Lạc thế chi nhân - Chương 492: Kỳ Nhân Bên Suối: Lời Giải Đáp Đầu Tiên
Luồng khí lạnh lẽo từ đêm rừng thẳm dần tan biến, nhường chỗ cho hơi ấm dễ chịu lan tỏa từ Suối Nguồn Tinh Lực, như một hơi thở của sự sống. Những tia nắng đầu tiên len lỏi qua tán lá cổ thụ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất ẩm ướt, khiến không gian vốn đã huyền ảo nay càng thêm phần siêu thực. Lâm Dịch và những người đồng hành vẫn nấp mình sâu trong bụi cây rậm rạp, mỗi người một tâm trạng, một biểu cảm khác nhau. Bạch Vân Nhi khẽ siết chặt tay, ánh mắt không rời khỏi bóng người ngồi tĩnh tọa dưới gốc cây cổ thụ khổng lồ. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng dịu mát đang bao trùm, nhưng cũng ẩn chứa một uy áp vô hình, khiến nàng vừa khao khát được tiếp cận, lại vừa không khỏi e dè. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ thì há hốc miệng, vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa có chút sợ hãi. Họ là những người phàm tục, lớn lên giữa núi rừng, nhưng chưa từng chứng kiến cảnh tượng nào kỳ vĩ đến vậy. Họ chỉ cảm thấy một sự rung động kỳ lạ trong không khí, một cảm giác thư thái nhưng cũng đầy bí ẩn, như thể mọi tế bào trong cơ thể đang được gột rửa bởi một sức mạnh vô hình nào đó.
Lâm Dịch, trong khi đó, lại hoàn toàn đắm chìm vào thế giới nội tâm của riêng hắn. Hắn không chỉ cảm nhận, mà còn cố gắng phân tích. Luồng linh khí tuôn trào từ Suối Nguồn Tinh Lực mạnh mẽ hơn bất cứ thứ gì hắn từng tưởng tượng. Nó không đơn thuần là một nguồn năng lượng, mà dường như có một sự sống, một ý thức riêng, đang hòa quyện với không khí, thấm đẫm vào từng hạt sương, từng thớ đất. Quanh thân ảnh gầy gò của ‘kỳ nhân’, luồng linh khí đó càng trở nên cô đặc, tạo thành một quầng sáng mờ ảo, lung linh như ảo ảnh. Nó không chói mắt, nhưng lại thu hút mọi ánh nhìn, khiến người ta không thể rời mắt. Hắn đã từng đọc qua những truyền thuyết, những câu chuyện phiếm về tiên nhân, về phép thuật, nhưng trong cái thế giới hiện thực tàn khốc của Đại Hạ vương triều này, hắn chưa bao giờ thực sự tin vào chúng. Giờ đây, mọi định nghĩa về “hiện thực” của hắn đang bị lung lay dữ dội.
“Linh khí này… thật sự có tồn tại. Mạnh mẽ đến vậy sao?” Hắn tự hỏi trong đầu, giọng nói nội tâm mang theo sự ngạc nhiên đến tột độ. “Và người này… ông ta đã biết chúng ta ở đây?” Câu hỏi cuối cùng vừa chợt nảy ra, gần như cùng lúc với một sự kiện khiến cả nhóm phải nín thở. Đôi mắt tĩnh lặng của ‘kỳ nhân’ bỗng mở ra. Chúng không phải là đôi mắt của một lão già mỏi mệt, mà sâu thẳm như hồ nước nghìn năm không đáy, chứa đựng sự minh triết và thấu hiểu vũ trụ. Ánh mắt đó, không một chút bối rối, không một chút kinh ngạc, xuyên thẳng qua lớp cây bụi rậm rạp, nhìn thẳng vào nơi Lâm Dịch đang ẩn nấp, như thể ông ta đã biết rõ sự hiện diện của họ từ rất lâu trước đó. Một cảm giác bị nhìn thấu, bị phơi bày hoàn toàn bủa vây lấy Lâm Dịch, khiến sống lưng hắn bất giác lạnh toát.
“Khách từ xa đến, sao không lộ diện?” Giọng nói của ‘kỳ nhân’ vang lên, không hề to, nhưng lại rõ ràng đến lạ lùng, như thể nó được truyền thẳng vào tâm trí mỗi người. Âm điệu trầm bổng, mang theo sự cổ kính và uy nghiêm, như tiếng chuông chùa vọng lại từ ngàn xưa, khiến cả khu rừng như im bặt, chỉ còn tiếng nước suối róc rách và tiếng linh khí vô hình đang luân chuyển. Bạch Vân Nhi giật mình, sắc mặt nàng thoáng vẻ hoảng sợ. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ thậm chí còn lùi lại một bước, tay chân cứng đờ. Họ chỉ là những người phàm, sao có thể đối mặt với một tồn tại siêu phàm như vậy?
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng tột độ từ những người xung quanh. Nhưng hắn biết, lúc này không thể lùi bước. Sự tò mò, khao khát tìm hiểu về thế giới mới này, đã vượt qua mọi nỗi sợ hãi. Hơn nữa, việc ‘kỳ nhân’ đã phát hiện ra họ chứng tỏ việc tiếp tục ẩn nấp là vô ích. Không, không phải là vô ích, mà là bất kính. Một kẻ biết mọi thứ đang diễn ra, sẽ không đánh giá cao những hành động lén lút.
“Ông ta đã biết,” Lâm Dịch tự nhủ. “Không có cách nào khác. Mình phải đối mặt.” Hắn ra hiệu bằng mắt cho Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu giữ nguyên vị trí, không được cử động. Ánh mắt hắn truyền đi một thông điệp rõ ràng: “Hãy tin tưởng ta.” Bạch Vân Nhi nhìn hắn, trong ánh mắt nàng vừa có sự lo lắng, vừa có sự tin tưởng tuyệt đối. Nàng hiểu rằng Lâm Dịch sẽ không bao giờ đẩy mình vào chỗ chết vô ích. Vương Đại Trụ nắm chặt cán rìu, sẵn sàng hành động bất cứ lúc nào, trong khi Trần Nhị Cẩu thì vẫn giữ vẻ mặt ngơ ngác, nhưng cũng nghe theo lời đại ca.
Lâm Dịch bước ra khỏi chỗ nấp. Mỗi bước chân hắn đều rất chậm rãi, cẩn trọng, không gây ra bất kỳ tiếng động thừa thãi nào. Hắn không hề vội vã, nh��ng cũng không do dự. Ánh nắng ban mai đã lên cao hơn một chút, chiếu rọi vào bóng dáng gầy gò của hắn, khiến hắn trông càng thêm cô độc nhưng cũng đầy kiên nghị. Hắn tiến về phía ‘kỳ nhân’, thái độ cung kính nhưng không mất đi sự tự chủ. Hắn biết mình không phải là một tu sĩ, cũng không phải là một kẻ mộng mơ. Hắn là một người hiện đại, một Lạc Thế Chi Nhân, và hắn cần thông tin. Tri thức là vũ khí mạnh nhất của hắn, và hắn sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để mài sắc nó.
Khoảng cách dần được rút ngắn. Khi Lâm Dịch chỉ còn cách ‘kỳ nhân’ chừng mười bước chân, hắn dừng lại. Hắn cúi đầu thật sâu, một động tác thể hiện sự tôn trọng mà hắn đã học được từ thế giới cổ đại này. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén nhưng bình tĩnh, trực tiếp đối mặt với ánh mắt thâm thúy của ‘kỳ nhân’.
“Tiền bối, vãn bối Lâm Dịch, vô tình quấy rầy.” Giọng hắn vang lên, không quá lớn, nhưng rõ ràng và dứt khoát, không hề run rẩy. “Chúng tôi chỉ muốn tìm hiểu về những điều kỳ lạ ở nơi đây, về ‘linh khí’ mà người đời đồn đại. Sự xuất hiện của tiền bối nơi thâm sơn cùng cốc này, lại mang theo khí chất phi phàm, khiến vãn bối vô cùng tò mò.” Hắn cố gắng giữ cho lời nói của mình vừa khiêm tốn, vừa thể hiện sự thật lòng, đồng thời cũng ngụ ý rằng hắn không phải là kẻ ngu ngốc, dễ dàng bị dọa nạt. Hắn đang thăm dò, tìm kiếm một khe hở trong bức màn bí ẩn mà ‘kỳ nhân’ đang che giấu. Hắn không biết ông ta là ai, từ đâu đến, và mục đích của ông ta là gì. Nhưng hắn biết, đây là một cơ hội không thể bỏ lỡ để mở ra một cánh cửa mới, một cánh cửa có thể dẫn đến những tri thức mà hắn vô cùng cần để sinh tồn trong thế giới ngày càng phức tạp này. Hắn không sợ hãi, nhưng cảnh giác cao độ. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng*, hắn tự nhủ. *Và càng không nợ ai một sự giải thích. Mọi thứ mình có được, đều phải tự mình tranh thủ.*
***
Lâm Dịch vẫn đứng yên đó, kiên nhẫn chờ đợi phản ứng từ ‘kỳ nhân’. Khoảng không gian giữa hai người dường như đặc quánh lại, chỉ có tiếng nước suối róc rách và tiếng chim hót xa xăm làm nền cho sự im lặng căng thẳng. Ánh nắng mặt trời đã lên cao hơn một chút, xuyên qua những tán lá dày đặc, tạo thành những vệt sáng lốm đốm trên nền đất. Khí hậu vẫn mát mẻ, trong lành, nhưng Lâm Dịch cảm thấy một sự áp lực vô hình đang đè nặng lên vai mình. Hắn có thể cảm nhận được ánh mắt thâm thúy của ‘kỳ nhân’ đang quét qua mình, không phải là sự dò xét thô bạo, mà là một ánh nhìn như có thể xuyên thấu tâm can, đọc rõ mọi suy nghĩ, mọi ngóc ngách sâu kín nhất trong tâm hồn hắn. Hắn tự nhủ phải giữ vững tâm lý, không để lộ bất kỳ sơ hở nào.
Sau một lúc lâu, ‘kỳ nhân’ khẽ thở dài, một tiếng thở dài trầm lắng như tiếng gió thoảng qua vách núi. Mái tóc bạc phơ và bộ râu trắng xóa của ông khẽ lay động, như những dải lụa mềm mại trong gió. Ông không trả lời trực tiếp câu hỏi của Lâm Dịch về linh khí hay sự tò mò của hắn, mà lại bắt đầu bằng một lời nhận định đầy bí ẩn, giọng nói trầm vang, không to nhưng lại có sức lay động lòng người.
“Linh khí mỏng manh, thế đạo suy vi. Các ngươi đến đúng lúc, nhưng cũng là lúc sai.” Lời nói của ‘kỳ nhân’ không phải là một câu hỏi, mà là một sự khẳng định, một tiên đoán. Lâm Dịch cau mày, cố gắng nắm bắt ý nghĩa sâu xa trong từng từ ngữ. “Đúng lúc” có lẽ vì hắn đã tìm đến được nguồn linh khí này, đã bắt đầu hé mở bức màn về thế giới tu hành. Còn “sai lúc”? Phải chăng là vì thời đại này không còn thích hợp cho sự phát triển của linh khí, hay có một biến cố lớn nào đó sắp xảy ra?
Ánh mắt ‘kỳ nhân’ lại dừng lại trên gương mặt Lâm Dịch, ánh nhìn đó như muốn đào sâu vào linh hồn hắn. “Thế giới này sắp có đại biến. Ngươi… không thuộc về nơi này, nhưng lại mang theo ‘thiên mệnh’ của một thời đại mới.”
Lâm Dịch giật mình, trái tim hắn đập mạnh một nhịp. “Không thuộc về nơi này.” Câu nói này như một tiếng sét đánh ngang tai. Hắn đã luôn cố gắng che giấu thân phận thật sự của mình, cố gắng hòa nhập hoàn toàn vào thế giới Đại Hạ này. Vậy mà, một người lạ mặt, một ‘kỳ nhân’ ẩn mình trong rừng sâu, lại có thể nhìn thấu hắn chỉ bằng một ánh mắt? Điều này không chỉ gây sốc, mà còn là một lời cảnh báo đáng sợ. Nếu ‘kỳ nhân’ biết, liệu có còn ai khác biết nữa không? Và “thiên mệnh của một thời đại mới” là gì? Hắn, một kẻ xuyên không, chỉ muốn sinh tồn và bảo vệ gia đình, lại phải gánh vác một thứ gọi là “thiên mệnh” sao? Điều này thật nực cười, nhưng trong ánh mắt của ‘kỳ nhân’, không hề có một chút giễu cợt nào. Chỉ có sự nghiêm túc và một nỗi ưu tư sâu thẳm.
“Quyền lực hữu hình chỉ là một phần nhỏ. Vô hình mới là gốc rễ.” ‘Kỳ nhân’ tiếp tục, giọng nói càng lúc càng vang vọng, như thể mỗi từ ngữ đều mang theo sức nặng của hàng ngàn năm lịch sử. “Kẻ nắm giữ vô hình, mới thực sự định đoạt vận mệnh. Hãy cẩn trọng với những kẻ lợi dụng sự hỗn loạn để vươn lên, đặc biệt là những bóng đen đang lẩn khuất trong triều đình, kẻ mà các ngươi gọi là Thẩm Đại Nhân… hắn chỉ là một phần của cái bóng lớn hơn.”
Cả người Lâm Dịch như bị đóng băng tại chỗ. “Thẩm Đại Nhân… có liên quan đến cả chuyện này sao?” Hắn tự hỏi trong đầu, một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Từ trước đến nay, Thẩm Đại Nhân đối với hắn chỉ là một quan chức tham nhũng cấp cao, một kẻ chuyên quyền hống hách, đại diện cho mặt tối của hệ thống chính trị Đại Hạ. Hắn đã nghĩ rằng mình có thể dùng mưu trí và sức lực để đối phó với những kẻ như Thẩm Đại Nhân. Nhưng lời của ‘kỳ nhân’ đã hoàn toàn thay đổi nhận thức của hắn. Thẩm Đại Nhân không chỉ là một kẻ tham lam, mà hắn còn là “một phần của cái bóng lớn hơn”, một kẻ “nắm giữ vô hình”. Điều này có nghĩa là gì? Hắn là một tu sĩ? Hắn có liên quan đến thế lực tu hành? Hay hắn chỉ là một con rối trong tay một thế lực siêu nhiên nào đó?
“Lời của ông ta… liệu có phải đang ám chỉ đến tu hành?” Lâm Dịch thầm nghĩ, cố gắng xâu chuỗi mọi thông tin. Liễu Thanh Y đã nhắc đến những bí mật đằng sau quyền lực, Lão Thợ Săn đã nói về những điều kỳ lạ ở Linh Thú Sơn Mạch, và giờ đây, ‘kỳ nhân’ này không chỉ xác nhận sự tồn tại của linh khí, mà còn liên kết nó với cả những biến động chính trị và một nhân vật cụ thể như Thẩm Đại Nhân. Mọi thứ đang dần trở nên rõ ràng hơn, nhưng đồng thời cũng phức tạp hơn gấp bội. Cái thế giới mà hắn từng nghĩ mình đã hiểu rõ, hóa ra chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh.
Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, từng lời của ‘kỳ nhân’ như khắc sâu vào tâm trí hắn. Hắn không dám bỏ lỡ một chi tiết nào, cố gắng phân tích từng ẩn ý. Từ xa, Bạch Vân Nhi, Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ cũng đang căng thẳng theo dõi. Dù họ không thể nghe rõ toàn bộ cuộc đối thoại, nhưng họ có thể cảm nhận được sự nghiêm trọng trong bầu không khí, và sự thay đổi biểu cảm trên gương mặt Lâm Dịch. Sự ngạc nhiên, sự trầm tư, và cả một chút lo lắng.
“Thiên đạo suy vi, nhân đạo điên đảo. Mọi thứ đều có nhân quả, và nhân quả sắp đến hồi kết.” ‘Kỳ nhân’ lại nói, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, như thể ông ta đang nhìn thấy một tương lai mà người thường không thể nào hình dung được. “Ngươi, kẻ đến từ nơi xa, mang theo tư duy khác biệt, có thể là chìa khóa. Nhưng cũng có thể là nạn nhân. Lựa chọn nằm ở ngươi.”
Lựa chọn? Lâm Dịch nhíu mày. Hắn luôn nghĩ rằng mình chỉ cần lựa chọn cách sinh tồn, cách bảo vệ những người thân yêu. Nhưng giờ đây, ‘kỳ nhân’ lại nói về một “lựa chọn” lớn hơn, một “thiên mệnh”. Điều này khiến hắn cảm thấy nặng trĩu. Hắn không phải là một anh hùng, hắn chưa bao giờ muốn làm anh hùng. Hắn chỉ muốn sống một cuộc đời bình dị, yên ổn. Nhưng dường như, cái thế giới này không cho phép hắn được yên ổn.
“Hãy tìm hiểu. Hãy quan sát. Đừng tin vào những gì mắt thấy tai nghe, mà hãy tin vào những gì tâm ngươi cảm nhận được.” ‘Kỳ nhân’ kết thúc, đôi mắt thâm thúy lại khép hờ, trở lại trạng thái tĩnh tọa ban đầu. Quầng sáng linh khí quanh ông lại càng trở nên mạnh mẽ và huyền ảo hơn, như một bức tường vô hình ngăn cách ông với thế giới phàm tục.
Cuộc đối thoại kết thúc, đột ngột như khi nó bắt đầu. Lâm Dịch vẫn đứng đó, ngẩn người. Hắn cảm thấy đầu óc mình như một mớ bòng bong. Thông tin quá nhiều, quá trừu tượng, nhưng lại vô cùng quan trọng. Hắn cúi đầu một lần nữa, thể hiện sự tôn trọng, rồi chậm rãi quay người, tiến về phía những người đồng hành đang ẩn nấp. Hắn cần thời gian để tiêu hóa tất cả những gì vừa được nghe, để sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin, và để đối mặt với sự thật rằng thế giới mà hắn đang sống, đã hoàn toàn thay đổi. Những lời của ‘kỳ nhân’ đã gieo vào lòng hắn một hạt mầm của sự lo lắng, nhưng đồng thời cũng là một ngọn lửa của sự quyết tâm. Hắn sẽ tìm hiểu. Hắn sẽ thích nghi. Và hắn sẽ sinh tồn, bằng mọi giá.
***
Hoàng hôn dần buông xuống trên con đường mòn gập ghềnh trở về Thành Thiên Phong. Những tia nắng cuối cùng của ngày nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây, vẽ nên những bức tranh màu sắc rực rỡ trên nền mây mù. Gió nhẹ thổi qua, mang theo cái se lạnh của núi rừng khi đêm về, khiến lá cây xào xạc như những lời thì thầm bí ẩn. Đoàn người Lâm Dịch dừng chân tại một trạm tiếp tế nhỏ nằm sâu trong thung lũng, nơi những người lữ hành thường tìm đến để nghỉ ngơi sau một ngày dài mệt mỏi. Trạm tiếp tế chỉ là một căn nhà gỗ đơn sơ với một vài gian phòng nhỏ, một chuồng ngựa và một khoảng sân rộng để đốt lửa trại. Mùi khói bếp thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm và mùi ngựa, tạo nên một không khí mộc mạc, gần gũi.
Sau bữa tối đơn giản với cơm khô và thịt rừng nướng, mọi người quây quần bên đống lửa trại đang cháy bập bùng. Ánh lửa nhảy múa, hắt bóng lên những gương mặt mệt mỏi nhưng vẫn còn chất chứa sự kinh ngạc từ cuộc gặp gỡ buổi sáng. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đã ngủ gục từ lúc nào, hơi thở đều đều. Bạch Vân Nhi thì vẫn ngồi đó, ánh mắt nàng thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lâm Dịch, người đang tách mình ra một góc, lặng lẽ nhìn vào ngọn lửa.
Lâm Dịch không nói gì, hắn để mặc cho những suy nghĩ hỗn độn của mình trôi nổi trong tâm trí. Những lời của ‘kỳ nhân’ cứ vang vọng mãi trong đầu hắn, như những câu thần chú khó hiểu nhưng đầy quyền năng. “Linh khí mỏng manh, thế đạo suy vi… không thuộc về nơi này… thiên mệnh của một thời đại mới… quyền lực hữu hình chỉ là một phần nhỏ, vô hình mới là gốc rễ… Thẩm Đại Nhân, hắn chỉ là một phần của cái bóng lớn hơn… đại loạn sắp bùng nổ…”
Mỗi từ, mỗi cụm từ đều như một mảnh ghép, và hắn đang cố gắng lắp ráp chúng lại để tạo thành một bức tranh toàn cảnh. Hắn đã từng nghĩ rằng mình đã hiểu ít nhiều về thế giới này. Hắn đã học cách sinh tồn, đã xây dựng được một chút thế lực trong thương trường và giang hồ, đã đối phó với những kẻ tham lam, những tên cường hào ác bá. Hắn đã từng tin rằng, chỉ cần đủ thông minh, đủ mưu lược, đủ kiên trì, hắn có thể tạo dựng một cuộc sống bình yên cho mình và những người thân yêu.
Nhưng giờ đây, mọi thứ đã thay đổi. Cái khái niệm “sinh tồn” của hắn bỗng trở nên nhỏ bé và tầm thường đến lạ. “Thẩm Đại Nhân… không chỉ là một quan chức tham nhũng.” Hắn thì thầm trong đầu, ánh mắt đăm chiêu nhìn vào những đốm lửa bay lên không trung. “Hắn là một phần của cái ‘vô hình’ mà ‘kỳ nhân’ nhắc đến sao? Hay hắn chỉ là một con tốt đang được lợi dụng trong cuộc đại biến này?” Câu hỏi này khiến hắn cảm thấy lạnh sống lưng. Nếu Thẩm Đại Nhân chỉ là “một phần của cái bóng lớn hơn”, vậy thì cái “bóng lớn hơn” đó là gì? Là những tu sĩ ẩn mình? Là một tổ chức siêu nhiên nào đó? Hay là một thế lực chính trị đen tối hơn cả những gì hắn có thể tưởng tượng?
Dù là gì đi nữa, hắn biết rằng Thẩm Đại Nhân chính là chìa khóa. Chìa khóa để hiểu rõ hơn về những gì đang diễn ra, để vén màn bí mật về thế giới tu hành, và để chuẩn bị cho cái “đại loạn” mà ‘kỳ nhân’ đã tiên đoán. “Dù thế nào, hắn là chìa khóa để hiểu rõ hơn về những gì đang diễn ra.” Lâm Dịch tự lẩm bẩm, một sự quyết tâm cứng rắn xuất hiện trong ánh mắt.
Nỗi lo lắng về gia đình và những người hắn yêu quý bỗng trở nên lớn hơn bao giờ hết. Hắn đã thành công bảo vệ họ khỏi sự áp bức của địa phương, khỏi những hiểm nguy trên giang hồ. Nhưng làm sao hắn có thể bảo vệ họ khỏi một “đại loạn” liên quan đến “linh khí”, “thiên mệnh” và những thế lực “vô hình” mà hắn còn chưa hiểu rõ? Cái cảm giác bất lực, sự thiếu hiểu biết về “luật chơi” mới này khiến hắn cảm thấy áp lực nặng nề. Hắn, một người đàn ông đến từ thế giới hiện đại, với tư duy logic, khoa học, giờ đây phải vật lộn để dung hòa nó với một thế giới đầy rẫy phép thuật và những khái niệm siêu nhiên.
“Mình không thể cứ đứng nhìn,” hắn tự nhủ. “Mình phải tìm hiểu, phải thích nghi nhanh chóng. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn trong một thế giới đang biến đổi này, mình phải nắm bắt được bản chất của sự thay đổi.” Hắn nhớ lại lời của ‘kỳ nhân’: “Ngươi, kẻ đến từ nơi xa, mang theo tư duy khác biệt, có thể là chìa khóa.” Phải chăng, chính cái tư duy hiện đại, khả năng phân tích và thích nghi vượt trội của hắn sẽ là lợi thế trong cuộc chơi mới này?
“Vân Nhi, huynh có vẻ trầm tư. Lời của vị cao nhân kia… có ý nghĩa gì sao?” Bạch Vân Nhi khẽ khàng tiến lại gần, giọng nàng nhẹ nhàng như gió thoảng, phá tan dòng suy nghĩ miên man của Lâm Dịch. Nàng ngồi xuống bên cạnh hắn, ánh mắt đầy sự quan tâm và lo lắng.
Lâm Dịch quay sang nhìn nàng. Trong ánh lửa bập bùng, gương mặt nàng hiện lên vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời sự tin tưởng. Hắn khẽ thở dài, rồi nói, giọng trầm lắng nhưng đầy kiên định. “Vân Nhi, thế giới này… còn phức tạp hơn chúng ta tưởng rất nhiều. Chúng ta mới chỉ nhìn thấy phần nổi của tảng băng chìm.” Hắn tạm dừng một chút, cố gắng tìm từ ngữ thích hợp để diễn tả những gì hắn đang cảm nhận, những gì hắn vừa được nghe. “Những gì chúng ta từng nghĩ là quyền lực, là sự giàu có, là sự an toàn… tất cả đều có thể bị lung lay bởi những thứ mà chúng ta chưa từng nghĩ tới. Linh khí… tu hành… chúng là thật. Và chúng đang dần lộ diện, hòa trộn vào thế giới phàm tục này.”
Bạch Vân Nhi im lặng lắng nghe, ánh mắt nàng mở to. Nàng biết Lâm Dịch không phải là người hay nói lời khoa trương, và những gì hắn nói ra đều có trọng lượng. “Vậy… chúng ta phải làm gì?” Nàng hỏi, giọng khẽ run.
Lâm Dịch nhìn về phía Thành Thiên Phong xa xăm, nơi ánh đèn lấp lánh như những đốm lửa nhỏ trong màn đêm. Ánh mắt hắn kiên định, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc. “Chúng ta cần chuẩn bị cho những điều mà chúng ta chưa từng nghĩ tới.” Hắn nói, bàn tay vô thức chạm vào túi áo, nơi có cuốn Cẩm Nang Kế Sách mà hắn luôn mang theo. Cuốn cẩm nang đó, chứa đựng tất cả những tri thức hiện đại của hắn, sẽ là ngọn hải đăng soi đường trong màn đêm mù mịt sắp tới. Hắn sẽ phải cập nhật nó, bổ sung thêm những thông tin về linh khí, về thế giới tu hành, về Thẩm Đại Nhân và cái “bóng lớn hơn” mà hắn phải đối mặt. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” hắn tự nhủ. “Và mình cần mọi vũ khí có thể có được.”
Hắn biết rằng, hành trình phía trước sẽ đầy chông gai, hiểm nguy hơn bất cứ điều gì hắn từng trải qua. Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Hắn phải tìm hiểu, phải thích nghi, và phải kiểm soát nó, để tiếp tục tồn tại trong cái thế giới đầy rẫy bất trắc này, nơi mà ranh giới giữa phàm tục và siêu nhiên đã hoàn toàn bị xóa nhòa. Hắn không thể là một anh hùng, nhưng hắn sẽ là một người cha, một người chồng, một người chủ có trách nhiệm, và một người sống sót kiên cường. Dù “thiên mệnh” có là gì đi nữa, hắn sẽ tự mình định đoạt vận mệnh của mình, và của những người hắn trân trọng.
Đêm đã về khuya. Tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng gió rì rào. Lâm Dịch vẫn ngồi đó, bên đống lửa trại, trong đầu đã bắt đầu định hình những kế hoạch mới, những bước đi đầu tiên để đối phó với một thế giới đã không còn như cũ.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.