Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 517: Cơn Bão Đêm: Trận Đánh Đầu Tiên Nơi Biên Giới

Gió lạnh cắt da, mang theo mùi ẩm mốc của đất biên thùy và một dự cảm nặng nề chưa từng có. Trên vọng gác cao nhất của Đồn Gác Biên Giới, Lâm Dịch đứng thẳng, thân hình gầy gò của hắn như một cái bóng đơn độc trước màn đêm thăm thẳm. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, ẩn chứa sự từng trải của một người đến từ thế giới khác, sắc bén quét qua từng ngóc ngách của bóng tối. Hắn không phải là chim ưng săn mồi, mà là kẻ bị săn, đang cố gắng nhìn thấu màn sương dày đặc của tương lai. Bên dưới, đồn gác, vốn là một tàn tích đổ nát, giờ đây đã được gia cố vội vàng, nhưng vẫn mang vẻ thô kệch, nặng nề của những tảng đá xám xịt và những khúc gỗ đẽo gọt sơ sài.

Sự tĩnh mịch của đêm khuya bao trùm lấy mọi thứ, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ đá, tiếng lách cách khe khẽ của vũ khí va chạm vào nhau khi dân quân kiểm tra lại trang bị, và tiếng bước chân tuần tra đều đặn, nặng nề trên mặt đất. Mùi bụi đất, mùi mồ hôi chua loét của hàng trăm con người đang chờ đợi, và mùi kim loại lạnh ngắt từ những thanh kiếm, mũi giáo thoang thoảng trong không khí, hòa quyện vào nhau tạo nên một thứ mùi đặc trưng của chiến tranh sắp bùng nổ. Không có trăng, không có sao, mây đen vần vũ che khuất bầu trời, biến đêm thành một tấm màn nhung đen kịt không lối thoát.

“Tình hình trinh sát thế nào? Có động tĩnh gì không?” Lâm Dịch khẽ hỏi, giọng hắn trầm khàn, hòa lẫn vào tiếng gió, gần như chỉ là một hơi thở. Hắn không quay đầu lại, ánh mắt vẫn dán chặt vào khoảng không phía trước, nơi hắn biết rằng kẻ thù đang rình rập.

Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má nổi bật trong bóng tối lờ mờ, đứng cách đó không xa. Yết hầu hắn khẽ động, nuốt khan một cái trước khi trả lời, giọng khàn đặc, đầy vẻ lo âu: “Bẩm Lâm công tử, mọi thứ vẫn yên tĩnh. Ba tốp trinh sát đã quay về, không phát hiện dấu hiệu bất thường nào. Nhưng chính sự yên tĩnh này mới đáng sợ.” Binh trưởng Triệu đã trải qua không ít trận mạc, hắn hiểu rõ sự bình lặng trước cơn bão thường là điềm báo của một thảm họa. Hắn nhìn Lâm Dịch, đôi mắt hắn cố gắng đọc được điều gì đó từ tấm lưng gầy của người thiếu niên này, người đã bằng một cách nào đó, khiến cả một đồn gác cũ kỹ sống dậy.

Lâm Dịch gật đầu nhẹ, như thể đã đoán trước được câu trả lời. “Chúng sẽ đến. Không phải là chúng sẽ không đến, mà là chúng sẽ đến vào lúc chúng ta ít ngờ tới nhất, hoặc vào lúc chúng cho rằng chúng ta yếu ớt nhất.” Hắn ngừng một lát, hơi thở phả ra thành một làn khói trắng mờ nhạt trong không khí lạnh lẽo. “Hãy nhắc nhở mọi người, đừng lơ là một khắc. Dù chỉ là một tiếng động nhỏ, một bóng cây lay động bất thường, cũng phải báo cáo ngay.” Hắn quay người, đôi mắt giao nhau với Binh trưởng Triệu. Trong ánh mắt Lâm Dịch, không chỉ có sự lo lắng, mà còn có một sự kiên định đến rợn người, như một tảng đá ngàn năm giữa phong ba.

Hắn kiểm tra lại các vị trí phòng thủ lần cuối, từng góc tường, từng ụ đất, từng hàng rào tre gai đều không thoát khỏi tầm mắt hắn. Trong đầu hắn, "Cẩm Nang Kế Sách" của người hiện đại đang vận hành hết công suất. Hắn không chỉ nhìn thấy những gì đang có, mà còn hình dung ra những gì sẽ xảy ra: tên bay, đá bắn, lửa cháy, tiếng la hét. Hắn ra hiệu cho Trần Nhị Cẩu, người đang đứng cạnh, khuôn mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn. “Nhị Cẩu, truyền lệnh xuống cho các đội tuần tra, mỗi canh gác phải tăng cường một người. Ai phát hiện địch đầu tiên, sẽ có thưởng lớn.”

“Dạ, Lâm ca!” Trần Nhị Cẩu đáp nhanh nhảu, giọng hắn vẫn có chút run rẩy vì lạnh và căng thẳng, nhưng sự trung thành thì không thể nghi ngờ. Hắn nhanh chóng chạy xuống, tiếng bước chân vội vã vang vọng trong hành lang tối. Lâm Dịch biết, Trần Nhị Cẩu là một người yếu đuối, dễ sợ hãi, nhưng cũng là người hết lòng vì hắn, vì những người thân thuộc. Sự sợ hãi của Nhị Cẩu l�� một lời nhắc nhở rằng tất cả mọi người ở đây đều là những người bình thường, không phải chiến binh bách chiến bách thắng.

Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, đang kiểm tra lại mũi giáo của mình ở một góc khuất. Khuôn mặt chất phác của hắn đanh lại, vết sẹo nhỏ trên má hắn như một gạch ngang in sâu vào biểu cảm nghiêm nghị. Lý Hổ, vạm vỡ không kém, vết sẹo trên lông mày hắn giật giật, đang mài lại lưỡi dao một cách cẩn trọng. Cả hai người đều là những chiến binh tự nhiên, những người đàn ông của hành động, nhưng trong ánh mắt họ, Lâm Dịch vẫn thấy sự lo lắng. Lo lắng cho trận chiến sắp tới, lo lắng cho những người dân quân tay chân lấm lem bùn đất đang run rẩy siết chặt vũ khí, và có lẽ, lo lắng cho cả hắn.

“Lâm huynh, ta nghĩ chúng sẽ không chờ đến sáng đâu,” Vương Đại Trụ nói, giọng hắn khàn đặc, có vẻ đã nhịn từ lâu. “Bọn chúng thích đánh úp ban đêm, đó là cách của lũ giặc cỏ.”

Lâm Dịch khẽ lắc đầu. “Đây không phải giặc cỏ, Đại Trụ. Đây là quân đội. Chúng có kỷ luật, có mưu đồ. Chúng sẽ tấn công vào thời điểm chúng cho là lợi thế nhất, hoặc vào thời điểm mà chúng tin rằng chúng ta đã kiệt sức.” Hắn thở dài, một làn hơi trắng mờ nhạt lại thoát ra. “Mỗi tấc đất, mỗi viên đá đều phải được sử dụng hiệu quả. Chúng ta không có nhiều thời gian. Kẻ địch sẽ đến nhanh hơn chúng ta nghĩ. Ngay khi bọn chúng nhận ra Thôn Làng Sơn Cước chỉ là mồi nhử, chúng sẽ không chậm trễ mà tiến thẳng đến đây.”

Hắn nhìn về phía Đồn Gác Biên Giới cũ, nơi ánh đuốc leo lét soi rõ những mảng tường đá sứt mẻ và mái ngói xiêu vẹo. Từng là một biểu tượng của sự phòng thủ, giờ đây nó chỉ còn là một đống đổ nát, nhưng trong mắt Lâm Dịch, đó không phải là một tàn tích. Đó là một bức tranh chưa hoàn thiện, một pháo đài tiềm năng, được dựng lên bằng mồ hôi và nước mắt của những người dân thường. Hắn đã hình dung ra cách phục hồi các bức tường, cách bố trí các tháp canh, cách tạo ra các điểm bắn tỉa và các chướng ngại vật ẩn. Hắn đã dùng tất cả tri thức và kinh nghiệm của mình để biến nơi này thành một cái bẫy chết người.

“Cứ yên tâm, Lâm huynh,” Lý Hổ khẽ khàng nói, giọng hắn không còn vẻ ngang tàng thường thấy, mà trầm tĩnh hơn nhiều. “Bọn ta sẽ biến cái đồn gác này thành một cái gai nhọn, khiến bọn chúng phải đổ máu! Bọn ta sẽ cho chúng biết, biên giới này không phải là nơi chúng muốn đến là đến, muốn đi là đi!” Hắn siết chặt lưỡi dao trong tay, ánh mắt bừng lên một tia lửa hận thù. Hắn đã mất đi quá nhiều vì những cuộc tấn công của kẻ thù, và giờ đây, hắn sẽ không lùi bước.

Lâm Dịch mỉm cười nhạt. Hắn biết, lòng trung thành và ý chí chiến đấu của những người này là vô giá. Đó là thứ vũ khí mạnh mẽ nhất mà hắn có được, vượt xa bất kỳ công nghệ hay vũ khí hiện đại nào mà hắn từng biết. Hắn đã thuyết phục được họ tin vào một chiến lược mới mẻ, mạo hiểm, và điều đó không hề dễ dàng. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” hắn thầm nhủ, “nhưng lòng tin và sự đoàn kết còn là động lực mạnh mẽ hơn.” Cảm giác nặng nề đè lên vai hắn, không phải là sức nặng của vũ khí, mà là sức nặng của trách nhiệm, của sinh mạng hàng trăm con người đang đặt niềm tin vào hắn.

Hắn dừng lại trên một gò đất cao, đưa tay lên che mắt, nhìn xa xăm về phía bóng đêm. Gió lạnh bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo mùi ẩm mốc của những tàn tích và sự hoang sơ của vùng biên. Trong đầu hắn, những suy nghĩ về cuộc chiến biên giới quy mô lớn vào năm 1610 cứ lởn vởn. Cuộc chiến này, với Đồn Gác Biên Giới là điểm nóng đầu tiên, chỉ là một bước đệm, một phép thử cho những gì sắp đến. Nếu họ có thể giữ vững nơi đây, nó sẽ trở thành một kinh nghiệm quý báu cho Lâm Dịch trong việc xây dựng căn cứ vững chắc cho mình sau này, một pháo đài đúng nghĩa giữa thời loạn lạc.

Lâm Dịch cảm thấy trọng trách nặng như núi đè lên vai. Hắn không phải một tướng quân dũng mãnh, hay một hiệp khách vô song. Hắn chỉ là một người đàn ông hiện đại bị lạc vào thế giới này, nhưng hắn có một trách nhiệm: bảo vệ những người đã tin tưởng hắn, bảo vệ mái nhà mà họ đã cùng nhau xây dựng. Và để làm được điều đó, hắn phải thông minh hơn, kiên cường hơn bất cứ ai. Hắn phải biến Đồn Gác Biên Giới cũ thành một biểu tượng của sự kháng cự, một bằng chứng cho việc "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," nhưng con người có thể tự tạo ra công bằng bằng chính đôi tay và khối óc của mình. Bóng tối dần bao trùm, nuốt chửng những ngọn núi và con đường mòn. Đồn Gác Biên Giới cũ hiện lên như một bóng ma, âm u và đầy đe dọa. Nhưng Lâm Dịch không hề nao núng. Trong bóng tối ấy, hắn nhìn thấy một cơ hội. Một cơ hội để chứng minh rằng, dù không có sức mạnh tu luyện, dù không có quân đội chính quy, con người vẫn có thể đứng vững trước bão táp của số phận. Hắn sẽ biến nơi đây thành một minh chứng hùng hồn cho "cuộc chiến trí tuệ" mà hắn đã tuyên bố. Trận chiến lớn sắp đến, và họ đã sẵn sàng, dù chỉ với cuốc xẻng và lòng dũng cảm.

***

Rạng sáng, khi màn đêm đen kịt bắt đầu phai nhạt dần ở phía đông, nhường chỗ cho một màu xám xịt u ám, Đồn Gác Biên Giới vẫn chìm trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Tiếng gió rít qua những khe tường đá giờ đây nghe như tiếng thì thầm của tử thần. Dân quân và binh lính, kiệt sức vì thức trắng đêm, vẫn nắm chặt vũ khí, mắt căng thẳng nhìn về phía trước. Mùi mồ hôi, mùi đất ẩm và kim loại đã trở nên nồng nặc hơn, hòa quyện vào thứ không khí đặc quánh của sự chờ đợi. Lâm Dịch đứng trên vọng gác, đôi mắt hắn đã đỏ hoe vì thiếu ngủ, nhưng tinh thần vẫn sắc bén như dao cạo.

Đột nhiên, một tiếng kèn lệnh chói tai vang lên, xé toạc sự tĩnh mịch của màn đêm như một nhát dao sắc lẹm. Tiếng kèn không chỉ là âm thanh, nó còn là một cú đấm thẳng vào lồng ngực, khiến tất cả dân quân giật bắn mình. Hàng ngàn bóng đen, không, hàng ngàn bóng người lấp loáng vũ khí, hiện ra từ bóng tối như một dòng lũ dữ dội. Họ mang theo đuốc sáng rực, biến màn đêm thành một biển lửa nhỏ đang cuồn cuộn tiến về phía đồn gác. Tiếng hò reo xung trận vang trời, hòa lẫn với tiếng bước chân rầm rập của cả một đạo quân, khiến mặt đất rung chuyển dữ dội.

“Đến rồi!” Binh trưởng Triệu gầm lên, giọng hắn khản đặc nhưng đầy uy lực. Yết hầu hắn giật giật, nhưng đôi mắt hắn bừng lên ngọn lửa của một chiến binh dày dạn kinh nghiệm.

Ngay lập tức, một cơn mưa tên lửa và đá tảng trút xuống Đồn Gác Biên Giới. Những mũi tên vút qua không khí với tiếng xé gió ghê rợn, cắm phập vào tường đá, vào mái gỗ, thậm chí là vào những mảnh giáp trụ thô sơ của dân quân. Đá tảng lớn nhỏ nện ầm ầm xuống công sự, làm vỡ vụn những mảnh tường vừa được gia cố, bắn tung bụi đất và mảnh vỡ khắp nơi. Tiếng la hét của kẻ địch, tiếng va chạm của vũ khí, tiếng thở dốc của những người phòng thủ, tất cả hòa lẫn vào một bản giao hưởng chết chóc.

Lâm Dịch, không chút nao núng, hét lớn, giọng hắn vẫn trầm nhưng mang theo uy lực không thể nghi ngờ: “Giữ vững vị trí! Đừng để chúng phá cổng! Cung thủ, bắn! Đội ném đá, chuẩn bị!” Hắn nắm chặt thanh kiếm bên hông, đôi mắt quét qua toàn bộ chiến trường. Trong đầu hắn, từng mảnh thông tin, từng kế hoạch được sắp xếp lại. Đây không phải là một cuộc tấn công ngẫu hứng, mà là một đợt sóng đầu tiên được tính toán kỹ lưỡng.

Dân quân và binh lính, dù ban đầu có chút hoảng loạn trước số lượng áp đảo của kẻ thù, đã nhanh chóng phản ứng theo mệnh lệnh. Tiếng cung bật dây dồn dập, hàng ngàn mũi tên bay vút ra khỏi đồn gác như một đàn châu chấu khổng lồ, gieo rắc cái chết vào hàng ngũ địch. Tiếng đá lăn ầm ầm, những tảng đá lớn nhỏ được đẩy từ trên cao xuống, nghiền nát bất cứ kẻ nào cố gắng tiếp cận chân tường. Tiếng vũ khí va chạm dồn dập, tiếng la hét của những kẻ trúng đạn, tiếng kêu la thảm thiết của những kẻ bị thương, tất cả tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn và tàn khốc. Mùi khói nồng nặc từ những ngọn đuốc, mùi máu tanh đã bắt đầu xộc vào mũi, mùi mồ hôi của hàng trăm con người hòa lẫn vào mùi đất ẩm ướt, khiến không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, dẫn đầu một đội dân quân tại cổng chính. Hắn gầm lên, giọng hắn vang dội như tiếng sấm: “Anh em! Vì gia đình, vì quê hương! Tiến lên! Bọn khốn kiếp này sẽ không bao giờ vượt qua được chúng ta!” Hắn vung cây giáo dài, chặn đứng một tên địch đang cố gắng dùng rìu phá cổng. Lực tay của hắn mạnh đến nỗi tên địch văng ra xa, lăn lóc trên mặt đất.

Lý Hổ, vẻ mặt hung dữ thường ngày giờ đây lại càng thêm đáng sợ, hắn nhảy lên thành tường, không sợ hãi trước những mũi tên bay vút. “Để lão tử tiễn mấy thằng khốn kiếp này xuống địa ngục!” Hắn gầm lên, vung thanh đại đao trong tay, chém bay một tên địch đang cố gắng trèo lên. Máu bắn tung tóe, nhuộm đỏ một mảng tường đá. Hắn chiến đấu như một con mãnh thú, mỗi nhát chém đều mang theo sự căm phẫn và ý chí bảo vệ quê hương.

Binh trưởng Triệu, dưới sự chỉ đạo của Lâm Dịch, nhanh chóng ra lệnh: “Cung thủ tập trung hỏa lực vào cánh phải! Đội phòng thủ cổng, giữ vững! Đừng lùi một bước!” Hắn liên tục di chuyển giữa các vị trí, kiểm tra tình hình, động viên binh lính. Đôi mắt hắn không ngừng quan sát Lâm Dịch, người đang đứng trên cao, chỉ đạo mọi thứ một cách bình tĩnh đến đáng sợ. Hắn thấy được sự khác biệt giữa Lâm Dịch và những chỉ huy khác: Lâm Dịch không chỉ ra lệnh, mà còn phân tích, điều chỉnh, và luôn tìm kiếm điểm yếu của đối phương.

Trần Nhị Cẩu, dù sợ hãi đến tái mét mặt mày, vẫn nhanh nhẹn chạy khắp nơi. Hắn mang những thùng tên, những bao đá đến các vị trí chiến đấu, rồi lại vội vã mang nước uống cho những người lính đã khản cổ vì la hét và chiến đấu. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Hắn lẩm bẩm trong miệng, cố gắng xua đi nỗi sợ hãi đang gặm nhấm mình. Mỗi lần một mũi tên bay sượt qua tai, hắn lại giật mình, nhưng vẫn không dừng lại. Hắn biết, công việc của hắn, dù nhỏ bé, cũng là một phần quan trọng của trận chiến này.

Lâm Dịch chỉ đạo từ tuyến trên, liên tục điều chỉnh đội hình và hỏa lực. Hắn ra lệnh cho đội ném đá tập trung vào những điểm tập trung đông người của địch, nơi chúng đang cố gắng dựng thang. Hắn cũng chỉ đạo các cung thủ bắn vào những kẻ cầm đuốc, cố gắng làm giảm tầm nhìn và sự tự tin của đối phương. Ánh mắt hắn sắc bén, nhìn rõ từng động thái của địch, từng điểm yếu trong đội hình của chúng. Hắn thầm nghĩ: “Chiến tranh không chỉ là sức mạnh cơ bắp, mà còn là cuộc đấu trí. Chúng có quân số, nhưng ta có địa lợi và mưu lược.” Hắn đang tận dụng mọi thứ mình có, từ địa hình, thời tiết, đến tâm lý của quân địch và sự dũng cảm của những người dân quân.

***

Mưa lớn như trút nước. Từng hạt mưa nặng trịch táp vào mặt, rát buốt, hòa lẫn với mồ hôi và máu, làm nhòe đi tầm nhìn. Gió rít từng cơn, lạnh buốt thấu xương, đẩy những làn khói đen kịt từ các đám cháy nhỏ trên chiến trường, mang theo mùi khói nồng nặc, mùi máu tanh và mùi thuốc súng thô sơ. Đã gần bình minh, nhưng bầu trời vẫn tối đen như mực, chỉ có ánh chớp lóe lên từ những đám cháy, soi rọi cảnh tượng hỗn loạn và tàn khốc của chiến trường. Tiếng gầm thét, tiếng vũ khí va chạm dữ dội, tiếng kêu la thảm thiết của người bị thương, tiếng lách tách của lửa cháy, tất cả hòa lẫn vào tiếng mưa rơi xối xả, tạo nên một bản nhạc kinh hoàng của địa ngục trần gian.

Quân ��ịch đông đảo như nước lũ, chúng đã vượt qua một số phòng tuyến phụ, gây ra những tổn thất nặng nề cho dân quân. Hàng rào tre gai bị phá nát, hố chông ngổn ngang xác người. Những ụ đất phòng ngự cho cung thủ giờ đây chỉ còn là đống bùn đất lầy lội. Tiếng la hét, tiếng vũ khí va chạm vang vọng khắp nơi, gần như át đi cả tiếng mưa. Lâm Dịch, với khuôn mặt lấm lem bùn đất và máu, trực tiếp chiến đấu ở tuyến đầu, cùng Binh trưởng Triệu, Vương Đại Trụ và Lý Hổ. Hắn không còn đứng trên vọng gác nữa, mà đã hòa mình vào dòng người đang vật lộn sinh tử. Áo hắn rách tả tơi, tóc đen bù xù bết vào mặt, đôi mắt sâu thẳm giờ đây bừng lên ngọn lửa kiên cường.

“Giữ vững! Hỏa khí dự phòng! Đừng để chúng đột phá!” Lâm Dịch khản tiếng hét lên, giọng hắn gần như bị át đi bởi tiếng ồn ào xung quanh. Hắn vung thanh kiếm lên, chặn đứng một tên địch đang lao tới. Lực tay hắn không mạnh, nhưng hắn dùng kỹ thuật, dùng sự nhanh nhẹn để né tránh và phản công. Hắn không phải là một chiến binh bẩm sinh, nhưng hắn là một ngư���i sống sót bẩm sinh. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," câu nói đó vang vọng trong đầu hắn, tiếp thêm sức mạnh cho từng nhát kiếm, từng cú đấm.

Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ của hắn như một bức tường thành, che chắn cho Lâm Dịch. “Lâm công tử, cẩn thận!” Hắn gầm lên, vung cây giáo dài quét ngang, hất tung ba tên địch đang cố gắng vây Lâm Dịch. Mồ hôi và mưa hòa lẫn chảy dài trên khuôn mặt hắn, nhưng đôi mắt hắn vẫn kiên định, không hề nao núng. Hắn biết, Lâm Dịch là bộ não của họ, là người duy nhất có thể dẫn dắt họ vượt qua cơn bão này.

Lý Hổ, thân thể vạm vỡ nhuộm đầy máu địch, vẫn chiến đấu như điên. “Lão tử chưa chết, chúng mày đừng hòng qua!” Hắn gầm lên, chém ngã thêm một tên địch. Lưỡi đại đao của hắn đã cùn đi, nhưng mỗi nhát chém vẫn mang theo sức mạnh khủng khiếp. Hắn đã quên đi nỗi sợ hãi, chỉ còn lại sự tức giận và ý chí chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Vết sẹo trên lông mày hắn giật giật liên hồi, như một biểu tượng của sự kiên cường không chịu khuất phục.

Binh trưởng Triệu, khuôn mặt sạm nắng giờ đây đã trắng bệch vì kiệt sức, thở dốc. “Chúng quá đông… nhưng chúng ta không thể bỏ cuộc!” Hắn gầm lên, vung thanh kiếm lên, dẫn đội lính tinh nhuệ của mình tạo thành một bức tường thép, cố gắng chặn đứng dòng địch đang tràn vào như sóng dữ. Hắn đã chứng kiến nhiều trận chiến, nhưng chưa bao giờ thấy một cuộc chiến nào mà những người dân quân lại chiến đấu kiên cường đến vậy, dưới sự chỉ huy của một thiếu niên gầy gò. Hắn nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ và một chút e ngại. Người thiếu niên này không chỉ là một nhà chiến lược, mà còn là một chiến binh không hề kém cạnh.

Lâm Dịch sử dụng chiến thuật nghi binh, ra lệnh cho một nhóm nhỏ dân quân giả vờ rút lui ở một bên, thu hút sự chú ý của địch, rồi bất ngờ tập trung hỏa lực vào điểm yếu khác của chúng. Hắn tự tay bắn cung, những mũi tên của hắn tuy không có sức mạnh kinh người, nhưng đều được bắn ra một cách chính xác, tìm đến những vị trí trọng yếu của quân địch. Hắn cũng quăng những quả bom khói thô sơ mà hắn đã chỉ đạo dân quân chế tạo, tạo ra những màn khói dày đặc, làm chậm bước tiến của chúng và gây hoảng loạn trong hàng ngũ địch. Mùi thuốc súng thô sơ cay nồng xộc vào mũi, khiến hắn ho sặc sụa, nhưng hắn không ngừng lại.

Dân quân chiến đấu đến kiệt sức, nhiều người bị thương nặng, máu loang lổ trên đất đá, hòa vào dòng nước mưa đỏ ngầu. Nhưng không ai lùi bước. Họ cắn răng chịu đựng, siết chặt vũ khí, chiến đấu vì gia đình, vì quê hương, vì những người đã tin tưởng vào Lâm Dịch. Tiếng thở dốc nặng nề, tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực, tiếng rên rỉ đau đớn, tất cả đều bị át đi bởi tiếng xung trận không ngừng nghỉ. Lâm Dịch cảm thấy nỗi sợ hãi len lỏi trong từng thớ thịt, chứng kiến sự tàn khốc của chiến tranh, gánh nặng của trách nhiệm sinh tử đè nặng lên vai. Hắn đấu tranh giữa bản năng sinh tồn mách bảo hắn rút lui, và ý chí bảo vệ cộng đồng đang thôi thúc hắn chiến đấu đến cùng.

Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Quân địch vẫn còn rất đông, và đây chỉ là một đợt tấn công dò xét. Sự tàn khốc và quy mô của chiến tranh biên giới chỉ mới bắt đầu, và những trận chiến phía trước sẽ còn khủng khiếp hơn nhiều. Nhưng ít nhất, Đồn Gác Biên Giới đã đứng vững. Nó đã giữ được một khoảng thời gian, chứng tỏ hiệu quả của các biện pháp phòng thủ ban đầu của hắn, và quan trọng hơn, đã chứng minh được lòng dũng cảm và sự kiên cường của những người dân quân. Những mất mát và hy sinh là không thể tránh khỏi, điều này sẽ tôi luyện tinh thần và quyết tâm của Lâm Dịch, biến hắn từ một người đàn ông hiện đại lạc lối thành một nhà lãnh đạo thực thụ trong thời loạn lạc.

Mưa vẫn cứ rơi như trút, gột rửa đi máu và bụi bẩn, nhưng không thể gột rửa đi nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng đang bao trùm. Tuy nhiên, giữa khung cảnh hỗn loạn ấy, ánh mắt Lâm Dịch vẫn kiên định. Hắn nhìn thấy một tia hy vọng mỏng manh. Hắn biết, "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," nhưng chính con người có thể tự tạo ra công bằng bằng chính đôi tay và khối óc của mình. Trận chiến này, dù khốc liệt, dù đầy mất mát, cũng là một bài học đầu tiên, một phép thử cho những gì sắp đến. Đồn Gác Biên Giới, dù đang rung chuyển dữ dội, vẫn chưa sụp đổ. Và chừng nào nó còn đứng vững, chừng đó, Lâm Dịch và những người của hắn vẫn còn hy vọng. Ánh sáng bình minh, dù bị mây đen che khuất, vẫn đang dần hé lộ ở phía chân trời, báo hiệu một ngày mới, một trận chiến mới, và một cơ hội mới để tiếp tục sinh tồn.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free