Lạc thế chi nhân - Chương 516: Dự Đoán Cuộc Tấn Công: Quyết Sách Nơi Đồn Gác
Ánh nến leo lét trong căn phòng làm việc tạm bợ, chập chờn nhảy múa trên tấm bản đồ thô sơ trải rộng trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Ngoài kia, sương sớm vẫn còn giăng mắc trên những ngọn cây, nhuộm một màu trắng đục lên không gian Thôn Làng Sơn Cước. Tiếng gà gáy đã râm ran từ lâu, lẫn vào tiếng trẻ con í ới gọi nhau từ xa, và đâu đó là tiếng lợn ủn ỉn hay tiếng bò uể oải trở mình. Một buổi sáng bình yên đến lạ, nhưng không khí trong căn phòng nhỏ này lại đặc quánh sự căng thẳng.
Lâm Dịch đưa ngón tay miết nhẹ trên tấm bản đồ, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi sau một đêm không ngủ, nhưng cũng sắc bén hơn bao giờ hết. Vài nếp nhăn đã hằn sâu trên trán hắn, rõ ràng dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn nến. Xung quanh hắn, Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu và Lão Hồ đều ngồi thẳng lưng, vẻ mặt nặng trĩu. Sự lo lắng hiện rõ trong từng ánh mắt, nhưng sâu thẳm bên trong, họ vẫn giữ một niềm tin tuyệt đối vào người thanh niên trước mặt.
“Nếu lời khai của tên Tiểu đội trưởng là thật,” Lâm Dịch cất tiếng, giọng hắn khàn đặc, trầm tĩnh nhưng đầy uy lực, “và ý đồ của ‘Tướng quân Hắc Mã’ là tiến sâu vào nội địa, thì đây… đây mới là mục tiêu thực sự của chúng.” Ngón tay hắn dừng lại trên một điểm, hơi chếch về phía đông bắc so với Thôn Làng Sơn Cước, nơi được đánh dấu bằng một vòng tròn nhỏ và vài nét gạch đứt đoạn.
Lão Hồ, với tấm lưng còng và mái tóc bạc phơ, nheo đôi mắt tinh anh nhìn kỹ. “Đồn Gác Biên Giới cũ,” ông lẩm bẩm, “nó đã bị bỏ hoang từ lâu, hoang phế chẳng khác gì một đống đổ nát. Nhưng vị trí của nó lại là yết hầu của con đường này, con đường duy nhất đủ rộng để một đội quân lớn có thể hành quân thuận lợi.”
Lâm Dịch gật đầu, khuôn mặt hắn vẫn không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng trong đầu hắn, hàng vạn suy nghĩ đang chạy đua. Hắn nhớ lại lời khai của tên tiểu đội trưởng: quân địch sẽ “dọn dẹp các chướng ngại vật biên giới trước” v�� “Đường Mòn Cổ chỉ là một trong nhiều hướng đánh nghi binh”. Một đội quân quy mô ngàn người, với mục tiêu rõ ràng là Thành Thiên Phong, sẽ không bao giờ lãng phí thời gian và sức lực vào một làng nhỏ hẻo lánh như Sơn Cước ngay từ đầu. Làng chỉ là một điểm nhỏ, dễ dàng bị bỏ qua hoặc san phẳng sau này. “Chướng ngại vật” mà bọn chúng nhắc đến, hẳn phải là một thứ có khả năng gây cản trở lớn, một nơi có thể trở thành cứ điểm phòng thủ, buộc chúng phải tốn công chiếm lấy hoặc绕 đường. Mà Đồn Gác Biên Giới cũ, dù hoang phế, lại chính là một vị trí như vậy. Nó nằm ngay trên con đường chính, một nút thắt cổ chai chiến lược.
“Vậy là chúng sẽ không đánh làng chúng ta trước sao, Lâm huynh?” Vương Đại Trụ hỏi, giọng hắn vang lên đầy vẻ ngạc nhiên và nhẹ nhõm lẫn lộn. Hắn đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt với một trận chiến sống còn ngay trước cổng làng.
Lý Hổ gầm gừ, đôi mắt hung dữ nheo lại. “Bọn chúng muốn dọn dẹp chướng ngại vật lớn trước, rồi mới xé toạc phòng tuyến nhỏ. Thông minh đấy!” Hắn đấm nhẹ vào lòng bàn tay, dường như đã hiểu ra ý đồ của địch. “Đường Mòn Cổ chỉ là để chúng thăm dò, để chúng ta nghĩ rằng đó là hướng tấn công chính, rồi chúng sẽ dồn lực vào Đồn Gác.”
Lâm Dịch thở ra một hơi dài. “Đúng vậy. Chúng ta đã mắc một sai lầm khi nghĩ rằng Thôn Làng Sơn Cước là mục tiêu chính của cuộc tấn công đầu tiên. Đối với một đội quân có tổ chức và mục tiêu rõ ràng như ‘Tướng quân Hắc Mã’ hướng về Thành Thiên Phong, việc chiếm đóng một cứ điểm chiến lược như Đồn Gác Biên Giới cũ là điều tối quan trọng. Nó sẽ là bàn đạp để chúng tiến sâu vào nội địa mà không bị uy hiếp sườn. Nếu chúng ta cố thủ ở đây, chúng sẽ đơn giản là bỏ qua chúng ta, hoặc để lại một lực lượng nhỏ phong tỏa, rồi tiếp tục tiến quân. Khi đó, chúng ta sẽ bị cắt đứt, và Thành Thiên Phong sẽ gặp nguy hiểm thực sự.”
Hắn nhìn từng người, ánh mắt kiên định. “Đây là một cuộc chiến của trí tuệ, không chỉ là sức mạnh. Chúng ta không thể để chúng dễ dàng đạt được mục tiêu. Chúng ta phải biến cái ‘chướng ngại vật’ mà chúng muốn dọn dẹp, thành một cái gai nhọn, một bức tường thép mà chúng phải đổ máu rất nhiều mới có thể vượt qua.”
Trong lòng Lâm Dịch, một cảm giác nặng nề đè nén. Hắn là người duy nhất ở đây có đủ kiến thức về chiến lược quân sự hiện đại, đủ khả năng nhìn nhận một trận địa từ góc độ vĩ mô. Trách nhiệm đặt lên vai hắn là không hề nhỏ. Hắn không có 'bàn tay vàng' nào, chỉ có tri thức và khả năng suy luận. Nhưng tri thức, trong hoàn cảnh này, lại là vũ khí mạnh nhất của hắn. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” hắn thầm nhủ, “nhưng ta có thể tạo ra sự công bằng cho những người tin tưởng ta, những người đã đặt sinh mệnh của mình vào tay ta.” Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải bảo vệ những con người chất phác này, những người đã cùng hắn vượt qua đói nghèo, áp bức, và giờ đây là chiến tranh.
Lão Hồ ho khan một tiếng. “Lâm công tử nhìn xa trông rộng. Đồn Gác Biên Giới cũ tuy đổ nát, nhưng địa thế hiểm yếu, lưng tựa núi, mặt hướng ra con đường độc đạo. Nếu được củng cố kỹ lưỡng, nó quả là một pháo đài tự nhiên.” Ông liếc nhìn Vương Đại Trụ và Lý Hổ, đôi mắt đầy vẻ tin tưởng. “Dân quân của chúng ta, tuy không phải chính quy, nhưng lòng trung kiên và ý chí thì không thua kém bất kỳ đội quân nào.”
Lâm Dịch gật đầu. “Đúng vậy. Chúng ta có yếu tố địa lợi, và chúng ta có lòng người. Đó là thứ mà kẻ địch, dù đông đảo đến mấy, cũng không thể dễ dàng đánh bại.” Hắn vạch ra những đường nét mới trên tấm bản đồ thô sơ, chỉ vào các điểm xung quanh Đồn Gác Biên Giới cũ. “Đầu tiên, Vương Đại Trụ, Lý Hổ, các anh hãy chuẩn bị ngay lập tức. Chúng ta sẽ dồn phần lớn lực lượng dân quân và tất cả các nguồn lực phòng thủ đã chuẩn bị cho làng, chuyển đến Đồn Gác Biên Giới cũ. Củng cố nó, biến nó thành một pháo đài thực sự. Mọi thứ chúng ta có – bẫy rập, công sự, vũ khí thô sơ – sẽ được dồn về đó.”
Hắn nhìn Trần Nhị Cẩu. “Trần Nhị Cẩu, ngươi sẽ phụ trách trinh sát và truyền tin giữa làng và đ���n gác. Đồng thời, ngươi sẽ giữ lại một lực lượng nhỏ ở đây, tiếp tục duy trì các bẫy rập và các hoạt động nghi binh, để đánh lừa kẻ địch rằng chúng ta vẫn cố thủ ở Thôn Làng Sơn Cước. Đây là một cuộc chiến của trí tuệ, không chỉ là sức mạnh!”
Lâm Dịch ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt từng người. “Đây sẽ là một cuộc chiến dài và khó khăn. Chúng ta không có quân đội chính quy, không có vũ khí tối tân. Nhưng chúng ta có tri thức, có tinh thần đoàn kết, và có ý chí bảo vệ mái nhà của mình. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, chúng ta phải chiến đấu.”
Ánh nắng ban mai đã bắt đầu rua qua khe cửa, chiếu vào căn phòng, xua đi phần nào bóng tối và sự nặng nề. Ba người lính gật đầu nghiêm túc. Nỗi lo lắng vẫn còn đó, nhưng trong ánh mắt của họ, một ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Họ đã chứng kiến Lâm Dịch làm được những điều không tưởng, và họ tin rằng, với hắn, họ sẽ có cơ hội.
***
Mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng vàng nhạt khắp không gian Thôn Làng Sơn Cước. Gió nhẹ lay động những tán cây, mang theo mùi đất ẩm và khói bếp từ những ngôi nhà gần đó. Tuy nhiên, không khí trên sân lớn trung tâm làng lại nặng nề và tĩnh lặng đến lạ. Hàng trăm gương mặt dân quân, từ những người đàn ông trung niên với vóc dáng vạm vỡ đến những thiếu niên mới lớn còn mang nét ngây ngô, tất cả đều tập trung về phía bục gỗ cao. Họ đứng thành hàng lối ngay ngắn, ánh mắt kiên định đổ dồn về Lâm Dịch.
Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu đứng ngay phía dưới bục, với vẻ mặt nghiêm trang, sẵn sàng tiếp nhận mệnh lệnh. Lão Hồ, như thường lệ, đứng lẫn trong đám đông, đôi mắt tinh anh dõi theo Lâm Dịch với vẻ tin tưởng sâu sắc. Cả làng, từ người già đến trẻ nhỏ, đều cảm nhận được sự khác biệt trong không khí hôm nay. Họ biết một quyết định quan trọng sắp được đưa ra, một quyết định có thể thay đổi vận mệnh của tất cả.
Lâm Dịch đứng trên bục gỗ, thân hình hắn vẫn gầy gò, hơi xanh xao, nhưng khí chất toát ra lại khiến mọi người phải nín thở. Đ��i mắt hắn quét qua từng gương mặt, từ những người đã cùng hắn khai hoang, dựng nhà, đến những người mới gia nhập dân quân. Hắn thấy được sự lo lắng, sự sợ hãi, nhưng quan trọng hơn, hắn thấy được sự tin tưởng và ý chí kiên cường trong họ. Hắn hít một hơi thật sâu, tiếng gió khẽ rít qua tai, mang theo mùi mồ hôi và bụi đất.
“Hỡi những người anh em của Thôn Làng Sơn Cước!” Giọng Lâm Dịch vang lên, không quá lớn nhưng rõ ràng và dứt khoát, xuyên thấu vào từng trái tim. “Chúng ta đã chiến thắng một trận. Chúng ta đã cho lũ đạo tặc thấy rằng, đất đai này, người dân này, không dễ dàng bị chà đạp. Nhưng đó chỉ là một chiến thắng nhỏ, một khởi đầu. Kẻ địch chúng ta đang đối mặt không phải là lũ đạo tặc ô hợp, mà là một đội quân có tổ chức, có mục tiêu rõ ràng.”
Một làn sóng xì xào nhỏ lan qua đám đông, nhưng nhanh chóng bị ánh mắt của Lâm Dịch dập tắt. Hắn tiếp tục, từng lời như khắc vào tâm trí mọi người. “Chúng ta đã có thông tin chính xác. Kẻ địch sẽ không tấn công làng chúng ta trực diện trước tiên. Mục tiêu thực sự của chúng là Đồn Gác Biên Giới cũ! Chúng sẽ tìm cách chiếm lấy nó để mở đường tiến sâu hơn vào nội địa, hướng về Thành Thiên Phong!”
Sự ngỡ ngàng hiện rõ trên nhiều khuôn mặt. Họ đã chuẩn bị tinh thần để bảo vệ làng, để dựng rào, đào hào xung quanh những ngôi nhà thân yêu của mình. Giờ đây, mục tiêu lại thay đổi hoàn toàn.
Lâm Dịch giơ tay, ra hiệu cho mọi người giữ yên lặng. “Việc này nghe có vẻ khó tin, nhưng đây là sự thật. Một đội quân lớn sẽ không lãng phí sức lực vào một làng nhỏ khi có một mục tiêu chiến lược quan trọng hơn nằm ngay trên con đường chính của chúng. Chúng xem chúng ta, những ngôi làng nhỏ ở biên giới, là ‘chướng ngại vật’ cần được ‘dọn dẹp’. Nhưng chúng ta sẽ không để chúng dễ dàng làm điều đó!”
Hắn chỉ tay về phía đông bắc, nơi Đồn Gác Biên Giới cũ ẩn hiện sau những rặng núi. “Vương Đại Trụ, Lý Hổ! Các anh sẽ dẫn phần lớn dân quân, ngay lập tức, đến Đồn Gác Biên Giới cũ! Củng cố nó, biến nó thành một pháo đài không thể xuyên thủng! Mọi thứ chúng ta có – bẫy rập, công sự, vũ khí thô sơ – tất cả sẽ được dồn về đó. Chúng ta sẽ biến cái đống đổ nát đó thành một bức tường thép, một cái gai nhọn khiến kẻ địch phải đổ máu!”
Vương Đại Trụ và Lý Hổ, khuôn mặt nghiêm nghị, không chút do dự, đồng loạt bước lên một bước, cúi đầu nhận lệnh. Mặc dù trong lòng vẫn còn những băn khoăn về việc bỏ trống làng, nhưng niềm tin vào Lâm Dịch đã ăn sâu vào họ.
“Vậy còn làng thì sao, Lâm huynh?” Trần Nhị Cẩu hỏi, giọng hắn vang lên đầy lo lắng, đại diện cho nỗi băn khoăn của biết bao dân làng. “Chúng ta sẽ bỏ trống làng sao?”
Lâm Dịch nhìn Trần Nhị Cẩu, ánh mắt hắn dịu đi một chút, nhưng vẫn giữ sự kiên quyết. “Không! Làng sẽ không bị bỏ trống. Làng sẽ là mồi nhử. Chúng ta sẽ giữ lại một lực lượng nhỏ, tiếp tục duy trì các bẫy rập và các hoạt động nghi binh, để đánh lừa kẻ địch rằng chúng ta vẫn cố thủ ở đây. Trần Nhị Cẩu, ngươi sẽ phụ trách trinh sát và truyền tin giữa làng và đồn gác. Đây là một nhiệm vụ vô cùng quan trọng, đòi hỏi sự nhanh nhẹn và khôn khéo. Ngươi sẽ là tai mắt của chúng ta, là sợi dây liên lạc giữ cho toàn bộ kế hoạch được vận hành trơn tru. Ta tin tưởng ngươi, Nhị Cẩu.”
Trần Nhị Cẩu, nghe thấy Lâm Dịch tin tưởng mình, đôi mắt hắn sáng lên. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Hắn dứt khoát đáp lời, một ngọn lửa nhiệt huyết bùng cháy trong lòng.
Lâm Dịch quay lại nhìn toàn bộ dân quân. “Đây là một cuộc chiến của trí tuệ, không chỉ là sức mạnh! Chúng ta không thể đối đầu trực diện với số lượng áp đảo của kẻ địch. Chúng ta phải dùng mưu lược, dùng địa thế, dùng sự đoàn kết để chiến thắng. Ta biết, đây là một quyết định khó khăn, một sự thay đổi lớn. Nhưng ta thề với các người, đây là con đường duy nhất để chúng ta sinh tồn, để bảo vệ những gì chúng ta trân quý.”
Hắn nói thêm, giọng vang vọng khắp sân. “Sự an nguy của Thôn Làng Sơn Cước, của những người thân yêu của chúng ta, giờ đây không chỉ nằm ở nơi đây, mà còn nằm ở Đồn Gác Biên Giới cũ. Chúng ta phải biến nó thành một bức tường bất khả xâm phạm. Mỗi người, mỗi cuốc xẻng, mỗi viên đá, đều có ý nghĩa. Hãy tin ta, hãy cùng ta làm nên điều không tưởng!”
Tiếng hô vang “Xin tuân lệnh Lâm huynh!” và “Chúng ta sẽ chiến đấu!” râm ran khắp sân. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng đã nhường chỗ cho sự quyết tâm sắt đá. Họ không có nhiều lựa chọn, nhưng họ có một thủ lĩnh. Một thủ lĩnh không hứa hẹn điều viển vông, mà chỉ nói về sự sinh tồn, về những giải pháp thực tế nhất. Họ đã thấy Lâm Dịch làm được những điều phi thường bằng trí tuệ của hắn. Và họ tin, hắn sẽ làm được lần nữa.
Các chỉ huy dân quân nhanh chóng quay đi, bắt đầu tập hợp lực lượng. Tiếng gọi nhau, tiếng bước chân dồn dập vang lên, xen lẫn tiếng động của việc chuẩn bị vật liệu. Làng Sơn Cước, từ một nơi bình yên, giờ đây bỗng chốc trở thành một đại công trường hối hả, chuẩn bị cho một trận chiến sinh tử.
***
Mặt trời đã ngả về tây, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, nhưng thay vì mang theo vẻ đẹp c��a hoàng hôn, những đám mây đen kịt từ phía xa đang kéo đến, khiến bầu trời dần âm u, báo hiệu một đêm không yên ả. Con đường mòn dẫn đến Đồn Gác Biên Giới cũ, vốn tĩnh lặng và hoang vắng, giờ đây lại nhộn nhịp một cách bất thường.
Dân quân, dưới sự chỉ huy của Vương Đại Trụ và Lý Hổ, đang khẩn trương di chuyển, từng tốp người nối đuôi nhau. Họ mang theo cuốc xẻng, rìu, những bao tải đất, đá, gỗ, và cả những bó tre gai nhọn hoắt. Tiếng bước chân thình thịch, tiếng cuốc xẻng va vào nhau loảng xoảng, tiếng xe thồ kẽo kẹt dưới sức nặng của vật liệu, tất cả tạo nên một bản giao hưởng gấp gáp, đầy vẻ lo âu nhưng cũng không kém phần quyết tâm. Mùi đất ẩm quyện với mùi mồ hôi mặn chát của những người đang lao động cật lực, tạo nên một thứ không khí đặc trưng của sự chuẩn bị cho chiến tranh.
Lâm Dịch đi giữa đội quân, không hề tỏ ra mệt mỏi hay chùn bước. Hắn không vác vác nặng nề như những người khác, nhưng ánh mắt hắn sắc bén quan sát từng động thái, đảm bảo mọi việc diễn ra suôn sẻ và đúng kế hoạch. Trong đầu hắn, "Cẩm Nang Kế Sách" của người hiện đại đang vận hành hết công suất. Hắn không chỉ nhìn thấy những người lính đang di chuyển, mà còn hình dung ra từng lớp phòng thủ sẽ được dựng lên: hào sâu chống bộ binh, hố chông ẩn mình dưới lá khô, hàng rào tre gai kiên cố ngăn ngựa chiến, ụ đất phòng ngự cho cung thủ. Từng chi tiết nhỏ đều được hắn tính toán tỉ mỉ, dựa trên kiến thức về địa hình, khí hậu và cả tâm lý địch.
“Lâm huynh, chúng ta sẽ cố gắng hoàn thành trước khi trời tối hoàn toàn,” Vương Đại Trụ nói, giọng hắn hằn học vì mệt mỏi nhưng tràn đầy quyết tâm. Hắn đang vác một khúc gỗ lớn, vai áo ướt đẫm mồ hôi.
Lâm Dịch gật đầu. “Mỗi tấc đất, mỗi viên đá đều phải được sử dụng hiệu quả, Đại Trụ. Chúng ta không có nhiều thời gian. Kẻ địch sẽ đến nhanh hơn chúng ta nghĩ. Ngay khi bọn chúng nhận ra Thôn Làng Sơn Cước chỉ là mồi nhử, chúng sẽ không chậm trễ mà tiến thẳng đến đây.”
Hắn nhìn về phía Đồn Gác Biên Giới cũ, đang hiện ra mờ ảo trong ánh chiều tà. Từng là một biểu tượng của sự phòng thủ, giờ đây nó chỉ còn là một đống đổ nát với những bức tường đá sứt mẻ và mái ngói xiêu vẹo. Nhưng trong mắt Lâm Dịch, đó không phải là một tàn tích, mà là một bức tranh chưa hoàn thiện, một pháo đài tiềm năng. Hắn hình dung ra cách phục hồi các bức tường, cách bố trí các tháp canh, cách tạo ra các điểm bắn tỉa và các chướng ngại vật ẩn.
“Cứ yên tâm, Lâm huynh,” Lý Hổ thở hổn hển khi vác một khúc gỗ lớn không kém Vương Đại Trụ. Vết sẹo trên lông mày hắn giật giật theo từng nhịp thở dốc. “Bọn ta sẽ biến cái đồn gác này thành một cái gai nhọn, khiến bọn chúng phải đổ máu! Bọn ta sẽ cho chúng biết, biên giới này không phải là nơi chúng muốn đến là đến, muốn đi là đi!”
Lâm Dịch mỉm cười nhạt. Hắn biết, lòng trung thành và ý chí chiến đấu của những người này là vô giá. Đó là thứ vũ khí mạnh mẽ nhất mà hắn có được, vượt xa bất kỳ công nghệ hay vũ khí hiện đại nào mà hắn từng biết. Hắn đã thuyết phục được họ tin vào một chiến lư��c mới mẻ, mạo hiểm, và điều đó không hề dễ dàng. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” hắn thầm nhủ, “nhưng lòng tin và sự đoàn kết còn là động lực mạnh mẽ hơn.”
Hắn dừng lại trên một gò đất cao, đưa tay lên che mắt, nhìn xa xăm về phía Đồn Gác Biên Giới. Gió lạnh bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo mùi ẩm mốc của những tàn tích và sự hoang sơ của vùng biên. Trong đầu hắn, những suy nghĩ về cuộc chiến biên giới quy mô lớn vào năm 1610 cứ lởn vởn. Cuộc chiến này, với Đồn Gác Biên Giới là điểm nóng đầu tiên, chỉ là một bước đệm, một phép thử cho những gì sắp đến. Nếu họ có thể giữ vững nơi đây, nó sẽ trở thành một kinh nghiệm quý báu cho Lâm Dịch trong việc xây dựng căn cứ vững chắc cho mình sau này, một pháo đài đúng nghĩa giữa thời loạn lạc.
Lâm Dịch cảm thấy trọng trách nặng như núi đè lên vai. Hắn không phải một tướng quân dũng mãnh, hay một hiệp khách vô song. Hắn chỉ là một người đàn ông hiện đại bị lạc vào thế giới này, nhưng hắn có một trách nhiệm: bảo vệ những người đã tin tưởng h��n, bảo vệ mái nhà mà họ đã cùng nhau xây dựng. Và để làm được điều đó, hắn phải thông minh hơn, kiên cường hơn bất cứ ai. Hắn phải biến Đồn Gác Biên Giới cũ thành một biểu tượng của sự kháng cự, một bằng chứng cho việc "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," nhưng con người có thể tự tạo ra công bằng bằng chính đôi tay và khối óc của mình.
Bóng tối dần bao trùm, nuốt chửng những ngọn núi và con đường mòn. Đồn Gác Biên Giới cũ hiện lên như một bóng ma, âm u và đầy đe dọa. Nhưng Lâm Dịch không hề nao núng. Trong bóng tối ấy, hắn nhìn thấy một cơ hội. Một cơ hội để chứng minh rằng, dù không có sức mạnh tu luyện, dù không có quân đội chính quy, con người vẫn có thể đứng vững trước bão táp của số phận. Hắn sẽ biến nơi đây thành một minh chứng hùng hồn cho "cuộc chiến trí tuệ" mà hắn đã tuyên bố. Trận chiến lớn sắp đến, và họ đã sẵn sàng, dù chỉ với cuốc xẻng và lòng dũng cảm.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.