làng, dù khuôn mặt hằn rõ sự sợ hãi và đau buồn, vẫn cố gắng phụ giúp ông, đun nước nóng, xé vải làm băng.

Lâm Dịch dừng lại bên một người dân quân trẻ tuổi, gương mặt hắn ta còn rất non nớt, giờ đây đã tái mét, hơi thở đứt quãng. Máu tươi thấm đẫm băng gạc quanh vết thương ở bụng. Hồ Gia Gia đang cố gắng cầm máu. "Tình hình sao rồi, Hồ Gia Gia?" Lâm Dịch hỏi, giọng trầm đục.

Hồ Gia Gia ngẩng lên, đôi mắt mệt mỏi nhìn hắn. "Thương thế quá nặng, Lâm công tử. Máu chảy nhiều quá. Lão phu đã cố hết sức, nhưng e rằng..." Ông bỏ lửng câu nói, lắc đầu buồn bã.

Lâm Dịch khẽ gật đầu. Hắn đã đoán trước được. Trong điều kiện y tế thô sơ này, một vết thương nhỏ cũng có thể cướp đi sinh mạng. "Cứu được ai thì cứu, Gia Gia. Cứu được một người là quý một người." Hắn nói, bàn tay khẽ đặt lên vai người dân quân trẻ, cảm nhận hơi ấm yếu ớt đang dần lụi tàn.

Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ giờ đây trông như bị rút cạn sức lực, bước đến bên Lâm Dịch. Khuôn mặt chất phác của hắn hằn rõ sự đau khổ, đôi mắt đỏ hoe. "Đại ca, chúng ta... chúng ta mất ba mươi sáu người. Bị thương nặng... hơn năm mươi người. Thuốc men của Hồ Gia Gia sắp hết rồi." Giọng hắn nghẹn lại, khó khăn nói ra từng chữ. "Chúng ta đã đẩy lùi được chúng, nhưng... cái giá phải trả..."

Lâm Dịch nhắm mắt lại, một thoáng đau đớn lướt qua. Ba mươi sáu sinh mạng. Hơn năm mươi người bị thương. Con số đó quá lớn đối với một lực lượng dân quân nhỏ bé. Hắn mở mắt ra, ánh nhìn kiên định hơn. "Tập hợp tất cả những người còn khỏe mạnh. Phân loại thương binh, ưu tiên những người còn hy vọng cứu chữa. Thu dọn tử thi, lập danh sách cẩn thận. Không được để sót một ai." Hắn ra lệnh, giọng nói dứt khoát, không cho phép bất kỳ sự do dự nào. "Sau đó, kiểm tra kho vũ khí, đặc biệt là mũi tên và thuốc súng. Xem còn bao nhiêu."

Vương Đại Trụ gật đầu, quay lưng đi thực hiện mệnh lệnh. Dù mệt mỏi và đau buồn, hắn vẫn tuyệt đối tin tưởng và trung thành với Lâm Dịch.

Lâm Dịch quay sang kiểm tra kho vũ khí tạm bợ. Những bó mũi tên giờ đây chỉ còn lại lèo tèo vài chục cái, nhiều cái đã gãy nát, dính máu. Những thùng thuốc súng thô sơ mà hắn đã chỉ đạo dân quân chế tạo cũng vơi đi đáng kể, chỉ còn lại một lượng nhỏ đủ dùng cho vài quả bom khói nữa. Sự cạn kiệt tài nguyên thể hiện rõ ràng qua từng vật phẩm. Hắn sờ vào một cây cung đã bật dây, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại.

"Thế này thì làm sao có thể chống đỡ được đợt tấn công tiếp theo?" Hắn tự hỏi. "Mũi tên là nguồn hỏa lực chính của chúng ta. Thuốc súng là bất ngờ duy nhất. Nếu không có những thứ này, chúng ta sẽ chỉ là những con cừu non chờ bị xẻ thịt." Hắn nhớ lại những lời hứa hẹn về việc cung cấp vũ khí và thuốc men từ Thành Thiên Phong, nhưng giờ đây, những lời hứa ấy trở nên xa vời và vô vọng. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn nhắc nhở chính mình. "Và để sinh tồn, chúng ta cần nhiều hơn thế này." Hắn nhìn ra phía chân trời, nơi ánh mặt trời đang dần lên cao, như một lời nhắc nhở về một ngày mới, và những thách thức mới đang chờ đợi. Cảm giác mệt mỏi rã rời bao trùm lấy hắn, nhưng không thể khuất phục ý chí sắt đá trong lòng. Hắn biết, công việc chỉ mới bắt đầu.

***

Giữa buổi sáng, trong một chòi canh tạm bợ được dựng lên từ những tấm ván gỗ và vải bạt, ánh sáng yếu ớt từ khe hở trên vách rọi vào, làm nổi bật vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt của những người đang ngồi trong đó. Không khí bên trong ngột ngạt, nặng trĩu sự lo lắng và mùi mồ hôi. Tiếng gió rít mạnh bên ngoài, thỉnh thoảng mang theo tiếng kêu than vọng lại từ khu vực thương binh, càng khiến cho tâm trạng mọi người thêm trầm lắng.

Lâm Dịch ngồi ở vị trí trung tâm, trước mặt hắn là một tấm bản đồ thô sơ được trải trên mặt đất. Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu và Binh trưởng Triệu ngồi xung quanh, tất cả đều mang vẻ kiệt sức, áo quần còn dính vết máu khô và bùn đất. Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và có vết sẹo trên má, vẫn giữ vẻ nghiêm nghị thường ngày, nhưng đôi mắt hắn lộ rõ sự mệt mỏi và một chút phức tạp khi nhìn Lâm Dịch. Hắn đã chứng kiến Lâm Dịch chỉ huy trận chiến đêm qua, và không thể không thừa nhận tài năng quân sự xuất chúng của thiếu niên này. Nhưng đồng thời, hắn cũng lo lắng, bởi hắn hiểu rõ quy mô và sức mạnh thực sự của quân địch.

"Tình hình thương vong và tài nguyên thế nào? Nói thật đi." Lâm Dịch lên tiếng, giọng hắn trầm khàn, nhưng vẫn đầy uy lực. Hắn không cần những lời nói dối hoa mỹ hay những báo cáo tô hồng. Hắn cần sự thật trần trụi để đưa ra quyết định.

Vương Đại Trụ là người đầu tiên lên tiếng, giọng hắn nặng trĩu. "Đại ca, như đã báo cáo, ba mươi sáu huynh đệ đã hy sinh. Hơn năm mươi người bị thương nặng, Hồ Gia Gia nói có lẽ chỉ cứu được một nửa trong số đó. Thuốc men đã cạn kiệt. Lương thực dự trữ cũng không còn nhiều, chỉ đủ cầm cự thêm ba ngày với số người còn lại." Hắn ngừng lại, nhìn Lâm Dịch bằng ánh mắt đau xót. "Chúng ta đã đẩy lùi được chúng, nhưng..."

Lý Hổ tiếp lời, giọng hắn vẫn cứng rắn như thường lệ, nhưng cũng không giấu được sự mệt mỏi. Vết sẹo trên lông mày hắn giật giật. "Thuốc súng đã dùng gần hết, chỉ còn lại lượng nhỏ cho những quả bom khói cuối cùng. Mũi tên... chỉ còn vỏn vẹn chưa đến trăm cái. Cung nỏ cũng đã hư hại nhiều. Chúng ta đã cố gắng hết sức, liều chết chiến đấu, nhưng... số lượng của chúng quá đông. Mỗi lần chúng tràn lên như sóng dữ, chúng ta lại phải trả giá bằng máu." Hắn siết chặt nắm đấm, sự tức giận và bất lực hòa lẫn trong ánh mắt. Hắn biết, "Tri thức là vũ khí mạnh nhất" của Lâm Dịch, nhưng ngay cả tri thức cũng cần có công cụ để phát huy tác dụng.

Trần Nhị Cẩu ngồi kế bên, khuôn mặt ngây ngô thường ngày giờ đây đầy vẻ lo lắng và mệt mỏi. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ ghi chép những con số mà Lâm Dịch vừa đọc lên vào một mảnh giấy da cũ, bàn tay run rẩy. Hắn chỉ biết "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!", nhưng lúc này, ngay cả hắn cũng cảm nhận được sự tuyệt vọng đang bao trùm.

Lâm Dịch lắng nghe từng lời báo cáo, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt, ghi nhớ từng con số. Hắn cầm lấy cây bút lông và tờ giấy da của Trần Nhị Cẩu, nhanh chóng ghi chép lại những thông tin quan trọng. Những con số lạnh lùng đó là minh chứng rõ ràng nhất cho sự tàn khốc của trận chiến đêm qua, và cũng là lời cảnh báo cho tương lai.

Binh trưởng Triệu im lặng quan sát Lâm Dịch. Trong đầu hắn, những suy nghĩ phức tạp cuộn xoáy. "Người này... quả thực có mưu lược, không chỉ là một nhà chiến lược tài ba mà còn có thể chiến đấu trực diện, không hề sợ hãi." Hắn thầm nghĩ. "Nhưng anh ta có nhận ra rằng đây chỉ là một đợt dò xét của địch không? Lực lượng của anh ta, dù dũng cảm, dù chiến đấu kiên cường, vẫn quá yếu ớt. Chúng ta đã đẩy lùi được một đợt tấn công, nhưng nếu chúng thực sự muốn đánh chiếm, với lực lượng hiện tại, chúng ta sẽ không có bất kỳ cơ hội nào." Ánh mắt của Binh trưởng Triệu thoáng hiện lên sự lo lắng về tương lai của biên giới, và cả tương lai của chính bản thân hắn.

Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng người. "Các ngươi nói đúng. Chúng ta đã đẩy lùi được chúng, nhưng cái giá phải trả quá lớn." Hắn dừng lại một chút, giọng nói trầm tĩnh vang vọng trong căn chòi nhỏ, "Và tệ hơn, ta tin rằng đợt tấn công này của kẻ thù chỉ là thăm dò."

Cả ba người Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu đều sững sờ, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc. Ngay cả Binh trưởng Triệu cũng khẽ nhíu mày, mặc dù hắn đã có linh cảm tương tự.

Lâm Dịch tiếp tục, lời nói của hắn như những nhát búa giáng mạnh vào hiện thực khắc nghiệt. "Chúng ta đã thắng, nhưng đây là một chiến thắng rỗng tuếch. Kẻ thù chưa hề sử dụng toàn bộ sức mạnh. Chúng chỉ đang thử phản ứng của chúng ta, đánh giá mức độ phòng thủ của Đồn Gác Biên Giới. Lực lượng hiện tại của chúng ta, dù dũng cảm, dù kiên cường, không thể đối phó với một cuộc chiến tranh toàn diện." Hắn chỉ vào tấm bản đồ. "Chúng ta thiếu hụt quân số nghiêm trọng. Trang bị của chúng ta thô sơ, vũ khí cạn kiệt. Tài nguyên lương thực, thuốc men đều h��n chế. Chúng ta không có quân tiếp viện, không có hậu cần vững chắc. Mỗi người trong chúng ta đều đã chiến đấu như những con hổ, nhưng số hổ thì quá ít, và chúng ta đang đứng trước một bầy sói đông đảo."

Lâm Dịch ngẩng đầu nhìn từng người, ánh mắt hắn chất chứa sự kiên định và một nỗi đau sâu thẳm. "Đây không phải là một trận đánh quyết định. Đây chỉ là một lời cảnh tỉnh. Một phép thử nghiệt ngã để chúng ta nhận ra giới hạn của mình." Hắn biết, "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," nhưng tri thức cần phải đi đôi với thực lực. "Chúng ta cần phải thay đổi, thay đổi một cách toàn diện."

***

Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía tây, Lâm Dịch đứng một mình trên đỉnh công sự đổ nát của Đồn Gác Biên Giới. Những tảng đá vỡ vụn nằm la liệt dưới chân hắn, gió lạnh từ biên cương thổi mạnh, luồn qua những vết nứt của bức tường thành, mang theo mùi đất và sự lạnh lẽo của cái chết. Ánh nắng chiều tà đỏ rực chiếu rọi lên khuôn mặt hắn, làm nổi bật vẻ mệt mỏi hằn sâu nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự kiên nghị lạ thường.

Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi bóng tối đang dần bao trùm, nuốt chửng những ngọn núi và cánh đồng hoang vu. Trong đầu hắn, những gương mặt đã ngã xuống lại hiện về. Người dân quân trẻ với ánh mắt non nớt, người cha già của một gia đình nhỏ, người anh em đã cùng hắn trải qua bao khó khăn. Những lời thề chiến đấu, những tiếng gào thét xung trận, những tiếng rên rỉ đau đớn, tất cả đều vang vọng trong tâm trí hắn như một bản giao hưởng bi tráng.

Sự thành công trong việc đẩy lùi kẻ thù đêm qua không mang lại cho Lâm Dịch niềm vui trọn vẹn. Thay vào đó, nó là một gánh nặng khổng lồ, một sự tỉnh táo tàn nhẫn về thực tại khắc nghiệt. Hắn đã thắng, nhưng cái giá phải trả là quá đắt, và chiến thắng đó quá đỗi mong manh. Hắn đã dùng trí tuệ hiện đại của mình để phân tích, mưu lược để chỉ huy, nhưng trước sức mạnh áp đảo của kẻ thù, mọi thứ dường như vẫn chỉ là muối bỏ biển.

"Một trận thắng đổi lấy quá nhiều..." Hắn thì thầm, giọng nói nội tâm trầm lắng, mang theo chút hoài niệm về một thế giới mà ở đó, sinh mạng con người được trân trọng hơn nhiều. "Nếu chiến tranh thực sự bùng nổ, với lực lượng này, chúng ta sẽ không thể trụ vững." Câu nói đó, dù chỉ là một suy nghĩ, cũng nặng trĩu như một lời tuyên án.

Hắn biết rõ những gì mình đã làm được là phi thường. Một nhóm dân quân và binh lính địa phương ít ỏi, trang bị thô sơ, đã cầm chân được một đội quân địch có tổ chức, được trang bị tốt hơn. Đó là nhờ vào mưu lược, sự chuẩn bị kỹ lưỡng, và trên hết, là lòng dũng cảm quên mình của từng người. Nhưng hắn cũng hiểu, điều đó là không bền vững. Đó là một đòn đánh bất ngờ, một sự phòng thủ bị động. Kẻ thù sẽ không mắc sai lầm tương tự lần nữa.

Lâm Dịch đưa tay nắm chặt Cẩm Nang Kế Sách giấu trong người, cảm nhận sự lạnh lẽo của vật liệu trên da. Chiếc cẩm nang này, chứa đựng vô vàn tri thức từ thế giới cũ, là vũ khí mạnh nhất của hắn. Nhưng ngay cả "Tri thức là vũ khí mạnh nhất" cũng cần được hỗ trợ bởi các yếu tố khác: nhân lực, vật lực, và một hệ thống vững chắc. Hắn không thể cứ mãi dùng trí tuệ để bù đắp cho sự thiếu thốn về mọi mặt.

Hắn nhìn ra xa, về phía những cánh rừng rậm rạp, nơi ẩn chứa vô vàn mối nguy hiểm chưa được biết đến. Trong bóng tối sắp bao trùm, hắn thấy rõ những thách thức khổng lồ đang chờ đợi. Để bảo vệ những người hắn yêu thương, để giữ vững cái căn cứ nhỏ bé mà hắn đã dày công xây dựng, hắn không thể chỉ dừng lại ở đây. Hắn phải mở rộng quy mô lực lượng, phải tìm kiếm đồng minh, dù đó có thể là những liên minh bất đắc dĩ với các thế lực giang hồ như Bang Hắc Sa, hay thậm chí là với các quan lại địa phương có quyền lực như Binh trưởng Triệu, người đã chứng kiến năng lực của hắn. Hắn cần công nghệ mới, những phương pháp chiến đấu hiện đại hơn, không chỉ dựa vào cung tên và bom khói thô sơ.

Sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều là một điều không thể chối cãi. Biên giới hỗn loạn này chỉ là một phần nhỏ của bức tranh lớn hơn. Hắn biết, các thế l���c tu hành, những bí ẩn về Cổ Ngọc Phù và "linh khí mỏng manh", tất cả đang dần hé lộ, và chúng sẽ tạo ra những biến động còn lớn hơn nhiều. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn nhắc nhở chính mình một lần nữa, nhưng giờ đây, ý nghĩa của cụm từ đó đã trở nên sâu sắc và rộng lớn hơn bao giờ hết. Đó không chỉ là sự sinh tồn cá nhân, mà là sự sinh tồn của cả một cộng đồng, của một lý tưởng.

Ánh hoàng hôn cuối cùng khuất dạng sau đỉnh núi, màn đêm đen kịt bao phủ lấy Đồn Gác Biên Giới. Nhưng trong bóng tối ấy, ánh mắt Lâm Dịch không hề mờ đi. Hắn đã thức tỉnh một cách cay đắng. Nỗi đau mất mát là có thật, sự yếu kém là có thật, nhưng ý chí kiên cường và quyết tâm của hắn còn thật hơn thế. Hắn biết mình không phải là một anh hùng với bàn tay vàng, nhưng hắn là Lâm Dịch, một người đàn ông hiện đại lạc vào thế giới cổ đại, và hắn sẽ dùng tất cả những gì mình có – trí tuệ, mưu lược, và cả sự tàn nhẫn cần thiết – để sinh tồn, để bảo vệ những giá trị và con người anh trân trọng.

Trong tâm trí hắn, những kế hoạch lớn hơn, táo bạo hơn, bắt đầu hình thành một cách rõ ràng. Đây mới chỉ là khởi đầu. Và hắn, Lâm Dịch, sẽ không để mình bị đánh bại. Hắn sẽ tìm cách để chiến thắng, không chỉ trong một trận đánh, mà là trong cả cuộc chiến sinh tồn khắc nghiệt này. Hắn hít một hơi sâu, hơi thở lạnh lẽo tràn vào lồng ngực, mang theo mùi của đêm và của một tương lai đầy bất định, nhưng cũng đầy hy vọng.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free