Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 501: Tiếng Vọng Loạn Lạc: Quyết Định Nơi Biên Cương

Gió lạnh buốt từ bức tường thành Thành Thiên Phong vẫn còn vương vấn trong tâm trí Lâm Dịch khi hắn rời khỏi nơi đó, mang theo một lời thề thầm lặng và gánh nặng của một trách nhiệm mới. Bình minh của loạn thế, hắn đã gọi nó như vậy, và hắn biết rằng nó sẽ không chờ đợi bất cứ ai. Không lâu sau cái đêm trăng mờ ấy, những dự cảm của hắn đã bắt đầu trở thành hiện thực, rõ ràng và tàn nhẫn như một lưỡi dao sắc bén đang kề vào cổ họng.

Sáng sớm hôm đó, một lớp sương mỏng giăng mắc khắp Thôn Làng Sơn Cước, tạo nên một vẻ đẹp hư ảo, mong manh như chính sự bình yên còn sót lại. Khói bếp đã bắt đầu bay lên từ những mái nhà tranh, mang theo mùi của cơm mới nấu và củi khô cháy dở, hòa quyện với mùi đất ẩm ướt và hương cỏ dại sau đêm sương. Tiếng gà gáy lanh lảnh từ xa, tiếng trẻ con nô đùa rộn rã bên con đường đất nhỏ, và tiếng lợn ụt ịt trong chuồng, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống nông thôn. Lâm Dịch đứng ở rìa làng, nơi con đường mòn dẫn vào rừng, đôi mắt sâu thẳm quét một lượt qua khung cảnh quen thuộc. Vóc dáng gầy gò của hắn trong bộ áo v���i thô nhuốm màu thời gian dường như càng thêm nhỏ bé giữa không gian bao la, nhưng ánh mắt hắn lại chứa đựng một sự sắc bén và trầm tư không phù hợp với lứa tuổi. Khuôn mặt thanh tú của hắn, tuy vẫn còn nét trẻ con của một thiếu niên mười bảy tuổi, đã hằn lên những vết lo âu và suy tư.

Nhưng hôm nay, bản giao hưởng ấy lại pha lẫn những nốt trầm bất an. Dân làng không còn hăng hái ra đồng như mọi khi. Thay vào đó, họ tụ tập thành từng nhóm nhỏ bên giếng nước, trước cửa nhà, hoặc dưới gốc cây đa cổ thụ, rì rầm bàn tán với vẻ mặt hoang mang. Ánh mắt họ, vốn đã quen với sự khắc khổ, giờ đây lại ẩn chứa một nỗi sợ hãi mới mẻ, một nỗi sợ hãi không thể gọi tên rõ ràng nhưng lại len lỏi vào từng hơi thở. Lâm Dịch tiến lại gần hơn, đôi tai tinh tường thu nhận từng mảnh thông tin vặt vãnh.

"Nghe nói bên Thành Thiên Phong loạn cả rồi, quân lính kéo về nhiều lắm, còn có cả thổ phỉ nữa..." Giọng Đại Nương Lý, người phụ nữ phúc hậu nhưng hay lo lắng, vang lên đầy vẻ sợ hãi khi bà vừa nhặt rau vừa nói chuyện với Thím Ba. Khuôn mặt bà, vốn đã hằn nếp nhăn của thời gian và lao động, nay càng thêm nhăn nhó. Đôi tay chai sạn của bà run run khi nắm lấy bó rau dại. "Con trai nhà lão Mã đi chợ về, nói thấy mấy tốp lính tráng cướp bóc ngang nhiên, không ai quản. Còn có tin đồn lính biên thùy đánh nhau thua chạy tán loạn, cướp của dân đen nữa."

Thím Ba, với vẻ mặt lo âu không kém, khẽ thở dài, "Ai mà biết được. Triều đình trên kia yếu kém, dân đen chúng ta chỉ biết tự lo thân thôi. Chỉ mong chiến sự đừng lan đến đây."

Lão Hồ, trưởng lão của làng, người đàn ông gầy gò, lưng còng với mái tóc bạc phơ, đang ngồi trầm ngâm bên giếng nước, đôi mắt tinh anh nheo lại nhìn về phía con đường dẫn ra ngoài làng. Ông không nói gì, nhưng sự tĩnh lặng của ông lại nói lên nhiều điều hơn bất kỳ lời than vãn nào. Vẻ mặt ông khắc khổ, làn da rám nắng nhăn nheo như một tấm bản đồ thời gian. Lâm Dịch bước đến bên ông, cúi đầu chào. "Lão Hồ, ngài có nghe tin tức gì mới không?"

Lão Hồ khẽ lắc đầu, tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực. "Tin đồn thì nhiều, nhưng đều không hay ho gì. Quân lính triều đình đang rút chạy khỏi biên giới, nhưng lại không phải là rút về triều, mà là tan rã thành từng nhóm, cướp bóc khắp nơi. Thổ phỉ thì thừa cơ nổi lên như ong vỡ tổ. Phía bắc, người Hồ đã bắt đầu quấy nhiễu. Đại Hạ... Đại Hạ suy yếu thật rồi, Lâm Dịch à. Ta đã sống cả đời nhìn thấy những mùa màng bội thu, những năm tháng bình yên, nhưng chưa bao giờ thấy lòng người lại hoang mang đến thế."

Lâm Dịch gật đầu, trong lòng hắn một cảm giác lạnh lẽo dâng lên. Hắn biết rõ những tin tức này, thậm chí còn biết rõ hơn những gì Lão Hồ nói. Đây chính là những gì hắn đã dự đoán, đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt. Cái bình minh của loạn thế, nó đã thực sự đến. Hắn đã nói với Liễu Thanh Y về Thẩm Đại Nhân, về linh khí mỏng manh, về những kẻ tu hành, nhưng với dân làng, những thứ đó còn quá xa vời. Điều họ quan tâm là miếng ăn, là sự an toàn của gia đình, là những con dao kề cận ngay trước mắt.

Hắn nhìn về phía Trưởng thôn Lão Vương, người đang đứng cạnh một nhóm dân làng khác, khuôn mặt khắc khổ, dáng người thấp bé dường như càng thêm nhỏ lại dưới gánh nặng của tin tức xấu. Lão Vương liên tục xoa hai bàn tay vào nhau, ánh mắt ông lộ rõ sự bất lực và lo sợ. "Tình hình này... không biết rồi sẽ ra sao. Triều đình sao mà không quản nổi? Chúng ta chỉ là những người dân nhỏ bé, biết làm gì bây giờ?" Giọng ông run rẩy, đầy vẻ cam chịu.

Lâm Dịch rời xa đám đông, bước về phía rìa làng, nơi những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài đến tận chân trời. Hắn dừng lại bên một gốc cây cổ thụ, tựa lưng vào thân cây sần sùi. "Đây rồi. Cái bình minh của loạn thế... nó đã bắt đầu. Không thể chờ đợi nữa." Hắn thầm nhủ. Hắn đã thấy trước cảnh này, nhưng khi nó thực sự xảy ra, cảm giác vẫn vô cùng nặng nề. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất và sương mai. Hắn không có thiên phú tu luyện, không có sức mạnh siêu phàm, nhưng hắn có tri thức, có kinh nghiệm của một người đến từ thế giới hiện đại. Và quan trọng hơn cả, hắn có một ý chí kiên định. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng không chỉ cho riêng mình. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và nếu không tự mình giành lấy, sẽ chẳng ai cho ta điều đó." Lâm Dịch nắm chặt tay. Từ bây giờ, hắn sẽ không còn chỉ là một người quan sát nữa. Hắn sẽ là một người hành động. Sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều không còn là tin đồn từ kinh thành xa xôi, mà đã trở thành hiện thực đau đớn ngay trước mắt, qua từng lời than vãn, từng ánh mắt sợ hãi của dân làng. Đây chính là tiền đề cho một cuộc chiến tranh giành quyền lực lớn hơn sau khi vương triều sụp đổ, và hắn biết mình phải chuẩn bị cho điều đó.

***

Đêm buông xuống, mang theo cái lạnh se sắt của mùa đông đang đến gần. Trăng mờ ảo sau lớp mây mỏng, chỉ đủ để phủ một ánh sáng bạc nhạt nhòa lên những mái nhà tranh. Trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, bữa tối diễn ra trong một không khí trầm lắng khác thường. Mùi canh rau rừng và cá khô nướng thơm lừng, nhưng không ai trong gia đình có vẻ thực sự ngon miệng. Lâm phụ, với khuôn mặt khắc khổ và đôi tay chai sạn vì lao động, liên tục nhìn ra ngoài cửa sổ như thể đang lắng nghe điều gì đó. Lâm mẫu, dáng người nhỏ nhắn nhưng ánh mắt đầy kiên cường, thỉnh thoảng lại thở dài, bàn tay bà vuốt nhẹ mái tóc bù xù của Lâm Tiểu Nguyệt đang ngồi cạnh Lâm Dịch.

"Hôm nay, con bé nhà lão Vương đi ra ngoài chợ, suýt nữa thì bị một tốp lính tráng vô lại chặn đường cướp bóc." Lâm mẫu lên tiếng, giọng bà chứa đầy vẻ lo âu, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. Bà vừa cẩn thận gắp một miếng cá cho Lâm Tiểu Nguyệt, vừa nhìn Lâm Dịch. "Nghe nói thổ phỉ cướp bóc dữ lắm, còn có cả binh lính rút lui hỗn loạn nữa. Giờ cứ ở nhà là an toàn nhất. Con đừng có đi đâu xa, biết không?"

Lâm Dịch gật đầu, nhưng trong lòng hắn lại dậy sóng. Hắn biết mẹ hắn nói đúng, nhưng cũng biết rằng "ở nhà" chưa chắc đã là an toàn nhất trong cái thế cuộc hỗn loạn này. Sự thụ động chỉ là chờ chết.

Lâm phụ đặt bát cơm xuống, khẽ thở dài một tiếng nặng nề. "Triều đình yếu kém, dân đen chúng ta chỉ biết tự lo thân thôi. Chỉ mong chiến sự đừng lan đến đây. Mấy ngày nay, ta nghe nói mấy làng bên cạnh đã có người bị thổ phỉ bắt đi rồi. Chúng nó cứ ngang nhiên như không có ai quản lý vậy." Khuôn mặt ông hằn rõ vẻ bất lực, cam chịu. Ông đã sống cả đời với niềm tin vào triều đình, vào sự an bài của số phận, nhưng giờ đây, niềm tin ấy đang dần tan vỡ.

Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé nhỏ nhắn với đôi mắt to tròn, ngây thơ, đang cắm cúi ăn cơm. Nhưng thi thoảng, cô bé lại ngước nhìn Lâm Dịch, rồi lại nhìn cha mẹ mình, như thể cảm nhận được sự căng thẳng và lo lắng đang bao trùm căn phòng. Cái miệng nhỏ nhắn của cô bé nhai chậm rãi, ánh mắt long lanh đầy vẻ khó hiểu. Cô bé chưa hiểu hết những gì người lớn đang nói, nhưng cô bé cảm nhận được sự bất an. Lâm Dịch khẽ xoa đầu em gái, trong lòng tràn ngập một cảm giác ấm áp và một gánh nặng. "Mình phải bảo vệ Tiểu Nguyệt, bảo vệ cha mẹ. Mình đã hứa sẽ bảo vệ nơi này." Lời thề thầm lặng trên tường thành Thành Thiên Phong lại vang vọng trong tâm trí hắn.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối bao trùm lấy ngôi làng. Gió thổi mạnh hơn, làm rung rinh những cành cây khô. Hắn cố gắng trấn an cha mẹ bằng những lời lẽ đơn giản, rằng hắn sẽ cẩn thận, rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn. Nhưng chính hắn cũng biết, đó chỉ là những lời nói dối an ủi. Mọi chuyện sẽ không tự nhiên mà ổn. Phải hành động. Phải chiến đấu.

Trong tâm trí Lâm Dịch, những mảnh ghép thông tin từ Thành Thiên Phong, từ Liễu Thanh Y, từ những tin tức vặt vãnh của dân làng, đang dần kết nối lại thành một bức tranh toàn cảnh đáng sợ. Thẩm Đại Nhân tích trữ lương thực, vật tư, liên quan đến linh khí và kẻ tu hành. Quân lính triều đình tan rã, thổ phỉ nổi lên. Đại Hạ suy yếu rõ rệt. Tất cả đều chỉ về một điều: chiến tranh đã gõ cửa. Và lần này, nó không chỉ là những cuộc giao tranh nhỏ lẻ, mà là sự sụp đổ của một vương triều, sự tan rã của một trật tự.

Hắn đã từng ước ao một cuộc sống bình dị, an nhàn, không cần danh xưng vĩ đại. Hắn đã cố gắng lẩn tránh khỏi vòng xoáy quyền lực, chỉ muốn bảo vệ những người xung quanh mình. Nhưng giờ đây, vòng xoáy ấy đã tìm đến hắn. "Không còn cách nào khác, mình phải là người đứng ra." Hắn lặp lại trong nội tâm, như một lời khẳng định cho chính mình. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và mình sẽ dùng nó để chống lại những kẻ đang gieo rắc hỗn loạn." Gánh nặng của sự lựa chọn đè nặng lên vai hắn, nhưng hắn không còn do dự nữa. Sự an nguy của gia đình, của những người dân chất phác này, đã đẩy hắn ra khỏi vùng an toàn của chính mình.

Sau bữa cơm, Lâm Dịch giúp mẹ dọn dẹp, rồi đưa Tiểu Nguyệt đi ngủ. Hắn ngồi bên giường, kể cho em gái nghe một câu chuyện cổ tích về một người anh hùng không có phép thuật, chỉ dùng trí tuệ để bảo vệ làng mình. Tiểu Nguyệt ngủ thiếp đi với nụ cười trên môi, và Lâm Dịch nhìn em, trong lòng dấy lên một quyết tâm sắt đá. Hắn không muốn em gái mình phải lớn lên trong một thế giới đầy rẫy chiến tranh và đói khổ.

Khi cả nhà đã chìm vào giấc ngủ, Lâm Dịch mới khẽ khàng rời khỏi phòng. Gió bên ngoài vẫn rít gào, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng hú của quỷ dữ. Hắn biết, đây là đêm đầu tiên của một cuộc chiến dài, và hắn phải chuẩn bị.

***

Đêm khuya, gió mạnh rít qua những khe cửa, mang theo cái lạnh cắt da thịt. Căn phòng làm việc bí mật của Lâm Dịch, nằm sâu bên dưới ngôi nhà, chỉ được chiếu sáng bởi ánh nến le lói, chập chờn. Mùi giấy cũ, mực và gỗ mục lẫn với mùi đất ẩm từ vách tường. Trên chiếc bàn gỗ thô sơ, Lâm Dịch trải rộng một tấm bản đồ sơ sài của vùng biên giới, được hắn tự tay vẽ lại dựa trên ký ức và những thông tin thu thập được. Đối diện hắn là Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Cả hai đều thể hiện sự nghiêm túc hiếm thấy, gương mặt Vương Đại Trụ vạm vỡ, chất phác, đôi mắt kiên định. Trần Nhị Cẩu, tuy vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô, nhưng đôi mắt hắn lại sáng và nhanh nhẹn, giờ đây ánh lên vẻ lo lắng.

“Tình hình không thể tệ hơn,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng hắn trầm lắng, nhưng mỗi lời nói đều mang sức nặng của sự quyết đoán. Hắn chỉ tay lên bản đồ, vẽ một đường vòng cung bao quanh Thôn Làng Sơn Cước. “Những gì ta dự đoán đã bắt đầu xảy ra. Quân lính triều đình tan rã, thổ phỉ hoành hành. Chiến loạn sẽ không bỏ qua chúng ta. Chúng ta không thể chờ đợi sự giúp đỡ từ triều đình, vì triều đình đã suy yếu đến mức không thể tự cứu lấy mình. Chúng ta phải tự cứu lấy mình.”

Vương Đại Trụ, người đồng minh thân cận và trung thành nhất của Lâm Dịch, nắm chặt nắm đấm. Khuôn mặt chất phác của hắn đanh lại. “Vậy chúng ta phải làm gì, đại ca? Bọn ta đều nghe theo huynh. Chỉ cần huynh ra lệnh, dù là lên núi đao xuống biển lửa, bọn ta cũng không từ.” Giọng hắn vang dội, đầy khí thế.

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, ánh mắt không rời tấm bản đồ. “Bang Hắc Sa cũng bắt đầu rục rịch, đại ca. Mấy ngày nay, bọn chúng hoạt động mạnh hơn hẳn, cướp bóc các đoàn buôn nhỏ. Có vẻ chúng muốn lợi dụng tình hình để mở rộng địa bàn. Thậm chí có tin đồn chúng đang tìm cách liên hệ với một số tàn quân triều đình để hợp sức.” Hắn nói, giọng có chút gấp gáp.

Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Bang Hắc Sa. Hắn đã lường trước điều này. Sự hỗn loạn là mảnh đất màu mỡ cho những thế lực đen tối trỗi dậy. "Chúng ta không có nhiều thời gian. Bắt đầu từ bây giờ, chúng ta sẽ chuẩn bị. Đại Trụ, ngươi tập hợp những người tin cậy trong làng, những người có sức vóc và lòng dũng cảm. Chúng ta sẽ bắt đầu huấn luyện cơ bản cho họ. Không phải để trở thành binh lính tinh nhuệ, mà là để tự vệ, để bảo vệ gia đình và làng xóm của mình. Ta sẽ vạch ra kế hoạch huấn luyện cụ thể.” Lâm Dịch chỉ vào một khu vực trống trải trên bản đồ, gần rìa làng. “Chúng ta cần tổ chức dân quân, củng cố phòng thủ. Dựng hàng rào, đào hào, và thiết lập các điểm canh gác.”

Hắn chuyển ánh mắt sang Trần Nhị Cẩu. “Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục giữ tai mắt, đặc biệt là tin tức về Thẩm Đại Nhân và các thế lực lạ. Hắn ta đang tích trữ 'linh khí mỏng manh' và chiêu mộ 'kẻ tu hành'. Những thứ đó sẽ là mối họa lớn hơn cả thổ phỉ và tàn quân. Bất cứ manh mối nào, dù nhỏ nhất, cũng phải báo ngay cho ta. Chúng ta cần biết rõ kẻ thù của mình là ai và chúng mạnh đến mức nào. Hãy dùng mạng lưới của ngươi để tìm hiểu về những nơi linh khí tụ tập, những dấu hiệu bất thường, và đặc biệt là những kẻ có khả năng tu hành xuất hiện trong vùng.”

Trần Nhị Cẩu nghiêm túc gật đầu. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Bọn ta sẽ làm hết sức mình."

Lâm Dịch gật đầu hài lòng. Hắn biết, hai người này là những cánh tay đắc lực nhất của hắn. Hắn mở Cẩm Nang Kế Sách, lướt qua một số trang về chiến thuật phòng thủ cơ bản, cách tổ chức quân đội nhỏ và hậu cần trong thời loạn. Những kiến thức từ thế giới cũ của hắn, kết hợp với thực tế khắc nghiệt của Đại Hạ, sẽ là kim chỉ nam cho hành động sắp tới. Hắn cũng không quên liếc qua Thần Nông Bách Thảo Phổ, nghĩ đến việc dự trữ thuốc men và tìm kiếm các loại dược liệu quý để đối phó với dịch bệnh có thể bùng phát trong loạn lạc.

"Sức mạnh của Đại Hạ đang suy yếu, chúng ta phải tự cứu lấy mình." Lâm Dịch nhắc lại, như để khắc sâu vào tâm trí cả ba người. “Chúng ta không có quân đội hùng hậu, không có pháp thuật cao cường. Chúng ta chỉ có trí tuệ, sự đoàn kết và ý chí kiên cường. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và chúng ta sẽ dùng nó để bảo vệ những gì chúng ta trân trọng.” Hắn chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi có một con suối nhỏ. "Đại Trụ, khu vực quanh suối này có thể là nơi tốt để chúng ta xây dựng một kho dự trữ lương thực bí mật. Ta sẽ chỉ cho ngươi cách bảo quản và ngụy trang."

Hắn đã chấp nhận vai trò này, vai trò của một người kiến tạo trật tự giữa một thế giới hỗn loạn. Con đường phía trước sẽ đầy rẫy chông gai, những lựa chọn khó khăn về đạo đức và phương pháp hành động sẽ liên tục xuất hiện. Nhưng hắn đã chuẩn bị sẵn sàng. Hắn sẽ không lùi bước. Việc Thẩm Đại Nhân tích trữ "linh khí mỏng manh" và chiêu mộ "kẻ tu hành" không chỉ là lời đồn, mà giờ đây đã trở thành một phần của chiến lược tình báo của Lâm Dịch, báo hiệu sự xuất hiện rõ ràng của yếu tố tu hành. Sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều đã đẩy hắn vào thế phải tự mình hành động, bắt đầu từ việc tổ chức dân quân, củng cố phòng thủ. Và việc Bang Hắc Sa rục rịch hoạt động, cùng với việc Trần Nhị Cẩu thu thập tin tức, có thể sẽ dẫn đến những liên minh tạm thời hoặc bất đắc dĩ trong tương lai, một phần trong cuộc đối phó với sự cản trở và phá hoại từ Thẩm Đại Nhân và các thế lực mới nổi trong loạn lạc. Ánh nến chập chờn, in bóng ba người lên vách tường, như những chiến binh đầu tiên đứng vững giữa cơn bão táp.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free