Lạc thế chi nhân - Chương 489: Truy Lùng Hư Ảnh: Bước Đầu Tiên Vào Thế Giới Linh Khí
Ánh bình minh đầu tiên vừa hé rạng, xé toạc màn đêm u ám, nhuộm vàng những mái ngói xanh xám của Thành Thiên Phong. Từ sâu bên trong thư phòng của Lâm Dịch, mùi mực tàu nồng nàn quyện lẫn hương giấy mới, gỗ đánh bóng và chút dư vị trà đã nguội, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của sự chuyên tâm. Bên ngoài khung cửa sổ, tiếng người rao hàng xa xa đã bắt đầu vọng lại, lẫn vào tiếng vó ngựa lốc cốc và tiếng ồn ào từ con phố chính, nhưng không thể xuyên thủng bức tường tập trung cao độ đang bao trùm căn phòng.
Lâm Dịch ngồi sau chiếc bàn gỗ lim lớn, thân hình gầy gò của hắn hơi ngả về phía trước, ánh mắt sắc bén, sâu thẳm lướt qua từng dòng chữ trên một chồng giấy báo cáo. Những nét chữ nguệch ngoạc, vội vàng, đôi khi còn lem luốc vết bùn đất, là thành quả của gần một ngày đêm Trần Nhị Cẩu dốc sức điều tra. Đối diện hắn, Trần Nhị Cẩu đứng thẳng, nhưng gương mặt vốn dĩ nhanh nhẹn, hoạt bát nay lại hiện rõ vẻ bối rối, thậm chí có chút thất vọng. Hắn gãi đầu, thỉnh thoảng liếc nhìn Bạch Vân Nhi đang ngồi bên cạnh, với vẻ lo lắng hiện rõ trong đôi mắt thông minh của nàng. Nàng không nói gì, chỉ im lặng quan sát, thỉnh thoảng đưa tay chỉnh lại mép áo, nhưng sự căng thẳng trong dáng vẻ của nàng đã nói lên tất cả.
"Đại ca, những tin tức này... thực sự rất khó kiểm chứng." Trần Nhị Cẩu cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng, giọng hắn nghe có vẻ chán nản. "Ai cũng nói một kiểu, có người bảo thấy tiên nhân cưỡi hạc bay qua đỉnh núi, người lại nói là yêu quái nửa đêm hiện hình, có kẻ lại quả quyết nhìn thấy ánh sáng ngũ sắc từ một cái hang động cũ nát... Chẳng ai thấy tận mắt, chỉ toàn là lời kể lại của người khác, rồi thêm thắt thêu dệt, nghe mà... mà như nghe chuyện trên trời vậy." Hắn nhún vai, "Có người còn thề thốt rằng đã thấy một lão đạo sĩ vung tay là san bằng cả một tảng đá lớn, nhưng khi đệ tìm đến thì tảng đá vẫn trơ trơ ở đó, không hề suy suyển."
Lâm Dịch không đáp lời ngay. Hắn vẫn chăm chú đọc, lật giở từng trang báo cáo, đôi khi dừng lại ở một chi tiết nhỏ, một địa điểm được nhắc đến nhiều lần, hoặc một mô tả nào đó có vẻ ít hoang đường hơn. Trong đầu hắn, một cuộc chiến nội tâm đang diễn ra dữ dội. *Quả nhiên, thế giới này không thể dùng logic khoa học đơn thuần để giải thích. Thông tin quá mơ hồ, không có hệ thống.* Hắn thở dài trong lòng. *Đây không phải là một vụ án hình sự, nơi mọi manh mối đều có thể được phân tích bằng chứng cứ vật lý. Đây là một thế giới hoàn toàn khác, nơi ranh giới giữa thực và hư, giữa khoa học và huyền bí, đã bị xóa nhòa.*
Hắn từng nghĩ rằng với khả năng suy luận và tư duy logic của một ngư��i hiện đại, hắn có thể giải quyết mọi vấn đề. Nhưng giờ đây, đối diện với hàng đống tin đồn nhảm nhí, hoang đường này, hắn cảm thấy sự bất lực. Những câu chuyện về "tiên nhân", "yêu quái", "linh khí" này, dưới góc nhìn khoa học, đều là sản phẩm của trí tưởng tượng hoặc sự hiểu lầm. Nhưng Lâm Dịch đã tồn tại đủ lâu trong cái thế giới Đại Hạ này để biết rằng, những điều tưởng chừng hoang đường nhất lại có thể là hiện thực. Vấn đề là làm sao để phân biệt thật giả, và làm sao để tìm ra nguồn gốc của những hiện tượng đó.
Bạch Vân Nhi khẽ đặt tay lên vai Lâm Dịch, giọng nàng ôn hòa nhưng đầy sự thấu hiểu. "Công tử, có lẽ chúng ta đã quá vội vàng. Những chuyện như vậy, không phải ngày một ngày hai mà có thể làm rõ được. Người dân thường, họ tin vào những gì họ muốn tin, hoặc những gì họ được nghe kể. Để tìm ra sự thật, có lẽ cần phải đi sâu hơn vào những tầng lớp khác, những người có khả năng tiếp cận với những bí mật mà người thường không biết."
Lâm Dịch gật đầu, đồng tình với Bạch Vân Nhi. *Đúng vậy, sự không biết mới là nguy hiểm lớn nhất. Nhưng sự mơ hồ của thông tin còn nguy hiểm hơn cả không biết. Nó khiến người ta lạc lối, hoang mang.* Hắn nhớ lại lời của Liễu Thanh Y, về những truyền thuyết cổ xưa, những người ẩn dật. Dường như, hắn đã tiếp cận vấn đề này theo một hướng quá "hiện đại", quá "khoa học".
Hắn gấp chồng báo cáo lại, đặt chúng gọn gàng sang một bên. Đôi mắt hắn nhìn thẳng vào Trần Nhị Cẩu, không có chút trách móc nào, chỉ có sự điềm tĩnh và quyết đoán. "Ngươi đã làm rất tốt, Nhị Cẩu. Chuyện này không trách ngươi. Ngươi đã mang về tất cả những gì có thể thu thập được từ giới bình dân và giang hồ hạ cấp. Nhưng chúng ta cần một phương pháp khác." Lâm Dịch dừng lại, suy nghĩ thêm một chút. "Những lời đồn này chỉ là bề nổi, là những mảnh vỡ rời rạc của một bức tranh lớn hơn. Chúng ta cần đi sâu hơn, tìm kiếm những người thực sự hiểu biết, những nơi còn lưu giữ tri thức cổ xưa. Không phải là *cái gì* mà là *ai* biết về nó, và *ở đâu* có thể tìm thấy nh��ng ghi chép đáng tin cậy."
Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra đường phố đã bắt đầu tấp nập. "Giống như việc ngươi muốn tìm hiểu về một loại dược liệu quý hiếm vậy. Ngươi không thể chỉ nghe những lời đồn thổi từ chợ búa mà phải tìm đến những y sư lão làng, những người đã từng kinh qua hoặc đọc sách cổ. 'Linh khí' này cũng vậy. Nó không phải là một con người hay một món đồ có thể dễ dàng tìm thấy. Nó là một khái niệm, một hiện tượng. Để hiểu về nó, chúng ta cần tìm đến những người đã dành cả đời để nghiên cứu hoặc trải nghiệm nó. Hoặc những nơi cất giữ những tri thức đã bị lãng quên từ lâu."
Trần Nhị Cẩu nghe Lâm Dịch phân tích, vẻ bối rối trên mặt dần tan biến, thay vào đó là sự suy tư. Hắn bắt đầu hiểu ra vấn đề. Nhiệm vụ lần này không đơn thuần là thu thập tin tức, mà là truy lùng tri thức, truy lùng lịch sử. "Vậy... vậy ý đại ca là... chúng ta cần tìm những... những học giả cổ xưa? Hay những người ẩn dật?"
Lâm Dịch quay lại, ánh mắt hắn lấp lánh sự tính toán. "Chính xác. Hoặc một thư viện bí mật, một vị Lão Tăng Viên Giác nào đó mà Liễu cô nương đã nhắc đến. Chúng ta cần một hướng đi cụ thể hơn, một manh mối có thể dẫn đến những nguồn tri thức đáng tin cậy. Những lời đồn này, chúng ta sẽ tạm gác lại. Hãy chuẩn bị. Ta cần đến gặp Liễu cô nương một lần nữa."
Hắn liếc nhìn Bạch Vân Nhi, nàng khẽ gật đầu, hiểu ý. Nàng biết, khi Lâm Dịch đã quyết định, thì không gì có thể lay chuyển được. Cuộc chiến sinh tồn của hắn đã bước sang một giai đoạn mới, nơi những quy tắc cũ không còn đủ để bảo vệ hắn và những người xung quanh. Để tồn tại, hắn phải đối mặt với những điều siêu nhiên, những thứ nằm ngoài mọi lý giải. Và để đối mặt, hắn phải hiểu.
***
Quán Trà Lạc Nguyệt vào chiều muộn, một vẻ đẹp tĩnh lặng đến nao lòng. Ánh nắng đã dịu bớt, chiếu xiên qua những mái hiên gỗ chạm khắc tinh xảo, tạo nên những vệt sáng vàng cam trên nền gạch xanh cổ kính. Bên trong quán, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của khách hàng hòa lẫn với âm thanh réo rắt của một khúc nhạc cổ cầm từ tầng lầu trên, tạo nên một không gian thư thái, tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào của phố thị. Hương trà thơm ngát, ấm nồng từ những ấm trà đất nung lan tỏa khắp không gian, quyện cùng mùi gỗ đánh bóng và thoang thoảng hương hoa nhài từ bình hoa đặt ở góc bàn, khiến người ta dễ dàng chìm đắm vào một trạng thái tĩnh tâm hiếm có.
Lâm Dịch và Liễu Thanh Y ngồi đối diện nhau ở một góc khuất, bên cạnh cửa sổ nhìn ra khu vườn nhỏ xanh mướt. Trước mặt họ là hai chén trà sứ trắng tinh, hơi nóng bốc lên nghi ngút, mang theo hương vị thanh khiết của trà Phượng Hoàng. Liễu Thanh Y, với dáng người cao ráo, thanh thoát của một kiếm khách, mặc một bộ trang phục màu xanh trầm, đôi mắt cương nghị nhưng giờ đây lại dịu đi đôi chút khi đối diện với Lâm Dịch. Nàng bình thản nhấp một ngụm trà, động tác tao nhã mà dứt khoát.
Lâm Dịch cũng nhấp một ngụm, cảm nhận vị chát nhẹ rồi ngọt hậu của trà. Hắn không đi thẳng vào vấn đề, mà bắt đầu một cách thận trọng, khéo léo. Hắn biết, đối với Liễu Thanh Y, sự vồ vập hay thẳng thừng quá mức có thể khiến nàng cảnh giác. "Liễu cô nương," hắn mở lời, giọng trầm thấp, "gần đây có những tin tức kỳ lạ xuất hiện ở Thành Thiên Phong và các vùng lân cận. Những hiện tượng khó lý giải, những câu chuyện về 'năng lượng đặc biệt' và 'những người có khả năng phi thường'. Ta... ta không biết liệu đây có phải là những lời đồn nhảm nhí hay không, nhưng sự thật là chúng đang gây ra không ít xáo động."
Liễu Thanh Y không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Nàng chỉ lặng lẽ lắng nghe, ánh mắt nàng thỉnh thoảng liếc nhìn Lâm Dịch, như thể đang cân nhắc từng lời hắn nói. Dường như những điều Lâm Dịch đang nhắc đến không hề xa lạ với nàng. "Lâm công tử... Ngươi đã chạm đến một vùng nước sâu." Nàng cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm bổng, như tiếng suối chảy. "Giới giang hồ tuy hỗn tạp, nhưng cũng có những kẻ cố chấp tin vào những điều cổ xưa, những 'bí mật' vượt ngoài tầm hiểu biết của người phàm. Những câu chuyện mà ngươi nghe được, có thể có thật, cũng có thể là hư cấu, nhưng nguồn gốc của chúng thì lại có phần đúng đắn."
Lâm Dịch nheo mắt. "Nguồn gốc đúng đắn? Vậy thì... chúng là gì? Và tại sao chúng lại xuất hiện đột ngột vào thời điểm này?"
"Cái đó thì ta không thể nói rõ được." Liễu Thanh Y lắc đầu nhẹ, một sợi tóc mai khẽ bay theo động tác của nàng. "Chỉ biết rằng, giới giang hồ đã lưu truyền về 'linh khí' từ rất lâu rồi. Đó là một loại năng lượng vô hình, tinh túy, ẩn chứa trong vạn vật, trong đất trời, trong những nơi thâm sơn cùng cốc. Có người may mắn hấp thụ được nó, hoặc luyện hóa được nó, thì sẽ có được những khả năng siêu phàm, vượt xa người thường. Đó chính là những 'người có khả năng phi thường' mà ngươi nói đến."
Liễu Thanh Y đặt chén trà xuống, ánh mắt nàng trở nên nghiêm nghị hơn. "Ta từng nghe về một 'lão nhân ẩn sĩ' sống ở Thạch Động Ẩn Cư trong Linh Thú Sơn Mạch. Người này được cho là đã sống hàng trăm năm, am hiểu về 'linh khí' và các cổ vật. Hắn là một đạo sĩ chân chính, không màn thế sự, chỉ chuyên tâm tu luyện và nghiên cứu những bí mật của đất trời. Hoặc có lẽ, một số tông môn nhỏ, những gia tộc cổ xưa đã mai một, vẫn còn lưu giữ sách cổ, những ghi chép về linh khí và cách tu luyện. Nhưng chúng lại nằm ở những nơi hẻo lánh, khó tiếp cận, và thường được canh giữ rất nghiêm ngặt."
Lâm Dịch lắng nghe từng lời, trong đầu hắn bắt đầu hình thành một bản đồ thông tin. "Linh Thú Sơn Mạch... Thạch Động Ẩn Cư... Lão nhân ẩn sĩ... Tông môn nhỏ... Gia tộc cổ xưa..." Những từ ngữ này mang một sức nặng hoàn toàn khác biệt so với những tin đồn vớ vẩn mà Trần Nhị Cẩu đã thu thập. Đây là những manh mối cụ thể, có khả năng dẫn đến tri thức mà hắn đang tìm kiếm.
"Nhưng tiếp cận những nơi đó, hoặc những người đó, không đơn giản." Liễu Thanh Y chợt cảnh báo, giọng nàng trở nên trầm hơn, mang theo một chút nặng nề. "Họ không thuộc về thế tục, và thường rất cảnh giác, thậm chí nguy hiểm. Những người tu luyện, những kẻ chạm đến 'linh khí', họ có những quy tắc riêng, một thế giới riêng. Ngươi phải hết sức cẩn trọng. Có những thứ không thể dùng tiền bạc hay mưu trí mà giải quyết được, Lâm công tử. Một số tông môn có thể dùng trận pháp bảo vệ, một số ẩn sĩ có thể có những thủ đoạn kỳ lạ, và bản thân những nơi có linh khí dồi dào cũng thường ẩn chứa những hiểm nguy khó lường, từ linh thú cho đến những cấm địa cổ xưa."
Nàng nhấp thêm một ngụm trà, rồi nói tiếp, như muốn nhấn mạnh thêm sự nghiêm trọng của vấn đề. "Trong giới giang hồ, cũng có những kẻ lợi dụng danh tiếng của 'linh khí' để lừa gạt, hoặc những kẻ tà đạo dùng những cách thức cực đoan để đoạt lấy. Một khi đã dấn thân vào con đường này, ngươi sẽ không còn đơn thuần đối mặt với những quyền lực thế tục nữa. Ngươi sẽ phải đối mặt với những thứ vượt quá mọi tưởng tượng, những sức mạnh có thể dễ dàng hủy diệt một thành trì, hoặc thay đổi cả một vận mệnh. Hãy suy nghĩ kỹ trước khi quyết định, Lâm công tử. Bởi vì một khi đã bước chân vào, rất khó để quay đầu lại."
Lâm Dịch nhìn vào chén trà của mình, ánh mắt hắn xa xăm. Hắn biết Liễu Thanh Y không nói quá. Nh��ng lời cảnh báo của nàng không phải là hù dọa, mà là sự thật trần trụi của một thế giới mà hắn vẫn còn quá xa lạ. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Và nó cũng không nợ ai một lời giải thích dễ hiểu.* Đối với hắn, một người hiện đại, việc chấp nhận một thế giới có "linh khí" và "tu luyện" đã là một sự thay đổi tư duy vô cùng lớn. Nhưng để sinh tồn, để bảo vệ những người hắn trân trọng, hắn không thể nhắm mắt làm ngơ. Hắn phải tìm hiểu, phải thích nghi, và phải kiểm soát nó, hoặc ít nhất là hiểu rõ nó.
"Ta hiểu rồi, Liễu cô nương." Lâm Dịch cuối cùng cũng nói, giọng hắn điềm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển. "Cảm ơn cô đã chỉ dẫn. Ta sẽ hết sức cẩn trọng." Hắn biết, lời cảnh báo của Liễu Thanh Y là món quà quý giá nhất mà hắn nhận được ngày hôm nay. Nó không chỉ là thông tin, mà còn là một cái nhìn sơ lược về những hiểm nguy tiềm ẩn, giúp hắn chuẩn bị tâm lý cho chặng đường sắp tới.
***
Đêm đã về khuya, gió nhẹ thổi qua những tán lá bàng bạc ngoài cửa sổ, mang theo hơi sương lạnh lẽo. Trong thư phòng của Lâm Dịch, không khí tĩnh lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng bút lông sột soạt trên giấy, đều đặn và dứt khoát. Mùi mực tàu và giấy vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây nó hòa lẫn với mùi ẩm mốc của những tấm bản đồ cổ được trải rộng trên chiếc bàn gỗ lim.
Lâm Dịch đứng đó, với tấm bản đồ Thành Thiên Phong và vùng Linh Thú Sơn Mạch trải rộng trước mặt. Ánh đèn dầu lay động nhẹ nhàng, đổ bóng xuống khuôn mặt thanh tú nhưng đầy vẻ trầm tư của hắn. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng ngọn núi, từng dòng sông, từng dấu hiệu nhỏ nhất trên bản đồ. Hắn dùng ngón tay chỉ vào một khu vực được đánh dấu mờ nhạt trong Linh Thú Sơn Mạch, nơi được cho là có "Thạch Động Ẩn Cư".
Trần Nhị Cẩu đứng cạnh, gương mặt hắn giờ đây đã hoàn toàn rũ bỏ vẻ bối rối ban sáng, thay vào đó là sự tập trung cao độ và quyết tâm. Hắn chăm chú lắng nghe từng lời của Lâm Dịch, thỉnh thoảng gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Bạch Vân Nhi đứng lùi lại một chút, ở góc phòng, nàng không nói gì nhưng ánh mắt nàng dõi theo Lâm Dịch từng cử chỉ, vừa lo lắng cho những hiểm nguy mà hắn sắp phải đối mặt, vừa tin tưởng tuyệt đối vào khả năng xoay sở của hắn.
"Nhị Cẩu," Lâm Dịch lên tiếng, giọng hắn trầm thấp nhưng rõ ràng, như từng lời đều đã được cân nhắc kỹ lưỡng. "Lần này, chúng ta không tìm tin đồn. Chúng ta tìm kiếm tri thức. Tri thức về 'linh khí', về những người tu luyện, về những quy tắc của thế giới siêu nhiên này. Ngươi hãy tập trung vào khu vực Linh Thú Sơn Mạch, đặc biệt là quanh Thạch Động Ẩn Cư mà Liễu cô nương đã nhắc đến. Mục tiêu của chúng ta là tìm hiểu về lão nhân ẩn sĩ đó."
Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào Trần Nhị Cẩu, ánh mắt hắn sắc bén như dao. "Tuyệt đối không được hành động lỗ mãng, phải dùng trí tuệ và sự kiên nhẫn. Cố gắng tiếp cận, không phải để đối đầu. Ta muốn ngươi quan sát, tìm hiểu, và cố gắng xây dựng một mối quan hệ, dù là nhỏ nhất. Hãy nhớ, chúng ta đang bước vào một thế giới hoàn toàn khác, những quy tắc cũ có thể không còn hiệu lực. Sức mạnh không phải lúc nào cũng nằm ở cơ bắp, mà còn nằm ở sự hiểu biết."
Lâm Dịch quay lại bản đồ, chỉ vào một vài điểm khác. "Ngoài ra, hãy cho người dò la về những tông môn nhỏ, những gia tộc cổ xưa đã mai một mà Liễu cô nương đã nhắc đến. Chúng ta không cần tìm cách đột nhập hay trộm cắp, chỉ cần tìm hiểu xem họ có còn lưu giữ những thư tịch cổ, những ghi chép nào liên quan đến linh khí hay không. Cần thêm người, hãy chọn những người đáng tin cậy nhất trong mạng lưới của chúng ta, những người có khả năng kiên nhẫn, tinh tế, và quan trọng nhất là biết giữ mồm giữ miệng. Tuyệt đối không được để lộ mục đích thực sự của chúng ta."
Trần Nhị Cẩu hít một hơi thật sâu. Hắn đã hiểu tầm quan trọng của nhiệm vụ lần này. Đây không chỉ là một nhiệm vụ thông thường, mà là một bước ngoặt lớn, có thể thay đổi hoàn toàn cục diện. "Rõ, Đại ca!" Hắn đáp, giọng đầy kiên định. "Nhị Cẩu sẽ không làm Đại ca thất vọng! Lần này, Nhị Cẩu sẽ mang về tin tức chân thật nhất! Đệ sẽ chọn những huynh đệ cẩn trọng nhất, không gây ra bất cứ rắc rối nào, và sẽ dùng mọi cách để tiếp cận lão nhân ẩn sĩ đó, hoặc tìm ra những thư tịch cổ kia. Đệ sẽ nhớ kỹ lời Đại ca dặn, dùng trí tuệ và sự kiên nhẫn!"
Lâm Dịch gật đầu, một tia hài lòng lướt qua đôi mắt hắn. Hắn tin tưởng vào Trần Nhị Cẩu, không chỉ vì sự trung thành mà còn vì khả năng thích nghi và học hỏi của hắn.
Khi Trần Nhị Cẩu rời đi, mang theo một nhiệm vụ nặng nề nhưng cũng đầy hứa hẹn, Lâm Dịch lại một mình đứng trước tấm bản đồ, ánh mắt hắn nhìn xa xăm vào màn đêm. Bạch Vân Nhi khẽ bước đến bên hắn, đặt tay lên cánh tay gầy gò của hắn, truyền cho hắn sự ấm áp và yên bình.
*Hành trình này sẽ rất dài...* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Nhưng nếu không hiểu rõ đối thủ, làm sao có thể sinh tồn và bảo vệ được những người mình trân trọng?* Mảnh ghép 'linh khí' này, nếu không được kiểm soát hoặc ít nhất là được hiểu rõ, nó sẽ là mối họa khôn lường. Tri thức, dù là tri thức về khoa học hay huyền thuật, vẫn sẽ là vũ khí mạnh nhất của hắn. Hắn đã từng nghĩ rằng sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, hắn hiểu rằng để sinh tồn trong một thế giới đang dần hé lộ những bí ẩn siêu nhiên, hắn phải thay đổi. Hắn không thể mãi dùng tư duy của một người hiện đại để đối phó với những điều phi thường của thế giới này.
Hắn siết nhẹ bàn tay, cảm nhận sự mềm mại của Bạch Vân Nhi. Cuộc chiến sinh tồn của hắn đã bước sang một giai đoạn mới. Không chỉ còn là đấu tranh với đói nghèo, áp bức, hay quyền lực. Giờ đây, hắn phải đối mặt với cả những bí ẩn siêu nhiên, những thứ nằm ngoài mọi lý giải. Nhưng hắn biết, hắn không thể lùi bước. Hắn phải tìm hiểu, phải thích nghi, và phải kiểm soát nó, để bảo vệ những người hắn yêu thương, và để tiếp tục tồn tại trong cái thế giới đầy rẫy bất trắc này. Cái Lão Tăng Viên Giác, những thư viện cổ, những di tích bị lãng quên – tất cả đều là những cánh cửa tiềm năng dẫn đến một loại tri thức mới, một con đường mới trong cuộc hành trình của một người Lạc Thế Chi Nhân. Đây không phải là một lựa chọn, mà là một sự tất yếu. Lâm Dịch biết, hắn không thể mãi đứng ngoài cuộc. Đã đến lúc phải dấn thân, dù phải trả giá thế nào.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.