Lạc thế chi nhân - Chương 487: Bão Tố Ngầm: Mảnh Ghép Linh Khí
Lâm Dịch đứng dậy, nhìn ra dòng sông lững lờ trôi, mặt nước đen đặc phản chiếu những vì sao xa xăm như những đốm lửa cô độc. Gió đêm mơn man thổi qua kẽ cửa, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của buổi cuối thu, nhưng không thể làm nguội đi ngọn lửa suy tư đang cháy bỏng trong đầu hắn. Thế giới này, quả thực, đang thay đổi từng ngày, và hắn không thể chỉ là một thương nhân đơn thuần. Hắn phải là một người chuẩn bị, một chiến lược gia, sẵn sàng đối mặt với mọi dòng chảy ngầm và cơn sóng dữ, dù chúng đến từ thế tục hay từ những cõi giới xa xăm hơn. Cái cảm giác cô độc giữa biển người, đứng trên đỉnh cao của một thế lực mình tự tay gây dựng, lại càng khiến hắn cảm thấy nhỏ bé trước sự vô thường của vạn vật.
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh còn đang cố gắng xua đi màn sương mỏng giăng trên Thành Thiên Phong, Lâm Dịch đã có mặt trong văn phòng riêng của mình tại trụ sở thương hội. Căn phòng được bài trí giản dị nhưng tinh tế, với những giá sách gỗ lim nặng trịch chất đầy các loại sổ sách, bản đồ và thư tịch cổ. Mùi mực tàu, gỗ đánh bóng và hương trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, đối lập hoàn toàn với sự hối hả vẫn còn đang ngủ vùi của thành phố bên ngoài. Trên bàn làm việc, những cuộn báo cáo dày cộm, những bản đồ chi chít các ký hiệu và mũi tên đỏ, xanh, vàng được trải rộng. Lâm Dịch ngồi đó, thân hình gầy gò hơi ngả về phía trước, ánh mắt sắc bén lướt qua từng dòng chữ, từng chi tiết nhỏ nhất. Dù đã trải qua một đêm không ngủ nhiều, vẻ mệt mỏi chỉ thoáng qua trên khuôn mặt thanh tú của hắn, thay vào đó là sự tập trung cao độ và vẻ trầm tư sâu sắc thường thấy. Đôi mắt hắn sâu thẳm, ẩn chứa sự từng trải của một linh hồn hiện đại lạc giữa dòng chảy thời gian.
Bạch Vân Nhi đứng bên cạnh, dáng vẻ thon thả, cử chỉ thanh thoát. Nàng khẽ khàng rót thêm trà vào chén sứ cho Lâm Dịch, hơi nóng bốc lên làm mờ đi đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng. Nàng không nói gì, chỉ l��ng lẽ quan sát, sự hiện diện của nàng như một điểm tựa vững chắc, một sự tĩnh lặng cần thiết giữa tâm bão của những thông tin hỗn loạn. Nàng hiểu Lâm Dịch, hiểu cái gánh nặng mà hắn đang mang trên vai, không chỉ là gánh nặng của thương hội, mà là gánh nặng của sự sinh tồn trong một thế giới ngày càng trở nên khó lường.
"Tình hình biên giới ngày càng căng thẳng." Lâm Dịch khẽ nhíu mày, ngón tay nhẹ nhàng khoanh tròn một vùng đất trên bản đồ, nơi những mũi tên đỏ chằng chịt biểu thị các cuộc giao tranh. "Thẩm Đại Nhân lại có động thái điều chỉnh quan lại ở các châu lân cận... Hắc Sa Bang cũng không yên. Mọi thứ đang sôi sục." Giọng hắn trầm thấp, mang theo chút mệt mỏi nhưng vẫn đầy sự quyết đoán. Hắn cầm cây bút lông, ghi chú vào cuốn sổ tay được buộc bằng da thuộc, nét chữ rắn rỏi, dứt khoát.
Bạch Vân Nhi khẽ đặt tách trà xuống, tiếng sứ chạm mặt bàn vang lên thanh thoát trong không gian yên tĩnh. "Chúng ta đã chuẩn bị rất kỹ, Lâm công tử. Mạng lưới tình báo đã được củng cố, kho dự trữ cũng đã sẵn sàng. Nhưng những tin tức này thực sự đáng lo ngại. Đặc biệt là những động thái của Thẩm Đại Nhân, dường như hắn đang cố gắng thâu tóm quyền lực một cách vội vã, không kiêng nể." Nàng nói, giọng ôn hòa nhưng đầy sự kiên định, ánh mắt nàng nhìn vào bản đồ, nơi những điểm nóng đang dần lan rộng.
Lâm Dịch thở dài một tiếng, tựa lưng vào ghế. *Càng lên cao, càng phức tạp. Từ một làng nhỏ đến cả một vương triều mục nát.* Hắn nhớ lại những ngày đầu ở vùng biên thùy nghèo khó, nơi mà mối lo lớn nhất chỉ là cái đói, cái rét và sự áp bức từ những kẻ địa phương. Giờ đây, hắn phải đối mặt với những âm mưu chính trị thâm sâu, những cuộc chiến tranh biên giới có thể hủy diệt cả một vùng đất, và cả những thứ mà trước đây hắn cho là hoang đường. "Thẩm Đại Nhân đang ráo riết chuẩn bị cho một cuộc 'thay máu' trong triều. Hắn muốn tận dụng sự hỗn loạn ở biên giới để củng cố vị thế của mình, thậm chí là... tranh giành ngôi vị." Lâm Dịch nói, ánh mắt xa xăm, như đang nhìn xuyên qua những bức tường thành, những tầng lớp quyền lực để thấy rõ bản chất của cuộc đấu tranh này. "Thương hội của chúng ta, với vị thế và nguồn lực hiện tại, sẽ trở thành một mục tiêu, hoặc một công cụ trong tay những kẻ đó. Chúng ta không thể đứng ngoài cuộc."
Bạch Vân Nhi gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng. "Nô tì hiểu. Vậy chúng ta nên làm gì tiếp theo, thưa Lâm công tử?"
Lâm Dịch trầm ngâm một lát. "Tiếp tục củng cố mạng lưới tình báo. Đặc biệt là ở các châu lân cận biên giới và những nơi có ảnh hưởng của Thẩm Đại Nhân. Ta cần biết từng động thái nhỏ nhất của hắn, từng cuộc điều động binh lính, từng sự thay đổi trong quan trường. Và cũng không thể bỏ qua Hắc Sa Bang. Sự yên ổn của Thành Thiên Phong phụ thuộc vào sự cân bằng mong manh giữa các thế lực này. Nếu một bên sụp đổ, tất cả sẽ hỗn loạn." Hắn lại cúi xuống bản đồ, tay cầm bút lông gạch một đường thẳng dài, nối liền các điểm nóng. "Đồng thời, tăng cường bảo vệ các tuyến đường vận chuyển hàng hóa. Chiến tranh và bất ổn luôn đi kèm với nạn cướp bóc và giặc cỏ. Chúng ta phải đảm bảo an toàn cho tài sản và nhân lực của mình."
"Về các 'tin đồn' mà Liễu cô nương đã nhắc đến, thưa Lâm công tử?" Bạch Vân Nhi hỏi, giọng nàng mang theo chút dè dặt, bởi lẽ nàng cũng chưa bao giờ nghe thấy những chuyện hoang đường như vậy một cách nghiêm túc.
Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh. "Đó là điều quan trọng nhất lúc này, Vân Nhi. 'Linh khí', 'người tu hành', 'thế lực cổ xưa'..." Hắn lặp lại những từ ngữ đó, như muốn khắc sâu chúng vào tâm trí mình. "Dù ta có tin hay không, thì những tin tức này đang dần trở nên rõ ràng hơn, và chúng có thể thay đổi hoàn toàn cục diện của thế giới này. Nếu thật sự có những kẻ sở hữu sức mạnh phi phàm, thì mọi chiến lược, mọi tính toán thế tục của chúng ta đều có thể trở thành vô nghĩa." Hắn đặt bút xuống, hai tay đan vào nhau, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. "Ta cần thông tin. Thông tin chi tiết, chính xác về những thứ đó. Ai là người tu hành? Họ ở đâu? Sức mạnh của họ đến từ đâu? Mục đích của họ là gì? Và quan trọng nhất, liệu chúng ta có thể lợi dụng họ, hoặc ít nhất là tránh xa họ mà không gây nguy hiểm?"
Bạch Vân Nhi gật đầu nghiêm túc. "Nô tì hiểu. Nô tì sẽ sắp xếp để Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ thu thập thông tin về những tin đồn này một cách kín đáo và cẩn trọng nhất."
Lâm Dịch đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh Thành Thiên Phong dần bừng tỉnh trong ánh nắng ban mai. Những mái ngói rêu phong, những con hẻm nhỏ dần tấp nập người qua lại. Hắn đã xây dựng nên một vương quốc nhỏ của riêng mình giữa lòng hỗn loạn, nhưng giờ đây, có vẻ như "cuộc chơi" đã nâng cấp lên một tầng cao mới, một tầng mà hắn, với tư duy hiện đại, vẫn còn xa lạ. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng khi sự sinh tồn bị đe dọa bởi những thứ siêu nhiên, thì tri thức của mình có còn là vũ khí mạnh nhất nữa không?* Hắn tự hỏi. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và dường như nó cũng không cam lòng chỉ là một thế giới cổ đại bình thường.*
***
Chiều tà, nắng đã dần tắt, một làn gió nhẹ mơn man thổi qua Chợ Linh Dược, mang theo đủ thứ mùi hương của thảo mộc khô, gia vị lạ và cả chút hăng nồng của những loại dược liệu quý hiếm. Các quầy hàng mở, lều tạm dựng lên san sát, cờ hiệu rực rỡ bay phần phật trong gió, tạo nên một khung cảnh năng động và đầy màu sắc. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả của các tiểu thương, tiếng bước chân vội vã của người mua kẻ bán, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng quen thuộc của chợ búa.
Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, trà trộn vào đám đông. Hắn mặc một bộ y phục vải bố cũ kỹ, trông không khác gì một người dân thường, nhưng đôi tai hắn lại cực kỳ thính nhạy, thu thập từng mẩu chuyện vặt vãnh. Đi cùng hắn là Lý Hổ, vóc dáng vạm vỡ, cao lớn, vẻ mặt hung dữ thường ngày đã được tiết chế lại, chỉ còn vẻ trầm mặc. Hắn không nói nhiều, chỉ lẳng lặng quan sát xung quanh, đôi mắt sắc như dao cau lướt qua từng gương mặt, từng cử chỉ khả nghi.
"Này, nghe nói gì chưa?" Một tiểu thương bán nhân sâm khẽ ghé tai người bên cạnh, giọng thì thầm nhưng đầy vẻ bí hiểm. "Cái lão Trương ở hiệu Phổ Thiên Đường ấy, tối qua bị trộm rồi!"
"Trộm ư? Phổ Thiên Đường là tiệm lớn nhất chợ này mà, bảo vệ cẩn mật thế cơ mà?" Tiểu thương B bán linh chi, vẻ mặt ngạc nhiên. "Kẻ trộm nào lại to gan đến vậy?"
"Không phải trộm bình thường đâu!" Tiểu thương A hạ giọng, vẻ mặt lộ rõ sự kinh hãi. "Nghe nói là một viên ngọc phát sáng, lão Trương mới mua được từ một thương nhân lạ mặt, bảo là có 'linh khí' gì đó... tự dưng biến mất như hơi nước vậy! Không có dấu vết phá cửa, không có dấu chân, không có gì cả!"
Tiểu thương B tròn mắt. "Linh khí gì đó... mấy lão phu ở Chợ Linh Dược đang náo loạn hết cả lên. Sợ là có tu sĩ ra tay."
Trần Nhị Cẩu, đang giả vờ xem xét một củ tam thất, khẽ giật mình. *Linh khí... Đúng là thứ đại ca dặn dò phải chú ý!* Hắn cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, nhưng đôi tai lại càng căng ra, thu thập thêm từng lời đồn đại. "Tu sĩ ra tay à? Chắc lại là mấy lão già giang hồ làm màu thôi. Mấy cái chuyện 'linh khí' 'tu hành' này nghe hoang đường quá." Hắn cố tình nói to, vẻ mặt ra vẻ không tin, để khơi gợi thêm thông tin.
Quả nhiên, một lão già bán thuốc bắc gần đó, râu tóc bạc phơ, chậm rãi vuốt râu. "Hoang đường ư? Các ngươi còn trẻ, chưa thấy sự đời. Ta đã sống ở đây hơn sáu mươi năm, từng nghe các bậc tiền bối kể lại. Cái thời Đại Hạ thái bình thịnh trị, có những người được gọi là 'người tu hành'. Họ không giống người thường, có thể hô phong hoán vũ, dời núi lấp biển. Sau này chiến loạn, họ dần biến mất, cứ ngỡ là truyền thuyết. Nhưng gần đây, những tin đồn về 'linh khí', về 'cổ mộ' lại nổi lên. Có lẽ, những kẻ đó lại xuất hiện rồi." Lão nói, ánh mắt xa xăm, như đang nhìn về một quá khứ xa xôi.
"Nhưng mà, nếu thật có tu sĩ, thì tại sao họ lại đi trộm ngọc chứ?" Một người trẻ hơn hỏi, vẻ mặt đầy hoài nghi.
"Ai biết được?" Lão già lắc đầu. "Có lẽ viên ngọc đó không phải ngọc thường, hoặc có mục đích gì đó mà chúng ta không hiểu. Chỉ biết rằng, từ sau vụ đó, lão Trương cứ như phát điên, lục tung cả ch��� lên tìm kiếm. Còn Phổ Thiên Đường thì bị bao vây bởi đám quan binh, nhưng cũng chẳng tìm ra manh mối gì."
Trần Nhị Cẩu lặng lẽ ghi chép vào một mảnh giấy nhỏ giấu trong tay áo. Hắn ghi lại từng lời đồn, từng chi tiết dù là nhỏ nhất. Hắn biết, đối với Lâm Dịch, không có thông tin nào là thừa thãi. Lý Hổ vẫn đứng đó, đôi mắt sắc bén lướt qua những gương mặt. Hắn để ý đến vài kẻ lạ mặt, ăn mặc có vẻ sang trọng hơn người dân chợ búa, nhưng lại mang theo một khí chất lạnh lùng, khó gần, ánh mắt quét qua mọi người như dò xét. *Những kẻ này... không giống giang hồ bình thường, cũng không giống quan lại.* Lý Hổ thầm nghĩ.
Khi đám đông dần tản bớt, Trần Nhị Cẩu khẽ huých tay Lý Hổ. "Lý huynh, chúng ta nên báo cáo ngay cho đại ca. Những tin tức này rất quan trọng." Giọng hắn có chút hưng phấn, vì đã thu thập được thông tin mà Lâm Dịch đặc biệt quan tâm.
Lý Hổ gật đầu. "Ta cũng nghĩ vậy. Những kẻ lạ mặt ta vừa thấy, cử chỉ của họ rất khác thường. Dường như họ không quan tâm đến việc mua bán, chỉ ch��m chăm nghe ngóng mọi thứ." Hắn nói, giọng trầm ổn, vẻ mặt nghiêm trọng hơn thường lệ. Hai người nhanh chóng rời khỏi chợ, hòa vào dòng người đang dần thưa thớt khi màn đêm bắt đầu buông xuống, mang theo những mẩu chuyện rời rạc về "linh khí" và "tu sĩ" về cho chủ nhân của họ.
***
Đầu tối, Quán Trọ Lạc Nguyệt đã lên đèn, ánh sáng ấm áp hắt ra từ những chiếc đèn lồng treo dọc hành lang, xuyên qua những ô cửa sổ gỗ. Bên trong, tiếng trò chuyện râm ran, tiếng bát đĩa va chạm leng keng, và tiếng cười nói vui vẻ của khách trọ, thương nhân, giang hồ hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí sôi động, náo nhiệt. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng và khói gỗ từ lò sưởi bốc lên, làm ấm lòng những kẻ lữ hành sau một ngày dài mệt mỏi.
Mã Đại Ca, với vóc dáng cường tráng, da ngăm đen vì nắng gió, đang ngồi đối diện Lâm Dịch ở một góc khuất trong quán. Thường ngày, trên gương mặt anh ta luôn nở nụ cười sảng khoái, nhưng hôm nay, vẻ mặt Mã Đại Ca nghiêm trọng hơn thường lệ, nụ cười đã tắt hẳn. Anh ta hạ giọng, thì thầm những tin tức vừa nghe ngóng được từ giới giang hồ.
"Lâm huynh, gần đây có mấy tin đồn lạ lùng." Mã Đại Ca nhấp một ngụm rượu, ánh mắt quét qua những người xung quanh, đảm bảo không có ai nghe lén. "Có người nói thấy kẻ bay trên trời, người lại kể có kẻ chỉ cần một chưởng đã san bằng một tảng đá. Giới giang hồ đang xôn xao lắm, họ gọi đó là 'tu sĩ' hay 'kẻ tu hành'."
Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, ánh mắt không hề biểu lộ sự ngạc nhiên nào. Hắn chỉ nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, ra hiệu cho Mã Đại Ca tiếp tục. *Tu sĩ... Vậy là không còn là tin đồn vu vơ nữa rồi. Những mảnh ghép đang dần hoàn chỉnh, nhưng bức tranh thì lại càng lúc càng trở nên khó hiểu.* Hắn tự nhủ, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì cái lạnh của đêm mà vì sự thật đang dần được phơi bày.
Mã Đại Ca tiếp tục, giọng càng lúc càng trầm thấp. "Ban đầu, chúng tôi cũng chỉ nghĩ là những lời đồn thổi quá đà của đám giang hồ say xỉn. Nhưng rồi, những chuyện tương tự cứ liên tiếp xảy ra. ��� vùng Giang Nam, có một ngôi miếu cổ bỗng nhiên phát sáng, sau đó có người thấy một lão già bước ra, tay không chém đôi một ngọn núi nhỏ. Rồi ở biên giới phía Tây Bắc, nơi chiến sự đang căng thẳng, binh lính kể lại rằng có những kẻ không sợ đao kiếm, có thể một mình chống lại cả trăm người. Chúng nó không phải là võ sĩ bình thường, Lâm huynh à." Mã Đại Ca lắc đầu, vẻ mặt đầy hoang mang. "Giới giang hồ, vốn trọng sức mạnh, đang chia thành hai phe. Một phe thì điên cuồng tìm kiếm những 'cơ duyên' đó, tin rằng đó là con đường để đạt được sức mạnh tối thượng. Một phe thì sợ hãi, cho rằng đó là tai họa, là quỷ dữ đội lốt người."
"Vậy Thẩm Đại Nhân có động thái gì không?" Lâm Dịch hỏi, giọng bình thản, nhưng trong lòng hắn, những bánh răng suy luận đang quay với tốc độ chóng mặt.
"Thẩm Đại Nhân..." Mã Đại Ca nhấp một ngụm rượu nữa. "Hắn ta cũng đang ráo riết chiêu mộ nhân tài, không chỉ là võ sĩ, mà còn là những kẻ có khả năng 'đặc biệt' mà chúng tôi không thể hiểu được. Có tin đồn hắn ta đang tìm kiếm một 'cổ vật' nào đó, tin rằng nó sẽ giúp hắn thống trị thiên hạ, hoặc ít nhất là chống lại những kẻ tu hành kia." Mã Đại Ca nhìn thẳng vào mắt Lâm Dịch. "Lâm huynh, những chuyện này đã vượt quá tầm hiểu biết của chúng tôi rồi. Giang hồ cũng không còn là giang hồ như trước nữa. Những quy tắc cũ đang dần bị phá vỡ."
Lâm Dịch gật đầu. "Ta hiểu. Những chuyện này có vẻ không phải chuyện thường. Mã Đại Ca cứ tiếp tục nghe ngóng, nhưng cẩn trọng, đừng để bản thân gặp nguy hiểm." Hắn lấy ra một túi bạc nhỏ, đặt lên bàn. "Đây là chút lòng thành, để anh em trà nước. Thông tin của anh rất quý giá."
Mã Đại Ca nhìn túi bạc, rồi lại nhìn Lâm Dịch. Anh ta không từ chối, chỉ gật đầu nghiêm túc. "Lâm huynh, anh là người thông minh, chắc chắn sẽ có cách đối phó. Nhưng xin hãy nhớ, những kẻ đó... họ không phải là những đối thủ mà chúng ta có thể dùng tiền bạc hay mưu kế để đối phó. Họ là một thế giới khác."
"Ta hiểu." Lâm Dịch đáp, ánh mắt kiên định. Hắn biết Mã Đại Ca đã nói đúng. Đây là một cuộc chi��n hoàn toàn mới, một thách thức vượt ngoài mọi kinh nghiệm của hắn. *Thế giới này quả thực đã lừa mình. Nó không phải là một thế giới cổ đại bình thường. Nó là một thế giới cổ đại có yếu tố siêu nhiên, và mình đã bỏ qua điều đó quá lâu.* Hắn cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai, gánh nặng của sự hiểu biết mới, của trách nhiệm phải thích nghi và bảo vệ những người xung quanh khỏi một mối hiểm họa mà hắn còn chưa thể hình dung rõ ràng.
***
Đêm khuya, trụ sở thương hội chìm trong bóng tối tĩnh mịch, chỉ có phòng làm việc của Lâm Dịch là còn sáng đèn. Tiếng gió đêm khẽ rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh buốt giá của mùa đông sắp tới. Trong lò sưởi nhỏ, những thanh củi khô cháy tí tách, tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ và mùi khói gỗ thoang thoảng. Mùi hương trầm nhẹ nhàng được đốt trên bàn, giúp Lâm Dịch giữ được sự tỉnh táo và tập trung cao độ.
Lâm Dịch ngồi một mình, giữa căn phòng rộng lớn, xung quanh là những cuộn báo cáo, bản đồ và ghi chép. Hắn tổng hợp tất cả thông tin đã nhận được trong ngày: từ những động thái chính trị của Thẩm Đại Nhân, những báo cáo căng thẳng từ biên giới, cho đến những tin đồn rợn người về "linh khí" và "tu sĩ" từ Chợ Linh Dược và giới giang hồ. Tất cả những mảnh ghép rời rạc đó dần hình thành một bức tranh lớn hơn, phức tạp hơn rất nhiều so với những gì anh từng hình dung.
*Thẩm Đại Nhân là nguy hiểm hữu hình, chiến tranh là thảm họa có thể dự đoán. Mình có thể dùng mưu kế, dùng tiền bạc, dùng sức mạnh của thương hội để đối phó. Nhưng thứ gọi là 'linh khí' và 'tu sĩ' này... Nó là một biến số hoàn toàn mới, một thế giới khác.* Hắn day nhẹ thái dương. Tư duy logic, khoa học của người hiện đại trong hắn đang phải vật lộn để chấp nhận một thực tại siêu nhiên, một khái niệm hoàn toàn nằm ngoài khuôn khổ hiểu biết của hắn. Nhưng những bằng chứng, dù là lời đồn, lại quá rõ ràng để bỏ qua. Viên ngọc phát sáng biến mất không dấu vết, kẻ có thể bay trên trời, người một chưởng san bằng tảng đá. Những chuyện đó không thể giải thích bằng khoa học thông thường.
Tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên, kéo Lâm Dịch thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man. "Vào đi." Hắn nói, giọng hơi khàn.
Bạch Vân Nhi bước vào, trên tay bưng một chén canh nóng hổi, hơi ấm tỏa ra xua đi cái lạnh của đêm. Nàng đặt chén canh lên bàn, ánh mắt nàng nhìn Lâm Dịch đầy vẻ lo lắng. "Ngài lại thức khuya rồi, Lâm công tử. Dù có chuyện gì, cũng nên giữ gìn sức khỏe." Nàng nói, giọng nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc.
Lâm Dịch nhìn chén canh, rồi ngẩng đầu nhìn Bạch Vân Nhi. "Cảm ơn nàng, Vân Nhi." Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi làm dịu đi vẻ căng thẳng trên khuôn mặt hắn. "Ta không sao. Chỉ là... có quá nhiều điều để suy nghĩ." Hắn cầm chén canh lên, hơi nóng lan tỏa trong lòng bàn tay.
"Ngài lo lắng sao?" Bạch Vân Nhi hỏi, ánh mắt nàng chạm vào ánh mắt Lâm Dịch, như muốn thấu hiểu tâm can hắn.
"Không phải lo lắng, Vân Nhi." Lâm Dịch lắc đầu. "Là nhận ra rằng, thế giới này còn nhiều điều ta chưa biết, nhiều điều mà tri thức của ta chưa thể chạm tới. Và ta phải học cách hiểu nó, kiểm soát nó, hoặc ít nhất là tìm cách tồn tại trong nó." Hắn đặt chén canh xuống. "Những tin tức về 'linh khí' và 'tu sĩ' đã không còn là những câu chuyện hoang đường nữa rồi. Chúng đã trở thành một mối hiểm họa tiềm tàng, một nhân tố có thể phá vỡ mọi cân bằng hiện có."
Hắn đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhìn ra Thành Thiên Phong đang chìm trong bóng tối. Những ngọn đèn lồng lẻ loi, những mái nhà im lìm, tất cả đều đang ngủ yên, không hay biết về những dòng chảy ngầm đang cuộn xiết, về những thế lực siêu nhiên đang dần thức tỉnh. "Ngày mai, nàng hãy triệu tập Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ. Tăng cường giám sát Chợ Linh Dược, và tất cả những nơi có tin đồn về 'linh khí' hoặc 'cổ mộ'. Dùng mọi nguồn lực của thương hội để tìm hiểu về 'linh khí' và những kẻ có khả năng 'tu hành'. Ta cần biết rõ đối thủ của chúng ta là ai, và họ muốn gì." Giọng Lâm Dịch trầm thấp, nhưng đầy sự quyết đoán. "Nếu cần, có thể sử dụng Thần Nông Bách Thảo Phổ để nghiên cứu về các loại thảo dược đặc biệt, xem liệu có mối liên hệ nào với 'linh khí' hay không." Hắn nhớ đến quyển sách cổ mà hắn đã thu thập được từ một thương nhân, vốn chỉ dùng để nghiên cứu dược liệu thông thường, giờ đây lại có thể trở thành chìa khóa cho những bí ẩn siêu nhiên.
"Nhị Cẩu và Lý Hổ sẽ chịu trách nhiệm chính về việc thu thập thông tin và điều tra. Mã Đại Ca sẽ tiếp tục nghe ngóng trong giới giang hồ. Còn Liễu cô nương, ta sẽ tiếp tục liên lạc với nàng để thu thập thêm thông tin từ tầng lớp cao hơn của giang hồ." Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn sắc lạnh như dao, không còn chút hoài nghi nào. "Chúng ta không thể tiếp tục phớt lờ những điều này nữa. Đã đến lúc phải đối mặt với nó." Hắn nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay gầy guộc. Ánh mắt hắn nhìn ra màn đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những con mắt đang quan sát, kiên định. *Dù thế giới này có trở nên hoang đường đến đâu, dù có những thứ siêu nhiên vượt quá mọi tưởng tượng, thì sinh tồn vẫn là ưu tiên hàng đầu. Và tri thức, dù là tri thức về khoa học hay huyền thuật, vẫn sẽ là vũ khí mạnh nhất của ta.* Hắn thầm nhủ, chu��n bị cho một cuộc chiến không chỉ trên chiến trường, mà còn trên cả mặt trận của niềm tin và sự hiểu biết.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.