Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 498: Sương Mù Dày Đặc: Manh Mối Linh Khí

Sương sớm vẫn còn vương vấn trên những mái ngói cong của Thành Thiên Phong, nhưng bên trong Quán Trọ Lạc Nguyệt, không khí đã bắt đầu nóng dần lên. Tiếng trò chuyện râm ran của những vị khách đầu tiên, tiếng bát đĩa va chạm lách cách từ nhà bếp vọng ra, cùng mùi thức ăn thơm lừng xen lẫn khói gỗ từ lò sưởi, tạo nên một sự sống động thường nhật. Tuy nhiên, tại một góc khuất trong quán, nơi ánh sáng ban mai còn chưa chạm tới, một cuộc họp quan trọng đang diễn ra.

Lâm Dịch ngồi trước bàn gỗ sồi đã cũ, tấm bản đồ Thành Thiên Phong và các vùng lân cận được trải ra, bên trên chất đầy những mảnh giấy ghi chép tin tức. Nét mặt hắn trầm tư, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng dòng chữ, từng ký hiệu như đang cố gắng xâu chuỗi những mảnh vỡ rời rạc thành một bức tranh hoàn chỉnh. Thân hình gầy gò của hắn hơi nghiêng về phía trước, thể hiện sự tập trung cao độ, và dù đã trải qua bao nhiêu gian khổ, trên khuôn mặt thanh tú ấy vẫn toát lên một vẻ sắc bén, từng trải. Mái tóc đen bù xù được buộc đơn giản, vài sợi lòa xòa trước trán, nhưng không che đi được ánh mắt kiên định.

Bạch Vân Nhi đứng cạnh hắn, dáng người thon thả, cử chỉ thanh thoát. Nàng đặt thêm một chồng sổ sách và vài cuộn giấy vào giữa bàn. Đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng hiện rõ vẻ lo lắng nhưng vẫn tràn đầy sự tin tưởng vào người thanh niên trước mặt. Nàng mặc bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo, màu xám tro, nhưng bên hông, dưới lớp áo choàng, người ta vẫn có thể lờ mờ thấy đường nét của một thanh kiếm nhỏ giấu kín, biểu trưng cho sự cẩn trọng và khả năng tự vệ của nàng.

“Các giao dịch lương thực và vật tư quân sự ở biên giới phía Bắc vẫn tiếp tục, quy mô ngày càng lớn, Lâm Dịch,” Bạch Vân Nhi cất tiếng, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, nhưng phảng phất chút nặng nề. “Thống kê của chúng ta cho thấy lượng tích trữ đã vượt xa nhu cầu phòng thủ thông thường. Các kho hàng mới được xây dựng gấp rút, và không ít thương nhân lớn, có tiếng tăm, đột nhiên chuyển hướng kinh doanh sang lĩnh vực này. Có vẻ không chỉ là tích trữ phòng thủ nữa.”

Bên cạnh nàng, Trần Nhị Cẩu gãi đầu, vẻ mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng quắc. Hắn vừa trở về sau một đêm dài trà trộn vào các tửu lầu và sòng bạc, mang theo những tin đồn nóng hổi nhất từ đường phố. “Đại ca à, Bang Hắc Sa dạo này có vẻ im ắng lạ thường, khiến người ta cứ nghĩ chúng nó bị đánh cho te tua rồi. Nhưng mà tin đồn về ‘hàng hóa lạ’ mà Thẩm Đại Nhân đang tìm kiếm lại lan truyền mạnh hơn ở các sòng bạc lớn, mấy chỗ mà bọn phú hộ hay lui tới ấy. Có vẻ không phải vàng bạc thông thường, đại ca à. Mấy lão già say xỉn còn lén lút nhắc đến ‘đá phát sáng’, ‘nước lạ có mùi tanh tưởi’... nghe ghê rợn lắm.”

Trần Nhị Cẩu hưng phấn kể tiếp, đôi khi tay chân khoa tay múa chân, đúng với phong thái tự nhiên, chất phác của hắn. “Còn nữa, có vài kẻ du thủ du thực mới từ phương xa đến, ăn nói lạ lùng, cử chỉ cũng khác người thường. Chúng nó hay tìm đến mấy tiệm thuốc bắc cũ kỹ, hỏi han về ‘cỏ lạ’, ‘cây cổ thụ ngàn năm’. Mấy tin này nghe thì có vẻ vớ vẩn, nhưng mà lại được bọn Hắc Sa Bang bảo kê rất kỹ, không ai dám đụng vào.”

Vương Đại Trụ đứng gác ở cửa, thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch rất nhiều, khuôn mặt chất phác của hắn vẫn giữ nguyên vẻ kiên định thường thấy. Hắn lắng nghe câu chuyện, thỉnh thoảng lại đưa mắt quét một lượt quanh phòng, cảnh giác với mọi động tĩnh bên ngoài, sẵn sàng hành động bất cứ lúc nào Lâm Dịch ra hiệu. Mùi đất và mồ hôi của người lao động vẫn còn vương trên bộ quần áo thô sơ của hắn.

Lâm Dịch gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, trầm tư. Những thông tin này, dù rời rạc, nhưng lại khớp với cảm nhận của hắn từ tối qua, sau khi phân tích mảnh giấy với những ký hiệu khó hiểu mà Trần Nhị Cẩu mang về. “Hàng hóa lạ... linh khí mỏng manh... có lẽ chúng ta đang bỏ sót một phần quan trọng của bức tranh.” Hắn lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng, chất chứa sự suy tư sâu sắc.

Trong đầu Lâm Dịch, những mảnh ghép từ quá khứ hiện về. Lão Hồ, người thầy đầu tiên của hắn ở thế giới này, đã từng nhắc đến những khái niệm xa lạ như “linh khí,” “thế lực tu hành,” và “di vật cổ xưa.” Khi ấy, hắn cho rằng đó chỉ là những câu chuyện dân gian, những lời đồn thổi vô căn cứ. Nhưng giờ đây, những từ ngữ ấy lại vang vọng trong tâm trí, kết nối một cách kỳ lạ với những manh mối hiện tại.

Hắn nhớ lại những bài học xương máu ở Arc 3, về sự phức tạp của thương trường, sự tàn khốc của giang hồ, và sự mục ruỗng của quan trường. Hắn đã học được rằng trong thế giới này, mọi thứ đều có thể liên kết với nhau, và những gì tưởng chừng là ngẫu nhiên lại thường là một phần của một kế hoạch lớn hơn. Thẩm Đại Nhân, từ một đối thủ chỉ đơn thuần là tham lam quyền lực và tiền bạc, giờ đây lại hiện lên với một bộ mặt bí ẩn, đáng sợ hơn nhiều.

“Những ‘khách lạ’ từ phương xa, những ‘hàng hóa lạ’ được bảo kê bởi Hắc Sa Bang, những ��đá phát sáng’ và ‘nước lạ có mùi tanh tưởi’,” Lâm Dịch tổng hợp lại, “tất cả đều không thuộc về thế giới thông thường của thương trường hay quan trường mà chúng ta đã biết. Nếu Thẩm Đại Nhân đang săn lùng những thứ này, thì mục tiêu của hắn không chỉ dừng lại ở việc kiểm soát Thành Thiên Phong hay một vài vùng đất. Hắn đang tìm kiếm một thứ gì đó có khả năng thay đổi cuộc chơi, một thứ gì đó vượt xa sự hiểu biết hiện tại của chúng ta.”

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh se sắt của không khí buổi sáng sớm. Tông điệu của hắn không bi lụy, nhưng cũng không hề lạc quan thái quá. Hắn chỉ đơn thuần là phân tích, đánh giá, như một cỗ máy được lập trình để tìm kiếm lời giải cho một bài toán khó. “Sự bất ổn ở biên giới, việc tích trữ lương thực và vật tư quân sự quy mô lớn, những tin đồn về ‘hàng hóa lạ’ và ‘khách lạ’… tất cả đều chỉ về một hướng. Một cơn bão đang hình thành, và Thẩm Đại Nhân không chỉ là người tạo ra nó, mà còn là người muốn tận dụng nó để đạt được mục đích của mình.”

Nỗi lo lắng về quy mô của đối thủ, về sự mơ hồ của những yếu tố siêu nhiên, dâng lên trong lòng Lâm Dịch. Hắn không có thiên phú tu luyện, không có ‘bàn tay vàng’ như những nhân vật trong tiểu thuyết hắn từng đọc. Hắn chỉ có tri thức, mưu lược, và khả năng thích nghi. Nhưng liệu những thứ đó có đủ để đối phó với những thế lực vượt ngoài tầm hiểu biết của khoa học hiện đại hay không?

“Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,” hắn thầm nhắc nhở mình. “Để bảo vệ những người xung quanh, ta phải hiểu rõ đối thủ. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và ta phải dùng nó để xuyên thủng màn sương mù này.”

Lâm Dịch đưa tay, khẽ chạm vào chiếc Cẩm Nang Kế Sách đặt bên cạnh. Sức nặng của nó trong lòng bàn tay mang lại cho hắn một cảm giác trấn an, nhưng cũng là một lời nhắc nhở về gánh nặng trách nhiệm. Đây là công cụ, là tài sản quý giá nhất của hắn, nơi lưu giữ những tri thức và kinh nghiệm từ thế giới cũ, được hắn cẩn trọng áp dụng vào thế giới này. Hắn tin rằng, dù đối thủ có b�� ẩn đến đâu, logic và phân tích vẫn sẽ là chìa khóa để giải mã. Bình minh đã lên cao, chiếu rọi những tia nắng đầu tiên qua khung cửa sổ, xua tan dần màn sương mờ ảo của buổi sớm. Nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, màn sương mù của những bí ẩn mới lại đang bắt đầu bao phủ, dày đặc hơn bao giờ hết. Hắn biết, để nhìn rõ hơn, hắn cần thêm những mảnh ghép.

***

Buổi chiều, Thành Thiên Phong ngập tràn trong ánh nắng nhẹ và làn gió mát lành từ sông thổi vào, mang theo mùi ẩm của nước và cỏ cây. Quán Trọ Lạc Nguyệt, sau bữa trưa đông đúc, đã trở nên yên tĩnh hơn, chỉ còn những tiếng trò chuyện râm ran xa xa từ những vị khách còn nán lại thưởng trà. Tại một góc riêng tư, khuất sau một tấm bình phong chạm trổ tinh xảo hình rừng trúc, Lâm Dịch và Liễu Thanh Y ngồi đối diện nhau. Giữa hai người chỉ có một bình trà nóng đang tỏa hương thanh khiết, cùng vài chén sứ trắng ngà.

Cố lão bản, với thân hình tròn trĩnh và khuôn mặt luôn tươi cười, đang giả vờ bận rộn với các vị khách khác ở sảnh chính, nhưng đôi mắt ti hí c��a lão vẫn không ngừng liếc trộm về phía góc khuất, đầy vẻ tò mò. Lão biết, bất cứ cuộc gặp gỡ nào có Lâm Dịch đều không hề đơn giản, và sự hiện diện của nữ kiếm khách Liễu Thanh Y càng khiến lão cảm thấy có điều gì đó bất thường.

Liễu Thanh Y, dáng người cao ráo, thanh thoát, mái tóc đen mượt được búi gọn gàng, ánh mắt cương nghị của nàng quét một lượt qua Lâm Dịch, rồi dừng lại ở chén trà đang bốc khói. Nàng vận một bộ trang phục màu xanh đậm, đơn giản nhưng không kém phần trang nhã, toát lên phong thái của một kiếm khách lãng du, trọng nghĩa khí.

“Thẩm Đại Nhân… tên này đang khuấy đảo không ít, Lâm Dịch,” Liễu Thanh Y mở lời, giọng nói của nàng ôn hòa nhưng chất chứa sự nghiêm trọng. “Không chỉ là tiền bạc hay quyền lực như những gì giới giang hồ vẫn thường nhắm đến. Các bang phái lớn nhỏ ở Thành Thiên Phong và các vùng lân cận đang xáo trộn không ngừng. Có tin đồn về những thứ ‘không thuộc về thế tục’ đang được hắn săn lùng. Một số bang phái nhỏ đã biến mất không dấu vết sau khi chạm vào những ‘hàng hóa’ đó, hoặc sau khi làm việc cho hắn một thời gian. Không phải chết vì tranh giành địa bàn, mà là biến mất như chưa từng tồn tại.”

Nàng nhấp một ngụm trà, hơi nóng lan tỏa trong miệng, làm dịu đi chút căng thẳng trong lòng. “Giới giang hồ vốn trọng danh lợi, nhưng những tin đồn này lại khiến không ít kẻ cảm thấy bất an. Có những kẻ từng là cao thủ khét tiếng, chỉ vì dính líu đến chuyện của Thẩm Đại Nhân mà trở nên điên dại, nói những lời mê sảng về ‘linh hồn bị hút cạn’, về ‘thân thể mục rữa’.”

Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng gật đầu nhẹ. Đôi mắt anh lóe lên sự suy đoán, cố gắng kết nối những lời Liễu Thanh Y nói với những gì Trần Nhị Cẩu đã báo cáo. Từ “không thuộc về thế tục” và “linh hồn bị hút cạn” làm hắn nhớ đến những câu chuyện về ma quỷ, yêu quái trong truyền thuyết, nhưng trong thế giới hiện đại của hắn, đó chỉ là những lời mê tín dị đoan. Tuy nhiên, ở thế giới này, hắn đã học được rằng không phải mọi thứ đều có thể giải thích bằng khoa học.

“Linh khí mỏng manh… Cô có thể nói rõ hơn không?” Lâm Dịch hỏi, giọng nói trầm ổn, cố gắng không để lộ quá nhiều cảm xúc. Hắn muốn thăm dò, muốn biết giới giang hồ đã nghe ngóng được những gì về khái niệm này.

Liễu Thanh Y đặt chén trà xuống, khẽ thở dài. “Chỉ là tin đồn thôi. Rằng hắn đang tìm kiếm những thứ giúp cường hóa binh lính, hoặc có thể là thuốc trường sinh… những thứ cần đến ‘linh khí’. Người ta nói, có những vùng đất cổ xưa, linh khí vẫn còn đọng lại, và những di vật từ thời khai thiên lập địa cũng vậy. Thẩm Đại Nhân, hắn không chỉ muốn làm bá chủ một vùng, hắn muốn trường sinh bất tử, hoặc muốn tạo ra một đội quân bất khả chiến bại.”

Nàng nói tiếp, giọng nàng hạ thấp hơn, như thể sợ có người nghe thấy. “Giới giang hồ đang xôn xao về ‘Hắc Mộc Lệnh’ nữa, nói nó liên quan đến một kho báu cổ xưa, một kho tàng bí mật của một môn phái đã biến mất từ lâu. Nhưng không ai biết thực hư thế nào. Chỉ biết rằng, những ai sở hữu Hắc Mộc Lệnh đều bị Thẩm Đại Nhân truy lùng ráo riết. Có kẻ thì mất mạng, có kẻ thì mất tích, còn Lệnh thì không thấy đâu.”

Lâm Dịch xoa cằm, suy nghĩ. “Hắc Mộc Lệnh… kho báu cổ xưa… cường hóa binh lính… trường sinh bất tử.” Những từ ngữ này tạo nên một bức tranh hỗn loạn nhưng cũng đầy hấp dẫn trong tâm trí hắn. Nó không chỉ là một cuộc đối đầu về quyền lực và kinh tế, mà còn là một cuộc đối đầu với những yếu tố siêu nhiên, những bí ẩn của thế giới này.

Liễu Thanh Y nhìn Lâm Dịch, ánh mắt nàng quét nhanh qua biểu cảm của hắn, đánh giá phản ứng của anh. Nàng biết Lâm Dịch là một người khác thường, có thể nhìn thấu nhiều điều mà người thường không thấy. Chính vì vậy, nàng mới chọn tin tưởng và chia sẻ những thông tin nhạy cảm này. “Lâm Dịch, ngươi không phải là người giang hồ, nhưng lại có cái nhìn sâu sắc hơn nhiều kẻ trong giới. Ta tin rằng ngươi có thể hiểu được sự nguy hiểm của chuyện này. Thẩm Đại Nhân, hắn đang chơi một ván cờ quá lớn, và ván cờ đó có thể hủy diệt tất cả.”

Lâm Dịch gật đầu. “Ta hiểu. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và ta cũng chưa bao giờ trông chờ vào nó. Nhưng nếu có kẻ muốn phá vỡ sự cân bằng, muốn đẩy mọi thứ vào hỗn loạn, thì ta không thể đứng nhìn.” Hắn im lặng một lát, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi trầm nhang thoang thoảng từ ngôi đền gần đó, lẫn trong hương trà. Sự im lặng kéo dài, chỉ có tiếng gió luồn qua khe cửa khẽ khàng, như một lời thì thầm của số phận.

“Cảm ơn cô, Liễu cô nương,” Lâm Dịch nói, giọng điệu trang trọng. “Những thông tin này rất quan trọng. Ta sẽ cần cô hỗ trợ thêm trong thời gian tới. Đặc biệt là những tin tức về ‘Hắc Mộc Lệnh’ và những kẻ đang bị Thẩm Đại Nhân truy lùng. Càng nhiều chi tiết, ta càng có thể hiểu rõ hơn về mục đích thực sự của hắn.”

Liễu Thanh Y khẽ gật đầu, sự cương nghị trong ánh mắt nàng không hề suy giảm. “Ngươi đã giúp ta không ít, Lâm Dịch. Ân nghĩa này ta không quên. Cứ an tâm, ta sẽ làm hết sức mình. Nhưng cũng xin ngươi cẩn trọng. Con đường ngươi đang đi không hề dễ dàng, và những kẻ ngươi đang đ��i mặt không phải là những kẻ phàm tục thông thường.” Nàng đứng dậy, bóng dáng thanh thoát, hòa vào ánh nắng chiều nhạt nhòa. Cố lão bản, thấy cuộc gặp đã kết thúc, liền nhanh chóng chạy tới, tươi cười tiễn Liễu Thanh Y, nhưng đôi mắt vẫn không ngừng liếc nhìn về phía Lâm Dịch, cố gắng đoán định những gì vừa diễn ra. Lâm Dịch chỉ khẽ nhếch mép cười, một nụ cười ẩn ý, rồi quay lại nhìn chằm chằm vào chén trà nguội lạnh. Những manh mối đã rõ ràng hơn, nhưng đồng thời, màn sương mù cũng trở nên dày đặc hơn, bao phủ một thế giới mà hắn chưa từng biết đến.

***

Đêm khuya, Thành Thiên Phong chìm vào một sự tĩnh lặng hiếm có. Ánh trăng vằng vặc trên bầu trời cao, chiếu rọi xuống những con đường lát đá, tạo nên những bóng đổ dài, uốn lượn. Từ Quán Trọ Lạc Nguyệt, tiếng ồn ào ban ngày đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự yên tĩnh tuyệt đối trong căn phòng họp riêng, nơi ánh nến lung linh hắt bóng những con người đang tập trung cao độ. Mùi trà nhạt và mùi mực mới từ những cuộn giấy vừa được viết còn thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí nghiêm túc, căng thẳng nhưng tràn đầy sự tập trung.

Lâm Dịch trải ra một tấm bản đồ Thành Thiên Phong và các vùng lân cận, giờ đây được đánh dấu bằng những nét mực đỏ và đen, những ký hiệu khó hiểu chỉ mình hắn mới nắm rõ. Bên cạnh hắn là Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ, và Trần Nhị Cẩu. Ánh nến hắt lên khuôn mặt Lâm Dịch, làm nổi bật những đường nét sắc sảo và đôi mắt sâu thẳm, ánh lên sự kiên định. Hắn nhìn từng người trong số họ, cảm nhận được sự tin tưởng tuyệt đối mà họ dành cho hắn.

“Rõ ràng, Thẩm Đại Nhân không chỉ là một quan lại tham nhũng đơn thuần,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hắn dùng ngón tay chỉ vào những điểm trên bản đồ, nơi có những kho hàng bí mật, những con đường vận chuyển lạ lùng mà Bạch Vân Nhi đã điều tra, và những sòng bạc, tửu lầu nơi Trần Nhị Cẩu thu thập tin đồn. “Hắn đang lợi dụng sự bất ổn của Đại Hạ để theo đuổi một mục tiêu lớn hơn, một mục tiêu liên quan đến cả giang hồ và những yếu tố chúng ta chưa từng biết. ‘Linh khí mỏng manh’ không phải là chuyện đùa. Những lời Liễu Thanh Y nói, cùng với những tin đồn của Nhị Cẩu, đã xác nhận điều này. Chúng ta đang đối mặt với một thứ gì đó vượt xa tầm hiểu biết của chúng ta, một thứ có thể thay đổi cục diện của cả Đại Hạ.”

Hắn dừng lại, nhìn vào khuôn mặt nghiêm trọng của các đồng minh. “Chúng ta phải chuẩn bị cho một cuộc chiến không chỉ trên thương trường hay quan trường. Cuộc chiến này sẽ liên quan đến những bí ẩn cổ xưa, những thế lực siêu nhiên mà chúng ta chỉ mới bắt đầu chạm vào. Thẩm Đại Nhân, hắn là một con cá mập, nhưng hắn đang được điều khiển bởi một thế lực còn lớn hơn, hoặc hắn đang tìm cách lợi dụng thế lực đó.”

Bạch Vân Nhi, ánh mắt thông minh của nàng phản chiếu ánh nến, gật đầu. “Vậy chúng ta sẽ làm gì tiếp theo, Lâm Dịch? Thông tin đã rõ ràng hơn, nhưng cũng mơ hồ hơn. Chúng ta đang đi vào vùng nước sâu, và nguy hiểm hơn.” Nàng không giấu được chút lo lắng trong giọng nói, nhưng sự tin tưởng vào Lâm Dịch vẫn là ưu tiên hàng đầu.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận nỗi lo lắng đang dâng lên trong lòng mình. Hắn biết, mọi quyết định của hắn từ giờ phút này sẽ ảnh hưởng đến không chỉ bản thân hắn, mà còn cả những người tin tưởng hắn, những người mà hắn muốn bảo vệ. Nỗi sợ hãi về việc “mất đi những người thân yêu” và bị cuốn vào “vòng xoáy quyền lực” ngày càng sâu sắc hơn khi anh nhận ra mối đe dọa không chỉ là con người mà còn là những thứ siêu nhiên. Hắn không muốn trở thành một con tốt bị bỏ mặc trên bàn cờ lớn này. Hắn phải trở thành người kiến tạo, người điều khiển cuộc chơi.

“Vân Nhi,” Lâm Dịch quay sang Bạch Vân Nhi, “ngươi hãy tiếp tục theo dõi các giao dịch tài nguyên quý hiếm, đặc biệt là những thứ có vẻ không bình thường. Tập trung vào các tuyến đường vận chuyển mới, các thương nhân mới nổi có liên quan đến Thẩm Đại Nhân, và bất kỳ động thái nào liên quan đến việc tích trữ các loại đá quý, kim loại lạ, hoặc bất kỳ vật phẩm nào có th�� được mô tả là ‘đá phát sáng’ hay ‘nước lạ’. Hãy mở rộng mạng lưới tình báo thương mại của chúng ta ra các thành phố lân cận, đặc biệt là những nơi gần biên giới. Chúng ta cần biết những gì đang được vận chuyển vào và ra khỏi khu vực này.”

Bạch Vân Nhi gật đầu, rút ra một cây bút lông nhỏ và ghi chép cẩn thận vào sổ tay, ánh mắt tập trung cao độ.

Lâm Dịch sau đó quay sang Vương Đại Trụ. “Vương Đại Trụ, ngươi hãy tăng cường bảo vệ cho Quán Trọ Lạc Nguyệt và các trạm tiếp tế của chúng ta. Đồng thời, chuẩn bị cho việc mở rộng các trạm tiếp tế về phía Bắc, đặc biệt là các tuyến đường dẫn đến biên giới. Chúng ta cần đảm bảo nguồn cung lương thực và vật tư ổn định, không chỉ cho chúng ta mà còn cho những người dân bị ảnh hưởng bởi nạn đói và dịch bệnh. Đây là lúc chúng ta cần thể hiện sự nhân đạo, xây dựng lòng tin, và tạo dựng nền tảng vững chắc cho tương lai.” Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, nắm chặt tay, sẵn sàng hành động. Khuôn mặt chất phác của hắn thể hiện sự kiên định và trung thành tuyệt đối.

Cuối cùng, Lâm Dịch nhìn Trần Nhị Cẩu. “Nhị Cẩu, ngươi hãy tìm cách tiếp cận sâu hơn vào các bang phái nhỏ, đặc biệt là những bang phái đang bị Thẩm Đại Nhân truy lùng hoặc những kẻ đã từng làm việc cho hắn và sau đó biến mất. Tìm hiểu thêm về tin đồn ‘Hắc Mộc Lệnh’ và những ‘hàng hóa lạ’ mà Liễu Thanh Y nhắc đến. Hãy cẩn trọng, đây là vùng nước sâu hơn chúng ta tưởng. Đừng hành động một mình, hãy tìm cách ẩn mình và thu thập thông tin một cách khôn ngoan. Nếu gặp bất kỳ nguy hiểm nào, hãy rút lui ngay lập tức.”

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy phấn khích khi được giao nhiệm vụ quan trọng, nhưng cũng có chút bối rối trước những tin tức khó hiểu. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Cứ yên tâm, đại ca, Nhị Cẩu sẽ đào bới cho ra hết.”

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt kiên định xuyên qua màn đêm. Hắn dùng ngón tay chỉ vào các điểm trên bản đồ, phác thảo những đường nét chiến lược mới, mỗi lời nói đều chứa đựng sự quyết đoán và tầm nhìn xa. Các đồng minh lắng nghe, gật đầu ghi nhớ, nét mặt đầy vẻ nghiêm trọng. Sự phức tạp của mạng lưới Thẩm Đại Nhân, liên quan đến cả thương trường, quan trường và giang hồ, cho thấy đây là một đối thủ đa diện mà Lâm Dịch sẽ phải đối phó trong Arc 4.

“Thẩm Đại Nhân đang đẩy Đại Hạ vào một cuộc khủng hoảng lớn,” Lâm Dịch kết luận. “Chiến tranh biên giới, nạn đói, dịch bệnh… tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh về ‘đại loạn’ sắp đến. Và trong hỗn loạn đó, hắn đang tìm kiếm một thứ gì đó để thay đổi tất cả. Chúng ta không thể ngăn cản ‘đại loạn’ này, nhưng chúng ta có thể chuẩn bị, có thể đứng vững, và bảo vệ những gì chúng ta trân trọng. Hãy nhớ, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng để sinh tồn, đôi khi chúng ta phải đối mặt với những thứ lớn hơn chính mình.”

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận cái lạnh của đêm khuya luồn qua da thịt. Trong khoảnh khắc đó, hắn không cảm thấy bất lực, mà thay vào đó là một ngọn lửa quyết tâm bùng cháy mạnh mẽ. Đây chỉ là khởi đầu. Cuộc chiến th���c sự, có lẽ, chỉ mới bắt đầu. Và hắn, Lâm Dịch, sẽ không lùi bước, sẽ dùng tri thức, mưu lược và cả những thủ đoạn cần thiết để bảo vệ những giá trị và con người anh trân trọng trong cái “đại loạn” sắp đến. Hắn mở mắt, ánh mắt kiên định xuyên qua bóng tối, nhìn về phía bản đồ, nơi những con đường dẫn ra phía Bắc, về phía biên giới, về phía một tương lai đầy bất trắc nhưng cũng đầy hy vọng.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free