Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 485: Thập Phương Chấn Động: Vị Thế Khẳng Định

Gió đêm vẫn thổi, mang theo những lời thì thầm của thành phố đang ngủ yên. Trong không khí, Lâm Dịch cảm nhận được một sự mong manh, một sự bất an tiềm tàng. Tin tức về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận được nhắc đến nhiều hơn trong các báo cáo của Trần Nhị Cẩu. Các cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ trở nên dữ dội hơn, báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra. Thậm chí, những tin đồn mơ hồ về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành" cũng bắt đầu xuất hiện, len lỏi vào những câu chuyện phiếm ở quán trà, tửu lầu, khiến hắn không khỏi suy nghĩ.

Lâm Dịch nhắm mắt l��i, hít một hơi thật sâu. Hắn đã xây dựng một cỗ máy vận hành hoàn hảo, một hệ thống vững chắc. Hắn đã giăng lưới, đã kiểm soát được phần lớn Thành Thiên Phong. Nhưng biển lớn vẫn còn đó, ẩn chứa vô vàn nguy hiểm. Những 'cá dữ' mà hắn nói đến không chỉ là Bàng Lão Gia hay Hắc Sa Bang, mà còn là những thế lực lớn hơn, những âm mưu thâm sâu hơn từ triều đình và cả thế lực tu hành mà hắn còn chưa hiểu rõ.

Hắn mở mắt, nhìn vào đôi mắt của Bạch Vân Nhi. "Chúng ta sẽ phải đi xa hơn nữa, Vân Nhi. Không chỉ là buôn bán, không chỉ là Thành Thiên Phong. Chúng ta phải chuẩn bị cho một cuộc chiến không tiếng súng, hoặc có thể là một cuộc chiến thực sự." Giọng hắn trầm hẳn xuống, nhưng ánh mắt lại bừng lên một ý chí kiên cường. Hắn không phải là kẻ mơ mộng xưng bá, nhưng hắn hiểu rằng, trong thế giới này, đôi khi để bảo vệ những gì mình có, người ta buộc phải trở nên mạnh mẽ hơn tất thảy.

Bạch Vân Nhi siết nhẹ tay hắn, gật đầu tin tưởng. Nàng biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhưng nàng tin tưởng vào người đàn ông này. Nàng tin tưởng vào trí tuệ của hắn, vào sự kiên cường của hắn. Dù có bất cứ điều gì xảy ra, nàng cũng sẽ cùng hắn đối mặt.

Lâm Dịch quay lại nhìn Thành Thiên Phong rực rỡ ánh đèn. Thành phố này, giờ đây đã nằm gọn trong tầm ảnh hưởng của hắn, nhưng nó chỉ là một điểm nhỏ trên tấm bản đồ rộng lớn của Đại Hạ. Hắn đã sẵn sàng. Thương hội Lâm Dịch đã sẵn sàng. Một ngọn hải đăng mới đang chuẩn bị được thắp sáng, không chỉ để soi đường cho họ, mà còn để khẳng định vị thế của một thế lực mới, một thế lực không thể lay chuyển, giữa lòng một thế giới đang chìm dần vào hỗn loạn.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua làn sương mỏng, Thành Thiên Phong đã bừng tỉnh trong một bầu không khí náo nhiệt khác thường. Quảng trường trung tâm, vốn đã là trái tim của mọi hoạt động giao thương, hôm nay được khoác lên mình một diện mạo hoàn toàn mới. Hàng trăm cờ phướn đủ màu sắc tung bay phần phật trong gió sớm, trên mỗi lá cờ đều thêu nổi biểu tượng của Thương hội Lâm Dịch – một ngọn núi vững chãi vươn cao giữa biển cả cuộn sóng, tượng trưng cho sự kiên định và khát vọng vươn xa. Những dải lụa đỏ rực rỡ được giăng mắc khắp nơi, đan xen cùng hàng ngàn chiếc đèn lồng giấy đủ hình dáng, hứa hẹn một đêm hội lung linh. Mùi hương trầm thoang thoảng, hòa quyện với mùi gia vị nồng nàn từ các gian hàng ẩm thực đường phố mới dựng, cùng với mùi hoa tươi được bày trí cẩn thận, tạo nên một không khí vừa trang trọng vừa ấm cúng.

Một sân khấu lớn được dựng lên ở vị trí trung tâm nhất của quảng trường, được trang hoàng công phu bằng gỗ chạm khắc tinh xảo và những tấm thảm nhung đỏ thẫm. Phía trên, một tấm biển lớn khắc ba chữ vàng son "Thương hội Lâm Dịch" uy nghi, lấp lánh dưới ánh mặt trời. Đám đông người dân đã bắt đầu tụ tập từ rất sớm, chen chúc nhau kín đặc cả một khoảng không rộng lớn, ánh mắt đầy tò mò và phấn khích. Họ không chỉ đến để chứng kiến một sự kiện trọng đại, mà còn để tận hưởng một ngày hội hiếm có, được tổ chức b��i một thương hội đã và đang thay đổi cuộc sống của họ. Tiếng reo hò, tiếng cười nói, cùng với âm thanh rộn ràng của những nhạc cụ truyền thống vang vọng khắp quảng trường, tạo nên một bản giao hưởng sống động.

Trong số đám đông đó, có đủ mọi tầng lớp. Những thương nhân địa phương, từ chủ tiệm nhỏ đến các lão bản gạo cội, ai nấy đều ăn vận chỉnh tề, khuôn mặt mang vẻ vừa kính trọng vừa suy tính. Họ biết rằng đây không chỉ là một buổi lễ mừng công, mà còn là một lời tuyên bố về quyền lực. Quan lại nha môn, đứng đầu là Quan Đại Nhân, cũng có mặt, khoác lên mình những bộ quan phục uy nghiêm, nhưng trong ánh mắt lại ẩn chứa sự dè dặt và thận trọng. Ngay cả giới giang hồ, thường ngày vẫn ẩn mình trong bóng tối, hôm nay cũng không ít người xuất hiện. Liễu Thanh Y, trong bộ y phục xanh quen thuộc, đứng nép mình ở một góc khuất, ánh mắt cương nghị của nàng quét qua đám đông, rồi dừng lại trên sân khấu, nơi một người sắp xuất hiện. Không xa đó, một vài bóng người trong trang phục tối màu của Hắc Sa Bang cũng lẩn khuất, ánh mắt sắc lạnh và đầy nghi kị. Chúng đến để quan sát, để đánh giá, để tính toán lại vị thế của mình.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, cùng Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn, lanh lợi, đang dẫn dắt đội ngũ của mình đảm bảo an ninh và sắp xếp trật tự. Vương Đại Trụ điềm tĩnh, ánh mắt sắc bén, thỉnh thoảng lại nhắc nhở vài người dân quá khích. Trần Nhị Cẩu thì hăng hái hơn, chạy tới chạy lui, miệng không ngừng nở nụ cười, tay không ngừng vẫy chào những gương mặt quen thuộc. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Câu nói đó của hắn giờ đây đã trở thành một lời thề ngầm, không chỉ cho riêng hắn mà còn cho cả những người khác trong thương hội. Sự chuẩn bị chu đáo, chuyên nghiệp của họ đã khiến những ánh mắt khó tính nhất cũng phải gật gù tán thưởng.

Vào đúng giữa trưa, một hồi trống lớn vang lên, dứt khoát và mạnh mẽ, như báo hiệu một kỷ nguyên mới. Mọi ánh mắt đổ dồn về sân khấu. Lâm Dịch bước ra, bên cạnh là Bạch Vân Nhi. Hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh quen thuộc, nhưng hôm nay, trong bộ trang phục tơ lụa màu xanh đậm, hắn toát lên một khí chất khác lạ. Không còn là thiếu niên xanh xao, gầy gò của thuở hàn vi, mà là một người đàn ông trưởng thành, đường hoàng, với đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và trí tuệ sắc bén. Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả và bộ y phục thương nhân lịch sự, đứng bên cạnh hắn, vẻ đẹp thông minh và kiên định của nàng càng làm tôn thêm phong thái của Lâm Dịch.

Đám đông bỗng chốc im lặng như tờ. Lâm Dịch đưa mắt nhìn bao quát cả quảng trường. Hắn thấy những gương mặt thân quen của người dân làng cũ, những ánh mắt biết ơn và tin tưởng. Hắn thấy những thương nhân từng khinh rẻ hắn, giờ đây cúi đầu. Hắn thấy Quan Đại Nhân, Trương Quản Sự, những người từng là "kẻ bề trên" nay phải đến đây để hợp tác. Và hắn cũng thấy Bàng Lão Gia, đứng khuất trong một đám đông, khuôn mặt co quắp lại vì tức giận và bất lực. Lão ta không dám đối diện với hắn, nhưng lại không thể không đến. Bàng Lão Gia, cái tên từng là nỗi ám ảnh của cả Thành Thiên Phong, giờ ��ây chỉ còn là một kẻ bại trận, phải chứng kiến đối thủ của mình vươn lên đỉnh cao. Sự cay đắng hiện rõ trong đôi mắt nhỏ bé của lão.

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười không hề kiêu ngạo, mà mang theo sự tự tin và có chút... hoài niệm. Hắn nhớ lại những ngày đầu tiên đặt chân đến thế giới này, những ngày vật lộn với miếng cơm manh áo, với sự khinh miệt của những kẻ có quyền thế. Hắn nhớ lời thề sẽ bảo vệ những người hắn yêu thương, xây dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn. Và hôm nay, hắn đã làm được. Hắn không có 'bàn tay vàng', không có thiên phú tu luyện, nhưng hắn có tri thức, có mưu lược, và quan trọng nhất, hắn có sự kiên cường của một kẻ sinh tồn.

"Kính thưa quý vị quan khách, các vị bằng hữu thương nhân, và toàn thể bách tính Thành Thiên Phong!" Giọng Lâm Dịch trầm ấm, rõ ràng, vang vọng khắp quảng trường nhờ sự tĩnh lặng của đám đông. "Hôm nay, Thương hội Lâm Dịch chúng tôi vô cùng vinh dự được đón tiếp tất cả quý vị đến tham dự buổi đại hội này. Chúng ta cùng nhau chứng kiến một c���t mốc quan trọng, không chỉ của Thương hội Lâm Dịch, mà còn của cả Thành Thiên Phong."

Hắn dừng lại một chút, để lời nói thấm vào lòng người. "Thương hội Lâm Dịch được thành lập với một tâm niệm duy nhất: mang lại sự phồn thịnh và an bình. Chúng tôi không chỉ tìm kiếm lợi nhuận, mà còn khao khát xây dựng một Thành Thiên Phong vững mạnh, nơi mọi người dân đều có thể an cư lạc nghiệp, nơi thương nghiệp phát triển rực rỡ, và nơi công bằng được thượng tôn."

Những lời này không phải là sáo rỗng. Trong thời gian qua, Thương hội Lâm Dịch đã thực hiện vô số dự án cộng đồng, từ việc xây dựng đường sá, cầu cống, đến việc cung cấp lương thực giá rẻ cho người nghèo, mở các xưởng nhỏ tạo công ăn việc làm. Hắn đã dùng tri thức hiện đại của mình để cải thiện năng suất lao động, tổ chức hệ thống phân phối hiệu quả, và quan trọng nhất, hắn đã xây dựng một mạng lưới thông tin tình báo và an ninh vững chắc, đảm bảo an toàn cho các tuyến đường vận chuyển và cho cả người dân trong thành. Những việc làm đó đã khiến hình ảnh của Thương hội Lâm Dịch khắc sâu vào tâm trí bách tính, không chỉ là một thương hội giàu có, mà còn là một thương hội có trách nhiệm, có tấm lòng.

"Chúng tôi cam kết sẽ tiếp tục đầu tư vào các dự án phát triển cơ sở hạ tầng, hỗ trợ các tiểu thương, và đặc biệt là đảm bảo nguồn cung lương thực ổn định cho toàn thành, đặc biệt trong bối cảnh tình hình thiên tai và nạn đói đang hoành hành ở nhiều nơi khác của Đại Hạ." Lâm Dịch cố ý nhấn mạnh điều này, một lời nhắc nhở tinh tế về sự khác biệt giữa Thương hội Lâm Dịch và những thương hội chỉ biết tích trữ, đầu cơ trục lợi. Hắn biết, điều này sẽ tạo ra sự tin tưởng tuyệt đối từ người dân, đồng thời cũng là một mũi nhọn chĩa vào những kẻ muốn phá hoại.

Sau bài phát biểu của Lâm Dịch, Quan Đ���i Nhân, với vẻ mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt không giấu được sự nể trọng, bước lên sân khấu. Ông ta từng là một quan lại hống hách, nhưng giờ đây, quyền lực của ông ta đã phải dựa vào sự ổn định kinh tế do Thương hội Lâm Dịch mang lại. "Bổn quan, Quan Đại Nhân của Thành Thiên Phong, vô cùng tán thưởng tài năng và tấm lòng của Lâm tổng. Việc Thương hội Lâm Dịch không ngừng nỗ lực vì sự phồn vinh của bách tính và sự phát triển của Thành Thiên Phong là điều mà tất cả chúng ta đều thấy rõ. Nha môn sẽ luôn ủng hộ và tạo mọi điều kiện thuận lợi nhất để Thương hội Lâm Dịch tiếp tục phát triển, góp phần xây dựng một Thành Thiên Phong ngày càng thịnh vượng!"

Tiếp theo là Trương Quản Sự, đại diện của Thiên Phong Thương Hội, một trong những thế lực thương nghiệp lớn nhất Thành Thiên Phong trước đây. Ông ta tiến lên, gương mặt đầy vẻ khôn ngoan và thực dụng. "Thương hội Lâm Dịch hôm nay thực sự đã làm chấn động Thành Thiên Phong. Thiên Phong Thương Hội chúng tôi rất hoan nghênh một đối tác có tầm nhìn xa và năng lực phi th��ờng như Lâm tổng. Chúng tôi tin rằng, dưới sự dẫn dắt của Lâm tổng, Thành Thiên Phong sẽ vươn lên một tầm cao mới."

Những lời lẽ của Quan Đại Nhân và Trương Quản Sự, dù mang tính xã giao, nhưng lại là một sự công nhận chính thức, công khai trước toàn thể Thành Thiên Phong về vị thế không thể lay chuyển của Thương hội Lâm Dịch. Đám đông xì xào bàn tán. "Thật không ngờ, một thương hội mới nổi lại có thể khiến Quan Đại Nhân và Thiên Phong Thương Hội phải cúi đầu như vậy." "Thương hội Lâm Dịch quả thật không đơn giản, họ đã làm được nhiều điều mà các thương hội khác không thể." "Thành Thiên Phong của chúng ta có phúc lớn rồi!"

Trong góc khuất, Bàng Lão Gia nghiến răng ken két. Lão ta không thể tin vào mắt mình. Kẻ thiếu niên mà lão từng coi thường, từng tìm mọi cách chèn ép, giờ đây lại đứng trên đỉnh cao, nhận được sự tôn kính của cả thành. Sự nghiệp của lão đã lụi bại, gia sản đã gần như tiêu tán dưới bàn tay của Lâm Dịch, và hôm nay, lão phải chứng kiến ngày vinh quang của kẻ thù. Uất ức, căm giận dâng trào, nhưng lão chỉ có thể nuốt ngược vào trong, bởi vì lão biết, lão đã hoàn toàn thất bại.

Liễu Thanh Y, vẫn đứng lặng lẽ, ánh mắt nàng dõi theo Lâm Dịch. Nàng từng tiếp xúc với hắn, từng chứng kiến sự mưu lược và tấm lòng của hắn. Nàng biết, Lâm Dịch không phải là kẻ đơn thuần chỉ biết kiếm tiền. Nàng cũng cảm nhận được sự bất ổn đang len lỏi khắp Đại Hạ, và nàng tự hỏi, liệu người đàn ông này có thể thực sự trở thành một ngọn hải đăng, như hắn mong muốn? Hay hắn sẽ bị cuốn vào vòng xoáy của loạn lạc? Nàng tin, giới giang hồ cũng sẽ phải thay đổi cách nhìn về Thương hội Lâm Dịch, và về Lâm Dịch.

Buổi lễ kết thúc trong tiếng hò reo vang dội, với những lời chúc tụng và sự kính trọng dâng trào. Ánh nắng ban trưa rực rỡ chiếu rọi xuống quảng trường, phản chiếu lên những lá cờ bay phấp phới, như một lời khẳng định cho sự khởi đầu của một thế lực mới, một kỷ nguyên mới tại Thành Thiên Phong. Lâm Dịch đứng trên sân khấu, cảm nhận làn gió nhẹ lướt qua mặt. Hắn đã thắp sáng ngọn hải đăng ��ầu tiên của mình, nhưng hắn biết, đây chỉ là một bước khởi đầu. Biển cả phía trước còn rộng lớn hơn nhiều, và những cơn bão vẫn đang rình rập ở phía chân trời.

***

Sau buổi lễ long trọng, không khí tại trụ sở Thương hội Lâm Dịch trở nên trầm lắng hơn, nhưng cũng không kém phần căng thẳng. Trong căn phòng khách riêng được bài trí sang trọng và tinh tế, Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi tiếp đón những vị khách quan trọng nhất. Căn phòng rộng rãi, với những bức tranh thủy mặc thanh thoát treo trên tường, những bộ bàn ghế gỗ lim được đánh bóng cẩn thận, và một hương trầm dịu nhẹ tỏa ra từ đỉnh lư hương bằng đồng, tạo nên một bầu không khí vừa trang nghiêm vừa ấm cúng. Ánh sáng chiều muộn hắt qua khung cửa sổ chạm khắc, nhuộm vàng không gian, làm nổi bật những sắc thái biểu cảm trên gương mặt của mỗi người.

Trương Quản Sự, Quan Đại Nhân và Bàng Lão Gia ngồi đối diện Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi. Trương Quản Sự, vẫn giữ vẻ mặt điềm đạm và khôn ngoan, nhấp một ngụm trà nóng. Quan Đại Nhân, mặc dù đã cố g���ng giữ vẻ uy nghiêm, nhưng đôi mắt ông ta vẫn không giấu được sự bất an và thận trọng. Còn Bàng Lão Gia, lão ta ngồi im như pho tượng, khuôn mặt tròn trịa co quắp lại, ánh mắt nhỏ bé ẩn chứa sự căm hờn và tủi nhục. Lão ta rõ ràng không muốn có mặt ở đây, nhưng dưới sức ép vô hình từ mọi phía, lão không thể không đến.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, đặt ly trà xuống bàn. Ly trà sứ trắng với nước trà xanh ngọc bích, tỏa ra mùi hương thanh khiết, gần như đối lập hoàn toàn với bầu không khí căng thẳng ngầm trong phòng. Hắn mở lời, giọng điệu ôn hòa nhưng đầy trọng lượng. "Cảm ơn các vị đã dành thời gian quý báu đến tham dự buổi lễ hôm nay, và đặc biệt là đã ghé thăm Thương hội Lâm Dịch. Thành Thiên Phong hôm nay thực sự rực rỡ."

Trương Quản Sự là người đầu tiên đáp lời, nở một nụ cười xã giao. "Lâm tổng quá lời rồi. Sự kiện hôm nay của Thương hội Lâm Dịch thực sự là một dấu son chói lọi trong lịch sử Thành Thiên Phong. Thiên Phong Thương Hội chúng tôi rất hoan nghênh một đối tác có tầm nhìn xa và năng lực phi thường như Lâm tổng. Mong rằng sau này, chúng ta có thể hợp tác sâu rộng hơn nữa, cùng nhau phát triển." Lời nói của Trương Quản Sự không chỉ là khen ngợi, mà còn là một lời đề nghị, một sự chấp nhận ngầm về vị thế thống lĩnh của Thương hội Lâm Dịch. Ông ta hiểu rõ, việc đối đầu với Lâm Dịch lúc này là không khôn ngoan, mà hợp tác mới là con đường tốt nhất để bảo toàn lợi ích.

Quan Đại Nhân cũng vội vàng tiếp lời, giọng điệu có phần gượng gạo nhưng vẫn cố giữ vẻ bề trên của một quan chức. "Đúng vậy, đúng vậy. Việc Lâm tổng quan tâm đến dân chúng và phát triển Thành Thiên Phong, bổn quan vô cùng tán thưởng. Trong thời gian qua, Thương hội Lâm Dịch đã đóng góp không nhỏ vào sự ổn định và phồn thịnh của Thành Thiên Phong. Mọi chính sách của nha môn, nhất là những chính sách liên quan đến thương nghiệp, sẽ luôn hỗ trợ Thương hội Lâm Dịch. Chúng ta cần phải đoàn kết để đối phó với những khó khăn chung của Đại Hạ." Ông ta khéo léo lồng ghép tình hình chung của Đại Hạ vào lời nói của mình, như một lời nhắc nhở rằng dù Thương hội Lâm Dịch có mạnh đến đâu, vẫn còn những vấn đề lớn hơn cần phải đối mặt, và nha môn vẫn có vai trò của mình.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua từng người. Hắn hiểu rõ những toan tính đằng sau mỗi lời nói. Trương Quản Sự muốn mượn sức của hắn để mở rộng tầm ảnh hưởng, Quan Đại Nhân muốn duy trì quyền lực của mình bằng cách dựa vào sự ổn định do thương hội mang lại. Còn Bàng Lão Gia thì sao?

Bàng Lão Gia, dưới ánh mắt dò xét của Lâm Dịch, không thể né tránh thêm. Lão ta hắng giọng một tiếng, gượng gạo nở một nụ cười méo mó, giọng nói khàn khàn. "Lão phu... cũng phải công nhận tài năng của Lâm tổng. Thành Thiên Phong có được ngày hôm nay, công lao của Thương hội Lâm Dịch là không thể phủ nhận. Hy vọng... chúng ta có thể cùng phát triển, tránh đối đầu không cần thiết." Lời nói "tránh đối đầu" của lão ta không chỉ là một sự nhượng bộ, mà còn là một lời cầu xin yếu ớt, một sự thừa nhận hoàn toàn về thất bại. Từng câu chữ như bị ép ra khỏi cổ họng, mang theo vị đắng của sự sỉ nhục. Lão ta, từng là kẻ nắm giữ quyền lực kinh tế ở Thành Thiên Phong, giờ đây phải cúi đầu trước một thiếu niên. Đây là một đòn giáng mạnh vào lòng tự trọng và cả thể diện của lão.

Lâm Dịch không đáp lời Bàng Lão Gia ngay. Hắn chậm rãi nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm tinh tế lan tỏa trong khoang miệng. Hắn biết, khoảnh khắc này là một sự khẳng định quyền lực tuyệt đối. Bàng Lão Gia đã bị hắn đánh bại hoàn toàn, không còn khả năng đối đầu. Việc lão ta có mặt ở đây, cùng với lời nói vừa rồi, chính là biểu tượng cho sự thống trị của Thương hội Lâm Dịch.

"Thành Thiên Phong còn rất nhiều tiềm năng, nhưng cũng lắm phong ba." Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, ánh mắt hắn thâm thúy, quét qua từng gương mặt. "Tình hình bên ngoài đang thay đổi nhanh chóng, từ biên giới đến các châu phủ lân cận, đều không mấy yên ổn. Mong rằng các vị sẽ cùng Lâm Dịch chèo chống, mang lại an bình và thịnh vượng cho bách tính." Hắn không chỉ nói về kinh doanh, mà còn ám chỉ đến những biến ��ộng chính trị và xã hội sắp tới. Lời nói của hắn là một lời mời gọi hợp tác, nhưng cũng là một lời cảnh báo, rằng hắn đã nhìn thấy những nguy hiểm tiềm tàng, và hắn cần sự đoàn kết để đối phó. Đồng thời, hắn cũng ngụ ý rằng, hắn sẽ là người cầm lái con thuyền này.

Bạch Vân Nhi ngồi bên cạnh Lâm Dịch, nàng im lặng quan sát. Nàng biết rõ tâm tư của Lâm Dịch. Hắn không hề thỏa mãn với những gì đã đạt được. Đối với hắn, Thành Thiên Phong chỉ là một bàn đạp, một nơi để xây dựng nền móng vững chắc trước khi đối mặt với những thử thách lớn hơn. Nàng thấy Trương Quản Sự gật đầu một cách nghiêm túc, Quan Đại Nhân thì trầm ngâm suy nghĩ. Ngay cả Bàng Lão Gia, dù không muốn, cũng phải miễn cưỡng gật đầu theo.

Một ly trà được Lâm Dịch nâng lên, ánh mắt hắn bình thản nhưng ẩn chứa sự kiên định. Trương Quản Sự, Quan Đại Nhân, và cả Bàng Lão Gia, đều không hẹn mà cùng nâng ly trà của mình lên, tượng trưng cho một thỏa thuận không lời, một sự chấp nhận về trật tự mới. Mặc dù trong lòng mỗi ngư��i đều có những toan tính riêng, nhưng giờ đây, họ đều phải thừa nhận một sự thật: tại Thành Thiên Phong này, Thương hội Lâm Dịch, và Lâm Dịch, là kẻ nắm giữ quyền lực tối cao.

Khi các vị khách lần lượt cáo từ, ánh chiều tà đã tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng đêm dần buông xuống. Lâm Dịch nhìn theo bóng lưng của họ, đặc biệt là Bàng Lão Gia. Hắn không có ác cảm quá lớn với lão ta, chỉ là một sự thanh trừng cần thiết để dọn dẹp chướng ngại vật trên con đường của mình. Hắn hiểu rằng, trong thế giới này, sự nhân từ quá mức có thể dẫn đến sự diệt vong. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*. Và để sinh tồn, đôi khi phải tàn nhẫn.

"Họ đã chấp nhận rồi, Lâm Dịch." Bạch Vân Nhi nói, giọng nàng nhẹ nhàng nhưng đầy tự hào.

"Chấp nhận chỉ là bước đầu, Vân Nhi." Lâm Dịch đáp, quay người lại nhìn nàng. "Điều quan trọng là họ sẽ làm gì sau khi chấp nhận. Biển lớn vẫn còn nhiều cá dữ hơn. Chúng ta cần phải cảnh giác." Hắn biết, lòng người khó đoán, và quyền lực là một thứ thuốc độc.

***

Đêm đã khuya, vầng trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời đen nhung, đổ ánh sáng bạc xuống Thành Thiên Phong. Trên sân thượng của trụ sở Thương hội Lâm Dịch, nơi cao nhất của tòa nhà, Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi đứng cạnh nhau, ngắm nhìn thành phố chìm trong ánh đèn lồng lấp lánh bên dưới. Gió đêm nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc, mang theo hơi lạnh sảng khoái và mùi hương của đêm. Từ độ cao này, toàn bộ Thành Thiên Phong thu nhỏ lại trong tầm mắt, những con đường nhộn nhịp ban ngày giờ đây chỉ còn là những dải lụa sáng uốn lượn, những ngôi nhà lợp ngói san sát như những mảnh ghép của một bức tranh khổng lồ.

"Chúng ta đã thành công rồi, Lâm Dịch." Bạch Vân Nhi khẽ nói, giọng nàng như hòa vào tiếng gió, nhưng lại mang theo sự mãn nguyện sâu sắc. Nàng khẽ tựa đầu vào vai hắn, cảm nhận sự vững chãi từ người đàn ông đã cùng nàng vượt qua bao sóng gió. Cả một Thành Thiên Phong, giờ đây đã nằm gọn trong tầm ảnh hưởng của họ. "Thương hội giờ đây đã thực sự đứng vững ở Thành Thiên Phong, trở thành thế lực lớn nhất."

Lâm Dịch khẽ siết chặt tay nàng, ánh mắt hắn xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi những ngọn núi đen sừng sững ẩn hiện trong màn đêm. "Đúng vậy, Vân Nhi. Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu." Giọng hắn trầm lắng, chứa đựng nhiều suy tư. "Ngọn hải đăng đã được thắp sáng, nhưng biển cả phía trước còn đầy bão tố. Sóng gió từ Thẩm Đại Nhân, từ biên giới... chúng ta cần phải mạnh mẽ hơn nữa." Hắn không thể quên những lời thì thầm về tình hình biên giới căng thẳng, những tin đồn về các cuộc giao tranh ngày càng dữ dội. Hắn cũng không thể bỏ qua cái tên Thẩm Đại Nhân, một thế lực chính trị lớn có thể đảo lộn mọi thứ chỉ bằng một cái phẩy tay.

Trong tâm trí Lâm Dịch, bức tranh về Đại Hạ đang dần hiện rõ hơn, không còn là một thế giới cổ đại tĩnh lặng mà hắn từng tưởng tượng. Đó là một quốc gia đang trên đà suy thoái, với những mầm mống hỗn loạn từ cả bên trong lẫn bên ngoài. Nạn đói, dịch bệnh, sự mục ruỗng của quan trường, và giờ đây là nguy cơ chiến tranh. Hắn còn nhớ những tin đồn mơ hồ về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành" mà Trần Nhị Cẩu đã thu thập được. Ban đầu, hắn coi đó là những câu chuyện hoang đường, nhưng càng về sau, những thông tin đó càng trở nên chi tiết và đáng tin cậy hơn, len lỏi vào cả những báo cáo chính thức. Điều đó khiến hắn không khỏi lo lắng. Liệu thế giới này có thực sự tồn tại những điều siêu nhiên, và nếu có, chúng sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của hắn và những người hắn quan tâm như thế nào?

Bạch Vân Nhi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt Lâm Dịch. "Em tin vào huynh. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua." Nàng tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của hắn, vào trí tuệ của người đàn ông này. Nàng đã chứng kiến hắn biến không thành có, biến khó khăn thành cơ hội.

Lâm Dịch khẽ vuốt tóc nàng, lòng hắn cảm thấy ấm áp hơn một chút. Sự tin tưởng của nàng là một trong những động lực lớn nhất của hắn. "Cảm ơn nàng, Vân Nhi." Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát lạnh của đêm khuya. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Hắn đã hiểu rõ điều đó ngay từ những ngày đ���u đặt chân đến đây. Và để bảo vệ những gì mình trân trọng, hắn không thể chỉ ngồi yên chờ đợi. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*, và hắn sẽ sử dụng nó để đối phó với mọi thứ.

"Thẩm Đại Nhân, và cả những tin đồn về linh khí mỏng manh..." Lâm Dịch thầm nghĩ trong lòng. "Đại Hạ đang thay đổi, và ta phải chuẩn bị cho mọi thứ." Hắn biết, Thương hội Lâm Dịch đã trở thành một thế lực lớn ở Thành Thiên Phong, nhưng đó chỉ là một ốc đảo nhỏ bé giữa một đại dương đầy sóng gió. Để thực sự trở thành một "ngọn hải đăng lớn hơn", hắn cần phải nhìn xa hơn, chuẩn bị cho những cuộc đối đầu ở quy mô quốc gia, thậm chí là với những thế lực siêu nhiên mà hắn còn chưa hiểu rõ. Các thế lực giang hồ như Hắc Sa Bang, hay Liễu Thanh Y, có thể trở thành những đồng minh hoặc đối thủ tiềm tàng trong tương lai, và hắn cần phải tính toán kỹ lưỡng.

Lâm Dịch nhắm mắt lại, trong đầu hắn bắt đầu phác thảo những kế hoạch mới. Không chỉ là mở rộng thương nghiệp, mà còn là xây dựng một mạng lưới tình báo rộng kh���p, tìm hiểu sâu hơn về thế lực tu hành, và chuẩn bị cho một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi với Thẩm Đại Nhân. Hắn không muốn xưng bá, không muốn làm anh hùng, nhưng hắn buộc phải trở nên mạnh mẽ để bảo vệ cuộc sống bình dị mà hắn hằng khao khát.

Khi hắn mở mắt ra, Thành Thiên Phong vẫn lấp lánh dưới ánh trăng. Nhưng trong ánh mắt của Lâm Dịch, không còn là sự hài lòng hay sự lo lắng đơn thuần. Thay vào đó là một ý chí kiên cường, một sự quyết đoán lạnh lùng. Ngọn hải đăng của Thương hội Lâm Dịch đã được thắp sáng, không chỉ để soi đường cho Thành Thiên Phong, mà còn để khẳng định sự hiện diện của một thế lực mới, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách mà loạn lạc của Đại Hạ mang đến. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free