Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 488: Dòng Chảy Ngầm: Khám Phá Linh Khí

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai trong trẻo xuyên qua khung cửa sổ bằng giấy dầu, phủ một vệt sáng ấm áp lên bàn làm việc bằng gỗ sẫm màu trong trụ sở thương hội. Khác với sự tĩnh mịch của màn đêm, giờ đây căn phòng đã vang lên tiếng trò chuyện khe khẽ và tiếng giấy sột soạt, điểm xuyết bằng mùi mực thơm nhè nhẹ và hương gỗ đánh bóng quen thuộc. Bầu không khí tuy không ồn ào nhưng lại đong đầy sự căng thẳng và tập trung, như thể mọi giác quan đều đang bị kéo căng đến cực hạn.

Lâm Dịch ngồi đối diện Bạch Vân Nhi, hai người như hai bức tượng được chạm khắc từ sự chuyên chú. Khuôn mặt hắn vẫn phảng phất vẻ mệt mỏi sau một đêm dài trằn trọc, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên một tia sắc bén, không ngừng quét qua từng dòng chữ trên các bản báo cáo được đặt chồng chất trước mặt. Thân hình hắn gầy gò, hơi xanh xao, càng làm nổi bật vẻ trầm tư cố hữu.

Trần Nhị Cẩu đứng bên cạnh, dáng vẻ có chút luống cuống, đôi tay không yên vị đặt lên nhau. Gương mặt vốn hay cười của hắn giờ đây nhăn nhúm lại, lộ rõ sự bối rối và hoang mang. Hắn gãi gãi mái tóc đen bù xù của mình, giọng nói đầy bất lực: "Đại ca, huynh đệ đã cố hết sức, nhưng tin tức về 'linh khí' này quá mơ hồ, cứ như là chuyện thần thoại vậy... Từ Chợ Linh Dược đến các quán trà, rồi cả trong giới giang hồ cấp thấp, ai cũng nói một kiểu. Có người bảo thấy ánh sáng rực rỡ từ một viên đá, có người lại thề độc là nghe tiếng gầm rú vang vọng từ lòng đất khi một vật phẩm nào đó xuất hiện. Lại có người kể về một lão đạo sĩ tóc bạc phơ bỗng nhiên biến mất cùng một luồng khí xanh. Nhưng không ai nói rõ được là cái gì, hình dáng ra sao, hay từ đâu mà có."

Lâm Dịch không đáp lời ngay, hắn chỉ nhíu mày, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn, tạo ra những âm thanh đều đặn trong không gian tĩnh lặng. Hắn lật giở một bản báo cáo khác, trong đó ghi chép lại lời khai của một lái buôn nhỏ lẻ ở Chợ Linh Dược, người này quả quyết đã nhìn thấy một "vật thể phát sáng như ngọc bích" bay vụt qua nóc nhà, để lại một vệt sáng xanh biếc trên bầu trời đêm. Bản khác lại nói về một thợ săn ở vùng núi xa xôi, kể rằng tìm thấy một "cây nấm phát sáng" trong một hang động sâu, nhưng khi chạm vào thì nó tan biến thành hư vô.

*Thần thoại? Không, trong thế giới này, 'thần thoại' có thể là hiện thực.* Lâm Dịch thầm nghĩ, một cảm giác bất lực nhẹ dâng lên trong lòng. Tư duy logic, khoa học của hắn, vốn là vũ khí sắc bén nhất của hắn ở thế giới này, đang gặp phải một bức tường vô hình. Làm sao để phân tích, mổ xẻ một khái niệm mơ hồ như "linh khí" khi mọi thông tin đều chỉ là lời đồn đại, giai thoại dân gian, thiếu đi bất kỳ một bằng chứng vật chất hay quy luật nào có thể kiểm chứng? Hắn đã quen với việc giải quyết vấn đề dựa trên dữ liệu, trên sự thật hiển nhiên, nhưng giờ đây, hắn lại phải đối mặt với một thứ hoàn toàn nằm ngoài khuôn khổ đó.

Bạch Vân Nhi, trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo, gương mặt trái xoan thanh tú nhưng đôi mắt thông minh lại ánh lên vẻ lo lắng. Nàng đặt cây bút lông xuống, khẽ thở dài: "Các thông tin này rời rạc quá, không có mối liên hệ nào. Chỉ toàn là những lời kể phiếm, những tin đồn thổi không đầu không cuối. Chúng ta cần một hướng đi cụ thể hơn để không lãng phí nguồn lực và nhân lực của thương hội." Nàng nói, giọng điệu dứt khoát nhưng cũng đầy sự hỗ trợ cho Trần Nhị Cẩu. "Nếu cứ tiếp tục mò kim đáy bể như thế này, chúng ta sẽ hao tổn quá nhiều mà không thu lại được gì."

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, như tìm thấy sự đồng cảm. "Đúng vậy, Bạch cô nương nói chí phải. Huynh đệ đã phái người đi khắp nơi, hỏi han đủ kiểu, nhưng kết quả chỉ là một mớ hỗn độn. Ai cũng nói như đang kể chuyện ma vậy, không có gì đáng tin cậy."

Lâm Dịch vuốt nhẹ cằm, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những mái ngói xanh xám của Thành Thiên Phong hiện ra dưới nắng sớm. Hắn hiểu sự khó khăn của Trần Nhị Cẩu. Với bản chất của thông tin về 'linh khí' và 'tu sĩ', việc thu thập bằng các phương pháp thông thường quả thực là nhiệm vụ bất khả thi. Nó không giống như việc điều tra động thái của Thẩm Đại Nhân, hay theo dõi các hoạt động của Hắc Sa Bang, những thứ có thể quan sát, ghi chép và phân tích một cách rõ ràng. Cái gọi là 'linh khí' này, nó vô hình, vô dạng, chỉ tồn tại trong những lời truyền miệng, những cảm nhận cá nhân, và những hiện tượng kỳ lạ mà khoa học không thể giải thích.

*Mình đang cố gắng dùng kính hiển vi để tìm một bóng ma.* Hắn tự giễu trong lòng. *Nhưng dù khó đến mấy, cũng không thể bỏ cuộc. Sự không biết mới là nguy hiểm lớn nhất. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng nếu không có thông tin đầu vào, vũ khí đó cũng chỉ là một cây gậy vô dụng.*

Hắn quay lại nhìn Trần Nhị Cẩu, ánh mắt đã trở nên kiên định hơn. "Nhị Cẩu, ta hiểu sự khó khăn của ngươi. Những thứ này không giống với bất kỳ nhiệm vụ nào chúng ta từng làm trước đây. Nó không phải là điều tra một vụ án, hay theo dõi một đối thủ. Nó là... khám phá một thế giới khác." Lâm Dịch dừng lại, giọng nói trầm xuống. "Chúng ta không thể trông chờ vào những lời đồn thổi vô căn cứ nữa. Ta cần những thông tin có chiều sâu hơn, đáng tin cậy hơn, dù nó có vẻ hoang đường đến đâu."

Hắn đứng dậy, đi đến giá sách, lấy xuống một quyển sách cũ đã ngả màu, bìa sách ghi loáng thoáng mấy chữ Hán cổ. Đó là một trong những quyển sách mà hắn đã thu thập được sau nhiều năm ở thế giới này, chứa đựng những câu chuyện dân gian, những truyền thuyết địa phương. Hắn đặt quyển sách xuống bàn. "Hãy thay đổi hướng đi. Thay vì nghe ngóng tin đồn, hãy tìm kiếm những người thực sự am hiểu về những điều này. Những người già ở các ngôi làng cổ, những đạo sĩ ẩn dật trong núi sâu, những học giả dành cả đời nghiên cứu các truyền thuyết xưa cũ. Hoặc những thư viện cổ, những gia tộc lâu đời có thể lưu giữ những ghi chép về 'linh khí', về các 'pháp thuật' xưa."

Bạch Vân Nhi chăm chú lắng nghe, đôi mắt nàng dần sáng lên. "Ý công tử là, chúng ta cần tìm kiếm những 'nguồn gốc' của những câu chuyện này, thay vì chỉ nghe theo những lời kể lại?"

"Chính xác." Lâm Dịch gật đầu. "Những lời đồn chỉ là bọt biển trên mặt nước. Ta cần tìm dòng chảy ngầm bên dưới. Ai là người đã chứng kiến? Ai là người đã ghi chép lại? Ai là người đã truyền tụng những câu chuyện này qua nhiều đời? Hoặc, quan trọng hơn, ai là người có thể giải thích những hiện tượng đó bằng một thứ tri thức khác, không phải thứ tri thức hiện đại của ta?"

Trần Nhị Cẩu vẫn còn hơi ngơ ngác, nhưng sự quyết đoán trong giọng nói của Lâm Dịch đã truyền cho hắn một sự tin tưởng nhất định. "Vậy... chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu, đại ca?"

"Từ những nơi mà 'linh khí' được cho là xuất hiện nhiều nhất, và những nơi có lịch sử lâu đời nhất." Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn lại quay về phía cửa sổ, nhìn ra Thành Thiên Phong rộng lớn. "Tiếp tục theo dõi Chợ Linh Dược, nhưng đừng chỉ nghe ngóng. Hãy tìm xem có ai bán những vật phẩm kỳ lạ, những loại thảo dược chưa từng thấy, những cuốn sách cổ viết về những điều siêu nhiên. Và cử người đến các thị trấn nhỏ hơn, các ngôi làng cổ ở vùng biên viễn. Nơi mà những truyền thuyết vẫn còn sống động, nơi mà yếu tố siêu nhiên chưa bị cuộc sống hiện đại hóa làm lu mờ. Chúng ta cần tìm kiếm những dấu vết, những mảnh ghép nhỏ nhất của bức tranh lớn."

Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào Trần Nhị Cẩu. "Và đặc biệt, hãy tập trung vào những người có vẻ như biết nhiều hơn. Những kẻ giang hồ lão luyện, những vị sư trụ trì đã sống qua nhiều triều đại, những ông lão bà lão ở những vùng quê hẻo lánh. Họ có thể không biết 'linh khí' là gì, nhưng họ có thể biết về những hiện tượng kỳ lạ, những chuyện xưa cũ mà chúng ta đang tìm kiếm. Dù có phải trả giá bằng tiền bạc, hay bất cứ thứ gì khác, ta cũng phải có thông tin đáng tin cậy."

"Rõ, đại ca!" Trần Nhị Cẩu cuối cùng cũng hiểu ra, sự bối rối trên mặt hắn dần tan biến, thay vào đó là sự nghiêm túc và quyết tâm. "Huynh đệ sẽ lập tức phái người đi điều tra theo hướng mới này." Hắn cúi đầu, rồi nhanh chóng rời đi, mang theo một nhiệm vụ hoàn toàn mới mẻ và đầy thách thức.

Lâm Dịch nhìn theo bóng lưng Trần Nhị Cẩu, rồi lại quay sang Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, nàng hãy tiếp tục đốc thúc việc củng cố nội bộ thương hội. Tuy chúng ta đang chuyển hướng điều tra, nhưng những mối nguy hiểm hiện hữu như Thẩm Đại Nhân hay tình hình biên giới vẫn không hề mất đi. Chúng ta không thể lơ là bất cứ điều gì."

Bạch Vân Nhi gật đầu, ánh mắt nàng ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối. "Thiếp đã hiểu, Lâm công tử. Mọi việc trong thương hội vẫn sẽ được vận hành trơn tru. Ngài cứ yên tâm tập trung vào việc mới này." Nàng khẽ mỉm cười, nụ cười trấn an ấy giúp Lâm Dịch cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút. Hắn biết, có Bạch Vân Nhi bên cạnh, ít nhất một nửa gánh nặng đã được san sẻ. Nhưng gánh nặng còn lại, gánh nặng của sự không biết và sự lo lắng về một thế giới đang dần thay đổi, vẫn đè nặng lên vai hắn.

***

Buổi chiều tà, Thành Thiên Phong chìm trong ánh nắng vàng nhạt. Quán Trà Lạc Nguyệt, vốn nổi tiếng là nơi tụ hội của đủ hạng người, từ thương nhân giàu có đến những kẻ giang hồ phiêu bạt, giờ đây càng thêm phần náo nhiệt. Tiếng trò chuyện ồn ào hòa cùng tiếng bánh xe ngựa lăn trên đường đá, thỉnh thoảng xen lẫn những tiếng va chạm kiếm giòn tan từ các võ quán gần đó. Xa xăm, như một ảo ảnh, Lâm Dịch đôi lúc cảm thấy có một dao động rất khẽ, một sự rung chuyển vô hình trong không khí, nhưng nó nhanh chóng tan biến trước khi hắn kịp nắm bắt. Mùi gia vị nồng nàn từ các quán ăn đường phố bay vào, quyện với hương trà thanh tao và chút hương trầm thoang thoảng từ bàn thờ nhỏ trong quán, tạo nên một bầu không khí sôi động, tràn đầy năng lượng nhưng cũng ẩn chứa những căng thẳng khó nói.

Lâm Dịch và Liễu Thanh Y ngồi ở một góc khuất, nơi có thể quan sát toàn bộ quán trà mà vẫn giữ được sự riêng tư cần thiết. Liễu Thanh Y, trong bộ trang phục màu xanh quen thuộc, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh thường thấy. Ánh mắt cương nghị của nàng quét qua đám đông, nhưng đôi môi mỏng khẽ mấp máy, kể về những điều mà chỉ người trong giang hồ mới có thể biết.

"Giới giang hồ đồn đại về 'linh khí' đã từ lâu, Lâm công tử," Liễu Thanh Y nói, giọng nàng trầm thấp, gần như thì thầm để không lọt vào tai người khác. "Nhưng thường chỉ là những câu chuyện về bí cảnh, di tích cổ. Như 'Cổ Mộ Phủ' của tà phái đã bị phong ấn từ nghìn năm trước, hay 'Di Tích Thần Tộc' mà người ta nói là nơi cư ngụ của những sinh linh siêu phàm. Những nơi đó được cho là chứa đựng 'linh khí' dồi dào, những loại bảo vật có thể giúp người ta trường sinh bất tử hoặc đạt được sức mạnh phi thường. Thế nhưng, đó mãi chỉ là truyền thuyết, những địa danh ẩn hiện trong sách cổ, ít ai thực sự tin là có thật."

Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, ánh mắt không rời khỏi Liễu Thanh Y. Hắn nhấp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ tan trên đầu lưỡi, cố gắng sắp xếp những mảnh ghép thông tin mà nàng đang cung cấp. *Cổ Mộ Phủ, Di Tích Thần Tộc... Lại là những khái niệm mơ hồ khác. Nhưng ít nhất, chúng có một cái tên, một địa điểm, dù là trong truyền thuyết.*

"Gần đây, những tin đồn này trở nên dày đặc hơn," Liễu Thanh Y tiếp tục, ánh mắt nàng thoáng hiện vẻ suy tư. "Và một số cao thủ giang hồ cũng biến mất một cách khó hiểu. Có kẻ thì mất tích khi đi thám hiểm những vùng đất cấm, có kẻ thì bỗng nhiên bế quan rồi không thấy xuất hiện nữa. Thậm chí có tin đồn rằng một số bang phái nhỏ đã bị diệt vong chỉ trong một đêm, không để lại dấu vết gì ngoài một luồng năng lượng kỳ lạ còn vương lại. Có vẻ như có một điều gì đó đang thức tỉnh."

*Thức tỉnh.* Lâm Dịch nhẩm lại từ đó trong đầu. *Không phải là xuất hiện, mà là thức tỉnh. Nghĩa là nó đã tồn tại từ lâu, chỉ là bị chôn vùi, bị lãng quên. Giống như một ngọn núi lửa đã ngủ yên hàng ngàn năm, giờ đang có dấu hiệu phun trào trở lại.* Hắn đặt chén trà xuống, nhìn thẳng vào Liễu Thanh Y. "Vậy cô có biết nơi nào có thể tìm thấy những kiến thức đáng tin cậy về linh khí, hoặc những người thực sự am hiểu không? Những tin đồn không giúp ích gì nhiều, mà chỉ làm ta thêm hoang mang."

Liễu Thanh Y khẽ thở dài, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm trọng. "Những kiến thức đó không dễ tìm, Lâm công tử. Giới tu hành vốn ẩn mình, không phô trương. Các môn phái lớn có thể có Tàng Kinh Các chứa đựng những bí mật cổ xưa, nhưng người ngoài khó lòng chạm tới. Hoặc những người ẩn dật, những lão già sống lâu năm, họ có thể đã chứng kiến hoặc được truyền lại những câu chuyện về linh khí. Ta từng nghe về một vị 'Lão Tăng Viên Giác' ở một ngôi chùa cổ nằm sâu trong dãy núi Thiên Môn, phía Tây Bắc. Người ta nói ông ấy đã sống qua trăm năm, am hiểu rất nhiều chuyện xưa cũ, có lẽ đã từng tiếp xúc với những dấu vết của 'linh khí' hoặc 'thế lực tu hành' từ thời xa xưa."

Lâm Dịch nhíu mày. "Lão Tăng Viên Giác... Ngôi chùa cổ trong dãy núi Thiên Môn." Hắn lặp lại, như muốn khắc ghi thông tin đó vào tâm trí. "Có tin tức gì về những vật phẩm cụ thể, những bảo vật được cho là chứa linh khí không? Ngoài viên ngọc phát sáng ở Chợ Linh Dược?"

Liễu Thanh Y suy nghĩ một lát. "Có. Một số người giang hồ đồn rằng những loại thảo dược quý hiếm, những khoáng thạch đặc biệt được hình thành ở những nơi có địa mạch linh khí dồi dào, có thể hấp thụ và chứa đựng một phần năng lượng đó. Chúng không chỉ có công dụng chữa bệnh thông thường mà còn có thể cường hóa thể chất, thậm chí giúp người ta cảm nhận được 'linh khí'. Tuy nhiên, những vật phẩm này cực kỳ hiếm, và thường chỉ những đại gia tộc hoặc môn phái lớn mới có thể sở hữu."

*Thảo dược quý hiếm, khoáng thạch đặc biệt...* Lâm Dịch liên tưởng đến Thần Nông Bách Thảo Phổ, quyển sách cổ mà hắn đang sở hữu. Liệu nó có thể chứa đựng những manh mối nào không? Hắn đã từng nghĩ nó chỉ là một cuốn sách về dược liệu thông thường, nhưng biết đâu, những loại cây cỏ được mô tả trong đó lại có mối liên hệ mật thiết với 'linh khí' của thế giới này.

"Còn về những 'kẻ bay trên trời', 'một chưởng san bằng tảng đá'?" Lâm Dịch hỏi, giọng hắn thấp xuống, cố gắng che giấu sự tò mò xen lẫn lo lắng. "Đó có phải là sự thật không? Hay chỉ là lời đồn thổi quá mức?"

Liễu Thanh Y nhìn hắn, ánh mắt nàng sâu thẳm. "Không phải là không có khả năng. Giới giang hồ có những cao thủ võ công đã ��ạt đến cảnh giới phi phàm, có thể phi thân đạp không, tốc độ nhanh như gió. Còn về 'một chưởng san bằng tảng đá', đó là cách nói cường điệu của dân gian. Nhưng một cao thủ nội công thâm hậu, vận dụng chân khí đến mức tận cùng, hoàn toàn có thể tạo ra một lực phá hoại kinh hoàng, đánh nát tảng đá lớn. Tuy nhiên, đó chỉ là võ công thông thường. Những gì liên quan đến 'linh khí', những 'tu sĩ' chân chính, lại là một cấp độ khác hoàn toàn. Họ không chỉ dựa vào nội công mà còn dựa vào việc hấp thụ và điều khiển 'linh khí' của trời đất. Sức mạnh của họ có thể vượt xa mọi tưởng tượng của người thường."

*Sức mạnh vượt xa mọi tưởng tượng.* Lâm Dịch cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn đã quen với việc đối phó với quyền lực, tiền bạc, võ công. Nhưng sức mạnh siêu nhiên thì hoàn toàn khác. Nó là một yếu tố không thể lượng hóa, không thể phân tích bằng những quy tắc mà hắn từng biết.

"Cô nương có vẻ đã tiếp xúc với nhiều chuyện như vậy?" Lâm Dịch hỏi, ánh mắt đầy thăm dò.

Liễu Thanh Y khẽ lắc đầu. "Ta chỉ là một kiếm khách giang hồ, những gì ta biết cũng chỉ là những mẩu chuyện rời rạc, những lời đồn đại. Nhưng ta có một trực giác... rằng thế giới này đang thay đổi. Và chúng ta, những người bình thường, sẽ phải học cách thích nghi, hoặc bị cuốn trôi." Nàng ngừng lại, nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Ngài là một người thông minh, Lâm công tử. Ta tin ngài sẽ tìm ra con đường của mình. Và nếu cần bất kỳ sự giúp đỡ nào từ giới giang hồ, ta sẽ cố gắng hết sức."

Lâm Dịch khẽ gật đầu. Hắn biết, Liễu Thanh Y đang đặt niềm tin vào hắn, và đồng thời, nàng cũng đang tự đặt mình vào một vị trí nguy hiểm khi chia sẻ những thông tin này. Mối quan hệ giữa hai người không chỉ còn là hợp tác làm ăn đơn thuần, mà đã phát triển thành một sự tin tưởng sâu sắc hơn, một sự đồng minh trong việc đối mặt với những điều chưa biết.

Hắn lại nhấp một ngụm trà, cảm giác ấm nóng của trà lan tỏa trong cơ thể, xua đi phần nào sự lạnh lẽo trong lòng. *Sự phức tạp của thế giới tu hành không chỉ nằm �� sức mạnh, mà còn ở những quy tắc, bí mật, và những mối nguy hiểm tiềm ẩn. Liễu Thanh Y là cầu nối quan trọng để mình thâm nhập vào thế giới đó.* Hắn thầm nghĩ, và một kế hoạch mới dần hình thành trong đầu.

***

Đêm khuya, Thành Thiên Phong chìm trong tĩnh lặng. Ánh trăng sáng vằng vặc đổ xuống, xuyên qua khung cửa sổ, chiếu một vệt bạc lên bàn làm việc của Lâm Dịch trong trụ sở thương hội. Căn phòng giờ đây chỉ còn nghe tiếng gió đêm xào xạc qua kẽ cửa, tạo nên một không khí trầm tư, tĩnh mịch. Mùi mực và nến sáp vẫn vương vấn trong không gian, làm tăng thêm vẻ u tịch.

Lâm Dịch đứng giữa phòng, ánh mắt hắn dán chặt vào tấm bản đồ Thành Thiên Phong và các vùng lân cận được trải rộng trên bàn. Những mảnh ghép thông tin rời rạc từ Trần Nhị Cẩu, những lời đồn đại mơ hồ từ Mã Đại Ca, và những kiến thức có chiều sâu hơn từ Liễu Thanh Y, tất cả đang xoay vần trong tâm trí hắn. Hắn vuốt nhẹ mái tóc đen bù xù, gầy gò dưới ánh nến, dáng vẻ khắc khổ nhưng ánh mắt lại bừng lên một ngọn lửa quyết đoán.

*Không thể dùng tư duy khoa học để giải thích tất cả.* Hắn tự nhủ, một sự chấp nhận khó khăn nhưng cần thiết. *Thế giới này không phải là Trái Đất. Nó có những quy tắc riêng, những định luật riêng, dù chúng có vẻ hoang đường đến đâu. Mình không thể áp đặt những gì đã biết lên những gì chưa biết. Cần phải tìm hiểu 'luật chơi' của thế giới này. Những truyền thuyết, cổ vật... đó mới là chìa khóa.*

Cái cảm giác bất lực của một người hiện đại bị ném vào một thế giới xa lạ, một thế giới mà những khái niệm như "linh khí" hay "tu sĩ" là có thật, đã từng khiến hắn hoang mang. Nhưng Lâm Dịch không phải là người dễ dàng bỏ cuộc. Từ khi xuyên không đến đây, hắn đã luôn phải thích nghi, phải học cách sinh tồn trong một môi trường khắc nghiệt. Giờ đây, đối mặt với yếu tố siêu nhiên, hắn cũng sẽ làm như vậy.

Hắn bước đến giá sách, lấy xuống Thần Nông Bách Thảo Phổ. Hắn lật giở từng trang, ánh mắt lướt qua những hình vẽ cây cỏ, những mô tả về tính chất dược liệu. *Nếu những thảo dược quý hiếm có thể hấp thụ linh khí, thì chắc chắn phải có những dấu hiệu đặc biệt nào đó. Hoặc những loại cây mà Thần Nông Bách Thảo Phổ ghi chép lại, có thể là những loại đã tuyệt chủng, hoặc chỉ sinh trưởng ở những nơi có linh khí dồi dào.*

Một kế hoạch mới đã hình thành rõ ràng trong đầu Lâm Dịch. Một kế hoạch không chỉ dựa vào việc thu thập thông tin từ giới giang hồ, mà còn đào sâu vào những tri thức cổ xưa, những truyền thuyết đã bị lãng quên. Hắn cần một người có khả năng tìm kiếm những thứ đó, một người trung thành và đủ nhanh nhẹn.

Hắn tiến đến bàn, cầm lấy một cây bút lông, viết nguệch ngoạc mấy chữ lên một mảnh giấy. Sau đó, hắn đi đến cửa, mở hé ra và gọi vọng ra ngoài: "Nhị Cẩu!"

Chỉ vài khắc sau, Trần Nhị Cẩu đã xuất hiện, gương mặt hắn còn ngái ngủ, nhưng nhanh chóng tỉnh táo lại khi thấy Lâm Dịch. "Đại ca, ngài gọi đệ?"

Lâm Dịch quay lại, ánh mắt hắn sắc bén và đầy quyết đoán. "Nhị Cẩu, ta cần ngươi đi tìm một người. Hoặc một vật. Hãy tìm hiểu xem ở Thành Thiên Phong này, ai là người am hiểu nhất về các truyền thuyết cổ, các loại cổ vật liên quan đến 'linh khí'. Hoặc có thể là một thư viện bí mật, một vị học giả ẩn dật, hoặc một vị Lão Tăng Viên Giác nào đó mà Liễu cô nương đã nhắc đến." Hắn nói, giọng trầm thấp nhưng rõ ràng, từng lời như đinh đóng cột. "Đây là nhiệm vụ quan trọng nhất của ngươi trong thời điểm hiện tại. Đừng chỉ nghe ngóng, hãy điều tra sâu. Tìm đến những nơi mà người ta ít ngờ tới nhất. Những ngôi đền đổ nát, những ngôi làng bị lãng quên, những gia tộc cổ xưa đã mai một."

Trần Nhị Cẩu mở to mắt, vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên mặt. Nhiệm vụ này hoàn toàn khác biệt so với những gì hắn từng làm. Không phải là thu thập tin tức giang hồ, không phải là dò la động tĩnh quan trường, mà là tìm kiếm những thứ mơ hồ, những con người ẩn dật.

"Đệ... đệ hiểu rồi, đại ca." Trần Nhị Cẩu đáp, giọng hắn vẫn còn hơi ngập ngừng. "Nhưng... những chuyện này có vẻ nguy hiểm. Những người am hiểu những bí mật cổ xưa thường không dễ tiếp cận, và những nơi có 'linh khí' cũng thường ẩn chứa nhiều nguy hiểm."

Lâm Dịch lắc đầu, đôi mắt hắn nhìn ra màn đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những con mắt đang quan sát. "Nguy hiểm không là điều cần phải xem xét, Nhị Cẩu. Mọi thứ trong thế giới này đều ẩn chứa nguy hiểm. Nhưng sự không biết mới là nguy hiểm lớn nhất. Ta cần phải hiểu rõ, dù phải trả giá thế nào."

Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào Trần Nhị Cẩu, ánh mắt hắn truyền tải một sự quyết tâm không gì lay chuyển được. "Hãy nhớ, Nhị Cẩu. Chúng ta không thể tiếp tục phớt lờ những điều này nữa. Đã đến lúc phải đối mặt với nó. Dù thế giới này có trở nên hoang đường đến đâu, dù có những thứ siêu nhiên vượt quá mọi tưởng tượng, thì sinh tồn vẫn là ưu tiên hàng đầu. Và tri thức, dù là tri thức về khoa học hay huyền thuật, vẫn sẽ là vũ khí mạnh nhất của ta."

Trần Nhị Cẩu cuối cùng cũng hiểu được sự nghiêm trọng của nhiệm vụ. Sự bối rối trên mặt hắn dần tan biến, thay vào đó là vẻ kiên định. "Đệ đã rõ, đại ca. Đệ sẽ làm theo l��i ngài." Hắn cúi đầu thật sâu, nhận lấy mảnh giấy Lâm Dịch đưa, rồi nhanh chóng rời đi, mang theo một nhiệm vụ nặng nề nhưng cũng đầy hứa hẹn.

Lâm Dịch đứng đó một mình, ánh trăng bạc vẫn chiếu sáng căn phòng. Hắn nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay gầy guộc. Cuộc chiến sinh tồn của hắn đã bước sang một giai đoạn mới. Không chỉ còn là đấu tranh với đói nghèo, áp bức, hay quyền lực. Giờ đây, hắn phải đối mặt với cả những bí ẩn siêu nhiên, những thứ nằm ngoài mọi lý giải. Nhưng hắn biết, hắn không thể lùi bước. Hắn phải tìm hiểu, phải thích nghi, và phải kiểm soát nó, để bảo vệ những người hắn yêu thương, và để tiếp tục tồn tại trong cái thế giới đầy rẫy bất trắc này. Cái Lão Tăng Viên Giác, những thư viện cổ, những di tích bị lãng quên – tất cả đều là những cánh cửa tiềm năng dẫn đến một loại tri thức mới, một con đường mới trong cuộc hành trình của một người Lạc Thế Chi Nhân.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free