Lạc thế chi nhân - Chương 510: Mưu Trí Giữa Đường Đạo Tặc: Bảo Vệ Huyết Mạch
Ánh đèn dầu ấm áp từ mỗi căn nhà nhỏ dần tắt, chỉ còn lại những đốm lửa than hồng le lói qua khe cửa, như những con mắt hiếm hoi còn thức trong màn đêm tĩnh mịch của Thôn Làng Sơn Cước. Tiếng cười nói đã thưa thớt hẳn, nhưng đâu đó vẫn còn vương vấn những âm thanh nhẹ nhõm, những lời thì thầm đầy hy vọng về một ngày mai bớt lo âu. Lâm Dịch đứng bên hiên nhà, tựa lưng vào cột gỗ đã sờn cũ, dõi mắt nhìn ra khoảng không đen kịt. Gió đêm mơn man thổi, mang theo hơi lạnh từ núi rừng và mùi đất ẩm đặc trưng của vùng biên thùy.
Hắn khẽ thở dài, một hơi thở mang nặng cả sự mệt mỏi lẫn một chút hài lòng khó tả. Kế hoạch phân phát lương thực và thuốc men hôm nay đã thành công hơn mong đợi. Những ánh mắt biết ơn của dân làng, đặc biệt là của những người già và trẻ nhỏ, đã phần nào xoa dịu nỗi lo lắng và gánh nặng đang đè nén trong lòng hắn. "Đây không chỉ là việc phân phát lương thực, mà còn là việc phân phát hy vọng," hắn tự nhủ, câu nói đó vang vọng trong đầu. Nó đúng, nhưng cũng chỉ là một giải pháp tạm thời, một liều thuốc an thần yếu ớt cho một căn bệnh trầm kha.
Trong đầu Lâm Dịch, Cẩm Nang Kế Sách dường như đang hoạt động không ngừng, liên tục phân tích và dự báo. Vấn đề lương thực và thuốc men sẽ không thể giải quyết triệt để chỉ bằng một chuyến đi mua hàng. Nó giống như việc đổ đầy một chiếc giếng khô bằng từng gáo nước nhỏ. Cần phải có một nguồn mạch vững chắc hơn, một mạng lưới cung ứng và vận chuyển kiên cố, không chỉ cho những nhu yếu phẩm thiết yếu mà còn cho cả những vật tư quân sự trong tương lai gần.
Hắn cũng không quên lời cảnh báo của Mã Đại Ca về Thẩm Đại Nhân. Kẻ quan lại tham lam đó chắc chắn sẽ không ngồi yên nhìn tuyến đường cung ứng của hắn hoạt động trơn tru. Thẩm Đại Nhân sẽ tìm mọi cách để siết chặt kiểm soát các nguồn cung, để trục lợi hoặc để phá hoại, hoặc cả hai. Đây không chỉ là một cuộc chiến sinh tồn với thiên nhiên và đói nghèo, mà còn là một cuộc đấu trí với những kẻ quyền thế, những con người bị tha hóa bởi lòng tham và sự bất ổn của thời cuộc.
Lâm Dịch quay người, bước vào căn phòng nhỏ được dùng làm nơi họp bàn. Trưởng thôn Lão Vương và Hồ Gia Gia đã đi nghỉ, nhưng Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ vẫn còn đợi hắn. Gương mặt họ, dù đã thấm mệt, vẫn toát lên vẻ kiên định. Hắn biết, họ tin tưởng hắn, và niềm tin ấy chính là gánh nặng lớn nhất nhưng cũng là động lực mạnh mẽ nhất của hắn.
“Sống trong thời loạn, tai mắt phải mở to.” Lời nói của Hồ Gia Gia chợt hiện lên trong tâm trí Lâm Dịch. Đúng vậy, tầm nhìn của hắn không thể chỉ giới hạn trong Thôn Làng Sơn Cước nữa. Sự suy yếu của Đại Hạ Vương Triều đã quá rõ ràng. Việc không kiểm soát được thị trường và an ninh biên giới chỉ là một trong số rất nhiều dấu hiệu báo trước một cuộc chiến tranh toàn diện sẽ bùng nổ. Những tin tức về các thế lực tu hành, những điều từng được coi là thần thoại, cũng bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn, không còn chỉ là lời đồn thổi.
“Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,” hắn lẩm bẩm, âm thầm nhắc nhở bản thân. Hắn không phải là anh hùng, cũng không mơ mộng làm bá chủ. Hắn chỉ là một người đàn ông hiện đại bị mắc kẹt trong thế giới cổ đại khắc nghiệt này, với một ưu tiên duy nhất: bảo vệ những người hắn trân trọng. Và để làm được điều đó, hắn sẽ phải kiên cường hơn bất cứ ai, thông minh hơn bất cứ ai. Trận chiến bên ngoài đang rình rập, và trận chiến bên trong cũng vừa mới bắt đầu. Nhưng hắn sẽ không từ bỏ. Hắn sẽ tìm ra cách. Hắn luôn tìm ra cách. Và lần này, hắn sẽ phải tìm ra cách để giữ cho Thôn Làng Sơn Cước không chìm vào bóng đêm của đói khát và tuyệt vọng, mà còn để thắp lên một ngọn lửa hy vọng giữa loạn lạc.
Hắn không biết mình đã đứng đó bao lâu, cho đến khi một tiếng gõ cửa gấp gáp vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của màn đêm. Tim Lâm Dịch khẽ thót lại. Hắn quay phắt lại, ánh mắt sắc lạnh, mọi giác quan lập tức được huy động.
“Có chuyện gì?” Hắn hỏi, giọng trầm và dứt khoát.
Cánh cửa bật mở, Mã Đại Ca đứng đó, khuôn mặt vốn phong trần nay nhợt nhạt, mồ hôi lấm tấm. Bên cạnh hắn là một người đưa tin trẻ tuổi, thở hổn hển, cả người run rẩy. Gió lạnh luồn vào, mang theo sự bất an.
“Lâm huynh!” Mã Đại Ca vội vã bước vào, không kịp chào hỏi, giọng khản đặc vì lo lắng. “Không thể tiếp tục thế này! Bọn đạo tặc�� chúng ngày càng lộng hành, chúng coi trời bằng vung! Chuyến hàng vừa rồi của ta… mất sạch! Mấy huynh đệ của ta cũng bị thương nặng. Một người… một người đã không qua khỏi.” Giọng hắn nghẹn lại ở cuối câu, đôi mắt đỏ hoe.
Lâm Dịch tiến lại gần, đặt tay lên vai Mã Đại Ca. Hắn cảm nhận được sự run rẩy trong cơ thể người vận chuyển. "Bình tĩnh, Mã Đại Ca. Hãy kể rõ mọi chuyện." Giọng hắn trầm ổn, nhưng ánh mắt sắc bén như dao mổ, quét qua người đưa tin trẻ tuổi. "Ngươi là ai? Từ đâu đến? Kể lại chi tiết những gì đã xảy ra."
Người đưa tin, một thanh niên gầy gò với đôi mắt hoảng loạn, cố gắng hít thở sâu. "Tiểu nhân… tiểu nhân là A Hổ, người của Mã Đại Ca. Chúng tôi… chúng tôi đang trên đường trở về từ chợ Lạc Dương, mang theo thuốc men và một ít vải vóc. Khi đến khúc quanh Hổ Khẩu Quan, đột nhiên… đột nhiên một toán người xông ra. Chúng… chúng rất đông, khoảng hai mươi tên. Chúng không thèm che mặt, ăn mặc rách rưới nhưng lại cầm vũ khí sắc bén. Chúng chặn đường, hô hào cướp bóc. Mã Đại Ca và các huynh đệ chống trả, nhưng chúng… chúng quá hung hãn. Một huynh đệ bị đâm trúng… đã chết tại chỗ. Chúng cướp sạch hàng hóa, còn… còn đốt cháy một chiếc xe ngựa. May mắn tiểu nhân nhanh chân trốn thoát được vào rừng, chạy thục mạng về đây báo tin."
Lâm Dịch lắng nghe từng lời, đôi mắt hắn hằn lên vẻ trầm tư. Hắn quay sang Mã Đại Ca. "Hổ Khẩu Quan? Đó là con đường chính dẫn ra Lạc Dương. Chúng dám hành động trắng trợn giữa đường lớn sao?"
Mã Đại Ca gật đầu, vẻ mặt đầy căm phẫn. "Lâm huynh, ta nói thật, trước đây tuy có đạo tặc, nhưng chúng chỉ dám lén lút ở đường mòn, hoặc ban đêm. Nhưng lần này… chúng ngang nhiên chặn đường giữa ban ngày, trên con đường mà quan binh thường xuyên tuần tra. Có lẽ… có lẽ là chúng biết quan binh bây giờ đã rút đi nhiều, hoặc đã bị mua chuộc. Tình hình bây giờ… loạn rồi!"
"Chúng có bao nhiêu người? Dụng cụ? Cách thức hoạt động?" Lâm Dịch hỏi lại, giọng hắn giờ đây mang một vẻ lạnh lùng đến đáng sợ. Hắn không chỉ hỏi để biết, mà để phân tích, để xây dựng một bức tranh hoàn chỉnh trong đầu. "Chúng có chỉ huy không? Cách thức chúng tấn công như thế nào? Có vẻ gì là lính tráng đào ngũ không?"
Mã Đại Ca cố gắng trấn tĩnh, thuật lại chi tiết. "Chúng có một tên đầu lĩnh, to con, trên mặt có một vết sẹo dài. Hắn ra lệnh rất dứt khoát, không giống bọn cướp vặt. Vũ khí của chúng hỗn tạp, có đao, kiếm, cả cung tên. Chúng tấn công rất có bài bản, bao vây từ hai phía, buộc đoàn xe phải dừng lại. Chúng không chỉ cướp, chúng còn muốn dằn mặt. Chúng nói… chúng nói 'đường này từ nay là của chúng', và nếu muốn qua, phải nộp 'lộ phí'."
"Lộ phí?" Lâm Dịch nhếch mép. "Đường này là của chúng. Thú vị." Hắn nhìn sang Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu. Gương mặt họ đều lộ rõ vẻ tức giận.
"Đại ca, không thể chịu đựng được nữa!" Lý Hổ đấm tay vào vách tường gỗ. "Bọn khốn nạn này! Chúng ta phải cho chúng một bài học!"
Trần Nhị Cẩu cũng gật đầu lia lịa. "Đúng vậy, Đại ca! Chúng ta phải ra tay! Không thể để chúng coi thường như vậy được!"
Vương Đại Trụ trầm ngâm hơn một chút, nhưng ánh mắt cũng đầy phẫn nộ. "Lâm ca, nếu cứ để chúng lộng hành, thì chúng ta sẽ không thể có lương thực, thuốc men từ bên ngoài vào được. Dân làng sẽ chết đói mất."
Lâm Dịch giơ tay ra hiệu cho mọi người im lặng. "Ta hiểu. Nhưng chúng ta không thể hành động một cách mù quáng. Chúng ta cần một kế hoạch." Hắn nhìn thẳng vào Mã Đại Ca. "Mã Đại Ca, ngươi còn nhớ rõ đường đi, địa hình khúc Hổ Khẩu Quan chứ? Có những nơi nào có thể ẩn nấp, mai phục không?"
Mã Đại Ca gật đầu. "Đương nhiên là nhớ. Ta đi tuyến đường đó đã hàng chục năm rồi. Khúc Hổ Khẩu Quan đúng như tên gọi, là một hẻm núi nhỏ, hai bên là vách đá dốc, cây cối rậm rạp. Có vài chỗ rất hiểm trở, chỉ cần vài người mai phục cũng có thể chặn được cả đoàn quân."
Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết, trong thế giới này, tri thức là vũ khí mạnh nhất. Và tri thức về địa hình, đường sá, chính là một trong những loại vũ khí đó. "Tốt. Mã Đại Ca, ngươi hãy đi nghỉ đi, ngày mai còn phải giúp ta một việc quan trọng. A Hổ, ngươi cũng vậy."
Sau khi Mã Đại Ca và A Hổ rời đi, Lâm Dịch quay lại với ba người kia. Ánh mắt hắn sắc lạnh, nhưng giọng nói vẫn trầm tĩnh. "Vấn đề này, chúng ta không thể làm ngơ. Đây không chỉ là việc bảo vệ hàng hóa, mà là bảo vệ huyết mạch của Thôn Làng Sơn Cước. Nếu chúng ta không thể đảm bảo an toàn cho các tuyến đường tiếp tế, thì mọi nỗ lực khác đều vô nghĩa."
Hắn dừng lại một chút, như đang sắp xếp lại suy nghĩ. "Ta đã nói rồi, chúng ta không thể đối đầu trực diện với số lượng lớn của chúng. Nhưng chúng ta có lợi thế của riêng mình: địa hình, sự bất ngờ, và quan trọng nhất, là mưu trí." Hắn nhìn vào từng người một, ánh mắt kiên định. "Chúng ta sẽ không chỉ đơn thuần là đẩy lùi chúng. Chúng ta sẽ cho chúng một bài học, một bài học mà chúng sẽ không bao giờ quên."
Ngọn đèn dầu trong căn phòng nhỏ lập lòe, hắt những bóng đổ dài lên vách tường, tạo nên một không khí căng thẳng nhưng cũng đầy quyết tâm. Lâm Dịch biết, đây sẽ là lần đầu tiên hắn dẫn dắt họ vào một trận chiến thực sự, một trận chiến mà sự sống còn của cả cộng đồng đặt trên đôi vai của hắn và những người đồng đội non trẻ này. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ. "Và để sinh tồn, đôi khi, chúng ta phải tự tạo ra công bằng cho mình."
Trong căn phòng nhỏ dưới ánh đèn dầu leo lét, không khí trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, nhưng cũng toát lên vẻ tập trung cao độ. Lâm Dịch trải tấm bản đồ địa hình cũ kỹ, vốn được dùng để phác thảo các con đường khai hoang và vị trí các mỏ đá, lên chiếc bàn gỗ sờn cũ. Hắn dùng một cục đá nhỏ chèn ở các góc để giữ cho tấm bản đồ không bị cuộn lại. Dưới ánh sáng yếu ớt, những nét vẽ tay thô sơ hiện lên rõ ràng: những đường mòn ngoằn ngoèo, những ngọn đồi nhấp nhô, những vệt xanh đậm biểu thị rừng cây rậm rạp, và đặc biệt là con đường huyết mạch dẫn đến Lạc Dương, với điểm nhấn là khúc Hổ Khẩu Quan mà Mã Đại Ca vừa nhắc đến.
Hắn dùng một que củi nhỏ, đã được gọt nhọn ở đầu, chỉ vào tấm bản đồ. "Đây là Hổ Khẩu Quan." Giọng Lâm Dịch trầm và rõ ràng, thu hút toàn bộ sự chú ý của Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ. "Theo lời Mã Đại Ca, đây là một hẻm núi nhỏ, hai bên là vách đá dốc, cây cối rậm rạp. Đây là một địa điểm lý tưởng để mai phục."
Vương Đại Trụ gật đầu, ánh mắt nghiêm túc. "Đúng vậy, Lâm ca. Khúc đường đó rất hiểm trở. Xe cộ qua lại đều phải chậm lại, khó mà tránh được phục kích."
Lâm Dịch tiếp tục. "Kế sách của ta lần này là 'Dĩ Dật Đãi Lao', kết hợp với 'Mai Phục Bất Ngờ'." Hắn dùng que củi vẽ một vòng tròn lớn quanh khu vực Hổ Khẩu Quan. "Chúng ta sẽ không hành động vội vàng. Chúng ta sẽ dùng chính sự tham lam của chúng để làm mồi nhử."
"Mồi nhử?" Trần Nhị Cẩu hơi ngạc nhiên, gương mặt ngây ngô thường ngày giờ lộ rõ vẻ tò mò. "Đại ca, ý người là sao?"
Lâm Dịch nhìn Trần Nhị Cẩu, khẽ mỉm cười. "Chúng ta sẽ cử một đoàn xe giả, mang theo ít hàng hóa có giá trị nhưng dễ thay thế, đi qua Hổ Khẩu Quan. Đây sẽ là mồi nhử để thu hút bọn đạo tặc." Hắn chỉ vào một điểm trên bản đồ. "Trần Nhị Cẩu, ngươi sẽ dẫn một nhóm nhỏ, tinh nhuệ, ẩn mình ở đây, phía trên vách đá. Nhiệm vụ của các ngươi là quan sát, đánh giá số lượng và trang bị của chúng, và chỉ hành động khi ta ra hiệu." Hắn nhấn mạnh chữ "chỉ hành động khi ta ra hiệu", ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Trần Nhị Cẩu, người vốn nổi tiếng nhanh nhẹn nhưng đôi khi hơi bốc đồng.
"Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu lập tức đáp lời, vẻ mặt nghiêm túc hơn bao giờ hết.
Lâm Dịch quay sang Lý Hổ. "Lý Hổ, ngươi sẽ cùng Vương Đại Trụ và một nhóm khác, mai phục ở khu vực này." Hắn chỉ vào một bụi cây rậm rạp gần con đường mòn, nơi có thể dễ dàng che giấu người. "Các ngươi sẽ là mũi nhọn tấn công chính. Khi bọn đạo tặc tấn công đoàn xe mồi nhử, chúng sẽ nghĩ rằng mọi việc dễ dàng. Đó là lúc chúng ta ra tay."
Lý Hổ gật đầu mạnh mẽ, nắm chặt tay thành quyền. "Lâm ca, cứ giao cho ta! Ta sẽ cho bọn chúng biết tay!"
"Vương Đại Trụ," Lâm Dịch nhìn người chỉ huy đội bảo vệ, ánh mắt đầy tin tưởng. "Ngươi sẽ là người chỉ huy tổng thể của mũi tấn công mặt đất, cùng với Lý Hổ. Nhiệm vụ của các ngươi là tạo ra sự hỗn loạn tối đa, cắt đứt đội hình của chúng, không cho chúng có cơ hội phản ứng." Hắn đặt que củi xuống, dùng ngón tay vẽ một đường vòng cung trên bản đồ. "Chúng ta sẽ tấn công từ hai phía: Trần Nhị Cẩu từ trên cao, dùng cung tên và đá lăn để gây áp lực, còn các ngươi từ dưới đất, tấn công trực diện. Đạo tặc sẽ bị bất ngờ, chúng sẽ hoảng loạn."
"Lâm ca, nhưng lỡ chúng phát hiện ra phục kích thì sao?" Vương Đại Trụ hỏi, giọng có chút lo lắng. "Nếu chúng đông quá, hoặc chúng có cảnh giới cao thủ thì sao?"
Lâm Dịch trầm ngâm một lát. "Đó là lý do vì sao Trần Nhị Cẩu phải cực kỳ cẩn trọng trong việc trinh sát. Chúng ta không thể mạo hiểm đối đầu với một lực lượng quá mạnh. Nếu phát hiện chúng quá đông, hoặc có dấu hiệu của tu luyện giả, Trần Nhị Cẩu phải lập tức báo hiệu rút lui. Chúng ta sẽ không liều mạng một cách vô ích."
Hắn quay lại với bản đồ. "Mấu chốt của chiến thuật này là sự bất ngờ và phối hợp ăn ý. Chúng ta phải sử dụng địa hình hiểm trở làm lợi thế của mình. Cây cối rậm rạp, những tảng đá lớn, những khe núi nhỏ… tất cả đều là nơi ẩn nấp hoàn hảo." Hắn vẽ phác thảo những mũi tên nhỏ trên bản đồ, minh họa cho các hướng tấn công. "Chúng ta sẽ ngụy trang cẩn thận, chờ đợi thời cơ thích hợp nhất. Đừng để lộ bất kỳ dấu vết nào. Ngay cả tiếng chim hót bất thường cũng có thể làm lộ vị trí."
"Ta sẽ ở phía sau, quan sát toàn bộ trận địa và ra hiệu lệnh." Lâm Dịch nói tiếp. "Ta sẽ dùng cờ hiệu nhỏ và tiếng còi để truyền đạt mệnh lệnh. Các ngươi phải tập trung quan sát và lắng nghe. Một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến chúng ta phải trả giá đắt."
Hắn nhặt lên một hòn đá nhỏ, đặt lên một vị trí trên bản đồ, tượng trưng cho vị trí của hắn. "Ta sẽ ở đây, nơi có tầm nhìn tốt nhất. Mọi sự thay đổi, mọi động thái của địch, ta đều sẽ nắm rõ. Nhiệm vụ của các ngươi là tuyệt đối tuân thủ mệnh lệnh, không được tự ý hành động."
Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu đều gật đầu, vẻ mặt đầy quyết tâm. Họ biết đây không phải là một trò đùa. Đây là cuộc chiến vì sự sống còn của những người thân yêu, của cả Thôn Làng Sơn Cước. Dù chưa từng được huấn luyện bài bản, nhưng họ đều là những người dân đã quen với lao động vất vả, với sự khắc nghiệt của cuộc sống, và quan trọng nhất, là họ tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch.
Lâm Dịch nhìn họ, trong lòng không khỏi cảm thấy một gánh nặng. Hắn chưa từng là một chỉ huy quân sự. Hắn chỉ là một người hiện đại, với những kiến thức về chiến tranh du kích, về chiến thuật quân sự cơ bản được học qua sách vở và phim ảnh. Nhưng trong thế giới này, những kiến thức đó lại trở thành vũ khí vô giá. Hắn biết, thành công của chiến thuật du kích ở quy mô nhỏ này sẽ là tiền đề cho hắn áp dụng chúng trong các cuộc chiến lớn hơn sắp tới, khi Đại Hạ Vương Triều thực sự sụp đổ.
"Chúng ta sẽ chuẩn bị cho một chuyến đi trong ba ngày tới." Lâm Dịch kết luận. "Trong thời gian này, các ngươi hãy rà soát lại vũ khí, chuẩn bị lương khô và nước uống. Quan trọng nhất, hãy giữ bí mật tuyệt đối về kế hoạch này. Không được để lộ ra ngoài."
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ. Màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm Thôn Làng Sơn Cước trong bóng tối. Nhưng trong căn phòng nhỏ này, ngọn đèn dầu vẫn cháy, chiếu sáng khuôn mặt trầm tư của người đàn ông không có thiên phú tu luyện, không có 'bàn tay vàng', nhưng lại đang từng bước, từng bước, xây dựng nên một lá chắn vững chắc cho những người hắn yêu thương, bằng tri thức và mưu lược của mình. Nhu cầu về một lực lượng quân sự chuyên nghiệp và được huấn luyện bài bản sẽ trở nên cấp thiết hơn, hắn biết. Nhưng hiện tại, những người dân quân này, với sự dũng cảm và niềm tin, là tất cả những gì hắn có.
Ba ngày sau, trước bình minh, một màn sương mỏng như lụa giăng khắp Thôn Làng Sơn Cước, ôm lấy những mái nhà tranh, những hàng cây còn ngái ngủ. Không khí se lạnh, ẩm ướt, mang theo mùi đất và lá mục. Tiếng gà gáy vẫn chưa vang lên, nhưng một sự im lặng căng thẳng đã bao trùm mọi vật.
Dưới ánh sáng lờ mờ của buổi sớm, một đoàn xe ngựa nhỏ, vỏn vẹn hai chiếc, chậm rãi rời làng. Phía trước là Mã Đại Ca, gương mặt căng thẳng nhưng đầy kiên định. Hắn biết mình đang đóng vai trò mồi nhử, và cái chết có thể rình rập bất cứ lúc nào. Trên xe chất đầy những thùng hàng được ngụy trang cẩn thận, bên trong là những vật phẩm có vẻ giá trị nhưng thực chất chỉ là đồ bỏ đi hoặc kém quan trọng, được Lâm Dịch lựa chọn tỉ mỉ.
Cách đó không xa, theo sau đoàn xe, là một nhóm người lặng lẽ di chuyển qua những con đường mòn nhỏ. Họ là những người dân làng đã được Lâm Dịch chọn lựa và huấn luyện sơ bộ, giờ đây đang là những chiến binh đầu tiên của hắn. Vương Đại Trụ và Lý Hổ dẫn đầu nhóm mai phục mặt đất. Họ mặc những bộ quần áo tối màu, bôi bùn lên mặt để ngụy trang, hòa mình vào màu xám của sương sớm và màu xanh của cây lá. Mỗi người cầm chắc trong tay một cây côn, một con dao sắc bén, hoặc một chiếc rìu nhỏ, những công cụ lao động quen thuộc nay trở thành vũ khí.
Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn như sóc, dẫn nhóm trinh sát và cung thủ leo lên những vách đá cao, ẩn mình trong những bụi cây rậm rạp phía trên Hổ Khẩu Quan. Hắn cẩn thận kiểm tra dây cung, mũi tên, ánh mắt sáng quắc quét qua khu vực hiểm yếu bên dưới.
Lâm Dịch, trong một bộ quần áo đơn giản, cũng đã ẩn mình trên một mỏm đá cao hơn, cách xa vị trí mai phục chính nhưng có tầm nhìn bao quát toàn bộ Hổ Khẩu Quan. Hắn cầm trong tay một chiếc cờ hiệu nhỏ màu trắng và một chiếc còi làm từ xương sừng. Gió lạnh se sắt buổi sớm thổi qua, làm tóc hắn bay nhẹ, nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc bén và tập trung cao độ, như một con đại bàng đang săn mồi. Hắn ngửi thấy mùi đất ẩm, mùi lá mục, và cả mùi của sự căng thẳng đang lan tỏa trong không khí.
Đoàn xe của Mã Đại Ca tiếp tục lăn bánh, tiếng bánh xe lạo xạo trên nền đất sỏi đá trở nên rõ ràng hơn khi họ tiến sâu vào Hổ Khẩu Quan. Hai bên đường, vách đá dựng đứng, cây cối rậm rạp che khuất tầm nhìn, tạo thành một cái bẫy tự nhiên hoàn hảo.
Đột nhiên, từ phía trước và hai bên con đường, những bóng người lờ mờ xuất hiện. Chúng không che mặt, ăn mặc rách rưới nhưng hung hãn, tay cầm đao kiếm sáng loáng dưới ánh sáng mờ ảo của bình minh. Chính là bọn đạo tặc. Chúng xông ra, tiếng hô hoán đầy dã man vang vọng khắp hẻm núi, phá tan sự yên tĩnh của buổi sớm.
"Dừng lại! Hàng hóa để lại, người cút đi!" Đạo tặc đầu lĩnh, tên to con với vết sẹo dài trên mặt mà Mã Đại Ca đã kể, gầm lên. Hắn ta đứng chắn giữa đường, ánh mắt tham lam quét qua đoàn xe.
Mã Đại Ca cố gắng tỏ vẻ hoảng sợ, kéo dây cương cho ngựa dừng lại. "Các vị đại ca, xin tha mạng! Chúng tôi chỉ là dân buôn nhỏ, không có gì đáng giá!"
"Câm mồm!" Một tên đạo tặc khác quát. "Đường này từ nay là của chúng ta! Muốn qua đây thì phải có 'lộ phí'!"
Lâm Dịch nheo mắt quan sát từ xa. Khoảng hai mươi tên, đúng như lời A Hổ kể. Chúng có vẻ khá tự tin, thậm chí còn hơi lơ là vì nghĩ rằng con mồi đã nằm gọn trong tay. Hắn chờ đợi thêm một chút, để bọn đạo tặc hoàn toàn tập trung vào đoàn xe, để chúng không còn cảnh giác với những gì đang rình rập xung quanh.
Khi bọn đạo tặc bắt đầu lục soát xe, tiếng cười đắc thắng của chúng vang lên, Lâm Dịch ra hiệu. Hắn thổi một tiếng còi sắc gọn, ngắn ngủi, rồi phất chiếc cờ trắng xuống.
Ngay lập tức, từ trên cao, Trần Nhị Cẩu và nhóm của hắn đồng loạt hành động. Mưa tên lao xuống như trút nước, không phải nhằm vào chỗ hiểm mà là vào chân và tay bọn đạo tặc, hoặc vào những khoảng trống xung quanh chúng, gây ra sự hoảng loạn. Cùng lúc đó, những tảng đá nhỏ, đã được chuẩn bị sẵn, lăn xuống dốc, không gây chết người nhưng đủ để làm phân tán đội hình và gây chấn động.
"Khốn kiếp! Có phục kích!" Đạo tặc đầu lĩnh gầm lên, hắn ta không ngờ lại có kẻ dám giăng bẫy chúng. Vẻ mặt ngạc nhiên và sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt vốn hung tợn.
Chính lúc này, từ hai bên con đường, Vương Đại Trụ và Lý Hổ dẫn đầu nhóm dân quân xông ra. "Tiến lên! Không cho chúng thoát!" Vương Đại Trụ hô lớn, giọng nói vang dội khắp hẻm núi. Hắn cầm chắc cây côn gỗ, xông thẳng vào đám đạo tặc, vừa đỡ đao vừa vung côn đập mạnh vào tay, chân đối phương.
Lý Hổ, với sức mạnh trời phú, lao vào giữa đội hình địch như một con hổ đói. Cây rìu trên tay hắn vung lên, tuy không phải là những chiêu thức hoa mỹ, nhưng mỗi nhát bổ xuống đều mang theo sức nặng ngàn cân, khiến bọn đạo tặc phải tránh né chật vật.
Trần Nhị Cẩu từ trên cao tiếp tục yểm trợ. "Bên phải có kẻ muốn chạy, chặn lại!" Hắn hô lớn, đồng thời một mũi tên lại găm xuống đất ngay trước chân một tên đạo tặc đang tìm cách bỏ chạy vào rừng.
Bọn đạo tặc hoàn toàn bị bất ngờ. Chúng không ngờ một đoàn xe nhỏ lại có thể giăng bẫy tinh vi đến vậy. Sự hỗn loạn nhanh chóng bao trùm. Tiếng vũ khí va chạm sắc lạnh, tiếng kêu la của bọn đạo tặc, tiếng hô hoán của dân quân, và cả tiếng chim kêu hoảng loạn khi trận chiến bùng nổ, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một âm thanh hỗn độn.
Lâm Dịch, từ vị trí cao của mình, quan sát mọi động thái. Ánh mắt hắn sắc bén, không bỏ sót một chi tiết nào. Hắn thấy một tên đạo tặc đang cố gắng tập hợp lại đồng bọn, lập tức thổi còi một tiếng dài, đồng thời phất cờ sang trái. Ngay lập tức, một vài dân quân theo lệnh của Vương Đại Trụ đã kịp thời chặn đứng ý đồ của tên đó.
Trận chiến diễn ra dồn dập nhưng không kéo dài. Sự bất ngờ, chiến thuật phối hợp ăn ý và ưu thế địa hình đã khiến bọn đạo tặc không kịp trở tay. Nhiều tên bị thương, số khác bị bắt sống, và một số ít may mắn trốn thoát được vào rừng sâu, bỏ lại vũ khí và sự hoảng loạn.
Khi tiếng chiến đấu dần lắng xuống, chỉ còn lại tiếng rên rỉ của những tên đạo tặc bị thương và tiếng thở dốc của dân quân. Sương mù đã bắt đầu tan, để lộ ra cảnh tượng tan hoang của con đường. Mùi đất ẩm, lá mục giờ đây hòa lẫn với mùi mồ hôi và sắt tanh của máu.
Lâm Dịch hạ cờ, cất còi. Hắn cảm thấy một cảm giác mệt mỏi nhưng cũng là sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Hắn đã thành công. Chiến thuật của hắn đã phát huy hiệu quả.
Hắn từ từ bước xuống, tiến về phía con đường. Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu đang tập hợp lại, gương mặt lấm lem bùn đất và mồ hôi nhưng ánh mắt rạng rỡ niềm vui chiến thắng. Mã Đại Ca, dù vẫn còn chút run rẩy, nhưng nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy thán phục và biết ơn.
“Lâm ca, chúng ta đã thắng!” Vương Đại Trụ hô lớn, trên tay vẫn cầm chắc cây côn.
Lý Hổ cười toe toét, dù trên má có một vết xước nhỏ. "Bọn khốn nạn đó, chúng sẽ không dám bén mảng đến đây nữa đâu!"
Trần Nhị Cẩu chạy đến bên Lâm Dịch, gương mặt hớn hở. "Đại ca, kế của người thật là hay! Bọn chúng không kịp phản ứng gì cả!"
Lâm Dịch gật đầu. Hắn nhìn những tên đạo tặc bị trói gô, gương mặt chúng vẫn còn hiện rõ vẻ sợ hãi và kinh ngạc. Đây là một chiến thắng, một chiến thắng quan trọng. Nhưng hắn biết, đây chỉ là khởi đầu.
Hắn nhìn Mã Đại Ca. "Mã Đại Ca, ngươi hãy kiểm tra lại hàng hóa và đoàn xe. Những tên bị bắt, chúng ta sẽ đưa về làng để thẩm vấn." Hắn quay sang Vương Đại Trụ. "Cho người thu gom vũ khí của chúng, và cử người đuổi theo những kẻ trốn thoát, không cần bắt sống, chỉ cần đảm bảo chúng không thể quay lại quấy phá trong thời gian tới."
Lâm Dịch nhìn lại khu vực Hổ Khẩu Quan. Cảnh vật tan hoang, nhưng huyết mạch của Thôn Làng Sơn Cước đã được bảo vệ. Hắn biết, sự thành công của chiến thuật du kích ở quy mô nhỏ này sẽ là tiền đề cho hắn áp dụng chúng trong các cuộc chiến lớn hơn sắp tới. Nhu cầu về một lực lượng quân sự chuyên nghiệp và được huấn luy���n bài bản sẽ trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết, không chỉ là dân quân tự phát. Việc bắt giữ và thẩm vấn đạo tặc này có thể hé lộ thông tin về các thế lực lớn hơn đứng sau hoặc lợi dụng tình trạng hỗn loạn này, có thể là Thẩm Đại Nhân hoặc các bang phái giang hồ khác.
Tuy nhiên, Lâm Dịch không thể không cảm thấy một sự nặng nề trong lòng. Hắn đã phải sử dụng bạo lực, đã phải ra lệnh cho những người dân thường cầm vũ khí và chiến đấu. Đây là con đường mà hắn chưa từng muốn đi, nhưng nó là con đường duy nhất để bảo vệ những người hắn trân trọng. Gánh nặng của sinh mạng những người đã đặt niềm tin vào anh, vào những quyết định của anh, giờ đây càng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn lẩm bẩm một lần nữa, nhưng lần này, giọng nói của hắn mang theo một chút trầm buồn. "Và để sinh tồn, chúng ta sẽ phải kiên cường hơn bất cứ ai, thông minh hơn bất cứ ai."
Hắn nhìn những gương mặt lấm lem nhưng đầy tự hào của những người dân quân. Họ đã chiến đấu dũng cảm. Họ đã đặt niềm tin vào hắn. Và hắn sẽ không để họ thất vọng. Trận chiến này đã kết thúc, nhưng một cuộc chiến lớn hơn, tàn khốc hơn, đang chờ đợi ở phía trước. Và Lâm Dịch biết, hắn phải tìm ra cách để đối mặt với nó, không chỉ để bảo vệ Thôn Làng Sơn Cước, mà còn để thắp lên ngọn lửa hy vọng giữa loạn lạc.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.