Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 503: Bão Tố Ập Đến: Làn Sóng Tị Nạn

Đêm dài của sự bất an và những tiếng gậy gộc va chạm trong buổi huấn luyện đã qua đi, nhường chỗ cho bình minh đầu tiên của một ngày mới. Ánh sáng vàng nhạt từ phía đông lướt qua những đỉnh núi xa xăm, nhuộm hồng những đám mây còn sót lại của đêm, hứa hẹn một ngày trong xanh và êm ả như bao ngày khác. Tiếng gà gáy râm ran đâu đó trong thôn, tiếng chó sủa vặt vãnh, và cả tiếng trẻ con lanh lảnh đùa nghịch ở một góc sân, tất cả tạo nên một bức tranh thôn dã quen thuộc, tưởng chừng như không gì có thể phá vỡ sự yên bình ấy.

Lâm Dịch đứng ở cổng làng, một tay vịn vào cột gỗ sần sùi, mắt hướng về phía con đường mòn dẫn vào thôn. Đêm qua, hắn đã dành phần lớn thời gian để kiểm tra các chốt canh gác, đảm bảo mọi thứ diễn ra đúng như kế hoạch. Dù mệt mỏi, trong đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn ánh lên sự cảnh giác và một nỗi lo lắng vô hình. Hắn biết, cái sự yên bình giả tạo này không thể kéo dài. Những gì hắn đã nghe, đã thấy, đã phân tích từ tin tức của Nhị Cẩu và những lời đồn thổi của dân làng, tất cả đều chỉ về một sự thật: bão tố đang đến.

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, sau một đêm không ngủ, cũng đứng cạnh hắn, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn đầy kiên quyết. Mùi đất ẩm và khói bếp lan tỏa trong không khí buổi sớm, lẫn với mùi mồ hôi chua và bụi bặm vương trên quần áo của ba người. Cái lạnh se sắt của buổi bình minh thấm vào da thịt, nhưng không làm dịu đi sự căng thẳng trong lòng.

Rồi, như một vết nhơ loang dần trên bức tranh tĩnh lặng, bóng dáng đầu tiên xuất hiện ở cuối con đường mòn. Ban đầu chỉ là một vài chấm đen liêu xiêu, rồi chúng lớn dần, hiện rõ hình thù của những con người. Không phải một, không phải hai, mà là một tốp người đông đúc, kéo lê bước chân nặng nhọc, tiến về phía cổng làng. Dưới ánh nắng ban mai, quần áo của họ trông càng rách rưới, dính đầy bùn đất và bụi đường. Khuôn mặt ai nấy đều hốc hác, xương gò má nhô cao, đôi mắt trũng sâu thất thần, vô hồn như những ngọn đèn cạn dầu. Trẻ con bám víu vào vạt áo cha mẹ, lấm lem, khóc không ra tiếng.

Tiếng động từ phía cổng làng dần thu hút sự chú ý của những người dân trong thôn. Lâm phụ, Lâm mẫu và Lâm Tiểu Nguyệt cũng đã thức dậy, ra cổng để hóng gió sớm. Khi nhìn thấy cảnh tượng đó, Lâm mẫu không kìm được tiếng kêu nhỏ, tay ôm chặt lấy Lâm Tiểu Nguyệt.

"Trời ơi... sao lại đến nông nỗi này..." Lâm phụ lẩm bẩm, gương mặt khắc khổ nhăn lại vì đau xót. Ông không phải người yếu đuối, nhưng cảnh tượng những con người tuyệt vọng, mang theo cả gia sản ít ỏi được gói ghém cẩn thận trong những bọc vải cũ kỹ, vẫn khiến ông run rẩy. Có một người đàn ông, chân tập tễnh, kéo theo một chiếc xe cút kít ọp ẹp, trên đó là một người phụ nữ già yếu không còn sức đi lại. Ánh mắt bà nhìn vào hư vô, không chút phản ứng.

Lâm Dịch quan sát kỹ lưỡng từng người tị nạn. Hắn không chỉ nhìn thấy nỗi đau, mà còn phân tích. Bao nhiêu người? Sức khỏe thế nào? Họ mang theo những gì? Có dấu hiệu bị thương hay bệnh tật không? Tốc độ di chuyển của họ cho thấy họ đã đi được bao xa, và mối đe dọa đằng sau họ có thể đang ở đâu. Hắn nhận ra, sự xuất hiện của họ nhanh hơn dự kiến của hắn rất nhiều, và mức độ tàn khốc của chiến tranh cũng khủng khiếp hơn những gì hắn từng tưởng tượng.

Một người đàn ông trung niên, râu tóc bù xù, quần áo rách bươm, vừa tới cổng làng đã quỵ xuống, ôm lấy hai đứa trẻ đang khóc thét. Hắn ta ngẩng đầu nhìn về phía Lâm Dịch và dân làng, ánh mắt đầy sợ hãi xen lẫn cầu xin.

"Quân giặc... chúng đến rồi!" Hắn ta thều thào, giọng khản đặc như tiếng lá khô. "Thôn chúng tôi... thôn chúng tôi bị đốt trụi hết rồi! Chúng không tha một ai... Cướp bóc, giết chóc, hãm hiếp... như ác quỷ vậy!"

Tiếng nói của người đàn ông tan vào không khí buổi sớm, nhưng những lời đó như những lưỡi dao sắc lạnh cứa vào tâm can của dân làng Sơn Cước. Sự sợ hãi lan nhanh như một ngọn lửa đồng khô. Những người phụ nữ bắt đầu che miệng nức nở, trẻ con bám chặt lấy cha mẹ. Trưởng thôn Lão Vương, với khuôn mặt xanh xao, run rẩy tiến lại gần Lâm Dịch. "Lâm Dịch... vậy... vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?" Ông ta hỏi, giọng nói run rẩy, đầy bất lực.

Lâm Dịch không trả lời ngay. Hắn nhắm mắt lại một thoáng, cố gắng xua đi những hình ảnh tàn khốc đang hiện lên trong đầu. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho việc này, đã lường trước sự khốc liệt của chiến tranh, nhưng việc đối mặt trực tiếp với những nạn nhân của nó vẫn là một cú sốc. Trong tâm trí hắn, giọng nói của một người hiện đại vang lên: *Nhanh hơn dự kiến... và tàn khốc hơn nhiều. Đây không phải là một cuộc chiến tranh quy ước, mà là sự hỗn loạn và tan rã của một vương triều. Không còn thời gian để do dự nữa.* Hắn mở mắt, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Sự tuyệt vọng của những người tị nạn chính là lời cảnh báo đanh thép nhất. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, đôi khi chúng ta phải trở thành người kiến tạo trật tự.* Hắn biết, gánh nặng trên vai mình vừa trở nên nặng nề hơn rất nhiều. Hắn phải hành động. Nhanh hơn và quyết liệt hơn.

---

Giữa trưa, cái nắng chói chang của mùa hè đổ xuống Thôn Làng Sơn Cước, nhưng không thể xua đi cái không khí nặng nề, u ám bao trùm cả thôn. Dòng người tị nạn vẫn tiếp tục đổ về, tuy không ồ ạt như ban sáng, nhưng mỗi tốp người mới đến lại mang theo những câu chuyện kinh hoàng hơn, những vết thương mới hơn, và nỗi tuyệt vọng sâu sắc hơn.

Lâm Dịch đã quyết định tập trung một vài người tị nạn tiêu biểu, những người có vẻ minh mẫn và ít bị hoảng loạn nhất, cùng với Trưởng thôn Lão Vương, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và một số dân làng có tiếng nói, tại quán trà nhỏ ở trung tâm thôn. Quán trà vốn là nơi tụ tập, nơi những câu chuyện phiếm và tin tức được trao đổi, nhưng giờ đây, nó trở thành nơi tập hợp của những mảnh ghép tan hoang về một thế giới đang sụp đổ.

Quán trà nhỏ, với những chiếc bàn gỗ thô sơ và ấm trà sứt mẻ, dường như trở nên quá chật chội trước sự nặng nề của những câu chuyện được kể. Mùi trà xanh phảng phất trong không khí, nhưng nó bị lấn át bởi mùi mồ hôi, bụi bặm và cả mùi tanh nồng của máu khô còn vương trên quần áo của một vài người tị nạn. Ánh nắng gắt xuyên qua mái hiên tre, tạo thành những vệt sáng lờ mờ trên nền đất, nhưng không đủ để làm sáng bừng lên những gương mặt khắc khổ và ánh mắt thất thần của những người đang ngồi đó.

"Thôn chúng tôi... cách đây ba ngày..." Một người phụ nữ trẻ tuổi, với khuôn mặt còn vương những vết nhọ nồi và mái tóc rối bù, lên tiếng. Giọng cô ta run rẩy, đôi khi nghẹn lại. "Chúng tôi đang ăn tối thì... chúng ập đến. Chúng là... là thổ phỉ, nhưng đông lắm, và hung hãn hơn bất kỳ toán cướp nào tôi từng thấy. Chúng không chỉ cướp lương thực, tiền bạc... chúng giết người... đốt nhà... cướp phụ nữ... cha tôi... ông ấy cố gắng bảo vệ em gái tôi... bị chúng chém chết ngay trước mặt tôi..." Cô ta bật khóc nức nở, không thể nói thêm được nữa. Đứa bé trai đang bám vào cô ta cũng bắt đầu khóc theo, tiếng khóc yếu ớt như tiếng mèo con bị bỏ rơi.

Trưởng thôn Lão Vương thở dài thườn thượt, đôi tay run rẩy đưa lên vuốt vuốt bộ râu bạc. "Trời ạ... Thiên lý ở đâu? Quan phủ... quan phủ không làm gì sao?" Ông ta hỏi, trong giọng nói ẩn chứa sự tức giận và tuyệt vọng.

Một người đàn ông khác, có vẻ là một lão nông phu, tiếp lời, giọng đầy căm phẫn: "Quan phủ? Hừ! Chúng chạy trước cả dân chúng! Thẩm Đại Nhân của chúng ta... nghe nói đã trốn về thành Thiên Phong từ mấy ngày trước rồi! Bỏ lại dân chúng ở đây mặc kệ sống chết!" Lời nói đó như một gáo nước lạnh tạt vào những hy vọng mong manh còn sót lại. Sự yếu kém của chính quyền Đại Hạ trong việc bảo vệ dân chúng được nhấn mạnh rõ ràng qua lời kể này.

Lâm Dịch vẫn ngồi đó, im lặng lắng nghe. Hắn không ngắt lời ai, đôi mắt sắc bén lướt qua từng người, ghi nhận từng chi tiết. Hắn nhận ra sự tương đồng trong các câu chuyện: những toán cướp không còn đơn lẻ mà có vẻ như có tổ chức hơn, đông đảo hơn, và tàn bạo hơn. Chúng không chỉ tìm kiếm của cải, mà còn hủy diệt. Hắn đặc biệt chú ý đến chi tiết về "Thẩm Đại Nhân trốn về thành Thiên Phong". Điều này không chỉ xác nhận sự bất lực của quan lại, mà còn cho thấy hướng di chuyển của các thế lực cướp bóc có thể sẽ theo sau con đường mà quan lại đã rút lui.

"Chúng không tha một ai... Cả người già, trẻ nhỏ..." Một người tị nạn khác thêm vào, giọng thẫn thờ như người mất hồn. "Thôn của chúng tôi... cách đây hai ngày... là một toán khác. Chúng mặc quần áo xám đen, có vẻ như là quân lính nhưng lại hành xử như thổ phỉ. Chúng ta đã cố gắng chống cự... nhưng chúng quá đông... và có vũ khí tốt hơn nhiều. Vợ tôi... con gái tôi... tôi không biết họ còn sống hay đã chết..." Hắn ta cúi gằm mặt xuống, tiếng nấc nghẹn ngào.

Lâm Dịch nhíu mày. *Quân lính mà lại hành xử như thổ phỉ?* Đây là một điểm đáng chú ý. Có thể là binh lính đào ngũ, hoặc thậm chí là quân triều đình đã mất kỷ luật. Điều này cho thấy sự hỗn loạn đã đạt đến mức độ mà ranh giới giữa quan quân và cướp bóc đã bị xóa nhòa.

Trưởng thôn Lão Vương nhìn Lâm Dịch, ánh mắt cầu khẩn. "Vậy... vậy chúng ta phải làm sao bây giờ, Lâm Dịch? Chúng ta... chúng ta có nên chạy trốn không? Hay là cầu cứu ai đó?"

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, rồi từ từ đặt chén trà xuống. Tiếng chạm nhẹ của gốm sứ trong không khí tĩnh lặng của quán trà nghe thật rõ ràng. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt quét qua từng gương mặt lo lắng, sợ hãi. "Không. Chúng ta không thể chạy trốn." Giọng hắn trầm ổn, dứt khoát, không chút do dự. "Chạy trốn chỉ là cách kéo dài sự sống thêm vài ngày, rồi lại rơi vào tình cảnh như những người tị nạn này. Huống hồ, chúng ta có thể chạy được đến đâu? Cả Đại Hạ đang chìm trong loạn lạc. Không có nơi nào là an toàn tuyệt đối cả."

Hắn dừng lại, cho mọi người thời gian để thấm thía những lời đó. "Chúng ta phải hành động. Nhanh hơn và quyết liệt hơn." Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên định. "Những gì chúng ta đã chuẩn bị đêm qua... chỉ là bước khởi đầu. Bây giờ, chúng ta phải đẩy nhanh tốc độ, xây dựng một hệ thống phòng thủ vững chắc hơn, và tích trữ lương thực, nước uống cho toàn bộ thôn, bao gồm cả những người tị nạn."

Trong đầu Lâm Dịch, những mảnh ghép thông tin từ các câu chuyện kinh hoàng dần kết nối thành một bức tranh toàn cảnh rõ ràng. Mối đe dọa không chỉ đến từ thổ phỉ, mà còn từ binh lính đào ngũ, hoặc thậm chí là quân đội chính quy đã mất kiểm soát. Các tuyến đường giao thương sẽ bị cắt đứt, lương thực sẽ trở thành vàng. Thôn Làng Sơn Cước, với vị trí khá biệt lập và nguồn lực tự có, có thể trở thành một pháo đài nhỏ nếu được chuẩn bị kỹ lưỡng. *Nhu cầu về lương thực và vật tư tăng cao sẽ dẫn đến việc phải mở rộng mạng lưới giao thương và tìm kiếm nguồn cung mới,* hắn tự nhủ, *có thể thông qua Thiên Phong Thương Hội hoặc các đối tác khác.* Quyết định đã được đưa ra. Không còn đường lùi.

---

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu đỏ cam rực rỡ lên những đỉnh núi phía Tây, rồi từ từ chìm vào màn đêm tĩnh mịch. Không khí dịu đi sau cái nóng oi ả của buổi trưa, mang theo một chút se lạnh của buổi tối. Trong sân nhà Lâm Dịch, không còn vẻ yên tĩnh như mọi khi. Mùi khói bếp thoảng nhẹ, lẫn với mùi ẩm của đất và mùi cơ thể người mệt mỏi.

Lâm mẫu đang ngồi bên bếp lửa, cẩn thận múc từng bát cháo nóng hổi cho ba đứa trẻ tị nạn gầy guộc. Chúng ngồi co ro trên chiếc chiếu cũ, đôi mắt to tròn mở to nhìn Lâm mẫu, rồi lại ngước nhìn Lâm Tiểu Nguyệt đang ngồi cạnh, chia sẻ miếng bánh nướng bé xíu. Khuôn mặt Lâm mẫu hằn rõ vẻ mệt mỏi, nhưng ánh mắt bà vẫn đầy sự bao dung và thương xót. Bà vuốt nhẹ mái tóc rối bù của một đứa bé gái, thở dài.

"Tội nghiệp những đứa trẻ..." Lâm mẫu khẽ nói, giọng bà trầm buồn. "Chúng còn nhỏ quá, đã phải chịu cảnh này rồi. Dịch nhi, con có cách nào không? Chúng ta... chúng ta có thể giúp được gì cho chúng không?"

Lâm Dịch đứng tựa vào cột nhà, im lặng quan sát. Cảnh tượng đó như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim hắn. Hắn đã trải qua quá nhiều điều ở thế giới này, đã chứng kiến nhiều sự khốn cùng, nhưng việc nhìn thấy những đứa trẻ vô tội phải chịu đựng sự tàn khốc của chiến tranh vẫn là điều khó chấp nhận nhất. Lâm Tiểu Nguyệt, em gái hắn, cũng trạc tuổi những đứa trẻ này. Nếu không có hắn, liệu em gái hắn có phải chịu cảnh tương tự?

Hắn vuốt ve mái tóc mềm mại của Lâm Tiểu Nguyệt khi con bé chạy đến ôm chặt lấy chân hắn, đôi mắt to tròn ngước nhìn anh trai, đầy lo lắng. "Anh Dịch... chúng ta... chúng ta có bị như vậy không?" Giọng con bé lí nhí, đầy sợ hãi.

Lâm Dịch khẽ cúi xuống, ôm lấy em gái vào lòng. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương quen thuộc của đất và cỏ khô vương trên quần áo em. "Không, Tiểu Nguyệt. Sẽ không đâu. Anh sẽ bảo vệ em, bảo vệ cha mẹ. Anh sẽ bảo vệ cả thôn này." Lời hứa của hắn không phải là một lời nói suông để an ủi, mà là một lời thề được khắc sâu trong tâm khảm.

Trong nội tâm Lâm Dịch, một sự giằng xé mạnh mẽ. Hắn là một người hiện đại, đã quen với sự an toàn, với trật tự xã hội. Giờ đây, hắn phải đối mặt với sự hỗn loạn nguyên thủy, nơi sinh mạng con người trở nên rẻ rúng hơn cả một món đồ. *Không còn thời gian do dự nữa. Mọi thứ phải được đẩy nhanh.* Hắn tự nhủ. *Nghĩ nhiều vô ích. Cứ làm thôi.* Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên đôi vai gầy của hắn, nhưng đồng thời, nó cũng hun đúc nên một ý chí kiên cường không gì lay chuyển nổi. Hắn không thể để gia đình mình, những người hắn yêu thương, và những người dân hiền lành trong thôn phải chịu chung số phận với những người tị nạn này.

Hắn ngẩng đầu, nhìn về phía đường chân trời, nơi những ngôi sao đã bắt đầu lấp lánh trên nền trời đêm. Thôn Làng Sơn Cước nhỏ bé của hắn, trong biển lửa hỗn loạn của Đại Hạ, sẽ phải trở thành một hòn đảo an toàn. Và để làm được điều đó, hắn phải trở thành người chỉ huy, người kiến tạo, người bảo vệ. Không có ai khác để dựa vào. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Hắn đã nhận ra điều đó từ lâu. Giờ đây, hắn phải tự tay tạo ra công bằng cho mình và những người xung quanh.

---

Đêm xuống, trăng mờ ẩn hiện sau những đám mây đen, chỉ đủ để lại một ánh sáng lờ mờ trên Thôn Làng Sơn Cước. Không khí se lạnh hơn, mang theo hơi sương ẩm ướt. Tuy nhiên, thay vì chìm vào giấc ngủ, cả thôn lại bừng tỉnh trong một nhịp độ gấp gáp, khẩn trương.

Lâm Dịch đứng ở khu vực trung tâm thôn, nơi những ngọn đuốc được thắp sáng rực rỡ, hắt những bóng hình dài ngoẵng lên tường nhà. Tiếng cuốc xẻng va chạm vào đất đá, tiếng hô hào chỉ đạo của Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, tiếng bước chân hối hả của dân làng, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự lao động khẩn trương. Mùi đất mới đào trộn lẫn với mùi khói từ những ngọn đuốc, khiến không khí trở nên đặc quánh.

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đứng trước mặt Lâm Dịch, gương mặt lấm lem bùn đất và mồ hôi, nhưng ánh mắt họ sáng quắc, đầy quyết tâm.

"Đại Trụ, Nhị Cẩu!" Lâm Dịch cất tiếng, giọng hắn vang rõ trong đêm. "Từ giờ trở đi, mọi thứ phải gấp đôi tốc độ. Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa. Những gì chúng ta thấy hôm nay chỉ là khởi đầu. Sẽ còn nhiều hơn nữa."

Vương Đại Trụ lập tức đấm tay vào ngực, giọng nói hùng hồn: "Rõ! Lâm ca cứ giao cho huynh đệ! Chúng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng rồi!" Hắn ta liếc nhìn đám dân làng đang hì hụi đào xới, vác gỗ. "Mọi người, nghe rõ chưa! Lâm ca đã ra lệnh rồi! Đào sâu hơn, tường rào phải cao hơn! Không được lơ là một khắc!"

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, vẻ mặt nghiêm túc. "Đúng vậy! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Chúng ta sẽ làm hết sức! Lâm ca, huynh cứ yên tâm!"

Lâm Dịch gật đầu, trong lòng cảm thấy an tâm phần nào khi có hai cánh tay đắc lực này. Hắn tin tưởng vào lòng trung thành và ý chí của họ. "Nghe đây. Nhiệm vụ của Đại Trụ là chỉ huy việc đào hào và xây dựng tường rào phía Đông và Nam. Hãy làm cho chúng sâu hơn, rộng hơn, và chắc chắn hơn những gì tôi đã nói đêm qua. Sử dụng đá tảng lớn để gia cố. Đặc biệt chú ý đến các điểm yếu về địa hình." Hắn chỉ tay về phía bản đồ phác thảo trên mặt đất. "Nhị Cẩu, cậu phụ trách phía Tây và Bắc. Hãy bố trí thêm các chướng ngại vật tự nhiên, các cạm bẫy đơn giản nhưng hiệu quả. Và quan trọng nhất, tôi muốn một hệ thống liên lạc nhanh chóng giữa các chốt canh gác."

"Về lương thực," Lâm Dịch tiếp tục, "chúng ta phải gấp rút tích trữ. Thu thập tất cả ngũ cốc, khoai, sắn có trong thôn. Tôi sẽ giao cho Trưởng thôn Lão Vương và vài người phụ nữ đáng tin cậy quản lý kho. Chúng ta cần một kho chứa bí mật, an toàn, có khả năng chống ẩm mốc và sâu bọ. Đồng thời, phân công những người tị nạn khỏe mạnh vào các công việc phù hợp: người già và phụ nữ giúp chuẩn bị thức ăn, trẻ em giúp việc nhẹ, đàn ông tham gia xây dựng phòng thủ. Không ai được phép ngồi yên."

Hắn dừng lại, ánh mắt nghiêm nghị quét qua cả hai. "Hãy nhớ, chúng ta không chỉ xây dựng một bức tường vật lý, mà còn là một bức tường tinh thần. Sự đoàn kết và ý chí của mọi người là vũ khí quan trọng nhất. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và chúng ta sẽ dùng nó để bảo vệ những gì chúng ta trân trọng."

Lâm Dịch cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu bắt đầu đi kiểm tra các vị trí phòng thủ. Hắn chỉ đạo từng chút một, từ cách đặt một tảng đá, cách buộc một cây cọc, đến việc tính toán độ sâu của hào nước. Hắn vận dụng tất cả kiến thức về công sự cơ bản từ thế giới cũ, kết hợp với những vật liệu thô sơ có sẵn, để tạo ra một hệ thống phòng thủ hiệu quả nhất có thể.

Dưới ánh đuốc chập chờn, những người nông dân, giờ đây là những người lính dân quân bất đắc dĩ, miệt mài làm việc. Tiếng thở dốc, tiếng rên rỉ vì mệt mỏi, nhưng không ai bỏ cuộc. Nỗi sợ hãi ban đầu đã được thay thế bằng một ý chí kiên cường, một sự quyết tâm bảo vệ ngôi nhà và những người thân yêu của họ.

Lâm Dịch nhìn những bóng người đang cặm cụi dưới ánh lửa, trong lòng trào dâng một cảm xúc phức tạp. Hắn không mơ mộng về việc trở thành anh hùng, nhưng hắn biết, đây là con đường duy nhất để sinh tồn. Thôn Làng Sơn Cước, một đốm sáng nhỏ nhoi trong biển lửa hỗn loạn, đang dần biến thành một pháo đài. Hắn biết, một trận chiến lớn đang chờ đợi họ. Các tin tức về các thế lực tu hành và bí ẩn về Cổ Ngọc Phù vẫn còn mịt mờ, nhưng trước mắt, mối đe dọa sinh tử đã hiện hữu rõ ràng. Nơi đây, sẽ trở thành căn cứ của hắn, nơi hắn sẽ bảo vệ những người hắn trân trọng.

Đêm đã khuya, nhưng công việc vẫn tiếp diễn không ngừng. Tiếng cuốc xẻng vẫn vang lên đều đặn, như tiếng trống trận báo hiệu cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Lâm Dịch ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những con mắt đang dõi theo. Hắn biết, đêm nay sẽ là một đêm dài, và còn rất nhiều đêm dài như thế nữa đang chờ đợi. Những gì hắn làm hôm nay, là để đảm bảo rằng, khi bình minh thực sự của một kỷ nguyên mới ló dạng, những người hắn yêu thương vẫn còn có thể nhìn thấy nó.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free