Lạc thế chi nhân - Chương 502: Lời Kêu Gọi Dân Quân: Biên Cương Dậy Sóng
Ánh nến chập chờn trên bàn gỗ, in bóng ba người lên vách tường như những chiến binh đầu tiên đứng vững giữa cơn bão táp. Lâm Dịch, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu vẫn còn đó, không gian căng như dây đàn sau những lời dứt khoát của Lâm Dịch. Hắn đã vạch ra con đường, tuy đầy chông gai, nhưng là con đường duy nhất để sinh tồn. Bên ngoài khung cửa sổ nhỏ, đêm đã về khuya, gió thổi qua khe cửa mang theo cái lạnh se sắt của vùng núi, nhưng trong căn phòng này, ngọn lửa của quyết tâm đang bùng cháy.
Sáng hôm sau, mặt trời nhô lên sau dãy núi xa, trải một tấm thảm vàng nhạt lên Thôn Làng Sơn Cước. Tiếng trẻ con í ới chơi đùa quanh giếng nước, tiếng gà gáy vang vọng từ các chuồng trại, tiếng động vật xa xăm từ cánh rừng vọng lại, tất cả tạo nên một bức tranh bình yên đến nao lòng. Mùi khói gỗ thoảng bay trong không khí, quyện với mùi thức ăn đang được nấu trên bếp lửa, mùi đất ẩm sau sương đêm và mùi động vật quen thuộc. Một buổi sáng mộc mạc, gắn bó, vẫn còn mang theo hơi thở của cuộc sống thường nhật, nhưng sự bình yên ấy đã bị phá vỡ bởi những tiếng xì xào bàn tán không ngớt. Dân làng tụ tập đông hơn thường lệ quanh giếng nước và các ngõ xóm, nét mặt ai nấy đều hiện rõ sự hoang mang và sợ hãi, như những con chim non đang cảm nhận được sự hiện diện của một kẻ săn mồi vô hình.
"Trời ơi, lại là bọn cướp! Sống thế này sao yên ổn được chứ?" Giọng Đại Nương Lý run rẩy, đầy tuyệt vọng, bà ôm chặt đứa cháu nhỏ vào lòng, đôi mắt đục ngầu vì tuổi tác và nỗi sợ hãi chực trào nước. "Nghe nói chúng rất tàn bạo, không tha một ai! Chúng vào thôn Đại An, giết hết đàn ông, cướp sạch lương thực, còn đốt cả nhà cửa nữa!" Lời bà nói như một lưỡi dao sắc lạnh cứa vào không khí vốn đã nặng trĩu. Một người dân làng khác, khuôn mặt tái mét, tiếp lời, giọng hoảng hốt: "Họ nói quan phủ đã phái người đến điều tra, nhưng đã ba ngày rồi mà chẳng thấy bóng dáng ai. Thôn Đại An cách chúng ta có nửa ngày đường thôi, nếu chúng quay lại..." Câu nói bỏ lửng, nhưng ai cũng hiểu ý. Nỗi sợ hãi lây lan như bệnh dịch, len lỏi vào từng ánh mắt, từng hơi thở.
Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng và mái tóc bạc phơ, đứng tựa vào một gốc cây cổ thụ, đôi mắt tinh anh nheo lại nhìn về phía xa xăm. "Đại Hạ suy yếu, biên cương loạn lạc... Chúng ta phải tự lo cho mình thôi." Giọng ông trầm tĩnh nhưng đầy suy tư, mang theo cái nhìn của một người đã trải qua bao thăng trầm. Ông đã thấy quá nhiều sự mục nát của triều đình, quá nhiều sự bất lực của quan lại. Lời nói của ông, dù không lớn, lại có sức nặng, như một tiếng chuông cảnh tỉnh. Ông biết, Lâm Dịch cũng đang quan sát.
Lâm Dịch đứng lẫn trong đám đông, không nói một lời, chỉ lặng lẽ lắng nghe và quan sát. Ánh mắt hắn sắc bén lướt qua từng gương mặt, từng biểu cảm của dân làng. Nỗi sợ hãi, sự bất lực, sự phẫn nộ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bầu không khí nặng nề đến nghẹt thở. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, mùi mồ hôi lạnh toát ra từ những người đang run rẩy, tiếng xì xào bàn tán lo lắng, tiếng than vãn không ngừng. Hắn biết, đây không còn là những vụ cướp vặt vãnh hay những tin đồn xa xôi nữa. Đây là thực tế nghiệt ngã đang gõ cửa từng nhà. "Mọi chuyện đã bắt đầu rồi... Không thể chần chừ nữa." Hắn tự nhủ, một cảm giác nặng nề đè lên vai. Hắn không thể để những người này trở thành nạn nhân một cách vô vọng.
Trong đầu Lâm Dịch, những ký ức từ thế giới cũ ùa về. Hắn nhớ lại những bài học lịch sử về cách các cộng đồng đã sụp đổ khi đối mặt với sự hỗn loạn, và cách những cộng đồng khác đã đứng lên tự bảo vệ mình. Nền văn minh hiện đại dạy hắn rằng, sự chuẩn bị là chìa khóa. Kế hoạch phòng thủ, hậu cần, tình báo, tất cả đều phải được thực hiện một cách có hệ thống. Nhưng đây không phải là một xã hội hiện đại với quân đội được trang bị tận răng. Đây là Đại Hạ, nơi dân thường chỉ có thể dựa vào gậy gộc và lòng dũng cảm. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên đôi vai gầy của hắn. Hắn không muốn đẩy những người thân quen vào nguy hiểm, nhưng hắn cũng hiểu rằng, việc không làm gì còn nguy hiểm hơn gấp bội.
Hắn hít một hơi thật sâu, ánh mắt dừng lại ở Trưởng thôn Lão Vương, người đang đứng cạnh Lão Hồ, vẻ mặt tái mét và đôi tay run rẩy. Lão Vương là một người tốt, nhưng ông đã quá già và quá nhút nhát để đối mặt với tình hình hiện tại.
"Trưởng thôn." Lâm Dịch bước tới, giọng nói trầm ổn, dứt khoát. Dân làng xung quanh im bặt, ánh mắt đổ dồn về phía hắn, như thể mong chờ một điều gì đó từ người thiếu niên trầm tĩnh này.
Trưởng thôn Lão Vương giật mình, ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch, vẻ mặt vẫn còn hoảng loạn. "Lâm Dịch à... con thấy đấy... chuyện này... chúng ta phải làm sao đây?"
Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt Trưởng thôn. "Chúng ta phải hành động, Trưởng thôn. Không thể ngồi yên chờ đợi được nữa. Tôi cần Trưởng thôn triệu tập toàn bộ dân làng, càng sớm càng tốt. Chiều nay, tại hội trường làng. Chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc về việc tự bảo vệ mình."
Trưởng thôn Lão Vương do dự, ánh mắt lướt qua những gương mặt sợ hãi xung quanh. "Nhưng mà... Lâm Dịch à... liệu có ổn không? Liệu có làm tình hình thêm phức tạp?"
Lão Hồ bước tới, đặt tay lên vai Trưởng thôn. "Lão Vương, Lâm Dịch nói đúng. Nước đến chân mới nhảy, không thì e rằng không kịp. Hãy tin nó một lần." Lời của Lão Hồ có sức nặng, và Trưởng thôn Lão Vương, sau một hồi do dự, cuối cùng cũng gật đầu một cách miễn cưỡng. "Được... được rồi... ta sẽ cho người đi thông báo."
Lâm Dịch khẽ gật đầu. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Bước tiếp theo sẽ khó khăn hơn rất nhiều: đối mặt với nỗi sợ hãi cố hữu của dân làng và thuyết phục họ đứng lên. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhắc nhở bản thân, "và đôi khi, để sinh tồn, người ta phải đối mặt với những lựa chọn đau đớn nhất." Hắn quay lưng lại với đám đông, bước đi về phía nhà mình, đầu óc đã bắt đầu vẽ ra kế hoạch cho cuộc họp chiều nay. Hắn cần phải chuẩn bị kỹ lưỡng, từng lời nói, từng lập luận, để có thể lay động những con người đang chìm trong tuyệt vọng này.
***
Buổi trưa, không khí trong Hội trường làng chật chội và ngột ngạt. Hàng chục gương mặt lo âu, sợ hãi, xen lẫn một chút tò mò đổ dồn về phía Lâm Dịch, người đang đứng ở vị trí trung tâm, bên cạnh là Trưởng thôn Lão Vương với nét mặt tái mét. Ánh sáng xuyên qua những khe hở trên mái nhà, rọi xuống những hạt bụi lơ lửng trong không khí, tạo nên một cảnh tượng vừa thực vừa hư. Mùi ẩm mốc của gỗ cũ, mùi mồ hôi của đám đông và mùi khói đèn dầu đã tạo nên một bầu không khí nặng trĩu, báo hiệu một cuộc đối thoại không hề dễ dàng.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, ánh mắt quét qua từng người. "Chào mọi người. Tôi biết mọi người đang rất hoang mang và sợ hãi. Tin tức về vụ cướp ở thôn Đại An đã lan tới đây, và tôi hiểu rằng ai cũng lo lắng cho gia đình, cho cuộc sống của mình." Giọng hắn trầm ổn, dứt khoát, không hề nao núng trước hàng chục ánh mắt đang dán chặt vào mình. "Tình hình biên giới đã rất tồi tệ. Vụ việc ở thôn bên chỉ là khởi đầu. Chúng ta không thể trông chờ vào quan phủ nữa. Họ bất lực, và có lẽ, họ cũng không quan tâm đến những ngôi làng nhỏ bé như chúng ta."
Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm vào tâm trí của dân làng. "Quan phủ đã suy yếu quá rồi. Đại Hạ Vương Triều đang trên đà sụp đổ. Các vị có thể thấy điều đó qua việc thuế má ngày càng nặng nề, quan lại ngày càng tham nhũng, và quân lính thì chẳng thấy bóng dáng đâu khi chúng ta cần họ nhất. Đây không phải là lời đồn nữa, đây là sự thật hiển nhiên. Nếu chúng ta ngồi yên chờ đợi, chúng ta sẽ trở thành miếng mồi ngon cho bất kỳ băng cướp nào dám bén mảng tới đây."
Trưởng thôn Lão Vương, với giọng run rẩy, yếu ớt, ngập ngừng lên tiếng: "Nhưng... nhưng lỡ có chuyện gì... chúng ta chỉ là dân thường... làm sao chống lại bọn cướp hung hãn? Chúng ta không có vũ khí, không có kinh nghiệm chiến đấu. Chúng ta chỉ có thể cầu trời khấn Phật thôi."
Một dân làng khác, một người đàn ông trung niên vạm vỡ nhưng ánh mắt đầy lo lắng, bổ sung: "Lâm ca nói có lý, nhưng chúng ta có vũ khí gì? Có biết đánh nhau đâu? Bọn cướp có đao, có kiếm, chúng ta có gì ngoài cuốc xẻng?"
Lâm Dịch kiên nhẫn lắng nghe. Hắn đã lường trước những phản ứng này. "Tôi hiểu những lo lắng của mọi người. Chúng ta không cần phải trở thành binh lính tinh nhuệ, cũng không cần phải đối đầu trực diện với bọn cướp. Mục tiêu của chúng ta là tự vệ, là bảo vệ gia đình và làng xóm của mình. Chúng ta sẽ bắt đầu bằng cách thành lập các đội tuần tra. Không phải để giao chiến, mà là để phòng ngừa. Để phát hiện sớm mối nguy hiểm, để cảnh báo nhau, và để có thời gian chuẩn bị."
"Đứng yên chờ chết không phải là cách." Lão Hồ, người đã lặng lẽ lắng nghe từ đầu, cuối cùng cũng lên tiếng. Giọng ông trầm tĩnh, có sức nặng, khiến cả hội trường im lặng. "Lời Lâm Dịch nói không sai. Chúng ta tuy yếu, nhưng đoàn kết thì mạnh. Một người có thể bị đánh bại, nhưng mười người, hai mươi người cùng nhau, chúng ta sẽ có cơ hội. Chúng ta không thể trông chờ vào ai khác ngoài chính mình. Lâm Dịch đã giúp làng ta vượt qua bao nhiêu khó khăn rồi, các vị còn nhớ không? Nạn đói năm xưa, dịch bệnh mùa đông... Nó luôn có cách. Hãy tin nó."
Lời nói của Lão Hồ như một làn gió mát xua tan đi phần nào sự hoang mang. Dân làng bắt đầu xì xào bàn tán, nhưng lần này là những tiếng nói suy nghĩ, cân nhắc.
Lâm Dịch nắm bắt cơ hội. "Chính xác. Chúng ta sẽ bắt đầu với tuần tra, học cách phối hợp. Mục tiêu đầu tiên là phòng ngừa, không phải giao chiến. Chúng ta sẽ dựng hàng rào, đào hào, thiết lập các điểm canh gác quanh làng. Những việc này không cần sức mạnh phi thường, chỉ cần sự đồng lòng và chăm chỉ. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu sẽ giúp tôi tổ chức và hướng dẫn mọi người." Hắn chỉ về phía Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, hai người đứng sau hắn với vẻ mặt nghiêm túc, sẵn sàng.
"Lương thực dự trữ, thuốc men, những thứ này cũng cực kỳ quan trọng." Lâm Dịch nói tiếp. "Chúng ta không chỉ đối phó với cướp bóc mà còn có thể là nạn đói, dịch bệnh. Tôi sẽ chỉ dẫn cách bảo quản lương thực, cách tìm kiếm dược liệu. Đây không phải là chuyện một mình tôi hay một vài người làm được. Đây là chuyện của cả làng, của mỗi gia đình chúng ta."
Sự quyết đoán và logic của Lâm Dịch, cùng với sự ủng hộ của Lão Hồ và sự hiện diện của Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, dần dần phá vỡ bức tường sợ hãi và miễn cưỡng của dân làng. Những ánh mắt nghi ngờ dần chuyển sang ánh mắt tin tưởng, dù vẫn còn xen lẫn chút lo âu. Họ nhận ra rằng, dù cho Lâm Dịch còn trẻ tuổi, nhưng những gì hắn nói đều là sự thật. Và lời của hắn, khác với những lời hứa suông của quan phủ, mang theo một sức nặng của sự thực tế và khả năng thực hiện.
"Chúng ta sẽ không chiến đấu như những binh lính, mà sẽ bảo vệ tổ ấm của mình bằng tất cả những gì chúng ta có." Lâm Dịch kết thúc, ánh mắt kiên định. "Ai muốn tham gia, hãy ở lại. Ai không muốn, tôi cũng không ép. Nhưng hãy nhớ, thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Chúng ta phải tự giành lấy sự an toàn cho chính mình."
Sau một hồi im lặng, những người đầu tiên đứng lên, ánh mắt vẫn còn chút do dự nhưng đã thấp thoáng ánh lửa của quyết tâm. Sau đó là người thứ hai, thứ ba, rồi dần dần, phần lớn những người đàn ông trẻ tuổi trong làng đều đã đứng dậy, sẵn sàng lắng nghe những chỉ dẫn tiếp theo từ Lâm Dịch. Sự gắn kết và tin tưởng vào Lâm Dịch, dù còn non trẻ, đã bắt đầu được hình thành. Hắn biết, đây là nền tảng quan trọng cho việc anh trở thành người lãnh đạo không chính thức của làng trong tương lai. Hắn đã thuyết phục được họ, ít nhất là bước đầu. Nhưng chặng đường phía trước vẫn còn rất dài và đầy rẫy thử thách.
***
Chiều muộn, khi ánh nắng tà bắt đầu dát vàng lên những ngọn cây và phủ bóng dài xuống mặt đất, một nhóm nhỏ khoảng hai mươi người dân làng đã tập trung tại một khoảng đất trống rộng rãi gần bìa Thôn Làng Sơn Cước. Đa phần là thanh niên trai tráng, với vóc dáng còn gầy gò nhưng ánh mắt đã bắt đầu ánh lên sự nghiêm túc. Mùi đất khô và cỏ dại xen lẫn mùi mồ hôi của những người đang cố gắng tập trung vào nhiệm vụ mới. Tiếng gậy gộc va chạm nhẹ nhàng trong không khí, như một bản giao hưởng thô sơ của ý chí.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đứng ở giữa, tay cầm một cây gậy gỗ thô sơ, ra hiệu lệnh. "Nào, mọi người nhìn ta! Động tác này, giữ vững trọng tâm! Chân trước, chân sau! Đừng lỏng lẻo!" Giọng hắn vang dội, đầy hào sảng và nhiệt huyết. Hắn đã từng là một nông dân khỏe mạnh, nhưng giờ đây, dưới sự lãnh đạo của Lâm Dịch, hắn đang dần trở thành một chỉ huy thực thụ. "Mọi người nghe Lâm ca nói! Cố gắng lên! Đây là vì chúng ta, vì gia đình chúng ta! Đừng để bọn cướp vào làng!"
Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình nhưng nhanh nhẹn, với đôi mắt sáng tinh anh, đi vòng quanh, chỉnh sửa từng động tác cho những người còn lóng ngóng. "Không phải cầm dao mổ lợn đâu! Phải giữ chắc! Đâm thẳng! Nhớ kỹ hiệu lệnh! Ai rời đội hình sẽ làm hại cả nhóm!" Giọng hắn nghiêm nghị, khác hẳn với vẻ hay cười thường ngày. Hắn hiểu rõ tầm quan trọng của kỷ luật và sự phối hợp.
Lâm Dịch đứng quan sát từ xa một lúc, ánh mắt sắc bén dõi theo từng cử chỉ, từng biểu cảm trên gương mặt của những người lính dân quân đầu tiên này. Hắn nhận thấy sự lóng ngóng, sự thiếu kinh nghiệm, thậm chí là sự sợ hãi vẫn còn ẩn hiện trong mắt họ. Trang bị của họ thật thảm hại: vài cây giáo mác thô sơ được mài từ tre, vài cây gậy gỗ chắc chắn, và những chiếc thuổng, cuốc xẻng được tận dụng. So với những băng cướp trang bị đao kiếm, bọn họ yếu kém một cách đáng sợ. Điều này củng cố suy nghĩ của Lâm Dịch: sự yếu kém về trang bị và huấn luyện của các đội tuần tra ban đầu sẽ nhanh chóng bộc lộ khi đối mặt với những mối đe dọa lớn hơn, đòi hỏi Lâm Dịch phải tìm kiếm các giải pháp hiệu quả hơn, có thể là kỹ thuật từ thế giới cũ hoặc liên minh bất đắc dĩ.
Hắn hít một hơi, rồi bước tới gần. "Tốt lắm, Đại Trụ, Nhị Cẩu." Lâm Dịch nói, giọng hắn nhẹ nhàng nhưng đủ để mọi người nghe thấy. "Mọi người, hãy nghe đây."
Cả nhóm lập tức quay về phía Lâm Dịch, ánh mắt chờ đợi.
"Không cần phải là cao thủ, chỉ cần biết bảo vệ nhau. Sự phối hợp là quan trọng nhất." Lâm Dịch giải thích, tay hắn chỉ vào một vài điểm trên mặt đất. "Đội hình cơ bản, ba người một nhóm. Một người cầm gậy dài làm mũi nhọn, hai người còn lại cầm gậy ngắn hoặc cuốc xẻng hỗ trợ hai bên. Khi tuần tra, hãy giữ khoảng cách vừa phải. Khi phát hiện điều bất thường, không giao chiến ngay lập tức. Mục tiêu là cảnh báo và rút lui an toàn. Nhớ kỹ, mạng sống của các vị là quan trọng nhất."
Hắn dừng lại, ánh mắt nghiêm nghị. "Nếu phải đối mặt, hãy nhớ, không phải đánh chết địch, mà là cầm chân chúng, tạo cơ hội cho người khác rút lui hoặc chờ viện trợ. Chúng ta không có quân đội hùng hậu, không có pháp thuật cao cường. Chúng ta chỉ có trí tuệ, sự đoàn kết và ý chí kiên cường. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và chúng ta sẽ dùng nó để bảo vệ những gì chúng ta trân trọng."
Lâm Dịch tiếp tục đưa ra những chỉ dẫn cụ thể hơn về đội hình, cách di chuyển im lặng, cách sử dụng hiệu lệnh đơn giản bằng tiếng chim hoặc tiếng gõ gậy. Hắn thậm chí còn chỉ cách tận dụng địa hình, cách ẩn nấp và cách tạo ra những cái bẫy đơn giản để làm chậm bước tiến của kẻ thù. Những kiến thức này, từ Cẩm Nang Kế Sách trong đầu hắn, đã được điều chỉnh để phù hợp với hoàn cảnh và nguồn lực hiện có của dân làng.
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu chăm chú lắng nghe, gật đầu liên tục, rồi nhanh chóng truyền đạt lại cho dân làng. Vương Đại Trụ hào sảng nói: "Nghe rõ chưa! Lâm ca đã nói rồi! Chúng ta không phải đi đánh nhau, chúng ta là để giữ nhà! Giữ vững tin thần!" Trần Nhị Cẩu thêm vào, giọng vẫn nghiêm túc: "Ghi nhớ từng lời! Mạng sống của các huynh đệ đều nằm trong tay nhau. Chuyện này không thể lơ là!"
Dân làng, ban đầu còn hoang mang, giờ đây đã bắt đầu nắm bắt được những nguyên tắc cơ bản. "Chúng ta làm được mà..." Một người lính dân quân lẩm bẩm, giọng nói có thêm sự tự tin. Sự nghiêm túc và tinh thần đoàn kết bắt đầu hình thành một cách rõ rệt. Đây không còn là những người nông dân sợ hãi nữa, mà là những người đàn ông đang học cách đứng lên bảo vệ những gì mình yêu quý.
Lâm Dịch giao phó trách nhiệm chỉ huy và huấn luyện các đội tuần tra cho Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Hắn tin tưởng vào khả năng lãnh đạo và lòng trung thành của họ. Việc này không chỉ là sự phân công công việc, mà còn là sự khẳng định vai trò của họ như những chỉ huy dũng cảm trong tương lai, những người sẽ sát cánh cùng hắn trong cuộc chiến sinh tồn sắp tới.
Khi mặt trời lặn hẳn, bóng đêm bao trùm lấy Thôn Làng Sơn Cước, những ngọn lửa trại bắt đầu bập bùng cháy, xua đi bóng tối và sưởi ấm cho những con người đang học cách đối mặt với một tương lai đầy bất trắc. Tiếng gậy gộc va chạm trong buổi huấn luyện đã ngưng, thay vào đó là tiếng bước chân tuần tra nhẹ nhàng bắt đầu vang lên quanh làng. Lâm Dịch đứng bên ngoài, nhìn về phía chân trời, nơi những ngôi sao đã bắt đầu lấp lánh. Hắn biết, đêm nay sẽ là một đêm dài, và còn rất nhiều đêm dài như thế nữa đang chờ đợi. Sự yếu kém của Đại H��� Vương Triều đã đẩy hắn vào thế phải tự mình hành động, và hắn đã bắt đầu từ việc tổ chức dân quân, củng cố phòng thủ. Hắn không thể quay đầu lại.
"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn lặp lại trong tâm trí, "và để sinh tồn, đôi khi chúng ta phải trở thành người kiến tạo trật tự, dù cho trật tự đó chỉ là một đốm sáng nhỏ nhoi trong biển lửa hỗn loạn."
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.