Lạc thế chi nhân - Chương 507: Hậu Chiến: Củng Cố Phòng Tuyến và Bóng Ma Lợi Nhuận
Bình minh hé rạng sau màn sương mờ mịt của vùng biên giới, nhưng không mang theo chút tươi mới hay hy vọng nào cho Thôn Làng Sơn Cước. Không khí se lạnh của buổi sáng sớm luồn qua lớp áo thô của Lâm Dịch, khiến hắn khẽ rùng mình. Hắn đã đứng đây, trên một mô đất cao nhìn xuống toàn cảnh thôn, từ khi những tia nắng đầu tiên còn chưa xuyên thủng màn đêm. Đêm qua là một đêm không ngủ, một đêm của nỗi sợ hãi, của tiếng la hét và mùi máu. Giờ đây, chỉ còn lại sự im lặng nặng nề, thi thoảng bị cắt ngang bởi tiếng gà gáy thưa thớt từ những góc vườn, tiếng động vật xa xăm trong rừng, và những tiếng búa đập thình thịch từ phía hàng rào phía Tây, nơi Vương Đại Trụ và các dân quân đang hối hả sửa chữa những gì đã bị phá hủy.
Thân hình Lâm Dịch gầy gò, hơi xanh xao sau trận chiến, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn sắc bén, quét một lượt qua từng ngóc ngách của thôn. Khuôn mặt thanh tú thường ngày giờ hằn rõ vẻ trầm tư, ẩn chứa sự từng trải của một người đã chứng kiến quá nhiều sự tàn khốc. Mái tóc đen bù xù của hắn vẫn còn dính chút bụi đất từ đêm qua, buộc đơn giản bằng một sợi dây thô. Trang phục thô sơ, vá víu, giờ đây lại càng thêm bẩn thỉu và sờn rách, nhưng hắn không quan tâm. Điều hắn quan tâm là sự sống còn của nơi này, của những con người này.
Mùi khói gỗ từ những bếp lửa mới nhóm bắt đầu lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm và mùi thức ăn nấu từ các căn nhà. Nhưng lấn át tất cả, là mùi thuốc thảo mộc nồng nặc và mùi máu tanh vẫn còn vương vấn trong không khí, đặc biệt là từ phía căn nhà lớn nhất thôn – nơi đã trở thành khu y tế tạm thời. Tiếng rên rỉ yếu ớt thỉnh thoảng vọng ra, xé lòng.
"Đây mới chỉ là khởi đầu, và cái giá đã quá đắt...", Lâm Dịch thầm nghĩ, một câu hỏi nặng trĩu đè lên tâm trí hắn. Hắn nhớ lại những khuôn mặt tràn đầy hy vọng của dân làng khi hắn trấn an họ, nhớ lại đôi mắt kiên cường của Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, nhớ lại sự tận tâm của Hồ Gia Gia và Lâm mẫu. Nhưng hắn cũng nhớ rõ tiếng thét đau đớn của những người ngã xuống, nhớ rõ ánh mắt thất thần của những đứa trẻ chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhắc nhở, "nhưng ưu tiên ấy đòi hỏi một cái giá quá lớn." Hắn nhắm mắt lại, một thoáng hình ảnh thế giới cũ lướt qua tâm trí. Một thế giới với những bệnh viện hiện đại, những bác sĩ tận tâm và những loại thuốc tiên tiến. Ở đây, một vết thương nhỏ cũng có thể dẫn đến cái chết nếu không được xử lý kịp thời. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn lại thầm nhủ, "nhưng tri thức đó phải được áp dụng, phải được biến thành hành động cụ thể để cứu lấy những sinh mạng này." Hắn đã cố gắng hết sức, đã sử dụng những kiến thức y học hiện đại mà hắn còn nhớ, kết hợp với các loại thảo dược quý hiếm từ "Thần Nông Bách Thảo Phổ" để chế ra "linh dược" mà Hồ Gia Gia nhắc đến. Nhưng liệu chừng đó có đủ?
Hắn nghe thấy tiếng bước chân nặng nề, quay lại. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn hẳn Lâm Dịch, đang tiến đến. Khuôn mặt chất phác của y giờ đây hằn rõ vẻ mệt mỏi, mồ hôi nhễ nhại dù trời còn lạnh. Vết sẹo nhỏ trên má của y dường như cũng đỏ hơn. Y đưa tay lau vội giọt mồ hôi trên trán, ánh mắt đầy lo lắng.
"Đại ca," Vương Đại Trụ cất tiếng, giọng khàn đặc vì kiệt sức. "Chúng ta cần thêm gỗ và đá. Hàng rào ở phía Tây bị phá hủy nặng nhất. Bọn chúng đã dùng những khúc cây lớn để phá nát mấy đoạn tường." Y thở hổn hển, "May mà chúng ta đã chuẩn bị sẵn những hố chông và dây kẽm gai dưới đó, nếu không thì..." Y không nói hết câu, nhưng Lâm Dịch hiểu. Nếu không, tổn thất đã có thể lớn hơn nhiều.
Lâm Dịch gật đầu. "Ta biết. Cứ tập trung sửa chữa những phần bị phá hủy nặng nhất trước. Dùng những khúc gỗ dày nhất, và cố gắng gia cố bằng đá càng nhiều càng tốt. Phía sau hàng rào, hãy đào thêm một lớp hào cạn, rải thêm chông tre. Ta không muốn chúng có thể đột nhập dễ dàng như vậy nữa."
"Rõ, Đại ca!" Vương Đại Trụ đáp, mặc dù mệt mỏi, nhưng trong giọng nói vẫn tràn đầy sự trung thành và quyết tâm. Y vội vã quay đi, trở lại với công việc.
Lâm Dịch tiếp tục bước đi, hướng về phía khu y tế. Mỗi bước chân của hắn đều mang một sự nặng nề vô hình. Hắn đi qua vài người dân làng đang dọn dẹp xác địch, nét mặt họ vẫn còn sự kinh hoàng và ghê sợ. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu như một lời động viên. Bầu không khí vẫn còn mang nặng sự căng thẳng và bi thương.
Khi đến gần khu y tế, mùi thuốc thảo mộc càng nồng nặc hơn, gần như xộc thẳng vào mũi, khiến hắn phải khẽ nhíu mày. Hồ Gia Gia, với bộ râu tóc bạc phơ dính đầy mồ hôi, dáng người nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, vẫn đang cúi gập người, đôi tay thoăn thoắt băng bó cho một người dân quân bị thương ở cánh tay. Đôi mắt ông từ bi, nhưng cũng hằn rõ vẻ mệt mỏi và lo lắng.
"Hồ Gia Gia, tình hình thế nào rồi?" Lâm Dịch hỏi, giọng hắn trầm xuống, cố gắng giữ sự bình tĩnh nhất có thể.
Hồ Gia Gia ngẩng đầu lên, thở dài một hơi nặng nề. "May mà có linh dược của cậu Lâm, nếu không e là không giữ được mấy mạng người này." Ông nói, tay vẫn thoăn thoắt quấn băng. "Những người bị thương nhẹ thì không sao, nhưng có vài vết thương quá nặng, mất máu nhiều, dù đã cố gắng cầm máu, ta cũng không dám chắc. Máu đã ngừng chảy, nhưng sốt thì vẫn còn." Ông khẽ lắc đầu, "Thuốc men đang cạn dần, Lâm Dịch. Ta cần thêm một số loại thảo dược quý hiếm để chữa trị vết thương nặng, đặc biệt là những loại có tính kháng viêm và hạ sốt tốt. Kho thuốc của thôn không đủ cho nhiều người bị thương đến vậy."
Lâm Dịch biết Hồ Gia Gia đang ám chỉ đến những loại thảo dược mà hắn đã chỉ điểm cho dân làng đi tìm kiếm, và cũng là những nguyên liệu để hắn tự chế ra một số loại "thuốc" có hiệu quả hơn hẳn. Hắn đã dự trữ một ít, nhưng với số lượng người bị thương này, rõ ràng là không đủ.
"Ta hiểu rồi, Hồ Gia Gia. Ta sẽ tìm cách. Ông cứ cố gắng hết sức mình. Cần gì cứ nói với ta." Lâm Dịch đáp, giọng trầm.
Bên cạnh Hồ Gia Gia, Lâm mẫu, người phụ nữ lam lũ với dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian và sự lo lắng, đang ân cần lau mồ hôi cho một đứa trẻ bị thương nhẹ hơn. Ánh mắt bà lo âu nhưng cũng đầy kiên cường. Bà nhìn thấy Lâm Dịch, ánh mắt bà tràn đầy lo lắng nhưng cũng có chút nhẹ nhõm. Bà muốn chạy đến ôm lấy con trai, muốn hỏi hắn có sao không, nhưng bà biết giờ không phải lúc. Bà chỉ khẽ gật đầu với hắn, rồi lại quay sang chăm sóc những người bị thương, bàn tay chai sần nhẹ nhàng xoa dịu nỗi đau.
Lâm Dịch bước vào sâu hơn, nhìn cảnh tượng đau lòng. Những người dân làng bình thường, những nông dân chất phác, những người thợ mộc, thợ rèn, nay trở thành những nạn nhân của chiến tranh. Hắn thấy một thanh niên trẻ tuổi đang nằm mê man, một vết thương sâu ở vai vẫn còn thấm máu qua lớp băng. Một ông lão đang rên rỉ vì một mảnh tên găm vào đùi. Hắn tận mắt chứng kiến sự mất mát, nhưng cũng thấy được sự kiên cường và lòng dũng cảm của dân làng. Họ không bỏ chạy, họ đã chiến đấu.
Ánh mắt hắn dừng lại ở một góc phòng. Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé nhỏ nhắn, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu nhưng hơi gầy gò, đang ngồi co ro. Đôi mắt to tròn, ngây thơ của nàng giờ đây phản chiếu sự lo âu và sợ hãi. Nàng đã được Lâm phụ đưa vào hầm trú ẩn an toàn khi giao tranh bùng nổ, nhưng giờ đây lại được Lâm mẫu đưa ra ngoài, có lẽ để giúp đỡ những công việc lặt vặt. Nàng không khóc, nhưng đôi mắt nàng cứ nhìn chằm chằm vào những người bị thương, môi mím chặt. Lâm Dịch muốn chạy đến ôm lấy em gái, muốn trấn an nàng rằng mọi chuyện sẽ ổn, nhưng hắn biết mình không thể. Hắn phải giữ vẻ mạnh mẽ, phải là chỗ dựa cho tất cả. Một người lãnh đạo không thể để lộ sự yếu đuối hay dao động vào lúc này.
Hắn quay ra ngoài, hít một hơi thật sâu. Cơn nắng gắt đã bắt đầu lên cao, xua tan dần màn sương mờ. Hắn nhìn về phía hàng rào đổ nát, nơi những người dân quân đang hối hả làm việc. Một cảm giác nặng nề đè lên lồng ngực hắn. "Đây chỉ là một đòn thăm dò. Chúng sẽ quay lại. Lần sau, chúng sẽ không chỉ là ba mươi tên lính. Chúng sẽ mạnh hơn, đông hơn, và tàn bạo hơn." Hắn tự hỏi trong thâm tâm, giọng nói nội tâm trầm lắng, mang theo nỗi lo lắng sâu sắc.
Thôn Làng Sơn Cước đã đẩy lùi được đợt tấn công đầu tiên, nhưng những gì họ có đã bộc lộ hết. Trang bị thô sơ, huấn luyện cơ bản, tinh thần chiến đấu cao nhưng vẫn còn nhiều sợ hãi. "Một đòn thăm dò mà đã tổn thất thế này... Lần sau thì sao?" Hắn biết, để chống lại một đội quân thực sự, họ cần nhiều hơn thế. Họ cần vũ khí tốt hơn, huấn luyện chuyên nghiệp hơn, và quan trọng nhất, họ cần nguồn lực. Nhu cầu về thuốc men, lương thực, và vật tư y tế đã tăng vọt sau trận chiến này. Kho dự trữ của thôn sẽ không đủ cho một cuộc chiến kéo dài, chứ đừng nói đến một cuộc bao vây.
"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn lẩm bẩm trong đầu, câu nói quen thuộc như một lời nhắc nhở tàn nhẫn. Hắn không thể chờ đợi sự cứu viện từ Đại Hạ Vương Triều đang mục ruỗng. Hắn không thể trông chờ vào một phép màu. Mọi thứ phải tự lực cánh sinh. Trận chiến đầu tiên đã kết thúc, nhưng cuộc chiến thực sự, khốc liệt hơn nhiều, chỉ mới bắt đầu. Hắn nắm chặt tay, quyết tâm hiện rõ trong ánh mắt. Hắn phải làm tất cả những gì có thể để bảo vệ mảnh đất này và những con người đang đặt niềm tin vào hắn.
***
Mặt trời đã lên cao hơn một chút, ánh nắng yếu ớt trải vàng trên những mái tranh và con đường đất của Thôn Làng Sơn Cước. Lâm Dịch đứng trên một mô đất cao, thường ngày là nơi tụ họp của dân làng mỗi khi có chuyện quan trọng cần bàn bạc. Giờ đây, hàng trăm người dân đang tụ tập dưới chân hắn, tạo thành một biển người với những khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt vừa sợ hãi, vừa hy vọng, lại vừa ngưỡng mộ.
Hắn nhìn thấy Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ, luôn tỏ vẻ lo lắng, đang đứng ở hàng đầu, gật gù tán thành. Ở một góc khác, hắn nhận ra Lâm phụ, người lão nông chất phác với làn da rám nắng và bàn tay thô ráp, đang đứng cạnh Lâm mẫu và Lâm Tiểu Nguyệt. Ánh mắt Lâm phụ hiền lành, đầy tình yêu thương và tự hào khi nhìn con trai mình. Lâm mẫu vẫn còn nét lo âu, nhưng cũng có chút nhẹ nhõm. Còn Tiểu Nguyệt, cô bé vẫn còn hơi rụt rè, nhưng đôi mắt to tròn của nàng không rời khỏi hắn, như thể hắn là ngọn hải đăng duy nhất trong cơn bão tố này.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí nặng nề nhưng cũng đầy kỳ vọng từ đám đông. Hắn không phải một nhà hùng biện bẩm sinh, nhưng hắn hiểu rõ điều gì cần được nói ra vào lúc này. Hắn cần trấn an họ, cần cho họ thấy một con đường, dù là con đường đầy chông gai.
"Hỡi những người anh em, chị em của Thôn Làng Sơn Cước!" Giọng hắn không quá lớn, nhưng rõ ràng, vang vọng trong không khí tĩnh lặng. "Đêm qua, chúng ta đã cùng nhau vượt qua một thử thách lớn. Quân địch đã đến, đã tấn công làng của chúng ta. Nhưng chúng ta, bằng sự đoàn kết, bằng lòng dũng cảm, đã đẩy lùi chúng!"
Một tiếng xì xào vang lên trong đám đông, xen lẫn những tiếng thở phào nhẹ nhõm. Một vài người bắt đầu vỗ tay lưa thưa, rồi lan ra khắp nơi. Tiếng vỗ tay không quá lớn, nhưng đủ để thể hiện sự cảm kích và nhẹ nhõm của họ.
Lâm Dịch giơ tay ra hiệu im lặng. "Nhưng đây không phải là kết thúc." Giọng hắn trầm xuống, mang theo sự nghiêm trọng khiến đám đông lập tức im bặt. "Đây chỉ là một đòn thăm dò. Chúng sẽ quay lại. Chúng sẽ mạnh hơn, đông hơn, và tàn bạo hơn. Chúng ta phải chuẩn bị cho điều đó."
Sự sợ hãi lại hiện rõ trên nhiều khuôn mặt. Một vài người cúi gằm mặt xuống. Trưởng thôn Lão Vương khẽ nuốt nước bọt, đôi mắt càng thêm lo lắng.
"Chúng ta không có một đội quân hùng mạnh như Đại Hạ Vương Triều." Lâm Dịch tiếp tục, không che giấu sự thật phũ phàng. "Chúng ta không có vũ khí tối tân. Nhưng chúng ta có lòng dũng cảm, có sự đoàn kết, và có một mái nhà để bảo vệ! Chúng ta có những con người sẵn sàng chiến đấu vì gia đình, vì làng xóm, vì tương lai của con em chúng ta!"
"Lâm Dịch nói đúng! Chúng ta phải nghe lời Lâm Dịch!" Trưởng thôn Lão Vương cất tiếng, giọng run run nhưng dứt khoát, cố gắng trấn an đám đông và củng cố uy tín cho Lâm Dịch.
"Liệu chúng ta có thể giữ vững được không, Lâm Dịch?" Một dân làng cất tiếng hỏi, giọng đầy hoài nghi và lo lắng. Đó là một người phụ nữ trẻ, đang ôm chặt lấy đứa con nhỏ của mình.
Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt người phụ nữ đó, rồi nhìn khắp đám đông. "Chúng ta sẽ giữ vững!" Hắn khẳng định, giọng đầy quyết tâm. "Nếu chúng ta đoàn kết. Nếu chúng ta làm việc cùng nhau. Chúng ta sẽ biến Thôn Làng Sơn Cước này thành một pháo đài không thể bị đánh bại!"
Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí mọi người. "Để làm được điều đó, chúng ta cần phải làm nhiều hơn nữa. Hàng rào phòng thủ cần phải được củng cố. Các hầm trú ẩn cần phải được đào sâu và gia cố. Chúng ta cần phải tập luyện nhiều hơn, để mỗi người dân quân đều trở thành một chiến binh thực thụ."
Hắn quay sang Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, những người đang đứng vững chãi ở hàng đầu, ánh mắt đầy quyết tâm. Vương Đại Trụ, dù còn kiệt sức, vẫn gật đầu mạnh mẽ. Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, gật đầu lia lịa, dường như muốn nói "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!". Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt cứng rắn, cũng khẽ gật, thể hiện sự đồng tình.
"Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ!" Lâm Dịch cất tiếng, gọi tên từng người. "Các ngươi hãy dẫn đầu việc củng cố phòng tuyến. Tập trung vào việc gia cố tường rào, đào thêm hào, và bố trí thêm chông gai. Đồng thời, hãy tổ chức các nhóm tuần tra liên tục, đặc biệt là vào ban đêm. Không được phép lơ là cảnh giác dù chỉ một giây!"
"Rõ, Đại ca!" Cả ba đồng thanh đáp, giọng nói mạnh mẽ.
"Những người còn lại," Lâm Dịch quay lại với đám đông. "Những người không tham gia dân quân, hãy giúp đỡ việc vận chuyển vật liệu, chuẩn bị lương thực, nước uống, và chăm sóc những người bị thương. Mỗi người, mỗi việc, đều là một phần quan trọng trong việc bảo vệ ngôi làng của chúng ta. Trẻ em và người già sẽ được ưu tiên vào hầm trú ẩn an toàn nhất khi có bất kỳ dấu hiệu nguy hiểm nào. Phụ nữ sẽ hỗ trợ y tế, hậu cần, và sản xuất những gì chúng ta cần. Chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu, không ai bị bỏ lại phía sau!"
Lâm Dịch nhìn vào từng khuôn mặt, tìm kiếm sự thấu hiểu và quyết tâm. Hắn biết, lời nói của hắn không thể xóa tan hết nỗi sợ hãi, nhưng ít nhất, nó có thể thắp lên một tia hy vọng và mang lại một định hướng rõ ràng. Hắn không hứa hẹn một chiến thắng dễ dàng, không vẽ ra một viễn cảnh màu hồng. Hắn chỉ nói về sự thật, về sự cần thiết của sự đoàn kết và nỗ lực không ngừng.
"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nghĩ, "nhưng niềm tin và ý chí của con người còn mạnh hơn cả vũ khí." Hắn tin vào những con người này, tin vào khả năng sinh tồn và thích nghi của họ. Nhiệm vụ của hắn là dẫn dắt họ, cung cấp cho họ phương hướng và niềm tin. Đây không chỉ là một cuộc chiến quân sự, mà còn là một cuộc chiến của ý chí, của tinh thần. Và hắn, Lâm Dịch, sẽ không bao giờ lùi bước.
***
Sau bài phát biểu, Lâm Dịch không nán lại lâu. Hắn biết rằng lời nói chỉ là một phần, hành động mới là yếu tố quyết định. Để duy trì cuộc chiến, Thôn Làng Sơn Cước cần lương thực, cần thuốc men, cần vật tư. Hắn rời khỏi mô đất, bước về phía khu vực tập trung lương thực và vật tư, một dãy nhà kho thô sơ được dựng lên từ trước khi chiến tranh nổ ra, giờ đây trở thành trái tim hậu cần của làng.
Nắng trưa đã lên cao, trời ấm hơn nhiều so với sáng sớm, nhưng vẫn có một luồng gió nhẹ mang theo mùi đất và cỏ khô. Hắn đi qua vài nhóm dân làng đang bận rộn vận chuyển những bao gạo, những bó củi, hay những thùng nước. Tiếng cười trẻ con, vốn đã thưa thớt từ đêm qua, giờ gần như không còn nữa, thay vào đó là những tiếng rì rầm trò chuyện, mang nặng vẻ lo âu và than vãn.
Khi Lâm Dịch đến gần kho lương thực chính, hắn nghe thấy rõ hơn những lời xì xào đó. "Giá gạo tăng gấp đôi rồi, Thím Ba ạ! Hôm qua mới mấy đồng một đấu, giờ đã lên đến cả chục đồng rồi!" Một giọng phụ nữ trẻ than thở.
"Thật là cái bọn vô lương tâm! Đất nước loạn lạc, dân tình đói khổ, chúng lại lợi dụng để trục lợi!" Một giọng khác đầy phẫn nộ.
Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Hắn biết chiến tranh thường đi kèm với lạm phát và sự trục lợi, nhưng lại nhanh đến vậy sao? Hắn đã cố gắng duy trì sự ổn định về giá cả trong thôn bằng cách thu mua và dự trữ lương thực từ trước, nhưng rõ ràng, ảnh hưởng từ bên ngoài đã bắt đầu len lỏi vào.
Hắn thấy Thím Ba, người phụ nữ nhỏ nhắn với khuôn mặt nhiều nếp nhăn do hay cười, giờ đây lại mang vẻ mặt lo lắng tột độ. Bà đang ngồi bệt dưới đất, bên cạnh một bao gạo trống rỗng, vẻ mặt thất thần. Dáng người nhỏ nhắn của bà dường như càng thêm bé nhỏ trong tình cảnh hiện tại.
"Ôi Lâm Dịch, cậu đến rồi!" Thím Ba vội vàng đứng dậy khi thấy hắn, giọng bà run run, đầy vẻ oán trách và bất lực. "Giá gạo tăng gấp đôi rồi! Bọn buôn bán ở chợ trấn đều nói là do chiến tranh, nhưng dường như họ cố tình găm hàng thì phải! Mấy hôm trước tôi còn mua được giá cũ, nay họ bảo hết hàng, rồi lại lén lút bán ra với giá cắt cổ. Dân làng mình làm sao sống nổi đây?"
Lâm Dịch lắng nghe, ánh mắt hắn sắc lạnh. Hắn đã lường trước điều này, nhưng không nghĩ nó lại xuất hiện nhanh và trắng trợn đến vậy. Quân địch bên ngoài đã là một mối đe dọa, giờ đây lại xuất hiện những "kẻ thù" bên trong, những con sâu mọt đang đục khoét sự đoàn kết và niềm tin của dân làng.
Trần Nhị Cẩu, người vừa hoàn thành việc vận chuyển một thùng nước lớn, cũng đi tới, vẻ mặt cũng đầy bức xúc. "Đại ca, ta cũng nghe thấy nhiều người phàn nàn. Có vẻ như mấy tên thương nhân họ Mã, họ Trương ở chợ trấn đang làm khó dân mình. Chúng nó còn nói là hàng hóa khan hiếm, rồi lại thấy chúng lén lút bán cho mấy người giàu có giá cao gấp mấy lần."
Lâm Dịch siết chặt nắm tay. "Bên ngoài có địch, bên trong lại có sâu mọt..." Hắn thầm nhủ, một cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng. Đây là loại xung đột mà hắn ghét nhất – xung đột đạo đức, xung đột nội bộ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn lại tự nhắc nhở bản thân, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn sẽ để yên cho những kẻ trục lợi này phá hoại sự ổn định mà hắn đang cố gắng xây dựng.
Hắn nhìn ra xa, về phía con đường mòn dẫn ra khỏi thôn, nơi thường ngày có những gánh hàng hóa tấp nập. Giờ đây, con đường đó vắng vẻ hơn nhiều. Hắn biết, những thương nhân này không phải là những kẻ ngốc. Họ thấy chiến tranh bùng nổ, thấy Đại Hạ Vương Triều suy yếu rõ rệt, và họ ngay lập tức tìm cách kiếm lời. "Sự xuất hiện của các thương nhân trục lợi gợi ý về Thẩm Đại Nhân và các thế lực khác sẽ lợi dụng chiến tranh để củng cố quyền lực và thâu tóm tài nguyên, mà Lâm Dịch sẽ phải đối phó." Hắn tự nghĩ, nhận ra đây chỉ là một phần nhỏ của bức tranh lớn hơn. Những kẻ như Thẩm Đại Nhân, những quý tộc, quan lại tham lam, chắc chắn cũng đang âm thầm tích trữ, găm hàng, chờ thời cơ để vơ vét.
"Vấn đề không chỉ là giá cả," Lâm Dịch trầm ngâm, "mà còn là sự bất ổn và mất niềm tin. Nếu dân làng không đủ ăn, không có thuốc chữa bệnh, họ sẽ mất đi ý chí chiến đấu. Khi đó, phòng tuyến kiên cố đến mấy cũng sẽ sụp đổ." Hắn biết, nhu cầu về lương thực, thuốc men và vật tư y tế sẽ chỉ tăng cao hơn nữa trong thời gian tới. Kho dự trữ của thôn sẽ không thể kéo dài. Việc kiểm soát giá cả ở chợ trấn là điều nằm ngoài khả năng hiện tại của hắn, vì Thôn Làng Sơn Cước vẫn chỉ là một thôn nhỏ, chưa có quyền lực đủ mạnh để can thiệp vào thị trường của một trấn lớn.
"Lâm Dịch, cậu có cách nào không?" Thím Ba tha thiết hỏi, ánh mắt đầy hy vọng.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, dù trong lòng hắn đang tính toán đủ mọi phương án. "Ta sẽ tìm cách, Thím Ba. Mọi người cứ yên tâm. Không ai trong thôn chúng ta sẽ phải chịu đói hay thiếu thuốc men." Hắn nói, giọng chắc nịch, nhưng nội tâm hắn lại đang sôi sục. "Làm thế nào để giải quyết vấn đề này mà không gây thêm hỗn loạn? Trừng trị chúng công khai có thể khiến các thương nhân khác sợ hãi mà không dám buôn bán với thôn, càng làm nguồn cung khan hiếm hơn. Nhưng không làm gì thì sẽ khiến dân làng bất mãn."
Hắn nhận ra rằng vai trò lãnh đạo của hắn không chỉ giới hạn trong quân sự. Giờ đây, hắn còn phải quản lý cả kinh tế, xã hội, và đạo đức của cộng đồng. "Việc Lâm Dịch phải giải quyết vấn đề nội bộ (thương nhân trục lợi) cho thấy vai trò lãnh đạo của anh không chỉ giới hạn trong quân sự mà còn bao gồm cả chính trị và quản lý cộng đồng." Hắn đã từ một người đàn ông hiện đại chỉ muốn sinh tồn, trở thành một người lãnh đạo bất đắc dĩ, phải đối mặt với đủ loại vấn đề, từ chống giặc ngoại xâm đến diệt trừ sâu mọt nội bộ.
"Nhu cầu về lương thực, thuốc men và vật tư y tế tăng cao sẽ buộc Lâm Dịch phải mở rộng mạng lưới giao thương, có thể liên hệ với Thiên Phong Thương Hội hoặc các đối tác khác, hoặc tự mình tìm kiếm nguồn cung." Hắn nhớ lại những mối quan hệ hắn đã xây dựng được với Thiên Phong Thương Hội, và cả những thương nhân nhỏ lẻ khác. Có lẽ đã đến lúc phải sử dụng những mối quan hệ đó một cách triệt để hơn, hoặc thậm chí là tìm kiếm những nguồn cung cấp mới, những đối tác không ngờ tới.
Hắn nhìn lên bầu trời xanh ngắt, mây trắng lững lờ trôi. "Sự yếu kém của chính quyền trung ương (Đại Hạ Vương Triều) được thể hiện rõ hơn qua việc không kiểm soát được giá cả và sự hỗn loạn ở các vùng biên giới, báo hiệu sự sụp đổ sắp tới của vương triều." Điều này càng củng cố quyết tâm của hắn: Thôn Làng Sơn Cước phải tự cường, phải tự mình đứng vững trong cơn bão loạn.
Lâm Dịch quay người, bước đi chậm rãi. Hắn cần một kế hoạch, một kế hoạch khôn ngoan để vừa đảm bảo nguồn cung, vừa dẹp bỏ những kẻ trục lợi mà không gây ra phản ứng dữ dội. Trận chiến bên ngoài đang rình rập, và trận chiến bên trong cũng vừa mới bắt đầu. Hắn cảm thấy mệt mỏi, nhưng ánh mắt vẫn lóe lên sự kiên định. Hắn sẽ tìm ra cách. Hắn luôn tìm ra cách.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.