Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 513: Bức Tường Đất Đá: Kiến Tạo Phòng Tuyến Đầu Tiên

Đêm dài ở Làng Phượng Hoàng cuối cùng cũng khép lại. Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua làn sương mỏng, nhuộm vàng những mái nhà đổ nát và những gương mặt còn hằn rõ sự mệt mỏi, đoàn người của Lâm Dịch đã thu xếp xong xuôi. Mặc dù Làng Phượng Hoàng vẫn còn ngổn ngang sau trận cướp bóc, nhưng sự hiện diện của họ đã mang lại một niềm an ủi lớn lao, một tia hy vọng mỏng manh giữa đống tro tàn. Trưởng thôn Lão Vương, với đôi mắt đục ngầu giờ đã sáng lên chút ít, cùng với hàng chục dân làng khác, tiễn chân Lâm Dịch và đội ngũ của hắn ra khỏi cổng làng, những lời cảm ơn và ánh mắt biết ơn không ngừng bám theo từng bước chân.

Lâm Dịch không nán lại lâu. Hắn biết, công việc ở Làng Phượng Hoàng mới chỉ là bước đầu. Niềm tin đã được gieo, nhưng để nó nảy mầm và bén rễ, cần có thời gian và hành động cụ thể hơn. Hơn nữa, Thôn Làng Sơn Cước mới là căn cứ của hắn, là nơi những người thân yêu nhất của hắn đang sinh sống. Biến cố tại Làng Phượng Hoàng đã chứng minh một điều rõ ràng: hiểm nguy đã kề cận. Nếu hắn không hành động ngay lập tức, một ngày nào đó, chính Thôn Làng Sơn Cước cũng có thể lâm vào cảnh tương tự.

Chuyến trở về diễn ra trong sự im lặng gần như tuyệt đối. Mệt mỏi sau một đêm hành quân và chiến đấu căng thẳng, nhưng trên gương mặt mỗi người lính của Lâm Dịch đều ánh lên vẻ tự hào khó tả. Họ đã cứu được một ngôi làng, đã chứng minh được giá trị của mình. Vương Đại Trụ, dù bước chân nặng nề, vẫn giữ vững tư thế, đôi mắt nhìn Lâm Dịch với sự tin tưởng tuyệt đối. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, những người trẻ tuổi hơn, cũng không kém phần phấn chấn, dù những vết xước, bùn đất vẫn còn vương trên quần áo.

Khi đoàn người Lâm Dịch xuất hiện ở bìa rừng, Thôn Làng Sơn Cước như vỡ òa. Tin tức về trận chiến ở Làng Phượng Hoàng đã lan về từ sớm qua những người đưa tin nhanh nhẹn. Dân làng, đã thức trắng đ��m trong lo lắng, giờ đây đổ ra cổng làng như ong vỡ tổ. Tiếng reo hò, tiếng gọi tên Lâm Dịch vang vọng khắp triền đồi. Trưởng thôn Lão Vương của Thôn Làng Sơn Cước, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ, đã đứng đợi từ lâu. Đôi mắt ông đỏ hoe, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì niềm vui sướng và sự nhẹ nhõm.

"Lâm Dịch! Con đã trở về rồi!" Trưởng thôn Lão Vương vội vã bước tới, gần như chạy, nắm chặt tay Lâm Dịch. Lòng bàn tay chai sạn của ông truyền đến hơi ấm quen thuộc. "Con đã cứu cả Làng Phượng Hoàng, cũng là cứu mặt mũi của toàn vùng này!" Giọng ông nghẹn ngào, pha lẫn sự tự hào. Xung quanh, những người dân khác cũng chen chúc lại gần, ánh mắt họ nhìn Lâm Dịch không còn là sự nghi ngại của một kẻ ngoại lai, hay sự tò mò về một người trẻ tuổi "biết nhiều thứ lạ", mà là sự kính trọng, tin tưởng và trên hết, là lòng biết ơn sâu sắc. Họ đã thấy sự khác biệt mà Lâm Dịch mang lại. Họ đã thấy người thanh niên gầy gò này không chỉ nói suông, mà còn hành động, và hành động một cách quyết đoán, hiệu quả.

Lâm Dịch khẽ lắc đầu, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng không hề dao động. Hắn biết, những lời tán dương này chỉ là nhất thời. "Lão Trưởng thôn, không có thời gian để ăn mừng." Giọng hắn trầm ổn, nhưng mang theo một sức nặng khiến mọi tiếng ồn ào xung quanh dần lắng xuống. "Nếu đạo tặc dám tấn công Làng Phượng Hoàng, chúng cũng có thể nhắm vào chúng ta. Chúng ta phải chuẩn bị." Hắn đưa mắt lướt qua những gương mặt hốc hác, những ánh mắt tràn đầy hy vọng kia. Hắn không thể để họ thất vọng. Hắn không thể để họ phải đối mặt với nỗi sợ hãi và sự tàn phá như dân làng Phượng Hoàng đã trải qua.

Hắn nhìn Trưởng thôn Lão Vương, rồi ra hiệu cho Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ và cả Lão Hồ – người đã lặng lẽ đứng quan sát từ xa, khuôn mặt gầy gò ẩn sau làn khói thuốc – tập trung tại nhà Trưởng thôn. Căn nhà gỗ đơn giản, mái tranh đã nhuốm màu thời gian, trở thành trung tâm của những quyết định hệ trọng. Bên trong, mùi khói bếp còn vương vấn, mùi đất ẩm và hơi người tạo nên một bầu không khí vừa quen thuộc vừa căng thẳng.

Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, Lâm Dịch trải ra một tấm da dê đã được hắn vẽ phác thảo sơ sài về địa hình Thôn Làng Sơn Cước. Tấm bản đồ không quá chi tiết, nhưng đủ để hắn chỉ ra những điểm yếu, những con đường mòn có thể bị kẻ địch lợi dụng. "Đây là phía Đông, nơi con suối chảy qua. Địa hình tương đối bằng phẳng, dễ bị đột kích." Hắn dùng ngón tay chỉ vào một đường gạch ngoằn ngoèo trên bản đồ. "Phía Tây là vách đá dựng đứng, nhưng có vài khe nứt nhỏ có thể dùng làm lối đi. Phía Bắc là rừng rậm, và phía Nam là đường chính dẫn vào làng."

Vương Đại Trụ cúi đầu nhìn chăm chú, đôi lông mày rậm cau lại. "Vậy... vậy chúng ta sẽ làm gì, Lâm Dịch?" Giọng hắn trầm và chắc nịch, thể hiện sự sẵn sàng lắng nghe và thực hiện.

Lâm Dịch nhìn từng người một, ánh mắt dừng lại ở Lão Hồ một lát, như muốn tìm kiếm sự đồng thuận vô hình. "Chúng ta không có tường thành kiên cố như các trấn lớn, cũng không có quân đội thiện chiến. Tài nguyên của chúng ta hạn hẹp." Hắn trầm ngâm, những suy nghĩ hiện đại về phòng thủ quân sự lướt qua trong đầu. "Nhưng chúng ta có địa hình, có trí tuệ, và có ý chí."

Hắn bắt đầu vạch ra kế hoạch, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy lực. "Trước hết, chúng ta cần dựng một hệ thống phòng thủ nhiều lớp. Không phải một bức tường đơn giản, mà là một mê cung chết chóc cho bất kỳ kẻ nào có ý định xâm nhập." Hắn nhìn Trưởng thôn Lão Vương. "Lão Trưởng thôn, ta cần sự giúp đỡ của toàn bộ dân làng. Tất cả những người có thể cầm cuốc, cầm xẻng đều phải tham gia. Phụ nữ và trẻ em có thể hỗ trợ vận chuyển vật liệu, chuẩn bị lương thực."

Trưởng thôn Lão Vương lập tức gật đầu, đôi mắt ánh lên sự kiên quyết hiếm thấy. "Cứ giao cho lão già này, Lâm Dịch. Dân làng chúng ta không ai chịu ngồi yên đâu! Ai cũng muốn bảo vệ nhà cửa của mình!"

Lâm Dịch gật đầu, quay sang Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ. "Vương Đại Trụ, huynh phụ trách việc đào hào xung quanh làng. Hào phải sâu hơn ba thước, rộng hơn hai thước, và dưới đáy phải rải đầy chông tre nhọn, ngụy trang cẩn thận. Đây sẽ là lớp phòng thủ đầu tiên, ngăn chặn ngựa chiến và làm chậm bước chân bộ binh." Hắn nhấn mạnh từng từ, hình dung ra cảnh tượng kẻ địch hoảng loạn khi rơi vào cái bẫy chết người đó.

"Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, hai người sẽ đi cùng Vương Đại Trụ. Ngoài việc đào hào, hai người cần tìm kiếm những cây gỗ lớn, khỏe, làm cột dựng hàng rào tre gai phía sau hào. Hàng rào này không cần quá cao, nhưng phải đủ dày và chắc chắn để cản bước chân kẻ địch. Đặc biệt, hãy chú ý đến việc tận dụng địa hình tự nhiên, những bụi cây rậm rạp, những con dốc nhỏ để che giấu và tăng cường hiệu quả phòng thủ."

"Lão Hồ, ta cần sự tinh tường của lão. Lão hãy cùng Lý Hổ đi khảo sát các con đường mòn xung quanh làng, đặc biệt là những khe nứt ở phía Tây. Chúng ta cần đặt bẫy sập, bẫy đá hoặc những cái bẫy đơn giản nhưng gây sát thương cao ở những vị trí hiểm yếu. Kẻ địch càng ít nghi ngờ, hiệu quả càng cao." Lâm Dịch biết, Lão Hồ với kinh nghiệm săn bắn và am hiểu địa hình rừng núi, sẽ là một trợ thủ đắc lực trong việc bố trí những cái bẫy chết người này. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người," câu nói của Lão Hồ lại vang lên trong tâm trí hắn, nhắc nhở hắn về sự tinh quái và kinh nghiệm sống của người già.

Kế hoạch đã rõ ràng, nhưng trong lòng Lâm Dịch vẫn còn đó nỗi lo lắng âm ỉ. Hắn biết, đây chỉ là những giải pháp tạm thời, những phương án phòng thủ cơ bản nhất. Đối mặt với một đội quân thực sự, hay những nhóm đạo tặc có tổ chức tốt hơn, những hào, chông, bẫy này có thể không đủ. Hắn cần một lực lượng quân sự quy củ, được huấn luyện bài bản hơn. Hắn cần vũ khí tốt hơn, và quan trọng nhất, hắn cần thời gian. Nhưng thời gian là thứ xa xỉ nhất trong thời loạn lạc này.

Hắn khẽ siết chặt cuốn Cẩm Nang Kế Sách giấu trong tay áo. Mỗi trang sách, mỗi sơ đồ phòng thủ cổ xưa đều là một tia hy vọng. Hắn đã đọc, đã học, đã suy ngẫm rất nhiều về những chiến thuật phòng thủ từ các nền văn minh khác nhau, từ những đế chế đã sụp đổ. Giờ là lúc biến những kiến thức đó thành hiện thực, biến Thôn Làng Sơn Cước nhỏ bé này thành một pháo đài bất khả xâm phạm. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ, "và giờ đây, ta phải dùng nó để bảo vệ tất cả."

Không chút chần chừ, ngay sau cuộc họp, toàn bộ Thôn Làng Sơn Cước như một tổ kiến vỡ. Tiếng búa đập cộc cạch, tiếng cưa gỗ kẽo kẹt, tiếng xẻng đào đất xoèn xoẹt vang lên không ngừng từ khắp mọi hướng. Mặt trời đã lên cao, tỏa nắng chói chang xuống những vạt đồi xanh ngắt, nhưng không ai bận tâm đến cái nóng. Dưới sự chỉ đạo của Lâm Dịch, dân làng hăng hái bắt tay vào xây dựng các công trình phòng thủ.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, dẫn đầu một nhóm thanh niên trai tráng, mồ hôi nhễ nhại, quần áo lấm lem bùn đất, nhưng gương mặt ai nấy đều hừng hực khí thế. Họ đào hào không ngừng nghỉ, đất đá văng tung tóe. Vương Đại Trụ đôi khi còn tự tay vác những tảng đá lớn, khuôn mặt chất phác của hắn đanh lại vì tập trung. "Mạnh lên nào anh em! Đ��o sâu nữa! Đừng để bất kỳ thằng cướp nào bén mảng đến làng của chúng ta!" Tiếng hắn vang vọng, đầy nhiệt huyết, thúc giục những người xung quanh.

Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn như sóc, thoăn thoắt đi lại giữa các nhóm, truyền đạt chỉ thị của Lâm Dịch. Hắn luôn miệng nói, đôi mắt sáng lên vẻ hăm hở. "Đại ca nói hào phải sâu ba thước, rộng hai thước! Phải chuẩn xác từng tấc! Không được qua loa đâu!" Hắn còn tự mình xuống hào, dùng gậy đo đạc, kiểm tra độ sâu, độ rộng, đảm bảo mọi thứ được thực hiện đúng theo yêu cầu.

Lý Hổ, vẻ mặt nghiêm túc, dũng cảm, lại cùng Lão Hồ lặn lội vào rừng, tìm kiếm những cành tre gai nhọn hoắt, những thân cây chắc chắn để làm cọc rào. Hắn cẩn thận chọn lựa từng cây, dùng dao chặt gọn gàng. "Lão Hồ, lão xem chỗ này đặt bẫy sập có ổn không? Cây khô nhiều thế này, nếu rải lá khô lên sẽ rất khó phát hiện." Lý Hổ hỏi, giọng nói trầm ấm nhưng vẫn toát lên sự kính trọng dành cho người già. Lão Hồ, lưng còng, tóc bạc phơ, đôi mắt tinh anh nheo lại, gật gù hài lòng. "Được lắm, tiểu tử. Chỗ này là điểm mù, khó mà thấy được."

Lâm Dịch đích thân đi khắp nơi, từ con dốc phía Đông đến khe núi phía Tây, từ bìa rừng phía Bắc đến con đường chính phía Nam. Hắn không ngừng kiểm tra, chỉ dẫn từng chi tiết nhỏ nhặt nhất. Hắn dùng một cành cây khô, vẽ phác thảo cấu trúc bẫy rập trên nền đất ẩm, giải thích cho Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ cách bố trí những hố chông, bẫy sập đơn giản nhưng đủ sức gây sát thương hoặc làm chậm bước chân kẻ thù. "Nhớ kỹ, cái bẫy không chỉ để giết người, mà còn để làm kẻ địch hoảng sợ, làm rối loạn đội hình của chúng. Quan trọng nhất là ngụy trang. Phải làm sao cho chúng không thể phát hiện ra cho đến khi quá muộn." Hắn nhấn mạnh, tâm trí hình dung ra những kiến thức đã đọc về chiến tranh du kích, về bẫy rập trong rừng sâu.

Mùi gỗ tươi từ những thân cây mới chặt, mùi đất ẩm bốc lên từ những hố sâu, mùi mồ hôi của những người lao động hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của sự nỗ lực và hy vọng. Những người phụ nữ trong làng, với những chiếc thúng trên lưng, không ngừng vận chuyển đá, đất, tre gai từ các khu vực tập kết đến những điểm đang xây dựng. Những đứa trẻ, dù chưa hiểu hết sự nghiêm trọng của tình hình, cũng hăng hái giúp đỡ bằng cách mang nước uống cho người lớn, hoặc nhặt nhạnh những cành cây nhỏ. Cả Thôn Làng Sơn Cước biến thành một công trường khổng lồ, nơi mỗi người đều là một phần không thể thiếu của bức tường phòng thủ.

Nhìn những gương mặt hăng hái, những bàn tay chai sạn không ngừng làm việc, Lâm Dịch cảm thấy một ngọn lửa ấm áp dâng lên trong lòng. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhắc nhở mình, "nhưng nó cũng không tước đoạt của ai quyền được tự bảo vệ." Dân làng Thôn Làng Sơn Cước, những con người chất phác, lương thiện này, xứng đáng có được một cuộc sống bình yên. Và hắn, Lâm Dịch, sẽ làm mọi thứ trong khả năng của mình để biến điều đó thành hiện thực. Sự kiện ở Làng Phượng Hoàng đã phá vỡ bức tường hoài nghi, khiến mọi người nhận ra rằng sự đoàn kết và chuẩn bị là con đường sống duy nhất.

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả triền đồi và những công trình phòng thủ đang dần thành hình, Thôn Làng Sơn Cước lại chìm vào một vẻ đẹp tĩnh lặng, đầy kiên cường. Tiếng búa đã ngưng, tiếng xẻng đã im, chỉ còn tiếng gió rì rào lùa qua những hàng rào tre gai, và tiếng chim chóc về tổ. Lâm Dịch đứng một mình trên ngọn đồi phía Tây, nơi tầm nhìn bao quát toàn bộ ngôi làng. Thân hình gầy gò của hắn in bóng trên nền trời đỏ rực, vẻ mệt mỏi hằn rõ trên khuôn mặt thanh tú, nhưng đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên sự kiên định.

Hắn quan sát những con hào sâu hoắm, những hàng rào tre nhọn hoắt, những điểm bẫy rập được ngụy trang khéo léo. Chúng vẫn còn thô sơ, chưa hoàn chỉnh, nhưng đã tạo nên một cảm giác an toàn hơn rất nhiều so với những ngày trước. Mùi gỗ tươi, đất ẩm và mồ hôi đã lắng xuống, thay vào đó là mùi khói bếp ấm áp từ những ngôi nhà đang chuẩn bị bữa tối. Tiếng trẻ con cười đùa đâu đó, tiếng gà gáy xa xăm, tất cả như một bản giao hưởng của cuộc sống bình d��� mà hắn đang cố gắng bảo vệ.

Trong túi áo, hắn khẽ chạm vào cuốn "Cẩm Nang Kế Sách", cuốn sách đã trở thành người bạn đồng hành không thể thiếu. Hắn lấy ra một cuộn giấy nhỏ từ trong đó, lướ qua các sơ đồ phòng thủ cổ xưa, những ghi chép về cách xây dựng pháo đài, hầm ngầm, và các công sự khác. "Chúng ta cần nhiều hơn thế," hắn thầm nhủ. "Đây chỉ là bước khởi đầu. Hào và bẫy chỉ có thể làm chậm bước chân kẻ địch, chứ không thể ngăn cản chúng hoàn toàn."

Hắn nhắm mắt lại, trong tâm trí hiện lên hình ảnh những đội quân ô hợp, những tên đạo tặc hung hãn. Hắn biết, danh tiếng về việc hắn đã cứu Làng Phượng Hoàng sẽ lan rộng. Điều đó có thể mang lại những đồng minh mới, nhưng cũng chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của những kẻ thù mạnh hơn, những thế lực tàn bạo hơn. Nhu cầu về các loại vũ khí, công cụ phòng thủ phức tạp hơn và một đội quân được huấn luyện chuyên nghiệp sẽ trở nên rõ ràng hơn trong tương lai gần.

"Thôn làng này rồi sẽ không còn là nơi yên bình nữa..." Lâm Dịch thở dài một hơi, mùi khói bếp và hơi sương đêm thấm vào lồng ngực. "Nhưng ta sẽ làm mọi cách để nó trở thành một pháo đài. Một pháo đài của hy vọng." Hắn không phải là một chiến binh bẩm sinh, cũng không phải là một tướng quân tài ba. Hắn chỉ là một người đàn ông hiện đại bị lạc vào thế giới cổ đại này, mang theo trí tuệ và kinh nghiệm của một thời đại khác. Và hắn sẽ dùng tất cả những gì mình có, để bảo vệ những con người này, bảo vệ mảnh đất này.

Ánh lửa trại bắt đầu le lói từ phía dưới làng, những đốm sáng nhỏ nhoi nhưng kiên cường trong màn đêm đang xuống. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều gian nan. Nhưng nhìn những công trình phòng thủ đang hình thành, nhìn những ngọn lửa ấm áp dưới kia, hắn cảm thấy một sức mạnh mới dâng trào. Hắn không còn đơn độc. Ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, giữa màn đêm loạn lạc của Đại Hạ vương triều.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free