Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 486: Bình Yên Ngắn Ngủi: Dòng Ngầm Vận Động

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt lại, trong đầu hắn bắt đầu phác thảo những kế hoạch mới. Không chỉ là mở rộng thương nghiệp, mà còn là xây dựng một mạng lưới tình báo rộng khắp, tìm hiểu sâu hơn về thế lực tu hành, và chuẩn bị cho một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi với Thẩm Đại Nhân. Hắn không muốn xưng bá, không muốn làm anh hùng, nhưng hắn buộc phải trở nên mạnh mẽ để bảo vệ cuộc sống bình dị mà hắn hằng khao khát.

Khi hắn mở mắt ra, Thành Thiên Phong vẫn lấp lánh dưới ánh trăng. Nhưng trong ánh mắt của Lâm Dịch, không còn là sự hài lòng hay sự lo lắng đơn thuần. Thay vào đó là một ý chí kiên cường, một sự quyết đoán lạnh lùng. Ngọn hải đăng của Thương hội Lâm Dịch đã được thắp sáng, không chỉ để soi đường cho Thành Thiên Phong, mà còn để khẳng định sự hiện diện của một thế lực mới, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách mà loạn lạc của Đại Hạ mang đến. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng.

***

Đêm khuya tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, không khí vẫn còn vương vấn chút hơi tàn của sự náo nhiệt ban ngày. Tiếng trò chuyện râm ran dưới sảnh đã dần lắng xuống, chỉ còn lại vài âm thanh lẻ tẻ của bát đĩa va chạm hay tiếng cười khẽ từ một góc khuất. Ánh trăng bạc vắt vẻo qua khung cửa sổ, đổ tràn lên sàn gỗ bóng loáng, tạo thành những vệt sáng mờ ảo. Mùi thức ăn, rượu và khói gỗ thoang thoảng trong không khí, một sự pha trộn quen thuộc của chốn phồn hoa.

Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi ngồi đối diện nhau trong một gian phòng riêng trên tầng hai, tách biệt khỏi sự ồn ào bên dưới. Ngọn đèn dầu đặt giữa bàn tỏa ra ánh sáng vàng dịu, hắt bóng hai người lên vách tường. Cả hai đều có vẻ mệt mỏi sau một ngày dài với buổi lễ ra mắt thương hội đầy trọng đại, nhưng ánh mắt họ vẫn sáng ngời, ẩn chứa một sự quyết tâm không gì lay chuyển được. Họ không còn nói về thành công vừa đạt được, mà tâm trí đã hướng về những lo lắng về tương lai, những "cơn bão lớn" mà Lâm Dịch đã nhắc đến.

Lâm Dịch với mái tóc đen bù xù thường ngày, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải, khẽ nâng ấm trà lên, rót đầy chén ngọc cho Bạch Vân Nhi. Hơi nóng từ chén trà bốc lên, làm ấm lòng nàng giữa không khí đêm se lạnh. Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả và đôi mắt thông minh, sắc sảo, nhẹ nhàng đón lấy. Nàng nhìn hắn, một tia lo lắng thoáng qua trong ánh mắt nhưng nhanh chóng được thay thế bằng sự tin tưởng tuyệt đối.

"Thành công hôm nay... chỉ là một sự khởi đầu," Lâm Dịch trầm giọng, phá vỡ sự im lặng. Hắn đặt ấm trà xuống, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những mái nhà lợp ngói của Thành Thiên Phong chìm trong màn đêm, lấp lánh dưới ánh trăng. "Ngọn hải đăng đã được thắp sáng, nhưng biển cả phía trước còn đầy bão tố." Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió đêm lùa qua khe cửa, mang theo hơi lạnh và mùi đất ẩm. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Câu nói ấy vẫn văng vẳng trong tâm trí hắn, nhắc nhở hắn về sự tàn khốc của thực tại.

Bạch Vân Nhi khẽ gật đầu, đặt chén trà xuống. Nàng hiểu hắn đang nghĩ gì. "Huynh lo lắng về Thẩm Đại Nhân và tình hình biên giới?" Giọng nàng dịu dàng nhưng đầy thấu hiểu, như một dòng nước mát xoa dịu tâm hồn Lâm Dịch.

Lâm Dịch quay lại nhìn nàng, ánh mắt kiên định. "Không chỉ vậy, Vân Nhi. Ta cảm thấy có những dòng chảy ngầm khác đang vận động. Những thứ vượt ngoài tầm hiểu biết của chúng ta... những điều mà ngay cả những báo cáo tỉ mỉ nhất của Trần Nhị Cẩu cũng chỉ có thể chạm đến một phần nhỏ." Hắn nhớ lại những tin đồn mơ hồ về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành" mà Trần Nhị Cẩu đã thu thập được. Ban đầu, hắn coi đó là những câu chuyện hoang đường, sản phẩm của trí tưởng tượng dân gian. Nhưng càng về sau, những thông tin đó càng trở nên chi tiết và đáng tin cậy hơn, len lỏi vào cả những báo cáo chính thức, khiến hắn không thể không suy xét lại. Tư duy logic của một người hiện đại mách bảo hắn rằng, những tin đồn dai dẳng và có căn cứ như vậy không thể là vô căn cứ.

Hắn ngừng lại một chút, suy tư. "Sự bất ổn ở biên giới, các cuộc giao tranh ngày càng dữ dội... không đơn thuần chỉ là thổ phỉ hay phản loạn. Nó giống như một vết nứt nhỏ đang dần lan rộng, báo hiệu một sự đổ vỡ lớn hơn. Còn Thẩm Đại Nhân, quyền lực của ông ta đang bành trướng một cách đáng sợ. Hắn không chỉ là một quan lại đơn thuần nữa, mà đang xây dựng một thế lực riêng, có khả năng đối đầu trực diện với triều đình." Lâm Dịch đưa tay lên xoa thái dương, cảm thấy một chút mệt mỏi. "Mọi thứ đang thay đổi quá nhanh. Chúng ta vừa mới đứng vững ở Thành Thiên Phong, nhưng dường như lại phải đối mặt với một cuộc chiến lớn hơn nhiều."

Bạch Vân Nhi nhìn thẳng vào đôi mắt Lâm Dịch. "Vậy chúng ta phải làm gì? Huynh luôn có kế sách." Nàng tin t��ởng tuyệt đối vào khả năng của hắn, vào trí tuệ vượt trội của người đàn ông này. Nàng đã chứng kiến hắn biến không thành có, biến khó khăn thành cơ hội không biết bao nhiêu lần. Sự hiện diện của nàng bên cạnh Lâm Dịch không chỉ là một đối tác kinh doanh, mà còn là một chỗ dựa tinh thần vững chắc.

Lâm Dịch khẽ vuốt tóc nàng, lòng hắn cảm thấy ấm áp hơn một chút. Sự tin tưởng của nàng là một trong những động lực lớn nhất của hắn. "Cảm ơn nàng, Vân Nhi." Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát lạnh của đêm khuya. "Chúng ta cần phải đào sâu hơn. Mạng lưới tình báo phải mở rộng, không chỉ dừng lại ở các thông tin thế tục. Ta cần biết rõ về những 'dòng chảy ngầm' đó, về cái gọi là 'linh khí' và 'thế lực tu hành' kia. Nếu chúng thực sự tồn tại, chúng sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của chúng ta, đến vận mệnh của Đại Hạ như thế nào?"

Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra dòng sông lững lờ trôi dưới ánh trăng bạc. Ánh đèn lồng thắp sáng cả thành phố dường như nhỏ bé trước sự bao la của màn đêm. "Thẩm Đại Nhân, và cả những tin đồn về linh khí mỏng manh..." Lâm Dịch thầm nghĩ trong lòng. "Đại Hạ đang thay đổi, và ta phải chuẩn bị cho mọi thứ." Hắn biết, Thương hội Lâm Dịch đã trở thành một thế lực lớn ở Thành Thiên Phong, nhưng đó chỉ là một ốc đảo nhỏ bé giữa một đại dương đầy sóng gió. Để thực sự trở thành một "ngọn hải đăng lớn hơn", hắn cần phải nhìn xa hơn, chuẩn bị cho những cuộc đối đầu ở quy mô quốc gia, thậm chí là với những thế lực siêu nhiên mà hắn còn chưa hiểu rõ. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*, và hắn sẽ sử dụng nó để đối phó với mọi thứ, ngay cả những điều phi lý nhất.

Bạch Vân Nhi đứng dậy, bước đến bên cạnh hắn, cùng nhìn ra ngoài. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, sự lo lắng không thể che giấu trong đôi mắt hắn. "Dù là gì đi nữa, em sẽ cùng huynh đối mặt." Nàng nói khẽ, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên cánh tay hắn, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng cả tấm lòng.

Lâm Dịch quay sang, mỉm cười nhẹ. "Đúng vậy. Chúng ta sẽ cùng nhau." Hắn siết nhẹ bàn tay nàng, cảm nhận sự ấm áp và kiên định. Sự hiện diện của Vân Nhi khiến hắn cảm thấy không đơn độc trên con đường đầy chông gai này. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua khung cửa sổ của phòng họp chính tại trụ sở Thương hội Lâm Dịch, rọi sáng tấm bản đồ lớn treo trên tường. Mùi mực, giấy cũ và gỗ thoang thoảng trong không khí, tạo nên một không gian nghiêm túc và đầy tập trung. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng lật trang sách thỉnh thoảng vang lên, hòa cùng tiếng nói chuyện nhỏ, bàn bạc của các quản sự.

Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, đối diện là Bạch Vân Nhi, bên cạnh hắn là Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ và Vương Đại Trụ. Dù là sáng sớm, nhưng tất cả đều đã tề tựu đông đủ, gương mặt ai nấy đều lộ vẻ nghiêm túc. Lâm Dịch với ngoại hình gầy gò nhưng ánh mắt sắc bén, quét một lượt qua từng người. "Mọi người đã vất vả rồi. Buổi lễ ra mắt hôm qua đã thành công tốt đẹp, nhưng như ta đã n��i, đó chỉ là khởi đầu. Hôm nay, chúng ta sẽ bàn về những bước đi tiếp theo, đặc biệt là những thách thức đang chờ đợi."

Trần Nhị Cẩu, trưởng nhóm tình báo, người có gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn, là người đầu tiên trình bày. Hắn đứng dậy, tay cầm tập ghi chép, giọng nói rõ ràng, dứt khoát. "Bẩm Đại ca, theo tin tức thu thập được từ mạng lưới, Thẩm Đại Nhân gần đây đã có những động thái rất đáng chú ý. Ông ta không chỉ thâu tóm thêm vài mỏ khoáng sản quý hiếm ở các quận lân cận, mà còn chiêu mộ không ít cao thủ giang hồ từ các bang phái nhỏ lẻ, thậm chí là những kẻ từng có tên trong danh sách truy nã. Lực lượng của ông ta đang bành trướng mạnh mẽ, vượt ra khỏi quyền hạn của một vị quan tuần phủ thông thường." Trần Nhị Cẩu dừng lại, ánh mắt thoáng vẻ lo lắng. "Có vẻ như Thẩm Đại Nhân đang chuẩn bị cho một điều gì đó lớn lao hơn là chỉ quản lý một vùng đất."

Lâm Dịch khẽ gật đầu, suy nghĩ nội tâm hắn nhanh chóng phân tích. *Thẩm Đại Nhân đang xây dựng thế lực riêng, không chỉ về kinh tế mà còn về quân sự. Điều này có nghĩa là một cuộc đối đầu trực diện với quan lại cấp cao hơn là không thể tránh khỏi. Hắn đang tạo ra một 'vương quốc' của riêng mình trong lòng Đại Hạ.* "Số lượng cao thủ giang hồ được chiêu mộ là bao nhiêu? Nguồn gốc của họ? Và mục đích của những mỏ khoáng sản đó là gì? Có thông tin về loại khoáng sản cụ thể hay không?" Hắn hỏi, giọng điệu trầm tĩnh nhưng đầy sắc bén.

Trần Nhị Cẩu nhanh chóng đáp lời, cung cấp những chi tiết cụ thể mà hắn đã thu thập. "Số lượng ước chừng lên đến hàng trăm người, đều là những kẻ có võ công không tệ. Nguồn gốc phức tạp, chủ yếu là từ các bang phái nhỏ bị giải tán hoặc những kẻ giang hồ 'cơm áo không đành'. Các mỏ khoáng sản chủ yếu là mỏ sắt và đồng, nhưng cũng có tin đồn về một mỏ đá lạ, phát ra ánh sáng mờ ảo khi đêm về, được canh gác rất cẩn mật."

"Đá lạ... phát sáng?" Lâm Dịch nhíu mày. *Đây có phải là manh mối đầu tiên về cái gọi là 'linh khí' hay không? Một loại khoáng vật đặc biệt, có th��� liên quan đến tu hành?* Suy nghĩ của hắn lại một lần nữa hướng về những tin đồn phi lý mà hắn từng gạt bỏ.

Tiếp theo là Lý Hổ, trưởng nhóm bảo vệ và vận chuyển. Thân hình vạm vỡ, cao lớn, vẻ mặt hung dữ nhưng đáng tin cậy. Hắn bước lên, giọng nói trầm khàn. "Bẩm Đại ca, tình hình biên giới phía Tây Bắc không mấy yên ổn. Các cuộc giao tranh giữa quân triều đình và các tộc du mục, hay thậm chí là thổ phỉ, ngày càng lớn hơn, không chỉ dừng lại ở những vụ cướp bóc nhỏ lẻ nữa. Có tin đồn rằng, một vài thành trì nhỏ đã bị tấn công và thất thủ. Số lượng binh lính triều đình ở các đồn biên ải cũng đang được tăng cường gấp bội, nhưng dường như vẫn không đủ." Lý Hổ dừng lại, siết chặt nắm đấm. "Nạn đói và dịch bệnh cũng đang lan rộng ở những vùng bị ảnh hưởng bởi chiến tranh, khiến người dân phải bỏ làng quê mà chạy nạn."

Vương Đại Trụ, quản lý kho hàng và hậu cần, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, cũng bổ sung. "Chúng ta đã nhận được báo cáo về số lượng người tị nạn đổ về Thành Thiên Phong ngày càng nhiều. Kho lương thực dự trữ của thành phố có thể sẽ sớm chịu áp lực lớn, Đại ca. Chúng ta cần có kế hoạch ứng phó."

Lâm Dịch lắng nghe kỹ lưỡng từng lời. Tình hình biên giới phía Tây Bắc báo hiệu rằng chiến tranh sẽ không còn là mối đe dọa xa xôi mà sẽ sớm ảnh hưởng đến Thành Thiên Phong. Hắn biết, *sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, và để sinh tồn trong loạn thế, không chỉ cần tiền bạc mà còn cần lương thực, quân đội, và trên hết là sự chuẩn bị.

"Các ngươi đã làm rất tốt." Lâm Dịch nhìn từng người, ánh mắt kiên định. "Nhưng chúng ta cần một mạng lưới thông tin sâu rộng hơn, không chỉ dừng lại ở các tin tức bề nổi. Đặc biệt là những tin đồn lạ về... linh khí. Ta cần Trần Nhị Cẩu cho người điều tra kỹ lưỡng về cái mỏ đá phát sáng kia, và bất kỳ thông tin nào liên quan đến 'linh khí', 'tu hành', 'cấm địa', hay 'dị vật'. Dù nghe có vẻ hoang đường, nhưng trong thời buổi này, ta không muốn bỏ qua bất kỳ khả năng nào."

Trần Nhị Cẩu gật đầu nghiêm túc. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Chúng ta sẽ cử người giỏi nhất đi điều tra."

Lâm Dịch quay sang Lý Hổ và Vương Đại Trụ. "Lý Hổ, tăng cường bảo vệ các tuyến đường vận chuyển, đặc biệt là những tuyến đưa lương thực và hàng hóa thiết yếu. Vương Đại Trụ, bắt đầu dự trữ thêm lương thực, thuốc men và các vật tư cần thiết khác. Chúng ta cần chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, khi chiến tranh thực sự bùng nổ và Thành Thiên Phong phải gánh chịu hậu quả."

Hắn chỉ tay lên bản đồ, khoanh tròn một số khu vực trọng yếu. "Ta muốn các ngươi mở rộng mạng lưới tình báo ra ngoài Thành Thiên Phong, đến các quận lân cận, và đặc biệt là các đồn biên ải phía Tây Bắc. Chúng ta cần biết chính xác tình hình ở đó. Đồng thời, Vân Nhi và ta sẽ xem xét việc tái cơ cấu toàn diện thương hội, tích hợp các tài nguyên và nhân lực mới từ việc đánh bại Trần Thị, tối ưu hóa hiệu suất vận hành và mở rộng quy mô. Ta cũng sẽ cải thiện phúc lợi cho nhân công, xây dựng lòng trung thành. Lòng người ổn định mới là gốc rễ của mọi sự vững bền."

Tất cả mọi người đều gật đầu, ánh mắt đầy quyết tâm. Họ đã đi theo Lâm Dịch từ những ngày đầu khó khăn nhất, và họ tin tưởng vào mọi quyết định của hắn. Họ biết, người đàn ông này không bao giờ nói suông, và mọi lời nói của hắn đều ẩn chứa những chiến lược sâu xa. Lâm Dịch nhìn họ, cảm thấy một chút ấm áp trong lòng. Đây là những người hắn tin tưởng, những người sẽ cùng hắn vượt qua mọi khó khăn. Hắn biết, để bảo vệ những gì mình trân trọng, hắn không thể chỉ ngồi yên chờ đợi.

***

Buổi chiều cùng ngày, một quán trà nhỏ yên tĩnh, khuất mình ven sông. Kiến trúc đơn giản với những bàn ghế gỗ mộc mạc, nhưng lại có một vị trí đắc địa, hướng thẳng ra dòng sông lững lờ trôi. Tiếng nước chảy nhẹ nhàng, tiếng chim hót líu lo và tiếng lá cây xào xạc trong gió tạo nên một bản nhạc bình yên, trái ngược hoàn toàn với sự căng thẳng trong tâm trí Lâm Dịch. Mùi hương trà thoang thoảng quyện với mùi nước sông trong lành, khiến không khí trở nên thanh tịnh đến lạ.

Lâm Dịch ngồi ở một g��c khuất, chờ đợi. Hắn đã thay một bộ trang phục đơn giản hơn, không quá nổi bật, để tránh gây chú ý. Chẳng mấy chốc, một bóng người thanh thoát, khoác trên mình bộ trang phục màu xanh quen thuộc, nhẹ nhàng bước vào. Đó chính là Liễu Thanh Y. Dáng người cao ráo, ánh mắt cương nghị của một kiếm khách, nhưng hôm nay lại có vẻ trầm tĩnh hơn thường lệ. Liễu Thanh Y là đồng minh giang hồ, một nguồn tin tức không chính thức nhưng vô cùng quý giá.

"Lâm công tử đã đợi lâu." Liễu Thanh Y khẽ cúi đầu chào, rồi ngồi xuống đối diện hắn. Nàng không khách sáo, cũng không dò xét, chỉ đơn thuần là sự tôn trọng dành cho người đã từng giúp đỡ nàng và bang phái của nàng.

Lâm Dịch gật đầu. "Không sao. Chào cô, Liễu cô nương. Mời." Hắn ra hiệu cho người phục vụ mang thêm trà, rồi tự mình rót một chén cho nàng.

Liễu Thanh Y cầm lấy chén trà nóng hổi, nhấp một ngụm nhỏ, đôi mắt lướt qua khung cảnh bình yên bên ngoài. "Ta nghe nói Thương hội Lâm Dịch của công tử đã có một buổi ra mắt vô cùng hoành tráng hôm qua. Giới giang hồ cũng xôn xao không ít." Giọng nàng bình thản, nhưng Lâm Dịch cảm nhận được một sự quan sát kỹ lưỡng trong đó.

"Chỉ là một bước nhỏ để khẳng định vị thế," Lâm Dịch đáp, giọng trầm tĩnh. "Vẫn còn nhiều việc phải làm. Cô nương hôm nay đến đây, chắc hẳn không chỉ để nói về chuyện này." Hắn đi thẳng vào vấn đề, không muốn vòng vo.

Liễu Thanh Y mỉm cười nhẹ, đặt chén trà xuống. "Quả nhiên không qua được mắt Lâm công tử. Gần đây, giới giang hồ xôn xao về một số cổ mộ được phát hiện ở các vùng núi hẻo lánh, cùng với những lời đồn về 'linh khí mỏng manh' đang dần hồi phục. Không ít kẻ võ lâm đang đổ xô đi tìm kiếm cơ duyên, thậm chí là tranh giành, gây ra không ít hỗn loạn."

Lâm Dịch lắng nghe kỹ lưỡng, ánh mắt lộ vẻ suy tư. "Linh khí... ta từng nghe qua từ những tin đồn của Trần Nhị Cẩu, nhưng vẫn cho rằng đó chỉ là truyền thuyết, những câu chuyện phiếm của dân gian. Cô có biết gì thêm không, Liễu cô nương?" Hắn không giấu vẻ ngạc nhiên, bởi lẽ đây là lần đầu tiên hắn nghe được thông tin cụ thể về "linh khí" từ một người đáng tin cậy như Liễu Thanh Y. Tư duy hiện đại của hắn vẫn còn đang vật lộn với những khái niệm siêu nhiên này.

Liễu Thanh Y khẽ lắc đầu. "Ta cũng chỉ nghe nói, những cổ mộ này không phải là nơi chôn cất của người thường, mà là của những 'người tu hành' thời xa xưa. Và linh khí, theo lời đồn, là một loại năng lượng vô hình, giúp con người cường hóa bản thân, thậm chí là đạt được những khả năng phi phàm. Giới giang hồ gọi đó là 'thế lực cổ xưa' đang dần thức tỉnh, và họ không quan tâm đến chuyện thế tục, không bị ràng buộc bởi luật pháp hay đạo nghĩa." Nàng ngừng lại, ánh mắt thoáng vẻ nghiêm trọng. "Những kẻ tìm được các cổ mộ này, hay hấp thụ được chút linh khí, dường như đã trở nên mạnh mẽ hơn một cách bất thường. Nhưng cũng có không ít kẻ đã phải bỏ mạng vì cố gắng tìm kiếm thứ sức mạnh vượt quá giới hạn của mình."

Lâm Dịch nhíu mày. *Người tu hành? Linh khí? Đây không còn là một thế giới cổ đại bình thường nữa rồi.* Hắn nhớ lại những cuốn tiểu thuyết tiên hiệp mà hắn từng đọc ở thế giới cũ. Chẳng lẽ hắn đã xuyên không vào một thế giới như vậy? Điều này đã vượt quá mọi dự liệu của hắn, vượt quá cả khuôn khổ của "sinh tồn" đơn thuần. "Vậy là, những kẻ như Thẩm Đại Nhân chiêu mộ cao thủ, không chỉ vì mục đích thế tục, mà có thể là để tìm kiếm những 'cơ duyên' này?" Hắn đặt ra một câu hỏi, không phải để Liễu Thanh Y trả lời, mà là để tự mình suy luận.

Liễu Thanh Y im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu. "Cũng có thể lắm. Giới giang hồ vốn trọng sức mạnh. Nếu có một con đường khác để đạt được sức mạnh phi phàm, thì không có lý do gì họ lại bỏ qua." Nàng nhìn Lâm Dịch, ánh mắt lộ vẻ tò mò. "Lâm công tử dường như rất quan tâm đến những chuyện này. Chẳng lẽ ngài cũng tin vào những lời đồn thổi hoang đường đó?"

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Ta không tin vào những gì ta không thấy, nhưng ta cũng không thể phủ nhận những điều mà ta không hiểu rõ. Trong một thế giới đầy biến động, bỏ qua bất kỳ khả năng nào cũng là một sự ngu ngốc. Hơn nữa, những đi���u này có thể ảnh hưởng đến những người ta quan tâm, đến thương hội của ta. Ta buộc phải tìm hiểu." Hắn lấy ra một túi bạc nhỏ, đặt lên bàn, đẩy về phía Liễu Thanh Y. "Đây là phí thông tin. Và ta hy vọng có thể tiếp tục nhận được sự hỗ trợ của cô nương trong việc thu thập những thông tin tương tự. Về 'linh khí', 'người tu hành', hay bất kỳ 'thế lực cổ xưa' nào khác. Hãy cứ coi như đây là một khoản đầu tư cho sự an toàn của tất cả chúng ta."

Liễu Thanh Y nhìn túi bạc, rồi lại nhìn Lâm Dịch. Nàng khẽ đẩy túi bạc trở lại. "Không cần thiết. Ta cũng không muốn thấy thế giới này trở nên hỗn loạn hơn nữa. Việc chia sẻ thông tin là để tự bảo vệ. Nhưng Lâm công tử, ta phải cảnh báo. Những thứ liên quan đến 'linh khí' và 'người tu hành' thường đi kèm với nguy hiểm chết người. Không phải ai cũng có thể chạm vào chúng mà không phải trả giá."

"Ta hiểu." Lâm Dịch gật đầu nghiêm túc. "Cảm ơn cô nương đã cảnh báo." Hắn vẫn kiên quyết đẩy túi bạc về phía nàng. "Cứ cầm lấy. Đây là sự hợp tác, không phải là sự bố thí. Và ta tin rằng, có những thứ không thể dùng tiền để mua, nhưng tiền bạc có thể giúp chúng ta tiếp cận được những thông tin quý giá. Ta mong có thể hợp tác lâu dài với cô nương."

Liễu Thanh Y im lặng một lúc, rồi cuối cùng cũng nhận lấy túi bạc. Nàng không nói thêm gì, chỉ khẽ gật đầu. Sự tin tưởng của nàng dành cho Lâm Dịch đã dần sâu sắc hơn qua từng lần tiếp xúc.

Lâm Dịch đứng dậy, nhìn ra dòng sông lững lờ trôi. Thế giới này, quả thực, đang thay đổi từng ngày, và hắn không thể chỉ là một thương nhân đơn thuần. Hắn phải là một người chuẩn bị, một chiến lược gia, sẵn sàng đối mặt với mọi dòng chảy ngầm và cơn sóng dữ, dù chúng đến từ thế tục hay từ những cõi giới xa xăm hơn.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free