Lạc thế chi nhân - Chương 494: Mở Màn Ván Cờ: Những Nước Đi Đầu Tiên
Đêm đã về khuya, những tiếng xôn xao cuối cùng của quán trọ Lạc Nguyệt cũng dần chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng gió khẽ rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh từ bên ngoài. Trong một căn phòng nhỏ nằm khuất ở tầng hai, ánh đèn dầu leo lét tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, mơ hồ soi rõ bốn bóng người đang quây quần quanh một chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Trên bàn là một tấm bản đồ Thành Thiên Phong được trải rộng, cùng với vài trang giấy ghi chép lỉnh kỉnh, những nét chữ nguệch ngoạc của Bạch Vân Nhi hiện rõ dưới ánh sáng chập chờn.
Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, thân hình gầy gò của hắn hơi đổ bóng lên bức tường phía sau. Khuôn mặt thanh tú th��ờng ngày nay lại càng thêm trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của một linh hồn không thuộc về thế giới này. Hắn hắng giọng, phá vỡ sự im lặng nặng nề.
“Những gì ta sắp nói ra có thể làm thay đổi mọi thứ chúng ta từng biết về Đại Hạ,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng, đủ sức xuyên qua sự tĩnh mịch của căn phòng. Hắn không nói về những thương vụ buôn bán, những tranh chấp giang hồ nhỏ lẻ nữa, mà là một bức tranh lớn hơn, phức tạp hơn rất nhiều. Hắn kể lại cuộc gặp gỡ với ‘kỳ nhân’ bên Suối Nguồn Tinh Lực, nhắc đến những khái niệm xa lạ như ‘linh khí suy yếu’, ‘thiên mệnh’ và ‘đại loạn’ đang đến gần. Hắn cố gắng giải thích một cách đơn giản nhất, để những người đồng đội của mình, những kẻ xa lạ với thế giới tu hành, có thể hình dung được phần nào sự nghiêm trọng của vấn đề.
Bạch Vân Nhi, vẫn với vẻ ngoài thon thả và cử chỉ thanh thoát, lắng nghe từng lời, đôi mắt thông minh sắc sảo của nàng không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Nàng cầm cây bút lông, tốc ký những điểm chính mà Lâm Dịch vừa nói, khuôn mặt nàng lộ vẻ nghiêm trọng.
“Chúng ta đã sẵn sàng, Lâm Dịch,” nàng nói, giọng nói ôn hòa nhưng đầy kiên định. “Ngươi tin tưởng chúng ta, chúng ta tin tưởng ngươi. Từ khi đi theo ngươi, chúng ta đã biết cuộc sống này sẽ không còn bình lặng nữa. Nhưng ngươi luôn dẫn lối, và chúng ta luôn an toàn.” Nàng nhìn hắn, ánh mắt chứa đựng sự quan tâm và thấu hiểu sâu sắc, như muốn nói rằng gánh nặng này không chỉ một mình hắn phải gánh chịu.
Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch rất nhiều, vẫn im lặng lắng nghe, khuôn mặt chất phác của hắn cau lại, cố gắng tiêu hóa những thông tin có phần siêu thực. Vết sẹo nhỏ trên má hắn nổi rõ dưới ánh đèn. Hắn có thể không hiểu hết được những khái niệm trừu tượng mà Lâm Dịch vừa nói, nhưng hắn hiểu được một điều: đại ca của hắn đang đối mặt với một chuyện cực kỳ lớn, và hắn phải dốc sức mình.
“Đại ca cứ việc phân phó, huynh đệ sẽ làm hết sức!” Vương Đại Trụ nói, giọng nói to rõ, mang theo sự chân thành và quyết tâm. Hắn nắm chặt nắm đấm, biểu thị sự sẵn sàng hành động. Mùi mồ hôi đặc trưng của người lao động và mùi đất vẫn còn vương vấn trên quần áo thô sơ của hắn.
Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt còn chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng quắc, nhanh nhẹn. Hắn gật đầu lia lịa, gần như muốn nhảy cẫng lên vì hăng hái. “Chỉ cần là chuyện đại ca cần, Nhị Cẩu không ngại hiểm nguy!” Hắn thề thốt, giọng nói có chút run rẩy vì lo lắng nhưng tràn đầy quyết tâm. Câu nói "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" gần như đã trở thành câu cửa miệng của hắn.
Lâm Dịch nhìn họ, cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa trong lồng ngực, xua đi phần nào gánh nặng trong lòng. Hắn biết mình không đơn độc. Đây không chỉ là những cộng sự, mà là gia đình, là những người hắn phải bảo vệ bằng mọi giá. Và để bảo vệ họ, hắn phải hiểu rõ kẻ địch, hiểu rõ thế giới này.
Hắn dùng ngón tay thon dài chỉ vào bản đồ Thành Thiên Phong. “Thẩm Đại Nhân không chỉ là một quan tham. Hắn là một phần của ‘bệnh trạng’ lớn hơn. Cái ‘linh khí’ suy yếu mà ‘kỳ nhân’ nhắc đến có thể không liên quan trực tiếp đến Thẩm Đại Nhân, nhưng sự thối nát của triều đình, của các thế gia lớn, lại chính là biểu hiện của sự suy yếu toàn diện này. Hắn ta, là một mắt xích quan trọng trong hệ thống đang mục ruỗng. Chúng ta phải tìm hiểu, không phải để trừng phạt, mà để hiểu rõ bản chất của cái ‘bệnh trạng’ này, và quan trọng hơn, tìm ra cách sinh tồn trong ‘đại loạn’ sắp đến.”
Hắn nhìn Bạch Vân Nhi. “Vân Nhi, nàng vẫn là bộ não của chúng ta. Nàng hãy tổng hợp tất cả những tin tức mà chúng ta có được về Thẩm Đại Nhân từ trước đến nay. Đặc biệt, ta muốn nàng tập trung vào khía cạnh tài chính. Hắn ta giàu có một cách phi lý, chắc chắn có những dòng tiền mờ ám, những giao dịch ngầm. Hãy xem xét các thương vụ lớn của hắn, những tài sản mà hắn mới tậu, những mối quan hệ với các thương hội lớn ở kinh thành và các vùng lân cận. Có thể hắn không trực tiếp lộ mặt, nhưng những thế gia lớn đứng sau hắn, nh��ng kẻ đã giúp hắn che đậy tài sản bất chính, sẽ để lại dấu vết. Nàng có thể nhờ đến sự giúp đỡ của Liễu Thanh Y, nàng ấy có mạng lưới thông tin riêng trong giới thương nhân và các thế gia. Hãy tìm kiếm những giao dịch đất đai, những khoản vay khổng lồ, những thương vụ độc quyền bất thường. Ta tin nàng sẽ nhìn ra những điểm mà người khác không thấy.”
Bạch Vân Nhi gật đầu, ánh mắt nàng sắc sảo tập trung vào bản đồ, nơi những khu vực giàu có, những thương hội lớn được đánh dấu. Nàng đã quen với việc xử lý những con số khô khan, nhưng lần này, nàng cảm thấy một áp lực khác biệt. Đây không chỉ là việc tìm kiếm lợi nhuận, mà là vén màn một bí mật có thể gây chấn động cả Đại Hạ. Tiếng bút sột soạt trên giấy của nàng vang lên đều đặn, ghi lại từng lời dặn dò của Lâm Dịch.
“Đại Trụ, Nhị Cẩu,” Lâm Dịch chuyển ánh mắt sang hai người còn lại. “Các ngươi có mạng lưới của riêng mình trong giang hồ và những khu chợ búa, quán trọ. Ta muốn các ngươi tìm hiểu về những kẻ thân cận của Thẩm Đại Nhân. Hắn có những vệ sĩ riêng, những kẻ trung thành mù quáng, những tay chân chuyên làm việc bẩn. Hãy tìm hiểu về xuất thân của chúng, chúng thường lui tới những đâu, chúng có tiếp xúc với những nhân vật lạ lùng nào không? Đặc biệt, ta muốn các ngươi chú ý đến những kẻ có vẻ không thuộc về quan trường hay thương hội bình thường, những kẻ có thân thủ bất phàm hoặc mang khí chất khác lạ. Giang hồ là nơi tập trung đủ loại người, và có thể chúng ta sẽ tìm thấy manh mối về thế giới tu hành thông qua những kẻ này.” Lâm Dịch đặc biệt nhấn mạnh điểm này, bởi hắn nghĩ đến khả năng Thẩm Đại Nhân có liên hệ với thế lực siêu nhiên mà ‘kỳ nhân’ đã gợi ý.
Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ. “Đại ca yên tâm, huynh đệ sẽ đi sâu vào những hang cùng ngõ hẻm nhất của Thành Thiên Phong. Những kẻ làm việc bẩn thỉu luôn có thói quen riêng, và những người trong giang hồ, dù có kín tiếng đến mấy, cũng sẽ để lại dấu vết.”
Trần Nhị Cẩu cũng hăng hái không kém. “Nhị Cẩu sẽ tìm hiểu từ những kẻ ăn xin, những người bán hàng rong, những kẻ ở tầng đáy xã hội. Bọn họ thường biết nhiều chuyện hơn cả những vị quan trên cao!” Hắn nói với vẻ tự tin, ánh mắt sáng rực.
“Hãy nhớ,” Lâm Dịch nói thêm, giọng hắn trở nên nghiêm trọng hơn, ánh mắt quét qua một lượt những gương mặt đầy quyết tâm. “Cẩn trọng và kín đáo là điều quan trọng nhất. Chúng ta đang động chạm đến một thế lực không hề nhỏ. Một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến tất cả chúng ta gặp nguy hiểm. Đừng hành động liều lĩnh, đừng gây sự chú ý không cần thiết. Thông tin là vũ khí của chúng ta lúc này. Hãy nhớ, đây không phải là một cuộc chiến công khai, mà là một ván cờ lớn, nơi mỗi nước đi đều phải được tính toán kỹ lưỡng.”
Ánh đèn dầu leo lét càng lúc càng yếu ớt, như muốn hòa vào bóng đêm. Căn phòng nhỏ chìm trong sự im lặng, nhưng bầu không khí lại căng thẳng đến nghẹt thở. Mùi mực, mùi giấy, và một chút mùi khói gỗ thoang thoảng trong không khí. Tiếng gió rít ngoài cửa sổ dường như cũng mang theo một điềm báo về những điều sắp xảy ra. Lâm Dịch biết r��ng, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình gian nan hơn bất kỳ điều gì hắn từng đối mặt. Thẩm Đại Nhân chỉ là cánh cửa đầu tiên, mở ra một thế giới đầy rẫy những bí ẩn và hiểm nguy mà ‘kỳ nhân’ đã hé lộ. Hắn sẽ phải dấn thân sâu hơn vào mớ bòng bong của chính trị, giang hồ, và cả thế giới tu hành đang dần lộ diện, không phải để xưng bá, mà để tìm ra con đường sinh tồn cho mình và những người hắn trân trọng trong cái “đại loạn” sắp đến.
***
Vài ngày sau, vào một buổi chiều tà âm u, se lạnh, Lâm Dịch tìm đến một quán trà quen thuộc ở Thành Thiên Phong. Quán trà này không quá sang trọng, nhưng lại có những góc khuất riêng tư, nơi người ta có thể trao đổi những thông tin nhạy cảm mà không sợ bị dòm ngó. Tiếng người nói chuyện râm ran, tiếng chén trà va chạm nhẹ, tiếng nước sôi ùng ục, tất cả tạo nên một thứ âm thanh ồn ào dễ chịu, vừa đủ để che lấp những lời thì thầm. Hương trà thơm ngát, mùi bánh ngọt nhẹ nhàng quyện vào không khí ấm cúng, tạo cảm giác thư thái nhưng ẩn chứa một chút bí ẩn.
Lâm Dịch ngồi ở một góc khuất, tấm lưng tựa vào vách gỗ, đôi mắt sắc bén lướt qua những gương mặt khách quen. Hắn không cần nhìn, chỉ cần lắng nghe những tiếng xì xào, những câu chuyện phiếm để nắm bắt được mạch chảy của thông tin. Hắn uống một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ và hương thơm dịu dàng lan tỏa trong khoang miệng.
Ngay sau đó, Cố lão bản, thân hình tròn trĩnh, khuôn mặt luôn tươi cười, đôi mắt ti hí nhưng rất tinh tường, chậm rãi tiến lại phía bàn của Lâm Dịch. Lão ta đặt khay trà xuống, chiếc chén sứ chạm vào mặt bàn gỗ phát ra tiếng kêu khô khốc.
“Ồ, Lâm lão bản, đã lâu không gặp,” Cố lão bản nói, giọng điệu niềm nở như mọi khi. Lão kéo ghế ngồi xuống đối diện Lâm Dịch, nụ cười trên môi vẫn không hề thay đổi. “Dạo này bận rộn với thương vụ gì mà đến quán ta cũng hiếm thấy thế?”
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nụ cười nhạt nhòa trên khuôn mặt thanh tú. “Cố lão bản vẫn tinh ý như ngày nào. Ta chỉ là đang suy nghĩ về một vài chuyện lớn hơn những thương vụ buôn bán nhỏ lẻ thôi. Mà nhân tiện, Cố lão bản, dạo này Thành Thiên Phong có chuyện gì lạ không? Đặc biệt là những chuyện liên quan đến những vị quan trên cao? Nghe nói dạo này các thế gia lớn cũng rục rịch, có vẻ như có biến động gì đó?”
Cố lão bản nhấp một ngụm trà, đôi mắt ti hí lướt qua Lâm Dịch, như đang dò xét. Lão ta hiểu ý Lâm Dịch. Người này không phải là kẻ vô tình hỏi han, mà là đang tìm kiếm thông tin có giá trị. Và lão ta, với bản tính thực dụng và khôn khéo, biết rằng những thông tin như vậy không hề rẻ.
“Ồ, Lâm lão bản quan tâm đến chuyện triều đình sao?” Cố lão bản nói, giọng điệu có chút kéo dài, ẩn chứa sự thăm dò. “Thẩm Đại Nhân dạo này uy phong lẫm liệt lắm. Chuyện lớn nhỏ trong thành đều phải qua tay hắn. Có lời đồn còn sắp thăng chức lớn đấy, có thể sẽ được điều về kinh thành, ngồi vào vị trí cao hơn nữa.”
Lâm Dịch khẽ nhấp trà, lắng nghe từng lời của Cố lão bản. Hắn cố gắng tách bạch tin thật và tin đồn, lọc ra những mảnh ghép có giá trị. “Thăng chức sao? Chẳng trách dạo này thấy hắn càng lúc càng bành trướng thế lực. Nghe nói hắn ta còn liên kết với vài thế gia lớn ở ngoại thành, thậm chí còn có cả những thương hội ở các phủ khác nữa. Có phải không, Cố lão bản?”
Cố lão bản cười tủm tỉm, vuốt chòm râu bạc. “Ai da, Lâm lão bản tin tức lại nhạy bén hơn cả lão già này rồi. Đúng là có chuyện đó thật. Chẳng hạn như, lão gia họ Chu ở Chu gia thôn, một thế gia có tiếng về ruộng đất và sản vật, dạo này bỗng dưng giao dịch rất nhiều với Thẩm Đại Nhân. Còn có cả thương hội Thiên Phong ở phủ lân cận, cũng nghe nói có hợp tác làm ăn lớn với hắn. Mấy vụ thu mua đất đai ở vùng biên thùy, hay những khoản vay khổng lồ để phát triển mỏ quặng, đều có bóng dáng Thẩm Đại Nhân và những thế lực này đứng sau. Mà quan trọng nhất, Lâm lão bản biết không, mấy vụ đó, tuy lợi nhuận khổng lồ, nhưng lại bị che đậy rất kín kẽ, không rõ ràng trên sổ sách.”
Lâm Dịch gật đầu, trong lòng đã có câu trả lời. Những chi tiết này, tuy chỉ là tin đồn từ Cố lão bản, nhưng lại khớp với những gì Bạch Vân Nhi đang điều tra. “Không rõ ràng sao? Vậy thì quả là kỳ lạ. Một vị quan thanh liêm sao lại làm những chuyện mờ ám như vậy chứ?” Hắn nói, giọng điệu có vẻ ngạc nhiên nhưng ánh mắt lại sắc bén.
Cố lão bản liếc nhìn xung quanh, hạ thấp giọng xuống một chút. “Haizz, lão già này nói thật, Lâm lão bản đừng cười. Thanh liêm cái gì chứ? Ở cái Đại Hạ này, quan nào mà không dính chàm? Chỉ là Thẩm Đại Nhân hắn ta thủ đoạn cao minh hơn mà thôi. Nghe nói, hắn ta còn có những kẻ lạ mặt bên cạnh, thân thủ phi phàm, không giống những thị vệ bình thường. Có lần ta thấy hắn đi đến một nơi hẻo lánh ở ngoại thành, vào một cái miếu hoang tàn, cùng với mấy kẻ ăn mặc kỳ lạ, không giống người bình thường chút nào.” Lão ta cố ý dừng lại, chờ đợi phản ứng của Lâm Dịch, chờ đợi 'cái giá' cho những thông tin quan trọng hơn.
Lâm Dịch không vội vàng. Hắn biết Cố lão bản đang thăm dò. “Cố lão bản quả là tai mắt khắp Thành Thiên Phong. Những chuyện này, kẻ phàm tục như ta khó mà biết được. Chi bằng, hôm nay ta mời C�� lão bản một bữa cơm thịnh soạn, coi như cảm tạ những lời chia sẻ này?” Hắn nói, khẽ đặt một thỏi bạc nhỏ lên bàn, không quá phô trương nhưng đủ để thể hiện sự thành ý.
Cố lão bản mỉm cười, đôi mắt ti hí híp lại càng nhỏ hơn. “Lâm lão bản khách sáo quá. Chút thông tin nhỏ nhặt này có đáng là bao. Nhưng nếu Lâm lão bản đã có lòng, lão già này cũng không khách khí.” Lão ta nhanh tay thu thỏi bạc vào túi, hành động nhanh nhẹn đến bất ngờ. “Thôi, ta xin phép đi xem có khách nào cần pha trà không. Lâm lão bản cứ từ từ thưởng trà.”
Cố lão bản rời đi, mang theo nụ cười thường trực. Lâm Dịch vẫn ngồi đó, nhấp từng ngụm trà. Mùi hương của trà vẫn nồng nàn, nhưng trong đầu hắn, những mảnh ghép thông tin từ Cố lão bản đã bắt đầu khớp nối với nhau. Những giao dịch mờ ám, những thế gia lớn đứng sau, và đặc biệt là “những kẻ lạ mặt” có thân thủ phi phàm. Điều này càng củng cố thêm suy đoán của hắn về mối liên hệ giữa Thẩm Đại Nhân và thế giới tu hành. Cố lão bản không biết giá trị thực sự của nh���ng lời mình vừa nói, nhưng đối với Lâm Dịch, đó là những manh mối quý giá, giúp hắn có cái nhìn rõ ràng hơn về đối thủ sắp tới. Trận chiến này, không chỉ là tiền bạc, quyền lực, mà còn là một cuộc đối đầu với những điều vượt quá hiểu biết của người phàm.
***
Đêm buông xuống, trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời Thành Thiên Phong, nhưng ánh sáng của nó lại bị những đám mây đen lướt qua che khuất, khiến cả thành phố chìm trong một màu u ám. Gió rét rít qua từng kẽ lá, từng mái ngói, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng ai đó đang than khóc trong đêm. Trong phòng làm việc của Lâm Dịch tại thương hội, ánh đèn dầu leo lét vẫn là nguồn sáng duy nhất, hắt lên những bóng hình đổ dài, cô độc.
Lâm Dịch ngồi một mình trước bàn làm việc, ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ thi thoảng lại rọi lên khuôn mặt trầm ngâm của hắn, làm nổi bật những đường nét thanh tú nhưng đầy vẻ mệt mỏi. Trước mặt hắn là những ghi chép tỉ mỉ của Bạch Vân Nhi, cùng với những thông tin rời rạc mà Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đã thu thập được trong mấy ngày qua. Mùi giấy, mực và gỗ đàn hương thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, cô độc và nặng nề suy tư.
Hắn đọc đi đọc lại những dòng chữ, những con số, những cái tên. Thẩm Đại Nhân, những giao dịch đất đai mờ ám ở biên giới, những khoản vay khổng lồ từ các thế gia họ Chu, họ Ngô, họ Trần. Những thương vụ buôn bán độc quyền muối, sắt, và thậm chí cả một loại khoáng sản quý hiếm mà Lâm Dịch chưa từng nghe tên. Những con số này, khi được Bạch Vân Nhi phân tích, đã tố cáo Thẩm Đại Nhân không chỉ là một quan chức tham nhũng, mà là một kẻ đang xây dựng một đế chế ngầm, với mạng lưới lợi ích trải rộng khắp Đại Hạ. Liễu Thanh Y, thông qua mạng lưới của mình, cũng đã cung cấp thêm nhiều chi tiết về cách Thẩm Đại Nhân thao túng giá cả, dùng quyền lực để ép buộc các tiểu thương, và những khoản hối lộ khổng lồ mà hắn nhận được từ các thương nhân lớn để đổi lấy các giấy phép độc quyền.
Hắn cũng xem xét những báo cáo từ Vương ��ại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Những kẻ thân tín của Thẩm Đại Nhân, một vài tên có xuất thân giang hồ, thân thủ bất phàm, nhưng không có thông tin rõ ràng về sư môn hay bang phái. Một tên khác, Trần Nhị Cẩu nghe ngóng được, là một gã thư sinh nhưng lại có vẻ thâm sâu khó lường, thường xuyên lui tới những thư viện cổ, tìm kiếm những điển tịch lạ. Và đặc biệt, có một nhóm người lạ mặt, ăn mặc giản dị nhưng khí chất lại khác hẳn người thường, thường xuất hiện bí mật bên cạnh Thẩm Đại Nhân vào những đêm khuya, ở những địa điểm hẻo lánh như miếu hoang hay rừng sâu. Những kẻ đó, theo lời của Trần Nhị Cẩu, không có vẻ gì là quan lại hay thương nhân, mà giống như những cao thủ ẩn mình, hoặc thậm chí là… tu hành giả.
“Thẩm Đại Nhân… một con cờ hay một người chơi?” Lâm Dịch lẩm bẩm, giọng hắn khẽ khàng hòa vào tiếng gió rít ngoài cửa sổ. Hắn gác bút, ngón tay khẽ miết lên những dòng chữ trên giấy. “Cái gọi là ‘linh khí’ và ‘thiên mệnh’ này rốt cuộc là gì? Liệu mình có đủ sức để đối phó với nó không?” M��t cảm giác nặng nề đè nén lấy lồng ngực hắn. Hắn không phải là kẻ kiêu ngạo, hắn hiểu rõ giới hạn của bản thân. Từ một người hiện đại bất ngờ bị ném vào thế giới cổ đại, hắn đã vật lộn để sinh tồn, để bảo vệ những người xung quanh. Nhưng giờ đây, những gì hắn đang phải đối mặt đã vượt xa khỏi những cuộc chiến tranh giành lợi ích thông thường. Nó chạm đến bản chất của thế giới này, đến vận mệnh của cả một vương triều.
Áp lực của việc phải bảo vệ những người thân yêu trong một thế giới ngày càng bất ổn và nguy hiểm đè nặng lên vai hắn. Hắn nghĩ về Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, và những người dân làng nhỏ bé của hắn. Hắn đã hứa sẽ bảo vệ họ. Và để làm được điều đó, hắn phải trở nên mạnh mẽ hơn, thông minh hơn, và hiểu biết hơn về thế giới này, dù nó có phức tạp và đầy rẫy hiểm nguy đến đâu.
“Nhưng không thể lùi bước,” hắn tự nhủ, ánh mắt sắc bén hơn bao giờ hết. “Quá nhiều thứ đang đặt trên vai mình.” Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa s��. Ánh trăng lúc này đã xuyên qua đám mây, rọi xuống Thành Thiên Phong một màu bạc lạnh lẽo. Hắn nhìn ra xa xăm, về phía hoàng cung sừng sững, nơi Thẩm Đại Nhân đang ngự trị, nơi quyền lực và âm mưu đang được dệt nên.
“Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” hắn thầm nhủ, câu châm ngôn quen thuộc trong đầu hắn lại hiện lên. Hắn không mong đợi sự công bằng, hắn chỉ muốn sinh tồn. Và để sinh tồn, hắn phải kiểm soát cuộc chơi này, thay vì bị nó kiểm soát. Cuộc điều tra về Thẩm Đại Nhân không chỉ là về một quan tham, mà là về một cánh cửa, mở ra một thế giới đầy rẫy những bí ẩn và hiểm nguy mà ‘kỳ nhân’ đã hé lộ. Hắn sẽ phải dấn thân sâu hơn vào mớ bòng bong của chính trị, giang hồ, và cả thế giới tu hành đang dần lộ diện, không phải để xưng bá, mà để tìm ra con đường sinh tồn cho mình và những người hắn trân trọng trong cái “đại loạn” sắp đến.
Gánh nặng của trách nhiệm đè nén, nhưng ngọn lửa quyết tâm trong hắn lại càng cháy rực. Hắn không phải là anh hùng, nhưng hắn sẽ là người sống sót. Và để sống sót, hắn phải hiểu rõ ván cờ lớn này. Lâm Dịch biết, đây chỉ là khởi đầu. Những thông tin này, dù đã giúp hắn có một cái nhìn rõ ràng hơn về Thẩm Đại Nhân, vẫn chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Cuộc chiến thực sự, có lẽ, chỉ mới bắt đầu.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.