Lạc thế chi nhân - Chương 512: Minh Chứng Bằng Hành Động: Phá Vỡ Bức Tường Hoài Nghi
Màn sương sớm vẫn còn vương vấn trên những mái nhà tranh, phủ lên Thôn Làng Sơn Cước một vẻ huyền ảo, tĩnh mịch. Tiếng gà gáy đã vãn từ lâu, nhường chỗ cho những âm thanh quen thuộc của một ngày mới: tiếng trẻ con í ới gọi nhau từ xa, tiếng cối giã gạo lốc cốc đều đặn, và mùi khói bếp len lỏi qua từng kẽ lá, hòa vào mùi đất ẩm và cỏ dại, tạo nên một không gian bình yên đến lạ lùng. Trong căn nhà gỗ đơn sơ của mình, Lâm Dịch ngồi cạnh chiếc bàn thấp, ánh mắt sâu thẳm dõi ra khung cửa sổ nơi những tia nắng đầu tiên đang cố gắng xuyên qua lớp sương mỏng, nhuộm vàng những ngọn cây. Bên cạnh hắn, Vương Đại Trụ với thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác ẩn chứa vẻ lo âu, và Lão Hồ lưng còng, đôi mắt tinh anh nheo lại đầy suy tư. Không khí trong căn phòng nặng trĩu.
Chỉ vài khắc trước, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, hai người vừa trở về sau chuyến đi sứ đầy gian nan, đã báo cáo lại tình hình. Trần Nhị Cẩu, gương mặt vốn lanh lợi nay lộ rõ vẻ mệt mỏi và thất vọng, cất lời trước: "Đại ca, họ... họ không tin chúng ta." Giọng hắn lí nhí, không còn chút nhiệt huyết nào của ngày hôm qua. "Họ sợ chúng ta lợi dụng, hoặc chỉ đơn thuần là không muốn dính vào rắc rối. Có làng còn nói thẳng, rằng Thôn Làng Sơn Cước chúng ta chỉ là một lũ dân đen biên thùy, không đủ tư cách để kêu gọi liên minh với những làng đã có lịch sử lâu đời như họ." Nhị Cẩu rụt rè kể, đôi mắt sáng nay đã mất đi vẻ nhanh nhẹn thường thấy. Hắn đã cố gắng hết sức, đã dùng hết lời lẽ thuyết phục mà Lâm Dịch đã dặn dò, nhưng bức tường ngờ vực và sợ hãi dường như quá lớn để phá vỡ. "Đại ca, Nhị Cẩu đã làm người thất vọng rồi," hắn cúi đầu, giọng nói đầy hổ thẹn.
Lý Hổ, vốn kiệm lời hơn, chỉ gật đầu xác nhận lời của Nhị Cẩu, sau đó bổ sung bằng một giọng trầm khàn: "Làng Phượng Hoàng còn tệ hơn, lão trưởng thôn của họ nói thà chết chứ không tin người ngoài. Hắn nói thẳng, Thôn Làng Sơn Cước chúng ta chỉ muốn lợi dụng lúc loạn lạc để thôn tính họ. Hắn còn... còn ném cả đá vào đoàn người của chúng ta." Lý Hổ kể, trong giọng nói ẩn chứa một sự phẫn nộ bị kiềm nén. Thân hình vạm vỡ của hắn dường như cũng chùng xuống, cây đại đao quen thuộc tựa vào góc tường bỗng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Đối với một người mạnh mẽ và thẳng thắn như Lý Hổ, việc bị coi thường và từ chối một cách thô bạo như vậy là một sự sỉ nhục.
Lâm Dịch lắng nghe từng lời, khuôn mặt thanh tú vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên một tia thất vọng. Hắn đã lường trước được điều này. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhủ. Sự hoài nghi, sự sợ hãi và những lợi ích cục bộ luôn là những rào cản lớn nhất trong mọi cuộc hợp tác. Đặc biệt là trong thời buổi loạn lạc này, lòng người càng trở nên đa đoan, khó đoán. Hắn biết, lời nói suông, dù chân thành đến mấy, cũng không thể lay chuyển được những thành kiến đã ăn sâu và nỗi sợ hãi cố hữu. "Ta đã nói rồi, tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng tri thức cũng cần được chứng minh bằng hành động," Lâm Dịch lẩm bẩm, một nụ cười nhạt hiện trên môi. Hắn không trách Nhị Cẩu hay Lý Hổ. Họ đã làm tốt nhất có thể. Vấn đề nằm ở bản chất của con người, của xã hội cổ đại này.
Vương Đại Trụ gãi đầu, thô lỗ nhưng chân thành: "Đại ca, vậy chúng ta tính sao đây? Cứ để mặc họ sao? Nhưng tình hình bên ngoài ngày càng tệ, nếu không liên kết, sớm muộn gì cũng bị nuốt chửng hết." Lão Hồ khẽ thở dài, đôi mắt nheo lại: "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Họ không tin, cũng là lẽ thường tình. Chỉ là, chúng ta không có nhiều thời gian để thuyết phục từng người một."
Đúng lúc đó, một bóng người hớt hải lao vào sân, thở hổn hển. Đó là một người đưa tin trẻ tuổi, mặt mày tái mét, quần áo dính đầy bùn đất và lá khô, cho thấy hắn đã chạy một quãng đường rất dài. "Báo... báo cáo! Lâm... Lâm công tử! Làng... Làng Phượng Hoàng bị tấn công!" Tiếng hắn đứt quãng, xen lẫn những tiếng thở dốc nặng nhọc. Cả căn phòng như nín lặng. Bầu không khí bình yên ban nãy tan biến, nhường chỗ cho sự căng thẳng tột độ.
Lâm Dịch chợt ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao. "Bị tấn công? Đạo tặc sao?" Giọng hắn trầm thấp nhưng đầy uy lực. Người đưa tin gật đầu lia lịa, cố gắng lấy hơi: "Vâng! Đạo tặc... rất đông! Chúng cướp bóc, đốt phá... dân làng đang bị tàn sát! Cầu xin Lâm công tử cứu giúp!"
Một tia sáng chợt lóe lên trong đôi mắt Lâm Dịch. Sự thất vọng ban nãy tan biến, thay vào đó là một sự quyết đoán lạnh lùng. "Vậy ra họ thà chết chứ không tin sao?" Hắn lẩm bẩm, tựa như đang nói với chính mình, nhưng giọng nói vang vọng khắp căn phòng. "Được, ta sẽ cho họ thấy niềm tin được đặt ở đâu." Hắn đứng dậy, động tác dứt khoát. "Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, lập tức tập hợp hai mươi dân quân tinh nhuệ nhất! Vương Đại Trụ, ngươi phụ trách hậu cần, chuẩn bị lương khô, thuốc men khẩn cấp. Chúng ta lập tức lên đường!"
Vương Đại Trụ, dù còn nhiều thắc mắc, nhưng thấy sự quyết đoán của Lâm Dịch, lập tức đứng dậy: "Rõ! Đại ca!" Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ cũng không còn vẻ mệt mỏi, thất vọng. Ánh mắt họ bùng lên ngọn lửa nhiệt huyết. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu hô vang, lập tức chạy đi. Lý Hổ chỉ gật đầu thật mạnh, vác cây đại đao lên vai, vẻ mặt kiên định không chút dao động. Lão Hồ nhìn theo Lâm Dịch, ánh mắt vừa lo lắng vừa đầy tin tưởng. Ông biết, Lâm Dịch đã nhìn thấy một cơ hội. Một cơ hội để biến hiểm nguy thành minh chứng cho lời nói của mình. Hắn không chỉ muốn cứu Làng Phượng Hoàng, mà còn muốn phá vỡ bức tường ngờ vực đã vây hãm Thôn Làng Sơn Cước bấy lâu nay. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," Lâm Dịch thầm nhắc nhở, bàn tay siết chặt. "Và đôi khi, để sinh tồn, ngươi phải chủ động ra tay, phải chứng minh giá trị của mình, ngay cả khi không ai tin tưởng."
***
Con Đường Mòn Cổ, vốn dĩ đã hoang vắng và ít người qua lại, nay lại càng tĩnh mịch hơn dưới ánh nắng gay gắt của buổi trưa. Những tia nắng vàng ươm xuyên qua tán lá cây rậm rạp, vẽ nên những vệt sáng lốm đốm trên nền đất ẩm. Tiếng lá xào xạc theo mỗi cơn gió nhẹ, tiếng côn trùng kêu rả rích đâu đó trong bụi cây, và mùi đất ẩm, mùi lá mục xen lẫn hương hoa dại thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bức tranh thiên nhiên hùng vĩ nhưng cũng ẩn chứa vô vàn hiểm nguy.
Lâm Dịch dẫn đầu một đội quân nhỏ, chỉ khoảng hai mươi dân quân tinh nhuệ, trang bị gọn nhẹ với giáo mác, cung tên và vài thanh kiếm thô sơ. Hắn không đi xe ngựa, không kèn trống, mà lặng lẽ hành quân cấp tốc. Hắn biết, tốc độ là yếu tố sống còn. Mỗi bước chân của hắn đều chắc chắn, dứt khoát, đôi mắt sắc bén quét qua từng lùm cây, từng tảng đá ven đường. Hắn đã tham khảo kỹ "Cẩm Nang Kế Sách" trước khi khởi hành, ghi nhớ những nguyên tắc cơ bản về hành quân và tác chiến trong địa hình rừng núi.
Vương Đại Trụ đi ngay sau Lâm Dịch, thân hình vạm vỡ nhưng không hề chậm chạp. Hắn nhìn Lâm Dịch, vẻ mặt vẫn còn chút lo lắng: "Đại ca, liệu việc này có quá mạo hiểm không? Chúng ta chỉ có ngần này người, mà Làng Phượng Hoàng lại bị đạo tặc tấn công bất ngờ, chắc chắn chúng rất đông và hung hãn. Nếu chúng ta gặp mai phục..."
Lâm Dịch không quay đầu lại, giọng nói trầm ổn vang lên: "Mạo hiểm là điều không thể tránh khỏi trong thời loạn, Đại Trụ. Hơn nữa, chúng ta không có lựa chọn nào khác tốt hơn. Nếu chúng ta chỉ ngồi yên chờ đợi, Làng Phượng Hoàng sẽ bị san bằng, và những làng khác sẽ càng thêm sợ hãi, càng thêm cô lập. Khi đó, Thôn Làng Sơn Cước của chúng ta cũng sẽ trở thành một hòn đảo lẻ loi, sớm muộn gì cũng bị nhấn chìm." Hắn dừng lại một chút, khẽ thở dài: "Nhưng nếu không chứng minh được giá trị của mình, lời nói của chúng ta sẽ không có trọng lượng. Làng Phượng Hoàng là cơ h��i tốt nhất để chúng ta phá vỡ sự cô lập này, để các làng khác thấy được rằng chúng ta không chỉ có lời nói, mà còn có hành động, có thực lực."
Trần Nhị Cẩu, đang đi bên cạnh Lý Hổ ở phía sau, chợt cất tiếng hỏi, giọng nói vẫn còn chút hoài nghi: "Nhưng đại ca, nếu họ vẫn không tin sau chuyện này thì sao? Lão Trưởng thôn Làng Phượng Hoàng đã quá cố chấp rồi."
Lâm Dịch khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên vẻ tinh ranh: "Ít nhất, họ sẽ hiểu rằng chúng ta không phải là kẻ thù, và chúng ta có khả năng tự bảo vệ mình và bảo vệ họ nếu họ lựa chọn đúng. Lòng tin không thể xây dựng trong một sớm một chiều, Nhị Cẩu. Nó cần thời gian, và quan trọng hơn, cần những bằng chứng cụ thể. Hôm nay, chúng ta sẽ cung cấp bằng chứng đó." Hắn quay đầu nhìn lại cả đội, giọng nói vang vọng, đủ để mọi người nghe rõ: "Chúng ta không phải là những kẻ tham lam muốn thôn tính đất đai của họ. Chúng ta là những người cùng cảnh ngộ, đang tìm kiếm sự sống còn. Và để sống sót, chúng ta phải đoàn kết. Nếu Làng Phượng Hoàng thấy được điều đó, họ sẽ tự khắc tìm đến chúng ta. Nếu không, thì cũng là số phận của họ."
Hắn lại tiếp tục bước đi, nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, một kế hoạch chi tiết đang dần hình thành. Hắn đã phân tích kỹ địa hình xung quanh Làng Phượng Hoàng qua lời kể của những người buôn bán, những thợ săn từng qua lại nơi đây. "Cẩm Nang Kế Sách" đã dạy hắn rằng, trong chiến tranh, thông tin là vàng, và địa hình là lợi thế. Hắn đã phác thảo sẵn vài chiến thuật trong đầu, dựa trên số lượng quân ít ỏi nhưng tinh nhuệ của mình. Mục tiêu không phải là giao tranh trực diện lâu dài, mà là đánh úp, đánh nhanh rút gọn, gây hoang mang cho địch và bảo vệ dân làng.
Cảm giác gió lạnh lùa qua mặt, mang theo mùi ẩm của cây cối và chút bụi đất. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán những người lính, nhưng không ai phàn nàn. Họ tin tưởng vào Lâm Dịch. Đôi khi, sự tin tưởng mù quáng lại là vũ khí mạnh nhất của một người lãnh đạo. Lâm Dịch biết điều đó. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng tiềm tàng trong không khí, nhưng cũng cảm nhận được quyết tâm trong mỗi bước chân của đồng đội. Ánh nắng đã ngả vàng, báo hiệu buổi chiều tà đang đến gần. Thời gian không còn nhiều. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn lại tự nhủ, "và hôm nay, chúng ta sẽ chiến đấu vì sự sinh tồn của cả một vùng đất, không chỉ riêng Thôn Làng Sơn Cước."
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía Tây. Những đám mây xám xịt bắt đầu kéo đến, mang theo một cơn gió mạnh, khiến những cành cây khô khốc gào rú như những linh hồn than khóc. Khi đội quân nhỏ của Lâm Dịch đến gần Làng Phượng Hoàng, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt họ. Ngọn lửa bùng lên từ vài căn nhà, khói đen cuồn cuộn bốc cao, hòa vào sắc đỏ hoàng hôn, tạo nên một khung cảnh địa ngục trần gian. Tiếng la hét, tiếng đổ vỡ, tiếng khóc than xé lòng của dân làng hòa lẫn tiếng cười man rợ của bọn đạo tặc vang vọng trong gió, khiến bầu không khí trở nên hỗn loạn và tuyệt vọng. Mùi khói nồng nặc, mùi bụi đất, và thoang thoảng cả mùi máu tanh dấy lên trong gió, kích thích mọi giác quan.
"Khốn kiếp! Bọn súc sinh này!" Vương Đại Trụ gầm lên, bàn tay siết chặt cây giáo, khuôn mặt chất phác giờ đây đã biến dạng vì căm phẫn. Lý Hổ cũng nghiến răng, vết sẹo trên lông mày giật giật, cây đại đao trong tay hắn dường như đang run lên vì khát máu.
Lâm Dịch không nói một lời. Ánh mắt hắn quét nhanh khắp ngôi làng, đánh giá tình hình chỉ trong tích tắc. Đạo tặc rất đông, có lẽ phải đến hơn năm mươi tên, chúng đang mải mê cướp bóc, đánh đập dân làng, không hề đề phòng. Dân làng Phượng Hoàng, với số lượng ít ỏi và vũ khí thô sơ, đang chống cự yếu ớt trong tuyệt vọng. Hắn đã nhìn thấy một cơ hội.
"Lý Hổ, dẫn mười người đi vòng qua bên phải, cắt đường rút lui của chúng! Trần Nhị Cẩu, ngươi đi cùng Lý Hổ, tìm một vị trí trên cao, dùng cung tên bắn yểm trợ, nhắm vào những tên đầu lĩnh và những tên đang đánh đập dân làng! Vương Đại Trụ, ngươi dẫn mười người còn lại, trực diện tấn công từ phía này! Mục tiêu là gây rối loạn đội hình địch, không để chúng kịp phản ứng!" Lâm Dịch ra lệnh dứt khoát, giọng nói lạnh lùng và rõ ràng, át đi cả tiếng gió và tiếng hỗn loạn. "Cắt đường lui! Không để tên nào thoát! Bảo vệ dân thường là ưu tiên hàng đầu!"
Không một chút do dự, Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu lập tức hành động. Vương Đại Trụ gầm lên một tiếng, dẫn theo đội dân quân lao thẳng vào làng như một cơn lốc. Tiếng "Xung phong!" của hắn vang dội, truyền thêm sức mạnh cho những người lính. Lý Hổ với thân hình vạm vỡ, vác đại đao, dẫn đội của mình lẩn nhanh vào những con hẻm tối. Trần Nhị Cẩu, đôi mắt tinh nhanh, nhanh chóng tìm một vị trí cao để yểm trợ.
Bọn đạo tặc, đang mải mê cướp bóc và hãm hiếp, hoàn toàn không ngờ tới một lực lượng cứu viện lại xuất hiện. Khi Vương Đại Trụ cùng đội quân của mình đột ngột xông vào, tiếng giáo mác va chạm, tiếng la hét bất ngờ của những tên đạo tặc vang lên. Ngay lập tức, đội hình của chúng bị xé toạc. Vương Đại Trụ với sức mạnh phi phàm, cây giáo trong tay hắn như một con mãng xà, mỗi cú vung đều đánh bật vài tên đạo tặc. Hắn không nói nhiều, chỉ biết lao vào giữa vòng vây, dùng thân mình che chắn cho dân làng, và vung giáo quét sạch những kẻ đang làm càn. "Đừng sợ! Chúng ta đến cứu các ngươi!" Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc.
Từ trên cao, Trần Nhị Cẩu đã tìm được một vị trí thuận lợi. Hắn giương cung, ánh mắt tập trung cao độ. "Đại ca đã dặn, tri thức là vũ khí mạnh nhất, và mục tiêu phải là những kẻ cầm đầu," hắn thầm nhủ. Mũi tên đầu tiên bay đi, xuyên thẳng vào cổ họng một tên đạo tặc đang cười cợt đánh đập một bà lão. Tên đó đổ vật xuống, máu tươi phun ra. Sau đó, những mũi tên khác liên tiếp được bắn ra, ghim vào vai, vào chân những tên đạo tặc hung hãn nhất, gây ra sự hoảng loạn.
Bên kia làng, Lý Hổ cùng đội của mình đã thành công cắt đứt đường lui của bọn cướp. Khi một vài tên đạo tặc hoảng sợ định bỏ chạy, chúng bị Lý Hổ cùng cây đại đao của hắn chặn đứng. "Khốn kiếp! Từ đâu ra lũ chuột nhắt này?!" Đạo tặc đầu lĩnh, một tên to con với khuôn mặt đầy sẹo, gầm lên, ánh mắt đầy giận dữ và bất ngờ. Hắn không thể tin được rằng một ngôi làng nhỏ bé lại có thể nhận được sự chi viện nhanh chóng đến vậy. Hắn rút ra một thanh đao lớn, định lao vào tấn công Vương Đại Trụ, nhưng Lâm Dịch đã xuất hiện.
Lâm Dịch, không trực tiếp tham gia chiến đấu mà giữ vai trò chỉ huy, đứng trên một gò đất cao, ánh mắt sắc bén bao quát toàn bộ chiến trường. Hắn không ngừng đưa ra những chỉ dẫn, những mệnh lệnh ngắn gọn, chính xác để điều phối đội hình. "Phía Tây! Ba tên đang trốn! Trần Nhị Cẩu! Bắn yểm trợ!" "Vương Đại Trụ! Lui về phía sau bảo vệ dân làng bị thương! Lý Hổ, dồn chúng vào giữa!" Mặc dù không có thiên phú tu luyện, nhưng khả năng quan sát, tư duy logic và mưu lược của Lâm Dịch đã biến hắn thành một chỉ huy bẩm sinh. Hắn bình tĩnh, lý trí, mọi hành động đều được tính toán kỹ lưỡng.
Trận chiến nhỏ nhưng ác liệt diễn ra không quá lâu. Sự bất ngờ, chiến thuật bao vây và tấn công từ nhiều phía của Lâm Dịch đã khiến bọn đạo tặc hoàn toàn bị động. Chúng không có tổ chức, chỉ biết cướp bóc và giết chóc. Khi đối mặt với một đội quân có kỷ luật, dù nhỏ, chúng nhanh chóng tan rã. Một số tên bị tiêu diệt, một số bị bắt sống, số còn lại hoảng loạn bỏ chạy tán loạn vào rừng sâu.
Dân làng Phượng Hoàng, ban đầu còn kinh hoàng và tuyệt vọng, giờ đây nhìn đội quân của Lâm Dịch với ánh mắt kinh ngạc và không thể tin nổi. Họ không ngờ rằng những "người ngoài" mà họ đã từ chối lại đến cứu giúp họ trong lúc nguy cấp nhất. Tiếng khóc than vẫn còn, nhưng đã xen lẫn những tiếng thở phào nhẹ nhõm, những ánh mắt nhìn Lâm Dịch đầy hy vọng. Lâm Dịch nhìn cảnh tượng hỗn loạn trong làng, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp. Hắn đã thành công, nhưng đây chỉ là bước khởi đầu.
***
Đêm đã khuya, bầu trời đầy sao, nhưng Làng Phượng Hoàng vẫn chìm trong ánh sáng bập bùng của những ngọn đuốc và những đám cháy còn âm ỉ. Khói vẫn còn vương vấn, quyện vào mùi máu tanh thoảng qua và mùi tro tàn từ những căn nhà bị đốt cháy. Tiếng than khóc yếu ớt của người bị thương, tiếng trẻ con sợ hãi níu chặt lấy cha mẹ, và tiếng xì xào bàn tán của dân làng hòa lẫn tiếng gió rít qua những ngôi nhà đổ nát, tạo nên một bản giao hưởng u ám của sự tàn phá và nỗi đau.
Lâm Dịch không nghỉ ngơi. Hắn cùng đội của mình lập tức bắt tay vào việc hỗ trợ dân làng. Vương Đại Trụ với sức khỏe hơn người, cùng các dân quân khiêng những người bị thương đến nơi an toàn, dập tắt những đám cháy còn sót lại. Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu tổ chức canh gác, đề phòng bọn đạo tặc quay lại hoặc những mối hiểm nguy khác. Lâm Dịch đích thân hướng dẫn mọi người cách sơ cứu vết thương bằng những kiến thức hiện đại mà hắn còn nhớ, phân phát lương thực khô và nước uống đã chuẩn bị sẵn. Hắn đi lại giữa những người dân, đôi mắt vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng trong lòng dâng lên một sự đồng cảm sâu sắc. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nhắc lại, "và để sinh tồn, không chỉ cần vũ lực, mà còn cần sự sẻ chia và lòng nhân ái."
Trong số những người dân đang được sơ cứu, một ông lão với mái tóc bạc phơ, khuôn mặt nhăn nheo đầy vẻ sợ hãi và bàng hoàng, cố gắng gượng đứng dậy. Đó là Trưởng thôn Lão Vương, người đã thẳng thừng từ chối lời kêu gọi liên minh của Lâm Dịch vào sáng nay. Ông lão run rẩy bước đến trước mặt Lâm Dịch, đôi mắt đục ngầu giờ đây tràn ngập sự hổ thẹn và biết ơn. Không nói một lời, ông lão quỳ sụp xuống đất, đầu gục sát mặt đất lạnh lẽo.
"Ơn cứu mạng của các vị, lão già này... lão già này đã hồ đồ!" Giọng ông lão nghẹn ngào, run rẩy, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. "Lão già đã sai rồi! Lão già đã không tin Lâm công tử, đã nghĩ người là kẻ lợi dụng. Nhưng người đã đến, đã cứu lấy mạng sống của dân làng Phượng Hoàng! Lão già... lão già thật đáng chết!" Ông lão cố gắng nói, nhưng giọng nói bị nghẹn lại bởi sự xúc động.
Lâm Dịch vội vàng đỡ ông lão dậy. "Lão Trưởng thôn không cần đa lễ. Chúng ta đều là người biên cương, cùng chung cảnh ngộ. Ai cũng có lúc lầm lỡ. Quan trọng là chúng ta học được gì từ những sai lầm đó." Hắn nhìn thẳng vào mắt Lão Vương, giọng nói trầm ổn nhưng đầy sức nặng. "Lời kêu gọi liên minh của ta vẫn còn hiệu lực, Lão Trưởng thôn. Chúng ta không thể tự chiến đấu một mình nữa. Biến loạn đang đến gần, nếu không đoàn kết, từng làng một sẽ bị nuốt chửng, như Làng Phượng Hoàng suýt nữa đã bị đêm nay."
Xung quanh, những dân làng Phượng Hoàng đang xì xào bàn tán. Ánh mắt họ nhìn Lâm Dịch đã thay đổi hoàn toàn. Từ sự sợ hãi và nghi ngờ ban đầu, giờ đây là sự kính phục, lòng biết ơn và một tia hy vọng le lói. Họ nhìn những người lính của Lâm Dịch đang tận tình giúp đỡ họ, nhìn những gói lương thực và thuốc men được phân phát, nhìn thấy sự chân thành trong hành động của Thôn Làng Sơn Cước. Một số người thậm chí còn chủ động đến giúp đỡ, dù vết thương trên người vẫn còn đau nhức.
Trưởng thôn Lão Vương nhìn xung quanh, nhìn thấy những gương mặt dân làng, nhìn thấy sự đổ nát của ngôi làng mình, và nhìn thấy ánh mắt kiên định của Lâm Dịch. Ông lão thở dài một tiếng, như trút bỏ gánh nặng ngàn cân. "Lâm công tử nói phải... lão già đã quá hồ đồ. Thôn Làng Phượng Hoàng nguyện ý nghe theo sự sắp đặt của Lâm công tử. Chỉ cần... chỉ cần người đừng bỏ rơi chúng tôi."
Lâm Dịch khẽ gật đầu. Đây chính là điều hắn mong muốn. Một bước đi đúng đắn, một bằng chứng cụ thể đã phá vỡ bức tường ngờ vực. Hắn biết, việc này không chỉ thuyết phục Làng Phượng Hoàng, mà còn sẽ lan rộng ra những làng khác. Tiếng lành đồn xa, và tiếng xấu cũng vậy. Từ nay, Thôn Làng Sơn Cước sẽ không còn là một hòn đảo bị cô lập.
Trong đêm đen, khi mọi người dần chìm vào giấc ngủ mệt mỏi, Lâm Dịch vẫn đứng đó, nhìn ngọn lửa âm ỉ tàn lụi và những ngôi nhà đổ nát. Hắn lấy ra cuốn "Cẩm Nang Kế Sách" từ trong túi áo, lướt qua những trang viết về "Nghệ thuật thu phục lòng người" và "Xây dựng liên minh trong loạn lạc". Thành công hôm nay là nhờ sự quyết đoán và vận dụng tri thức, nhưng con đường phía trước vẫn còn dài. Việc liên minh với Làng Phượng Hoàng chỉ là bước khởi đầu. Hắn cần một lực lượng quân sự quy củ, được huấn luyện tốt hơn để đối phó với những mối hiểm nguy lớn hơn đang chực chờ. Danh tiếng của hắn chắc chắn sẽ lan rộng, thu hút cả những đồng minh tiềm năng và những kẻ thù mới.
Hắn cảm nhận được cái lạnh của đêm khuya, sự mệt mỏi từ chuyến hành quân và trận chiến, nhưng trong lòng lại dâng trào một ngọn lửa quyết tâm. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhắc nhở, "và hôm nay, ta đã dùng nó để thắp lên tia hy vọng đầu tiên cho một liên minh mới." Lâm Dịch biết, việc Lâm Dịch đích thân ra tay và thành công sẽ là một bước quan trọng để phá vỡ sự cô lập, mở đường cho các làng khác chấp nhận liên minh. Tầm nhìn và chiến thuật của Lâm Dịch trong việc đối phó với đạo tặc cho thấy tiềm năng lãnh đạo quân sự của anh sẽ được phát huy mạnh mẽ hơn trong các cuộc chiến lớn sắp tới. Nhu cầu về một lực lượng quân sự quy củ, được huấn luyện tốt hơn sẽ trở nên rõ ràng hơn khi Lâm Dịch mở rộng tầm ảnh hưởng.
Hắn khẽ siết chặt cuốn Cẩm Nang Kế Sách trong tay, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đầy sao. Con đường phía trước còn dài, nhưng giờ đây, hắn không còn đơn độc. Ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, giữa màn đêm loạn lạc của Đại Hạ vương triều.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.