Lạc thế chi nhân - Chương 495: Hồ Sơ Bóng Tối: Tầm Vóc Thẩm Đại Nhân
Ánh trăng đã lặn sâu, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt nhất trước bình minh. Trong một căn phòng riêng biệt tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, nơi ánh đèn dầu leo lét thắp sáng một góc nhỏ, Lâm Dịch ngồi giữa, ánh mắt lướt qua từng mảnh giấy, từng ghi chép được đặt la liệt trên chiếc bàn gỗ sờn cũ. Xung quanh hắn, Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu cũng đang tập trung cao độ, khuôn mặt họ phản chiếu sự nghiêm nghị và có phần căng thẳng. Không khí trong phòng đặc quánh, chỉ có tiếng giấy sột soạt, tiếng bút lông khẽ khàng và thỉnh thoảng là tiếng thở dài khe khẽ của một ai đó. Từ tầng dưới, tiếng trò chuyện ồn ào và tiếng bát đĩa va chạm của quán trọ đã vãn khách, chỉ còn vọng lên những âm thanh mờ nhạt, như một lời nhắc nhở về thế giới bên ngoài vẫn đang vận hành một cách bình thường, trong khi ở đây, một mạng lưới bí ẩn đang dần được hé lộ. Mùi mực mới, mùi giấy cũ và thoang thoảng mùi rượu từ những ly trà đã nguội tạo nên một hỗn hợp đặc trưng của những đêm thức trắng.
“Theo thông tin từ mạng lưới của chúng ta,” Bạch Vân Nhi mở lời, giọng nàng trầm thấp nhưng rõ ràng, từng câu chữ đều được sắp xếp một cách cẩn trọng. Nàng đặt một chồng giấy tờ lên bàn, đẩy về phía Lâm Dịch. “Thẩm Đại Nhân có vẻ đã thâu tóm được gần một nửa số thương hội lớn ở Thành Thiên Phong, và quan hệ mật thiết với ít nhất ba vị quan phủ cấp tỉnh ở các vùng lân cận. Đây là danh sách các khoản giao dịch mờ ám, những thương vụ mua bán đất đai với giá rẻ mạt ở biên giới, và những khoản vay khổng lồ từ các thế gia lớn như Chu, Ngô, Trần, mà hắn không hề có ý định hoàn trả.” Nàng chỉ vào một vài dòng chữ, đôi mắt sắc sảo của nàng nheo lại. “Những con số này, khi được phân tích kỹ lưỡng, đã tố cáo Thẩm Đại Nhân không chỉ là một quan chức tham nhũng đơn thuần, mà là một kẻ đang xây dựng một đế chế ngầm, với mạng lưới lợi ích trải rộng khắp Đại Hạ.” Giọng nàng lộ rõ vẻ lo lắng, nhưng vẫn giữ được sự tập trung cao độ. “Chúng ta cũng phát hiện ra hắn kiểm soát độc quyền việc buôn bán muối, sắt ở một số khu vực, và một loại khoáng sản quý hiếm mà chúng ta chưa thể xác định rõ nguồn gốc hay công dụng.”
Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, ngón tay hắn không ngừng lướt trên các ghi chép, đôi khi dừng lại để khoanh tròn một cái tên, một địa điểm, hoặc một con số đáng ngờ. Hắn ghi chép nhanh chóng, đặt câu hỏi sắc bén để làm rõ từng chi tiết mà Bạch Vân Nhi đưa ra. “Khoáng sản quý hiếm?” hắn lẩm bẩm, “Liệu có liên quan đến ‘linh khí’ mà ‘kỳ nhân’ đã nhắc đến?” Ý nghĩ đó chợt lóe lên trong đầu hắn, khiến hắn rùng mình một cái.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, giọng nói khàn khàn nhưng đầy kiên định, tiếp lời. “Đại ca, trong giới giang hồ đồn rằng ông ta có cánh tay vươn tới cả Thanh Long Bang, thậm chí còn liên quan đến việc buôn bán một số loại linh dược quý hiếm từ phía Tây. Có vẻ như ông ta đang âm thầm xây dựng một đội quân riêng, không chỉ là đám thủ hạ ô hợp, mà là những kẻ được huấn luyện bài bản, có bí pháp tu luyện.” Vương Đại Trụ gãi đầu, vẻ mặt có chút bối rối. “Những tin đồn này xuất hiện ngày càng nhiều, nhất là sau khi chúng ta đánh dẹp Hắc Sa Bang. Có vẻ như các bang phái giang hồ khác đang tự điều chỉnh để thích nghi với tình hình mới, và nhiều kẻ đã chọn đứng về phía Thẩm Đại Nhân.” Hắn cau mày, “Thậm chí có tin tức về việc Thẩm Đại Nhân đã bí mật cử người đi chiêu mộ những cao thủ ẩn dật, những kẻ đã rút lui khỏi giang hồ từ lâu, hoặc những người từ các giáo phái bí ẩn. Họ không lộ diện công khai, nhưng lại xuất hiện trong những giao dịch ngầm liên quan đến vũ khí và lính đánh thuê.”
Trần Nhị Cẩu, ngồi cạnh Vương Đại Trụ, gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng lên vẻ năng nổ. “Đại ca, đúng vậy! Nhị Cẩu đã nghe ngóng được từ mấy lão ăn mày ở chợ, họ nói rằng có một nhóm người lạ mặt, ăn mặc giản dị nhưng khí chất lại khác hẳn người thường, thường xuất hiện bí mật bên cạnh Thẩm Đại Nhân vào những đêm khuya. Họ không đi lại trên đường lớn, mà thường xuất hiện ở những địa điểm hẻo lánh như miếu hoang đổ nát hay những khu rừng sâu phía ngoài thành. Những kẻ đó, theo lời của mấy lão già, không có vẻ gì là quan lại hay thương nhân, mà giống như những cao thủ ẩn mình, hoặc thậm chí là… tu hành giả.” Trần Nhị Cẩu thì thầm, giọng có chút sợ hãi. “Còn có một gã thư sinh, trông có vẻ yếu đuối nhưng lại thâm sâu khó lường, thường xuyên lui tới những thư viện cổ, tìm kiếm những điển tịch lạ, những thứ mà người bình thường không bao giờ động tới. Hắn cũng là người của Thẩm Đại Nhân.”
Lâm Dịch dựa lưng vào ghế, thở ra một hơi dài. Trong đầu hắn, từng mảnh ghép riêng lẻ đã đáng sợ, nhưng khi chúng được ghép lại, một bức tranh toàn cảnh hiện ra khiến hắn cảm thấy choáng váng. ‘Một mạng lưới phức tạp và tinh vi hơn mình tưởng. Từng mảnh ghép riêng lẻ đã đáng sợ, khi ghép lại... nó không còn là một con cá mập đơn độc, mà là cả một đàn cá mập, đang xé nát Đại Hạ từ bên trong.’ Hắn cảm thấy sống lưng mình lạnh toát. ‘Thẩm Đại Nhân… một con cờ hay một người chơi? Hay hắn chính là hiện thân của cái gọi là ‘bệnh trạng của Đại Hạ’ mà mình đã lờ mờ nhận ra?’
Ánh đèn dầu lay động, hắt lên khuôn mặt gầy gò của Lâm Dịch, khiến những bóng đổ trên tường nhảy múa như những con quỷ dữ. Hắn cầm cây bút lông, gạch chân những cái tên, những địa điểm mà Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu vừa nhắc đến. Mỗi cái tên, mỗi địa điểm đều là một nút thắt trong mạng lưới khổng lồ của Thẩm Đại Nhân. Hắn biết, những thông tin này mới chỉ là bề nổi. Nhưng ngay cả bề nổi đó cũng đã đủ để hắn nhận ra rằng, đây không còn là một cuộc chiến tranh giành lợi ích thương trường hay giang hồ thông thường nữa. Nó đã chạm đến tận gốc rễ của quyền lực, của sự suy tàn và biến động của cả một vương triều.
Vương Đại Trụ nhìn Lâm Dịch, thấy vẻ mặt trầm tư của hắn, không khỏi lo lắng. “Đại ca, chúng ta… chúng ta có làm được không? Thẩm Đại Nhân này, nghe nói hắn còn đáng sợ hơn cả Bàng Lão Gia hay các thủ lĩnh Hắc Sa Bang cộng lại.”
Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn sắc bén như dao cạo, quét qua từng người một. “Không phải là có làm được hay không, mà là phải làm. Chúng ta đã dấn thân quá sâu để có thể quay đầu. Hơn nữa, Thẩm Đại Nhân này, nếu cứ để hắn mặc sức tung hoành, sớm muộn gì Thành Thiên Phong, và cả vùng đất này, cũng sẽ bị hắn nuốt chửng.” Hắn nói, giọng điệu kiên định, dù trong lòng vẫn còn nh��ng nỗi lo lắng chất chồng. “Những tin tức về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận mà chúng ta nghe ngóng được, có lẽ đều có liên quan đến việc hắn đang rút ruột quốc khố, thao túng thị trường. Một khi Đại Hạ suy yếu đến cực điểm, hắn sẽ là kẻ đầu tiên lật đổ bàn cờ này để chiếm lấy phần lớn nhất.”
Trần Nhị Cẩu siết chặt nắm đấm, vẻ mặt đầy quyết tâm. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!”
Bạch Vân Nhi thở dài, rồi nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy tin tưởng. “Lâm Dịch, dù có khó khăn đến đâu, chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt. Ta tin vào khả năng của chàng.” Nàng biết, Lâm Dịch không phải là kẻ mù quáng. Hắn luôn nhìn thấy rõ bản chất của vấn đề, dù nó có phức tạp đến đâu. Và chính điều đó đã khiến nàng đặt trọn niềm tin vào hắn.
Lâm Dịch gật đầu, trong lòng cảm thấy ấm áp hơn một chút trước sự ủng hộ của đồng đội. Hắn biết, hắn không đơn độc. Và đó là một nguồn sức mạnh vô giá trong cái thế giới tàn khốc này. Hắn l��i cúi xuống, tiếp tục ghi chép, cố gắng sắp xếp lại mớ thông tin hỗn độn thành một bức tranh mạch lạc, một kế hoạch hành động cụ thể. Áp lực vẫn còn đó, nhưng sự quyết tâm trong hắn đã trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu.
***
Đêm đã về khuya, và những âm thanh ồn ào từ quán trọ đã tắt hẳn, chỉ còn tiếng côn trùng kêu rả rích trong vườn. Dưới bóng cây cổ thụ lớn, nơi những tán lá dày đặc che khuất ánh trăng lưỡi liềm treo trên cao, Lâm Dịch và Liễu Thanh Y gặp nhau trong một góc vườn khuất. Không khí se lạnh, và một cơn gió nhẹ lùa qua, khiến những chiếc lá cây xào xạc như đang thì thầm những bí mật cổ xưa. Liễu Thanh Y ăn mặc giản dị với bộ đồ màu xanh đậm quen thuộc, nhưng vẫn toát lên vẻ sắc bén và cảnh giác, ánh mắt nàng quét nhanh xung quanh một lượt trước khi ngồi xuống trên một phiến đá lạnh buốt. Mùi hương hoa nhài thoang thoảng trong gió đêm, hòa lẫn với mùi đất ẩm ướt sau cơn mưa nhỏ ban chiều.
“Thẩm Đại Nhân không chỉ mua chuộc quan lại, ông ta còn dùng tiền bạc và quyền lực để khống chế các bang phái giang hồ, thậm chí có liên hệ với thế lực hắc đạo ở ngoại thành,” Liễu Thanh Y mở lời, giọng nàng khẽ khàng như sợ làm kinh động đến màn đêm tĩnh mịch. Nàng đặt một mảnh vải nhỏ, cũ kỹ, có thêu một ký hiệu bí mật của một tổ chức hắc đạo mà Lâm Dịch chưa từng thấy lên phiến đá. “Những kẻ này chuyên buôn bán nô lệ và vũ khí, chúng hoạt động rất tinh vi và tàn nhẫn. Có tin đồn rằng Thẩm Đại Nhân đã ký một thỏa thuận ngầm với chúng, cung cấp cho chúng nguồn tài chính và sự bảo vệ từ quan phủ, đổi lại là những mối làm ăn béo bở và những thông tin mật.” Nàng dừng lại một chút, ánh mắt hiện rõ vẻ lo lắng. “Và những tin đồn về ‘linh khí’ và ‘đại loạn’ cũng không phải vô căn cứ, Lâm Dịch. Ta đã nghe ngóng được từ một vài nguồn tin đáng tin cậy trong giới giang hồ. Có kẻ đồn rằng ông ta đang tìm cách lợi dụng sự suy yếu của triều đình để khuếch trương thế lực riêng, thậm chí là lật đổ. Hắn đang gom góp binh lực, không chỉ là những tay giang hồ ô hợp, mà còn là những kẻ có thân thủ bất phàm, đến từ những môn phái bí ẩn.”
Lâm Dịch lắng nghe từng lời của Liễu Thanh Y, ánh mắt hắn sắc lạnh, không rời khỏi nàng. Hắn cố gắng kết nối những thông tin này với những gì mà ‘kỳ nhân’ đã nói về ‘linh khí suy yếu’ và ‘thiên mệnh đổi thay’. “Vậy là, tầm ảnh hưởng của ông ta không chỉ dừng lại ở Thành Thiên Phong này… nó vươn xa đến đâu?” Lâm Dịch hỏi, giọng hắn có chút trầm tư. “Có manh mối nào về điểm yếu của hắn không? Hoặc những gì hắn thực sự đang tìm kiếm?” Hắn biết, một kẻ quyền lực và mưu mô như Thẩm Đại Nhân chắc chắn sẽ có những mục tiêu lớn hơn là chỉ tham nhũng và buôn bán trái phép.
Liễu Thanh Y trầm ngâm một lát, ngón tay nàng khẽ vuốt ve mảnh vải trên phiến đá. “Điểm yếu thì khó nói, bởi hắn hành sự vô cùng cẩn trọng. Nhưng hắn có vẻ rất cảnh giác với một vài thư lại cũ của triều đình, những người đã từng làm việc dưới trướng của hắn nhưng đã ‘biến mất’ một cách bí ẩn. Không phải bị giết, mà là biến mất không dấu vết, như thể bị ai đó che giấu đi. Có lẽ những kẻ đó nắm giữ bí mật gì đó mà Thẩm Đại Nhân không muốn bị lộ.” Nàng nhìn thẳng vào Lâm Dịch, ánh mắt kiên định. “Và điều kỳ lạ nhất, Lâm Dịch, là hắn đang ráo riết tìm kiếm một thứ gì đó, một di vật cổ xưa. Có kẻ đồn là một chiếc ấn ngọc, có kẻ nói là một cuốn sách cổ, lại có kẻ nói là một loại khoáng thạch đặc biệt. Hắn đã phái rất nhiều người đi khắp nơi, thậm chí là đến những vùng đất hoang vu, hiểm trở để tìm kiếm thứ này. Có vẻ như nó liên quan mật thiết đến ‘linh khí’ và ‘thiên mệnh’ mà người ta đồn đại.”
Nghe đến ‘di vật cổ xưa’ và sự liên kết với ‘linh khí’, ‘thiên mệnh’, Lâm Dịch cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. ‘Không lẽ ‘kỳ nhân’ đã biết trước điều này? Hay chính ‘kỳ nhân’ cũng đang bị cuốn vào cuộc tìm kiếm đó?’ Hắn nhớ lại những lời cảnh báo của ‘kỳ nhân’, về sự suy yếu của linh khí, về Đại Hạ đang mục rỗng từ bên trong, và về một ‘đại loạn’ sắp đến. Tất cả những mảnh ghép rời rạc giờ đây đang dần khớp lại một cách đáng sợ. Thẩm Đại Nhân không chỉ là một quan tham, hắn là một con quái vật, một con bạch tuộc khổng lồ đang vươn vòi khắp nơi, không chỉ để kiếm chác lợi lộc, mà còn để thâu tóm một thứ gì đó lớn lao hơn, có thể liên quan đến bản chất của thế giới này.
“Những thư lại cũ biến mất bí ẩn… di vật cổ xưa…” Lâm Dịch lẩm bẩm, cố gắng sắp xếp lại những thông tin trong đầu. “Vậy thì, không chỉ có những thế lực giang hồ quen thuộc mà chúng ta từng đối phó, mà còn có cả những thế lực hắc đạo, và có thể là cả những tu hành giả bí ẩn đang nhúng tay vào chuyện này. Ván cờ này, e rằng không đơn giản như chúng ta nghĩ.” Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của đêm khuya thấm vào tận xương tủy. “Liễu Thanh Y, nàng có thể tiếp tục tìm kiếm thông tin về những thư lại cũ đó không? Và cả về cái di vật mà hắn đang ráo riết tìm kiếm. Mọi manh mối nhỏ nhất cũng đều quan trọng.”
Liễu Thanh Y gật đầu. “Ta sẽ cố gắng. Nhưng Lâm Dịch, hãy cẩn thận. Thẩm Đại Nhân là một kẻ cực kỳ tàn nhẫn và đa nghi. Chỉ cần một sơ suất nhỏ, chúng ta có thể sẽ phải trả giá đắt.” Nàng đứng dậy, ánh mắt cương nghị như lưỡi kiếm. “Giới giang hồ đang ngày càng hỗn loạn, các bang phái lớn nhỏ đang tự điều chỉnh lực lượng, hoặc là quy thuận Thẩm Đại Nhân, hoặc là bị hắn diệt trừ. Những cuộc giao tranh giữa các bang phái cũng trở nên dữ dội hơn, báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra. Ta cảm thấy, một cơn bão lớn đang đến gần.” Nàng nói rồi khẽ gật đầu chào Lâm Dịch, bóng nàng nhanh chóng hòa vào màn đêm, chỉ để lại một làn hương hoa nhài thoang thoảng trong không khí. Lâm Dịch đứng một mình dưới bóng cây, cảm giác lạnh lẽo không chỉ đến từ gió đêm, mà còn từ những thông tin mà Liễu Thanh Y vừa cung cấp. Hắn biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.
***
Khi những tia sáng đầu tiên của bình minh bắt đầu xé toạc màn đêm đen kịt, nhuộm hồng phía chân trời xa xăm, Lâm Dịch vẫn còn ngồi một mình trong phòng riêng tại Quán Trọ Lạc Nguyệt. Ánh sáng yếu ớt của đèn dầu vẫn leo lét, tranh đấu với ánh bình minh đang dần tràn vào qua khung cửa sổ. Trên chiếc bàn gỗ, tất cả thông tin, ghi chép, sơ đồ phác thảo về Thẩm Đại Nhân và mạng lưới của hắn trải rộng như một bức tranh khổng lồ, rối rắm. Lâm Dịch dùng cây bút lông, phác thảo thêm những đường gạch nối, khoanh tròn những cái tên quan trọng, từng mảnh ghép dần hiện rõ mồn một thành một bức tranh toàn cảnh đáng sợ.
Hắn nhìn vào sơ đồ, vào những mũi tên chỉ mối liên hệ giữa các thương hội, các quan chức, các bang phái giang hồ, và thậm chí cả những thế lực hắc đạo. Rồi hắn gạch nối chúng với những tin đồn về ‘linh khí suy yếu’, ‘di vật cổ xưa’, và những ‘tu hành giả’ bí ẩn. Một cảm giác nặng nề đè nén lấy lồng ngực hắn, khiến hắn khó thở.
‘Không phải một con cá mập, mà là cả một quần thể cá mập… hay đúng hơn là một con bạch tuộc khổng lồ, vươn vòi khắp nơi,’ Lâm Dịch thầm nghĩ, giọng nội tâm hắn trầm lắng đến mức gần như vô vọng. ‘Hắn không chỉ tham nhũng, hắn đang dần nuốt chửng Đại Hạ từ bên trong. Tầm ảnh hưởng của hắn không chỉ dừng lại ở một thành phố, một tỉnh, mà là cả một vương triều đang hấp hối.’ Hắn nhớ lại những lời của ‘kỳ nhân’, về sự mục ruỗng của Đại Hạ, về việc ‘thiên mệnh’ đang dần rời bỏ. Giờ đây, hắn đã hiểu rõ hơn điều đó có nghĩa là gì. Thẩm Đại Nhân chính là một trong những biểu hiện rõ rệt nhất của sự mục ruỗng đó, một kẻ đang lợi dụng sự suy yếu của triều đình để xây dựng đế chế riêng, chuẩn bị cho một cuộc lật đổ, hoặc ít nhất là một cuộc phân chia quyền lực lớn khi ‘đại loạn’ bùng nổ.
Lâm Dịch thở dài một tiếng nặng nề, một làn sương mỏng thoát ra từ môi hắn trong không khí lạnh buốt của rạng sáng. ‘Linh khí suy yếu… Thiên mệnh đổi thay… Có lẽ nào, hắn chính là biểu hiện của sự mục ruỗng đó? Và sự sụp đổ của Đại Hạ, có bàn tay hắn nhúng vào, hoặc hắn đang lợi dụng nó để đạt được mục đích riêng của mình? Mình đã đánh giá thấp hắn quá rồi…’ Hắn đã từng nghĩ rằng Thẩm Đại Nhân chỉ là một quan tham nhũng tầm c��, nhưng giờ đây, hắn nhận ra rằng mình đã hoàn toàn sai lầm. Thẩm Đại Nhân là một kẻ có tầm nhìn, có mưu đồ lớn, và hắn không ngừng mở rộng quyền lực của mình, không chỉ ở Thành Thiên Phong mà còn vươn ra khắp các tỉnh thành lân cận, tạo thành một mạng lưới khổng lồ, vững chắc.
Nội tâm hắn trỗi dậy một cuộc chiến. Một mặt là sự choáng ngợp trước tầm vóc và sự phức tạp của thế lực Thẩm Đại Nhân. Đây là một cuộc chiến quy mô lớn hơn hẳn những gì hắn từng đối mặt, một cuộc chiến có thể đe dọa đến cả mạng sống của hắn và những người hắn yêu thương. Áp lực của trách nhiệm đè nặng lên vai hắn. Hắn không chỉ chiến đấu cho bản thân và thương hội, mà còn cho sự ổn định của cả một vùng đất, thậm chí là vận mệnh của Đại Hạ. Mặt khác, hắn cũng nhận ra rằng để đối phó với một kẻ thù lớn và tàn nhẫn như Thẩm Đại Nhân, hắn có thể phải sử dụng những thủ đoạn mà trước đây hắn luôn tránh né, thậm chí là ‘đen tối’ và tàn nhẫn hơn. Điều này thử thách giá trị cốt lõi của hắn, nhưng đ�� sinh tồn, đôi khi người ta buộc phải làm những điều không mong muốn.
Lâm Dịch đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Phía chân trời, ánh bình minh đã lên cao hơn một chút, xua tan gần hết màn đêm đen tối, rọi những tia nắng vàng nhạt đầu tiên xuống Thành Thiên Phong. Những mái nhà cổ kính, những con hẻm nhỏ dần hiện rõ, mang theo một vẻ đẹp cổ xưa, bình dị. Nhưng trong lòng Lâm Dịch, một màn đêm khác vừa được hé mở, một màn đêm của những âm mưu, những thế lực ngầm đang cuồn cuộn bên dưới vẻ ngoài yên bình đó.
‘Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,’ hắn thầm nhủ, câu châm ngôn quen thuộc trong đầu hắn lại hiện lên, như một lời nhắc nhở lạnh lùng. Hắn không mong đợi sự công bằng, hắn chỉ muốn sinh tồn. Và để sinh tồn, hắn phải kiểm soát cuộc chơi này, thay vì bị nó kiểm soát. Hắn siết chặt nắm tay, rồi từ từ mở ra, như sẵn sàng đón nhận những thử thách khổng lồ sắp tới. Cuộc điều tra về Thẩm Đại Nhân không chỉ là về một quan tham, mà là về một cánh cửa, mở ra một thế giới đầy rẫy những bí ẩn và hiểm nguy mà ‘kỳ nhân’ đã hé lộ. Hắn sẽ phải dấn thân sâu hơn vào mớ bòng bong của chính trị, giang hồ, và cả thế giới tu hành đang dần lộ diện, không phải để xưng bá, mà để tìm ra con đường sinh tồn cho mình và những người hắn trân trọng trong cái “đại loạn” sắp đến.
Gánh nặng của trách nhiệm đè nén, nhưng ngọn lửa quyết tâm trong hắn lại càng cháy rực. Hắn không phải là anh hùng, nhưng hắn sẽ là người sống sót. Và để sống sót, hắn phải hiểu rõ ván cờ lớn này, phải chuẩn bị cho những cuộc chiến tàn khốc hơn. Lâm Dịch biết, đây chỉ là khởi đầu. Những thông tin này, dù đã giúp hắn có một cái nhìn rõ ràng hơn về Thẩm Đại Nhân, vẫn chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Cuộc chiến thực sự, có lẽ, chỉ mới bắt đầu. Và hắn, Lâm Dịch, sẽ không lùi bước.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.