Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 515: Thông Tin Từ Bóng Tối: Kế Hoạch Của Kẻ Xâm Lược

Màn đêm buông xuống Thôn Làng Sơn Cước tựa một tấm chăn dày, phủ kín mọi âm thanh ồn ã của ban ngày, chỉ còn lại tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió lùa qua những vách gỗ, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của núi rừng. Trong túp lều tạm bợ, được dùng làm nơi hội họp khẩn cấp kiêm sở chỉ huy dã chiến của Lâm Dịch, ánh đèn dầu leo lét như hơi thở yếu ớt của một sinh linh, chập chờn chiếu rọi lên những gương mặt đang căng thẳng. Không khí đặc quánh sự nặng nề, không phải vì cái lạnh hay bóng tối, mà vì gánh nặng của những quyết định sắp sửa được đưa ra, và hậu quả của chúng.

Lâm Dịch ngồi trên một chiếc ghế gỗ thô sơ, tấm bản đồ thô sơ vẽ tay trải trên mặt bàn gỗ đã cũ, nhưng ánh mắt hắn không đặt vào tấm bản đồ. Hắn nhìn thẳng vào hai tù binh đang bị trói gô ở một góc lều, thân thể chúng bám đầy bùn đất và máu khô, ánh mắt lộ rõ sự hoảng loạn và kiệt sức. Một kẻ là Tiểu đội trưởng, vẻ mặt tuy tái mét nhưng vẫn còn giữ chút kiên cường cố hữu của kẻ cầm quân, dù chỉ là một toán nhỏ. Kẻ còn lại là một lính thường, gương mặt non choẹt, gần như tan chảy trong nỗi sợ hãi, cơ thể run rẩy không ngừng. Ngoại hình của chúng, tuy bị thương và tiều tụy, nhưng vẫn toát lên vẻ kỷ luật nhất định, không giống với bọn đạo tặc ô hợp mà dân làng vẫn thường đối phó. Điều đó càng khiến Lâm Dịch chắc chắn về nhận định của mình: đây không phải là một nhóm cướp bóc đơn thuần, mà là tiền quân của một thế lực lớn hơn nhiều.

Vương Đại Trụ đứng sừng sững phía sau Lâm Dịch, thân hình vạm vỡ như một bức tường. Nét chất phác thường ngày trên khuôn mặt hắn đã nhường chỗ cho sự nghiêm nghị. Hắn nhìn chằm chằm vào hai kẻ tù binh, bàn tay siết chặt chuôi đao bên hông, sẵn sàng hành động theo bất kỳ hiệu lệnh nào. Dù trong lòng hắn vẫn có chút khó chịu trước sự tàn khốc của việc tra hỏi, một cảm giác xa lạ đối với bản tính lương thiện của người nông dân, nhưng sự trung thành với Lâm Dịch và ý chí bảo vệ thôn làng đã lấn át tất cả. Lý Hổ, đứng đối diện Vương Đại Trụ, vẻ mặt dữ tợn hơn, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng. Vết sẹo nhỏ trên lông mày hắn càng làm tăng thêm vẻ đáng sợ. Hắn không nói gì, chỉ đứng đó, như một cái bóng chết chóc, nhưng sự hiện diện của hắn đủ khiến không khí trong lều càng thêm áp lực.

Trần Nhị Cẩu, vóc dáng nhỏ bé hơn, đứng sau Lý Hổ một chút, đôi mắt nhanh nhẹn đảo quanh, đầy vẻ cảnh giác. Hắn có chút tò mò về những gì sắp diễn ra, nhưng đồng thời cũng không giấu được vẻ sợ hãi. Hắn chưa từng chứng kiến một cuộc thẩm vấn thực sự, và trong hình dung của hắn, nó chắc chắn không phải là một điều dễ chịu. Tuy nhiên, niềm tin tuyệt đối vào Lâm Dịch đã giữ chân hắn ở lại, dù đầu gối có chút run rẩy.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, mùi khói gỗ từ bếp lò đã nguội lạnh và mùi đất ẩm xộc vào cánh mũi, giúp hắn giữ được sự bình tĩnh cần thiết. Hắn nhìn từng người một, rồi lại quay sang hai tù binh. "Chúng ta cần thông tin," hắn phá vỡ sự im lặng, giọng nói trầm ổn, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp. "Và chúng ta cần nó ngay lập tức." Hắn biết, trong thời điểm hiện tại, mọi giây phút đều quý giá. Mỗi mảnh thông tin có thể là mấu chốt để bảo vệ hàng trăm, hàng ngàn sinh mạng. "Không chỉ là ai, mà còn là từ đâu, đi bao nhiêu người, mục đích là gì, và quan trọng nhất là, chúng còn kế hoạch nào khác?"

Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Vương Đại Trụ, Lý Hổ, rồi Trần Nhị Cẩu. "Các ngươi đã làm tốt công việc của mình. Giờ là lúc chúng ta phải làm phần việc còn lại."

Vương Đại Trụ gật đầu, giọng nói trầm đục: "Đại ca cứ việc ra lệnh, Đại Trụ này không sợ bất cứ thứ gì, chỉ sợ dân làng gặp chuyện!" Hắn đưa tay xoa xoa chuôi đao, vẻ mặt kiên quyết. "Bọn chúng dám động đến Thôn Làng Sơn Cước của chúng ta, chúng phải trả giá!"

Lý Hổ lên tiếng, giọng nói dứt khoát: "Nếu bọn chúng không chịu khai, ta có cách." Hắn nheo mắt lại, một nụ cư��i lạnh lẽo thoáng qua trên môi. Trong quá khứ, Lý Hổ đã từng là một kẻ giang hồ, hắn hiểu rõ những thủ đoạn tàn nhẫn nhất để ép người khác phải mở miệng.

Lâm Dịch khẽ lắc đầu. "Không vội. Chúng ta sẽ bắt đầu bằng cách nói chuyện trước." Hắn biết rằng, sử dụng bạo lực chỉ là phương án cuối cùng, và thường không mang lại thông tin đáng tin cậy. Tâm lý chiến mới là chìa khóa. Hắn đã đọc rất nhiều sách về nghệ thuật thẩm vấn trong thế giới cũ, và hắn tin rằng, ngay cả trong một thế giới cổ đại như Đại Hạ này, bản chất con người vẫn không thay đổi. Nỗi sợ hãi, hy vọng, và sự tuyệt vọng luôn là những công cụ hữu hiệu nhất.

"Vương Đại Trụ, Lý Hổ, các ngươi chuẩn bị cho chúng một ít nước uống và một chút thức ăn khô. Chỉ đủ để chúng không chết đói. Sau đó, đưa Tiểu đội trưởng kia đến một góc riêng. Trần Nhị Cẩu, ngươi ở lại đây, giữ cảnh giới." Lâm Dịch ra lệnh, giọng điệu không cho phép phản đối. "Chúng ta sẽ nói chuyện với từng người một."

Vương Đại Trụ và Lý Hổ lập tức thi hành mệnh lệnh. Họ gỡ trói cho hai tù binh, đưa chúng một ít nước lã và mấy miếng bánh khô. Mấy miếng bánh tuy cứng ngắc và nhạt nhẽo, nhưng trong mắt những kẻ đói khát này, chúng quý giá như vàng. Kẻ lính thường non choẹt lập tức vồ lấy, nhồm nhoàm nhai nuốt như sợ ai đó sẽ cướp đi. Tiểu đội trưởng tuy chậm hơn một chút, nhưng sự tham lam trong ánh mắt hắn cũng không khác là bao.

Trong lúc đó, Lâm Dịch chậm rãi đứng dậy, bước đến gần chiếc bàn. Hắn lấy ra một chiếc khăn vải sạch, cẩn thận lau đi những vết bùn đất trên tấm bản đồ. Đây là tấm bản đồ duy nhất của Thôn Làng Sơn Cước và vùng lân cận, được một lão thợ săn vẽ lại từ trí nhớ, tuy thô sơ nhưng lại là tài liệu quý giá nhất mà họ có. Nhìn tấm bản đồ, Lâm Dịch thầm nghĩ, "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Để sinh tồn, hắn phải tự tạo ra sự công bằng cho chính mình và những người hắn quan tâm. Và sự công bằng đó, đôi khi, được xây dựng trên sự tàn nhẫn.

"Đưa hắn đến đây," Lâm Dịch nói, ánh mắt sắc lạnh như dao, dừng lại trên gương mặt của tên Tiểu đội trưởng. "Chúng ta có một cuộc trò chuyện dài cần phải thực hiện."

Vương Đại Trụ và Lý Hổ gật đầu, áp giải tên Tiểu đội trưởng ra một góc khuất hơn trong túp lều, nơi chỉ có ánh đèn dầu hiu hắt vươn tới. Kẻ lính thường bị bỏ lại, vẫn còn run rẩy vì sợ hãi, nhưng đôi mắt hắn thì liên tục liếc nhìn về phía Lâm Dịch và đồng bọn, cố gắng nghe lén những gì sắp diễn ra. Trần Nhị Cẩu đứng ngay cạnh hắn, tay nắm chặt một cây giáo tre, ánh mắt cảnh giác quét khắp lều, đảm bảo không có bất kỳ sự cố nào xảy ra.

Lâm Dịch bước đến, đứng đối diện tên Tiểu đội trưởng. Hắn không nói gì, chỉ im lặng quan sát, như một con đại bàng đang săm soi con mồi. Sự im lặng đó, kết hợp với ánh mắt sâu thẳm, lạnh lẽo của hắn, còn đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa nào. Tên Tiểu đội trưởng, dù đã cố gắng giữ vẻ kiên cường, vẫn không thể kìm được sự run rẩy trong cơ bắp. Hắn biết, số phận của hắn, và có lẽ là số phận của cả đội quân hắn thuộc về, đang nằm trong tay của người thanh niên gầy gò, trầm tư này. Đây mới chỉ là khởi đầu của một đêm dài.

***

Hầm ngục tạm bợ sâu dưới lòng đất của Thôn Làng Sơn Cước chỉ là một cái hầm kho cũ kỹ được cải tạo lại. Nơi đây vốn dùng để cất giữ lương thực, giờ đây, nó trở thành một nơi giam cầm lạnh lẽo và đầy áp lực. Ánh sáng duy nhất đến từ một ngọn đuốc lập lòe được cắm trên vách đá thô, đổ bóng những hình thù quái dị lên tường, nhảy múa theo từng cơn gió lạnh lùa vào từ khe cửa. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một kẽ nứt trên trần, vang vọng trong không gian ẩm thấp, tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu của sự tuyệt vọng. Mùi nấm mốc, đất ẩm, và một chút mùi phân chuột hòa quyện với cái mùi tanh nồng của máu và mồ hôi của kẻ tù binh, tạo thành một bầu không khí ngột ngạt, áp bức.

Lâm Dịch đứng đó, bóng hắn đổ dài và cao lớn một cách đáng ngạc nhiên trong ánh lửa chập chờn. Vẻ mặt hắn không chút cảm xúc, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào tên Tiểu đội trưởng đang bị trói chặt vào một cây cột đá. Hắn không có ý định dùng những biện pháp tra tấn dã man mà người thời này thường áp dụng. Hắn tin vào "tâm lý chiến" hơn.

"Ngươi tên gì?" Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm thấp, không nhanh không chậm, nhưng lại mang một sức nặng khó tả.

Tên Tiểu đội trưởng ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự thù hận và thách thức. "Ta có gì để nói với một thằng nhóc con như ngươi?" Hắn phun một bãi nước bọt xuống đất, cố gắng tỏ ra khinh miệt. Sự kiên cường giả tạo này là lớp vỏ bọc cuối cùng của hắn trước nỗi sợ hãi đang gặm nhấm bên trong.

Lâm Dịch không hề dao động. Hắn khẽ cười, một nụ cười nhạt nhẽo, nhưng lại khiến tên Tiểu đội trưởng rùng mình. "Ồ? Vậy sao? Ngươi có biết, những người kiên cường như ngươi thường là những người chết trước không? Hoặc sống sót, nhưng với những vết sẹo không bao giờ lành?" Hắn bước một bước lại gần hơn, ánh mắt sắc như dao găm. "Ngươi không nói, không sao. Nhưng những đồng đội của ngươi thì sao? Ngươi có chắc rằng tất cả bọn chúng đều kiên cư��ng như ngươi?"

Vương Đại Trụ và Lý Hổ, đứng hai bên, không nói một lời. Sự im lặng của họ còn đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa nào. Vương Đại Trụ khẽ nheo mắt, ánh mắt hắn như muốn xuyên thủng lớp da thịt của tên Tiểu đội trưởng. Lý Hổ thì chỉ đơn giản là đưa tay vuốt nhẹ con dao găm bên hông, tiếng kim loại cọ vào da thịt khô khốc, đủ để kẻ tù binh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Tên Tiểu đội trưởng nuốt khan. "Ngươi... ngươi dám!"

"Dám?" Lâm Dịch nhướn mày. "Trong chiến tranh, không có gì là không dám. Ta đã cho ngươi nước, cho ngươi thức ăn. Đó là sự nhân từ cuối cùng mà ta có thể ban cho. Nhưng sự nhân từ đó có giới hạn. Ngươi nghĩ rằng ta không có cách để khiến ngươi mở miệng sao?" Hắn không cần phải nói thêm. Ngữ điệu của hắn, ánh mắt của hắn, và sự hiện diện của hai vệ sĩ vạm vỡ kia đã đủ để truyền tải thông điệp.

"Ngươi nghĩ rằng ta không biết các ngươi là ai, đến từ đâu, và mục đích của các ngươi là gì sao?" Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói đột nhiên chuyển sang một tông điệu khác, như thể hắn đã biết tất cả. "Các ngươi là tiền quân của Tướng quân Hắc Mã, phải không? Kẻ đang cố gắng vượt biên giới để mở đường cho đội quân chính quy, tiến thẳng vào Thành Thiên Phong. Đúng không?"

Lời nói của Lâm Dịch như một đòn sét đánh thẳng vào tâm trí tên Tiểu đội trưởng. Hắn trợn tròn mắt, vẻ mặt không còn chút kiên cường nào, chỉ còn lại sự kinh hoàng tột độ. "Ngươi... ngươi sao lại biết được?" Hắn không thể tin vào tai mình. Thông tin này là tuyệt mật, chỉ có những người cấp cao mới biết.

Lâm Dịch cười nhạt. "Ta biết nhiều hơn những gì ngươi tưởng. Ta biết các ngươi đã bị phái đi để 'dọn dẹp' các thôn làng biên giới, loại bỏ những 'chướng ngại vật' nhỏ bé như chúng ta, để đảm bảo con đường tiến quân được thông suốt. Ta biết rằng các ngươi coi thường những người dân như chúng ta, nghĩ rằng chúng ta chỉ là những con kiến có thể bị giẫm nát bất cứ lúc nào." Hắn tiến lại gần hơn, đến mức tên Tiểu đội trưởng có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo của hắn. "Nhưng các ngươi đã nhầm. Những con kiến cũng có thể cắn, và vết cắn của chúng có thể độc hơn những gì các ngươi nghĩ."

Tên Tiểu đội trưởng đổ mồ hôi lạnh. Những gì Lâm Dịch nói đều chính xác đến rợn người. Hắn cảm thấy như mọi lớp phòng thủ trong tâm trí hắn đang sụp đổ. "Không... không thể nào..."

"Có thể hay không, ngươi sẽ biết thôi." Lâm Dịch đưa tay chỉ về phía một cây đao sáng loáng đang đặt trên một phiến đá. "Vương Đại Trụ, Lý Hổ, các ngươi có thể 'giúp' hắn nhớ lại mọi thứ. Đừng quá thô bạo, chúng ta cần hắn còn sống để nói chuyện."

Vương Đại Trụ và Lý Hổ tiến lên một bước. Ánh mắt của họ chứa đựng một sự tàn nhẫn không chút che giấu. Tên Tiểu đội trưởng nhìn thấy điều đó, và mọi sự kiên cường cuối cùng trong hắn tan biến. "Khoan đã! Ta nói! Ta nói tất cả!" Hắn la lên, giọng nói khản đặc vì sợ hãi. "Xin đừng! Ta sẽ nói hết! Tướng quân Hắc Mã... đúng là Tướng quân Hắc Mã! Hắn là chỉ huy tiền quân!"

Lâm Dịch ra hiệu cho Vương Đại Trụ và Lý Hổ lùi lại. Hắn quay lại nhìn tên Tiểu đội trưởng, ánh mắt vẫn lạnh lùng. "Tốt. Vậy thì nói đi. Kể ta nghe tất cả những gì ngươi biết. Về Tướng quân Hắc Mã, về đội quân của hắn, về kế hoạch của các ngươi. Đừng bỏ sót bất cứ chi tiết nào. Ta có thể biết được ngươi có nói dối hay không." Hắn nói, nhấn mạnh từng từ, ám chỉ rằng hắn có những cách thức để kiểm chứng thông tin mà kẻ tù binh không thể nào ngờ tới.

Tên Tiểu đội trưởng, trong cơn hoảng loạn tột độ, bắt đầu khai ra tất cả những gì hắn biết. Hắn nói về Tướng quân Hắc Mã, một vị tướng tàn bạo và mưu mô, nổi tiếng với biệt danh "Kỵ sĩ bóng đêm" vì những cuộc tấn công bất ngờ vào ban đêm. Hắn nói về quân số tiền quân, không dưới ngàn người, được chia thành nhiều tiểu đội trinh sát và đội tiên phong, đang dần tiến vào biên giới Đại Hạ. Mục tiêu chính của họ không phải là những thôn làng nhỏ bé này, mà là Thành Thiên Phong, một thành trì quan trọng nằm sâu hơn trong nội địa, có ý nghĩa chiến lược lớn. Những thôn làng như Thôn Làng Sơn Cư���c chỉ là những "cái gai" cần phải nhổ bỏ, những "chướng ngại vật" cần được dọn dẹp để đảm bảo con đường tiến quân không gặp trở ngại.

Hắn còn tiết lộ rằng, Đường Mòn Cổ, nơi đội của hắn bị đánh bại, chỉ là một trong nhiều hướng tấn công nghi binh. Tướng quân Hắc Mã đã phái các đội trinh sát khác theo nhiều con đường bí mật khác, dọc theo biên giới, để tìm ra điểm yếu trong hệ thống phòng thủ của Đại Hạ, hoặc để phân tán lực lượng của quân phòng thủ. Kế hoạch là tiến đánh đồng thời từ nhiều phía, tạo ra sự hỗn loạn và làm suy yếu khả năng kháng cự, trước khi đội quân chính quy tiến vào.

"Hắn... hắn muốn đánh úp Thành Thiên Phong... sau đó sẽ tiến sâu vào nội địa... chiếm đoạt lương thực và binh lính..." Tên Tiểu đội trưởng hổn hển nói, từng lời như được nặn ra từ cổ họng hắn. "Hắn nói... Đại Hạ Vương Triều đã mục ruỗng... không còn đủ sức chống cự..."

Lâm Dịch im lặng lắng nghe, đôi mắt hắn không ngừng phân tích từng lời nói, từng biểu cảm trên gương mặt của kẻ tù binh. Hắn biết, thông tin này vô cùng quan trọng. Nó xác nhận những phỏng đoán bấy lâu nay của hắn về sự suy yếu của vương triều và mối đe dọa lớn đang rình rập.

Sau khi tên Tiểu đội trưởng khai hết, Lâm Dịch ra hiệu cho Vương Đại Trụ và Lý Hổ đưa hắn trở lại chỗ cũ. Hắn quay sang kẻ lính thường non choẹt, ánh mắt sắc bén. "Ngươi, nói cho ta nghe. Những gì hắn vừa nói, có đúng không?"

Kẻ lính thường, chứng kiến sự sụp đổ của Tiểu đội trưởng, đã sợ hãi đến cực điểm. Hắn không có ý định chống đối. "Đúng... đúng vậy ạ... Chúng ta... chúng ta nhận lệnh từ Tướng quân Hắc Mã... nói là phải dọn đường... để đội quân lớn tiến vào..." Hắn lặp lại những thông tin tương tự, nhưng với một giọng điệu run rẩy và nhiều chi tiết nhỏ hơn về cuộc sống trong quân đội, về sự thiếu thốn lương thực và sự hà khắc của chỉ huy. Điều đó càng củng cố thêm độ tin cậy của lời khai.

Lâm Dịch gật đầu. "Tốt. Vương Đại Trụ, Lý Hổ, đưa cả hai về nơi giam giữ riêng biệt. Đảm bảo chúng không thể liên l���c với nhau. Và giữ kín mọi thông tin."

Khi hai tù binh đã được đưa đi, Lâm Dịch thở dài một hơi. Ánh đèn đuốc vẫn lập lòe, nhưng trong lòng hắn, một tia sáng của sự hiểu biết đã được thắp lên. Hắn đã có được những mảnh ghép đầu tiên của bức tranh lớn. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hắn vừa thu thập được một lượng vũ khí khổng lồ. Tuy nhiên, sự thật được tiết lộ cũng nặng nề như một tảng đá đè lên ngực hắn. Cuộc chiến sắp tới sẽ còn khốc liệt hơn rất nhiều so với những gì hắn từng hình dung.

***

Bình minh đến với Thôn Làng Sơn Cước như một lời hứa hẹn, xua tan đi bóng tối và sự lạnh lẽo của đêm dài. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua những kẽ lá, rọi sáng những giọt sương đêm còn đọng trên mái nhà tranh và những ngọn cỏ non. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, tiếng trẻ con thức giấc ríu rít, và mùi khói gỗ ấm áp bắt đầu bốc lên từ các bếp lò, hòa quyện với mùi đất ẩm và hơi sương sớm, tạo nên một bức tranh bình yên đến lạ thường. Nhưng trong túp lều chỉ huy của Lâm Dịch, sự bình yên đó chỉ là một ảo ảnh mỏng manh.

Lâm Dịch đã không ngủ. Hắn ngồi trầm tư trước tấm bản đồ thô sơ trải trên mặt bàn, những thông tin vừa khai thác được từ tù binh vẫn còn vang vọng trong đầu hắn. "Tướng quân Hắc Mã," "quân số không dưới ngàn," "mục tiêu chính là Thành Thiên Phong," "dọn dẹp các chướng ngại vật biên giới," và "Đường Mòn Cổ chỉ là một trong nhiều hướng đánh nghi binh." Mỗi cụm từ đều như một nhát búa giáng mạnh vào sự bình yên giả tạo của Thôn Làng Sơn Cước.

Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu cũng đã có mặt, vẻ mặt tuy mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn đầy sự chờ đợi. Họ biết rằng Lâm Dịch sẽ không gọi họ đến đây chỉ để nói về một chiến thắng nhỏ.

Lâm Dịch đưa tay chỉ vào tấm bản đồ. "Theo lời khai của bọn tù binh, kẻ thù của chúng ta không phải là những kẻ đạo tặc ô hợp, mà là một đội quân tiền phong có tổ chức, dưới sự chỉ huy của một tên tướng lĩnh tên là Tướng quân Hắc Mã." Hắn dừng lại một chút, để những lời nói đó thấm vào tâm trí những người xung quanh. "Quân số của chúng, theo lời khai, không dưới ngàn người. Và chúng đang tiến vào biên giới từ nhiều hướng khác nhau."

Vương Đại Trụ nhíu mày, nắm chặt tay. "Ngàn người? Vậy thì không phải chuyện đùa rồi." Hắn đã từng tham gia vài trận đánh nhỏ với đạo tặc, nhưng một đội quân ngàn người thì hoàn toàn khác.

Lý Hổ gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng. "Thảo nào chúng lại có thể xâm nhập sâu đến vậy mà không bị phát hiện. Chắc chắn là đã có sự chuẩn bị kỹ lưỡng."

Trần Nhị Cẩu, với vẻ mặt có chút ngây ngô thường ngày, giờ đây cũng trở nên căng thẳng. "Vậy thì, cái Đường Mòn Cổ mà chúng ta đã chặn đứng, chỉ là một phần nhỏ trong kế hoạch của chúng sao, đại ca?"

Lâm Dịch nhìn Trần Nhị Cẩu, ánh mắt hắn thoáng hiện lên sự tán thưởng. "Đúng vậy. Theo lời khai, đó chỉ là một trong những hướng nghi binh. Mục tiêu chính của chúng không phải là thôn làng nhỏ bé của chúng ta, mà là Thành Thiên Phong." Hắn đặt ngón tay xuống một điểm trên bản đồ, cách Thôn Làng Sơn Cước khá xa, nhưng l��i là một vị trí chiến lược quan trọng. "Chúng đang tìm cách 'dọn dẹp' các chướng ngại vật ở biên giới, tức là các thôn làng nhỏ như chúng ta, để đảm bảo con đường tiến quân được thông suốt. Chúng muốn tiến đánh Thành Thiên Phong, sau đó có thể sẽ tiến sâu hơn vào nội địa Đại Hạ."

Sự im lặng bao trùm túp lều. Mối đe dọa giờ đây đã hiện rõ, không còn mơ hồ như trước. Đây không chỉ là một trận chiến bảo vệ làng, mà là một phần của cuộc chiến lớn hơn, một cuộc chiến có thể thay đổi cả vận mệnh của vương triều.

Lâm Dịch hít một hơi sâu, đôi mắt hắn quét qua tấm bản đồ, cố gắng hình dung ra toàn bộ cục diện. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhủ. "Nhưng ta có thể tạo ra sự công bằng cho những người tin tưởng ta."

"Chúng ta không thể ngồi yên chờ đợi," Lâm Dịch nói, giọng điệu trở nên dứt khoát. "Thông tin này tuy quan trọng, nhưng cũng cho thấy chúng ta đang đứng trước một hiểm nguy lớn. Quân địch đông hơn, có tổ chức hơn, và có mục tiêu rõ ràng hơn chúng ta nghĩ. Chúng ta phải hành động ngay lập tức."

Hắn bắt đầu vạch ra những đường nét mới trên tấm bản đồ thô sơ. "Đầu tiên, Vương Đại Trụ, Lý Hổ, các ngươi hãy cử người đi trinh sát các con đường mòn khác dọc biên giới. Đặc biệt là những con đường ít người qua lại. Chúng ta cần biết chính xác có bao nhiêu đội quân khác đang tiến vào, và chúng đang ở đâu." Hắn nhấn mạnh. "Phải thật cẩn trọng, không được để lộ tung tích."

"Thứ hai, chúng ta phải củng cố thêm phòng tuyến. Các bẫy rập và chướng ngại vật đã chứng minh hiệu quả, nhưng chúng ta cần nhiều hơn thế. Chúng ta cần đào thêm hào, xây thêm hàng rào kiên cố hơn, và chuẩn bị thêm các loại vũ khí phòng thủ." Lâm Dịch chỉ vào các vị trí xung quanh Thôn Làng Sơn Cước trên bản đồ. "Trần Nhị Cẩu, ngươi hãy tập hợp dân làng, đặc biệt là những người trẻ tuổi và khỏe mạnh, để bắt đầu công việc này. Giải thích cho họ về mối nguy hiểm thực sự mà chúng ta đang đối mặt. Chúng ta cần sự đoàn kết và nỗ lực của tất cả mọi người."

"Thứ ba, chúng ta phải liên lạc với các làng lân cận. Chiến thắng vừa rồi của chúng ta chắc chắn sẽ lan truyền. Hãy cử người mang tin tức này đến các làng khác, và một lần nữa, kêu gọi họ tham gia liên minh. Giải thích cho họ rằng, nếu chúng ta không đoàn kết, từng làng một sẽ bị quân địch 'dọn dẹp' như những chướng ngại vật nhỏ bé. Chỉ có hợp sức lại, chúng ta mới có cơ hội."

Lâm Dịch ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt từng người. "Đây sẽ là một cuộc chiến dài và khó khăn. Chúng ta không có quân đội chính quy, không có vũ khí tối tân. Nhưng chúng ta có tri thức, có tinh thần đoàn kết, và có ý chí bảo vệ mái nhà của mình. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, chúng ta phải chiến đấu."

Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu gật đầu nghiêm túc. Nỗi lo lắng vẫn còn đó, nhưng trong ánh mắt của họ, một ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Họ đã chứng kiến Lâm Dịch làm được những điều không tưởng, và họ tin rằng, với hắn, họ sẽ có cơ hội.

Lâm Dịch đưa mắt nhìn ra ngoài cửa lều, nơi ánh nắng ban mai đã trải khắp không gian, vẽ nên những vệt vàng óng ả trên những ngọn cây. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều gian nan. Những thông tin về 'Tướng quân Hắc Mã' và 'quân số không dưới ngàn' báo hiệu một cuộc chiến tranh biên giới quy mô lớn vào năm 1610, một cuộc chiến mà Thôn Làng Sơn Cước này sẽ phải đương đầu. Và việc quân địch sẽ 'dọn dẹp các chướng ngại vật biên giới trước', 'Đường Mòn Cổ chỉ là một trong nhiều hướng đánh nghi binh', gợi ý rằng Thôn Làng Sơn Cước sẽ phải đối mặt với nhiều cuộc tấn công hơn, từ nhiều hướng khác nhau.

Hắn cũng biết, sự khác biệt giữa lời khai của Tiểu đội trưởng và lính thường đã hé lộ về sự phân cấp và kỷ luật trong quân đội địch, cho thấy chúng không phải là đạo tặc ô hợp. Và việc Thành Thiên Phong là mục tiêu chính của địch báo hiệu rằng Thôn Làng Sơn Cước có thể trở thành một điểm tựa chiến lược quan trọng, hoặc một tuyến phòng thủ cuối cùng trước khi địch tiến sâu vào nội địa.

"Chúng ta không có lựa chọn nào khác ngoài chi���n đấu," Lâm Dịch thầm nhủ. "Và để chiến đấu, chúng ta phải thông minh hơn, kiên cường hơn, và đoàn kết hơn bao giờ hết." Ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên trong lòng hắn, và trong lòng những con người Thôn Làng Sơn Cước này, sẽ không bao giờ tắt. Họ sẽ biến nỗi sợ hãi thành sức mạnh, và biến những mảnh đất biên cương hoang vu này thành một pháo đài bất khả xâm phạm.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free