Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 509: Mạch Sống Giữa Loạn Lạc: Nguồn Hàng và Sẻ Chia

Cái lạnh của không khí đêm đã tan đi, nhường chỗ cho ánh ban mai nhàn nhạt trải trên những mái nhà tranh vương vãi sương sớm. Tiếng gà gáy râm ran đâu đó trong thôn, lẫn với tiếng trẻ con lanh lảnh gọi nhau ra sân. Lâm Dịch đã dậy từ rất sớm, nỗi lo lắng về lương thực và thuốc men vẫn đè nặng trong lòng, khiến giấc ngủ của hắn chỉ là sự chập chờn không trọn vẹn. Hắn ngồi bên bàn, trên đó là tấm bản đồ đơn giản tự vẽ, những đường nét bằng than củi phác họa địa hình quanh Thôn Làng Sơn Cước. Bên cạnh là cuốn sổ ghi chép đã sờn cũ, nơi hắn từng ghi lại những tính toán về sản lượng, nhân khẩu, và nay là những suy tư về nguồn cung cấp.

Hắn nhớ lại lời của Hồ Gia Gia đêm qua, về cái đói và bệnh tật còn tàn khốc hơn cả kiếm đao. Điều đó không sai chút nào. Một cộng đồng, dù đoàn kết đến mấy, cũng sẽ tan rã khi đối mặt với nạn đói và dịch bệnh. Một quân đội, dù tinh nhuệ đến mấy, cũng không thể chiến đấu khi cái dạ dày trống rỗng. Phòng tuyến kiên cố đến mấy cũng sẽ sụp đổ. Lâm Dịch miết ngón tay lên những dòng chữ nguệch ngoạc trên bản đồ, nơi hắn đã đánh dấu những ngôi chợ trấn lân cận, những con đường mòn có thể đi qua. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” hắn thầm nhắc nhở bản thân, “nhưng tri thức cũng cần được nuôi dưỡng bằng cái bụng no và cơ thể khỏe mạnh.” Đây không chỉ là một cuộc chiến quân sự, mà còn là một cuộc chiến sinh tồn toàn diện.

Khi mặt trời bắt đầu nhô cao, nhuộm vàng đỉnh núi, những người được Lâm Dịch triệu tập đã có mặt tại căn nhà chính của hắn. Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ càng thêm hằn sâu những nếp nhăn lo âu, ngồi đối diện hắn. Hồ Gia Gia, râu tóc bạc phơ, nhỏ bé nhưng ánh mắt vẫn tinh anh, túi thuốc bên hông như một biểu tượng của hy vọng mong manh. Vương Đại Trụ đứng dựa vào cột nhà, thân hình vạm vỡ nhưng nét mặt căng thẳng. Trần Nhị Cẩu, đôi mắt nhanh nhẹn đảo quanh, có vẻ hơi bồn chồn. Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ thường thấy, tay vẫn đặt hờ trên chuôi đao. Cả căn phòng chìm trong bầu không khí nặng nề, ai cũng hiểu sự nghiêm trọng của tình hình.

Lâm Dịch không vòng vo. Hắn đứng dậy, gõ nhẹ ngón tay lên tấm bản đồ. “Mọi người, tình hình lương thực và thuốc men của thôn chúng ta đã đến mức báo động. Kho dự trữ chỉ đủ cầm cự thêm nửa tháng. Thuốc men thì càng ngày càng khan hiếm. Nếu không hành động ngay, chúng ta sẽ không còn sức lực để chống trả, thậm chí là để sinh tồn.” Giọng hắn trầm khàn, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng một sức nặng khiến người nghe không thể không tập trung. “Chúng ta không thể ngồi yên chờ đợi. Lương thực và thuốc men là mạch sống của chúng ta. Tôi cần những người dũng cảm và đáng tin cậy để đi ra ngoài, tìm kiếm nguồn hàng.”

Trưởng thôn Lão Vương thở dài, xoa xoa vầng trán. “Nhưng đường xá bây giờ không yên bình, Lâm Dịch. Thổ phỉ hoành hành, lính tráng cũng chẳng khác gì cướp bóc. Giá cả thì trên trời. Liệu có khả thi không?” Nỗi lo lắng hiện rõ trong từng câu chữ của ông.

Hồ Gia Gia tiếp lời, giọng ông khẽ run. “Đúng vậy, Lâm Dịch. Thuốc men càng ngày càng khan hiếm. Mấy hôm nay đã có thêm vài đứa trẻ bị sốt, người già yếu cũng ho khan không dứt. Nếu cứ thế này, bệnh tật sẽ cướp đi nhiều người hơn cả kiếm đao.” Ông liếc nhìn túi thuốc trên hông mình, dường như muốn nói rằng ngay cả những bài thuốc quý giá nhất cũng vô dụng nếu không có nguyên liệu.

Lâm Dịch trầm ngâm, ánh mắt lướt qua từng gương mặt. Hắn hiểu những lo lắng đó, đó là những lo lắng rất thực tế trong một thế giới loạn lạc. Nhưng hắn không thể để sự lo lắng đó làm tê liệt hành động. “Tôi hiểu những mối nguy hiểm đó. Nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác. Chúng ta sẽ không đi từng đoàn lớn để tránh thu hút sự chú ý. Mỗi đội sẽ chỉ từ ba đến năm người, di chuyển nhanh gọn và kín đáo. Hàng hóa thu mua cũng sẽ được chia nhỏ, vận chuyển về thôn theo nhiều chuyến.”

Hắn chỉ vào tấm bản đồ. “Vương Đại Trụ, ngươi sẽ dẫn một đội về phía Thành Thiên Phong. Ta biết, quãng đường xa và nguy hiểm. Nhưng đó là nơi tập trung nhiều thương nhân lớn, có thể chúng ta sẽ tìm được nguồn hàng ổn định hơn. Ngươi cần phải cẩn trọng, tránh những con đường lớn nơi quân lính và thổ phỉ thường xuyên xuất hiện. Ta sẽ đưa cho ngươi danh sách những loại lương thực thiết yếu và thuốc men cần mua. Hãy ưu tiên các loại ngũ cốc dễ bảo quản, khoai, củ. Về thuốc men, Hồ Gia Gia sẽ ghi chép cụ thể.”

Vương Đại Trụ gật đầu chắc nịch, giọng nói to rõ ràng như thường lệ. “Đại ca yên tâm, ta sẽ đi. Dù có phải liều mạng, ta cũng sẽ mang lương thực về cho thôn.”

Lâm Dịch quay sang Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ. “Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, hai người sẽ đi cùng một đội khác. Hướng của các ngươi là các chợ trấn nhỏ hơn ở phía tây bắc, gần những khu rừng rậm. Ở đó, có thể giá cả sẽ không quá cao, và chúng ta có thể tìm được những loại thảo dược địa phương. Nhị Cẩu, ngươi vốn nhanh nhẹn, mắt sáng, hãy tìm cách liên lạc với Mã Đại Ca hoặc Trương Quản Sự nếu có cơ hội. Ta tin rằng, dù thời thế có loạn lạc đến mấy, họ cũng sẽ không quên ân nghĩa cũ. Nhưng phải hết sức cẩn trọng, tuyệt đối không để lộ danh tính thôn chúng ta. Lý Hổ, ngươi hãy bảo vệ Nhị Cẩu và đội của mình. Đừng manh động, nhưng cũng đừng sợ hãi.”

Lý Hổ gật đầu, vẻ mặt cứng rắn. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Còn ta, ai dám làm khó, ta sẽ không nương tay.” Mặc dù lời nói có phần thô kệch, nhưng sự kiên định trong ánh mắt hắn không thể nghi ngờ. Trần Nhị Cẩu thì hớn hở, “Đại ca cứ yên tâm, Nhị Cẩu sẽ hoàn thành nhiệm vụ.”

“Ngoài ra,” Lâm Dịch nói tiếp, “chúng ta cũng sẽ tổ chức các đội nhỏ hơn để thu thập rau rừng, săn bắn, và tìm kiếm các loại thảo dược quanh khu vực thôn. Trưởng thôn, Hồ Gia Gia, hai người hãy phụ trách việc này, cùng với những dân làng không thể đi xa. Mỗi cọng rau, mỗi củ khoai đào được đều là một phần quan trọng để duy trì mạch sống của thôn.”

Hồ Gia Gia gật đầu. “Ta sẽ chỉ dẫn mọi người cách nhận biết các loại thảo dược có ích, và loại bỏ những cây độc. Trước đây, ta cũng từng đi hái thuốc trong núi nhiều năm.” Trưởng thôn Lão Vương cũng trấn an. “Dân làng chúng ta ai cũng có kinh nghiệm tìm kiếm trong rừng. Chúng ta sẽ làm hết sức mình.”

Lâm Dịch biết, kế hoạch này đầy rủi ro. Nhưng hắn không thể chần chừ. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” hắn luôn tâm niệm điều đó. Trong thời loạn, sự công bằng là thứ xa xỉ. Chỉ có thực lực, sự kiên cường và khả năng thích nghi mới giúp người ta sinh tồn. Hắn không có 'bàn tay vàng' hay thiên phú tu luyện, nhưng hắn có tri thức và khả năng tổ chức của một người hiện đại. Hắn sẽ dùng nó để bảo vệ những người xung quanh.

“Mọi người, hãy nhớ kỹ điều này,” Lâm Dịch nói, giọng hắn vang vọng, mang theo một sự quyết đoán lạ thường, “mỗi hành trình của các ngươi đều là một phần của cuộc chiến sinh tồn của chúng ta. Hãy cẩn trọng, thông minh, và tuyệt đối không mạo hiểm vô ích. Mạng sống của các ngươi quan trọng hơn bất kỳ món hàng nào. Chúng ta sẽ thành công. Nhất định sẽ thành công.”

***

Dưới cái nắng gay gắt của giữa trưa, Chợ Linh Dược ở Thành Thiên Phong hiện ra như một mê cung của âm thanh và mùi hương. Tiếng rao hàng ồn ã, tiếng mặc cả chát chúa, tiếng bước chân hối hả của người mua kẻ bán, tất cả hòa lẫn tạo nên một thứ âm hưởng hỗn loạn đặc trưng của thời loạn lạc. Mùi thảo dược nồng nặc, mùi gia vị lạ lùng, mùi mồ hôi người và cả mùi tiền bạc, tất cả quyện vào nhau, phảng phất trong không khí nóng bức. Các quầy hàng bằng gỗ ọp ẹp, lều tạm d���ng vội, cùng với những cờ hiệu rực rỡ nhưng đã bạc màu, chen chúc nhau trên con đường đất bụi bặm.

Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, cùng với hai dân làng khác, cố gắng chen lấn qua đám đông. Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và đôi mắt nhanh nhẹn, liên tục đảo quanh, ghi nhớ mọi chi tiết. Lý Hổ, thân hình vạm vỡ, vẻ mặt hung dữ, đi sát bên cạnh, ánh mắt cảnh giác quét qua mọi ngóc ngách, mọi gương mặt đáng ngờ. Họ đã mất gần hai ngày đường để đến được đây, tránh né những con đường chính và những khu vực nguy hiểm theo lời dặn dò kỹ lưỡng của Lâm Dịch.

“Này lão bản, giá thuốc này sao lại cao gấp đôi hôm trước ta hỏi vậy?” Trần Nhị Cẩu cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, hỏi một thương nhân có vẻ mặt xảo quyệt đứng sau quầy hàng đầy ắp các loại thảo mộc khô.

Gã thương nhân, với bộ râu thưa thớt và đôi mắt ti hí, cười khẩy. “Aiya, tiểu huynh đệ, thời buổi loạn lạc, có hàng mà bán đã là may rồi! Giá cả thì tùy thời, tùy thế. Không mua thì thôi, có kẻ khác giành ngay. Ngươi không thấy sao, hàng họ khan hiếm đến mức nào à?” Hắn vẫy vẫy tay, tỏ vẻ không mấy quan tâm.

Trần Nhị Cẩu cau mày. Hắn đã được Lâm Dịch dặn dò kỹ lưỡng về tình hình giá cả leo thang, nhưng không ngờ lại đến mức này. Gói thuốc chữa cảm mạo thông thường mà Lâm Dịch đã liệt kê, giờ có giá gần bằng một nửa số tiền họ mang theo. “Nhưng đây là thuốc chữa bệnh cứu người mà, lão bản,” Trần Nhị Cẩu cố gắng thuyết phục.

“Cứu người?” Gã thương nhân phá lên cười, tiếng cười the thé. “Cứu người thì cũng phải có tiền chứ! Thiên hạ này, ai cũng lo cho cái bụng mình trước đã. Muốn thuốc tốt, giá cao là chuyện đương nhiên.”

Lý Hổ đã đứng im lặng nãy giờ, ánh mắt hắn dõi theo một người phụ nữ gầy gò, ôm đứa bé ho sù sụ, đang van xin gã thương nhân giảm giá một gói thuốc. Gã thương nhân phớt lờ, thậm chí còn đẩy mạnh người phụ nữ ra khi bà ta cố gắng níu kéo. “Biến đi! Không có tiền thì đừng có ở đây làm mất thời gian của lão tử!”

Trong khoảnh khắc, Lý Hổ cảm thấy máu nóng dồn lên não. Vết sẹo trên lông mày hắn giật giật. Hắn nhớ lại lời Lâm Dịch dặn không được manh động, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến hắn không thể chịu đựng được. Hắn rút con dao găm nhỏ bên hông, ánh thép lóe lên dưới nắng. “Ngươi dám lừa gạt dân nghèo sao?!” Giọng hắn trầm đục, đầy đe dọa.

Gã thương nhân giật mình, sắc mặt tái mét. Các khách hàng xung quanh cũng hoảng sợ lùi lại. Chợ bỗng chốc yên ắng hơn hẳn.

“Lý Hổ! Dừng lại!” Trần Nhị Cẩu nhanh chóng nắm lấy cánh tay Lý Hổ, kiềm chế hắn. “Đại ca dặn không được gây sự!” Hắn nhìn gã thương nhân với ánh mắt sắc lạnh, rồi quay sang Lý Hổ, ra hiệu bằng mắt. “Chúng ta đến đây để mua hàng, không phải để gây rắc rối. Giờ không phải lúc.”

Lý Hổ hừ một tiếng, thu dao về, nhưng ánh mắt vẫn đầy phẫn nộ. Gã thương nhân run rẩy, vội vàng thu dọn vài món đồ, vẻ mặt không còn kiêu ngạo như trước.

Trần Nhị Cẩu biết, nếu cứ tiếp tục mua hàng một cách thông thường, họ sẽ vừa tốn kém, vừa không thể có đủ thứ cần thiết. Hắn nhớ lời Lâm Dịch dặn dò, phải tìm cách liên lạc với những đối tác cũ. “Mã Đại Ca… Trương Quản Sự…” Hắn lẩm bẩm.

Hắn quyết định đổi chiến thuật. Thay vì trực tiếp mua hàng, hắn bắt đầu hỏi thăm tin tức, khéo léo dò hỏi về các thương nhân lớn, đặc biệt là những người có liên hệ với Thiên Phong Thương Hội. Mất gần nửa ngày, đi qua rất nhiều ngóc ngách của khu chợ, cuối cùng, hắn cũng tìm được một quán trà nhỏ nằm khuất trong một con hẻm vắng. Một người dẫn đường bí mật đã chỉ cho hắn, nói rằng những người vận chuyển hàng lớn thường lui tới đây để bàn chuyện.

Và quả nhiên, sau khi chờ đợi một lúc, Trần Nhị Cẩu đã thấy một thân hình quen thuộc bước vào quán trà. Đó là Mã Đại Ca, với vóc dáng cường tráng, da ngăm đen vì nắng gió, nụ cười sảng khoái trên môi. Hắn vẫn giữ vẻ phong trần, nhưng ánh mắt có phần trầm tư hơn trước. Mã Đại Ca đang trò chuyện với một người khác, trông giống một quản sự từ thương hội nào đó.

Trần Nhị Cẩu đợi đến khi Mã Đại Ca xong việc, rồi mới khẽ khàng tiếp cận. “Mã Đại Ca, ngài còn nhớ Trần Nhị Cẩu này không?”

Mã Đại Ca quay lại, đôi mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào Trần Nhị Cẩu một lúc, rồi nở nụ cười. “À, hóa ra là tiểu huynh đệ Nhị Cẩu! Đã lâu không gặp, ngươi vẫn khỏe chứ? Ngươi đến đây làm gì? Thời buổi này, đi lại không dễ dàng đâu.” Giọng hắn vẫn hào sảng, nhưng có chút dò xét.

Trần Nhị Cẩu hiểu ý. Hắn nhanh chóng giải thích một cách khéo léo, không nhắc đến Thôn Làng Sơn Cước mà chỉ nói rằng “người nhà” cần một lượng lớn lương thực và thuốc men. Hắn cũng không quên nhắc đến “ân tình cũ” và sự “tin tưởng” của Lâm Dịch dành cho Mã Đại Ca.

Mã Đại Ca lắng nghe một cách cẩn trọng, nụ cười trên môi dần tắt. Hắn đưa Trần Nhị Cẩu đến một góc khuất hơn. “Tình hình bây giờ rất phức tạp, Nhị Cẩu. Quân triều đình đã suy yếu nhiều, thổ phỉ mọc lên như nấm. Vận chuyển hàng hóa là cực kỳ nguy hiểm. Giá cả… đúng là đã tăng lên rất nhiều. Hơn nữa, Thẩm Đại Nhân gần đây đang siết chặt kiểm soát các nguồn cung cấp lớn, đặc biệt là lương thực và thuốc men. Ông ta không muốn ai có thể tích trữ quá nhiều hàng hóa mà không thông qua ông ta.”

Trần Nhị Cẩu nghe vậy thì trong lòng thầm kinh hãi. Quả nhiên là có thế lực lớn đứng sau việc trục lợi này. Hắn nhớ lời Lâm Dịch, Thẩm Đại Nhân và các thế lực khác sẽ lợi dụng chiến tranh để củng cố quyền lực. “Vậy… có cách nào không, Mã Đại Ca?”

Mã Đại Ca trầm ngâm một lúc. “Ân tình cũ… ta vẫn nhớ. Lâm Dịch là một người đáng tin cậy. Nhưng ta cũng phải lo cho mạng sống của huynh đệ ta. Để ta xem… ta có thể tìm cách giúp các ngươi một chuyến, nhưng số lượng sẽ không được nhiều như trước, và giá cả… sẽ không thể như lúc hòa bình. Nhưng ít nhất, ta sẽ đảm bảo hàng là thật, chất lượng tốt, không phải thứ thuốc giả lừa đảo như mấy kẻ kia.” Hắn liếc mắt về phía gã thương nhân lúc nãy Lý Hổ suýt xô xát.

Trần Nhị Cẩu mừng rỡ. “Vô cùng cảm tạ Mã Đại Ca! Chỉ cần có hàng, Lâm Dịch sẽ biết ơn vô cùng.”

Mã Đại Ca suy nghĩ thêm. “Về Trương Quản Sự, hắn là người của Thiên Phong Thương Hội. Gần đây, Thiên Phong Thương Hội cũng đang gặp khó khăn vì bị Thẩm Đại Nhân chèn ép. Nhưng họ có mạng lưới rộng lớn. Ta sẽ thử liên lạc, nhưng không dám ch��c. Các ngươi cứ theo ta, ta sẽ dẫn các ngươi đến kho hàng bí mật. Việc vận chuyển về thôn, các ngươi phải tự lo liệu, ta chỉ có thể giúp đưa hàng đến một điểm nhất định ở rìa rừng thôi.”

Trần Nhị Cẩu hiểu rằng đây đã là sự giúp đỡ rất lớn. Hắn biết ơn gật đầu. Dù phải trả giá cao hơn, nhưng ít nhất, họ đã có được nguồn hàng đáng tin cậy. Điều này cũng đã gieo mầm cho sự mở rộng ảnh hưởng của Lâm Dịch ra ngoài Thôn Làng Sơn Cước. Mã Đại Ca, với kinh nghiệm và mạng lưới của mình, sẽ là một cầu nối quan trọng.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía tây. Ánh sáng vàng cam len lỏi qua những tán cây cổ thụ, đổ bóng dài lên con đường đất dẫn vào Thôn Làng Sơn Cước. Không khí mát mẻ sau một ngày nắng gắt khiến lòng người dịu lại đôi chút. Từ xa, tiếng trẻ con chơi đùa vẫn vọng lại, cùng với mùi khói gỗ và mùi thức ăn nấu nướng thoang thoảng, tạo nên một bức tranh yên bình đến lạ thường giữa thời loạn lạc.

Các đội thu mua đã về đến làng. Nhờ sự giúp đỡ của Mã Đại Ca, đội của Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đã mang về một lượng lương thực và thuốc men kha khá, dù giá cả đắt đỏ và số lượng không được như mong đợi ban đầu. Những đội nhỏ hơn đi tìm kiếm trong rừng cũng đã có được chút rau dại và thảo dược. Mặc dù vẫn còn xa mới đủ, nhưng ít nhất, nó đã xua đi một phần nào đó nỗi lo lắng đang bao trùm thôn.

Lâm Dịch đứng ở khu vực trung tâm của thôn, nơi đã được dọn dẹp để làm nơi phân phát. Bên cạnh hắn là Trưởng thôn Lão Vương và Hồ Gia Gia, cả hai đều ánh lên vẻ mệt mỏi nhưng cũng không giấu được niềm hy vọng. Lâm Dịch đã chuẩn bị sẵn một danh sách, ghi rõ số nhân khẩu của từng hộ gia đình.

“Mọi người, xin hãy xếp hàng trật tự,” Lâm Dịch nói, giọng hắn vang rõ trong buổi chiều tà. “Mỗi hộ gia đình sẽ nhận được khẩu phần theo số nhân khẩu. Người già, trẻ nhỏ, người bệnh sẽ được ưu tiên thêm. Không ai bị bỏ lại phía sau.” Hắn nhìn vào từng gương mặt dân làng đang xếp hàng. Nét mặt họ vẫn còn vương vấn sự lo lắng, nhưng trong đôi mắt đã xuất hiện những tia hy vọng le lói.

Trưởng thôn Lão Vương tiếp lời, giọng ông trấn an. “Đúng vậy, mọi người hãy yên tâm, Lâm Dịch đã lo liệu tất cả. Chúng ta đã có lương thực và thuốc men rồi. Hãy tin tưởng vào Lâm Dịch!”

Hồ Gia Gia thì cẩn thận hướng dẫn cách sử dụng thuốc cho những người bệnh, giọng ông dịu dàng nhưng rõ ràng. “Loại này là để hạ sốt, uống sau bữa ăn. Loại này là để bổ khí, người già yếu nên dùng… Hãy nhớ kỹ, không được dùng quá liều.”

Lâm Dịch tự tay phân phát một số phần. Hắn trao tận tay một nắm gạo cho một bà cụ tóc bạc phơ, đôi tay bà run rẩy đón nhận, ánh mắt đầy biết ơn. “Cảm ơn Lâm Dịch! Nếu không có cậu, chúng tôi không biết phải sống sao.” Bà cụ nói, giọng nghẹn ngào.

Hắn cũng đưa một gói thuốc nhỏ cho một người mẹ trẻ đang ôm đứa con ho sù sụ. Người phụ nữ cúi đầu cảm tạ, nước mắt lưng tròng. Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, cố gắng giấu đi sự mệt mỏi và nỗi căng thẳng trong lòng. Hắn trò chuyện ngắn gọn với vài người dân, hỏi thăm tình hình sức khỏe và động viên họ.

Hắn quan sát những gương mặt, những ánh m��t. Từ ánh mắt biết ơn của bà cụ, đến sự an tâm của người mẹ trẻ, rồi cả sự phấn khởi của những đứa trẻ khi nhìn thấy lương thực được phân phát. Hắn nhận ra, đây không chỉ là việc phân phát lương thực, mà còn là việc phân phát hy vọng. Một hệ thống phân phối công bằng, minh bạch, dù chỉ là trong một ngôi làng nhỏ bé, lại có sức mạnh củng cố lòng tin và sự đoàn kết lớn lao đến vậy.

Trong đầu Lâm Dịch, Cẩm Nang Kế Sách dường như đang hoạt động không ngừng. “Đây chỉ là bước khởi đầu,” hắn tự nhủ. “Vấn đề lương thực và thuốc men sẽ không thể giải quyết triệt để chỉ bằng một chuyến đi. Chúng ta cần một mạng lưới cung ứng và vận chuyển vững chắc hơn, không chỉ cho lương thực mà còn cho các vật tư quân sự sau này.” Hắn cũng không quên lời Mã Đại Ca về Thẩm Đại Nhân. “Thẩm Đại Nhân đang siết chặt kiểm soát các nguồn cung. Điều này có nghĩa là hắn sẽ tìm cách can thiệp vào các kênh cung ứng của chúng ta, để trục lợi hoặc để phá hoại. Chúng ta phải chuẩn bị cho điều đó.”

Ánh đèn dầu bắt đầu thắp sáng từng căn nhà nhỏ, tạo nên những vầng sáng ấm áp trong màn đêm buông xuống. Tiếng cười nói đã rộn ràng hơn, không còn là những tiếng thì thầm lo lắng. Lâm Dịch đứng đó, nhìn dân làng dần tản đi, lòng hắn nặng trĩu nhưng cũng nhẹ nhõm đôi chút. Hắn đã tìm ra cách, ít nhất là cho thời điểm hiện tại.

Hắn quay sang Trưởng thôn Lão Vương và Hồ Gia Gia. “Chúng ta cần phải tăng cường đội ngũ thu mua và tìm kiếm. Và quan trọng hơn, chúng ta cần phải tìm hiểu kỹ hơn về tình hình bên ngoài, đặc biệt là các tuyến đường vận chuyển và động thái của các thế lực khác.”

Hồ Gia Gia gật đầu. “Vương gia nói đúng. Sống trong thời loạn, tai mắt phải mở to.”

Trưởng thôn Lão Vương thở dài một hơi, nhưng lần này là một hơi thở mang theo sự nhẹ nhõm. “Có Lâm Dịch ở đây, thôn chúng ta chắc chắn sẽ vượt qua được.”

Lâm Dịch không nói gì. Hắn nhìn ra màn đêm. Ánh trăng đã bắt đầu lấp ló sau những đám mây. Hắn biết, đây không phải là kết thúc, mà là sự bắt đầu của một giai đoạn mới, khó khăn hơn. Sự suy yếu của triều đình Đại Hạ đã quá rõ ràng. Việc không kiểm soát được thị trường và an ninh biên giới chỉ là một trong số rất nhiều dấu hiệu báo trước một cuộc chiến tranh toàn diện sẽ bùng nổ. Những tin tức về các thế lực tu hành cũng bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn, không còn chỉ là lời đồn.

“Sinh tồn là ưu tiên hàng hàng đầu,” hắn lẩm bẩm. Hắn không thể chỉ nghĩ đến Thôn Làng Sơn Cước nữa. Hắn phải nhìn xa hơn, phải chuẩn bị cho những điều lớn lao hơn sắp đến.

Dù vậy, khi hắn nhìn lại những ánh đèn ấm áp của làng, nhìn những gương mặt đã bớt đi vẻ lo âu, Lâm Dịch cảm thấy một sức mạnh mới dâng lên trong mình. Hắn không phải là anh hùng, cũng không mơ mộng làm bá chủ. Hắn chỉ là một người đàn ông hiện đại bị mắc kẹt trong thế giới cổ đại khắc nghiệt này, với một ưu tiên duy nhất: bảo vệ những người hắn trân trọng. Và để làm được điều đó, hắn sẽ phải kiên cường hơn bất cứ ai, thông minh hơn bất cứ ai. Trận chiến bên ngoài đang rình rập, và trận chiến bên trong cũng vừa mới bắt đầu. Nhưng hắn sẽ không từ bỏ. Hắn sẽ tìm ra cách. Hắn luôn tìm ra cách. Và lần này, hắn sẽ phải tìm ra cách để giữ cho Thôn Làng Sơn Cước không chìm vào bóng đêm của đói khát và tuyệt vọng, mà còn để thắp lên một ngọn lửa hy vọng giữa loạn lạc.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free