Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 500: Bình Minh Của Loạn Thế: Nước Cờ Đặt Định

Gió đêm lướt qua da thịt Lâm Dịch mang theo hơi ẩm của đất và mùi cỏ dại, lạnh lẽo đến thấu xương, nhưng không thể làm lay chuyển ý chí kiên định của hắn. Hắn đứng trên sân thượng Quán Trọ Lạc Nguyệt, nơi ánh trăng vằng vặc trải bạc lên những mái ngói cong vút của Thành Thiên Phong, soi rõ từng con đường, từng ngóc ngách đang chìm trong giấc ngủ sâu. Phía xa, những ngọn núi sừng sững ẩn hiện trong màn đêm, như những con quái vật khổng lồ đang chờ đợi thời khắc thức giấc. Đó là sự im lặng trước cơn bão, một sự bình yên giả tạo mà hắn biết sẽ không kéo dài.

Hắn khẽ vuốt ve bìa Cẩm Nang Kế Sách trong tay, một vật phẩm đã đồng hành cùng hắn qua biết bao thăng trầm. Hắn lật giở những trang ghi chép của mình, những nét chữ ngay ngắn, tỉ mỉ ghi lại từng manh mối nhỏ nhặt về Thẩm Đại Nhân, những biến động dị thường trên thương trường, và cả những tin đồn giang hồ đầy rẫy sự bất an. Mỗi con số, mỗi cái tên, mỗi sự kiện đều là một mảnh ghép trong bức tranh hỗn loạn mà hắn đang cố gắng hoàn thiện. Hắn nhớ lại hành trình của mình, từ một thiếu niên gầy gò, hơi xanh xao phải vật lộn với cảnh đói nghèo ở vùng biên thùy, cho đến nay, khi hắn đã đứng vững giữa Thành Thiên Phong, một trung tâm thương mại và quyền lực. Đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự t���ng trải của người hiện đại, giờ đây lại mang thêm vẻ quyết đoán, sắc lạnh của một người đã chấp nhận gánh vác sứ mệnh lớn lao.

"Cuộc chơi đã thay đổi," Lâm Dịch thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Không còn là sinh tồn cá nhân, mà là bảo vệ cả một vùng đất, một trật tự... hay ít nhất là một phần của nó." Hắn ngước nhìn bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như vô số con mắt đang dõi theo. Những bài học xương máu về thương trường, giang hồ, và quan trường mà hắn đã thu lượm được trong Arc 3 này giờ đây hiện rõ mồn một. Anh đã từng nghĩ mình chỉ cần tồn tại, bảo vệ gia đình nhỏ bé của mình. Nhưng rồi, anh buộc phải mở rộng tầm nhìn, tiếp xúc với thương hội, giang hồ, và giờ đây, đối mặt với cả sự suy thoái của một vương triều, và những yếu tố siêu nhiên mà trước đây anh chỉ nghĩ là chuyện cổ tích.

Thẩm Đại Nhân… cái tên đó giờ đây không chỉ đơn thuần là một đối thủ kinh doanh hay một quan lại tham nhũng. Hắn là một con cá voi khổng lồ, đang khuấy đục cả vùng nước vốn đã vẩn đục này. Mỗi động thái của Thẩm Đại Nhân đều ẩn chứa một âm mưu sâu xa hơn, vượt ra ngoài tầm hiểu biết của những kẻ phàm trần. Những giao dịch bất thường, sự tích trữ lương thực và vật tư quân sự, những hoạt động ngầm liên quan đến các bang phái giang hồ… tất cả đều vẽ nên một bức chân dung đáng sợ về một kẻ đang ôm mộng lật đổ cả một vương triều.

"Linh khí mỏng manh... tu hành... những thứ này không còn là tin đồn." Lâm Dịch khẽ chạm vào Hắc Mộc Lệnh đeo bên mình, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó. Những câu chuyện truyền miệng về các thế lực siêu nhiên, về những kẻ có khả năng vượt trên phàm tục, giờ đây đang dần hiện hữu. Thẩm Đại Nhân không chỉ đơn thuần là lợi dụng sự hỗn loạn, hắn đang tạo ra nó, và hắn đang tìm cách khai thác một nguồn sức mạnh mà Lâm Dịch chưa thể nào nắm bắt hoàn toàn. Đó là một khía cạnh hoàn toàn mới, một thách thức vượt xa mọi tính toán logic mà hắn từng dùng để sinh tồn.

Nỗi lo lắng cho gia đình, cho Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, và tất cả những người đã tin tưởng đi theo hắn, là động lực lớn nhất. Hắn không thể để họ trở thành nạn nhân của một cuộc đại loạn do những kẻ tham lam và điên cuồng gây ra. Hắn vuốt ve Hắc Mộc Lệnh, cất Cẩm Nang Kế Sách vào trong áo, ánh mắt kiên định xuyên qua bóng đêm. Dù thân hình vẫn chưa vạm vỡ như Vương Đại Trụ, nhưng khí chất toát ra từ hắn đã hoàn toàn khác. Anh cảm nhận được cái lạnh của gió đang lướt qua da thịt, mang theo hơi ẩm của đất và mùi cỏ dại. Đó là sự im lặng trước cơn bão, một sự bình yên giả tạo mà anh biết sẽ không kéo dài. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, anh luôn tâm niệm điều đó. Nhưng đôi khi, tri thức thôi là chưa đủ. Anh đã phải học cách sử dụng mưu lược, khả năng tổ chức, và cả những thủ đoạn mà anh từng coi là “đen tối” để tồn tại và bảo vệ những người xung quanh. Cuộc họp sáng nay là minh chứng cho sự thay đổi đó. Anh đã không còn ngần ngại khi ra lệnh cho Bạch Vân Nhi gián tiếp phá hoại mối làm ăn của Thẩm Đại Nhân, hay yêu cầu Vương Đại Trụ chuẩn bị lực lượng phòng vệ cho những cuộc đối đầu bạo lực. Anh đã chấp nhận vai trò lớn hơn, không ph��i để xưng bá, mà để bảo vệ những giá trị và con người anh trân trọng. Hắn không mơ hồ về kết cục. Hắn sẽ không trở thành hoàng đế hay tiên nhân. Hắn chỉ muốn sống sót, muốn giữ lấy cuộc sống bình dị mà hắn từng khao khát cho những người thân yêu của mình. Nhưng để có được điều đó, hắn phải chấp nhận trở thành một nhân vật chủ chốt trong việc định hình cục diện khi Đại Hạ sụp đổ.

***

Sáng sớm hôm sau, sương mờ còn giăng mắc trên những mái nhà, phủ một lớp bạc mỏng lên Thành Thiên Phong, Lâm Dịch đã có mặt trong một căn phòng riêng kín đáo tại Quán Trọ Lạc Nguyệt. Căn phòng được bài trí đơn giản nhưng ấm cúng, với một chiếc bàn trà thấp đặt giữa phòng, bên trên là bộ ấm chén sứ tinh xảo còn vương hơi nóng. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng trà rót nhẹ nhàng vào chén, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng gió lùa qua khe cửa, tạo nên một bầu không khí nghiêm túc, tập trung nhưng cũng đầy tin cậy. Mùi trà nóng hòa quyện với hương giấy cũ và gỗ đánh bóng tạo nên một cảm giác an yên giả tạo trước những biến động lớn lao sắp đến.

Đối diện hắn là Bạch Vân Nhi, trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo nhưng không kém phần quý phái, và Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch, khuôn mặt chất phác nay đã rắn rỏi hơn rất nhiều. Cả hai đều mang vẻ mặt mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc, tràn đầy sự quyết tâm.

"Mạng lưới đã ổn định, nguồn cung cấp lương thực và y dược đang được tích trữ theo đúng chỉ thị của ngài, Lâm Dịch," Bạch Vân Nhi mở lời, giọng nói rõ ràng, dứt khoát nhưng vẫn giữ được sự ôn hòa thường thấy. Nàng khẽ gật đầu, mái tóc đen mượt khẽ lay động theo cử chỉ thanh thoát. "Chúng ta đã thiết lập thêm ba trạm trung chuyển ở biên giới phía Tây Bắc và hai kho chứa bí mật tại các trấn nhỏ. Tuy nhiên, giá cả ở các vùng biên bắt đầu tăng đột biến. Nhu yếu phẩm, đặc biệt là lương thực và thuốc men, đã tăng gấp đôi chỉ trong nửa tháng. Điều này cho thấy tình hình ở các khu vực đó đang trở nên vô cùng căng thẳng." Nàng đưa cho Lâm Dịch một chồng sổ sách, những con số và biểu đồ được ghi chép cẩn thận, phản ánh sự tháo vát và khả năng quan sát tinh tế của nàng.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, cầm lấy chồng sổ sách, ánh mắt lướt nhanh qua những con số. Hắn đã lường trước điều này, nhưng tốc độ leo thang của giá cả vẫn khiến hắn cảm thấy áp lực. "Vân Nhi đã làm rất tốt. Hãy tiếp tục theo dõi sát sao, điều chỉnh giá mua vào nếu cần, nhưng tuyệt đối không được để lộ mục đích thực sự của chúng ta. Mục tiêu là tích trữ, không phải kiếm lời từ sự khốn khó của dân chúng vào lúc này. Mọi khoản lỗ tạm thời sẽ được bù đắp khi chúng ta giành được quyền kiểm soát chuỗi cung ứng."

Vương Đại Trụ tiếp lời, giọng nói to, rõ ràng, đôi khi hơi cục cằn nhưng không ác ý. Hắn đặt một nắm đấm xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ. "Lực lượng bảo vệ đã được huấn luyện thêm, Lâm Dịch. Ta đã chọn ra ba mươi huynh đệ trung thành nhất, có kinh nghiệm chiến đấu, và đã bắt đầu tập luyện theo phương pháp mới của ngài. Các tuyến đường bí mật qua rừng sâu và núi non hiểm trở cũng đã được khai thông và sẵn sàng sử dụng. Nhưng..." hắn ngừng lại, ánh mắt lộ vẻ lo lắng, "em nghe tin các nhóm thổ phỉ lớn hơn đang hoạt động mạnh ở phía Bắc, gần biên giới. Chúng không chỉ cướp bóc, mà còn có vẻ được tổ chức chặt chẽ hơn, thậm chí còn có dấu hiệu của việc được 'chống lưng' bởi một thế lực nào đó. Chúng còn gây ra nhiều vụ thảm sát tàn bạo, khiến dân chúng hoang mang cực độ."

Lâm Dịch nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. Hắn đã lường trước sự hỗn loạn sẽ gia tăng, nhưng mức độ tàn bạo của các nhóm thổ phỉ và sự liên kết của chúng với một thế lực bí ẩn đã làm dấy lên một nỗi bất an sâu sắc hơn. "Tốt. Chúng ta phải nhanh hơn, Đại Trụ. Hãy tăng cường trinh sát, đặc biệt là ở các khu vực đó. Nếu có thể, hãy tìm cách cài người vào các nhóm thổ phỉ để nắm bắt thông tin. Nhưng phải tuyệt đối cẩn trọng, không được liều mạng. Mỗi một hạt gạo, mỗi một đồng tiền đều sẽ quyết định sinh mạng của những người vô tội. Hãy nhớ, giữ mình mới có thể cứu người khác."

Hắn đặt tách trà xuống, nhìn thẳng vào mắt Bạch Vân Nhi và Vương Đại Trụ, ánh mắt kiên định. "Chúng ta đang đứng trước một thời điểm lịch sử. Đại Hạ đang mục rữa từ bên trong, và những kẻ như Thẩm Đại Nhân đang lợi dụng điều đó để gieo rắc hỗn loạn. Chúng ta không thể ngăn cản hoàn toàn cơn bão, nhưng chúng ta có thể xây dựng một nơi trú ẩn an toàn, một 'pháo đài' giữa cơn bão đó. Mạng lưới tài chính của Vân Nhi và lực lượng bảo vệ của Đại Trụ chính là những trụ cột vững chắc nhất của pháo đài này. Hãy củng cố chúng, phát triển chúng, nhưng quan trọng nhất là phải giữ vững 'đáy' của chúng ta trong khi chuẩn bị cho những 'cao trào' sắp tới."

Lâm Dịch rút ra một cuộn bản đồ mới từ trong tay áo, trải nó ra trên bàn. Bản đồ được vẽ tỉ mỉ, chi tiết hơn rất nhiều so với những bản đồ thông thường, với những ký hiệu đặc biệt mà chỉ có họ mới hiểu. "Vân Nhi, đây là những khu vực trọng yếu mà Thẩm Đại Nhân có vẻ đang nhắm tới để tích trữ 'linh khí mỏng manh' hoặc các vật phẩm quý hiếm khác. Hãy dùng mạng lưới thương nhân của nàng để thăm dò thông tin về các giao dịch bất thường tại những nơi này. Đồng thời, hãy chuẩn bị các phương án dự phòng cho việc di chuyển tài sản và nhân lực đến những vùng an toàn hơn nếu tình hình trở nên quá tồi tệ. Hãy nhớ, sự an toàn của con người là trên hết."

Sau đó, hắn đưa cho Vương Đại Trụ một danh sách các điểm cần chú ý. "Đại Trụ, đây là các tuyến đường và địa điểm mà các nhóm thổ phỉ lớn và các thế lực bí ẩn có vẻ đang hoạt động mạnh. Hãy tập trung lực lượng vào việc bảo vệ các tuyến đường hậu cần của chúng ta, nhưng cũng đừng quên nhiệm vụ trinh sát. Ta muốn biết rõ ràng hơn về 'thế lực' đang chống lưng cho chúng. Chuẩn bị sẵn sàng cho những cuộc đối đầu bạo lực. Chúng ta không gây sự, nhưng chúng ta sẽ không lùi bước khi bị đe dọa."

Bạch Vân Nhi và Vương Đại Trụ gật đầu một cách nghiêm túc, ánh mắt họ phản chiếu sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch. Họ biết rằng những gì Lâm Dịch đang làm không chỉ là để kiếm lợi, mà là để bảo vệ một phần nhỏ nhoi của sự bình yên trong một thế giới đang dần chìm vào hỗn loạn. Họ đã chứng kiến Lâm Dịch trưởng thành, từ một thiếu niên mờ nhạt đến một người đàn ông quyết ��oán, có khả năng nhìn xa trông rộng và đưa ra những quyết định khó khăn. Tiếng gió bên ngoài khe cửa dường như mạnh hơn, như một lời nhắc nhở về cơn bão lớn đang đến gần.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Thành Thiên Phong. Những tia nắng cuối cùng xiên qua kẽ lá, rọi xuống một quán trà nhỏ yên tĩnh nằm khuất sâu trong một con hẻm. Không gian quán trà dịu nhẹ, với tiếng nước sôi sùng sục, tiếng rót trà lách tách và tiếng nói chuyện rì rầm xa xa của vài vị khách vãn cảnh. Mùi trà thơm nhẹ nhàng hòa quyện với hương trầm thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng đến lạ lùng, nhưng ẩn sâu bên trong là một sự căng thẳng vô hình.

Lâm Dịch ngồi đối diện với Liễu Thanh Y, dáng người cao ráo, thanh thoát, ánh mắt cương nghị của một kiếm khách. Trang phục màu xanh của nàng hòa vào bóng chiều, khiến nàng trông càng thêm bí ẩn. Bên cạnh nàng là Trần Nhị Cẩu, vẫn với khuôn mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, toát lên sự nhiệt huyết. Cố lão bản đã sắp xếp cuộc gặp này một cách kín đáo, đảm bảo không có bất kỳ ánh mắt tò mò nào có thể dòm ngó.

"Giang hồ đang sôi sục, Lâm Dịch," Liễu Thanh Y mở lời, giọng nói không nhanh không chậm, nhưng mỗi từ ngữ đều mang theo sức nặng của sự thật phũ phàng. Nàng nhấp một ngụm trà, ánh mắt lướt qua Lâm Dịch, như dò xét, như tin cậy. "Không còn là những ân oán thông thường, những cuộc tranh giành địa bàn nhỏ lẻ nữa. Có những thế lực bí ẩn đang khuấy động mọi thứ, và chúng đều chỉ về một cái tên: Thẩm Đại Nhân. Hắn ta không chỉ muốn tiền bạc, quyền lực, mà còn cả... sức mạnh vượt trên phàm tục." Nàng đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ xé tan sự tĩnh lặng. "Các bang phái lớn đang tự tan rã hoặc bị thôn tính một cách bí ẩn. Những cuộc thanh trừng ngầm diễn ra khắp nơi, máu đổ không ngừng. Dường như có một bàn tay vô hình đang thao túng, đẩy giang hồ vào một cuộc chiến tổng lực."

Trần Nhị Cẩu, với vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy, gật đầu phụ họa. "Đại ca, Hắc Sa Bang dạo này có vẻ được 'chống lưng' bởi một thế lực nào đó, chúng càng ngày càng ngông cuồng, còn có vẻ đang tìm kiếm thứ gì đó... rất lạ. Các huynh đệ của em đã phát hiện ra chúng thường xuyên cử người đến các vùng núi hoang vu, đào bới tìm kiếm. Em đã cố gắng tìm hiểu, nhưng những kẻ đi cùng chúng đều rất bí ẩn, không có dấu vết giang hồ rõ ràng. Chúng còn cấm tiệt người ngoài tiếp cận những khu vực đó."

Liễu Thanh Y khẽ đưa tay, Trần Nhị Cẩu liền im lặng. Nàng đưa cho Lâm Dịch một mảnh giấy nhỏ đã được gấp gọn gàng. "Đây là một số manh mối mà ta thu thập được. Thẩm Đại Nhân không chỉ thu gom tài vật, mà còn đang săn lùng những vật phẩm liên quan đến 'linh khí mỏng manh', thậm chí còn chiêu mộ các 'kẻ tu hành' bí ẩn. Nghe đồn, hắn ta đã tìm được một số phương pháp cổ xưa để khai thác năng lượng từ những vật phẩm đó, nhằm mục đích đạt được sức mạnh phi thường. Giang hồ đồn rằng, những kẻ tu hành này có những khả năng mà người thường không thể tưởng tượng nổi, và chúng đang dần lộ diện, gây ra sự hoang mang tột độ."

Lâm Dịch nhấp một ngụm trà, vị trà giờ đây không còn đắng chát mà trở nên thanh thoát lạ thường, như đang làm dịu đi những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu hắn. Hắn khẽ mở mảnh giấy, đôi mắt lướt qua những dòng chữ viết tay nhỏ nhắn, sắc bén. Từng chữ, từng nét đều chứa đựng những thông tin chấn động. "Sức mạnh vượt trên phàm tục... Xem ra, bản chất của thế giới này sắp lộ rõ rồi." Hắn thầm nhủ, giọng nói nội tâm mang chút châm biếm, nhưng cũng đầy nghiêm trọng. Hắn đã đọc qua những câu chuyện về tu hành, về linh khí trong sách vở, trong những lời đồn đại xa xăm, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng chúng sẽ trở thành hiện thực, trở thành một phần trong cuộc chiến sinh tồn của hắn.

Hắn nhìn Trần Nhị Cẩu, ra hiệu tiếp tục theo dõi. "Nhị Cẩu, hãy cố gắng tìm cách tiếp cận sâu hơn vào Hắc Sa Bang, nhưng phải tuyệt đối cẩn trọng. Ta muốn biết rõ hơn về những 'kẻ lạ mặt' và thứ mà chúng đang tìm kiếm. Nếu có thể, hãy thu thập một mẫu vật nhỏ từ những vật phẩm đó, nhưng đừng làm bất cứ điều gì nguy hiểm. An toàn của huynh đệ là trên hết."

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, ánh mắt sáng rực. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Em sẽ cẩn thận, nhưng nhất định sẽ moi được thông tin về thứ mà lũ khốn kiếp đó đang tìm kiếm!"

Lâm Dịch quay sang Liễu Thanh Y. "Thanh Y cô nương, ta rất cảm kích những thông tin này. Giang hồ đang trở thành một chiến trường thực sự, và chúng ta cần phải chuẩn bị cho những điều tồi tệ nhất. Nếu có bất kỳ tin tức nào khác về Thẩm Đại Nhân và những 'kẻ tu hành' đó, xin hãy thông báo cho ta ngay lập tức." Hắn biết rằng Liễu Thanh Y, với mạng lưới giang hồ rộng khắp và khả năng quan sát sắc bén, sẽ là một đồng minh cực kỳ quan trọng trong cuộc chiến sắp tới. Nàng gật đầu, ánh mắt cương nghị. Nàng hiểu rằng, đây không chỉ là trách nhiệm của một bang phái, mà là trách nhiệm của tất cả những người còn lương tri trong cái thế giới đang dần mục nát này. Tiếng chim hót líu lo bên ngoài quán trà, như một lời tạm biệt cho một ngày dài đầy những tin tức chấn động.

***

Đêm đã về khuya, gió lạnh buốt lùa qua tường thành Thành Thiên Phong, mang theo hơi thở của những vùng đất xa xôi, những bí ẩn chưa được khám phá. Lâm Dịch đứng một mình trên tường thành, nhìn ra xa về phía biên giới mờ mịt trong đêm. Thành phố phía sau lưng hắn đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn lại tiếng vọng xa xăm của một vài quán rượu đêm và tiếng lính gác tuần tra đều đặn. Mùi đá cũ và không khí trong lành của đêm bao trùm lấy hắn, tạo nên một cảm giác hùng vĩ, rộng lớn nhưng cũng đầy cô đơn.

Hắn cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm trên vai, như một gánh nặng vô hình đang đè nén. Những bài học từ Arc 3 – sự tàn khốc của thương trường, sự phức tạp của giang hồ, sự mục nát của quan trường, và giờ đây là manh mối về tu hành – đã biến hắn thành một con người khác. Hắn không còn là thiếu niên chỉ muốn sinh tồn, chỉ muốn bảo vệ bản thân và gia đình nhỏ bé của mình. Giờ đây, hắn là một chiến lược gia, một người kiến tạo trật tự, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ hiểm nguy nào để bảo vệ những người anh yêu quý và những giá trị anh trân trọng.

"Đây không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới." Lâm Dịch thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của đêm. Hắn nhìn chằm chằm vào bóng tối vô tận phía chân tr��i, nơi những thách thức lớn hơn đang chờ đợi. Đại Hạ đang trên bờ vực sụp đổ, chiến tranh, nạn đói, dịch bệnh sẽ bùng nổ. Và ẩn sâu trong đó, những “thế lực tu hành” mà Thẩm Đại Nhân đang tìm cách lợi dụng sẽ dần lộ diện, đẩy mọi thứ vào một vòng xoáy hỗn loạn không thể kiểm soát.

Nỗi lo lắng về khả năng của bản thân khi đối mặt với các thế lực siêu nhiên và quy mô khủng khiếp của cuộc khủng hoảng này vẫn ẩn hiện trong tâm trí hắn. Hắn không có thiên phú tu luyện, không có "bàn tay vàng" như những nhân vật chính trong tiểu thuyết. Hắn chỉ có tri thức, mưu lược, và một ý chí kiên cường. Nhưng hắn biết rằng, tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hắn sẽ dùng nó để chống lại những kẻ đang gieo rắc hỗn loạn.

"Thiên Hạ này... ta sẽ không để nó sụp đổ một cách vô nghĩa." Hắn siết chặt tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí đêm đang kéo đến. Ánh mắt hắn bùng lên ngọn lửa quyết tâm, một ngọn lửa không thể dập tắt. Hắn đã chấp nhận vai trò lớn hơn này, không phải để xưng bá, mà là để bảo vệ. Để bảo vệ Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, Liễu Thanh Y, và tất cả những người đã tin tưởng vào hắn. Để bảo vệ những giá trị về sự công bằng, về cuộc sống bình yên mà hắn từng khao khát.

"Thẩm Đại Nhân, ngươi đã đánh thức một con hổ đang ngủ say." Hắn khẽ nghiến răng, trong lòng dâng lên một luồng khí thế mạnh mẽ. Từ bây giờ, hắn sẽ không còn bị động nữa. Hắn sẽ là người chủ động, người kiến tạo, người định hình cục diện. Hắn biết rằng con đường phía trước sẽ đầy rẫy chông gai, những lựa chọn khó khăn về đạo đức và phương pháp hành động sẽ liên tục xuất hiện. Nhưng hắn đã chuẩn bị sẵn sàng.

"Gia đình, bạn bè... ta sẽ bảo vệ tất cả. Dù phải trả giá bằng bất cứ giá nào." Lời thề thầm lặng vang vọng trong tâm trí hắn, rắn rỏi như những bức tường thành kiên cố mà hắn đang đứng. Hắn quay lưng lại với Thành Thiên Phong, hướng về phía chân trời đen tối, nơi những thách thức lớn hơn đang chờ đợi. Bình minh của một kỷ nguyên loạn lạc sắp đến, và hắn, Lâm Dịch, sẽ là người đứng vững giữa cơn bão đó. Arc 3 đã kết thúc. Cuộc chiến thực sự, có lẽ, chỉ mới bắt đầu. Và hắn sẽ không lùi bước.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free