Lạc thế chi nhân - Chương 484: Thế Lực Ngầm: Lưới Rồng Đã Thành
Đêm đã khuya, nhưng ngọn đèn dầu trên bàn làm việc của Lâm Dịch vẫn còn cháy sáng. Hắn không hề mệt mỏi, mà ngược lại, sự tĩnh lặng của đêm tối càng khiến tâm trí hắn thêm minh mẫn. Trên chiếc bàn gỗ mun đã cũ, một cuộn bản đồ Thành Thiên Phong được trải rộng, những chấm đỏ, xanh, vàng đánh dấu các tuyến đường buôn bán, các kho hàng, các điểm tập kết hàng hóa quan trọng của thương hội. Chiếc bút lông và nghiên mực nằm im lìm bên cạnh, chờ đợi những nét vẽ chiến lược tiếp theo. Hắn đã dành cả đêm để nghiền ngẫm những báo cáo mới nhất, những con số khô khan nhưng lại ẩn chứa cả vận mệnh của hàng trăm con người. Mùi mực mới và mùi trà thoang thoảng trong không khí lạnh lẽo của căn phòng, tạo nên một sự tương phản lạ lùng với sự sôi động mà hắn vừa chứng kiến bên dưới.
Hắn nhớ lại khung cảnh rộn ràng ở sân tập, nơi Lý Hổ vẫn đang hăng say chỉ dẫn cho đội bảo vệ. Tiếng binh khí gỗ va chạm, tiếng hô vang dứt khoát, tất cả đều là âm thanh của sự rèn luyện, của ý chí. Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ như tượng đồng, không chỉ là một người thầy võ mà còn là một biểu tượng của sự kiên cường, của niềm tin sắt đá. Ánh mắt hắn lướt qua những dòng chữ trong báo cáo an ninh, ghi nhận sự giảm thiểu đáng kể của các vụ cướp bóc trên tuyến đường, sự ổn định của trật tự trong các khu vực thương hội quản lý. Đó không chỉ là con số, đó là mồ hôi, là máu, là cả niềm tin mà Lý Hổ và những anh em của hắn đã đổ ra. “Một bức tường thép,” Lâm Dịch thầm nghĩ, “nhưng bức tường thép cũng cần được tôi luyện không ngừng.”
Xa hơn, ở khu vực kho bãi, dưới ánh đèn lồng lờ mờ, Vương Đại Trụ vẫn miệt mài kiểm tra hàng hóa. Bóng dáng cao lớn, chất phác của ông in rõ trên nền những chồng hàng hóa cao ngất. Tiếng bánh xe lăn nhẹ nhàng, tiếng phu khuân vác trao đổi nhanh gọn, tất cả đều theo một trật tự mà trước đây Lâm Dịch chỉ có thể mơ ước. Nh��ng chuyến hàng lớn, những tuyến đường huyết mạch, giờ đây đã được Vương Đại Trụ và Mã Đại Ca tổ chức một cách khoa học, giảm thiểu rủi ro và tối đa hóa hiệu quả. “Ông ấy thực sự là một người làm việc chăm chỉ và đáng tin cậy,” Lâm Dịch thầm nghĩ. Báo cáo hậu cần cho thấy sự luân chuyển hàng hóa hiệu quả đến kinh ngạc, không có một món đồ nào bị thất lạc, không một chuyến xe nào bị chậm trễ quá mức. Sự tỉ mỉ và tận tâm của Vương Đại Trụ đã biến những con số vô tri thành huyết mạch nuôi sống cả một hệ thống khổng lồ.
Ở một góc khuất hơn, gần cổng ra vào, Trần Nhị Cẩu vẫn đang thoăn thoắt phân phát những mẩu giấy nhỏ cho những người ăn mặc giản dị. Đó là mạng lưới tai mắt của Nhị Cẩu, những người sẽ trà trộn vào các quán trà, tửu lầu, chợ búa, thu thập tin tức từ mọi ngóc ngách của Thành Thiên Phong. Hắn thấy Nhị Cẩu thì thầm dặn dò, đôi khi còn nở nụ cười rạng rỡ, cho thấy hắn thực sự yêu thích công việc này và đang làm rất tốt. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” câu nói đó l��i vang vọng trong tâm trí Lâm Dịch. Quả thực, Trần Nhị Cẩu đã không phụ sự kỳ vọng của hắn, đang từng bước xây dựng một hệ thống tình báo sơ bộ nhưng hiệu quả, một đôi tai và đôi mắt của thương hội. Báo cáo tình báo của Nhị Cẩu tuy còn thô sơ, nhưng lại bao quát mọi mặt, từ giá cả chợ đen đến những tin đồn chính trị, từ hoạt động của các bang phái giang hồ đến những lời than phiền của dân chúng. Hắn gật đầu, sự nhanh nhạy và lòng trung thành của Nhị Cẩu là vô giá.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, mùi gỗ mục, mùi mồ hôi và mùi đất ẩm từ bên ngoài len lỏi vào. Hắn cảm nhận được sức sống đang tuôn chảy trong từng mạch máu của thương hội. Cỗ máy đã bắt đầu vận hành. Từng bánh răng đang ăn khớp vào nhau, từng bộ phận đang thực hiện đúng chức năng của mình. Nó không hoàn hảo, nhưng nó đang hoạt động, và nó đang phát triển. Một cảm giác hài lòng xen lẫn tự hào dâng lên trong lòng hắn. Hắn không mơ mộng về những danh xưng vĩ đại, không khao khát quyền lực hay địa vị. Mục tiêu của hắn đơn giản chỉ là sinh tồn, và bảo vệ những người xung quanh. Để làm được điều đó, hắn cần một nền tảng vững chắc, một nơi an toàn. Và giờ đây, hắn đã xây dựng được nó. Hắn mở mắt, nhìn xuống khung cảnh nhộn nhịp bên dưới. Những người này, họ là xương sống của thương hội, là những người đã tin tưởng hắn, đã cùng hắn vượt qua khó khăn. Hắn không thể để họ thất vọng. Hắn khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhẹ, không chỉ thể hiện sự hài lòng, mà còn là sự kiên định, sự chuẩn bị. Hắn lẩm bẩm, giọng nói hòa vào tiếng gió đêm: “Một nền móng vững chắc… để đón chờ bão tố.” Hắn quay lưng lại với khung cảnh nhộn nhịp, bước vào phòng làm việc của mình. Trên bàn, ngọn đèn dầu vẫn còn cháy sáng, chiếc bút lông và cuộn giấy trắng đang chờ đợi. Hắn biết, công việc vẫn còn rất nhiều. Những thách thức mới sẽ không ngừng ập đến. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Ngày mai sẽ là một ngày mới, với những kế hoạch mới, những đối sách mới. Thương hội của Lâm Dịch đã sẵn sàng đối mặt với mọi phong ba bão táp của Đại Hạ đang trên đà suy thoái. Cuộc hành trình chỉ mới thực sự bắt đầu.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua ô cửa sổ, phủ lên bàn làm việc một màu vàng nhạt, Lâm Dịch đã ngồi vào vị trí chủ tọa trong căn phòng họp rộng rãi của trụ sở thương hội. Căn phòng được bài trí đơn giản nhưng trang trọng, với một chiếc bàn dài bằng gỗ lim bóng loáng đặt ở trung tâm. Mùi trà thơm nhẹ lan tỏa, xua đi chút ẩm lạnh còn vương vấn của màn đêm. Bạch Vân Nhi đã có mặt từ sớm, ngồi đối diện hắn, nét mặt thanh tú nhưng ánh mắt thông minh, sắc sảo. Nàng đang kiểm tra lại chồng báo cáo tài chính, những con số phức tạp dường như không làm khó được nàng. Trương Quản Sự, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút xảo quyệt nhưng đôi mắt tinh tường, ngồi bên cạnh, đang sắp xếp các bản kê khai hàng hóa. Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu cũng đã yên vị, ánh mắt họ đều tập trung vào Lâm Dịch, chờ đợi hiệu lệnh. Bầu không khí trong phòng không quá căng thẳng, nhưng ẩn chứa sự chuyên nghiệp và nghiêm túc.
"Tình hình giá gạo ở khu Tây thành thế nào? Có dấu hiệu thao túng không?" Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm ổn, không nhanh không chậm. Ánh mắt sắc bén của hắn lướt qua từng gương mặt, như muốn đọc thấu tâm tư của mỗi người. Hắn vừa đặt ra câu hỏi, tay vừa lật nhanh một trang báo cáo tài chính, những con số về dự trữ lương thực và giá cả thị trường đã được hắn nắm rõ từ trước. Hắn đang kiểm tra, không phải để biết thông tin, mà để xem cách các cộng sự của hắn xử lý và phân tích tình hình.
Trần Nhị Cẩu là người đầu tiên lên tiếng, hắn hơi cúi người, vẻ mặt lanh lợi nhưng không mất đi sự nghiêm túc cần thiết. "Báo cáo Đại ca, giá gạo ở Tây thành có chút biến động nhẹ, nhưng không đáng kể. Chúng tôi đã cho người theo dõi sát sao các kho hàng lớn, đặc biệt là những kho có liên quan đến Bàng Lão Gia. Hiện tại chưa phát hiện dấu hiệu tích trữ hay thao túng. Tuy nhiên, Bang Hắc Sa dạo này khá im ắng, điều này hơi bất thường. Chúng tôi phát hiện một số hoạt động buôn lậu nhỏ lẻ ở ngoại ô, có vẻ muốn thăm dò các tuyến đường mới hoặc tìm kiếm kẽ hở trong hệ thống an ninh của chúng ta." Hắn nói đến đây, ánh mắt thoáng lộ vẻ nhiệt huyết của người làm công tác tình báo, như thể đang muốn lập công. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi sát sao, không để chúng có cơ hội quấy phá."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của người hiện đại suy tư. "Thăm dò... hay là đang chuẩn bị cho một động thái lớn hơn?" Hắn lẩm bẩm, không hẳn là hỏi Nhị Cẩu mà là tự hỏi chính mình. Trong thế giới hiện đại, sự im lặng thường đáng sợ hơn sự ồn ào. Một thế lực lớn như Bang Hắc Sa không thể im ắng vô cớ. Hắn quay sang Lý Hổ. "Lý Hổ, đội tuần tra khu vực ngoại ô cần tăng cường. Đặc biệt là những tuyến đường thường xuyên có hàng hóa của chúng ta đi qua. Không được phép lơ là bất kỳ chi tiết nhỏ nào."
Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt nghiêm nghị, gật đầu dứt khoát. "Rõ, Đại ca. Tôi đã cho người tăng cường tuần tra ngày đêm. Mới đêm qua, chúng tôi đã bắt giữ ba tên trộm vặt định đột nhập v��o một kho hàng nhỏ ở rìa thành. Chắc chắn chúng không phải người của Hắc Sa Bang, nhưng cũng là lời cảnh báo. Bất kỳ kẻ nào dám động vào hàng hóa của thương hội, đều sẽ phải trả giá." Giọng Lý Hổ tuy trầm nhưng mang theo uy lực, khiến người nghe không khỏi rùng mình.
Trương Quản Sự, sau khi nhấp một ngụm trà, tiếp lời: "Về tình hình kinh doanh, thưa chủ tịch, thị phần sản phẩm tơ lụa của chúng ta đã vượt qua Bàng Lão Gia ba phần. Các sản phẩm mới như vải dệt từ sợi cây gai dầu và một số loại thảo dược nhuộm màu tự nhiên cũng đang được thị trường đón nhận nồng nhiệt. Doanh thu quý này tăng hai mươi phần trăm so với quý trước. Tuy nhiên, giá nguyên liệu thô ở các vùng lân cận có dấu hiệu tăng nhẹ, có thể do tình hình biên giới không ổn định, ảnh hưởng đến chuỗi cung ứng." Trương Quản Sự trình bày một cách rành mạch, chuyên nghiệp, mỗi con số đều được hắn thuộc làu.
"Biên giới không ổn định..." Lâm Dịch lặp lại, ánh mắt thoáng qua một tia lo lắng. Đây là điều hắn đã dự cảm từ lâu, những dấu hiệu về chiến tranh, về nạn đói, về sự suy thoái của Đại Hạ. "Vân Nhi, nàng nghĩ sao?"
Bạch Vân Nhi đặt chồng báo cáo xuống, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Nguyên liệu thô tăng giá là một dấu hiệu đáng lo ngại, nhưng chúng ta đã có kế hoạch dự trữ từ trước, nên tạm thời vẫn có thể duy trì được lợi nhuận. Tuy nhiên, nếu tình hình tiếp tục xấu đi, chúng ta sẽ cần phải tìm kiếm nguồn cung cấp mới hoặc điều chỉnh lại chiến lược sản xuất. Về phần Bàng Lão Gia, dù thị phần của họ giảm sút, nhưng chúng ta không thể chủ quan. Họ vẫn còn nhiều mối quan hệ ngầm và sức ảnh hưởng trong giới thương nhân cũ. Hơn nữa, việc Hắc Sa Bang im ắng cũng là một mối lo. Họ có thể đang chờ thời cơ, hoặc đã tìm được một hậu thuẫn mới nào đó." Nàng nói một cách bình tĩnh, giọng điềm đạm nhưng mỗi lời đều chứa đựng sự phân tích sâu sắc.
Lâm Dịch gật đầu. Hắn cảm thấy may mắn khi có Bạch Vân Nhi bên cạnh, sự điềm tĩnh và thông tuệ của nàng bổ sung hoàn hảo cho sự sắc bén của hắn. "Đúng vậy. Chúng ta không thể ngủ quên trên chiến thắng. Trương Quản Sự, tiếp tục đẩy mạnh các sản phẩm mới, và nghiên cứu thêm các nguồn nguyên liệu thay thế. Lý Hổ, chú ý đến những biến động nhỏ nhất ở ngoại ô, có thể đó là những tín hiệu đầu tiên của một cuộc tấn công lớn hơn. Nhị Cẩu, ta muốn có thông tin chi tiết về những hoạt động buôn lậu đó. Ai đứng đằng sau? Mục đích của chúng là gì? Và quan trọng nhất, có liên hệ gì với Hắc Sa Bang hay không?"
Hắn đưa ra một vài chỉ đạo ngắn gọn, dứt khoát, thể hiện sự am hiểu sâu sắc về mọi ngóc ngách hoạt động. Mọi người đều nghiêm túc ghi nhớ. Lâm Dịch biết, cỗ máy này không chỉ vận hành bằng các quy tắc và con số, mà còn bằng niềm tin và sự tận tâm của những con người này. Hắn đã tạo ra một hệ thống, nhưng chính họ mới là những người thổi hồn vào nó, biến nó thành một thế lực sống động, không ngừng lớn mạnh.
**
Giữa trưa, ánh nắng gắt đổ xuống Chợ Linh Dược, khiến không khí trở nên oi ả và ngột ngạt. Tuy nhiên, sự tấp nập của khu chợ vẫn không hề suy giảm. Tiếng rao hàng của các tiểu thương hòa lẫn với tiếng mặc cả ồn ào, tiếng bước chân vội vã của người mua kẻ bán, và mùi hương nồng của đủ loại thảo dược, gia vị lạ từ khắp nơi đổ về, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn nhưng đầy sức sống. Các quầy hàng mở, lều tạm dựng san sát nhau, với những cờ hiệu rực rỡ bay phất phơ trong gió, tạo nên một khung cảnh sặc sỡ.
Bỗng nhiên, một tiếng tranh cãi lớn bùng lên, phá vỡ sự ồn ào quen thuộc. "Ngươi dám nói hàng của ta là hàng giả? Chẳng lẽ ngươi muốn phá hoại thanh danh của lão tử sao?" Một lão già râu bạc, chủ một quầy linh dược nhỏ, tức giận quát lớn. Đối diện hắn là một gã thanh niên vóc dáng cao lớn, ăn mặc sang trọng hơn hẳn, nhưng ánh mắt đầy vẻ ngạo mạn. Hắn ta là một tay sai khét tiếng của Bàng Lão Gia, chuyên đi ép giá và gây khó dễ cho các tiểu thương nhỏ. Bên cạnh gã thanh niên là hai tên côn đồ khác, vẻ mặt hung tợn, tay lăm lăm côn棒.
"Hừ! Hàng giả thì là hàng giả! Ngươi dám qua mặt ta sao? Bàng Lão Gia ta không phải kẻ dễ bị lừa gạt!" Gã tay sai huênh hoang nói, giọng điệu đầy khinh thường. Hắn ta vung tay, hất đổ vài lọ thảo dược trên quầy của lão già, khiến chúng vỡ tan tành, thảo dược vương vãi khắp mặt đất. Lão già run rẩy vì tức giận và sợ hãi, nhưng không dám làm gì. Các tiểu thương xung quanh đều nín thở, không ai dám can thiệp, vì ai cũng biết thế lực của Bàng Lão Gia ở Thành Thiên Phong này.
Tình hình trở nên căng thẳng tột độ. Dân chúng bắt đầu xì xào, bàn tán, lo sợ một cuộc ẩu đả sẽ xảy ra, làm ảnh hưởng đến sự yên bình của khu chợ. Lúc này, từ đám đông, một bóng người cao lớn, vạm vỡ tiến vào. Đó chính là Vương Đại Trụ, người phụ trách hậu cần và vận chuyển của Thương hội Lâm Dịch. Khuôn mặt chất phác của ông giờ đây ẩn chứa vẻ nghiêm nghị khác thường. Đi cùng ông là Lý Hổ, thân hình như ngọn núi nhỏ, đôi mắt sắc lạnh lướt qua đám côn đồ, mang theo một áp lực vô hình khiến chúng phải rụt rè. Vết sẹo nhỏ trên lông mày của Lý Hổ càng làm tăng thêm vẻ hung dữ.
"Dừng lại! Chuyện gì đang xảy ra ở đây?" Vương Đại Trụ cất giọng nói to, rõ ràng, vang vọng cả khu chợ. Ông không hề ác ý, nhưng sự uy lực trong giọng nói và vóc dáng vạm vỡ của ông khiến mọi người phải chú ý.
Gã tay sai của Bàng Lão Gia thấy Vương Đại Trụ và Lý Hổ, ánh mắt thoáng chút kinh ngạc, nhưng vẫn cố giữ vẻ ngang tàng. "Ngươi là ai? Dám quản chuyện của Bàng Lão Gia ta sao?"
Lý Hổ không nói lời nào, chỉ bước lên một bước, thân hình che khuất ánh nắng, bóng đổ xuống tên côn ��ồ khiến hắn ta tự động lùi lại. Đôi mắt sắc lạnh của Lý Hổ nhìn thẳng vào gã tay sai, đủ để khiến gã ta cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Đó là ánh mắt của kẻ đã từng trải qua sinh tử, của một chiến binh thực thụ.
Vương Đại Trụ tiến lên, đứng chắn giữa lão già và gã tay sai. "Chuyện này, Thương hội Lâm Dịch sẽ đứng ra giải quyết. Các vị nhường một bước, chúng ta cùng bàn bạc." Giọng ông vẫn to và rõ, nhưng giờ đây có thêm sự thuyết phục. "Thành Thiên Phong này có quy tắc của nó. Việc kinh doanh phải công bằng, minh bạch. Chuyện hàng giả hay hàng thật, có thể mời người giám định, không thể tùy tiện phá hoại tài sản của người khác."
Gã tay sai Bàng Lão Gia thấy Lý Hổ đứng ngay cạnh, vẻ mặt hung dữ, lại nghe Vương Đại Trụ nói có lý có tình, dù trong lòng vẫn còn bực tức nhưng cũng không dám làm càn. Hắn biết, Thương hội Lâm Dịch bây giờ không còn là một thế lực nhỏ bé như trước. Sức mạnh của họ không chỉ nằm ở tài sản, mà còn ở đội ngũ bảo vệ tinh nhuệ do Lý Hổ dẫn dắt, và mối quan hệ rộng khắp do Lâm Dịch xây dựng.
"Hừ! Được! Ta sẽ nể mặt Thương hội Lâm Dịch lần này!" Gã tay sai miễn cưỡng nói, rồi ra hiệu cho hai tên côn đồ rút lui. Hắn ta liếc nhìn lão già một cái đầy đe dọa, rồi biến mất trong đám đông.
Vương Đại Trụ quay sang lão già, vỗ vai an ủi. "Lão bá, xin lỗi vì sự bất tiện này. Thương hội chúng tôi sẽ hỗ trợ lão bá dọn dẹp và đền bù những thiệt hại đã gây ra. Sau này, nếu có bất kỳ vấn đề gì, cứ đến tìm chúng tôi."
Lão già râu bạc mắt rưng rưng, liên tục cúi đầu cảm ơn. "Đa tạ Vương Quản Sự, đa tạ chư vị hiệp sĩ! Thương hội Lâm Dịch quả là trượng nghĩa!" Các tiểu thương xung quanh cũng thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt nhìn Vương Đại Trụ và Lý Hổ đầy vẻ kính trọng và biết ơn. Vụ việc được giải quyết êm thấm, trật tự được vãn hồi một cách nhanh chóng, cho thấy sức ảnh hưởng và khả năng quản lý của thương hội Lâm Dịch đã lan rộng đến mọi ngóc ngách của Thành Thiên Phong.
Từ xa, trên một mái nhà đối diện, Liễu Thanh Y, với dáng người cao ráo, thanh thoát và trang phục màu xanh quen thuộc, đã lặng lẽ quan sát toàn bộ sự việc. Ánh mắt cương nghị của nàng hiện lên vẻ ngạc nhiên. Nàng là một kiếm khách giang hồ chính nghĩa, đã từng chứng kiến nhiều cảnh bất bình ở Thành Thiên Phong này. Nhưng chưa bao giờ có một thế lực nào có thể giải quyết mọi chuyện một cách nhanh gọn và hiệu quả như Thương hội Lâm Dịch. Nàng khẽ nhíu mày, trầm ngâm. "Thương hội này... không đơn giản chỉ là buôn bán. Họ có sức mạnh, có kỷ luật, và cả sự công bằng. Lâm Dịch... rốt cuộc là một người như thế nào?" Liễu Thanh Y thầm nhủ, trong lòng dấy lên một sự tò mò và một chút ghi nhận đối với thế lực mới nổi này. Nàng đã từng nghe danh Lâm Dịch, nhưng chưa bao giờ hình dung được tầm ảnh hưởng của hắn lại lớn đến vậy. Nàng nhìn về phía trụ sở của Thương hội Lâm Dịch, nơi có lẽ là trung tâm của mọi quyền lực mới ở Thành Thiên Phong, ánh mắt nàng chất chứa nhiều suy nghĩ phức tạp.
**
Chiều tà, khi những vệt nắng cuối cùng đang dần tắt trên những mái ngói rêu phong của Thành Thiên Phong, Lâm Dịch đã đến Phủ Quan Đại Nhân. Toàn bộ kiến trúc của phủ đường hiện lên với vẻ uy nghiêm, cổ kính, cổng lớn bằng gỗ lim sẫm màu với hai con sư tử đá canh gác. Không khí bên trong phủ tĩnh lặng hơn hẳn so với sự ồn ào của chợ búa, chỉ có tiếng gió nhẹ lay động những tán cây cổ thụ trong sân. Mùi trầm hương thoang thoảng từ trong chính sảnh, tạo nên một bầu không khí trang trọng và có chút nặng nề.
Quan Đại Nhân, với gương mặt nghiêm nghị và bộ râu dài được vuốt ve cẩn thận, đang ngồi ở vị trí chủ tọa trong thư phòng. Ông khoác trên mình bộ quan phục chỉnh tề, toát lên vẻ uy nghi của một vị quan triều đình. Trên bàn, một bộ trà sứ men xanh ngọc đã được chuẩn bị sẵn. Lâm Dịch, với vẻ ngoài thanh tú và trang phục giản dị hơn, ngồi đối diện. Hắn nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm của trà lan tỏa trong khoang miệng, trong khi đôi mắt sâu thẳm vẫn không ngừng quan sát vị quan lại.
"Lâm huynh đến thăm, quả là vinh hạnh cho bổn quan." Quan Đại Nhân mở lời, giọng điệu khách sáo nh��ng ẩn chứa sự thận trọng. Ông biết, vị thiếu niên trẻ tuổi trước mặt không còn là một thương nhân tầm thường nữa. Quyền lực của Thương hội Lâm Dịch đã đủ để khiến ông phải cân nhắc trong từng lời nói, từng hành động.
Lâm Dịch khẽ mỉm cười. "Quan Đại Nhân quá lời rồi. Lâm Dịch chỉ là một thương nhân nhỏ bé, đến đây là để báo cáo tình hình buôn bán ở Thành Thiên Phong, cũng như lắng nghe những chỉ thị của triều đình." Hắn nói một cách khiêm tốn, nhưng ánh mắt lại rất thẳng thắn, không hề có chút e dè nào. Trong đầu hắn, những suy nghĩ hiện đại về mối quan hệ giữa chính quyền và doanh nghiệp đang hoạt động hết công suất. Đây không phải là một cuộc xin xỏ, mà là một cuộc đàm phán, một sự hợp tác cần thiết.
"Tình hình buôn bán ở Thiên Phong gần đây quả thực rất khởi sắc, phần lớn là nhờ có Thương hội của Lâm huynh. Dân chúng có công ăn việc làm, chợ búa tấp nập, thu thuế cũng tăng lên đáng kể." Quan Đại Nhân nói, giọng điệu có phần thoải mái hơn. "Tuy nhiên, bổn quan cũng nghe nói, gần đây có một vài vụ tranh chấp nhỏ lẻ ở chợ, và cả những tin đồn về hoạt động của Hắc Sa Bang ở ngoại ô?" Ông đưa ra câu hỏi, ánh mắt thăm dò.
"Quả đúng là có vài chuyện nhỏ nhặt, nhưng đều đã được thương hội giải quyết ổn thỏa. Về Hắc Sa Bang, chúng tôi đang theo dõi sát sao. Bọn chúng dù có vài động thái thăm dò, nhưng chưa dám làm càn. Dù sao, Thành Thiên Phong này vẫn là đất của triều đình, không thể để lũ giang hồ lộng hành được." Lâm Dịch trả lời một cách bình tĩnh, nhưng trong lòng hắn, mỗi lời nói của Quan Đại Nhân đều được phân tích kỹ lưỡng. Ông ta đang muốn xem phản ứng của mình, muốn biết thương hội có đang vượt quá giới hạn hay không. Hắn khéo léo lồng ghép các đề xuất có lợi cho thương hội, đồng thời ngầm nhắc nhở Quan Đại Nhân về tầm quan trọng của sự hợp tác giữa hai bên.
"Dân chúng ổn định, buôn bán phát đạt, đó là nền tảng cho sự phồn vinh của Thiên Phong. Chẳng phải Quan Đại Nhân cũng muốn điều đó sao?" Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt Quan Đại Nhân, giọng điệu ôn hòa nhưng đầy sức nặng. H��n biết, điều mà một quan lại địa phương quan tâm nhất chính là sự ổn định của vùng đất mình cai quản, bởi nó trực tiếp ảnh hưởng đến công trạng và địa vị của ông ta.
Quan Đại Nhân trầm ngâm, vuốt bộ râu dài. Ông ta đã ở vị trí này nhiều năm, và hơn ai hết, ông ta hiểu rõ sự mục ruỗng từ bên trong của Đại Hạ. Tình hình kinh tế suy thoái, nạn đói hoành hành ở nhiều nơi, và quan lại tham nhũng nhan nhản. Sự ổn định của Thành Thiên Phong dưới sự điều hành của Lâm Dịch là một điểm sáng hiếm hoi. "Lâm huynh nói phải... tình hình biên giới gần đây cũng không mấy yên ổn. Tin tức từ kinh thành về Thẩm Đại Nhân cũng khiến bổn quan không khỏi lo lắng. Chúng ta cần cùng nhau giữ vững nơi này." Giọng Quan Đại Nhân thoáng chút ưu tư, cho thấy ông ta cũng đang gánh chịu một áp lực không nhỏ từ triều đình và tình hình chung của đất nước.
Nghe đến Thẩm Đại Nhân, Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Đây chính là mối lo lớn nhất của hắn. Những tin tức rời rạc về vị quan lớn này, về những động thái chính trị lớn của ông ta, đều cho thấy một âm mưu lớn đang được ấp ủ. Hắn biết, một khi Thẩm Đại Nhân ra tay, Thành Thiên Phong sẽ không thể đứng ngoài cuộc. "Đúng vậy, và một nền kinh tế vững chắc sẽ là bức tường thành tốt nhất. Khi dân chúng no đủ, họ sẽ không dễ dàng bị kích động. Khi thương nhân làm ăn thuận lợi, họ sẽ có đủ khả năng đóng góp cho triều đình, củng cố phòng tuyến biên giới. Quan Đại Nhân có thể yên tâm, Thương hội Lâm Dịch sẽ luôn cố gắng hết sức để duy trì sự ổn định này."
Lâm Dịch nhấp thêm một ngụm trà, ánh mắt thâm sâu nhìn thẳng vào Quan Đại Nhân. Vị quan già, dù vẫn giữ vẻ ngoài quan cách, nhưng ánh mắt đã lộ rõ sự suy tính và chấp thuận ngầm trước những đề xuất của Lâm Dịch. Ông ta hiểu, Lâm Dịch không chỉ đơn thuần là một thương nhân, mà là một chiến lược gia, một người có tầm nhìn xa trông rộng. Sự hợp tác với Thương hội Lâm Dịch không còn là một lựa chọn, mà là một điều tất yếu để giữ vững Thành Thiên Phong trong bối cảnh Đại Hạ đang chìm dần vào hỗn loạn. Cuộc gặp gỡ kết thúc trong sự đồng thu��n ngầm, một sự liên kết mới đã được củng cố giữa quyền lực chính trị và sức mạnh kinh tế.
**
Tối muộn, Thành Thiên Phong chìm trong ánh đèn lồng rực rỡ, những ánh lửa hắt lên từ các con phố, từ những cửa tiệm chưa đóng cửa, tạo nên một bức tranh lung linh huyền ảo. Trên sân thượng của trụ sở Thương hội Lâm Dịch, nơi gió đêm thổi lồng lộng, Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi đang đứng cạnh nhau, cùng ngắm nhìn khung cảnh bên dưới. Gió mang theo hơi lạnh, luồn qua mái tóc của Lâm Dịch, khiến hắn cảm thấy sảng khoái hơn. Mùi gỗ, mùi khói và mùi hương hoa đêm thoang thoảng trong không khí, tạo nên một cảm giác yên bình hiếm hoi giữa bộn bề công việc.
Lâm Dịch đặt tay lên lan can đá lạnh lẽo, cảm nhận sự vững chãi của nó dưới lòng bàn tay. Từ vị trí này, hắn có thể bao quát gần như toàn bộ Thành Thiên Phong, từ những con hẻm nhỏ khuất sâu đến những con đường lớn tấp nập. Ánh mắt hắn lướt qua từng khu vực, từng ánh đèn, như đang đếm từng nhịp đập của thành phố này. Hắn cảm nhận rõ ràng sức nặng của quyền l��c và trách nhiệm đang đè lên vai mình. Thương hội Lâm Dịch đã trở thành một thế lực không thể xem thường, một mạng lưới khổng lồ bao trùm mọi mặt của cuộc sống nơi đây. Nhưng hắn biết, đây chỉ là khởi đầu.
"Lưới đã giăng, cá đã vào... nhưng biển lớn vẫn còn nhiều cá dữ hơn." Lâm Dịch khẽ nói, giọng hắn hòa vào tiếng gió đêm, mang theo chút trầm tư. Trong tâm trí hắn, những hình ảnh về Đại Hạ đang trên đà suy thoái, về những thế lực tu hành bí ẩn, về Thẩm Đại Nhân và những âm mưu chính trị, về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, tất cả đều hiện lên rõ ràng. Hắn đã xây dựng một nền tảng vững chắc, một nơi an toàn cho những người hắn quan tâm, nhưng liệu nó có đủ để chống chọi với những cơn bão lớn hơn sắp ập đến hay không?
Bạch Vân Nhi đứng bên cạnh, nàng nhẹ nhàng tựa đầu vào vai hắn. Cử chỉ nhỏ bé nhưng lại mang đến một sự ấm áp và bình yên lạ thường. Nàng hiểu những suy nghĩ của hắn, hiểu những lo toan mà hắn đang gánh vác. Nàng không cần hắn phải nói ra hết, chỉ cần ở bên cạnh, cùng hắn chia sẻ khoảnh khắc này. "Chúng ta đã có một con thuyền vững chắc. Và một thủy thủ đoàn trung thành." Nàng nói, giọng dịu dàng nhưng đầy kiên định. Nàng đang nhắc nhở hắn về những gì họ đã cùng nhau xây dựng, về những con người đã đặt trọn niềm tin vào hắn.
Lâm Dịch khẽ siết chặt tay nàng. "Đúng vậy, nhưng ta cần một ngọn hải đăng lớn hơn, để dẫn lối qua bão tố." Hắn nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những đốm lửa hy vọng. Một ngọn hải đăng không chỉ là để dẫn đường, mà còn là để khẳng định sự hiện diện, sự vững chãi, một biểu tượng cho những gì thương hội sẽ trở thành. Hắn biết, để thật sự bảo vệ được những giá trị và con người anh trân trọng, hắn không thể chỉ dừng lại ở Thành Thiên Phong này. Thế giới bên ngoài còn rộng lớn hơn nhiều, và những thử thách cũng sẽ lớn hơn gấp bội.
Cả hai cùng lặng im trong khoảnh khắc, cảm nhận sự kết nối và những lo toan chung. Gió đêm vẫn thổi, mang theo những lời thì thầm của thành phố đang ngủ yên. Trong không khí, Lâm Dịch cảm nhận được một sự mong manh, một sự bất an tiềm tàng. Tin tức về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận được nhắc đến nhiều hơn trong các báo cáo của Trần Nhị Cẩu. Các cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ trở nên dữ dội hơn, báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra. Thậm chí, những tin đồn mơ hồ về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành" cũng bắt đầu xuất hiện, len lỏi vào những câu chuyện phiếm ở quán trà, tửu lầu, khiến hắn không khỏi suy nghĩ.
Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Hắn đã xây dựng một cỗ máy vận hành hoàn hảo, một hệ thống vững chắc. Hắn đã giăng lưới, đã kiểm soát được phần lớn Thành Thiên Phong. Nhưng biển lớn vẫn còn đó, ẩn chứa vô vàn nguy hiểm. Những 'cá dữ' mà hắn nói đến không chỉ là Bàng Lão Gia hay Hắc Sa Bang, mà còn là những thế lực lớn hơn, những âm mưu thâm sâu hơn từ triều đình và cả thế lực tu hành mà hắn còn chưa hiểu rõ.
Hắn mở mắt, nhìn vào đôi mắt của Bạch Vân Nhi. "Chúng ta sẽ phải đi xa hơn n���a, Vân Nhi. Không chỉ là buôn bán, không chỉ là Thành Thiên Phong. Chúng ta phải chuẩn bị cho một cuộc chiến không tiếng súng, hoặc có thể là một cuộc chiến thực sự." Giọng hắn trầm hẳn xuống, nhưng ánh mắt lại bừng lên một ý chí kiên cường. Hắn không phải là kẻ mơ mộng xưng bá, nhưng hắn hiểu rằng, trong thế giới này, đôi khi để bảo vệ những gì mình có, người ta buộc phải trở nên mạnh mẽ hơn tất thảy.
Bạch Vân Nhi siết nhẹ tay hắn, gật đầu tin tưởng. Nàng biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhưng nàng tin tưởng vào người đàn ông này. Nàng tin tưởng vào trí tuệ của hắn, vào sự kiên cường của hắn. Dù có bất cứ điều gì xảy ra, nàng cũng sẽ cùng hắn đối mặt.
Lâm Dịch quay lại nhìn Thành Thiên Phong rực rỡ ánh đèn. Thành phố này, giờ đây đã nằm gọn trong tầm ảnh hưởng của hắn, nhưng nó chỉ là một điểm nhỏ trên tấm bản đồ rộng lớn của Đại Hạ. Hắn đã sẵn sàng. Thương hội Lâm Dịch đã sẵn sàng. Một ngọn hải đăng mới đang chuẩn bị được thắp sáng, không chỉ để soi đường cho họ, mà còn để khẳng định vị thế của một thế lực mới, một thế lực không thể lay chuyển, giữa lòng một thế giới đang chìm dần vào hỗn loạn.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.