Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 504: Báo Động Cận Biên: Hoàn Tất Phân Nhiệm

Đêm đã khuya, nhưng công việc vẫn tiếp diễn không ngừng. Tiếng cuốc xẻng vẫn vang lên đều đặn, như tiếng trống trận báo hiệu cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Lâm Dịch ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những con mắt đang dõi theo. Hắn biết, đêm nay sẽ là một đêm dài, và còn rất nhiều đêm dài như thế nữa đang chờ đợi. Những gì hắn làm hôm nay, là để đảm bảo rằng, khi bình minh thực sự của một kỷ nguyên mới ló dạng, những người hắn yêu thương vẫn còn có thể nhìn thấy nó.

***

Bình minh hé rạng, xua đi màn đêm u ám. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi xuống Thôn Làng Sơn Cước, nhuộm vàng những mái nhà tranh đơn sơ và những bức tường đất còn vương sương đêm. Không khí sáng sớm se lạnh, mang theo mùi đất ẩm, mùi khói gỗ còn sót lại từ những bếp lửa đêm qua, và thoang thoảng mùi thức ăn đang được chuẩn bị vội vã. Tiếng gà gáy râm ran đâu đó xa xa, tiếng chim hót líu lo trên cành cây, cùng với tiếng trẻ con lanh lảnh đùa nghịch ở một góc làng, tạo nên một bức tranh bình yên đến lạ lùng. Nhưng sự bình yên đó chỉ là một tấm màn che mỏng manh, không thể giấu đi sự căng thẳng đang len lỏi trong từng ngóc ngách của thôn. Dưới những lớp đất mới đào, những hàng rào tre gai góc vừa dựng lên, người ta có thể cảm nhận một nỗi lo lắng vô hình đang bao trùm.

Lâm Dịch, sau một đêm gần như thức trắng, đang đứng trên một ụ đất cao, ánh mắt sâu thẳm của hắn quét một lượt qua quang cảnh làng. Thân hình gầy gò của hắn vẫn đứng thẳng tắp, nhưng nét xanh xao trên khuôn mặt thanh tú đã hằn rõ sự mệt mỏi. Hắn không có thời gian để nghỉ ngơi. Mỗi giây phút đều quý giá như vàng. Bỗng nhiên, một bóng người loạng choạng xuất hiện ở đầu con đường mòn dẫn vào làng. Đó là một người đàn ông trẻ tuổi, quần áo rách rưới, lấm lem bùn đất, mái tóc rối bời, vẻ mặt hoảng loạn tột độ. Hắn ta chạy như bay, hơi thở hổn hển, mỗi bước chân đều như muốn gục ngã.

"CÓ TIN KHẨN! TIN KHẨN ĐÂY!" Người đó gào lên, giọng khàn đặc, đứt quãng, như thể đã chạy bộ không ngừng nghỉ suốt mấy ngày liền. Tiếng kêu của hắn ta lập tức xé toạc bầu không khí tĩnh lặng của buổi sớm, khiến những tiếng ồn ào nhỏ nhặt trong làng đều im bặt. Các dân làng đang làm việc vội vã dừng tay, ánh mắt đổ dồn về phía người đưa tin. Nỗi sợ hãi mà Lâm Dịch đã dự đoán, nay lại một lần nữa bùng lên trong lòng họ.

Lâm Dịch nheo mắt, ánh mắt sắc bén xuyên qua khoảng cách. Hắn nhận ra người đưa tin này. Đó là một trong số những người đã được phái đi tiền trạm, thu thập tin tức từ các tiền đồn biên giới xa xôi. Sự trở về đột ngột và tình trạng thảm hại của hắn ta báo hiệu một điều chẳng lành. Không đợi Lâm Dịch phải lên tiếng, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đã nhanh chóng chạy đến. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, lập tức đỡ lấy người đưa tin khi hắn gần như gục ngã. Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn đưa cho hắn một bầu nước.

"Chuyện gì? Kể rõ xem nào!" Vương Đại Trụ thúc giục, giọng hắn trầm khàn, không giấu được sự sốt ruột.

Người đưa tin uống vội mấy ngụm nước, cổ họng ực ực, rồi ngẩng lên, đôi mắt thất thần nhìn Lâm Dịch. "Lâm... Lâm ca... Quân địch... quân địch đã vượt qua biên giới rồi! Rất đông... đông không thể tả! Chúng... chúng như thủy triều dâng, tràn qua các tiền đồn như chẻ tre!" Hắn ta run rẩy kể lại, từng lời nói như những nhát dao cứa vào không khí. "Tiền đồn thứ nhất... bị tàn phá không còn gì. Không ai sống sót. Tiền đồn thứ hai... cũng vậy... Ta phải vứt bỏ cả ngựa... chạy bộ suốt đêm... Chúng... chúng đã áp sát rồi... chỉ còn vài ngày nữa... có thể là ba, bốn ngày..."

Tiếng xì xào bắt đầu lan ra trong đám đông dân làng. Những gương mặt vốn đã khắc khổ nay càng thêm tái mét. Nỗi sợ hãi đã hiện hữu, không còn là những câu chuyện kinh hoàng từ người tị nạn nữa, mà là một mối đe dọa thực sự, cụ thể.

Lâm Dịch không nói gì, chỉ lắng nghe. Đôi mắt hắn vẫn sắc bén, nhưng nội tâm lại đang xoáy sâu vào một vòng xoáy phân tích dữ liệu. *Nhanh hơn mình dự kiến... Nhanh hơn rất nhiều.* Hắn nghĩ. *Mình đã tính toán mọi thứ dựa trên tốc độ hành quân thông thường của một đội quân cổ đại, nhưng có vẻ như chúng đã dùng một phương pháp nào đó để di chuyển nhanh hơn, hoặc quân số của chúng quá lớn, tạo ra áp lực nghiền nát mọi sự kháng cự.*

Lão Hồ, với thân hình gầy gò và lưng còng, đôi mắt tinh anh nheo lại, tiến đến gần Lâm Dịch. Ông vuốt chòm râu bạc phơ, trầm giọng nói: "E rằng tai họa đã đến thật rồi, Lâm Dịch. Lời đồn về quân xâm lược nay đã thành sự thật. Chúng ta... chúng ta còn bao nhiêu thời gian?" Giọng Lão Hồ trầm tĩnh, nhưng sâu trong ánh mắt ông chất chứa một nỗi lo lắng khôn nguôi cho số phận của ngôi làng.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Đối với một người xuyên không như hắn, đã từng trải qua vô vàn thử thách sinh tồn, những khoảnh khắc như thế này đòi hỏi sự bình tĩnh đến lạnh lùng. Hắn không được phép hoảng loạn. Hắn là chỗ dựa của tất cả mọi người.

"Ba đến bốn ngày," Lâm Dịch lặp lại lời người đưa tin, giọng hắn trầm ổn, dường như không có chút dao động. "Đây là tin tức quan trọng nhất. Vương Đại Trụ, đưa người đưa tin đi nghỉ ngơi, chăm sóc vết thương cho hắn. Sau đó, tập hợp Lão Hồ, Nhị Cẩu, và tất cả những người chỉ huy đội tuần tra lại chòi canh. Chúng ta cần một cuộc họp khẩn cấp."

Vương Đại Trụ lập tức vâng lời, quay sang dìu người đưa tin đang run rẩy. Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, ánh mắt sáng lên vẻ quyết đoán. Dân làng vẫn đứng đó, nhìn theo bóng Lâm Dịch đang bước đi, trong lòng vừa sợ hãi, vừa đặt trọn niềm tin vào người thanh niên gầy gò này. Họ biết, Lâm Dịch là hy vọng duy nhất của họ trong cơn bão sắp tới. Hắn không có thiên phú tu luyện, không có 'bàn tay vàng', nhưng hắn có một cái đầu sắc bén và một ý chí kiên định. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* Lâm Dịch tự nhủ. *Và để sinh tồn, chúng ta phải chiến đấu.* Hắn cảm nhận rõ mùi mồ hôi, bụi đường từ người đưa tin, mùi sợ hãi lan tỏa trong không khí, nhưng hắn không cho phép mình chùn bước. Phía trước là một trận chiến không thể tránh khỏi, và hắn phải chuẩn bị kỹ càng nhất có thể.

***

Không khí trong chòi canh tạm bợ căng như dây đàn, nặng trĩu mùi gỗ mới và đất ẩm, xen lẫn mùi mồ hôi từ những người đàn ông đang ngồi vây quanh một chiếc bàn thô sơ. Ánh sáng mặt trời giữa buổi sáng chiếu qua khe hở của vách gỗ, làm nổi bật những hạt bụi li ti bay lơ lửng trong không gian chật hẹp. Bên ngoài, tiếng dân làng hối hả vẫn vọng vào, tiếng cuốc xẻng va chạm, tiếng hô hào của Vương Đại Trụ đang chỉ đạo công việc, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự khẩn trương và lo âu.

Lâm Dịch trải tấm bản đồ phác thảo lên mặt bàn. Đó không phải là một bản đồ chi tiết được vẽ bởi các nhà địa lý học, mà là một tấm da dê cũ kỹ, được hắn cẩn thận vẽ lại bằng than củi và mực. Trên đó, hắn đã đánh dấu rõ ràng các tuyến đường mòn, con suối, những gò đất cao, và đặc biệt là các điểm yếu cùng với những tuyến phòng thủ đã được lên kế hoạch cho Thôn Làng Sơn Cước. Những ký hiệu đơn giản nhưng rõ ràng, chỉ ra vị trí các chốt gác, hào nước, hàng rào tre, và cả những cạm bẫy sơ sài mà hắn đã hướng dẫn dân làng lắp đặt.

"Tình hình đã rõ ràng," Lâm Dịch mở lời, giọng hắn trầm và dứt khoát, cắt ngang sự im lặng nặng nề. Ánh mắt hắn sắc bén, quét qua từng gương mặt đang ngồi đối diện: Lão Hồ trầm tư vuốt râu, Vương Đại Trụ siết chặt nắm đấm, Trần Nhị Cẩu vẻ mặt sốt ruột và những người chỉ huy đội tuần tra khác, tất cả đều căng thẳng chờ đợi mệnh lệnh. "Chúng ta không còn nhiều thời gian. Ba, bốn ngày là khoảng thời gian chúng ta phải tận dụng tối đa để hoàn tất mọi sự chuẩn bị. Chúng ta không có nhiều binh lính, nhưng chúng ta có sự đoàn kết, có địa hình, và quan trọng nhất, chúng ta có ý chí bảo vệ những gì chúng ta trân trọng."

Hắn dùng một cành cây nhỏ làm gậy chỉ trỏ, gõ nhẹ lên tấm bản đồ. "Vương Đại Trụ, anh phụ trách tuyến phòng thủ chính. Phía Đông và Nam, nơi con đường mòn chính dẫn vào, là nơi địch có khả năng tấn công mạnh nhất. Tôi muốn anh chỉ huy việc xây dựng thêm các chướng ngại vật phụ, đào sâu hơn các hào nước, gia cố các hàng rào tre bằng đá tảng lớn. Hãy nhớ, mục tiêu không phải là ngăn chặn hoàn toàn, mà là làm chậm bước tiến của chúng, gây thiệt hại tối đa và tiêu hao sinh lực địch. Tuyệt đối không được để chúng đột phá vào làng một cách dễ dàng."

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt rực lửa. "Rõ, đại ca! Anh em đã sẵn sàng! Chúng tôi sẽ biến nơi này thành một cái bẫy chết người. Một tấc đất cũng không để chúng vượt qua!" Giọng hắn hùng hồn, đầy khí phách. Bên ngoài, tiếng hô hào của hắn đã trở thành một phần quen thuộc, một biểu tượng của sự kiên cường và lòng dũng cảm.

Lâm Dịch quay sang Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, cậu phụ trách phía Tây và Bắc. Đây là những khu vực hiểm trở hơn, nhiều cây cối và địa hình phức tạp. Tôi muốn cậu tận dụng điều đó. Bố trí thêm các cạm bẫy đơn giản nhưng hiệu quả, những cái bẫy sập, hầm chông, hoặc bất cứ thứ gì có thể làm chậm bước tiến của địch. Đồng thời, tôi muốn cậu thiết lập một hệ thống trinh sát chặt chẽ. Cử những người nhanh nhẹn, tháo vát nhất đi theo dõi động tĩnh của quân địch từ xa. Báo cáo mọi thông tin về hướng di chuyển, quân số, trang bị của chúng về đây ngay lập tức."

Trần Nhị Cẩu lập tức ghi chép nhanh chóng vào một mảnh giấy nhỏ, vẻ mặt nghiêm túc. "Đại ca cứ yên tâm! Nhị Cẩu sẽ bố trí người ở mọi ngóc ngách. Một con kiến bò qua cũng không thoát khỏi mắt chúng tôi!" Hắn ta nói, đôi mắt sáng lên vẻ nhanh nhẹn, đầy nhiệt huyết.

"Và quan trọng nhất," Lâm Dịch nhấn mạnh, "là hệ thống liên lạc. Tôi muốn một hệ thống liên lạc nhanh chóng giữa các chốt canh gác và trung tâm chỉ huy này. Cờ hiệu, tù và, hay bất cứ tín hiệu nào chúng ta có thể nghĩ ra. Thông tin phải được truyền đi một cách nhanh nhất có thể. Đặc biệt là thông tin về sự xuất hiện của địch."

Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm vào tâm trí mọi người. "Lão Hồ," Lâm Dịch quay sang người đàn ông lớn tuổi nhất, "Ông sẽ phụ trách việc sắp xếp dân làng không tham chiến. Phụ nữ, trẻ em, người già. Hãy đưa họ đến nơi an toàn nhất mà chúng ta có thể bố trí, có thể là hầm trú ẩn hoặc những ngôi nhà kiên cố nhất. Đồng thời, tổ chức họ chuẩn bị thức ăn, nước uống, và vật tư y tế. Đây là công việc hậu cần cực kỳ quan trọng. Chúng ta cần đảm bảo rằng những người chiến đấu sẽ không phải lo lắng về những người thân yêu của họ."

Lão Hồ trầm tư gật gù. "Lâm Dịch nói phải. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. An ủi dân làng, ổn định lòng người cũng là một trận chiến không kém phần quan trọng. Lão sẽ cố gắng hết sức."

Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết, trong hoàn cảnh này, mỗi người đều có vai trò riêng. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*, hắn tự nhủ, *và việc phân chia nhiệm vụ một cách hợp lý, tận dụng tối đa nguồn lực có sẵn, chính là cách để phát huy sức mạnh của tri thức.* Hắn đã vận dụng tất cả những gì hắn học được từ thế giới hiện đại về tổ chức quân sự, về hậu cần, về tâm lý đám đông, để cố gắng biến ngôi làng nhỏ bé này thành một pháo đài vững chắc nhất có thể.

"Một điều nữa," Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn trở nên kiên quyết hơn bao giờ hết. "Chúng ta không thể để bất kỳ sự hoang mang hay chia rẽ nào len lỏi vào. Tinh thần đoàn kết là vũ khí mạnh nhất của chúng ta. Bất kỳ ai cố tình gây rối, làm suy yếu tinh thần chiến đấu, đều sẽ bị xử lý nghiêm khắc. Đây không phải là lúc để suy nghĩ cá nhân. Đây là lúc tất cả chúng ta phải đoàn kết lại, như một khối thép, để bảo vệ ngôi nhà của mình."

Hắn đứng thẳng, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào từng người. "Hãy nhớ, chúng ta đang chiến đấu cho sự sống còn của chính mình, của gia đình mình, của ngôi làng này. Không ai được phép lùi bước. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với cơn bão này, và chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua nó."

Những người chỉ huy im lặng lắng nghe, trong lòng họ dâng lên một sự tôn kính và tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch. Họ biết, hắn không phải là một chiến binh dũng mãnh, nhưng hắn có một cái đầu vượt trội, một tầm nhìn xa trông rộng, và một ý chí sắt đá. Dưới sự lãnh đạo của hắn, họ cảm thấy một tia hy vọng mong manh lóe lên trong bóng tối của chiến tranh sắp tới.

***

Dưới cái nắng gắt của buổi trưa, quảng trường Thôn Làng Sơn Cước trở nên nhộn nhịp một cách hỗn loạn nhưng có trật tự. Mùi mồ hôi, đất và mùi kim loại thô sơ từ những vũ khí tự chế quyện vào nhau, tạo thành một thứ mùi đặc trưng của sự chuẩn bị chiến tranh. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng hô hào của Vương Đại Trụ vang vọng, tiếng lo lắng thì thầm của dân làng, cùng tiếng kim loại va chạm thô sơ của những cây giáo tre, cuốc, xẻng, tất cả hòa quyện thành một âm thanh đặc biệt, báo hiệu một cuộc chiến không thể tránh khỏi.

Dân quân làng, bao gồm cả những người tị nạn trẻ khỏe đã được Lâm Dịch phân công, tập trung thành từng hàng ngũ lộn xộn. Họ không phải là những binh lính chuyên nghiệp với quân phục chỉnh tề và vũ khí sắc bén. Họ là những người nông dân, những thợ săn, những người tị nạn, mặc trên mình những bộ quần áo thô sơ, vá víu, lấm lem bùn đất. Trên tay họ là những vũ khí đơn giản nhất mà họ có thể tìm được: gậy tre vót nhọn, cuốc chim, xẻng, dao phát cỏ, và một vài cây cung cũ kỹ với những mũi tên được vót bằng tay. Nhiều người còn mang theo cả những chiếc khiên gỗ tự chế, trông có vẻ yếu ớt nhưng chứa đựng cả hy vọng và sự quyết tâm.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và giọng nói vang dội, đang đi lại giữa các hàng, khuôn mặt chất phác của hắn đanh lại vẻ nghiêm nghị. Hắn là một chỉ huy bẩm sinh, với khả năng truyền lửa cho những người xung quanh. "Nghe đây anh em!" Hắn gào lên, giọng nói khàn đặc nhưng đầy uy lực. "Chúng ta không phải là binh lính, nhưng chúng ta là những người dân! Chúng ta bảo vệ làng! Bảo vệ gia đình! Bảo vệ vợ con, cha mẹ của chúng ta! Ai lùi một bước, sẽ không còn nhà để về! Ai hèn nhát, sẽ không còn mặt mũi nhìn người thân!"

Lời hô hào của Vương Đại Trụ vang vọng khắp quảng trường, làm dấy lên một luồng khí thế mạnh mẽ trong lòng dân quân. Những gương mặt vừa sợ hãi vừa kiên quyết, những ánh mắt ẩn chứa sự lo lắng nhưng cũng bừng cháy ý chí chiến đấu. Họ biết, đây là trận chiến cuối cùng để bảo vệ tất cả những gì họ có.

Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn hơn, đang đi kiểm tra từng người, điều chỉnh vị trí, hướng dẫn cách sử dụng vũ khí thô sơ. "Đúng rồi! Cầm chắc vào! Gậy tre này tuy đơn giản, nhưng vót nhọn ra cũng đủ khiến thằng nào lơ là phải chảy máu!" Hắn ta vừa nói, vừa thị phạm cách cầm gậy, cách vung xẻng. Dù gương mặt có chút ngây ngô, nhưng ánh mắt hắn lại rất tinh tường, không bỏ sót một chi tiết nào.

Lâm Dịch đứng trên một bệ đá cao ở rìa quảng trường, lặng lẽ quan sát toàn bộ khung cảnh. Từ vị trí này, hắn có thể nhìn rõ từng gương mặt, từng cử chỉ của những người dân quân. Hắn không nói gì, không hô hào. Sự hiện diện của hắn, trầm tĩnh và kiên định, đã đủ để truyền đi một sự bình tĩnh đáng ngạc nhiên. Ánh mắt hắn quét qua từng người, từ những chàng trai trẻ măng còn chưa biết mùi đời, đến những người đàn ông trung niên với mái tóc điểm bạc, tất cả đều đang mang trên vai gánh nặng của sự sống còn. Hắn nắm chặt tay, cảm nhận rõ sự thô ráp của lớp vải trên lòng bàn tay.

*Một đội quân không chuyên nghiệp,* hắn nghĩ, *nhưng họ có một thứ mà những đội quân chuyên nghiệp đôi khi thiếu: động lực thực sự.* Họ không chiến đấu vì danh vọng hay tiền bạc, mà vì gia đình, vì mảnh đất đã nuôi sống họ. Đó là một sức mạnh vô hình, nhưng vô cùng to lớn. Tuy nhiên, hắn cũng nhận thức rõ sự mong manh của lực lượng này. Một đội quân chuyên nghiệp, được huấn luyện bài bản, với trang bị đầy đủ, có thể dễ dàng nghiền nát họ.

Nỗi sợ hãi vẫn hiện hữu trong ánh mắt của nhiều người. Những tiếng thì thầm lo lắng vẫn vang lên đây đó. Nhưng dưới sự chỉ huy của Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, cùng với sự hiện diện trầm tĩnh của Lâm Dịch, một trật tự nhất định đã được thiết lập. Sự quyết tâm dần thay thế cho sự hoảng loạn. Hắn biết, một trận chiến lớn sắp diễn ra, và Thôn Làng Sơn Cước sẽ trở thành một chiến trường không khoan nhượng. Lâm Dịch cảm nhận rõ mùi mồ hôi và bụi bặm từ đám đông, mùi kim loại nhẹ từ những chiếc lưỡi cuốc, xẻng mới mài, tất cả hòa quyện với cái nắng gắt của trưa hè. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* hắn tự nhủ. *Nhưng chúng ta sẽ chiến đấu để giành lấy sự công bằng cho chính mình.*

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía Tây, biến những đám mây trắng thành những dải lụa cam rực rỡ rồi dần chuyển sang tím thẫm. Gió nhẹ thổi qua các tháp canh tạm bợ, mang theo chút hơi lạnh của màn đêm sắp sửa ập tới. Xa xa, tiếng côn trùng kêu ri rỉ và tiếng động vật trong rừng vọng lại, tạo nên một bản hòa tấu tĩnh lặng đáng sợ, như chờ đợi một cơn bão lớn.

Lâm Dịch đi dọc tuyến phòng thủ vòng ngoài của Thôn Làng Sơn Cước, kiểm tra từng chốt gác, từng đoạn hàng rào tre gai góc và từng con hào nước sâu hun hút. Mùi đất mới đào, mùi gỗ tươi từ những cọc tre vừa dựng, và mùi khói nhẹ từ các bếp lửa tạm của dân quân hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng của ti��n tuyến. Hắn chạm tay vào một hàng rào tre, cảm nhận sự thô ráp của nó, sự cứng cáp nhưng cũng đầy mong manh.

Hắn nhìn thấy những gương mặt trẻ măng của những người lính gác, những đôi mắt vẫn còn vương vấn sự sợ hãi nhưng không kém phần kiên cường. Có những người là nông dân chân chất, cả đời chỉ biết đến ruộng đồng, nay phải cầm vũ khí đứng gác dưới ánh hoàng hôn. Có những người là người tị nạn, đã mất tất cả, nay lại phải đứng lên chiến đấu cho một mảnh đất xa lạ, nhưng cũng là hy vọng cuối cùng của họ. Lâm Dịch gật đầu với họ, đôi khi trao đổi vài lời động viên ngắn gọn. Hắn không cần nói nhiều, chỉ cần sự hiện diện của hắn, sự bình tĩnh toát ra từ con người hắn, đã đủ để trấn an họ.

Khi đi ngang qua một chốt gác gần con suối, Lâm Dịch bỗng dừng lại. Trong ánh sáng nhá nhem của buổi chiều tà, hắn nhìn thấy một khung cảnh quen thuộc đến đau lòng. Cha mẹ hắn, Lâm phụ và Lâm mẫu, đang cùng Lâm Tiểu Nguyệt nhỏ bé, mang những vò nước và những chiếc bánh ngô nóng hổi đến cho những người lính gác.

Lâm phụ, với làn da rám nắng và đôi tay thô ráp vì lao động, đang cẩn thận rót nước vào chén cho một người lính trẻ. Khuôn mặt ông khắc khổ, nhưng ánh mắt hiền lành, đầy tình yêu thương. Lâm mẫu, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian và sự lam lũ, đang ân cần dúi những chiếc bánh ngô vào tay từng người. Đôi mắt bà vẫn ánh lên nỗi lo âu, nhưng cũng ẩn chứa một sự kiên cường đáng nể. Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé nhỏ nhắn, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu nhưng hơi gầy gò, đang ôm chặt lấy tà áo mẹ, đôi mắt to tròn ngây thơ nhìn những người lính gác. Cô bé không hiểu hết sự nguy hiểm đang rình rập, nhưng cô bé cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, cảm nhận được nỗi lo của cha mẹ.

Lâm Dịch lặng lẽ đứng đó, nhìn gia đình mình. Một cảm giác phức tạp trào dâng trong lòng hắn. Gánh nặng trách nhiệm bỗng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Đây không chỉ là cuộc chiến của hắn, mà là cuộc chiến của gia đình hắn, của những người hắn yêu thương, của cả một cộng đồng. Hắn nhớ lại những lời hắn đã tự nhủ: *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Và để sinh tồn, hắn phải bảo vệ họ.

Lâm phụ nhìn thấy hắn, ông nở một nụ cười hiền hậu, nhưng cũng đầy lo lắng. "Dịch nhi, con cũng mệt rồi, mau lại đây uống ngụm nước, ăn chút bánh đi con."

Lâm mẫu cũng quay lại, ánh mắt bà tràn đầy sự quan tâm. "Con thức trắng cả đêm sao? Mau nghỉ ngơi đi con. Dù sao thì cũng phải giữ sức chứ."

Lâm Tiểu Nguyệt buông tay mẹ, chạy đến bên Lâm Dịch, ôm chặt lấy chân hắn. "Ca ca, Tiểu Nguyệt đói bụng..." Cô bé nói, giọng nói ngây thơ làm tan chảy một phần sự căng thẳng trong lòng hắn.

Lâm Dịch cúi xuống, xoa đầu Tiểu Nguyệt. Hắn nhận lấy chiếc bánh ngô ấm nóng từ tay mẹ, cắn một miếng. Vị bánh ngô mộc mạc, cùng với hơi ấm từ bàn tay mẹ, bỗng khiến hắn cảm thấy một sự bình yên ngắn ngủi. Nhưng sự bình yên đó nhanh chóng tan biến, thay vào đó là ý chí sắt đá.

*Cha mẹ, Tiểu Nguyệt... Ta nhất định sẽ bảo vệ các người. Và cả những người dân này nữa.* Hắn thầm hứa. Ánh mắt hắn nhìn về phía chân trời đang dần chìm vào bóng tối, nơi quân địch có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Hắn biết, đây là trận chiến đầu tiên, và nó sẽ định đoạt số phận của tất cả. Sự yếu kém về trang bị và huấn luyện của dân quân chắc chắn sẽ bộc lộ trong cuộc chiến sắp tới, và mức độ tàn khốc của nó sẽ vượt xa những gì họ có thể tưởng tượng. Nhưng sự gắn kết và tinh thần đoàn kết của dân làng dưới sự lãnh đạo của hắn sẽ là nền tảng duy nhất, là tia hy vọng mong manh để họ có thể vượt qua.

Bóng đêm cuối cùng cũng bao trùm toàn bộ Thôn Làng Sơn Cước. Những ngọn đuốc được thắp lên, chiếu sáng lờ mờ những con hào, những hàng rào, và những gương mặt mệt mỏi nhưng kiên định của dân quân. Lâm Dịch đứng đó, giữa làn gió đêm se lạnh, nhìn về phía bóng tối vô tận. Hắn biết, một cuộc chiến khốc liệt đang chờ đợi. Hắn không phải là hoàng đế hay tiên nhân, nhưng lúc này, hắn là người duy nhất có thể dẫn dắt họ sống sót. Và hắn sẽ làm tất cả những gì có thể.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free