Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 491: Hành Trình Thám Hiểm: Bước Chân Tiên Phong Đến Suối Nguồn Linh Khí

Gió đêm vẫn thổi hiu hiu, mang theo cái lạnh se sắt của núi rừng, nhưng trong căn phòng tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, nhiệt độ dường như tăng lên bởi sự căng thẳng và quyết tâm. Lâm Dịch đã phác thảo xong kế hoạch dự phòng, những nét chữ trên giấy không chỉ là chỉ dẫn mà còn là dấu ấn của một tư duy luôn tính toán đến mọi khả năng, dù là tồi tệ nhất. Cuộn giấy với những ký hiệu kỳ lạ mà A Lực vẽ được đặt cẩn thận trên bàn, cạnh tấm bản đồ đã được đánh dấu tỉ mỉ. Hắn đã dành trọn buổi tối để nghiền ngẫm, cố gắng tìm ra bất kỳ quy luật hay ý nghĩa nào từ những đường nét khó hiểu, nhưng vô vọng. Chúng dường như vượt quá mọi giới hạn của tri thức mà hắn từng biết.

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng xuyên qua màn sương mỏng giăng trên Thành Thiên Phong, một nhóm người đã tề tựu tại một góc khuất của Quán Trọ Lạc Nguyệt, nơi tiếng trò chuyện ồn ào và tiếng bát đĩa va chạm vẫn chưa hoàn toàn lấn át được sự tĩnh lặng của buổi ban mai. Mùi thức ăn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi rượu cũ và khói bếp, tạo nên một bầu không khí quen thuộc, nhưng hôm nay, nó lại mang một chút gì đó khác lạ.

Lâm Dịch ngồi đối diện với Lão Thợ Săn, người được Trần Nhị Cẩu mời đến để đưa ra những lời cảnh báo cuối cùng. Lão Thợ Săn, với khuôn mặt xương xẩu và đôi mắt đục ngầu chứa đựng sự từng trải của một đời người gắn bó với rừng núi, đang trầm ngâm nhấp một ngụm trà nóng. Gương mặt hắn khắc khổ, những nếp nhăn hằn sâu như những dấu vết của thời gian và gió sương. Bộ quần áo săn bắn đã bạc màu, cũ kỹ nhưng vẫn sạch sẽ, toát lên vẻ phong trần của người thường xuyên đối mặt với thiên nhiên.

“Lâm công tử,” Lão Thợ Săn cuối cùng cũng cất tiếng, giọng nói khàn khàn như tiếng lá khô cọ vào nhau. “Nơi đó... Linh Thú Sơn M��ch không phải là chốn người phàm lui tới. Đặc biệt là vùng Suối Nguồn Tinh Lực mà ta đã kể. Linh khí ở đó mạnh mẽ, đến mức đôi khi ta cảm thấy như có một bức tường vô hình ngăn cách thế giới bên trong và bên ngoài. Mà còn có cả những thứ không thể giải thích được, những hiện tượng kỳ lạ mà ta chỉ dám kể lại cho vui tai, chứ thực tình... ta cũng không dám tin vào mắt mình nữa.” Hắn khẽ rùng mình, ánh mắt lướt qua Lâm Dịch, Bạch Vân Nhi, Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, như muốn nhấn mạnh mức độ nghiêm trọng của lời cảnh báo. “Người ta đồn rằng, có những thực thể sống nhờ vào linh khí, không phải là thú, cũng chẳng phải là người. Chúng ẩn mình trong màn sương mù vĩnh cửu, hoặc sâu thẳm dưới lòng đất. Chỉ cần một bước sai lầm, có thể sẽ vĩnh vi viễn không trở lại.”

Bạch Vân Nhi ngồi cạnh Lâm Dịch, gương mặt nàng lộ rõ vẻ lo lắng. Nàng vốn là một thương nhân sắc sảo, đã quen với việc đối phó với hiểm nguy từ giang hồ và quan trường, nhưng những lời của Lão Thợ Săn lại thuộc về một phạm trù hoàn toàn khác. Đó là những điều nằm ngoài tầm hiểu biết, vượt quá khả năng kiểm soát của bất kỳ thế lực phàm trần nào. Nàng đưa cho Lâm Dịch một túi vải nhỏ chứa đầy thảo dược dự phòng, ánh mắt đầy sự quan tâm. “Lâm Dịch, ngươi phải thật cẩn thận. Ta đã chuẩn bị những loại thuốc giải độc và trị thương tốt nhất mà thương hội có được. Đừng liều lĩnh.” Giọng nàng tuy ôn hòa nhưng ẩn chứa một sự kiên định, như một lời nhắc nhở.

Lâm Dịch gật đầu, nhận lấy túi thuốc. Hắn kiểm tra lại đai lưng, nơi có giắt một con dao găm sắc bén và một vài vật dụng cần thiết khác. Trang phục của hắn hôm nay cũng được chọn lựa kỹ càng, không quá nổi bật nhưng đủ bền chắc để chịu đựng chuyến đi dài. Hắn mặc một bộ đồ vải thô màu xám tro, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo choàng mỏng cùng màu để dễ dàng hòa mình vào cảnh vật. Đôi ủng da chắc chắn đã được bôi mỡ cẩn thận, sẵn sàng cho những bước chân dài và gồ ghề. Hắn lắng nghe từng lời của Lão Thợ Săn, ánh mắt kiên định, không hề nao núng.

"Chúng ta s�� cẩn trọng, Lão Thợ Săn," Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm ổn, trấn an. "Chỉ cần tìm hiểu, không gây sự. Chúng ta không có ý định quấy rầy bất cứ ai hay bất cứ thứ gì. Mục đích của chúng ta chỉ là quan sát và xác minh." Hắn hiểu rằng, để Lão Thợ Săn tin tưởng, hắn cần phải thể hiện sự tôn trọng đối với những điều mà Lão Thợ Săn tin là sự thật. Dù nội tâm hắn vẫn đang cố gắng dùng logic để lý giải, nhưng hắn biết, trong thế giới này, có những thứ không thể dùng logic để đo đếm.

Trần Nhị Cẩu ngồi thẳng lưng, vẻ mặt nghiêm túc khác hẳn ngày thường. Hắn đã chuẩn bị một cái gùi trên lưng, chứa đầy lương thực khô, nước uống và một ít dụng cụ thám hiểm cơ bản. Bên hông hắn là một thanh đao loại nhỏ, ánh thép lạnh lẽo. Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ như một bức tường, cũng trang bị tương tự, tay nắm chặt cây búa rìu quen thuộc. Cả hai đều đã quen với việc đi rừng săn bắn, nhưng lần này, sự căng thẳng hiện rõ trên khuôn mặt họ. Đó không phải là nỗi sợ hãi thông thường khi đối mặt với thú dữ, mà là sự e dè trước một điều gì đó hoàn toàn xa lạ, một loại nguy hiểm vô hình mà Lão Thợ Săn đã mô tả.

Lâm Dịch nhìn từng người một, ánh mắt hắn như muốn khắc sâu hình ảnh của họ vào tâm trí. Đây không chỉ là những thuộc hạ, mà là những người đã cùng hắn trải qua bao thăng trầm, là những người mà hắn muốn bảo vệ. "Nhị Cẩu, Đại Trụ, các ngươi đã đi cùng ta rất nhiều. Lần này sẽ khác. Mọi giác quan của các ngươi phải ở mức cao nhất. Bất cứ điều gì bất thường, dù nhỏ nhất, cũng phải báo cáo ngay lập tức." Hắn nhấn mạnh từng lời, không cho phép bất kỳ sự lơ là nào.

Hắn quay lại nhìn Lão Thợ Săn, cúi đầu nhẹ. "Cảm ơn Lão Thợ Săn đã chỉ dẫn. Những lời cảnh báo của ngài sẽ được chúng tôi ghi nhớ." Lão Thợ Săn chỉ gật đầu, ánh mắt vẫn đầy vẻ u hoài. Hắn biết, có những điều phải tự mình trải nghiệm mới có thể hiểu thấu.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu. Trong đầu hắn, một dòng suy nghĩ hiện đại vẫn không ngừng phân tích: *Thế giới này quả thực có quá nhiều điều bí ẩn. Từ những lời đồn đại mơ hồ về tu sĩ, linh khí, đến nay đã có những manh mối cụ thể hơn. Liệu có phải là một dạng năng lượng chưa được khám phá? Hay là một loại sinh vật có khả năng tương tác với môi trường theo cách khác? Dù là gì đi nữa, nó cũng phá vỡ mọi định luật vật lý mà mình từng biết. Để sinh tồn, để bảo vệ những người xung quanh, mình không thể chỉ dựa vào kinh nghiệm cũ. Mình phải học, phải thích nghi, và quan trọng nhất, phải tự mình chứng kiến.*

Buổi sáng hôm đó, đoàn người của Lâm Dịch rời Thành Thiên Phong trong sự im lặng. Họ không đi qua cổng chính, mà chọn một con đường mòn nhỏ ít người qua lại, dẫn thẳng vào rìa Linh Thú Sơn Mạch. Ánh nắng sớm chiếu rọi con đường, nhưng ẩn sâu trong ánh mắt của mỗi người là một sự quyết tâm xen lẫn chút lo lắng. Cuộc hành trình vào vùng đất bí ẩn, nơi ranh giới giữa thực và hư, giữa phàm và tiên trở nên mờ nhạt, đã chính thức bắt đầu.

Khi mặt trời lên cao, những tia nắng gay gắt bắt đầu rọi xuống những tán cây rậm rạp của Linh Thú Sơn Mạch. Không khí trong rừng trở nên ẩm ướt, nặng nề, mang theo mùi đất ẩm, nhựa thông và một hương vị hoang dã, nguyên thủy. Tiếng gầm gừ xa xăm của một loài thú nào đó vọng lại từ sâu trong rừng, xen lẫn tiếng chim hót líu lo và tiếng lá cây xào xạc dưới chân. Mặc dù là giữa trưa, nhưng những tán cây cổ thụ cao vút đã tạo nên một mái vòm dày đặc, khiến ánh sáng mặt trời chỉ có thể lọt qua từng khe hở nhỏ, tạo thành những đốm sáng lốm đốm trên nền đất ẩm ướt. Bầu không khí nơi đây dường như có một sức nặng vô hình, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn hơn một chút.

Đoàn người của Lâm Dịch, gồm hắn, Bạch Vân Nhi, Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ và ba thủ hạ tinh nhuệ khác, đang thận trọng di chuyển. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đi trước, dùng đao và rìu phát quang bụi rậm, mở đường. Khuôn mặt Trần Nhị Cẩu căng thẳng, đôi mắt hắn không ngừng quét qua mọi ngóc ngách của khu rừng. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, bước đi vững chãi như một ngọn núi di động, nhưng sự cảnh giác cũng hiện rõ trên từng thớ cơ bắp. Ba thủ h�� còn lại theo sát phía sau, tay lăm lăm vũ khí, ánh mắt đề phòng.

Lâm Dịch đi ở giữa, không chỉ quan sát địa hình mà còn chú ý đến từng chi tiết nhỏ nhất. Hắn không bỏ qua bất kỳ một loài thực vật lạ nào, một dấu chân động vật khác thường nào trên nền đất. Đầu óc hắn không ngừng phân tích, so sánh những gì đang diễn ra trước mắt với những kiến thức mà hắn đã tích lũy từ thế giới cũ. *Cảm giác này... nó không giống với bất kỳ khu rừng nào mà mình từng đặt chân đến. Không khí như đang rung động, như có một dòng điện vô hình đang chảy qua. Lão Thợ Săn nói đúng, có điều gì đó không thể giải thích được ở đây.*

Bạch Vân Nhi đi ngay sau Lâm Dịch, nàng không mang theo vũ khí lớn, nhưng trong tay nàng là một chiếc trâm cài tóc sắc nhọn, cùng với một vài túi nhỏ chứa những vật phẩm phòng thân bí mật. Bước chân nàng thanh thoát, nhưng ánh mắt lại không ngừng đảo quanh, cố gắng nắm bắt mọi thứ. Nàng cảm nhận được sự thay đổi của môi trường xung quanh rõ rệt hơn bất kỳ ai trong đoàn, ngoại trừ Lâm Dịch.

"Không khí ở đây thật khác," Bạch Vân Nhi thì thầm, giọng nàng có chút ngạc nhiên. "Có cảm giác nặng nề, nhưng đồng thời lại có một sự trong lành kỳ lạ. Như thể mỗi hơi thở đều mang theo một thứ gì đó vô hình, xuyên thấu qua cơ thể." Nàng khẽ nhíu mày, cố gắng định hình cảm giác đó.

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi những bụi cây rậm rạp phía trước. "Nàng cũng cảm nhận được sao?" Hắn hỏi, giọng trầm. "Ta nghĩ đó chính là 'linh khí' mà người ta đồn đại. Một dạng năng lượng đặc biệt, có lẽ là một trường năng lượng sống động. Nó không giống với bất kỳ thứ gì mà khoa học thế giới cũ của ta có thể giải thích."

Đúng lúc đó, Trần Nhị Cẩu đang đi trước bỗng dừng lại đột ngột, giơ tay ra hiệu. "Đại ca, hình như có thứ gì đó lạ..." Hắn chỉ vào một bụi cây ăn quả nằm khuất sau một tảng đá lớn. Những trái cây trên bụi cây đó không có màu sắc rực rỡ như những loại quả rừng thông thường. Chúng có màu xanh ngọc bích, và điều kỳ lạ nhất là chúng phát ra một ánh sáng mờ nhạt, lập lòe, như thể có những đốm sáng nhỏ li ti đang nhảy múa bên trong lớp vỏ. Không khí xung quanh bụi cây dường như trở nên ấm áp và dễ chịu hơn một chút.

Lâm Dịch ra hiệu cho mọi người dừng lại. Hắn chậm rãi bước đến gần bụi cây, ánh mắt đầy sự tò mò. Hắn cẩn thận quan sát những trái cây phát sáng, không dám chạm vào. Chúng không hề tỏa ra hương thơm quyến rũ, cũng không có vẻ ngoài nguy hiểm, nhưng cái ánh sáng mờ ảo đó lại khiến chúng trở nên vô cùng khác lạ. Lâm Dịch nhớ lại những miêu tả về 'thần dược' hay 'linh quả' trong các câu chuyện cổ, nhưng hắn biết, không thể tùy tiện hành động.

"Đây có phải là... linh quả không?" Bạch Vân Nhi khẽ hỏi, giọng nàng chứa đầy sự kinh ngạc. Nàng chưa bao giờ nhìn thấy bất kỳ thứ gì tương tự.

Lâm Dịch không trả lời ngay. Hắn lấy ra một cuốn sổ nhỏ và cây bút lông từ trong túi áo, bắt đầu ghi chép. Hắn vẽ lại hình dáng của bụi cây, màu sắc và ánh sáng của những trái cây, ghi chú lại vị trí và môi trường xung quanh. Đồng thời, hắn cũng cẩn thận kiểm tra đất ��ai, nhiệt độ, và thậm chí là hướng gió. *Mọi dữ liệu đều quan trọng. Mình phải thu thập càng nhiều thông tin càng tốt.*

"Cảm giác này..." Lâm Dịch thì thầm, ánh mắt hắn nheo lại, cố gắng cảm nhận sâu hơn. "Nó giống như điện tích trong không khí, nhưng lại có vẻ sống động hơn, có sức hút hơn. Như thể nó đang nuôi dưỡng sự sống. Lão Thợ Săn đã nói linh khí mạnh mẽ, đây chính là minh chứng." Hắn đứng đó một lúc lâu, cố gắng khắc ghi từng chi tiết vào trong tâm trí.

Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đứng canh chừng, ánh mắt cảnh giác. Họ không hiểu hết những gì Lâm Dịch đang suy nghĩ hay ghi chép, nhưng họ tin tưởng vào hắn một cách tuyệt đối. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Câu nói quen thuộc của Trần Nhị Cẩu thường chỉ sự trung thành tuyệt đối, nhưng trong hoàn cảnh này, nó còn mang ý nghĩa của sự tin tưởng vào khả năng lãnh đạo của Lâm Dịch trong một thế giới hoàn toàn mới.

"Chúng ta không nên ở đây quá lâu," Lâm Dịch nói sau khi đã ghi chép xong. "Chúng ta không biết liệu có bất kỳ sinh vật nào bị thu h��t bởi linh khí này hay không. Tiếp tục đi. Nhưng hãy nhớ, bất cứ khi nào cảm nhận được sự thay đổi bất thường trong không khí, hãy báo cáo ngay lập tức." Hắn cất cuốn sổ vào túi, ánh mắt lại hướng về phía trước, nơi những tán cây cổ thụ càng lúc càng trở nên rậm rạp và âm u hơn.

Càng đi sâu vào Linh Thú Sơn Mạch, địa hình càng trở nên hiểm trở. Những con dốc đá dựng đứng nối tiếp nhau, những thung lũng sâu hun hút ẩn mình dưới màn sương mù không tan. Những thân cây cổ thụ cao vút, cành lá đan xen vào nhau tạo thành một mái vòm gần như hoàn hảo, khiến ánh sáng mặt trời khó lòng xuyên qua. Mùi đất ẩm và nhựa thông càng trở nên nồng nặc, hòa lẫn với một mùi hương kỳ lạ, thoang thoảng, đôi khi hăng nồng, đôi khi lại ngọt ngào, như có thứ gì đó đang nở rộ trong bóng tối.

Tiếng nước chảy nhẹ nhàng, róc rách, bắt đầu vọng lại từ phía xa, như một lời mời gọi bí ẩn. Tiếng chim hót trở nên thưa thớt hơn, thay vào đó là tiếng côn trùng vo ve không ngừng, tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu nhưng đầy ám ảnh của rừng sâu. Không khí dần trở nên mát mẻ hơn, trong lành đến lạ thường, như thể mọi tạp chất đã bị gột rửa. Một lớp sương mờ mỏng manh bắt đầu lãng đãng vờn quanh những thân cây, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, như bước vào một thế giới khác.

Sau nhiều giờ lội rừng, vượt qua bao nhiêu con suối nhỏ và những tảng đá rêu phong trơn trượt, đoàn người cuối cùng cũng đến được một khu vực đặc biệt. Từ xa, họ đã có thể nhìn thấy một khe núi hẹp, từ đó một dòng suối nhỏ chảy ra, uốn lượn qua những tảng đá cuội. Nước suối trong vắt, đến mức có thể nhìn thấy tận đáy, và điều kỳ diệu nhất là nó phát ra một ánh sáng lung linh, mờ ảo, như có vô số tinh thể nhỏ li ti đang lấp lánh dưới đáy. Nơi đây, không khí không chỉ trong lành mà còn có một cảm giác sảng khoái, như thể mỗi hơi thở đều làm trẻ hóa tâm hồn. Đó chính là Suối Nguồn Tinh Lực mà Lão Thợ Săn đã nhắc đến.

"Suối Nguồn Tinh Lực..." Bạch Vân Nhi thì thầm, ánh mắt nàng không thể rời khỏi dòng nước phát sáng. "Thật không ngờ, những lời đồn đại lại là sự thật." Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng êm dịu đang bao bọc lấy mình, xua tan đi sự mệt mỏi của chuyến đi dài.

Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ cũng đứng sững lại, vẻ mặt đầy sự kinh ngạc. Mặc dù đã được cảnh báo, nhưng việc tận mắt chứng kiến cảnh tượng này vẫn khiến họ choáng váng. Đó là một vẻ đẹp siêu thực, hoàn toàn khác với bất cứ thứ gì họ từng thấy trong những khu rừng thông thường.

Lâm Dịch không nói gì, ánh mắt hắn quét qua khung cảnh hùng vĩ. Hắn không chỉ nhìn thấy vẻ đẹp, mà còn cảm nhận được sự mạnh mẽ của linh khí đang tuôn trào từ dòng suối. Cảm giác lạnh lẽo ban đầu khi bước vào rừng đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự ấm áp dễ chịu, một sự sống động lan tỏa khắp cơ thể. Hắn cố gắng dùng mọi giác quan để thu nhận thông tin, ghi nhớ từng chi tiết.

Rồi, ánh mắt hắn dừng lại. Dưới gốc một cây cổ thụ khổng lồ, thân cây sần sùi với những cành lá vươn rộng như những cánh tay che chở, một bóng người gầy gò đang ngồi tĩnh tọa. Ngư��i đó râu tóc bạc phơ, dài đến tận thắt lưng, mái tóc trắng như tuyết, râu ria cũng trắng xóa, hòa lẫn vào nhau như một dòng thác bạc. Dù ngồi yên bất động, nhưng xung quanh thân người đó lại có một luồng khí nhẹ nhàng, trong suốt bao phủ, như một màn sương mỏng manh không ngừng luân chuyển. Luồng khí đó không chỉ khiến ông ta trông phi phàm, mà còn tạo ra một sự đối lập rõ rệt với vẻ ngoài già nua, gầy gò của ông.

"Đó... đó là ai?" Bạch Vân Nhi khẽ thốt lên, giọng nàng như bị nghẹn lại bởi sự kinh ngạc và một chút sợ hãi. Nàng chưa bao giờ nhìn thấy một người nào có thể ngồi giữa rừng sâu mà lại toát ra một khí chất phi phàm đến vậy.

Trần Nhị Cẩu thì thầm, giọng hắn cũng run rẩy. "Chắc là... kỳ nhân đó. Lão Thợ Săn đã nói..."

Lâm Dịch giơ tay ra hiệu cho mọi người nấp mình vào sau những tảng đá lớn và bụi cây rậm rạp. Hắn không muốn gây ra bất kỳ tiếng động nào có thể làm kinh động đến "kỳ nhân" đó. Hắn nheo mắt quan sát, trái tim đập nhanh hơn một chút, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự phấn khích khó tả. *Linh khí! Không phải là tin đồn... Mà là sự thật! Người này... không phải phàm nhân.*

Hắn cảm nhận được một luồng linh khí mạnh mẽ không chỉ từ Suối Nguồn Tinh Lực, mà còn từ chính cơ thể của "kỳ nhân" đang tĩnh tọa. Luồng khí đó dường như đang hòa quyện vào nhau, tạo thành một trường năng lượng vô hình bao trùm cả khu vực. Đó là một cảm giác áp đảo, nhưng đồng thời cũng vô cùng lôi cuốn.

*Đây là lần đầu tiên mình chứng kiến một cảnh tượng siêu nhiên rõ ràng đến vậy,* Lâm Dịch tự nhủ. *Mọi thứ mình từng biết, từng tin tưởng, đang bị thách thức. Thế giới này không chỉ có những đấu đá quyền lực, những mưu mô thương trường, mà còn có cả những điều vượt xa tầm hiểu biết của con người. Những gì Liễu Thanh Y và Lão Thợ Săn nói... đều là sự thật. Cái Lão Tăng Viên Giác, những thư viện cổ, những di tích bị lãng quên – tất cả đều là những cánh cửa tiềm năng dẫn đến một loại tri thức mới, một con đường mới trong cuộc hành trình của một người Lạc Thế Chi Nhân.*

Hắn nhìn "k�� nhân" đang tu luyện, ánh mắt sắc bén như dao mổ, cố gắng phân tích từng cử động, từng biểu hiện. *Liệu đây có phải là khởi đầu cho một con đường mới? Một con đường mà mình phải dấn thân để sinh tồn, để bảo vệ những người mình yêu thương? Liệu Thẩm Đại Nhân, hay những thế lực tham nhũng cấp cao hơn, có biết về những bí mật này không? Liệu những "quyền lực vô hình" này có liên quan gì đến sự tồn tại của họ, hay những gì đang diễn ra ở Đại Hạ vương triều?*

Những câu hỏi nối tiếp nhau trong đầu Lâm Dịch, tạo thành một mạng lưới phức tạp. Hắn biết, từ giây phút này trở đi, mọi thứ sẽ không còn như trước nữa. Thế giới đã thay đổi. Và hắn, một Lạc Thế Chi Nhân, cũng phải thay đổi theo. Hắn phải tìm hiểu, phải thích nghi, và phải kiểm soát nó, để tiếp tục tồn tại trong cái thế giới đầy rẫy bất trắc này, nơi mà ranh giới giữa phàm tục và siêu nhiên đã hoàn toàn bị xóa nhòa.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free