Lạc thế chi nhân - Chương 506: Phòng Tuyến Đầu Tiên: Khói Lửa Thôn Làng
Bình minh nhuộm đỏ chân trời, nhưng sắc đỏ ấy không phải của một ngày mới an lành, mà là màu máu sắp đổ. Trên đỉnh tháp canh cao nhất của Thôn Làng Sơn Cước, Lâm Dịch đứng thẳng, thân hình gầy gò của hắn in bóng đơn độc giữa màn sương sớm còn vương vít. Gió lạnh biên cương lùa qua kẽ lá, mang theo hơi ẩm và mùi đất hoang dã, nhưng hắn chỉ cảm thấy một sự tĩnh lặng đáng sợ, cái tĩnh lặng trước cơn bão lớn. Đôi mắt sâu thẳm, ẩn chứa sự từng trải của người hiện đại, không ngừng quét qua từng mét vuông đồng bằng phía trước, nơi màn sương dày đặc vẫn còn che khuất tầm nhìn, như một bức màn che giấu tử thần.
Đêm qua là một đêm không ngủ. Kể từ khi nghe tin các làng lân cận bị tàn sát, Lâm Dịch đã không chợp mắt lấy một khắc. Hắn điều phối lại lực lượng, kiểm tra từng bẫy chông, từng hàng rào cọc nhọn, từng vị trí ẩn nấp. Sự mệt mỏi hằn rõ trên khuôn mặt thanh tú, hơi xanh xao vì thiếu ngủ, nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc như dao. Gánh nặng của hàng trăm sinh mạng đặt trên vai hắn, nặng trĩu hơn bất kỳ ngọn núi nào hắn từng thấy ở thế giới cũ. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, hắn luôn tâm niệm điều đó. Nhưng giờ đây, sinh tồn không chỉ của riêng hắn, mà là của cả một cộng đồng, của những con người đã đặt niềm tin vào hắn, người đàn ông không có thiên phú tu luyện, chỉ có tri thức và mưu lược.
Bên cạnh hắn, Vương Đại Trụ đứng sừng sững như một ngọn núi đá, đôi vai vạm vỡ căng cứng dưới lớp áo vải thô. Gương mặt chất phác của y giờ đây đầy vẻ căng thẳng, đôi mắt không rời khỏi tầm nhìn phía trước, như thể muốn xuyên thủng màn sương để nhìn thấy kẻ thù. "Đại ca, đêm nay... chúng có đến không?" Giọng Vương Đại Trụ trầm đục, như tiếng đá lăn. Hắn không nói nhiều, nhưng sự lo lắng hiện rõ trong từng câu chữ. Dù dũng cảm, Vương Đại Trụ cũng chỉ là một người nông dân, chưa từng trải qua chiến trận khốc liệt đến vậy. Hắn đã thấy những gì xảy ra ở các thôn làng khác, và nỗi sợ hãi về việc gia đình, người thân của mình cũng sẽ phải chịu cảnh tương tự đang đè nặng lên y.
Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn hơn, đang kiểm tra lại mấy cây cung tre tự chế, thỉnh thoảng liếc nhìn Lâm Dịch. Gương mặt có chút ngây ngô thường ngày giờ đây cũng nghiêm nghị lạ thường. "Đại ca, bẫy chông đã được ngụy trang kỹ lưỡng. Mấy cái hầm chông cũng đã đổ đầy bùn và lá cây rồi. Tụi nó mà sập xuống thì đừng hòng thoát." Dù sợ hãi, Nhị Cẩu vẫn cố gắng giữ tinh thần lạc quan, hoặc ít nhất là tỏ ra như vậy để trấn an chính mình. Hắn tin vào Lâm Dịch, một niềm tin gần như tuyệt đối, được xây dựng từ những ngày đầu Lâm Dịch về thôn, từ những lần hắn dùng mưu trí để giải quyết những vấn đề tưởng chừng nan giải nhất.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, không nói gì. Hắn hiểu nỗi sợ hãi của họ, bởi chính hắn cũng cảm thấy nó. Cái lạnh của buổi sớm không thấm vào da thịt bằng cái lạnh của sự chết chóc đang rình rập. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng làm dịu lại nhịp tim đang đập dồn dập. Trong đầu hắn, sơ đồ phòng thủ của Thôn Làng Sơn Cước hiện lên rõ ràng, từng vị trí, từng loại bẫy, từng con đường rút lui. Hắn đã tính toán mọi thứ có thể, nhưng chiến tranh không phải là một trò chơi trên bàn cờ. Nó là hỗn loạn, là sự bất ngờ, là cái chết.
Bỗng, một tiếng còi báo động sắc lạnh vang lên, xé tan sự tĩnh lặng của màn đêm, từ tiền đồn phía ngoài, nơi một toán dân quân đã được Lâm Dịch cử đi canh gác. Tiếng còi không dứt, kéo dài, như tiếng kêu thảm thiết của chim trời bị thương. Theo sau đó là những tiếng vó ngựa dồn dập, càng lúc càng gần, càng lúc càng rõ. Chúng không chỉ là một vài kỵ binh do thám, mà là cả một đội quân. Tiếng la hét hỗn loạn từ xa vọng lại, xen lẫn tiếng binh khí va chạm và tiếng người kêu cứu. Cảnh tượng kinh hoàng từ các làng khác đang tái diễn.
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu lập tức siết chặt vũ khí trong tay, gương mặt tái nhợt. "Chúng... chúng đến rồi!" Trần Nhị Cẩu lắp bắp, đôi mắt mở to.
Lâm Dịch không hề biến sắc. Hắn đã dự đoán điều này. "Đúng như dự đoán." Giọng hắn trầm ổn, dứt khoát, như một lời tuyên án. "Tất cả vào vị trí! Vương Đại Trụ, giữ vững tuyến một! Nhị Cẩu, kích hoạt bẫy số ba, sau đó chi viện tuyến hai!"
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu lập tức tuân lệnh, quay người lao xuống tháp canh, hòa vào dòng người dân quân đang hối hả chạy đến vị trí của mình. Dưới ánh sáng mờ ảo của bình minh, Lâm Dịch có thể nhìn thấy những bóng người thấp thoáng, những gương mặt căng thẳng nhưng đầy quyết tâm. Họ là nông dân, thợ săn, thợ thủ công, nhưng giờ đây h�� là những chiến binh. Họ không có áo giáp lấp lánh, không có vũ khí sắc bén, chỉ có niềm tin vào hắn, vào bản năng sinh tồn, và vào ý chí bảo vệ gia đình mình. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, hắn luôn tin vậy, và giờ đây, tri thức ấy phải được chuyển hóa thành hành động, thành những kế sách cứu mạng. Hắn biết, đây chỉ là một đòn thăm dò, một sự kiểm tra sức mạnh của Thôn Làng Sơn Cước. Nhưng ngay cả một đòn thăm dò cũng có thể cướp đi sinh mạng của những người vô tội. Hắn siết chặt tay, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía những bóng đen đang dần hiện rõ trong màn sương. Trận chiến đã bắt đầu.
Tiếng vó ngựa dồn dập, như tiếng trống trận dồn dập, đã xé toang sự yên bình cuối cùng của Thôn Làng Sơn Cước. Bình minh vừa ló dạng, mang theo những tia nắng yếu ớt xuyên qua màn sương mù dày đặc, nhưng chỉ đủ để phơi bày khung cảnh hỗn loạn và khốc liệt của chiến trường. Quân địch, một đội quân nhỏ gồm khoảng ba mươi người, nhưng được trang bị khá tốt so với dân quân, với những bộ giáp sắt thô kệch và binh khí sắc bén, đang xông thẳng vào hàng rào phòng thủ đầu tiên của làng.
Những mũi tên tẩm độc, được Lâm Dịch chỉ đạo chế tạo từ nhựa cây độc và đầu tên sắt nhọn, đã được bắn ra từ các vị trí ẩn nấp. Chúng găm vào ngựa, vào giáp sắt của địch, khiến vài tên lính ngã ngựa, tiếng kêu đau đớn vang vọng trong không khí. Nhưng bọn chúng không dừng lại. Với tiếng hò hét man rợ, chúng tiếp tục xông lên, dùng rìu và kiếm chém phá hàng rào cọc nhọn. Mùi khói khét lẹt từ những bó đuốc chúng ném vào hàng rào gỗ bắt đầu lan tỏa, hòa lẫn với mùi máu tanh và đất ẩm.
Lâm Dịch đứng trên tháp canh, đôi mắt hắn không bỏ sót một chi tiết nào. "Tuyến ba, bắn cung yểm trợ! Tuyến một, giữ vững! Nhị Cẩu, mang thêm đá và dầu lửa!" Giọng hắn trầm ổn, bình tĩnh đến đáng sợ, xuyên qua tiếng ồn ào của trận chiến, đến tai từng người dân quân đang chiến đấu. Hắn không có năng lực phi phàm, không thể dùng một quyền phá núi, một chưởng đoạn sông, nhưng hắn có một cái đầu lạnh và khả năng phân tích tình hình sắc bén. Hắn đã dành hàng tháng trời để nghiên cứu địa hình, để lên kế hoạch phòng thủ, để biến những thứ thô sơ nhất thành vũ khí hiệu quả.
Vương Đại Trụ, người đang chỉ huy trực tiếp ở tuyến một, gầm lên như một con thú bị thương, đôi tay vạm vỡ siết chặt cây búa gỗ được gia cố bằng sắt. "Không lùi một bước! Vì gia đình chúng ta! Vì Thôn Làng Sơn Cước!" Tiếng hô của y vang dội, tiếp thêm sức mạnh cho những người dân quân đang run rẩy. Y xông lên, búa bổ xuống như trời giáng, đánh bật một tên địch đang cố gắng trèo qua hàng rào. Máu bắn tung tóe, nhưng Vương Đại Trụ không hề nao núng. Y biết, đằng sau y là gia đình, là những đứa trẻ, là tất cả những gì y trân trọng.
Lý Hổ, vốn là một thợ săn nổi tiếng với tính cách ngang tàng, nay lại chiến đấu dũng mãnh hơn bất kỳ ai. Với một cây giáo dài tự chế, y đứng vững như một bức tường thép. Một tên địch xông tới, giáo của Lý Hổ đâm thẳng vào khe hở áo giáp, xuyên qua. "Để xem bọn ngươi có vượt qua được lão tử không!" Y gầm lên, giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi và giận dữ. Mồ hôi nhễ nhại trên gương mặt hung dữ, hòa lẫn với bụi đất và máu. Hắn không chiến đấu vì danh vọng, không vì quyền lực, mà vì lời hứa với Lâm Dịch, vì tình nghĩa với dân làng, và vì sự sống của chính mình.
Các bẫy chông, hào sâu và hầm chông đã phát huy tác dụng một cách khủng khiếp. Khi quân địch cố gắng phá vỡ hàng rào, vài tên lính vấp phải dây bẫy, ngã nhào vào những cái hố sâu hoắm cắm đầy cọc nhọn. Tiếng kêu la thảm thiết vang lên, khiến những tên lính khác chùn bước. Những mũi tên từ tuyến ba, do Trần Nhị Cẩu điều phối, liên tục bắn ra, không ngừng gây áp lực. Nhị Cẩu, sau khi kích hoạt bẫy số ba – một hệ thống ròng rọc đẩy đá lớn từ trên cao xuống – đã nhanh chóng chạy đến tuyến hai, mang theo những thùng đá và dầu lửa, sẵn sàng cho đòn tấn công tiếp theo. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn lẩm bẩm, dù chân đã mỏi nhừ, nhưng vẫn không ngừng nghỉ.
Lâm Dịch nhìn xuống, hắn thấy rõ sự hỗn loạn trong đội hình địch. Chúng không ngờ Thôn Làng Sơn Cước lại có hệ thống phòng thủ kiên cố đến vậy, và dân quân lại chiến đấu ngoan cường đến thế. Hắn nhận ra, đây là một đòn thăm dò, một cuộc tấn công không quá mạnh mẽ, chủ yếu để đánh giá khả năng phòng thủ của đối phương. Chúng muốn biết Thôn Làng Sơn Cước có dễ dàng bị nghiền nát như những làng khác hay không. Nhưng hắn đã chuẩn bị quá kỹ lưỡng. Hắn đã biến từng ngọn cây, từng tảng đá, từng khúc sông thành một phần của hệ thống phòng thủ.
Một tên lính địch, với vết thương do tên tẩm độc gây ra, gục ngã ngay trước hàng rào. Đồng đội của hắn cố gắng kéo hắn về, nhưng đã quá muộn. Mùi tanh của máu càng lúc càng nồng, quyện vào mùi khói và mùi mồ hôi của những người đang chiến đấu. Lâm Dịch cảm nhận được sự căng thẳng tột độ, nhưng hắn không cho phép mình nao núng. Hắn là đầu não, là linh hồn của cuộc phòng thủ này. Một sai lầm nhỏ của hắn cũng có thể khiến cả thôn làng tan biến.
Hắn nhớ lại những kiến thức về chiến tranh du kích, về phòng thủ cứ điểm mà hắn từng đọc được trong thế giới cũ. "Cẩm Nang Kế Sách" của hắn không phải là sách vở, mà là một kho tàng tri thức được đúc kết từ hàng ngàn năm chiến tranh của nhân loại. Hắn vận dụng chúng, biến chúng thành những phương pháp đơn giản nhưng hiệu quả, phù hợp với hoàn cảnh của một thôn làng biên giới nghèo khó.
Trận chiến kéo dài gần hai canh giờ. Quân địch, sau khi hứng chịu những tổn thất đáng kể và không thể phá vỡ hàng rào phòng thủ, cuối cùng cũng phát ra tín hiệu rút lui. Tiếng kèn lệnh vang lên, không phải kèn xung trận mà là kèn hiệu triệt thoái. Chúng kéo nhau tháo chạy, bỏ lại vài xác ngựa và những tên lính bị thương không thể di chuyển.
Khi tiếng vó ngựa xa dần, một sự im lặng chết chóc bao trùm. Dân quân, những người vẫn còn sống sót, đổ sụp xuống đất, thở hổn hển, mồ hôi và bụi bẩn bám đầy mặt. Họ đã thắng. Thắng lợi đầu tiên. Nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ. Lâm Dịch nhìn xuống, thấy rõ những gương mặt đã vĩnh viễn không còn cười nói được nữa. Hắn cảm thấy một nỗi đau nhói trong lồng ngực. Hắn đã cố gắng hết sức, nhưng vẫn có những người phải ngã xuống. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và chiến tranh càng không. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Một đòn thăm dò đã gây ra những tổn thất này. Lần sau, khi chúng quay lại v���i lực lượng mạnh hơn và chiến thuật tinh vi hơn, mọi thứ sẽ còn khốc liệt hơn nữa. Hắn phải chuẩn bị.
Mặt trời đã lên cao, chiếu rọi ánh nắng gay gắt xuống Thôn Làng Sơn Cước. Không khí vẫn còn vương vấn mùi khói khét lẹt, mùi máu tanh và mùi đất ẩm, gợi nhớ về trận chiến khốc liệt vừa mới kết thúc. Im lặng bao trùm, chỉ có tiếng gió hú lùa qua những hàng rào đổ nát, như tiếng than khóc cho những sinh linh đã vĩnh viễn nằm xuống.
Lâm Dịch cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu bước đi chậm rãi trên con đường đất, kiểm tra thương vong và đánh giá thiệt hại. Cảnh tượng trước mắt khiến trái tim hắn thắt lại. Vài dân quân đã hy sinh, nằm gục giữa những cọc nhọn và xác địch, gương mặt họ vẫn còn nguyên vẻ kiên cường đến tận phút cuối. Nhiều người khác bị thương nặng, máu loang lổ trên lớp áo vải thô. Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý cho điều này, nhưng chứng kiến sự mất mát vẫn là một nhát dao cứa vào lòng hắn. Hắn cúi xuống, chạm nhẹ vào một gương mặt thân quen, đôi mắt người đó đã nhắm nghiền. Đây là một người nông dân hiền lành, từng vài lần mang thức ăn đến nhà hắn, từng cười nói vui vẻ. Giờ đây, hắn đã vĩnh viễn nằm lại nơi đây.
"Đại ca... chúng ta đã thắng..." Vương Đại Trụ nói, giọng y khàn đặc, đôi mắt đỏ hoe. Y nhìn về phía những người bị thương đang được dìu đi, rồi lại nhìn về phía những thi thể nằm bất động. Chiến thắng này quá đắt giá. Nụ cười gượng gạo nở trên môi y, nhưng lại nhanh chóng tắt ngấm. Y cũng đã mất đi vài người bạn, người hàng xóm.
Trần Nhị Cẩu không nói gì, hắn chỉ lặng lẽ giúp đỡ những người bị thương, gương mặt xanh xao vì mệt mỏi và nỗi sợ hãi vẫn còn đọng lại. Hắn đã chứng kiến cái chết cận kề, chứng kiến sự tàn khốc của chiến tranh.
Lâm Dịch không đáp lời. Hắn chỉ gật đầu, ánh mắt sắc lạnh quét qua chiến trường. Hắn không nhìn vào những tổn thất, mà nhìn vào những gì còn lại. Hàng rào bị phá hủy một phần, vài bẫy chông đã bị kích hoạt. Đây là một cuộc tấn công dò xét, hắn chắc chắn. Quân địch chỉ muốn kiểm tra khả năng phòng thủ của họ. Và họ đã thành công trong việc đẩy lùi chúng. Nhưng cái giá phải trả cho "thành công" này là gì?
Hắn quay về phía khu vực y tế tạm thời, được thiết lập trong căn nhà lớn nhất thôn. Mùi thuốc thảo mộc nồng nặc hòa lẫn với mùi máu, tạo nên một không khí nặng nề, u ám. Hồ Gia Gia, với bộ râu tóc bạc phơ dính đầy mồ hôi, đang cúi gập người, đôi tay thoăn thoắt băng bó cho một người dân quân bị thương ở chân. Dáng người nhỏ bé của ông liên tục di chuyển, đôi mắt từ bi nhưng đầy mệt mỏi. Bên cạnh ông, Lâm mẫu, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian và sự lo lắng, đang ân cần lau mồ hôi cho một đứa trẻ bị thương nhẹ hơn, miệng không ngừng an ủi.
"Hồ Gia Gia, tình hình thế nào rồi?" Lâm Dịch hỏi, giọng hắn trầm xuống.
Hồ Gia Gia ngẩng đầu lên, thở dài. "May mà có linh dược của cậu Lâm, nếu không e là không giữ được mấy mạng người này." Ông nói, tay vẫn thoăn thoắt. "Nhưng... vẫn có vài người không qua khỏi. Vết thương quá nặng, lại mất máu nhiều." Linh dược mà Hồ Gia Gia nhắc đến chính là những loại thảo mộc quý hiếm mà Lâm Dịch đã tìm kiếm và chế biến dựa trên kiến thức y học hiện đại và "Thần Nông Bách Thảo Phổ", một cuốn sách cổ mà hắn vô tình tìm được. Chúng có tác dụng cầm máu, giảm đau và kháng viêm hiệu quả hơn nhiều so với các loại thuốc thông thường ở Đại Hạ.
Lâm mẫu nhìn thấy Lâm Dịch, ánh mắt bà tràn đầy lo lắng nhưng cũng có chút nhẹ nhõm. Bà muốn chạy đến ôm lấy con trai, muốn hỏi hắn có sao không, nhưng bà biết giờ không phải lúc. Bà chỉ khẽ gật đầu với hắn, rồi lại quay sang chăm sóc những người bị thương.
Lâm Dịch bước vào sâu hơn, nhìn cảnh tượng đau lòng. Những người dân làng bình thường, nay trở thành những nạn nhân của chiến tranh. Hắn thấy Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé đã được Lâm phụ đưa vào hầm trú ẩn an toàn, giờ đây lại được Lâm mẫu đưa ra ngoài, cô bé đang ngồi co ro trong một góc, đôi mắt to tròn vẫn còn ngây thơ nhưng đầy sợ hãi nhìn chằm chằm vào những người bị thương. Lâm Dịch muốn chạy đến ôm lấy em gái, trấn an nàng, nhưng hắn biết mình không thể. Hắn phải giữ vẻ mạnh mẽ, phải là chỗ dựa cho tất cả.
Hắn quay ra ngoài, nhìn về phía hàng rào đổ nát. Một cảm giác nặng nề đè lên lồng ngực hắn. Đây chỉ là một đòn thăm dò. Chúng sẽ quay lại. Lần sau, chúng sẽ không chỉ là ba mươi tên lính. Chúng sẽ mạnh hơn, đông hơn, và tàn bạo hơn. Thôn Làng Sơn Cước đã đẩy lùi được đợt tấn công đầu tiên, nhưng những gì họ có đã bộc lộ hết. Trang bị thô sơ, huấn luyện cơ bản, tinh thần chiến đấu cao nhưng vẫn còn nhiều sợ hãi.
"Một đòn thăm dò mà đã tổn thất thế này... Lần sau thì sao?" Hắn tự hỏi trong thâm tâm, giọng nói nội tâm trầm lắng, mang theo nỗi lo lắng sâu sắc. Hắn biết, để chống lại một đội quân thực sự, họ cần nhiều hơn thế. Họ cần vũ khí tốt hơn, huấn luyện chuyên nghiệp hơn, và quan trọng nhất, họ cần nguồn lực. Nhu cầu về thuốc men, lương thực, và vật tư y tế đã tăng vọt sau trận chiến này. Kho dự trữ của thôn sẽ không đủ cho một cuộc chiến kéo dài.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận cơn nắng gắt trên da thịt. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây đen vẫn còn lảng vảng. Chiến tranh đã thực sự bùng nổ, và Thôn Làng Sơn Cước chỉ là một chấm nhỏ trên bản đồ, nhưng lại là một tiền đồn kiên cường. Hắn biết, hắn phải tìm cách cải thiện hệ thống phòng thủ, phải tìm kiếm nguồn cung cấp mới, thậm chí là phải liên minh với các thế lực khác, dù có thể phải đối mặt với những rủi ro lớn. Có lẽ, đã đến lúc phải liên hệ với Thiên Phong Thương Hội một cách nghiêm túc hơn, hoặc tìm kiếm những đối tác không ngờ tới.
Hắn nắm chặt tay. Dù mệt mỏi, dù đau lòng, nhưng ánh mắt hắn vẫn lóe lên sự kiên định. Hắn không phải là hoàng đế hay tiên nhân, nhưng hắn là người duy nhất có thể dẫn dắt những con người này sống sót. Và hắn sẽ làm tất cả những gì có thể, để bảo vệ mảnh đất này, và những con người đang đặt niềm tin vào hắn, dù cho thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Trận chiến đầu tiên đã kết thúc, nhưng cuộc chiến thực sự, khốc liệt hơn nhiều, chỉ mới bắt đầu.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.