Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 483: Cỗ Máy Vận Hành: Nền Tảng Vững Chắc

Ánh trăng vằng vặc trên Thành Thiên Phong vẫn còn đó, nhưng trong sâu thẳm con người Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi, nó không còn là một lời hứa hẹn đơn thuần, mà là một lời nhắc nhở về những bóng tối đang ẩn mình, về cơn bão lớn mà họ cảm nhận được đang dần hình thành ở phía chân trời. Đêm đã qua, và với ánh bình minh đầu tiên, những lời nói của đêm qua đã biến thành hành động, thành một ngọn lửa mới thổi bùng trong lòng mỗi thành viên cốt cán của thương hội. Cuộc hành trình của Lâm Dịch, của thương hội, và của những con người đã tin tưởng hắn, chỉ mới thực sự bắt đầu.

***

Sáng sớm, một không khí trang trọng nhưng tràn đầy năng lượng bao trùm lên căn phòng họp chính tại trụ sở mới của Thương hội Lâm Dịch. Đây là một căn phòng rộng rãi, được bài trí gọn gàng, với những bộ bàn ghế gỗ lim được đánh bóng cẩn thận, toát lên vẻ vững chãi, uy nghiêm. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rải những vệt sáng vàng óng lên nền gạch xanh cổ kính, làm nổi bật mùi gỗ trầm và hương trà thảo mộc thoang thoảng trong không khí. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng lật trang sổ sách khẽ khàng, và cả tiếng hít thở đều đặn của những người đang ngồi chờ đợi, tạo nên một bản hòa âm của sự tập trung và mong đợi.

Chính giữa căn phòng, Lâm Dịch đứng thẳng, dáng người tuy không cao lớn vạm vỡ nhưng lại toát ra một thứ khí chất đặc biệt, khiến mọi ánh mắt đều phải đổ dồn về phía hắn. Hắn không còn là thiếu niên gầy gò thuở nào, dù vẻ trầm tư vẫn vương vấn trên gương mặt thanh tú, nhưng đôi mắt sâu thẳm giờ đây ẩn chứa sự sắc bén và kiên định của một người đã trải qua nhiều sóng gió. Mái tóc đen được búi gọn, trang phục vải thô nhưng sạch sẽ, tươm tất, khác hẳn với vẻ ngoài nhếch nhác khi xưa. Trước mặt hắn là một tấm bảng gỗ lớn, trên ��ó được vẽ chi tiết một sơ đồ phức tạp bằng mực đen và đỏ, với những đường nối, ô vuông, ký hiệu mà ít ai trong Đại Hạ có thể hiểu được hoàn toàn. Đó là "hệ thống quản lý" mà hắn đã dày công thai nghén, một sản phẩm của tư duy hiện đại được chuyển hóa để phù hợp với bối cảnh cổ đại.

Đội ngũ cốt cán của hắn, những người đã cùng hắn vượt qua bao khó khăn, giờ đây ngồi ngay ngắn, ánh mắt hướng về hắn đầy mong đợi. Bạch Vân Nhi, trong bộ y phục thương nhân thanh lịch, ngồi bên phải Lâm Dịch, đôi mắt thông minh sắc sảo của nàng phản chiếu ánh sáng từ sơ đồ. Bên trái là Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ nhưng nét mặt chất phác, ông ngồi thẳng lưng, tay siết chặt cuốn sổ ghi chép. Lý Hổ, với vẻ mặt nghiêm túc và vết sẹo trên lông mày, ngồi cạnh Vương Đại Trụ, ánh mắt sắc lẹm không rời tấm bảng. Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn và đầy nhiệt huyết, cứ chốc chốc lại nhoài người tới gần hơn, cố gắng nắm bắt từng chi tiết. Mã Đại Ca, với vẻ ngoài phong trần và nụ cười sảng khoái thường trực, nay cũng nghiêm nghị hơn hẳn. Trương Quản Sự, khôn ngoan và thực dụng, đôi mắt tinh tường ẩn chứa sự đánh giá thận trọng. Và Cố lão bản, với thân hình tròn trĩnh và đôi mắt ti hí, vẫn giữ vẻ bí ẩn quen thuộc, nhưng ánh mắt ông lại lộ rõ sự hứng thú.

Lâm Dịch đưa tay, cầm lấy một cây gậy tre nhỏ, đầu gậy được bọc bằng một miếng vải mịn để không làm hỏng sơ đồ. Hắn hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm lắng nhưng rõ ràng vang khắp căn phòng: “Hôm nay, chúng ta sẽ không chỉ đặt nền móng cho sự phát triển, mà còn là áo giáp để bảo vệ thương hội của chúng ta khỏi mọi phong ba bão táp. Mỗi vị trí, mỗi quy trình đều được thiết kế để đảm bảo sự vận hành trơn tru và bền vững.”

Hắn chỉ vào một ô vuông lớn nhất trên sơ đồ, nơi ghi “Tổng quản Thương hội Lâm Dịch”. “Vị trí này, tuy trên danh nghĩa là của ta, nhưng thực chất là đại diện cho tầm nhìn và mục tiêu chung của chúng ta. Dưới ta, chúng ta sẽ có ba ban chính: Ban Vận hành và Tài chính, Ban An ninh và Hậu cần, và Ban Thông tin và Liên lạc.”

Hắn chuyển gậy sang ô vuông ghi “Ban Vận hành và Tài chính”, nơi tên Bạch Vân Nhi được viết rõ ràng. “Bạch Vân Nhi sẽ phụ trách ban này. Toàn bộ quy trình nhập xuất hàng hóa, quản lý kho bãi, cân đối thu chi, dự toán lợi nhuận, và quan trọng nhất, là dòng tiền lưu động của thương hội, đều nằm trong tay nàng. Chúng ta cần một hệ thống sổ sách rõ ràng, minh bạch, có thể kiểm tra chéo bất cứ lúc nào. Ta đã phác thảo các biểu mẫu và quy trình kiểm soát, nàng sẽ cùng các kế toán viên của chúng ta hoàn thiện và đưa vào vận hành.”

Bạch Vân Nhi khẽ gật đầu, bút lông trong tay nàng lướt nhanh trên giấy. “Huynh cứ yên tâm, Lâm Dịch. Ta sẽ đảm bảo mọi con số đều chính xác, mọi khoản chi đều có lý do. Quy trình kiểm tra chéo mà huynh nói quả thực rất hữu ích, nó sẽ giúp chúng ta tránh được thất thoát và sự lạm dụng quyền lực.”

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, ánh mắt chuyển sang ô “Ban An ninh và Hậu cần”, nơi tên Vương Đại Trụ và Lý Hổ được viết cạnh nhau. “Vương Đại Trụ sẽ là Trưởng phòng Hậu cần, phụ trách toàn bộ việc vận chuyển hàng hóa, từ việc thuê phu khuân vác, quản lý xe ngựa, đến việc đảm bảo lộ trình an toàn. Ông sẽ làm việc chặt chẽ với các thương đoàn lớn và Mã Đại Ca để tối ưu hóa tuyến đường và chi phí.”

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, giọng ông vang như chuông đồng: “Được! Cứ giao cho ta! Ta sẽ đảm bảo hàng hóa đến nơi đến chốn, không thiếu một cân, không sứt mẻ một món! Mà cái quy trình ghi chép lộ trình, kiểm kê hàng hóa mà cậu nói, ta thấy rất hay. Trước giờ làm ăn cứ dựa vào miệng nói, dễ sinh rắc rối.”

Lâm Dịch tiếp lời: “Lý Hổ, ngươi sẽ là Trưởng phòng An ninh. Nhiệm vụ của ngươi là bảo vệ toàn bộ tài sản, hàng hóa của thương hội, và quan trọng hơn, là bảo vệ tính mạng của các thành viên. Ngươi sẽ chịu trách nhiệm huấn luyện đội ngũ bảo vệ, thiết lập các quy tắc ứng xử, và liên kết chặt chẽ với các bang phái giang hồ đáng tin cậy. Đặc biệt, ta muốn ngươi tập trung vào việc tạo ra một lực lượng bảo vệ tinh nhuệ, không chỉ mạnh về võ công mà còn phải có kỷ luật và lòng trung thành.”

Lý Hổ siết chặt nắm đấm, vẻ mặt đanh thép: “Rõ! Ta sẽ không phụ sự tin tưởng của Lâm ca. Đội bảo vệ sẽ trở thành một bức tường thép của thương hội!”

“Tốt.” Lâm Dịch khẽ gật đầu, rồi chỉ vào ô cuối cùng: “Ban Thông tin và Liên lạc. Trần Nhị Cẩu, ngươi sẽ là Trưởng phòng này.”

Trần Nhị Cẩu mắt sáng rỡ, hai tai vểnh lên, chờ đợi.

“Nhiệm vụ của ngươi vô cùng quan trọng, Nhị Cẩu. Ngươi sẽ xây dựng một mạng lưới thu thập thông tin từ mọi ngóc ngách của Thành Thiên Phong, từ chợ búa, quán trà, tửu lầu, đến các quan lại cấp thấp. Mục tiêu là nắm bắt được tin tức về tình hình kinh tế, chính trị, và đặc biệt là những động thái bất thường từ các thế lực khác, bao gồm cả Thẩm Đại Nhân. Ngươi cũng sẽ phụ trách việc liên lạc nội bộ, đảm bảo thông tin được truyền tải nhanh chóng và chính xác giữa các ban. Đồng thời, ngươi sẽ là cầu nối chính với Cố lão bản trong việc khai thác thông tin từ giới giang hồ.”

“Đại ca cứ yên tâm! Nhị Cẩu ta dù không giỏi võ công, không thạo tính toán, nhưng cái khoản nghe ngóng tin tức, trà trộn vào mấy chỗ đông người thì có khi còn giỏi hơn cả chim sẻ!” Trần Nhị Cẩu hăng hái nói, mặt mày rạng rỡ. Hắn biết, đây là cơ hội để hắn chứng tỏ giá trị của mình, không còn chỉ là một tên nhóc lặt vặt nữa.

Lâm Dịch đưa mắt nhìn Trương Quản Sự và Cố lão bản. “Hai vị là những người có kinh nghiệm dày dặn nhất trong thương trường và giang hồ. Những quy trình này, tuy ta đã cố gắng làm cho nó chặt chẽ, nhưng chắc chắn vẫn còn những lỗ hổng mà kinh nghiệm thực tế của hai vị có thể bổ sung.”

Trương Quản Sự vuốt râu, ánh mắt khôn ngoan liếc nhìn sơ đồ. “Lâm công tử quả nhiên là người có tầm nhìn xa trông rộng. Cái hệ thống này, tuy phức tạp nhưng lại vô cùng logic. Ta thấy cái khoản quản lý kho bãi và dòng tiền của Bạch tiểu thư là rất cần thiết. Thiên Phong Thương Hội của chúng ta, tuy lớn mạnh, nhưng đôi khi vẫn có những lỗ hổng do sự lỏng lẻo trong quản lý. Còn về mảng thông tin của Trần Nhị Cẩu, ta có thể gợi ý một vài mối quan hệ trong giới quan lại cấp thấp và các chủ tiệm buôn nhỏ, họ thường là những người nắm bắt tin tức nhanh nhạy nhất.”

Cố lão bản cười híp mắt, nhấp một ngụm trà. “Ha ha, Lâm công tử thật biết cách dùng người. Cái hệ thống này cứ như là một cái lưới vậy, mỗi sợi dây đều có tác dụng riêng, đan xen vào nhau. Về mảng giang hồ, thì ta sẽ đích thân chỉ đạo Nhị Cẩu. Ngươi yên tâm, những thông tin quan trọng nhất, dù là từ Hắc Sa Bang hay những bang phái khác, đều sẽ không lọt qua tai ta. Mà ta thấy, cái việc phân chia trách nhiệm rõ ràng như thế này, lại có cả kiểm soát chéo, rất khó để có kẻ nào dám làm bậy. Xem ra, thương hội của Lâm công tử sẽ sớm trở thành một thế lực không thể xem thường ở Thành Thiên Phong này.”

Lâm Dịch khẽ gật đầu, trong lòng dâng lên một sự hài lòng nhất định. Hắn biết, "cỗ máy" này chỉ là khởi đầu. Nó là một sự pha trộn giữa lý thuyết quản lý hiện đại và thực tiễn cổ đại khắc nghiệt. Hắn đã đơn giản hóa nhiều khái niệm phức tạp, chuyển hóa chúng thành những quy tắc và quy trình dễ hiểu, dễ thực hiện cho những người ở đây. Mục đích không phải là biến họ thành những chuyên gia tài chính hay tình báo, mà là xây dựng một nền tảng vững chắc, một "áo giáp" đúng nghĩa, để thương hội của hắn có thể tự bảo vệ mình trong những biến động sắp tới.

Hắn nhìn lại tấm sơ đồ, trong đầu *Cẩm Nang Kế Sách* vô hình lại hiện lên, nhắc nhở hắn về những nguyên tắc cơ bản: phân quyền rõ ràng, kiểm soát hiệu quả, thông tin minh bạch. Đây không chỉ là một kế hoạch kinh doanh, mà là một chiến lược sinh tồn. “Hệ thống này chỉ là một công cụ,” hắn nói, giọng điệu có phần trầm lắng hơn, “quan trọng nhất vẫn là con người. Lòng trung thành, sự đoàn kết, và khả năng thích nghi của mỗi chúng ta mới là thứ quyết định sự thành bại. Chúng ta đang bước vào một giai đoạn mới, không chỉ là buôn bán, mà còn là đối mặt với những hiểm nguy tiềm tàng. Tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói ở các vùng lân cận, và những động thái của Thẩm Đại Nhân… tất cả đều cho thấy một cơn bão đang đến gần. Chúng ta cần phải chuẩn bị.”

Cả căn phòng chìm vào im lặng, mọi người đều cảm nhận được sự nghiêm trọng trong lời nói của Lâm Dịch. Ánh sáng ban mai vẫn rọi vào, nhưng không khí đã trở nên nặng nề hơn, chất chứa nỗi lo âu về một tương lai bất định, nhưng cũng pha lẫn sự quyết tâm cao độ. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn về phía Lâm Dịch, trong ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng. Họ hiểu, đây không còn là việc làm giàu đơn thuần, mà là xây dựng một pháo đài để bảo vệ chính họ và những người thân yêu khi thế giới xung quanh sụp đổ.

***

Sau cuộc họp căng thẳng, ánh nắng chiều tà đã nhuộm vàng những tán cây trong khu vườn nhỏ phía sau trụ sở, tạo nên một khung cảnh yên bình đến lạ thường. Hương hoa nhài thoang thoảng, xen lẫn mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua, dịu nhẹ xoa dịu những lo toan trong lòng. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng nước chảy róc rách từ hòn non bộ nhỏ, tất cả đều góp phần tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, đối lập hoàn toàn với sự sôi nổi và tập trung trong phòng họp cách đây ít lâu.

Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi dạo bước chậm rãi trên con đường lát đá xanh, bóng họ đổ dài trên thảm cỏ xanh mướt. Hắn dừng lại bên một gốc cây cổ thụ, thân cây sần sùi, tán lá xòe rộng như một mái ô khổng lồ. Ánh mắt hắn xa xăm nhìn về phía những ngọn núi mờ ảo phía chân trời, nơi những đám mây cuối ngày đang trôi lững lờ. Một cơn gió nhẹ lướt qua, lay động những lọn tóc trên trán hắn, mang theo chút hơi lạnh của buổi hoàng hôn.

“Hệ thống này chỉ là một phần, Vân Nhi à,” Lâm Dịch khẽ nói, giọng hắn trầm lắng như tiếng thở dài của thời gian. “Ngoài kia, Thẩm Đại Nhân, tình hình biên giới, giang hồ… mọi thứ đều có thể thay đổi bất cứ lúc nào. Ta chỉ hy vọng nó đủ vững chắc để chúng ta có thể đứng vững.”

Trong đầu Lâm Dịch, những suy nghĩ phức tạp đan xen. Hắn đã dành rất nhiều thời gian và tâm huyết để xây dựng cái “bộ máy” này. Hắn đã áp dụng những kiến thức về quản lý chuỗi cung ứng, quản lý tài chính, hệ thống thông tin, và thậm chí cả nguyên tắc tình báo cơ bản từ thế giới hiện đại c��a mình. Hắn đã cố gắng hết sức để biến một tổ chức lỏng lẻo thành một cỗ máy vận hành có kỷ luật, có khả năng tự điều chỉnh và thích nghi. Nhưng dù vậy, một cảm giác bất an vẫn len lỏi trong tâm trí hắn.

“*Tri thức là vũ khí mạnh nhất*,” hắn tự nhủ thầm, “nhưng ngay cả vũ khí mạnh nhất cũng không thể đảm bảo chiến thắng tuyệt đối trước một kẻ địch vô hình, trước một cơn bão mà mình không thể kiểm soát.” Hắn đã nhìn thấy sự mục ruỗng từ bên trong của Đại Hạ, sự tham lam của quan lại, sự tàn khốc của các thế lực ngầm, và trên hết, là sự bất lực của một vương triều đang trên đà suy thoái. Mọi hệ thống, dù hoàn hảo đến mấy, cũng chỉ là công cụ để đối phó với những vấn đề cụ thể. Nhưng làm sao để đối phó với sự hỗn loạn của cả một kỷ nguyên?

“Một khi chiến tranh nổ ra, hay nạn đói hoành hành đến mức không thể kiểm soát, hay Thẩm Đại Nhân thực sự giở trò, thì những quy trình sổ sách, những tuyến đường vận chuyển an toàn, hay cả những tin tức tình báo thu thập được liệu c�� còn ý nghĩa gì không?” Suy nghĩ đó cứ ám ảnh hắn. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai. Hắn không chỉ chịu trách nhiệm cho cuộc sống của bản thân, mà còn cho Bạch Vân Nhi, cho Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, cho tất cả những người đã đặt niềm tin vào hắn, đã theo hắn từ những ngày đầu gian khó. Hắn còn phải bảo vệ những giá trị mà hắn tin tưởng, những hy vọng nhỏ bé về một cuộc sống bình yên, an toàn mà hắn hằng khao khát.

Bạch Vân Nhi hiểu rõ sự lo lắng trong lòng hắn. Nàng đã đi cùng hắn từ những ngày đầu, đã chứng kiến hắn biến không thành có, đã thấy hắn đối mặt với bao nhiêu thử thách tưởng chừng không thể vượt qua. Nàng biết, đằng sau vẻ ngoài điềm tĩnh và quyết đoán, là một con người luôn suy nghĩ thấu đáo, luôn trăn trở về tương lai. Nàng khẽ đặt tay lên vai hắn, lòng bàn tay ấm áp và dịu dàng, một cử chỉ an ủi và khích lệ không lời.

“Huynh đã làm rất tốt, Lâm Dịch,” giọng nàng ôn hòa nhưng đầy kiên định. “Nền móng đã có, còn lại là sự kiên cường và đoàn kết của chúng ta. Em tin tưởng vào huynh.”

Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, đôi mắt thông minh của nàng phản chiếu sự thấu hiểu sâu sắc. “Em biết huynh lo lắng. Nhưng huynh đừng quên, không ai có thể kiểm soát được tất cả mọi thứ. Huynh đã xây dựng một điều phi thường, một thứ mà chưa từng có ở Đại Hạ này. Huynh đã mang đến hy vọng cho rất nhiều người, đã tạo ra một nơi mà mọi người có thể nương tựa. Đó không phải là điều nhỏ bé.”

“Nhưng cái giá phải trả…” Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hình ảnh những cảnh tượng khốn khổ của dân chúng, những cuộc chiến tranh giành quyền lực tàn khốc hiện lên trong tâm trí hắn. “Cái giá để giữ vững những gì mình có, đôi khi là quá đắt. Ta không muốn những người theo ta phải chịu đựng thêm bất cứ khổ đau nào.”

“Đó là gánh nặng của người lãnh đạo, Lâm Dịch,” Bạch Vân Nhi nói, giọng nàng có chút nghẹn ngào. “Nhưng huynh không đơn độc. Chúng ta ở đây, cùng huynh gánh vác. Huynh đã từng nói, *sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*. Và để sinh tồn, chúng ta phải thích nghi, phải mạnh mẽ. Huynh đã dạy chúng em điều đó. Và giờ đây, chúng em sẽ cùng huynh đối mặt với những thử thách.”

Lời nói của nàng như một luồng gió mát xẽ toan tính, giúp tâm trí Lâm Dịch bình tâm trở lại. Hắn mở mắt, nhìn nàng. Đôi mắt nàng tràn đầy sự tin tưởng và quyết tâm, một sự tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của hắn, vào con đường mà hắn đã chọn. Hắn khẽ nắm lấy bàn tay nàng trên vai mình, cảm nhận sự ấm áp và sức mạnh từ đó.

“Cảm ơn nàng, Vân Nhi,” hắn nói, giọng nói dịu dàng hơn. Hắn biết, có những người như nàng bên cạnh, gánh nặng sẽ vơi đi một nửa. Hắn không thể kiểm soát được cơn bão, nhưng hắn có thể củng cố con thuyền, trang bị đầy đủ cho những người đi cùng, và chuẩn bị tinh thần để đối mặt.

Hắn nhìn lại cảnh hoàng hôn đang dần chìm xuống, bầu trời chuyển từ sắc vàng cam sang tím thẫm. Bầu trời Đại Hạ vẫn đẹp đến nao lòng, nhưng ẩn chứa bên dưới là sự hỗn loạn đang dần sôi sục. Hắn không thể làm một vị cứu thế, không thể thay đổi cả một vương triều, nhưng hắn có thể tạo ra một ốc đảo an toàn, một nơi mà những giá trị về lẽ phải, sự chăm chỉ và lòng nhân ái vẫn còn được trân trọng. Đó là mục tiêu cuối cùng của hắn.

***

Đêm xuống, ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng giữa bầu trời đen thẳm, soi rọi xuống Thành Thiên Phong, làm nổi bật những mái ngói cong vút và những con đường lát đá. Từ tầng cao nhất của trụ sở mới Thương hội Lâm Dịch, nơi Lâm Dịch đang đứng tựa vào lan can, toàn cảnh khu vực hoạt động của thương hội hiện ra rõ mồn một dưới ánh sáng bạc. Gió đêm mang theo hơi lạnh, thổi lùa qua mái tóc hắn, nhưng hắn vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát.

Bên dưới, sân tập rộng lớn vẫn còn rộn ràng tiếng động. Lý Hổ, thân hình vạm vỡ như một ngọn núi nhỏ, đang nghiêm khắc chỉ dẫn cho đội bảo vệ mới của thương hội. Tiếng hô vang luyện võ, tiếng bước chân dứt khoát của những người lính tập, tiếng va chạm của binh khí gỗ vọng lên đều đặn. Lý Hổ không chỉ dạy họ võ thuật, mà còn rèn giũa kỷ luật và tinh thần đồng đội, biến họ thành một lực lượng không ch�� có sức mạnh mà còn có sự gắn kết. Lâm Dịch có thể thấy ánh mắt kiên định của Lý Hổ, người đội trưởng đã đặt trọn niềm tin vào hắn, người đang nỗ lực hết mình để xây dựng bức tường thép bảo vệ thương hội.

Xa hơn một chút, ở khu vực kho bãi, ánh đèn lồng lờ mờ chiếu sáng những chồng hàng hóa cao ngất. Vương Đại Trụ, dù đã lớn tuổi, vẫn miệt mài kiểm tra từng chuyến xe hàng chuẩn bị xuất phát vào rạng sáng. Ông vóc dáng cao lớn, khuôn mặt chất phác nhưng ánh mắt rất tinh tường, cẩn thận đối chiếu từng món hàng với sổ sách. Tiếng bánh xe lăn bánh nhẹ nhàng trên đường đất, tiếng phu khuân vác trao đổi nhanh gọn, tất cả đều theo một trật tự nhất định. Những chuyến hàng lớn, những tuyến đường huyết mạch, giờ đây đã được Vương Đại Trụ và Mã Đại Ca tổ chức một cách khoa học, giảm thiểu rủi ro và tối đa hóa hiệu quả. “Ông ấy thực sự là một người làm việc chăm chỉ và đáng tin cậy,” Lâm Dịch thầm nghĩ.

Ở một góc khuất hơn, gần cổng ra vào, Trần Nhị Cẩu đang thoăn thoắt phân phát những mẩu giấy nhỏ cho một vài người ăn mặc giản dị, vẻ mặt họ nhanh nhẹn và lanh lợi. Đó là mạng lưới tai mắt của Nhị Cẩu, những người sẽ trà trộn vào các quán trà, tửu lầu, chợ búa, thu thập tin tức từ mọi ngóc ngách của Thành Thiên Phong. Hắn thấy Nhị Cẩu thì thầm dặn dò, đôi khi còn nở nụ cười rạng rỡ, cho thấy hắn thực sự yêu thích công việc này và đang làm rất tốt. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” câu nói đó lại vang vọng trong tâm trí Lâm Dịch. Quả thực, Trần Nhị Cẩu đã không phụ sự kỳ vọng của hắn, đang từng bước xây dựng một hệ thống tình báo sơ bộ nhưng hiệu quả, một đôi tai và đôi mắt của thương hội.

Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Mùi mồ hôi của những người đang luyện tập, mùi gỗ mới từ những chiếc xe hàng, mùi khói nhẹ từ bếp lò, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của sự lao động miệt mài và hy vọng. Hắn cảm nhận được sức sống đang tuôn chảy trong từng mạch máu của thương hội. Cỗ máy đã bắt đầu vận hành. Từng bánh răng đang ăn khớp vào nhau, từng bộ phận đang thực hiện đúng chức năng của mình. Nó không hoàn hảo, nhưng nó đang hoạt động, và nó đang phát triển.

Một cảm giác hài lòng xen lẫn tự hào dâng lên trong lòng Lâm Dịch. Hắn không mơ mộng về những danh xưng vĩ đại, không khao khát quyền lực hay địa vị. Mục tiêu của hắn đơn giản chỉ là sinh tồn, và bảo vệ những người xung quanh. Để làm được điều đó, hắn cần một nền tảng vững chắc, một nơi an toàn. Và giờ đây, hắn đã xây dựng được nó.

Hắn mở mắt, nhìn xuống khung cảnh nhộn nhịp bên dưới. Những người này, họ là xương sống của thương hội, là những người đã tin tưởng hắn, đã cùng hắn vượt qua khó khăn. Hắn không thể để họ thất vọng.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhẹ. Một nụ cười không chỉ thể hiện sự hài lòng, mà còn là sự kiên định, sự chuẩn bị. Hắn lẩm bẩm, giọng nói hòa vào tiếng gió đêm: “Một nền móng vững chắc… để đón chờ bão tố.”

Hắn quay lưng lại với khung cảnh nhộn nhịp, bước vào phòng làm việc của mình. Trên bàn, ngọn đèn dầu vẫn còn cháy sáng, chiếc bút lông và cuộn giấy trắng đang chờ đợi. Hắn biết, công việc vẫn còn rất nhiều. Những thách thức mới sẽ không ngừng ập đến. Nhưng hắn đã sẵn sàng.

Ngày mai sẽ là một ngày mới, với những kế hoạch mới, những đối sách mới. Thương hội của Lâm Dịch đã sẵn sàng đối mặt với mọi phong ba bão táp của Đại Hạ đang trên đà suy thoái. Cuộc hành trình chỉ mới thực sự bắt đầu.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free