Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 496: Kế Hoạch Đối Phó: Mạng Lưới Thâm Căn

Ánh bình minh yếu ớt cố gắng len lỏi qua ô cửa sổ bằng giấy dầu, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền tường cũ kỹ của căn phòng tại Quán Trọ Lạc Nguyệt. Lâm Dịch vẫn ngồi đó, bất động như một pho tượng, mặc cho cái lạnh se sắt của rạng sáng vẫn còn vương vấn trong không khí. Phía ngoài, Thành Thiên Phong vẫn chìm trong giấc ngủ, chỉ có tiếng gà gáy thưa thớt từ xa vọng lại và tiếng lạch cạch khe khẽ của một vài người dậy sớm trong quán trọ. Mùi khói bếp thoảng nhẹ, hòa lẫn với hương trà đắng từ chiếc chén đã nguội ngắt trên bàn. Đêm qua, sau khi Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu rời đi, hắn đã không tài nào chợp mắt được.

Trước mặt hắn, trên chiếc bàn gỗ sờn cũ, là một mớ hỗn độn của những ghi chép, sơ đồ, những mảnh giấy vụn ghi lại thông tin về Thẩm Đại Nhân. Những nét bút của Bạch Vân Nhi, những gạch đầu dòng của Vương Đại Trụ, và cả những ký hiệu riêng mà hắn dùng để mã hóa thông tin từ Trần Nhị Cẩu. Lâm Dịch đưa tay vuốt nhẹ qua từng trang giấy, cảm nhận sự thô ráp của chúng dưới đầu ngón tay. Mỗi dòng chữ, mỗi con số đều là một mảnh ghép, và khi chúng được đặt cạnh nhau, một bức tranh khổng lồ, đáng sợ dần hiện ra, nuốt chửng mọi ảo tưởng về một cuộc chiến đơn giản.

"Không phải một con cá mập, mà là cả một quần thể cá mập… hay đúng hơn là một con bạch tuộc khổng lồ, vươn vòi khắp nơi," hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc vì thức trắng đêm, vang lên khô khốc trong căn phòng tĩnh mịch. "Hắn không chỉ tham nhũng, hắn đang dần nuốt chửng Đại Hạ từ bên trong. Tầm ảnh hưởng của hắn không chỉ dừng lại ở một thành phố, một tỉnh, mà là cả một vương triều đang hấp hối." Hắn nhớ lại những lời của 'kỳ nhân', về sự mục ruỗng của Đại Hạ, về việc 'thiên mệnh' đang dần rời bỏ. Giờ đây, hắn đã hiểu rõ hơn điều đó có nghĩa là gì. Thẩm Đại Nhân chính là một trong những biểu hiện rõ rệt nhất của sự mục ruỗng đó, một kẻ đang lợi dụng sự suy yếu của triều đình để xây dựng đế chế riêng, chuẩn bị cho một cuộc lật đổ, hoặc ít nhất là một cuộc phân chia quyền lực lớn khi 'đại loạn' bùng nổ.

Đôi mắt sâu thẳm của Lâm Dịch, vốn đã hằn lên những quầng thâm mờ nhạt, giờ đây lại càng thêm sắc bén, tinh anh. Chúng lướt qua từng mối liên hệ, từng mũi tên nối từ Thẩm Đại Nhân tới các quan lại địa phương, các thương hội lớn, và cả những bang phái giang hồ khét tiếng. Hắn không chỉ đọc thông tin, hắn còn liên hệ chúng với những kinh nghiệm xương máu mà hắn đã thu thập được trong suốt những năm tháng ở Đại Hạ. Bàng Lão Gia, kẻ đã từng thao túng kinh tế và quyền lực ở Thành Thiên Phong, giờ đây trông chẳng khác gì một con cá nhỏ lọt lưới so với Thẩm Đại Nhân. Hắc Sa Bang, một thế lực giang hồ khét tiếng mà hắn đã từng đối đầu, cũng chỉ là một trong vô số những "xúc tu" mà Thẩm Đại Nhân có thể điều khiển. Ngay cả những quan lại địa phương mà hắn từng phải đối phó, tất cả đều là nh���ng hình mẫu thu nhỏ, những bài học vỡ lòng để hắn hiểu được cách thế giới này vận hành.

"Trần Thị, Bàng Lão Gia, Hắc Sa Bang... đều là nền tảng để hiểu về thế lực này," hắn thầm nhủ, đầu ngón tay gõ nhẹ lên chiếc bàn. "Những kẻ đó chỉ là đám tiểu lâu la, tranh giành những mảnh vụn. Còn Thẩm Đại Nhân, hắn chơi một ván cờ lớn hơn nhiều, hắn muốn cả cái bàn cờ." Hắn nhớ lại những lần phải dùng mưu mẹo để đối phó với sự tham lam của Bàng Lão Gia, sự tàn bạo của Hắc Sa Bang, hay sự thờ ơ, mục ruỗng của quan lại. Mỗi lần như vậy, hắn đều phải tính toán kỹ lưỡng, đôi khi là sử dụng những thủ đoạn mà hắn không hề muốn. Nhưng đó chỉ là những trận chiến nhỏ lẻ. Giờ đây, hắn phải đối mặt với một cuộc chiến tổng lực, một mạng lưới thâm căn cố đế mà bất kỳ hành động đơn lẻ nào cũng có thể khiến hắn và những người xung quanh phải trả giá đắt.

Một cơn gió lạnh lùa qua khe cửa, khiến ngọn đèn dầu trên bàn chao đảo, đổ bóng những hình thù kỳ dị lên tường. Lâm Dịch khẽ rùng mình, kh��ng phải vì cái lạnh, mà vì cái cảm giác bị bao vây, bị chìm trong một mạng lưới vô hình mà hắn gần như không thể thoát ra. Áp lực của trách nhiệm đè nặng lên vai hắn. Hắn không chỉ chiến đấu cho bản thân và thương hội, mà còn cho sự ổn định của cả một vùng đất, thậm chí là vận mệnh của Đại Hạ. "Linh khí suy yếu… Thiên mệnh đổi thay… Có lẽ nào, hắn chính là biểu hiện của sự mục ruỗng đó? Và sự sụp đổ của Đại Hạ, có bàn tay hắn nhúng vào, hoặc hắn đang lợi dụng nó để đạt được mục đích riêng của mình? Mình đã đánh giá thấp hắn quá rồi…" Hắn đã từng nghĩ rằng Thẩm Đại Nhân chỉ là một quan tham nhũng tầm cỡ, nhưng giờ đây, hắn nhận ra rằng mình đã hoàn toàn sai lầm. Thẩm Đại Nhân là một kẻ có tầm nhìn, có mưu đồ lớn, và hắn không ngừng mở rộng quyền lực của mình, không chỉ ở Thành Thiên Phong mà còn vươn ra khắp các tỉnh thành lân cận, tạo thành một mạng lưới khổng lồ, vững chắc.

Nội tâm hắn trỗi dậy một cuộc chiến. Một mặt là sự choáng ngợp trước tầm vóc và sự phức tạp của thế l���c Thẩm Đại Nhân. Đây là một cuộc chiến quy mô lớn hơn hẳn những gì hắn từng đối mặt, một cuộc chiến có thể đe dọa đến cả mạng sống của hắn và những người hắn yêu thương. Mặt khác, hắn cũng nhận ra rằng để đối phó với một kẻ thù lớn và tàn nhẫn như Thẩm Đại Nhân, hắn có thể phải sử dụng những thủ đoạn mà trước đây hắn luôn tránh né, thậm chí là ‘đen tối’ và tàn nhẫn hơn. Điều này thử thách giá trị cốt lõi của hắn, nhưng để sinh tồn, đôi khi người ta buộc phải làm những điều không mong muốn. Lâm Dịch siết chặt nắm tay, rồi từ từ mở ra. Hắn không thể đơn độc đối mặt với tất cả. Hắn cần một kế hoạch. Một kế hoạch không chỉ dựa vào sự thông minh hay mưu mẹo, mà còn phải dựa vào sức mạnh tổng hợp của cả một tập thể. "Không phải là một con cá lớn, mà là cả một cái lưới," hắn thầm nhủ. "Phải thay đổi cách câu."

***

Giữa buổi sáng, căn phòng riêng tại Quán Trọ Lạc Nguyệt đã ấm áp hơn đôi chút, ánh nắng vàng nhạt len qua ô cửa sổ, rải đều trên sàn gỗ. Tiếng ồn ào của quán trọ bên dưới đã trở nên rõ ràng hơn, tiếng bát đĩa lanh canh, tiếng người trò chuyện xôn xao, và mùi thức ăn sáng thơm phức từ bếp bốc lên, hòa quyện với hương trà mới pha trên bàn. Lâm Dịch ngồi đối diện với Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Hắn vẫn giữ vẻ trầm tư, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự quyết đoán sau đêm dài suy nghĩ.

Bạch Vân Nhi, trong bộ y phục thương nhân màu xanh thẫm tinh tế, ngồi thẳng lưng, đôi mắt thông minh sắc sảo luôn dõi theo từng cử chỉ của Lâm Dịch. Bên cạnh nàng, Vương Đại Trụ với thân hình vạm vỡ, chất phác ngồi im lặng, đôi tay to lớn đặt trên đầu gối, ánh mắt kiên định và sẵn sàng hành động. Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, ngồi nép mình một chút, tràn đầy sự hăng hái và chờ đợi.

"Tất cả đã đến đông đủ," Lâm Dịch mở lời, giọng trầm lắng nhưng đầy sức nặng. Hắn đẩy tấm sơ đồ về phía giữa bàn. "Những thông tin chúng ta thu thập được đã vẽ nên một bức tranh rõ ràng hơn về Thẩm Đại Nhân." Hắn dừng lại, quét ánh mắt qua từng người, đảm bảo họ đều đã sẵn sàng lắng nghe. "Hắn không phải là Hắc Sa Bang hay Bàng Lão Gia. Hắn là một con bạch tuộc với vô số xúc tu, bám rễ sâu vào mọi ngóc ngách của Đại Hạ, từ quan trường đến thương trường, từ giang hồ đến cả những nơi mà chúng ta chưa từng nghĩ tới."

Bạch Vân Nhi khẽ gật đầu, đặt chiếc bút lông xuống bàn. "Tầm ảnh hưởng của hắn vượt xa những gì chúng ta dự đoán, không chỉ dừng lại ở một thành phố hay một tỉnh. Các mối làm ăn của hắn trải rộng, liên kết với nhiều quan lại cấp cao, thậm chí có cả những lời đồn thổi về việc hắn thao túng cả một số bang phái lớn ở các tỉnh lân cận." Giọng nàng rõ ràng, dứt khoát, đi thẳng vào vấn đề, nhưng cũng không giấu được sự nghiêm trọng trong đó.

Vương Đại Trụ gõ nhẹ ngón tay xuống bàn. "Đúng vậy, thưa Đại ca. Những tin đồn trong dân gian cũng cho thấy điều đó. Hắn có tai mắt khắp nơi, từ các quán trà nhỏ cho đến những sòng bạc lớn, không có gì là hắn không biết, không có gì là hắn không thể nhúng tay vào."

Trần Nhị Cẩu vội vàng tiếp lời, gương mặt đầy vẻ nghiêm túc hiếm thấy. "Em cũng đã dò la qua các huynh đệ giang hồ cũ. Thẩm Đại Nhân có vẻ như đang có ý định thâu tóm hoặc ít nhất là chi phối một số bang phái lớn. Hắn còn có vẻ như đang tìm kiếm những thứ cổ xưa, liên quan đến... linh khí gì đó. Nghe nói là có thể giúp người ta trở nên mạnh hơn, bất phàm hơn." Lời nói của Nhị Cẩu tuy có chút ngây ngô, nhưng lại chứa đựng những thông tin đáng suy ngẫm, đặc biệt là phần về "linh khí" và "bất phàm", gợi nhắc đến những lời của "kỳ nhân".

Lâm Dịch nhíu mày. "Linh khí... Đúng là như vậy." Hắn hít một hơi thật sâu. "Vậy nên, chúng ta không thể chặt từng xúc tu mà phải tìm cách đánh vào đầu não, nhưng trước hết, phải làm cho đầu não đó lộ diện và suy yếu." Hắn chỉ vào tấm sơ đồ, nơi có những vòng tròn, những mũi tên chằng chịt. "Một cuộc đối đầu trực diện ngay lúc này là tự sát. Chúng ta không có đủ sức mạnh, không có đủ thông tin, và quan trọng hơn, chúng ta không biết rõ đâu là điểm yếu chí m��ng của hắn."

Bạch Vân Nhi nhìn chăm chú vào sơ đồ. "Vậy chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu, Lâm công tử?" Nàng hỏi, giọng điệu chuyển sang sự tôn trọng và tin tưởng tuyệt đối, không còn một chút nghi ngờ nào.

Lâm Dịch nhìn nàng, rồi sang Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. "Từ những gì chúng ta giỏi nhất. Kinh tế và thông tin." Hắn gõ nhẹ ngón tay lên vị trí trung tâm của Thành Thiên Phong trên sơ đồ. "Thành Thiên Phong là căn cứ của chúng ta. Chúng ta phải củng cố vị thế ở đây, khiến nó trở thành một 'chân kiềng' vững chắc, không thể lay chuyển."

"Vân Nhi," Lâm Dịch tiếp tục, ánh mắt hướng về Bạch Vân Nhi. "Nàng hãy tập trung vào việc mở rộng mạng lưới thương nghiệp của chúng ta. Không chỉ là buôn bán, mà là tạo dựng những mối quan hệ bền chặt, tìm hiểu sâu hơn về các dòng chảy kinh tế mà Thẩm Đại Nhân đang thao túng. Hắn có thể điều khiển nhiều thương hội, nhưng chắc chắn hắn không thể kiểm soát tất cả. Tìm ra những kẽ hở, những đối thủ của hắn trong giới thương nhân, và tìm cách hợp tác, dù chỉ là gián ti��p."

Bạch Vân Nhi gật đầu. "Ta hiểu. Lấy kinh tế làm gốc rễ, cắt đứt nguồn tài chính của hắn là một cách hiệu quả để suy yếu hắn."

"Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu," Lâm Dịch nhìn hai người còn lại. "Hai người hãy tiếp tục củng cố lực lượng của chúng ta, nhưng không phải để đối đầu trực diện. Hãy mở rộng mạng lưới thông tin ở tầng lớp thấp hơn, trong dân gian, trong các bang phái giang hồ. Tìm hiểu kỹ hơn về những tin đồn liên quan đến 'linh khí', những di vật cổ xưa mà Thẩm Đại Nhân đang tìm kiếm. Bất kỳ thông tin nào, dù nhỏ nhất, cũng có thể là chìa khóa."

Vương Đại Trụ vỗ ngực, giọng nói to vang. "Cần gì cứ nói, Đại ca! Anh em trong bang đều tin tưởng Đại ca. Chúng tôi sẽ đi dò la, sẽ canh chừng, không để lọt một con muỗi."

Trần Nhị Cẩu hăng hái không kém. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Em sẽ đi dò la tin tức ở các quán rượu, sòng bạc, chợ đen, bất cứ nơi nào có thể có manh mối. Bọn lão già Hắc Sa Bang giờ cũng nghe lời mình, có thể tận dụng họ để tìm hiểu thêm về thế lực h��c đạo."

Lâm Dịch gật đầu. "Tốt. Nhớ kỹ, chúng ta không vội vàng. Đây là một cuộc chiến lâu dài, cần sự kiên nhẫn và cẩn trọng. Mục tiêu trước mắt là củng cố nội lực, mở rộng tầm ảnh hưởng một cách kín đáo, và quan trọng nhất là thu thập thêm nhiều thông tin hơn nữa. Chúng ta cần hiểu rõ 'con bạch tuộc' này đến từng sợi râu, từng xúc tu, trước khi nghĩ đến việc cắt đứt chúng."

Bầu không khí trong phòng trở nên căng thẳng nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. Các đồng minh của Lâm Dịch đều hiểu rằng, đây là một nhiệm vụ khó khăn hơn bất kỳ điều gì họ từng đối mặt. Nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định của Lâm Dịch, họ biết rằng họ có một người lãnh đạo tài ba, và họ sẵn sàng đặt niềm tin vào hắn.

***

Chiều tà, ánh nắng vàng rực rỡ đổ xuống Thành Thiên Phong, nhuộm một màu cam lãng mạn lên những mái ngói cổ kính và những bức tường đã bạc màu của thời gian. Gió nhẹ thổi qua các con phố, mang theo hương vị của gia vị, của thức ăn đường phố, và một chút bụi đất đặc trưng của thành thị. Lâm Dịch một mình đi bộ trên những con đường sầm uất, hòa mình vào dòng người tấp nập. Anh không còn vẻ mặt trầm tư như sáng sớm, thay vào đó là một sự bình thản đến lạ, như thể mọi lo toan đã được sắp xếp gọn gàng trong tâm trí.

Hắn đi qua những cửa hàng tơ lụa rực rỡ, những quán ăn nghi ngút khói, những tiệm thuốc bắc tỏa hương thảo mộc. Mỗi âm thanh, mỗi mùi vị, mỗi hình ảnh đều gợi nhắc cho hắn về một phần hành trình đã qua. Từ một thiếu niên gầy gò, xanh xao ở vùng biên thùy nghèo khó, không có thiên phú tu luyện hay bất kỳ 'bàn tay vàng' nào, hắn đã phải vật lộn để sinh tồn. Hắn nhớ những ngày đầu tiên, khi việc kiếm đủ cơm ăn áo mặc đã là một thử thách lớn. Hắn nhớ những mưu mẹo phải dùng để đối phó với Trần Thị, để bảo vệ gia đình nhỏ bé của mình.

Sau đó là cuộc chiến với Bàng Lão Gia, một bài học xương máu về quyền lực của đồng tiền và sự thao túng kinh tế. Lâm Dịch đã học được cách xây dựng một thương hội, cách dùng tri thức hiện đại để cải thiện sản xuất, cách t��o ra giá trị thực sự. Hắn đã hiểu rằng, trong thế giới này, tiền bạc không chỉ là phương tiện trao đổi, mà còn là một loại vũ khí sắc bén, có thể mua chuộc lòng người, có thể bẻ cong luật pháp.

Và rồi là Hắc Sa Bang, những kẻ đã dạy hắn về bản chất tàn khốc của giang hồ, về sức mạnh của bạo lực và sự cần thiết của một mạng lưới thông tin ngầm. Hắn đã phải học cách đối phó với dao kiếm, với những kẻ liều lĩnh, và cách xây dựng một lực lượng riêng, dù không hùng mạnh nhưng đủ để tự bảo vệ. Hắn cũng học được rằng, trong một thế giới mà luật pháp lỏng lẻo, đôi khi những quy tắc bất thành văn của giang hồ lại có sức nặng hơn cả chiếu chỉ của triều đình.

Cuối cùng là sự mục ruỗng của quan trường, sự thờ ơ của những kẻ có quyền lực, những bài học về hệ thống chính trị lạc hậu và lòng tham không đáy của con người. Hắn đã hiểu rằng, những người dân thường chỉ là những con tốt trên bàn cờ của kẻ mạnh, và sự "công bằng" chỉ tồn tại trong những cuốn sách giáo điều.

"Từ một thiếu niên chỉ muốn sinh tồn, giờ mình đã phải gánh vác nhiều hơn," Lâm Dịch thầm nhủ, bước chân hắn chậm lại khi đi ngang qua một tiệm sách cũ. Hắn dừng lại, vuốt ve bìa một cuốn sách bọc vải đã sờn cũ về lịch sử địa phương. "Giang hồ hay triều đình, thiện hay ác, đều chỉ là công cụ để đạt được mục đích. Quan trọng là mình sẽ dùng chúng như thế nào." Hắn không còn là Lâm Dịch của những ngày đầu, ngây thơ và chỉ biết nhìn về tương lai bằng con mắt của một người hiện đại. Hắn đã bị thế giới này nhào nặn, trở nên kiên cường, mưu lược và thực dụng hơn.

Nội tâm hắn trào dâng một cảm giác hỗn độn. Có một chút hoài niệm về những ngày tháng chỉ lo ăn, lo mặc. Có một chút châm biếm về bản thân, khi mà một người từng sống trong xã hội hiện đại, nơi mọi thứ đều có luật pháp và trật tự, giờ đây lại phải dùng đến những thủ đoạn "xám", thậm chí là "đen" để sinh tồn. Nhưng trên hết, là một sự kiên định sắt đá. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Hắn không mong đợi sự công bằng, hắn ch�� muốn sinh tồn. Và để sinh tồn, hắn phải kiểm soát cuộc chơi này, thay vì bị nó kiểm soát.

Thẩm Đại Nhân... một cái tên giờ đây đã mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Hắn không chỉ là một quan tham, mà là một nút thắt khổng lồ, một biểu tượng của sự mục ruỗng đang kéo Đại Hạ xuống vực thẳm. "Thẩm Đại Nhân là khởi đầu cho một ván cờ lớn hơn, có lẽ là toàn cục của Đại Hạ," hắn tự nhủ. Những tin tức về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận, các cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ trở nên dữ dội hơn—tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn, một bức tranh về 'đại loạn' đang đến gần. Và những tin đồn mơ hồ về 'Linh khí mỏng manh' và 'thế lực tu hành' bắt đầu xuất hiện, cho thấy một chiều kích mới, bí ẩn và nguy hiểm hơn đang dần hé lộ.

Lâm Dịch rời khỏi tiệm sách cũ, tiếp tục bước đi. Ánh mắt hắn nhìn xa xăm, vượt ra ngoài những mái nhà, những con đường tấp nập, hướng về phía chân trời đang dần ngả màu tím sẫm. Trong túi áo, ngón tay hắn khẽ chạm vào một mảnh giấy nhỏ, được gấp gọn gàng. Trên đó là vài ký hiệu đơn giản, một mật mã mà chỉ Cố lão bản và Liễu Thanh Y mới hiểu. Một thông điệp ngắn gọn, không quá quan trọng, chỉ là một bước thăm dò, một lời gợi ý về việc muốn mở rộng kênh liên lạc. Đó là bước đi đầu tiên, một viên đá nhỏ được ném xuống mặt hồ phẳng lặng, tạo ra những gợn sóng đầu tiên cho một cuộc chiến không cân sức.

Gánh nặng của trách nhiệm đè nén, nhưng ngọn lửa quyết tâm trong hắn lại càng cháy rực. Hắn không phải là anh hùng, nhưng hắn sẽ là người sống sót. Và để sống sót, hắn phải hiểu rõ ván cờ lớn này, phải chuẩn bị cho những cuộc chiến tàn khốc hơn. Lâm Dịch biết, đây chỉ là khởi đầu. Những thông tin này, dù đã giúp hắn có một cái nhìn rõ ràng hơn về Thẩm Đại Nhân, vẫn chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Cuộc chiến thực sự, có lẽ, chỉ mới bắt đầu. Và hắn, Lâm Dịch, sẽ không lùi bước, sẽ dùng tri thức, mưu lược và cả những thủ đoạn cần thiết để bảo vệ những giá trị và con người anh trân trọng trong cái “đại loạn” sắp đến.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free