Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 505: Bình Minh Đẫm Máu: Tiếng Trống Trận Biến Giới

Gió đêm vẫn lạnh buốt, nhưng không còn là thứ gió se lạnh quen thuộc của vùng sơn cước. Nó mang theo một vị tanh nồng, một dự cảm chẳng lành len lỏi vào từng thớ thịt, từng hơi thở của Lâm Dịch khi hắn đứng trên tháp canh cao nhất của Thôn Làng Sơn Cước. Hắn đã đứng đây suốt từ khi bóng đêm buông xuống, đôi mắt sắc bén không ngừng quét qua màn sương mờ mịt phía biên giới. Tóc đen bù xù của hắn khẽ bay trong gió, khuôn mặt gầy gò, xanh xao do thiếu ăn và lao động vất vả giờ đây lại càng thêm trầm tư dưới ánh trăng mờ. Chiếc áo vải thô sơ, vá víu không đủ giữ ấm hoàn toàn, nhưng hắn không cảm thấy lạnh. Một sự căng thẳng vô hình đã thay thế mọi cảm giác vật lý khác, khiến hắn dường như hóa thành một bức tượng đá, chỉ còn lại ánh mắt sâu thẳm, chứa đựng sự từng trải của một linh hồn hiện đại lạc vào cổ đại.

Hắn nhớ lại những lời mình đã tự nhủ với cha mẹ và Tiểu Nguyệt chỉ vài giờ trước: *Cha mẹ, Tiểu Nguyệt... Ta nhất định sẽ bảo vệ các người. Và cả những người dân này nữa.* Lời hứa đó giờ đây không còn là một ý niệm xa vời, mà là một gánh nặng hiện hữu, đè nặng lên từng hơi thở của hắn. Sự yếu kém về trang bị và huấn luyện của dân quân, mà hắn đã nhận thấy rõ ràng, chắc chắn sẽ bộc lộ trong cuộc chiến sắp tới. Hắn biết, hắn không thể ngăn cản chiến tranh, nhưng hắn có thể cố gắng hết sức để bảo vệ những gì mình trân trọng. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, hắn tự nhủ, và để sinh tồn, hắn phải chiến đấu.

Bỗng nhiên, một tiếng nổ lớn xé tan màn đêm tĩnh mịch. Âm thanh khô khốc, dữ dội đến mức mặt đất dưới chân hắn cũng rung lên bần bật. Ngay sau đó, một quầng lửa đỏ rực bùng lên ở phía xa, vẽ nên một vệt sáng ghê rợn trên nền trời đen kịt, nuốt chửng một phần nhỏ của đường chân trời. Tiếng la hét thảm thiết, đầy tuyệt vọng vang vọng theo gió, xuyên qua màn đêm, đến tai hắn. Đó không phải là tiếng kêu của một vài tên cướp lẻ tẻ, mà là âm thanh của một cuộc tàn sát quy mô lớn, của sự hủy diệt không thể ngăn cản.

Trái tim Lâm Dịch thắt lại. Hắn không cần bất kỳ lời báo cáo nào. Ánh lửa và tiếng nổ đó chỉ có thể đến từ một nơi duy nhất: Đồn Gác Biên Giới. Tiền đồn đã thất thủ. Cơn bão chiến tranh mà hắn đã dự liệu, đã chuẩn bị tinh thần, cuối cùng đã thực sự ập đến, nhanh hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng.

"Nhanh hơn dự kiến... không còn đường lùi nữa," hắn thì thầm, giọng nói trầm khàn, như thể tự nói với chính mình. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì sự xác nhận của một thực tế tàn khốc. Hắn đã cố gắng kéo dài thời gian, cố gắng chuẩn bị kỹ càng nhất có thể, nhưng chiến tranh, giống như một con mãnh thú đói khát, không chờ đợi ai.

"Báo động!" Lâm Dịch hét lớn, giọng nói vang vọng trong đêm, át cả tiếng gió và tiếng la hét mờ mịt từ xa. "Kẻng báo động! Toàn thôn! Lập tức!"

Tiếng kẻng báo động vang lên gấp gáp, dồn dập, xé tan sự yên bình giả tạo của Thôn Làng Sơn Cước. Ba tiếng kẻng dài, ba tiếng kẻng ngắn – mật hiệu cho tình huống khẩn cấp nhất, quân địch đã đến. Đèn đuốc bắt đầu bùng lên trong các căn nhà, tiếng bước chân vội vã, tiếng hò hét vang lên khắp nơi. Dân làng, đã được Lâm Dịch huấn luyện và chuẩn bị tinh thần, lập tức hành động.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, và khuôn mặt chất phác có vết sẹo nhỏ trên má, là người đầu tiên xuất hiện dưới chân tháp canh. "Đại ca! Có chuyện gì?" Giọng nói của hắn vẫn còn chút ngái ngủ, nhưng đôi mắt đã mở to, đầy cảnh giác. Trang phục lao động của nông dân vẫn còn lấm lem đất, nhưng tay hắn đã nắm chặt thanh đao thô sơ.

Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt hơi ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, cũng lập tức chạy đến, thở hổn hển. "Đại ca! Tiếng nổ đó... là gì vậy ạ?"

Lâm Dịch quay người, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao cắm thẳng vào hai người. "Đồn gác đã thất thủ. Quân địch đã đến. Vương Đại Trụ, tập hợp tất cả dân quân, lập tức bố trí theo vị trí đã định. Trần Nhị Cẩu, dẫn đội tuần tra kiểm tra lại tất cả các bẫy và chướng ngại vật phía Tây, đặc biệt chú ý đến con đường mòn bí mật. Không được phép có bất kỳ sơ suất nào!"

"Rõ!" Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đồng thanh đáp, vẻ mặt từ ngái ngủ chuyển sang căng thẳng tột độ. Họ biết rõ sự nghiêm trọng của tình hình. Tiếng kẻng báo động không phải là trò đùa, và ánh lửa kia không phải là tai nạn.

"Nhanh lên!" Lâm Dịch thúc giục. "Thời gian không chờ đợi chúng ta!"

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu lập tức hành động, tiếng bước chân thô nặng của Vương Đại Trụ và tiếng bước chân nhanh nhẹn của Trần Nhị Cẩu nhanh chóng lẫn vào tiếng hò hét, tiếng người chạy của dân làng đang khẩn trương chuẩn bị. Lâm Dịch vẫn đứng đó, trên đỉnh tháp canh, nhìn về phía ánh lửa đang mờ dần. Mùi khói và mùi tanh trong gió càng lúc càng đậm, như một lời nhắc nhở về sự tàn khốc mà họ sắp phải đối mặt.

Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Và sự thật đó đang hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn không thể cầu xin sự công bằng, hắn chỉ có thể tự mình tạo ra nó, bằng cách chiến đấu để bảo vệ những gì mình có. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh buốt tràn vào lồng ngực, mang theo cả mùi tử khí đang đến gần. Ánh mắt hắn kiên định, không hề dao động.

***

Trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, giờ đây đã biến thành một sở chỉ huy tạm thời, bầu không khí nặng nề đến nghẹt thở. Trời đã sáng hẳn, nhưng ánh nắng yếu ớt của buổi bình minh không thể xua đi sự u ám bao trùm. Mùi khói gỗ từ bếp lò đã nguội lạnh hòa lẫn với mùi mồ hôi và bụi, tạo nên một không gian chật chội và ngột ngạt. Trên chiếc bàn gỗ ọp ẹp đặt giữa nhà, Lâm Dịch đã trải ra tấm bản đồ thô sơ của Thôn Làng Sơn Cước và các vùng lân cận, được vẽ bằng tay trên một tấm da dê cũ. Những đường nét nguệch ngoạc nhưng chính xác thể hiện từng con đường mòn, từng con suối, từng ngọn đồi.

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đứng cạnh hắn, vẻ mặt căng thẳng đến mức hằn rõ những nếp nhăn. Dân quân, những người đàn ông và phụ nữ trong làng, được chia thành từng nhóm nhỏ, đứng chờ đợi mệnh lệnh ở các góc phòng, hoặc ra vào liên tục để báo cáo tình hình. Tiếng bước chân thô nặng, tiếng bàn bạc căng thẳng, tiếng vũ khí thô sơ va chạm khẽ khàng, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn nhưng đầy tính kỷ luật.

Bỗng nhiên, cánh cửa gỗ bật mở. Một người đàn ông tả tơi, quần áo rách bươm, khuôn mặt dính đầy bùn đất và vết máu đã khô, lao vào. Hắn là một trong những người đưa tin Lâm Dịch đã phái đi thám thính các làng lân cận. Ánh mắt hắn thất thần, sợ hãi, như vừa thoát khỏi địa ngục. Hắn quỳ sụp xuống sàn, thở hổn hển.

"Đại... Đại nhân! Thôn An Bình... Thôn Mộc Giáp... bị tấn công rồi!" Người đưa tin lắp bắp, giọng nói run rẩy, khàn đặc vì hoảng sợ và kiệt sức. "Chúng... chúng như quỷ dữ! Chúng không tha một ai! Giết người, cướp bóc... nhà cửa bị đốt cháy! Tôi... tôi thấy tận mắt..."

Hắn chưa kịp nói hết câu, một người đưa tin khác, một phụ nữ trẻ cũng gầy gò, quần áo rách nát, cũng lao vào, nước mắt giàn giụa. "Lão Trương! Lão Trương bị chúng chém chết rồi! Cả nhà Lão Lý cũng không còn ai! Thôn chúng con... thôn chúng con tan nát rồi!" Nàng ôm mặt khóc nức nở, tiếng khóc bi thương xé lòng.

Lâm Dịch lắng nghe, sắc mặt hắn trầm trọng đến đáng sợ, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, không hề nao núng. Hắn không hề cắt lời hay thể hiện sự hoảng loạn. Hắn biết, đây là thông tin quý giá, là bằng chứng cho sự tàn khốc của cuộc chiến này. Hắn hít một hơi thật sâu, giữ cho lý trí mình tỉnh táo giữa những lời kể kinh hoàng. Hắn đã đọc qua vô số tài liệu về các cuộc chiến tranh trong lịch sử, nhưng đối mặt với sự thật này, cảm giác vẫn hoàn toàn khác biệt. Cơn đau thắt trong lồng ngực không thể ngăn cản hắn suy nghĩ.

"Đừng hoảng loạn," Lâm Dịch nói, giọng nói trầm ổn, dứt khoát, như một chiếc cọc sắt cắm giữa dòng nước lũ. "Vương Đại Trụ, lập tức tập hợp đội 1 và đội 2 ra cổng chính. Bố trí cung thủ lên tháp canh. Trần Nhị Cẩu, kiểm tra lại bẫy và chướng ngại vật phía Tây, đặc biệt là khu vực rừng rậm. Đảm bảo mọi thứ hoạt động hiệu quả. Sau đó, dẫn đội tuần tra của ngươi đi kiểm tra dọc theo hàng rào phía Đông và Bắc. Bất kỳ dấu hiệu khả nghi nào, lập tức báo cáo."

Hắn quay sang một người đàn ông trung niên khác, người này là một trong những người thợ mộc giỏi nhất làng. "Lão Vương, ông và đội của mình chuẩn bị sẵn sàng các thanh gỗ lớn, đá tảng. Khi có hiệu lệnh, lập tức gia cố cổng làng và những điểm yếu trên hàng rào."

"Lão Hồ," Lâm Dịch gọi, ánh mắt tìm đến Hồ Gia Gia – vị thầy thuốc râu tóc bạc phơ, dáng người nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn. Ông đang đứng ở một góc phòng, vẻ mặt lo lắng. "Ông và Lâm mẫu, cùng với những phụ nữ có kinh nghiệm, lập tức chuẩn bị mọi thứ ở nhà y quán. Thuốc men, băng bó, nước ấm... tất cả phải sẵn sàng. Sẽ có nhiều người bị thương."

Lâm mẫu, người phụ nữ lam lũ với đôi mắt lo âu nhưng kiên cường, đang ôm chặt Lâm Tiểu Nguyệt nhỏ bé. Lâm Dịch nhìn về phía họ, ánh mắt hắn thoáng dịu đi một chút. "Mẫu thân, dẫn Tiểu Nguyệt xuống hầm trú ẩn trước. Đảm bảo Tiểu Nguyệt an toàn. Sau đó, nếu có thể, hãy hỗ trợ Hồ Gia Gia. Nhưng ưu tiên hàng đầu là Tiểu Nguyệt."

Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé nhỏ nhắn với khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, đôi mắt to tròn ngây thơ, đã cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Nàng bám chặt lấy tà áo mẹ, không nói một lời, nhưng ánh mắt đầy sợ hãi. Lâm Dịch biết, hắn không thể để sự sợ hãi đó ám ảnh nàng.

"Đại ca, chúng ta phải làm gì đây?" Vương Đại Trụ hỏi, giọng nói vẫn còn chút run rẩy nhưng đã pha lẫn sự quyết tâm.

Lâm Dịch nhìn hắn, rồi quét mắt qua tất cả những gương mặt đang đổ dồn về phía mình. "Chúng ta sẽ chiến đấu. Bảo vệ nơi này. Bảo vệ gia đình chúng ta. Bảo vệ tất cả những gì chúng ta có." Giọng hắn trầm hùng, vang vọng trong căn phòng. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng trong cuộc chiến này, lòng dũng cảm và sự đoàn kết mới là thứ quyết định!"

Hắn đưa tay lên bản đồ, chỉ vào một vài điểm. "Quân địch có thể sẽ tấn công từ nhiều hướng. Chúng ta phải chia lực lượng, nhưng phải giữ được sự liên lạc liên tục. Trần Nhị Cẩu, sau khi hoàn thành nhiệm vụ phía Tây, hãy thiết lập các điểm truyền tin tạm thời, sử dụng cờ hiệu và tín hiệu lửa như đã tập luyện. Ta cần thông tin chính xác và kịp thời."

"Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu đáp dứt khoát, vẻ ngây ngô đã biến mất, thay vào đó là sự nghiêm túc và nhanh nhẹn.

Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết, họ đang đối mặt với một lực lượng vượt trội về số lượng và vũ khí. Những tên cướp này, dù được gọi là 'quân địch', nhưng rõ ràng không phải là những kẻ ô hợp thông thường. Chúng có tổ chức, có chiến thuật, có lẽ là tiền quân của một thế lực lớn đang muốn thôn tính vùng biên gi���i này. Sự yếu kém của chính quyền Đại Hạ trong việc bảo vệ dân chúng đã bị phơi bày một cách tàn nhẫn qua tình cảnh của những người đưa tin. Hắn không thể trông chờ vào triều đình. Hắn chỉ có thể dựa vào chính mình, và vào những người dân kiên cường này.

Dân quân và dân làng bắt đầu di chuyển, mỗi người một việc, có trật tự nhưng khẩn trương. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng xê dịch đồ đạc, tiếng chuẩn bị vũ khí thô sơ. Căn nhà của Lâm Dịch, nay là trái tim của sự kháng cự, rung lên theo nhịp đập của những người đang chiến đấu vì sự sống còn. Lâm Dịch đứng đó, một mình giữa bản đồ, ánh mắt nhìn xa xăm, vượt ra ngoài những bức tường gỗ, về phía một tương lai đầy bão tố. Hắn biết, đây là trận chiến đầu tiên, và nó sẽ định đoạt số phận của tất cả.

***

Chiều tối buông xuống, mang theo một màu xám xịt u ám. Gió thổi mạnh hơn, từng đợt cuốn theo bụi đất và mùi tanh nồng, như hơi thở của chiến tranh đang đến gần. Tại cổng Thôn Làng Sơn Cước, một cảnh tượng hỗn loạn và đau lòng diễn ra, khiến bất kỳ ai chứng kiến cũng phải thắt lòng. Dòng người tị nạn không ngừng đổ về, họ là những linh hồn may mắn sống sót từ các thôn làng lân cận đã bị tấn công tàn bạo.

Quần áo của họ tả tơi, rách nát, dính đầy bùn đất và máu khô. Khuôn mặt gầy gò, xanh xao, ánh mắt thất thần, vô hồn, phản chiếu sự kinh hoàng mà họ vừa trải qua. Trên vai họ là những đứa trẻ nhỏ dại, cũng gầy gò và sợ hãi, ôm chặt lấy cha mẹ trong tuyệt vọng. Trong vòng tay của một số người là những thân nhân bị thương nặng, máu loang lổ trên lớp vải cũ kỹ, tiếng rên rỉ yếu ớt thoát ra từ đôi môi khô khốc. Tiếng khóc than thảm thiết của những người mẹ mất con, tiếng kêu đau đớn của những người bị thương, tiếng nức nở nghẹn ngào của những đứa trẻ mồ côi... tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng bi ai của sự mất mát và đau thương. Mùi máu tươi, mồ hôi, và khói bụi bốc lên từ những thân thể mệt mỏi, ám ảnh cả không gian.

Lâm Dịch đứng ở cổng làng, thân hình gầy gò nhưng thẳng tắp, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt, từng vết thương. Hắn cùng Lâm phụ và vài người dân quân khác cố gắng duy trì trật tự. Lâm phụ, với làn da rám nắng và đôi tay thô ráp vì lao động, đang cẩn thận đỡ một bà lão bị thương vào trong, khuôn mặt khắc khổ của ông đầy vẻ xót xa. Ánh mắt ông hiền lành, nhưng giờ đây chất chứa nỗi lo lắng tột độ.

"Đừng chen lấn! Mọi người bình tĩnh! Người bị thương nặng đưa vào khu y quán trước! Phụ nữ và trẻ em theo lối này!" Lâm Dịch hét lớn, giọng nói trầm ổn, cố gắng áp chế sự hỗn loạn. Hắn biết, trong tình cảnh này, sự hoảng loạn có thể dẫn đến thảm họa.

Một người tị nạn trẻ tuổi, quần áo rách nát, khuôn mặt đầy vết xước, quỳ sụp xuống trước mặt Lâm Dịch, nước mắt giàn giụa. "Đại nhân... chúng như quỷ dữ... chúng không tha một ai! Chúng đốt nhà, giết người... cướp bóc... Thôn của chúng con... không còn gì nữa rồi!" Hắn cố gắng kể lại, nhưng giọng nói nghẹn ngào, đứt quãng.

Lâm Dịch im lặng lắng nghe, ánh mắt hắn không rời khỏi gương mặt đầy kinh hoàng của người thanh niên. Hắn đã chuẩn bị tinh thần cho sự tàn khốc, nhưng chứng kiến tận mắt những gì chiến tranh mang lại vẫn là một cú sốc lớn. Những lời kể của người tị nạn, những vết thương tàn khốc mà hắn nhìn thấy – một người đàn ông bị chém gần đứt lìa cánh tay, một phụ nữ với vết dao dài trên mặt, một đứa trẻ sơ sinh nằm bất động trong vòng tay người mẹ đã tắt thở – tất cả khắc sâu vào tâm trí hắn.

Sự phẫn nộ dâng lên trong lòng Lâm Dịch. Sự phẫn nộ đối với những kẻ gây ra tội ác này, đối với một vương triều mục nát không thể bảo vệ dân chúng, và cả sự bất lực của chính hắn khi không thể ngăn chặn tất cả những điều này. Hắn nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, đau đớn đến tê dại. Nhưng hắn không thể gục ngã. Hắn là hy vọng cuối cùng của những người này.

Tại khu vực y tế tạm thời, được thiết lập trong một căn nhà lớn nhất thôn, Hồ Gia Gia đang chạy đua với thời gian. Bộ râu tóc bạc phơ của ông dính đầy mồ hôi, dáng người nhỏ bé liên tục di chuyển giữa những người bị thương. Mùi thảo dược nồng nặc hòa lẫn với mùi máu, tạo nên một không khí căng thẳng nhưng đầy hy vọng. Lâm mẫu, với dáng người nhỏ nhắn và khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian, đang ân cần giúp đỡ, tay thoăn thoắt băng bó vết thương cho một đứa trẻ, miệng không ngừng an ủi.

"Hồ Gia Gia, dùng thuốc này cầm máu trước!" Lâm mẫu nói, giọng nói tuy lo lắng nhưng vẫn kiên định. "Người này bị thương nặng quá! Cần phải xử lý nhanh!"

"Lâm mẫu nói đúng," Hồ Gia Gia đáp, đôi mắt từ bi nhưng đầy mệt mỏi nhìn vào vết thương. "Thuốc cầm máu... nhanh lên!"

Lâm Dịch bước vào, nhìn cảnh tượng trước mắt. Những người dân làng bình thường, nay trở thành những chiến binh bất đắc dĩ, những y tá tạm thời. Sự kiên cường và lòng tốt của họ khiến trái tim hắn ấm lại đôi chút. Hắn thấy Lâm Tiểu Nguyệt đang ngồi co ro trong một góc, đôi mắt to tròn vẫn còn ngây thơ nhìn chằm chằm vào những người bị thương, nhưng sự sợ hãi đã bắt đầu hiện rõ trong ánh mắt cô bé. Lâm Dịch muốn chạy đến ôm lấy em gái, trấn an nàng, nhưng hắn biết mình không thể. Hắn phải mạnh mẽ, phải là chỗ dựa cho tất cả.

"Mẫu thân, Gia Gia... mọi người cố gắng hết sức," Lâm Dịch nói, giọng nói chứa đựng sự biết ơn và cả sự đau xót. "Chúng ta sẽ vượt qua."

Hắn quay ra ngoài, nhìn về phía cổng làng. Dòng người tị nạn vẫn tiếp tục đổ về, mang theo những câu chuyện kinh hoàng mới, những vết thương mới. Nhu cầu về lương thực, thuốc men và vật tư y tế đã tăng vọt. Hắn biết, kho dự trữ của thôn sẽ không đủ nếu tình hình này tiếp diễn. Hắn phải mở rộng mạng lưới giao thương, phải tìm kiếm nguồn cung mới. Có lẽ, đã đến lúc liên hệ với Thiên Phong Thương Hội một cách nghiêm túc hơn, hoặc tìm kiếm các đối tác khác, dù đó có thể là một rủi ro.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận cơn gió lạnh buốt lướt qua mặt. Hắn nhìn về phía chân trời đang dần chìm vào bóng tối hoàn toàn. Đêm nay, và nhiều đêm nữa, sẽ là những đêm không ngủ. Quân địch đã nếm mùi máu, và chúng sẽ không dừng lại. Thôn Làng Sơn Cước có lẽ sẽ là mục tiêu tiếp theo của chúng.

"Tăng cường canh gác! Tất cả dân quân không được rời vị trí!" Lâm Dịch ra lệnh, giọng nói vang vọng trong đêm. "Chuẩn bị sẵn sàng! Chúng ta sẽ đối mặt với chúng!"

Hắn biết, mức độ tàn khốc của cuộc chiến sẽ vượt xa những gì họ có thể tưởng tượng. Sẽ có những quyết định sinh tử, những mất mát đau đớn. Nhưng sự gắn kết và tinh thần đoàn kết của dân làng dưới sự lãnh đạo của hắn sẽ là nền tảng duy nhất, là tia hy vọng mong manh để họ có thể vượt qua. Hắn không phải là hoàng đế hay tiên nhân, nhưng lúc này, hắn là người duy nhất có thể dẫn dắt họ sống sót. Và hắn sẽ làm tất cả những gì có thể, để bảo vệ mảnh đất này, và những con người đang đặt niềm tin vào hắn.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free