Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 490: Vết Chân Trên Đường Khám Phá: Manh Mối Ẩn Sĩ

Hắn siết nhẹ bàn tay, cảm nhận sự mềm mại của Bạch Vân Nhi. Cuộc chiến sinh tồn của hắn đã bước sang một giai đoạn mới. Không chỉ còn là đấu tranh với đói nghèo, áp bức, hay quyền lực. Giờ đây, hắn phải đối mặt với cả những bí ẩn siêu nhiên, những thứ nằm ngoài mọi lý giải. Nhưng hắn biết, hắn không thể lùi bước. Hắn phải tìm hiểu, phải thích nghi, và phải kiểm soát nó, để bảo vệ những người hắn yêu thương, và để tiếp tục tồn tại trong cái thế giới đầy rẫy bất trắc này. Cái Lão Tăng Viên Giác, những thư viện cổ, những di tích bị lãng quên – tất cả đều là những cánh cửa tiềm năng dẫn đến một loại tri thức mới, một con đường mới trong cuộc hành trình của một người Lạc Thế Chi Nhân. Đây không phải là một lựa chọn, mà là một sự tất yếu. Lâm Dịch biết, hắn không thể mãi đứng ngoài cuộc. Đã đến lúc phải dấn thân, dù phải trả giá thế nào.

***

Linh Thú Sơn Mạch vẫn vươn mình sừng sững, những vách đá xám xịt được bao phủ bởi rêu phong và cây cối rậm rạp, tựa như bộ xương sống của một con mãnh thú khổng lồ đang ngủ yên. Sâu trong lòng núi, nơi ánh nắng khó lòng len lỏi tới, có một nơi được gọi là Thạch Động Ẩn Cư. Không phải là một hang động được đục đẽo tinh xảo, mà là một cấu trúc tự nhiên, được kiến tạo bởi hàng ngàn năm phong hóa và biến đổi địa chất. Trần Nhị Cẩu cùng với bốn thủ hạ tinh nhuệ nhất của mình đang lầm lũi dò xét từng ngóc ngách, từng kẽ đá.

Không khí trong động vừa yên tĩnh đến lạ lùng, vừa ẩm ướt như thể hơi nước từ lòng đất không ngừng bốc lên. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trên trần đá, rơi xuống những vũng nước đọng, tạo nên một âm thanh đơn điệu, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Đôi khi, một cơn gió lạnh lẽo lùa vào từ khe hở nào đó, mang theo tiếng rít nhẹ và mùi đ��t ẩm mục, xen lẫn mùi khói nhàn nhạt còn vương vấn từ một bếp lửa đã tắt từ lâu. Trần Nhị Cẩu hít một hơi thật sâu, cố gắng phân tích những tầng mùi hương phức tạp đó. Mùi khói này, nó không phải là khói đốt củi thông thường mà dân dã thường dùng để nấu ăn hay sưởi ấm. Nó có một nét gì đó tinh khiết hơn, tựa như mùi trầm hương hay một loại thảo dược hiếm gặp.

Đôi mắt Trần Nhị Cẩu đảo quanh, quan sát từng chi tiết nhỏ. Một chiếc giường đá thô sơ nằm sát vách, trên đó còn vương vãi vài cọng cỏ khô và một tấm da thú đã cũ kỹ. Góc động là một lò sưởi nhỏ, được xếp bằng những viên đá đen bóng, tro tàn đã nguội lạnh. Dù đã có người từng sinh sống ở đây, nhưng dấu vết để lại lại quá mờ nhạt, tựa như chủ nhân của nó không muốn để lại bất cứ thứ gì có thể truy vết. Sự cô lập của nơi này khiến cho bầu không khí trở nên vừa thanh bình đến lạ, lại vừa ẩn chứa một thứ nguy hiểm khó gọi tên. Sự vắng lặng tuyệt đối đôi khi đáng sợ hơn bất cứ tiếng gầm gừ nào của mãnh thú.

"Đại ca nói phải cẩn thận, phải dùng trí tuệ và sự kiên nhẫn," Trần Nhị Cẩu lẩm bẩm, giọng hắn nghe rõ mồn một trong sự tĩnh lặng của hang động. Hắn quay sang nhìn đám thủ hạ, những gương mặt bám đầy bụi đất và mồ hôi. "Nhưng cứ thế này thì tìm đến bao giờ? Chúng ta đã lật tung cái hang này gần nửa ngày trời rồi, chỉ thấy mấy thứ đồ cũ rích này, chẳng có chút manh mối nào về 'linh khí' hay cái 'lão nhân ẩn sĩ' nào cả."

Một thủ hạ tên A Cường, người có kinh nghiệm săn bắn lâu năm trong vùng núi này, lên tiếng: "Nhị Cẩu ca, hang động thế này trong Linh Thú Sơn Mạch nhiều vô kể. Có khi cái người chúng ta tìm đã dời đi từ lâu rồi, hoặc giả là họ chẳng bao giờ ở một chỗ cố định."

Trần Nhị Cẩu gật đầu. Hắn biết điều đó. Nhiệm vụ lần này hoàn toàn khác biệt so với những lần điều tra thông tin thương mại hay tin tức giang hồ trước đây. Những manh mối về 'linh khí', 'tu sĩ' hay 'ẩn sĩ' quá mơ hồ, không có điểm tựa, không có lợi ích vật chất rõ ràng để những kẻ hám lợi có thể cung cấp thông tin chính xác. Hắn bước đến một vách đá lớn, nơi có vài ký hiệu lạ được khắc sâu vào đá. Chúng không phải là chữ viết, cũng chẳng phải là hình vẽ thông thường. Đó là những đường nét uốn lượn, giao thoa nhau một cách phức tạp, tựa như một loại đồ hình cổ xưa nào đó. Hắn vuốt nhẹ ngón tay lên những nét khắc lạnh lẽo, cảm nhận sự tinh xảo nhưng đầy bí ẩn của chúng.

"Đây là cái gì?" Hắn hỏi, dù biết rằng chẳng ai có thể trả lời. "Trông không giống chữ viết của Đại Hạ, cũng chẳng giống ký hiệu của các tộc man di."

Một thủ hạ khác, A Lực, có phần tinh ý hơn, nói: "Nhị Cẩu ca, ta từng nghe các Lão Thợ Săn trong thôn nói rằng, những ký hiệu như vậy đôi khi được dùng để đánh dấu đường đi, hoặc là một loại 'bùa chú' nào đó của những người tu hành. Họ nói rằng, những nơi có ký hiệu như vậy thường là nơi cấm địa, không nên tùy tiện xâm nhập."

Trần Nhị Cẩu nhíu mày. "Cấm địa? Nguy hiểm? Đại ca đã dặn dò phải cực kỳ cẩn trọng. Nhưng nếu không tìm hiểu, làm sao có thể mang tin tức về?" Hắn lại nghĩ đến l��i dặn của Lâm Dịch: *Tuyệt đối không được hành động lỗ mãng, phải dùng trí tuệ và sự kiên nhẫn. Cố gắng tiếp cận, không phải để đối đầu.*

"Chúng ta không đột nhập," Trần Nhị Cẩu ra lệnh. "Chúng ta chỉ quan sát và thu thập thông tin. Những ký hiệu này có thể là manh mối quan trọng. A Lực, ngươi hãy vẽ lại chúng thật kỹ càng. Từng đường nét, từng góc độ, không được bỏ sót bất cứ chi tiết nào."

Hắn quay sang các thủ hạ còn lại. "Các ngươi, mở rộng phạm vi tìm kiếm. Không phải tìm hang động hay nơi ẩn cư nữa. Hãy tìm những người dân bản địa, những thợ săn hay tiều phu quanh đây. Hỏi họ xem có ai từng thấy người nào kỳ lạ, có cử chỉ bất thường, hay có những câu chuyện truyền miệng nào về 'người ẩn dật' hay 'nơi linh thiêng' trong vùng núi này không. Nhớ là phải hỏi khéo léo, không được tỏ vẻ tò mò quá mức, càng không được tiết lộ thân phận hay mục đích của chúng ta. Nếu có thể, hãy mang theo vài món đồ nhỏ để làm quà, hoặc chút bạc lẻ để lấy lòng. Dân bản địa tuy chất phác nhưng cũng rất cảnh giác với người lạ."

Trần Nhị Cẩu biết, cái gọi là 'lão nhân ẩn sĩ' hay 'thư viện cổ' mà Liễu Thanh Y nhắc đến có lẽ chỉ là một cách nói uyển chuyển. Thế giới tu hành, theo như lời Lâm Dịch đã suy luận, không hoạt động theo những quy tắc thông thường. Tin đồn giang hồ chỉ là lớp vỏ bọc, còn sự thật thì luôn ẩn mình sâu bên trong. Hắn cần những thông tin chân thực, những câu chuyện được kể từ chính những người sống gần gũi với tự nhiên, những người có thể đã vô tình chạm trán với những điều phi phàm.

"Chúng ta sẽ ở đây cho đến chiều tà," Trần Nhị Cẩu nói, quyết đoán. "Nếu vẫn không có gì, chúng ta sẽ rút về Thôn Làng Sơn Cước. Có thể những người dân ở đó sẽ biết nhiều hơn."

Hắn lại nhìn những ký hiệu trên vách đá. Một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong lòng hắn. Đây không phải là việc làm ăn, cũng không phải là tranh giành địa bàn. Đây là một cuộc truy tìm bóng hình, một cuộc dò la vào thế giới mà hắn chưa từng biết đến, nơi mà những quy tắc vật lý thông thường dường như không còn hiệu lực. S��� mơ hồ của nhiệm vụ này khiến hắn vừa bối rối, lại vừa cảm thấy một sự hứng thú kỳ lạ. Đại ca Lâm Dịch, người mà hắn tin tưởng tuyệt đối, đã dấn thân vào con đường này, vậy thì hắn cũng phải dốc hết sức mình. Hắn muốn chứng minh rằng, không chỉ trong việc kinh doanh hay đánh đấm, mà cả trong việc khám phá những điều bí ẩn này, hắn cũng có thể hữu dụng.

Thời gian trôi qua, tiếng nước nhỏ giọt vẫn đều đặn, tiếng gió vẫn rít qua khe đá. Những thủ hạ của Trần Nhị Cẩu tản ra, cẩn trọng dò xét. A Lực cặm cụi vẽ lại những ký hiệu phức tạp, mỗi nét vẽ đều được thực hiện với sự tập trung cao độ, như thể đó là một bản đồ kho báu. Trần Nhị Cẩu ngồi xuống một tảng đá, nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận không gian xung quanh. Hắn cố gắng suy nghĩ theo cách của Đại ca, nhìn nhận vấn đề từ nhiều góc độ khác nhau. Cái gì đã khiến một người ẩn sĩ chọn nơi này? Có phải chỉ là sự yên tĩnh, hay còn có một lý do nào khác, một lý do liên quan đến chính 'linh khí' mà họ đang tìm kiếm?

Hắn mở mắt, nhìn về phía lối ra của hang động, nơi ánh sáng yếu ớt của buổi trưa đang dần chuyển sang màu vàng nhạt của chiều tà. Cuộc tìm kiếm ở đây không mang lại kết quả trực tiếp, nhưng nó đã gợi mở cho hắn nhiều suy nghĩ. Những ký hiệu lạ, mùi khói đặc biệt, và cảm giác cô lập đến rợn người. Tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn, mà hắn mới chỉ nhìn thấy một góc.

***

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng những ngọn cây trên đỉnh núi, Trần Nhị Cẩu cùng đám thủ hạ của mình rời khỏi Thạch Động Ẩn Cư. Sau một hồi dò hỏi những người tiều phu tình cờ gặp trên đường, họ đã xác định được một con đường mòn nhỏ dẫn đến Thôn Làng Sơn Cước, một ngôi làng nằm ẩn mình dưới chân núi, không quá xa con đường chính nhưng lại hoàn toàn bị cô lập bởi địa hình hiểm trở.

Khi đến nơi, không khí trong thôn đã dần trở nên ấm cúng hơn. Những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái tranh ngả màu thời gian, ẩn mình giữa những hàng cây cổ thụ. Khói lam chiều bảng lảng bay lên từ những mái bếp, mang theo mùi khói gỗ quen thuộc, mùi thức ăn nấu nướng thoang thoảng, xen lẫn mùi đất ẩm và mùi của những con gà, con lợn đang lẩn quất trong sân. Tiếng trẻ con chơi đùa ngoài sân, tiếng gà gáy thỉnh thoảng vang lên, và những âm thanh nói chuyện rì rầm của dân làng tạo nên một bức tranh bình yên, mộc mạc. Tuy nhiên, sự bình yên đó cũng đi kèm với một vẻ cảnh giác nhất định khi có người lạ xuất hiện. Những ánh mắt tò mò, dò xét từ các khung cửa sổ và những cánh cổng hé mở dõi theo từng bước chân của nhóm Trần Nhị Cẩu.

Trần Nhị Cẩu đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho điều này. Hắn không vội vàng, từ tốn bước vào thôn. Hắn biết, để lấy được thông tin từ những người dân bản địa này, cần phải có sự chân thành và kiên nhẫn. Sau một hồi quan sát, hắn nhận thấy một người đàn ông lớn tuổi, dáng người rắn rỏi, làn da rám nắng, ánh mắt sắc sảo đang ngồi đẽo gỗ trước hiên nhà. Đó là một Lão Thợ Săn, vẻ ngoài toát lên sự từng trải và am hiểu rừng núi.

Trần Nhị Cẩu tiến đến, cúi đầu chào một cách lễ phép. "Lão trượng, xin mạo muội hỏi đường. Chúng tôi là người từ Thành Thiên Phong đến, lạc lối trong núi, may mắn tìm thấy quý thôn. Nghe nói vùng núi này có người tài giỏi ẩn cư, am hiểu về thiên địa vạn vật, không biết lão trượng có biết chút gì không?"

Lão Thợ Săn ngước lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Trần Nhị Cẩu. Ánh mắt ấy không hề có sự ngờ nghệch của người dân quê mùa, mà ẩn chứa sự tinh anh và cảnh giác. Hắn không trả lời ngay, chỉ chậm rãi đặt con dao đẽo xuống, cầm lấy cái tẩu thuốc và châm lửa. Khói thuốc cuộn lên, che khuất một phần khuôn mặt đầy nếp nhăn.

"Người tài giỏi thì nhiều, ẩn cư thì cũng lắm," Lão Thợ Săn cuối cùng cũng lên tiếng, giọng khàn khàn nhưng rõ ràng. "Các ngươi tìm ai? Hay là muốn tìm cái gì?"

Trần Nhị Cẩu nở một nụ cười thân thiện nhất có thể. "Chúng tôi chỉ là những người lữ hành tò mò, muốn mở rộng kiến thức. Nghe đồn trong núi có những câu chuyện kỳ lạ, về 'linh khí' hay những điều phi phàm. Chúng tôi không có ác ý, chỉ muốn tìm hiểu thêm thôi." Hắn lấy ra một túi bạc nhỏ, ước chừng khoảng một lượng, và đặt lên bàn gỗ bên cạnh Lão Thợ Săn. "Đây là chút lòng thành, mong lão trượng chỉ giáo."

Lão Thợ Săn liếc nhìn túi bạc, nhưng không hề đưa tay ra cầm. Ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào Trần Nhị Cẩu, như muốn xuyên thấu qua lớp vỏ bọc bên ngoài. Hắn đã sống cả đời trong núi, tiếp xúc với vô số người. Hắn biết rõ, những kẻ từ Thành Thiên Phong đến đây thường không phải để 'mở rộng kiến thức' đơn thuần.

"Những chuyện linh khí, phi phàm... đó là chuyện của tiên nhân, không phải chuyện người phàm có thể xen vào," Lão Thợ Săn nói, ngữ khí có chút lạnh nh��t. "Dân làng chúng tôi chỉ muốn sống yên ổn, không muốn dính dáng đến những chuyện thị phi."

Trần Nhị Cẩu không nản lòng. Hắn biết đây là rào cản đầu tiên cần phải vượt qua. "Lão trượng nói đúng. Chuyện tiên nhân quả thực không phải chuyện của người phàm. Nhưng chúng tôi cũng chỉ là những người muốn tìm hiểu về nguồn gốc của những lời đồn đại. Nếu không có gì thật, chúng tôi sẽ quay về, không làm phiền quý thôn. Nhưng nếu có, biết đâu chúng tôi có thể giúp được gì đó cho lão trượng và dân làng." Hắn cố gắng gợi mở một chút lợi ích, một chiến thuật mà Lâm Dịch vẫn thường dùng.

Lão Thợ Săn trầm ngâm. Hắn biết những người này không phải là đạo tặc, nhưng cũng không phải là người tốt lành gì. Tuy nhiên, túi bạc kia, tuy không nhiều, nhưng đối với người dân thôn nghèo này cũng là một khoản không nhỏ. Sau một lúc im lặng, hắn thở dài một tiếng, đôi mắt nhìn xa xăm về phía những ngọn núi trùng điệp.

"Kỳ nhân thì có," Lão Thợ Săn cuối cùng cũng hé lộ. "Nhưng không phải là người các ngươi có thể tùy tiện tiếp cận. Hắn không sống ở một chỗ cố định. Hắn thường xuất hiện ở một khu vực hiểm trở hơn, sâu trong núi, gần một cái 'suối nước lạ'. Người dân chúng tôi gọi đó là Suối Nguồn Tinh Lực."

Trần Nhị Cẩu vểnh tai lắng nghe, mọi giác quan đều tập trung vào từng lời của Lão Thợ Săn. "Suối Nguồn Tinh Lực? Lạ như thế nào, thưa lão trượng?"

"Nước ở đó trong vắt như ngọc, nhưng lại lạnh thấu xương, dù là giữa ngày hè nóng bức nhất," Lão Thợ Săn kể, giọng hắn có chút hoài niệm xen lẫn sợ hãi. "Và lạ nhất là, nếu uống nước ở đó, người ta cảm thấy tinh thần sảng khoái, bệnh tật tiêu tan. Nhưng cũng có người nói, nếu uống quá nhiều, hoặc là người có mệnh không tốt, sẽ bị tẩu hỏa nhập ma, hoặc là trở nên điên dại. Đó không phải là nơi người phàm có thể tùy tiện bén mảng. Và cái 'kỳ nhân' kia... hắn thường ngồi bên suối đó, tựa như một pho tượng đá, đôi khi cả ngày không nhúc nhích."

Lão Thợ Săn dừng lại, nhìn vào túi bạc. Trần Nhị Cẩu hiểu ý, khẽ đẩy túi bạc lại gần hơn. Lão Thợ Săn cuối cùng cũng cầm lấy túi bạc, nặng trịch trong lòng bàn tay. "Cái chỗ đó rất khó đi, đường vào hiểm trở, nhiều thú dữ. Và cái suối đó nằm sâu trong một thung lũng đá, gần một cây cổ thụ đã sống hàng ngàn năm. Cây đó có hình thù kỳ dị, thân cây uốn lượn như một con rồng, và trên thân cây có một vết chém sâu, tựa như bị một lưỡi kiếm khổng lồ chém qua." Hắn chỉ tay về hướng Tây Bắc, nơi những ngọn núi cao nhất và hiểm trở nhất của Linh Thú Sơn Mạch đang chìm dần vào bóng tối. "Đó là dấu hiệu dễ nhận biết nhất."

"Lão trượng, đa tạ. Thông tin này vô cùng quý giá!" Trần Nhị Cẩu chân thành cảm kích. "Lão trượng có lời nào muốn nhắn nhủ thêm không?"

Lão Thợ Săn hít một hơi thuốc cuối cùng, rồi phả ra một làn khói trắng. "Chỉ một lời thôi. Nơi đó không phải là nơi người phàm có thể tùy tiện đến. Nếu các ngươi không phải là những kẻ muốn tự tìm lấy cái chết, thì đừng nên đi sâu vào đó. Cái 'kỳ nhân' kia... hắn không phải là người dễ nói chuyện. Và cái suối đó, nó có linh, nó có hồn. Nó không phải là nước uống thông thường."

Trần Nhị Cẩu gật đầu. Hắn đã có được thông tin quan trọng. Lời cảnh báo của Lão Thợ Săn về sự nguy hiểm, về việc 'không phải người phàm có thể tiếp cận' càng khiến hắn tin rằng đây chính là manh mối mà Lâm Dịch đang tìm kiếm.

Hắn quay sang các thủ hạ. "Các ngươi ở lại thôn này đêm nay, nghỉ ngơi cho tốt. Sáng mai ta sẽ về Thành Thiên Phong báo cáo Đại ca. Các ngươi hãy tiếp tục dò la thêm thông tin trong thôn, nhưng tuyệt đối không được đi sâu vào núi theo lời lão trượng đã dặn. Nhớ kỹ lời ta, không được hành động lỗ mãng!"

Cảm giác bình yên nhưng có phần cảnh giác của thôn làng dần chìm vào bóng đêm. Trần Nhị Cẩu biết, hắn đã hoàn thành bước đầu tiên của nhiệm vụ. Manh mối về 'Suối Nguồn Tinh Lực' và 'kỳ nhân' ẩn cư là một bước tiến đáng kể, đưa họ đến gần hơn với thế giới bí ẩn của 'linh khí'. Nhưng hắn cũng biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước chắc chắn sẽ còn nhiều chông gai và nguy hiểm hơn nữa.

***

Khi Trần Nhị Cẩu trở về Thành Thiên Phong, màn đêm đã buông xuống dày đặc, bao trùm lên mọi ngóc ngách của đô thị. Quán Trọ Lạc Nguyệt, như thường lệ, vẫn tấp nập khách ra vào. Tiếng trò chuyện rộn ràng, tiếng bát đĩa lách cách va vào nhau từ gian hàng ăn, tiếng cười nói và cả tiếng xì xào to nhỏ từ các bàn trà đều hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống của đêm đô thị. Mùi thức ăn thơm lừng từ các món ăn dân dã, mùi rượu nồng từ những vò rượu được khui, và mùi khói gỗ từ các lò sưởi nhỏ trong quán tạo nên một không khí ấm cúng, mời gọi.

Trần Nhị Cẩu nhanh chóng tìm đến căn phòng riêng ở tầng hai, nơi Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi đã đợi sẵn. Bước vào phòng, hắn cảm nhận ngay sự khác biệt. Không khí trong căn phòng này không ồn ào như bên ngoài, mà căng thẳng nhưng lại đầy mong đợi. Một ngọn đèn dầu nhỏ đặt trên bàn, tỏa ra ánh sáng vàng dịu, hắt bóng ba người lên tường. Trên bàn, một tấm bản đồ lớn của Linh Thú Sơn Mạch được trải ra, bên cạnh là một ấm trà nóng và vài cuốn sách ghi chép. Mùi trà thanh mát thoảng nhẹ trong không khí, xua đi một phần sự mệt mỏi sau chuyến đi dài của Trần Nhị Cẩu.

Lâm Dịch đang ngồi trầm tư, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, ánh mắt hắn dán chặt vào tấm bản đồ. Bạch Vân Nhi ngồi bên cạnh, tay cầm bút lông, tập trung ghi chép những thông tin mà Lâm Dịch đã tổng hợp được từ các báo cáo trước đó. Cả hai đều ngẩng đầu lên khi Trần Nhị Cẩu bước vào, ánh mắt đầy sự mong chờ.

"Nhị Cẩu đã về," Lâm Dịch nói, giọng hắn vẫn bình thản, nhưng Trần Nhị Cẩu cảm nhận được một sự quan tâm sâu sắc ẩn chứa bên trong.

"Đại ca, Bạch cô nương," Trần Nhị Cẩu cúi đầu chào, rồi nhanh chóng ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp lại những thông tin mình đã thu thập được. "Đúng như Đại ca đã nói. Giang hồ đồn đại thì nhiều, nhưng muốn tìm người thật thì phải hỏi dân bản địa. Việc tìm kiếm trong Thạch Động Ẩn Cư không có kết quả trực tiếp. Chỉ có một vài ký hiệu lạ trên vách đá mà A Lực đã vẽ lại." Hắn đặt cuộn giấy chứa các hình vẽ ký hiệu lên bàn.

Lâm Dịch cầm lấy cuộn giấy, lướt mắt qua. Những ký hiệu phức tạp và đầy bí ẩn. Hắn nhíu mày, những ký tự này không thuộc bất kỳ hệ thống chữ viết nào hắn từng biết ở thế giới này, hay thậm chí là ở thế giới cũ của hắn. Nó tựa như một loại ngôn ngữ tượng hình cổ xưa, hoặc một loại mật mã nào đó. "Thú vị," hắn lẩm bẩm. "Tiếp tục đi, Nhị Cẩu."

Trần Nhị Cẩu gật đầu, kể lại chi tiết cuộc gặp gỡ với Lão Thợ Săn ở Thôn Làng Sơn Cước. Hắn mô tả lại từng lời nói, từng cử chỉ của Lão Thợ Săn, từ sự dè dặt ban đầu cho đến khi bị thuyết phục bởi lời lẽ khéo léo và một ít bạc.

"Lão trượng đó rất cảnh giác, Đại ca ạ. Hắn sống cả đời trong núi, chắc chắn đã chứng kiến nhiều chuyện," Trần Nhị Cẩu nhấn mạnh. "Hắn kể về một 'kỳ nhân' thường xuất hiện ở một khu vực hiểm trở hơn, sâu trong núi, gần một cái 'suối nước lạ' mà dân làng gọi là Suối Nguồn Tinh Lực."

Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng gật đầu. Bạch Vân Nhi thì miệt mài ghi chép, từng nét bút của nàng đều nhanh chóng và chính xác, ghi lại từng chi tiết quan trọng mà Trần Nhị Cẩu kể.

"Suối Nguồn Tinh Lực..." Lâm Dịch lặp lại cái tên đó, ánh mắt hắn sáng lên một tia tò mò. "Nước trong vắt như ngọc, lạnh thấu xương, có thể sảng khoái tinh thần, chữa bệnh, nhưng cũng có thể khiến người ta tẩu hỏa nhập ma nếu lạm dụng... và cái 'kỳ nhân' kia thường ngồi bên suối như pho tượng đá. Lại còn có lời cảnh báo về sự nguy hiểm, về việc 'không phải người phàm có thể tiếp cận dễ dàng'." Lâm Dịch khẽ nhếch môi. "Đây mới là thông tin có giá trị."

Hắn đưa tay chỉ vào tấm bản đồ, xác định vị trí Thôn Làng Sơn Cước, rồi dò theo hướng Lão Thợ Săn đã chỉ. "Vùng này... có vẻ là một thung lũng đá, được bao quanh bởi những ngọn núi cao nhất. Và cái cây cổ thụ với vết chém sâu, đó là một dấu hiệu tốt để định vị." Hắn dùng ngón tay vẽ một vòng tròn nhỏ trên bản đồ. "Suối Nguồn Tinh Lực, kỳ nhân, cây cổ thụ bị chém... tất cả đều cho thấy một sự hiện diện mạnh mẽ của 'linh khí', hoặc ít nhất là một nơi có liên quan mật thiết đến nó."

Bạch Vân Nhi đặt bút xuống. "Vậy ra, 'linh khí' không phải là một khái niệm trừu tượng như những lời đồn đại, mà nó có thể biểu hiện qua những hiện tượng tự nhiên kỳ lạ như suối nước này, và thu hút những người đặc biệt như 'kỳ nhân' đó."

"Chính xác," Lâm Dịch đáp. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và cũng không hoạt động theo những quy luật mà chúng ta đã biết. Chúng ta đang tiến vào một lĩnh vực mới, nơi mà tri thức hiện đại của ta không còn là vũ khí duy nhất. Chúng ta cần phải học hỏi, phải thích nghi."

Hắn quay sang Trần Nhị Cẩu. "Ngươi đã làm rất tốt, Nhị Cẩu. Thông tin này vô cùng quan trọng. Lão Thợ Săn đó, hắn đã cung cấp cho chúng ta một manh mối cụ thể, một điểm đến rõ ràng hơn nhiều so với những lời đồn thổi mơ hồ trước đây."

"Nhị Cẩu ca đã rất kiên nhẫn, Đại ca ạ," A Lực, một trong những thủ hạ đi cùng Trần Nhị Cẩu, thêm vào. "Chúng ta đã mất cả ngày trong hang động mà không có gì, ai cũng nản lòng. Nhưng Nhị Cẩu ca vẫn kiên trì, rồi lại đến thôn làng hỏi thăm. Nếu không có Nhị Cẩu ca, chúng ta chắc đã bỏ cuộc rồi."

Trần Nhị Cẩu gãi đầu cười ngượng. "Đó là vì đệ nhớ lời Đại ca dặn, phải dùng trí tuệ và sự kiên nhẫn. Và quan trọng nhất là phải mang tin tức chân thật nhất về cho Đại ca."

Lâm Dịch mỉm cười. Hắn tin tưởng Trần Nhị Cẩu không phải là vô cớ. Khả năng thích nghi và sự trung thành của hắn là vô giá.

"Vậy kế hoạch tiếp theo là gì, Đại ca?" Bạch Vân Nhi hỏi, ánh mắt nàng thể hiện sự tập trung cao độ.

Lâm Dịch trầm ngâm, ánh mắt hắn lại dán vào tấm bản đồ. Hắn biết, lời cảnh báo của Lão Thợ Săn không phải là nói suông. Một nơi được gọi là 'Suối Nguồn Tinh Lực', có khả năng chữa bệnh nhưng cũng tiềm ẩn nguy hiểm tẩu hỏa nhập ma, và một 'kỳ nhân' không phải người phàm có thể tiếp cận. Điều này cho thấy khu vực đó có thể chứa đựng một lượng 'linh khí' mạnh mẽ, hoặc ít nhất là một loại năng lượng siêu nhiên nào đó. Việc tiếp cận cần phải cực kỳ thận trọng.

"Không thể cử người đi dò la một cách mù quáng nữa," Lâm Dịch nói, giọng hắn dứt khoát. "Đây không phải là một nhiệm vụ thông thường. Sự nguy hiểm không chỉ đến từ thú dữ hay địa hình hiểm trở, mà còn đến từ chính những yếu tố siêu nhiên mà chúng ta chưa hiểu rõ. Nếu chúng ta cử một nhóm người không có kinh nghiệm hoặc không hiểu rõ bản chất của nhiệm vụ, rất có thể sẽ gặp phải tai họa."

Hắn quay sang nhìn Bạch Vân Nhi, rồi nhìn Trần Nhị Cẩu. "Ta nghĩ, lần này, ta sẽ đích thân đi."

Lời nói của Lâm Dịch khiến Trần Nhị Cẩu và Bạch Vân Nhi đều bất ngờ. "Đại ca! Nguy hiểm lắm!" Trần Nhị Cẩu vội vàng thốt lên. "Huynh là chủ soái, sao có thể mạo hiểm như vậy? Cứ để đệ dẫn người đi là được rồi!"

Bạch Vân Nhi cũng lo lắng. "Lâm Dịch, ngươi là người giữ vai trò chủ chốt. Nếu có bất trắc gì..." Nàng không nói hết câu, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.

Lâm Dịch lắc đầu. "Không. Ta cần phải tự mình trải nghiệm. Ta cần phải tự mình quan sát, tự mình cảm nhận cái gọi là 'linh khí' đó. Chỉ c�� như vậy, ta mới có thể hiểu rõ bản chất của nó, mới có thể đưa ra những phán đoán chính xác nhất. Những gì Nhị Cẩu và các ngươi thu thập được chỉ là thông tin gián tiếp. Chúng ta đang bước vào một thế giới hoàn toàn mới, một thế giới mà những quy tắc logic cũ của ta có thể không còn phù hợp. Để sinh tồn, để bảo vệ những người ta trân trọng, ta phải tự mình dấn thân."

Hắn trải tấm bản đồ ra trước mặt, dùng ngón tay chỉ vào con đường mòn dẫn đến 'Suối Nguồn Tinh Lực'. "Tuy nhiên, ta sẽ không hành động một mình. Nhị Cẩu, ngươi và một vài thủ hạ tinh nhuệ nhất sẽ đi cùng ta. Các ngươi đã có kinh nghiệm dò đường trong núi, và quan trọng hơn, các ngươi đã biết về những cảnh báo của Lão Thợ Săn. Bạch Vân Nhi, nàng sẽ ở lại Thành Thiên Phong, tiếp tục theo dõi tình hình và chuẩn bị mọi thứ cần thiết cho cuộc hành trình này. Ta cần nàng chuẩn bị lương thảo, thuốc men, và cả một số dụng cụ cần thiết cho việc thăm dò, thu thập mẫu vật."

Bạch Vân Nhi gật đầu, tuy còn lo lắng nhưng nàng hiểu ý Lâm Dịch. Nàng bi���t, Lâm Dịch không phải là người hành động bốc đồng. Mỗi quyết định của hắn đều đã được cân nhắc kỹ lưỡng.

"Trước khi đi," Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn sắc bén như dao. "Ta cần nghiên cứu kỹ hơn về những ký hiệu này." Hắn chỉ vào cuộn giấy mà A Lực đã vẽ. "Và ta cần một Cẩm Nang Kế Sách, Bạch cô nương. Một kế hoạch dự phòng chi tiết cho mọi tình huống có thể xảy ra, bao gồm cả việc ta không thể trở về. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng đôi khi, để sinh tồn, chúng ta phải chấp nhận rủi ro."

Căn phòng lại chìm vào sự im lặng, chỉ có tiếng bút lông của Bạch Vân Nhi sột soạt trên giấy, ghi chép lại từng lời chỉ đạo của Lâm Dịch. Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi hiu hiu, mang theo cái lạnh se sắt của núi rừng. Lâm Dịch nhìn ra ngoài, ánh mắt hắn xuyên qua màn đêm, hướng về phía Linh Thú Sơn Mạch sừng sững. Hắn biết, cuộc hành trình này sẽ là một bước ngoặt lớn. Cái Lão Tăng Viên Giác, những thư viện cổ, những di tích bị lãng quên – tất cả đều là những cánh cửa tiềm năng dẫn đến một loại tri thức mới, m���t con đường mới trong cuộc hành trình của một người Lạc Thế Chi Nhân. Đã đến lúc phải dấn thân, dù phải trả giá thế nào. Hắn phải tìm hiểu, phải thích nghi, và phải kiểm soát nó, để bảo vệ những người hắn yêu thương, và để tiếp tục tồn tại trong cái thế giới đầy rẫy bất trắc này.

Manh mối về 'kỳ nhân' và 'Suối Nguồn Tinh Lực' báo hiệu rằng Lâm Dịch sẽ sớm tiếp xúc trực tiếp với một thực thể hoặc địa điểm có linh khí mạnh mẽ hơn. Lời cảnh báo của Lão Thợ Săn về 'nguy hiểm' và 'không phải người phàm có thể tiếp cận' ám chỉ Lâm Dịch sẽ đối mặt với thách thức không chỉ từ con người mà còn từ các yếu tố siêu nhiên hoặc môi trường khắc nghiệt. Việc Lâm Dịch tự mình phân tích và đưa ra kế hoạch tiếp cận, rồi quyết định đích thân tham gia vào cuộc điều tra này, thay vì chỉ cử người đi, đã đặt nền móng cho cuộc đối mặt trực tiếp đầu tiên của hắn với thế giới tu hành.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free