Lạc thế chi nhân - Chương 493: Hệ Quy Chiếu Thay Đổi: Mảnh Ghép Thẩm Đại Nhân
Đêm đã về khuya. Tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng gió rì rào. Lâm Dịch vẫn ngồi đó, bên đống lửa trại, trong đầu đã bắt đầu định hình những kế hoạch mới, những bước đi đầu tiên để đối phó với một thế giới đã không còn như cũ. Hắn biết rằng, hành trình phía trước sẽ đầy chông gai, hiểm nguy hơn bất cứ điều gì hắn từng trải qua. Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Hắn phải tìm hiểu, phải thích nghi, và phải kiểm soát nó, để tiếp tục tồn tại trong cái thế giới đầy rẫy bất trắc này, nơi mà ranh giới giữa phàm tục và siêu nhiên đã hoàn toàn bị xóa nhòa. Hắn không thể là một anh hùng, nhưng hắn sẽ là một người cha, một người chồng, một người chủ có trách nhiệm, và một người sống sót kiên cường. Dù “thiên mệnh” có là gì đi nữa, hắn sẽ tự mình định đoạt vận mệnh của mình, và của những người hắn trân trọng.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng len lỏi qua làn sương mỏng, nhuộm vàng đỉnh núi xa xăm, Lâm Dịch đã có mặt tại quán trọ nhỏ bé của Trạm Tiếp Tế. Ngồi trước một bàn gỗ sờn cũ, trên đó đặt một chén trà nguội lạnh, hắn vẫn giữ nguyên vẻ trầm tư từ đêm qua. Ánh mắt sâu thẳm của hắn lơ đãng nhìn ra ngoài khung cửa sổ, nơi những bụi cây dại còn đọng sương đêm, rồi lại quay về với những suy nghĩ miên man trong tâm trí. Tiếng gió se lạnh trên núi luồn qua khe cửa, mang theo mùi bụi đất và mùi rơm khô từ chuồng ngựa gần đó, xen lẫn chút mùi khói bếp từ một căn nhà nào đó đang chuẩn bị bữa sáng. Xa xa, tiếng kêu râm ran của vài loài động vật hoang dã vọng lại, tạo nên một không gian tĩnh mịch, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn trong đầu Lâm Dịch.
Đối diện hắn, Bạch Vân Nhi cũng đã tỉnh giấc. Nàng ngồi im lặng, đôi mắt thông minh nhưng giờ đây lại ánh lên vẻ lo lắng, dõi theo từng cử động nhỏ nhất của Lâm Dịch. Nàng biết hắn đang vật l��n với điều gì đó to lớn, điều mà nàng và những người khác còn chưa thể hình dung rõ ràng. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, sau một đêm cảnh giác luân phiên, giờ đây đang ngủ gà ngủ gật ở một góc khác của quán, tiếng ngáy khe khẽ của Đại Trụ phá vỡ sự tĩnh lặng.
Lâm Dịch khẽ thở dài, rồi chậm rãi nhấp một ngụm trà nguội, vị chát đắng lan tỏa trong khoang miệng, như vị của những lời 'kỳ nhân' đêm qua. Hắn đã dành cả đêm để sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin, cố gắng tìm ra một trật tự nào đó trong mớ hỗn độn của những khái niệm xa lạ. Linh khí, thiên mệnh, đại loạn, thế lực tu hành… những từ ngữ đó như những cú đấm trực diện vào tư duy khoa học, logic mà hắn đã xây dựng bấy lâu nay. Hắn đã từng nghĩ rằng, chỉ cần đủ mưu lược, đủ tiền bạc, đủ quyền lực, hắn có thể kiểm soát được cuộc đời mình trong thế giới này. Nhưng giờ đây, một bức màn khác đã vén lên, hé lộ một thế giới vận hành theo những quy tắc hoàn toàn khác biệt.
“Những lời của ông ta… không phải là mê tín dị đoan,” Lâm Dịch cất tiếng, giọng hắn trầm thấp, phá vỡ sự im lặng. Bạch Vân Nhi khẽ giật mình, ánh mắt nàng tập trung hoàn toàn vào hắn. “Nó là một hệ thống, một quy luật vận hành của thế giới này, mà chúng ta chưa từng biết đến.”
Nàng gật đầu, khuôn mặt hiện rõ sự bối rối. “Vậy… ‘linh khí’ thực sự là gì, và nó liên quan gì đến Thẩm Đại Nhân, đến Đại Hạ này?” Nàng hỏi, giọng khẽ run, như thể sợ hãi trước câu trả lời.
Lâm Dịch nhắm mắt lại, cố gắng hình dung. Trong thế giới của hắn, năng lượng là thứ căn bản, nó vận hành mọi thứ. Ở đây, có lẽ linh khí cũng tương tự như vậy, nhưng ở một cấp độ cao hơn, tinh vi hơn. “Nó là nền tảng. Giống như không khí chúng ta hít thở, nước chúng ta uống, hay đất đai chúng ta canh tác. Nhưng nó còn hơn thế nữa. Nó là nguồn gốc của sự sống, của sức mạnh, của cả những điều phi thường mà chúng ta gọi là tu hành.” Hắn mở mắt, nhìn thẳng vào Bạch Vân Nhi, ánh mắt kiên định. “Khi nền tảng suy yếu, mọi thứ trên đó đều lung lay. Và Thẩm Đại Nhân, hay những kẻ như hắn, đang *tăng tốc* sự sụp đổ đó, có lẽ một cách vô thức, hoặc có thể là có chủ đích.”
Vương Đại Trụ, bị tiếng nói của Lâm Dịch đánh thức, dụi mắt ngồi thẳng dậy. Hắn cố gắng lắng nghe, nhưng những khái niệm trừu tượng này khiến hắn hoàn toàn mơ hồ. “Đại ca, ý người là… chúng ta đang đối mặt với thứ gì đó lớn hơn cả giang hồ hay quan trường sao?” Hắn ngập ngừng hỏi, giọng nói chất phác mang đầy vẻ hoang mang. Trần Nhị Cẩu cũng đã tỉnh giấc, đôi mắt lanh lợi của hắn đảo qua Lâm Dịch rồi đến Bạch Vân Nhi, cố gắng nắm bắt tình hình.
Lâm Dịch gật đầu. “Đúng vậy, Đại Trụ. Giang hồ, quan trường… chúng ta đã tương đối hiểu rõ cách chúng vận hành. Nhưng linh khí, tu hành… đó là một tầng lớp mới. Nó giống như việc chúng ta từng nghĩ rằng thế giới chỉ có đất liền và biển cả, rồi đột nhiên phát hiện ra bầu trời đầy sao và những hành tinh khác. Mọi thứ chúng ta biết đều phải được xem xét lại.” Hắn dùng ngón tay, nhẹ nhàng phác thảo vài đường trên mặt bàn gỗ sờn, như đang vẽ m���t biểu đồ phức tạp. “Hãy tưởng tượng, linh khí như một dòng chảy ngầm, nó nuôi dưỡng cây cối, động vật, và cả con người. Khi dòng chảy đó mạnh mẽ, mọi thứ phát triển phồn thịnh. Nhưng khi nó suy yếu, mọi thứ bắt đầu héo úa, mục rữa.”
Bạch Vân Nhi chăm chú quan sát những đường vẽ vô hình của Lâm Dịch. “Vậy, sự suy yếu của linh khí… có phải là nguyên nhân của nạn đói, bệnh dịch, và sự mục nát trong quan trường mà chúng ta đang thấy không?”
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt lóe lên vẻ sáng suốt. “Có thể không phải là nguyên nhân trực tiếp duy nhất, nhưng chắc chắn là một yếu tố cộng hưởng. Một cái cây khô héo sẽ dễ bị sâu bệnh tấn công hơn. Một xã hội mà ‘nền tảng’ của nó đang yếu đi, sẽ càng dễ dàng bị tham nhũng, áp bức và chiến loạn hoành hành. Và những kẻ như Thẩm Đại Nhân, lợi dụng sự suy yếu đó để trục lợi, để xây dựng quyền lực cho riêng mình, vô tình hoặc cố ý, đang đẩy nhanh quá trình sụp đổ.” Hắn ngừng lại, nhìn từng người một. “Nếu những gì ‘kỳ nhân’ nói là thật, thì ‘đại loạn’ không chỉ là một cuộc chiến tranh giành quyền lực giữa các phe phái chính trị. Nó là một sự kiện mang tính ‘thiên mệnh’, một sự thanh trừng, một sự tái thiết của cả thế giới này.”
Vương Đại Trụ gãi đầu, vẻ mặt vẫn còn bối rối. “Nhưng đại ca, nếu nó là ‘thiên mệnh’… thì chúng ta có thể làm gì?”
Lâm Dịch nhếch mép cười nhạt. “Thiên mệnh? Trong thế giới của ta, không có thiên mệnh. Chỉ có tự nhiên và quy luật của nó. Con người luôn tìm cách hiểu, thích nghi và thậm chí là can thiệp vào quy luật tự nhiên. ‘Kỳ nhân’ đã nói ta là ‘kẻ đến từ nơi xa, mang theo tư duy khác biệt, có thể là chìa khóa.’ Có lẽ, chính tư duy hiện đại này sẽ cho ta một góc nhìn khác, một cách tiếp cận khác để đối phó với cái ‘thiên mệnh’ này.” Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mặt trời đã lên cao hơn, ánh sáng ban mai tràn ngập không gian. “Không có gì là tuyệt đối. Ngay cả ‘thiên mệnh’ cũng có thể bị ảnh hưởng bởi những lựa chọn của con người. Quan trọng là chúng ta phải hiểu rõ luật chơi mới này. Và để hiểu, chúng ta cần thông tin.”
Nỗi lo lắng trong lòng Lâm Dịch vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một sự quyết tâm cứng rắn. Hắn không thể để những khái niệm mơ hồ này làm hắn tê liệt. Hắn phải hành động. Hắn đã thành công bảo vệ những người hắn yêu thương khỏi đói nghèo, khỏi áp bức của địa phương, khỏi hiểm nguy giang hồ. Giờ đây, hắn phải nâng cấp bản thân, nâng cấp tư duy, để đối mặt với một mối đe dọa mang tầm vóc lớn hơn nhiều. Cái cảm giác bất lực, sự thiếu hiểu biết về “luật chơi” mới này khiến hắn cảm thấy áp lực nặng nề. Hắn, một người đàn ông đến từ thế giới hiện đại, với tư duy logic, khoa học, giờ đây phải vật lộn để dung hòa nó với một thế giới đầy rẫy phép thuật và những khái niệm siêu nhiên. Nhưng đó cũng chính là thử thách mà hắn phải vượt qua.
Hắn lại nhìn cuốn Cẩm Nang Kế Sách trong túi áo, cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải cập nhật nó, phải ghi chép lại những điều vừa được nghe, vừa được suy ngẫm. Cuốn cẩm nang đó, chứa đựng tất cả những tri thức hiện đại của hắn, sẽ là ngọn hải đăng soi đường trong màn đêm mù mịt sắp tới. Hắn sẽ phải bổ sung thêm những thông tin về linh khí, về thế giới tu hành, về Thẩm Đại Nhân và cái “bóng lớn hơn” mà hắn phải đối mặt. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” hắn tự nhủ thầm. “Và mình cần mọi vũ khí có thể có được.”
***
Chiều tối ngày hôm sau, đoàn của Lâm Dịch đã trở về Thành Thiên Phong. Quán trọ Lạc Nguyệt như thường lệ vẫn ồn ào và náo nhiệt. Tiếng trò chuyện râm ran, tiếng bát đĩa va chạm lách cách, tiếng cười đùa vang vọng khắp nơi, cùng với mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng và khói gỗ từ bếp lò, tạo nên một không khí sôi động, ấm cúng. Tuy nhiên, trong một góc khuất của đại sảnh, nơi ánh sáng từ những chiếc đèn lồng treo cao chỉ le lói chiếu tới, Lâm Dịch và đồng đội của hắn lại chìm trong một bầu không khí hoàn toàn khác.
Họ đã chọn một chiếc bàn gỗ nhỏ, nép mình vào bức tường, tránh xa sự chú ý của những người xung quanh. Vài món ăn đơn giản được bày ra, nhưng không ai động đũa nhiều. Lâm Dịch ngồi thẳng lưng, vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng đôi mắt hắn lại sáng rực lên một sự kiên định lạ thường. Hắn đã dành cả quãng đường trở về để sắp xếp lại những suy nghĩ, những thông tin từ ‘kỳ nhân’, và giờ đây, hắn đã có một kế hoạch sơ bộ.
“Thẩm Đại Nhân,” Lâm Dịch cất tiếng, giọng hắn vang lên đủ để những người ngồi cùng bàn nghe rõ, nhưng lại chìm nghỉm giữa tiếng ồn ào xung quanh. “Hắn không chỉ là một mục tiêu chính trị, hắn là một mảnh ghép quan trọng để chúng ta hiểu được ván cờ lớn hơn. Chúng ta cần biết tất cả về hắn.”
Bạch Vân Nhi gật đầu, ánh mắt nàng tập trung hoàn toàn vào Lâm Dịch. “Toàn diện… ý huynh là cả gia tộc, mối quan hệ, tài sản, và cả những bí mật hắn che giấu sao?” Nàng hỏi, cố gắng hiểu rõ ý đồ của hắn.
“Chính xác,” Lâm Dịch đáp, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn. “Từ cách hắn kiếm tiền, cách hắn thăng tiến, đến những kẻ hắn giao du. Mọi thứ đều có thể là manh mối.” Hắn dừng lại, quét mắt nhìn qua từng người một. “Chúng ta cần một bức chân dung hoàn chỉnh về Thẩm Đại Nhân. Hắn là ai, hắn làm gì, hắn muốn gì, hắn có điểm yếu nào. Hắn không thể là một cá nhân đơn độc. Chắc chắn phía sau hắn là một mạng lưới, một tổ chức, hoặc ít nhất là những thế lực đang ủng hộ hắn. Và chúng ta cần vén màn sự thật đó.”
Lâm Dịch hiểu rằng, việc điều tra Thẩm Đại Nhân lúc này không còn đơn thuần là một hành động trả đũa hay loại bỏ một kẻ thù. Nó đã trở thành một phần của quá trình tìm hiểu về “bệnh trạng” của Đại Hạ, về cách những yếu tố siêu nhiên và phàm tục đang đan xen vào nhau, tạo nên một bức tranh hỗn loạn. Nếu ‘kỳ nhân’ nói đúng, rằng linh khí đang suy yếu và ‘đại loạn’ sắp đến, thì những kẻ như Thẩm Đại Nhân không chỉ là triệu chứng, mà còn là những tác nhân đẩy nhanh quá trình suy tàn. Việc hiểu rõ cách hắn thao túng quyền lực, cách hắn tích lũy tài sản, có thể sẽ giúp Lâm Dịch hiểu được cơ chế vận hành của sự mục nát đang lan tràn khắp Đại Hạ.
Trần Nhị Cẩu, với bản tính nhanh nhẹn và khả năng giao thiệp rộng rãi ở các ngõ ngách của Thành Thiên Phong, liền xung phong. “Để Nhị Cẩu đi nghe ngóng tin tức ở sòng bạc, tửu lầu. Có khi lại moi được gì đó.” Hắn nói, ánh mắt lấp lánh sự hào hứng, như một con chó săn vừa được lệnh.
“Tốt,” Lâm Dịch gật đầu. “Nhưng phải cẩn trọng. Đừng để lộ mục đích. Chỉ nghe ngóng, thu thập. Tìm hiểu xem hắn có những mối quan hệ nào đặc biệt, những giao dịch bất thường nào, những tin đồn nào về đời tư hay quá khứ của hắn. Mọi thứ, dù nhỏ nhất, cũng đều có giá trị.”
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, có vẻ hơi sốt ruột. “Nếu cần động thủ, Đại Trụ sẵn sàng.” Hắn siết chặt nắm đấm, sẵn sàng cho một cuộc đối đầu trực diện.
Lâm Dịch lắc đầu. “Không cần động thủ vội. Mục tiêu là thông tin. Càng chi tiết, càng tốt. Hãy nhớ, chúng ta đang đi tìm hiểu một ‘bệnh trạng’ của Đại Hạ, chứ không chỉ là một ‘kẻ xấu’.” Hắn nhấn mạnh từ “bệnh trạng”, ngụ ý rằng tầm nhìn của hắn đã vượt ra ngoài việc chỉ trừng phạt một cá nhân. “Đánh rắn phải đánh vào đầu, nhưng trước hết phải biết đầu rắn ở đâu, và nó đang nối với những bộ phận nào khác của cơ thể.”
Bạch Vân Nhi hiểu ý Lâm Dịch nhanh nhất. “Huynh muốn nói, chúng ta cần vẽ ra một sơ đồ về mạng lưới của Thẩm Đại Nhân. Ai là đồng minh của hắn, ai là kẻ thù, ai là người hắn thao túng, ai là người hắn phục vụ. Và quan trọng nhất, làm thế nào hắn có thể tích lũy được quyền lực lớn đến vậy trong một thời gian ngắn.”
“Chính xác,” Lâm Dịch khen ngợi. “Vân Nhi, nàng hãy tập trung vào việc tổng hợp thông tin thu thập được, và đặc biệt là tìm kiếm những điểm bất thường trong tài chính, trong các thương vụ lớn của Thẩm Đại Nhân. Hắn là một quan chức, nhưng hắn lại giàu có một cách phi lý. Chắc chắn có những dòng tiền mờ ám, những giao dịch ngầm mà chúng ta có thể lần theo.” Hắn trao cho nàng một ánh mắt tin tưởng. “Nàng có kinh nghiệm trong thương trường, nàng sẽ nhìn ra những điểm mà người khác không thấy.”
Hắn nhìn lại Vương Đại Trụ và Trần Nh�� Cẩu. “Đại Trụ, Nhị Cẩu, các ngươi hãy sử dụng mạng lưới của chúng ta trong giang hồ và các quán xá. Tìm hiểu về những vệ sĩ của Thẩm Đại Nhân, những kẻ thân tín của hắn, những địa điểm mà hắn thường lui tới. Liệu hắn có tiếp xúc với những nhân vật lạ lùng nào không? Những kẻ có vẻ không thuộc về quan trường hay thương hội bình thường?” Lâm Dịch đặc biệt nhấn mạnh điểm này, bởi hắn nghĩ đến khả năng Thẩm Đại Nhân có liên hệ với thế giới tu hành.
“Và chính ta,” Lâm Dịch nói tiếp, giọng trầm tĩnh nhưng đầy uy lực. “Ta sẽ tìm cách tiếp cận những nguồn thông tin mà ít ai nghĩ tới. Những kẻ bị lãng quên, những kẻ đứng ngoài lề xã hội, nhưng lại có thể nắm giữ những bí mật động trời. Ta sẽ dùng những phương pháp của riêng mình để vén màn sự thật.” Hắn không nói rõ “phương pháp của riêng mình” là gì, nhưng ánh mắt hắn ẩn chứa một tia sắc bén, ám chỉ đến khả năng phân tích và tổng hợp thông tin vượt trội của người hiện đại mà hắn sở hữu. Hắn sẽ xem xét lại tất cả những vụ án tham nhũng mà hắn từng nghe ở thế giới cũ, tìm kiếm những điểm tương đồng trong cách Thẩm Đại Nhân vận hành.
Mỗi người nhận nhiệm vụ, sự bối rối ban đầu đã được thay thế bằng sự nghiêm túc và quyết tâm. Họ đều tin tưởng vào Lâm Dịch, và những lời nói của hắn, dù khó hiểu đến đâu, vẫn luôn có sức nặng. Lâm Dịch nhìn họ, cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Hắn không đơn độc. Đây là gia đình của hắn, là những người hắn phải bảo vệ. Và để bảo vệ họ, hắn phải trở nên mạnh mẽ hơn, thông minh hơn, và hiểu biết hơn về thế giới này, dù nó có phức tạp và đầy rẫy hiểm nguy đến đâu.
“Hãy nhớ,” Lâm Dịch nói thêm, ánh mắt quét qua một lượt. “Cẩn trọng và kín đáo là điều quan trọng nhất. Chúng ta đang động chạm đến một thế lực không hề nhỏ. Một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến tất cả chúng ta gặp nguy hiểm. Đừng hành động liều lĩnh, đừng gây sự chú ý không cần thiết. Thông tin là vũ khí của chúng ta lúc này.”
Đêm đã về khuya, quán trọ Lạc Nguyệt dần thưa thớt khách. Nhưng trong góc khuất đó, ánh sáng đèn lồng vẫn soi rõ những gương mặt đầy suy tư. Lâm Dịch biết rằng, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình mới, gian nan hơn bất kỳ điều gì hắn từng đối mặt. Thẩm Đại Nhân chỉ là cánh cửa đầu tiên, mở ra một thế giới đầy rẫy những bí ẩn và hiểm nguy mà ‘kỳ nhân’ đã hé lộ. Hắn sẽ phải dấn thân sâu hơn vào mớ bòng bong của chính trị, giang hồ, và cả thế giới tu hành đang dần lộ diện, không phải để xưng bá, mà để tìm ra con đường sinh tồn cho mình và những người hắn trân trọng trong cái “đại loạn” sắp đến.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Thành Thiên Phong đã chìm trong bóng tối. Một cảm giác nặng nề đè nén trái tim hắn, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa quyết tâm vẫn âm ỉ cháy. Hắn không phải là anh hùng, nhưng hắn sẽ là người sống sót. Và để sống sót, hắn phải kiểm soát cuộc chơi này, thay vì bị nó kiểm soát.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.