Lạc thế chi nhân - Chương 499: Đêm Trước Bão Tố: Những Nước Cờ Quyết Định
Ánh nến trong thư phòng riêng tại Quán Trọ Lạc Nguyệt chập chờn nhảy múa, đổ bóng dài lên những chồng sách và cuộn bản đồ trải rộng khắp mặt bàn gỗ sẫm màu. Đêm đã về khuya, ngoài kia, Thành Thiên Phong chìm trong tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió khẽ rít qua khe cửa và tiếng côn trùng rả rích vọng lại từ khu vườn phía sau. Dưới ánh trăng vằng vặc xuyên qua ô cửa sổ, không gian thư phòng dường như cô đọng lại, chỉ còn hơi thở đều đặn của Lâm Dịch và mùi mực thư pháp, mùi trà thảo mộc thoang thoảng.
Lâm Dịch ngồi đó, lặng lẽ, một tay chống cằm, ánh mắt sâu thẳm dõi theo những đường nét chằng chịt trên tấm bản đồ Đại Hạ rộng lớn. Hắn đã dành trọn buổi tối để tổng hợp và phân tích những thông tin mà Bạch Vân Nhi, Trần Nhị Cẩu và Liễu Thanh Y đã thu thập được. Mỗi mảnh ghép, dù là nhỏ nhất, đều được hắn cẩn thận đặt vào đúng vị trí của nó, như một người thợ thủ công đang tỉ mỉ phục dựng lại một bức tranh cũ kỹ, đầy rẫy những chi tiết bị bỏ quên. Cảm giác trầm trọng của những tờ giấy cũ, của những bí mật đang được hé lộ, đè nặng lên từng ngón tay hắn.
"Thẩm Đại Nhân không chỉ là một quan tham. Hắn đang thâu tóm quyền lực, chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh, và còn liên quan đến cả những thế lực bí ẩn kia. Ván cờ này đã vượt xa khỏi tầm vóc của một thương nhân," Lâm Dịch lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng đến mức gần như chìm vào khoảng không. Hắn lật từng trang ghi chép của Bạch Vân Nhi, những con số khô khan về các giao dịch tài nguyên quý hiếm bỗng trở nên sống động dưới ánh mắt sắc bén của hắn. Việc tích trữ lương thực, vật tư quân sự tại các vùng biên giới xa xôi, sự biến mất của những quan lại cấp thấp không chịu khuất phục – tất cả đều không phải là những sự kiện ngẫu nhiên. Đó là một kế hoạch có chủ đích, một mạng lưới quyền lực đang được bện chặt, từng nút thắt một.
Hắn nhớ lại lời của Bạch Vân Nhi khi cô báo cáo về "đá phát sáng" và "nước lạ" được vận chuyển bí mật. Ban đầu, hắn cho rằng đó chỉ là những lời đồn thổi quá đà của dân gian, hay có thể là một loại khoáng sản quý hiếm nào đó mà Thẩm Đại Nhân muốn độc chiếm. Nhưng khi liên kết với thông tin của Liễu Thanh Y về "linh khí mỏng manh" và những "khách lạ" không thuộc giang hồ bình thường, một bức tranh khác bắt đầu hiện ra, rùng rợn và khó lường hơn rất nhiều. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng hình dung ra những "thế lực tu hành" mà hắn từng coi là chuyện hoang đường trong tiểu thuyết. Liệu có thật sự tồn tại những kẻ có thể hô phong hoán vũ, hay những kẻ có thể dùng "linh khí" để thay đổi cục diện thế gian? Nếu có, Thẩm Đại Nhân đang tìm cách lợi dụng chúng, hay chính hắn đã trở thành một con cờ trong tay những thế lực đó?
Lâm Dịch mở mắt, ánh nhìn quét qua bản đồ một lần nữa. Những ký hiệu hắn vẽ thêm bằng mực đỏ – những tuyến đường vận chuyển khả nghi, những điểm nóng giang hồ, những khu vực biên giới đang sục sôi – giờ đây tạo thành một mạng lưới phức tạp, một vết sẹo lớn đang dần ăn sâu vào cơ thể Đại Hạ. Hắn đặt ngón tay lên một điểm gần biên giới phía Bắc, nơi những tin đồn về nạn đói, dịch bệnh và sự quấy phá của giặc cỏ đang lan truyền như cháy rừng. “Chiến tranh biên giới bùng nổ, loạn lạc toàn quốc,” hắn thầm nhủ. Đó không còn là một dự đoán xa vời, mà là một khả năng hiển hiện, một sự thật không thể chối cãi. Thẩm Đại Nhân, bằng cách tích trữ tài nguyên và thao túng quyền lực, đang đẩy nhanh quá trình đó, không phải để cứu vãn, mà để tạo ra một sân khấu cho riêng hắn.
Nghĩ đến cảnh hàng ngàn sinh linh vô tội sẽ phải hứng chịu hậu quả của "đại loạn", Lâm Dịch khẽ rùng mình. Hắn vốn chỉ muốn sinh tồn, muốn bảo vệ những người thân yêu. Thế nhưng, thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Để sinh tồn, hắn buộc phải tham gia vào ván cờ sinh tử này, không phải với tư cách một người chơi bị động, mà là một người kiến tạo, một người điều khiển. Hắn từng mơ về một cuộc sống bình dị, an yên, nhưng giờ đây, cái mơ ước ấy xa vời như một giấc mộng giữa ban ngày. Trách nhiệm đè nặng lên vai, nhưng lạ thay, hắn không cảm thấy bất lực. Thay vào đó, một ngọn lửa quyết tâm bùng cháy trong lồng ngực. Tri thức là vũ khí mạnh nhất của hắn, và hắn sẽ sử dụng nó đến cùng.
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, hít một hơi thật sâu làn khí lạnh lẽo của đêm khuya. Phía chân trời, ánh trăng vẫn treo lơ lửng, nhưng một lớp sương mỏng đã bắt đầu giăng mắc, bao phủ lấy những mái nhà cổ kính của Thành Thiên Phong. Hắn biết, đây không phải là lúc để hoài niệm hay tự vấn. Đây là lúc phải hành động, phải đưa ra những quyết định khó khăn nhất. Hắn không thể đơn độc. Hắn cần những người đồng hành đáng tin cậy của mình, những người đã cùng hắn vượt qua bao sóng gió, từ những ngày đầu bôn ba ở biên thùy đến khi xây dựng được một thế lực nhỏ bé như ngày nay. Họ sẽ là những cánh tay nối dài, là đôi mắt, là đôi tai của hắn trong trận chiến sắp tới. Cuộc chiến thực sự, có lẽ, chỉ mới bắt đầu. Và hắn, Lâm Dịch, sẽ không lùi bước. Hắn sẽ bảo vệ những giá trị và con người mình trân trọng, ngay cả khi phải đối mặt với một thế giới đang sụp đổ.
***
Sáng sớm hôm sau, Thành Thiên Phong chìm trong một màn sương mù dày đặc, trắng xóa, tựa như một tấm chăn khổng lồ bao phủ lấy mọi vật. Từng làn hơi ẩm lạnh lẽo luồn lách qua những con phố, len lỏi vào từng ngóc ngách, khiến khung cảnh vốn quen thuộc trở nên huyền ảo và có phần u ám. Trong thư phòng của Quán Trọ Lạc Nguyệt, không khí lại càng thêm phần ngột ngạt. Lâm Dịch triệu tập một cuộc họp khẩn cấp, mà với những người có mặt, đây là một trong những cuộc họp căng thẳng nhất từ trước đến nay.
Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Liễu Thanh Y đều có mặt. Ánh nến đã được thắp sáng từ sớm, nhưng vẫn không xua đi được vẻ mờ ảo của sương mù bên ngoài, hắt vào qua khung cửa sổ. Mùi mực, mùi trà thảo mộc vẫn còn vương vấn từ đêm qua, hòa lẫn với mùi ẩm ướt của không khí. Không một ai nói một lời nào khi Lâm Dịch bước vào, ánh mắt hắn sắc bén và trầm tĩnh hơn bao giờ hết, như thể đã trải qua một đêm dài đấu tranh nội tâm. Vẻ mặt hắn tuy vẫn thanh tú, nhưng đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi, và một quyết tâm không gì lay chuyển được.
Hắn ngồi xuống chiếc ghế chủ tọa, quét một lượt ánh nhìn qua những gương mặt thân thuộc. Bạch Vân Nhi ngồi thẳng lưng, nét mặt lo lắng nhưng vẫn kiên cường, đôi mắt thông minh dõi theo từng cử chỉ của hắn. Vương Đại Trụ vạm vỡ, tay nắm chặt lại, sự trung thành hiện rõ trên khuôn mặt chất phác, dù trong sâu thẳm có chút băn khoăn về quy mô của sự việc. Trần Nhị Cẩu, với vẻ ngoài nhanh nhẹn thường thấy, giờ đây cũng nghiêm nghị hơn, ánh mắt đầy phấn khích xen lẫn tò mò về những gì sắp được tiết lộ. Liễu Thanh Y, kiếm khách áo xanh, ánh mắt cương nghị, nét mặt nghiêm trọng, dường như đã lường trước được mức độ phức tạp của vấn đề.
“Tình hình đã thay đổi,” Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng, xuyên qua không gian tĩnh lặng của căn phòng. “Những gì chúng ta đối mặt không còn chỉ là buôn bán hay giang hồ nữa. Thẩm Đại Nhân đang chuẩn bị cho một ván cờ lớn hơn, và chúng ta buộc phải tham gia.” Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí từng người. “Từ những thông tin chúng ta thu thập được, rõ ràng Thẩm Đại Nhân không chỉ đơn thuần là một quan tham nhũng. Hắn đang thao túng kinh tế, chính trị, và thậm chí là những thế lực ngầm của giang hồ để đạt được mục tiêu của mình. Hắn đang tích trữ lương thực, vật tư quân sự, điều chuyển quan lại, và tệ hơn nữa, hắn dường như đang tìm cách lợi dụng những thứ gọi là ‘linh khí mỏng manh’ hay ‘hàng cấm’ mà Liễu cô nương đã đề cập.”
Ánh mắt hắn dừng lại trên Liễu Thanh Y. “Liễu cô nương, những tin tức giang hồ cô mang về về sự biến động của các bang phái, về những ‘khách lạ’ và ‘Hắc Mộc Lệnh’ – tất cả đều trùng khớp với những gì Bạch Vân Nhi và Nhị Cẩu đã điều tra được. Đây không phải là một cuộc đối đầu nhỏ lẻ. Thẩm Đại Nhân đang đẩy Đại Hạ vào một cuộc khủng hoảng toàn diện: chiến tranh biên giới, nạn đói, dịch bệnh… và những yếu tố siêu nhiên có thể xuất hiện.” Liễu Thanh Y khẽ gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng hơn. “Ta hiểu. Giang hồ đã loạn, nhưng chưa bao giờ hỗn loạn đến mức này. Ta sẽ dùng mọi nguồn lực để tìm hiểu về những tin đồn ‘linh khí’ đó.”
“Đúng vậy,” Lâm Dịch tiếp lời, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng gương mặt. “Để sinh tồn, chúng ta không thể đứng ngoài cuộc. Chúng ta phải chuẩn bị. Và chúng ta phải chủ động.” Hắn chỉ vào tấm bản đồ trên bàn, nơi những ký hiệu đỏ chằng chịt như mạch máu. “Kế hoạch của chúng ta sẽ được điều chỉnh. Bạch Vân Nhi,” hắn quay sang cô, “cô phải đảm bảo dòng tiền và thiết lập kho dự trữ ở những nơi an toàn, bí mật. Không chỉ là lương thực, mà cả thuốc men, vật liệu thiết yếu. Tập trung vào các tuyến đường vận chuyển mới mà Thẩm Đại Nhân đang sử dụng, tìm cách gián tiếp tạo áp lực lên những mối làm ăn đó của hắn. Chúng ta không chỉ cần dự trữ cho bản thân, mà còn cho những người dân bị ảnh hưởng bởi nạn đói và dịch bệnh. Đây là lúc chúng ta cần tạo dựng lòng tin và sự ủng hộ của dân chúng, xây dựng một nền tảng vững chắc cho tương lai. Hãy mở rộng mạng lưới tình báo thương mại của chúng ta ra các thành phố lân cận, đặc biệt là những nơi gần biên giới. Chúng ta cần biết những gì đang được vận chuyển vào và ra khỏi khu vực này, và quan trọng nhất, chúng ta cần gián tiếp kiểm soát một phần nguồn cung đó.”
Bạch Vân Nhi gật đầu, cây bút lông nhỏ đã nằm sẵn trong tay, ghi chép cẩn thận từng lời của Lâm Dịch. “Dịch ca cứ yên tâm, ta sẽ làm hết sức. Ta sẽ tìm cách len lỏi vào các mối làm ăn của Thẩm Đại Nhân, tìm điểm yếu và giáng đòn vào đó. Dòng tiền của hắn là huyết mạch, ta sẽ cố gắng cắt đứt.”
Lâm Dịch gật đầu hài lòng, sau đó nhìn sang Vương Đại Trụ. “Đại Trụ, anh cần huấn luyện thêm người. Không chỉ là bảo vệ các trạm tiếp tế, mà còn là một lực lượng có khả năng chiến đấu, bảo vệ người dân khi biến loạn xảy ra. Củng cố lực lượng phòng vệ của chúng ta và chuẩn bị tuyến đường vận chuyển bí mật. Chúng ta sẽ cần di chuyển hàng hóa, người dân khi tình hình trở nên tồi tệ. Anh phải đảm bảo các trạm tiếp tế ở phía Bắc được mở rộng và củng cố. Hãy nghĩ về nó như những pháo đài nhỏ, nơi những người khốn cùng có thể tìm thấy sự che chở. Đồng thời, hãy tìm hiểu về các tuyến đường vận chuyển ‘hàng cấm’ của Thẩm Đại Nhân, tìm cách phục kích hoặc phá hoại nếu có cơ hội.”
Vương Đại Trụ nắm chặt tay, gật đầu mạnh mẽ. “Đại ca cứ yên tâm. Ta sẽ biến những người anh em thành những chiến binh thực thụ. Ai dám động vào người của chúng ta, ta sẽ cho bọn chúng biết tay!” Nét mặt chất phác của hắn giờ đây pha lẫn sự kiên định và một chút tàn khốc.
Cuối cùng, Lâm Dịch nhìn sang Trần Nhị Cẩu và Liễu Thanh Y. “Nhị Cẩu, Thanh Y, trọng tâm của các người là tìm hiểu sâu hơn về ‘hàng cấm’ và những ‘khách lạ’ có liên quan đến linh khí. Đây sẽ là chìa khóa để chúng ta sống sót, để chúng ta hiểu rõ bản chất của mối đe dọa này. Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục trà trộn vào các bang phái nhỏ, các sòng bạc, tửu lầu. Tìm hiểu về ‘Hắc Mộc Lệnh’, về những gì Thẩm Đại Nhân đang thực sự tìm kiếm. Liễu cô nương, cô hãy dùng mạng lưới giang hồ của mình để điều tra những tin đồn về ‘linh khí mỏng manh’, về những nơi mà các thế lực tu hành có thể xuất hiện. Hãy cẩn trọng, đây là vùng nước sâu hơn chúng ta tưởng. Đừng hành động một mình, hãy tìm cách ẩn mình và thu thập thông tin một cách khôn ngoan. Nếu gặp bất kỳ nguy hiểm nào, hãy rút lui ngay lập tức.”
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy phấn khích nhưng cũng thấm nhuần sự nghiêm trọng. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Cứ yên tâm, đại ca, Nhị Cẩu sẽ đào bới cho ra hết. Dù có phải chui vào hang chuột, Nhị Cẩu cũng sẽ mang tin tức về.” Hắn nhìn sang Liễu Thanh Y, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ. “Liễu tỷ, chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu, đảm bảo không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.”
Liễu Thanh Y khẽ thở dài, ánh mắt cương nghị của cô chứa đựng một nỗi lo lắng sâu xa. “Ta sẽ làm hết sức. Giang hồ đã không còn như xưa. Những tin đồn về linh khí, về những kẻ có khả năng phi phàm, đang lan truyền ngày càng nhiều. Ta sẽ tìm cách tiếp cận những nguồn tin đáng tin cậy nhất.”
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt kiên định xuyên qua màn sương mù mờ ảo bên ngoài. Hắn dùng ngón tay chỉ vào các điểm trên bản đồ, phác thảo những đường nét chiến lược mới, mỗi lời nói đều chứa đựng sự quyết đoán và tầm nhìn xa. Các đồng minh lắng nghe, gật đầu ghi nhớ, nét mặt đầy vẻ nghiêm trọng.
“Thẩm Đại Nhân đang đẩy Đại Hạ vào một cuộc khủng hoảng lớn,” Lâm Dịch kết luận. “Chiến tranh biên giới, nạn đói, dịch bệnh… tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh về ‘đại loạn’ sắp đến. Và trong hỗn loạn đó, hắn đang tìm kiếm một thứ gì đó để thay đổi tất cả. Chúng ta không thể ngăn cản ‘đại loạn’ này, nhưng chúng ta có thể chuẩn bị, có thể đứng vững, và bảo vệ những gì chúng ta trân trọng. Hãy nhớ, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng để sinh tồn, đôi khi chúng ta phải đối mặt với những thứ lớn hơn chính mình. Và đôi khi, chúng ta phải chấp nhận những thủ đoạn mà trước đây chúng ta từng khinh miệt. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và chúng ta cũng không cần phải tuân theo những luật lệ của kẻ mạnh. Chúng ta sẽ tự định đoạt số phận của mình.”
Nói xong, Lâm Dịch đứng dậy, cầm lấy Cẩm Nang Kế Sách, cuốn sổ chứa đầy những suy tính và kế hoạch của hắn. Hắn không còn là thiếu niên Lâm Dịch của những ngày đầu xuyên không, chỉ biết lo toan cho bữa ăn. Hắn đã trở thành một người đàn ông gánh vác trách nhiệm, một chiến lược gia, một kẻ kiến tạo trật tự giữa thế giới hỗn loạn này. Màn sương mù bên ngoài vẫn giăng lối, nhưng trong căn phòng này, một con đường đã được vạch ra, rõ ràng và kiên định.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây. Ánh nắng chiều tà trải dài trên những ngọn đồi thoai thoải, nơi một Trạm Tiếp Tế nhỏ bé nằm lẻ loi giữa khung cảnh hoang sơ, yên tĩnh. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi bụi đất, mùi rơm khô, và chút mùi nấu ăn thoang thoảng từ căn bếp đơn sơ. Tiếng gió hiu quạnh như một bản nhạc buồn, xa xăm, hòa cùng tiếng vó ngựa lốc cốc vọng lại từ một đoàn xe đang dần khuất bóng phía chân trời.
Lâm Dịch đứng trên đỉnh một ngọn đồi nhỏ, cách Trạm Tiếp Tế không xa, nhìn về phía Thành Thiên Phong đang dần ẩn hiện trong màn hoàng hôn đỏ rực. Thành phố, từ vị trí này, chỉ còn là một chấm nhỏ mờ ảo, như một ký ức xa xăm về những ngày tháng đầy biến động đã qua. Bên cạnh anh, Vương Đại Trụ đang kiểm tra lại lần cuối một đoàn xe ngựa chất đầy hàng hóa thiết yếu: gạo, lúa mì, thuốc men, vải vóc… Tất cả đều được đóng gói cẩn thận, phủ bạt kín mít, chuẩn bị lên đường về phía biên giới, nơi nạn đói và bệnh tật đang hoành hành, nơi những tin tức về chiến tranh ngày càng trở nên rõ ràng.
“Đại ca, ta đã kiểm tra kỹ lưỡng,” Vương Đại Trụ nói, giọng nói to và rõ ràng như thường lệ, nhưng lần này pha chút nghiêm trọng. Hắn nhìn Lâm Dịch, khuôn mặt chất phác nay đã rắn rỏi hơn rất nhiều, trên má có vết sẹo nhỏ do tai nạn hồi nhỏ, giờ đây như một dấu ấn của sự trưởng thành. “Mười xe ngựa, đủ lương thực cho một ngàn người trong nửa tháng. Vương Lão Ba và anh em đi cùng đều là những người tin cậy, thạo đường. Ta sẽ đảm bảo mọi thứ đến nơi an toàn.”
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn dõi về phía chân trời. “Không chỉ là an toàn, Đại Trụ. Chúng ta đang xây dựng một pháo đài giữa cơn bão. Giữ vững nó, vì đây sẽ là hy vọng của chúng ta.” Giọng hắn trầm lắng, chứa đựng một sự nặng trĩu mà Vương Đại Trụ có thể cảm nhận được. Hắn không còn là thiếu niên gầy gò, hơi xanh xao ngày nào. Dù thân hình vẫn chưa vạm vỡ như Vương Đại Trụ, nhưng khí chất toát ra từ hắn đã hoàn toàn khác. Đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của người hiện đại, giờ đây lại mang thêm vẻ quyết đoán, sắc lạnh của một người đã chấp nhận gánh vác sứ mệnh lớn lao.
Anh cảm nhận được cái lạnh của gió đang lướt qua da thịt, mang theo hơi ẩm của đất và mùi cỏ dại. Đó là sự im lặng trước cơn bão, một sự bình yên giả tạo mà anh biết sẽ không kéo dài. Trong suốt Arc 3 này, anh đã học được rất nhiều. Từ việc phải vật lộn với cảnh đói nghèo, áp bức từ thế gia địa phương, đến việc đối phó với sự mục ruỗng của quan trường. Anh đã từng nghĩ mình chỉ cần tồn tại, bảo vệ gia đình nhỏ bé của mình. Nhưng rồi, anh buộc phải mở rộng tầm nhìn, tiếp xúc với thương hội, giang hồ, và giờ đây, đối mặt với cả sự suy thoái của một vương triều, và những yếu tố siêu nhiên mà trước đây anh chỉ nghĩ là chuyện cổ tích.
Tri thức là vũ khí mạnh nhất, anh luôn tâm niệm điều đó. Nhưng đôi khi, tri thức thôi là chưa đủ. Anh đã phải học cách sử dụng mưu lược, khả năng tổ chức, và cả những thủ đoạn mà anh từng coi là “đen tối” để tồn tại và bảo vệ những người xung quanh. Cuộc họp sáng nay là minh chứng cho sự thay đổi đó. Anh đã không còn ngần ngại khi ra lệnh cho Bạch Vân Nhi gián tiếp phá hoại mối làm ăn của Thẩm Đại Nhân, hay yêu cầu Vương Đại Trụ chuẩn bị lực lượng phòng vệ cho những cuộc đối đầu bạo lực. Anh đã chấp nhận vai trò lớn hơn, không phải để xưng bá, mà để bảo vệ những giá trị và con người anh trân trọng.
Lâm Dịch khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình. Nó không còn là nhịp đập của sự sợ hãi, mà là của sự kiên cường, của một ý chí sắt đá. Hành trình phía trước sẽ còn gian nan hơn rất nhiều. Đại Hạ đang trên bờ vực sụp đổ, chiến tranh, nạn đói, dịch bệnh sẽ bùng nổ. Và ẩn sâu trong đó, những “thế lực tu hành” mà Thẩm Đại Nhân đang tìm cách lợi dụng sẽ dần lộ diện, đẩy mọi thứ vào một vòng xoáy hỗn loạn không thể kiểm soát. Anh không thể ngăn cản “đại loạn” này, nhưng anh có thể chuẩn bị, có thể đứng vững, và có thể bảo vệ những gì mình trân trọng.
Anh mở mắt, ánh nhìn kiên định xuyên qua bóng tối đang dần bao trùm. Đoàn xe ngựa của Vương Đại Trụ đã bắt đầu lăn bánh, chậm rãi tiến về phía chân trời đỏ rực. Mỗi chuyến hàng, mỗi con người được cứu rỗi, mỗi lòng tin được xây dựng đều là một viên gạch cho “pháo đài” mà anh đang cố gắng dựng lên giữa cơn bão táp. Anh không mơ hồ về kết cục. Anh sẽ không trở thành hoàng đế hay tiên nhân. Anh chỉ muốn sống sót, muốn giữ lấy cuộc sống bình dị mà anh từng khao khát cho những người thân yêu của mình. Nhưng để có được điều đó, anh phải chấp nhận trở thành một nhân vật chủ chốt trong việc định hình cục diện khi Đại Hạ sụp đổ.
Lâm Dịch nắm chặt tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí đêm đang kéo đến. Hình bóng anh in rõ trên nền trời rộng lớn, như một người lữ khách chuẩn bị cho một chuyến đi dài và đầy thử thách. Arc 3 đã kết thúc. Anh đã học được những bài học đắt giá về thương trường, giang hồ và quan trường. Anh đã chuẩn bị. Cuộc chiến thực sự, có lẽ, chỉ mới bắt đầu. Và anh, Lâm Dịch, sẽ không lùi bước, sẽ dùng tri thức, mưu lược và cả những thủ đoạn cần thiết để bảo vệ những giá trị và con người anh trân trọng trong cái “đại loạn” sắp đến.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.