Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 508: Mắt Xích Tình Báo và Nỗi Lo Lương Thực

Trời vừa hửng sáng, sương đêm còn giăng mắc trên những tán cây rừng, phủ một lớp bạc mỏng lên mái tranh của Thôn Làng Sơn Cước. Không khí đầu ngày se lạnh, mang theo chút ẩm ướt từ đất đá vùng biên cương, nhưng đã bắt đầu có tiếng gà gáy ran, tiếng trẻ con lanh lảnh đùa nghịch đâu đó trong ngõ xóm, cùng với mùi khói bếp len lỏi từ những căn nhà gỗ đơn sơ. Giữa khung cảnh bình yên đến nao lòng ấy, Lâm Dịch cùng các cộng sự thân tín đang họp tại căn nhà mà hắn dùng làm nơi điều hành tạm bợ. Ánh sáng mờ nhạt từ khe cửa sổ hắt vào, in bóng những người đàn ông lên bức tường vách đất.

Không khí trong phòng căng như dây đàn, đối lập hoàn toàn với sự yên ả bên ngoài. Trên chiếc bàn gỗ thô ráp đặt giữa phòng là một tấm bản đồ được vẽ tay khá thô sơ, thể hiện địa hình vùng biên giới, những con đường mòn, và vài chấm tròn đánh dấu các đồn gác, các thôn làng lân cận. Lâm Dịch ngồi đầu bàn, thân hình gầy gò của hắn hơi nghiêng về phía trước, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự trầm tư và sắc bén lướt qua từng người. Hắn vẫn khoác bộ y phục thô sơ, vá víu, mái tóc đen bù xù thường ngày nay được buộc gọn ghẽ hơn một chút, nhưng vẻ mệt mỏi hằn rõ trên khuôn mặt thanh tú.

“Chúng ta đã đẩy lùi được chúng, đêm đó,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng hắn trầm khàn, mang theo chút mệt mỏi nhưng không kém phần kiên định. Hắn dùng ngón tay gõ nhẹ lên bản đồ, “nhưng đó chỉ là một đợt dò xét, một sự thăm dò sức mạnh của chúng ta. Điều đáng ngại nhất hiện giờ không phải là thương vong, mà là sự thiếu thốn thông tin. Chúng ta biết quá ít về đối phương.” Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt quen thuộc: Vương Đại Trụ vạm vỡ, Lý Hổ với vẻ mặt dữ tợn nhưng đầy lo lắng, và Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn đang ngồi ở góc phòng, ánh mắt sáng lên đầy nhiệt huyết.

“Ai đã cử chúng đến? Chúng là quân đội chính quy, thổ phỉ, hay là một thế lực nào khác? Chúng có bao nhiêu người? Mục tiêu thực sự của chúng là gì? Và quan trọng hơn, liệu chúng có quay lại không, và khi nào?” Lâm Dịch liên tục đặt ra câu hỏi, mỗi câu hỏi như một nhát búa giáng vào bức tường im lặng, nhấn mạnh vào sự mù mờ của tình hình. Trong đầu hắn, một giọng nói hiện đại vang vọng: “Thông tin là vàng, đặc biệt trong chiến tranh. Thiếu thông tin chẳng khác nào chiến đấu trong bóng tối.”

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, gãi đầu, vẻ mặt đầy áy náy. “Đại ca, thôn dân đã rất cố gắng, nhưng tin tức đều là nghe ngóng từ các thương khách, những người đi đường. Rất khó để xác thực đâu là sự thật, đâu là tin đồn thất thiệt. Hơn nữa, sau trận đánh vừa rồi, ít người dám đi xa.” Giọng hắn vang lên rõ ràng, nhưng xen lẫn sự lo lắng. Vương Đại Trụ là một người thực tế, hắn hiểu rằng việc thu thập tin tức không đơn giản như cấy lúa hay săn thú.

Lý Hổ, chỉ huy dân quân, với vết sẹo nhỏ trên lông mày, thở hắt ra một tiếng. “Chúng ta chỉ có thể dựa vào tai mắt của chính mình thôi. Binh lính triều đình ở các đồn gác lân cận cũng chẳng khá hơn. Mấy tên lính tráng chỉ biết rượu chè cờ bạc, làm gì có tin tức gì đáng tin cậy. Có khi chính chúng cũng chẳng biết gì về tình hình.” Giọng điệu của Lý Hổ đầy vẻ khinh thường đối với quân triều đình, điều này cũng phản ánh một phần sự mục ruỗng của Đại Hạ Vương Triều ở vùng biên giới.

Trần Nhị Cẩu, với đôi mắt sáng và nhanh nhẹn, lập tức đứng dậy, vẻ mặt đầy quyết tâm. “Đại ca, ta và Đại Trụ có thể đi thăm dò. Chúng ta có thể cải trang thành thương nhân, hay người đi rừng. Nhưng chỉ sợ không đủ sức đi xa, và cũng không biết phải tìm tin tức ở đâu là đáng tin.” Trần Nhị Cẩu vẫn giữ nguyên sự nhiệt tình bốc đồng của mình, luôn sẵn sàng xông pha. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Hắn tự tin nói, nhưng ẩn sâu trong giọng điệu vẫn là sự không chắc chắn.

Lâm Dịch gật đầu, hắn đã lường trước được điều này. “Đi xa là cần thiết, nhưng không phải là trọng tâm. Trọng tâm là phải biết cách thu thập và sàng lọc thông tin.” Hắn lại chỉ tay vào bản đồ, vạch ra những con đường mòn nhỏ dẫn đến các thôn làng, các trạm dừng chân, thậm chí là những khu rừng sâu thẳm mà dân làng thường xuyên qua lại. “Chúng ta cần ‘mắt’ và ‘tai’ ở khắp nơi, không chỉ là những người lính tráng canh gác. Chúng ta cần những người có thể hòa nhập vào đám đông, lắng nghe những câu chuyện phiếm, những lời than vãn, những tin đồn. Từ những mảnh ghép rời rạc đó, ta sẽ cố gắng ghép nối thành một bức tranh hoàn chỉnh.”

Hắn nhìn Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, ánh mắt đầy tin tưởng. “Nhị Cẩu, cậu nhanh nhẹn, khéo léo. Hãy cùng một vài người nữa, cải trang thành thương nhân nhỏ hoặc phu khuân vác, đi về phía các trạm tiếp tế, các thị trấn nhỏ lân cận. Đừng quá lộ liễu, đừng cố gắng tìm kiếm thông tin một cách trực tiếp. Chỉ cần lắng nghe, quan sát, ghi nhớ. Bất cứ điều gì bất thường, bất cứ câu chuyện nào về quân lính, về thổ phỉ, về những người lạ mặt, hãy ghi nhớ và báo lại cho ta. Vương Đại Trụ, cậu hãy tập hợp những người thợ săn giỏi, những người có kinh nghiệm đi rừng. Họ sẽ là những ‘tai mắt’ của chúng ta trong rừng sâu, quan sát các con đường mòn, các lối đi bí mật. Bất cứ dấu hiệu nào của kẻ lạ, dù là một cành cây bị bẻ gãy, một dấu chân mới, cũng phải báo cáo.”

Lâm Dịch nhấn mạnh: “Điều quan trọng là sự an toàn của các ngươi. Đừng cố gắng đối đầu. Nhiệm vụ của các ngươi là thu thập thông tin, không phải là chiến đấu.” Hắn biết, giao những nhiệm vụ này cho những người dân thường là một rủi ro, nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Quân đội triều đình đã quá mục ruỗng, không thể dựa vào. Hắn phải tự xây dựng hệ thống của mình, từ con số không.

Hắn lại quay về phía Lý Hổ. “Lý Hổ, cậu tiếp tục củng cố phòng thủ trong thôn, huấn luyện dân quân. Nhưng song song đó, hãy cử những người đáng tin cậy, những người già cả, không còn sức chiến đấu, đi đến các thôn lân cận. Không phải để do thám, mà là để tìm kiếm tin tức từ những người thân, bạn bè của họ. Đôi khi, những tin tức chân thật nhất lại đến từ những cuộc trò chuyện bình dị.”

Lâm Dịch cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai. Trong thời đại của hắn, thông tin là vô tận, chỉ cần một cú nhấp chuột. Nhưng ở đây, giữa Đại Hạ vương triều đang trên bờ sụp đổ, thông tin lại là một thứ xa xỉ phẩm, được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt, và đôi khi là cả mạng sống. “Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,” hắn thầm nhắc nhở bản thân, “và để sinh tồn, chúng ta cần biết kẻ thù là ai, chúng đang làm gì.”

Hắn nhìn tấm bản đồ thô sơ một lần nữa, những chấm tròn và đường kẻ giờ đây không chỉ là địa điểm, mà là những mắt xích của một mạng lưới tình báo thô sơ đang hình thành trong đầu hắn. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Một mạng lưới tình báo thực sự cần thời gian, cần sự kiên nhẫn, và cần những con người thông minh, dũng cảm. Nhưng hắn không có thời gian để chờ đợi. Kẻ thù có thể ập đến bất cứ lúc nào.

“Hãy hành động cẩn trọng và nhanh chóng,” Lâm Dịch kết thúc buổi họp, giọng nói mang theo sự quyết đoán không thể lay chuyển. “Thời gian không chờ đợi ai. Mỗi mảnh thông tin đều có giá trị.” Hắn nhìn từng người, ánh mắt kiên định. “Hãy nhớ, tri thức là vũ khí mạnh nhất của chúng ta. Và giờ đây, chúng ta đang thiếu vũ khí trầm trọng.”

***

Chiều tà, những tia nắng yếu ớt còn sót lại đang cố gắng xuyên qua làn bụi mờ mịt trên con đường đất dẫn đến Trạm Tiếp Tế. Gió thổi lồng lộng, mang theo hơi lạnh của vùng biên, khiến những tấm biển hiệu cũ kỹ treo trước cửa các quán trọ nhỏ kêu kẽo kẹt, như tiếng than vãn của thời cuộc. Trạm Tiếp Tế là một tập hợp lộn xộn những căn nhà đá và gỗ đơn giản, một vài chuồng ngựa trống hoác và một cửa hàng tạp hóa nhỏ bán đủ thứ từ lương khô, rượu đến thuốc men. Nơi đây thường là điểm dừng chân của những lữ khách, thương nhân và đôi khi là binh lính triều đình đi lại giữa các trấn.

Trần Nhị Cẩu, cùng với hai dân làng khác cải trang thành những phu khuân vác, đang ngồi trên một khúc gỗ cạnh quán trọ, giả vờ nghỉ chân. Vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô của Trần Nhị Cẩu giờ đây được che giấu khéo léo sau chiếc mũ rộng vành và bộ quần áo cũ kỹ, dính đầy bụi đường. Đôi mắt nhanh nhẹn của hắn không ngừng quan sát, lắng nghe mọi cuộc trò chuyện xung quanh. Mùi bụi đất, mùi mồ hôi, mùi rượu rẻ tiền và mùi thức ăn cháy xém từ bếp quán trọ hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí hỗn tạp và khó chịu.

“Này huynh đệ, dạo này đường xá khó đi quá nhỉ?” Một trong những dân làng đi cùng Trần Nhị Cẩu, người tên A Ba, lên tiếng bắt chuyện với một gã phu xe đang cởi trần uống rượu.

Gã phu xe tặc lưỡi một tiếng, làm đổ chút rượu xuống đất. “Khó đi cái quái gì. Là đường xá chết tiệt này bị bọn chó má làm cho khó đi chứ! Mấy bữa trước, đoàn xe hàng của Lý lão bản bị chặn đánh ngay gần đồn X. Mất sạch cả hàng hóa, người thì bị thương nặng. Nghe nói là bọn thổ phỉ Hắc Phong trại ra tay. Bọn chúng bây giờ ngang ngược lắm, dám chặn cả đường quan, chả coi ai ra gì!”

Trần Nhị Cẩu vờ ho khan, nhưng đôi tai hắn đã dựng đứng. Đồn X, đó là một trong những cứ điểm mà Lâm Dịch đã nhắc đến. Quân triều đình ở đó đã rút lui một nửa, theo như lời đồn. Hắn thầm ghi nhớ chi tiết này.

Một người lữ hành khác, dáng vẻ phong trần, đang ngồi lau kiếm bên cạnh, xen vào. “Chẳng trách. Quân triều đình ở đó còn không tự lo nổi thân mình. Ta nghe nói, binh lính ở đồn X đã bị điều động đi dẹp loạn ở phía Nam, chỉ còn lại một lũ lính tráng cẩu thả, suốt ngày rượu chè. Có khi chính bọn chúng còn cấu kết với thổ phỉ cũng nên.” Gã lữ hành nói với giọng đầy vẻ khinh bỉ.

Trần Nhị Cẩu vờ như vô tình đi ngang qua, cố gắng lắng nghe thêm. Hắn đã được Lâm Dịch dặn dò kỹ lưỡng: “Đừng tin vào những gì ngươi nghe thấy ngay lập tức. Hãy lắng nghe nhiều nguồn, so sánh, và tìm kiếm những điểm chung.” Hắn cảm thấy một sự hỗn loạn trong các tin tức. Người nói quân triều đình rút lui, người nói bị điều động, người lại nói cấu kết với thổ phỉ. Nhưng có một điểm chung: sự yếu kém của quân triều đình và sự gia tăng của các nhóm thổ phỉ.

Hắn nhớ lại lời Lâm Dịch: “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.” Và quả thật, trong loạn lạc, những kẻ yếu kém sẽ bị đào thải, và những kẻ mạnh hơn sẽ trỗi dậy, bất kể đó là quân triều đình hay thổ phỉ.

Trần Nhị Cẩu và nhóm của hắn tiếp tục đi vòng quanh Trạm Tiếp Tế, cố gắng trò chuyện với nhiều người nhất có thể. Họ nghe được những câu chuyện về việc giá lương thực ở các thị trấn lớn hơn đang tăng vùn vụt, về việc các thương nhân lớn găm hàng chờ thời, về những cuộc giao tranh nhỏ lẻ nổ ra ở khắp nơi. Tin tức thu được rời rạc, đa phần là tin đồn thất thiệt, như những mảnh vỡ của một tấm gương bị ��ập tan. Hắn cố gắng sắp xếp chúng trong đầu, nhưng mọi thứ vẫn còn quá mơ hồ.

“Thổ phỉ Hắc Phong trại… chặn đường quan… quân triều đình yếu kém… giá cả leo thang…” Trần Nhị Cẩu lẩm bẩm trong lòng. Hắn cảm thấy một sự bất lực khi những gì hắn thu thập được chỉ là những mảnh ghép rời rạc, không đủ để vẽ nên một bức tranh rõ ràng về tình hình. “Đại ca nói đúng, mắt tai bên ngoài thật sự cần thiết. Nhưng làm sao để biến những lời đồn thổi này thành thông tin hữu ích đây?”

Hắn nhìn lên bầu trời, ánh chiều tà đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Gió vẫn thổi mạnh, cuốn theo bụi đất và những âm thanh hỗn tạp của Trạm Tiếp Tế. Một nỗi lo lắng dâng lên trong lòng Trần Nhị Cẩu. Mặc dù hắn nhiệt tình và có chút bốc đồng, hắn vẫn hiểu được tầm quan trọng của nhiệm vụ này. Nếu họ không thể mang về những thông tin có giá trị, Lâm Dịch sẽ càng khó khăn hơn trong việc đưa ra quyết định.

“Về thôi,” hắn nói với A Ba và người còn lại, giọng nói nặng trĩu. “Chúng ta đã có đủ những gì cần có. Giờ là lúc trở về để Đại ca phân tích.” Hắn biết, công việc của hắn chỉ là một phần nhỏ. Phần khó khăn nhất là của Lâm Dịch, người phải biến những mảnh ghép vô nghĩa này thành một chiến lược sống còn.

***

Đêm buông xuống, nuốt chửng Thôn Làng Sơn Cước vào bóng tối. Ánh trăng mờ nhạt bị che khuất bởi những đám mây đen kịt, khiến màn đêm càng trở nên dày đặc và u ám. Gió đêm lùa qua những khe cửa sổ gỗ, mang theo hơi lạnh buốt giá, khiến những ngọn nến leo lét trong căn nhà của Lâm Dịch chập chờn, đổ bóng những hình thù kỳ dị lên vách tường.

Trong căn phòng nhỏ, Lâm Dịch ngồi đối diện với Trưởng thôn Lão Vương và Hồ Gia Gia. Không khí nặng nề bao trùm, chỉ có tiếng gió lùa qua mái nhà và tiếng tim đập thình thịch của những người đàn ông. Trên chiếc bàn gỗ thô ráp, không phải là bản đồ chiến lược, mà là một cuốn sổ ghi chép cũ kỹ, đang mở ra một trang chi chít những con số và dấu gạch. Đó là sổ ghi chép về lượng lương thực dự trữ còn lại của thôn.

Trưởng thôn Lão Vương, với dáng người thấp bé và khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn của lo toan, run rẩy đưa tay chỉ vào cuốn sổ. Giọng ông khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều mang theo sự tuyệt vọng. “Lâm Dịch à, lương thực chỉ còn đủ dùng cho nửa tháng nữa là cùng. Dân làng đã bắt đầu than đói, những đứa trẻ nhỏ thì khóc suốt đêm vì cái bụng rỗng. Sợ rằng… sợ rằng chưa đánh giặc đã tự chết đói mất.” Đôi mắt ông lão ngấn lệ, ánh nhìn cầu cứu hướng về Lâm Dịch, như thể hắn là vị cứu tinh duy nhất trong lúc này. Mùi ẩm mốc của thức ăn cũ và mùi khói gỗ hòa quyện trong không khí, càng làm tăng thêm cảm giác u ám.

Hồ Gia Gia, với râu tóc bạc phơ và dáng người nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, đặt bàn tay khô gầy lên cuốn sổ, ánh mắt toát lên vẻ từ bi nhưng đầy lo lắng. “Tình hình sức khỏe của dân làng cũng đang xuống dốc trầm trọng, Lâm Dịch. Nhiều người đã kiệt sức vì thiếu ăn, sức đề kháng yếu đi. Đặc biệt là trẻ em và người già, bệnh tật bắt đầu phát tác. Nếu cứ tiếp tục thế này, dù không có giặc giã, bệnh dịch cũng sẽ bùng phát, cướp đi sinh mạng của không ít người.” Hồ Gia Gia thở dài, túi thuốc đeo bên hông ông dường như cũng không thể mang lại hy vọng nào trong tình cảnh này.

Lâm Dịch siết chặt bàn tay dưới gầm bàn. Cảm giác căng thẳng trong không khí như bóp nghẹt lồng ngực hắn. Hắn cảm nhận được gánh nặng của trách nhiệm đè lên vai mình, nặng hơn bất kỳ đòn tấn công nào của quân địch. Hắn không chỉ phải bảo vệ dân làng khỏi lưỡi gươm, ngọn giáo của kẻ thù bên ngoài, mà còn phải chống lại kẻ thù vô hình và tàn khốc hơn: cái đói và bệnh tật. Những gì hắn đã xây dựng, những hệ thống phòng thủ kiên cố, những buổi huấn luyện dân quân, tất cả đều trở nên vô nghĩa nếu dân làng không còn sức lực để chiến đấu, để sinh tồn.

Trong đầu hắn, một dòng suy nghĩ hiện đại chảy xiết: “Đây không chỉ là vấn đề sinh tồn cá nhân nữa. Đây là vấn đề của cả một cộng đồng. Một quân đội, dù tinh nhuệ đến mấy, cũng không thể chiến đấu khi cái dạ dày trống rỗng. Một cộng đồng, dù đoàn kết đến mấy, cũng sẽ tan rã khi đối mặt với nạn đói và dịch bệnh.” Hắn nhớ lại những lời Thím Ba đã nói ở chương trước, về những thương nhân trục lợi, về giá cả cắt cổ. “Vấn đề không chỉ là giá cả, mà còn là sự bất ổn và mất niềm tin. Nếu dân làng không đủ ăn, không có thuốc chữa bệnh, họ sẽ mất đi ý chí chiến đấu. Khi đó, phòng tuyến kiên cố đến mấy cũng sẽ sụp đổ.” Lời tiên đoán của hắn giờ đây đang dần trở thành hiện thực, và nó đến nhanh hơn hắn tưởng.

“Ta hiểu,” Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm khàn, nhưng đầy kiên định. Hắn cố gắng che giấu sự lo lắng ẩn sâu trong đôi mắt sắc bén. “Chúng ta sẽ không để chuyện đó xảy ra. Trưởng thôn, Hồ Gia Gia, cứ kiểm kê kỹ lưỡng một lần nữa, từng hạt gạo, từng củ khoai. Ta sẽ tìm cách. Nhất định sẽ tìm ra cách.”

Hắn biết, lời nói của hắn lúc này có vẻ sáo rỗng. “Tìm cách” là một từ dễ nói, nhưng thực hiện nó trong hoàn cảnh này lại khó khăn vô cùng. Kho dự trữ của thôn đã gần cạn, nguồn cung cấp từ các chợ trấn lân cận đã bị các thương nhân trục lợi và tình hình chiến sự cắt đứt. Việc quân triều đình suy yếu ở các cứ điểm lân cận, việc thổ phỉ hoành hành, tất cả đều khiến cho việc vận chuyển hàng hóa trở nên vô cùng nguy hiểm.

Lâm Dịch đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen đặc không một ánh sao. Cái lạnh của không khí đêm thấm vào da thịt, nhưng hắn không cảm thấy. Trong đầu hắn, Cẩm Nang Kế Sách dường như đang quay cuồng, cố gắng tìm kiếm một giải pháp. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” hắn thầm nhắc nhở bản thân. Nhưng liệu tri thức của một người đàn ông hiện đại có đủ để chống lại cái đói và sự hỗn loạn của một thế giới cổ đại đang sụp đổ?

Hắn biết, vấn đề lương thực sẽ buộc hắn phải mở rộng phạm vi hoạt động, tìm kiếm các nguồn cung cấp xa hơn. Điều này có thể dẫn đến việc tiếp xúc với Thiên Phong Thương Hội, hoặc thậm chí là những thế lực khác mà hắn chưa từng nghĩ tới. Nhưng rủi ro sẽ rất lớn. Trong loạn lạc, lòng người hiểm ác, và hắn không thể tin tưởng bất kỳ ai ngoài những người đã cùng hắn vào sinh ra tử.

Mùi đất ẩm và mùi mốc của thức ăn cũ trong phòng dường như trở nên nồng nặc hơn. Lâm Dịch quay lại, nhìn Trưởng thôn Lão Vương và Hồ Gia Gia, nh���ng người đang nhìn hắn với ánh mắt đầy hy vọng và lo lắng. Hắn không thể để họ thất vọng. Hắn không thể để Thôn Làng Sơn Cước sụp đổ vì đói khát.

“Ngày mai,” Lâm Dịch nói, giọng nói vang vọng trong căn phòng nhỏ, “chúng ta sẽ bắt đầu một kế hoạch mới. Kế hoạch không chỉ để chống giặc, mà còn để nuôi sống cả thôn.” Hắn không nói rõ kế hoạch là gì, bởi vì hắn cũng chưa có một kế hoạch hoàn chỉnh. Nhưng trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, một ngọn lửa kiên định đã bùng lên. Một ngọn lửa của ý chí sinh tồn, của quyết tâm bảo vệ những người mà hắn trân trọng.

Hắn biết, trận chiến bên ngoài đang rình rập, và trận chiến bên trong cũng vừa mới bắt đầu. Nhưng hắn sẽ không từ bỏ. Hắn sẽ tìm ra cách. Hắn luôn tìm ra cách. Và lần này, hắn sẽ phải tìm ra cách để giữ cho Thôn Làng Sơn Cước không chìm vào bóng đêm của đói khát và tuyệt vọng.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free