Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 482: Đêm Tiệc Thắng Lợi: Lửa Mới Cho Hành Trình

Gió biển mặn mà vẫn còn vương vấn trên mái tóc Lâm Dịch khi hắn rời khỏi quán rượu nhỏ bé bên bến cảng, nhưng tâm trí hắn đã sớm dịch chuyển khỏi những suy tư về mạng lưới tình báo vừa được kích hoạt. Đêm nay, một bữa tiệc khác đang chờ đợi, một bữa tiệc không kém phần quan trọng cho tinh thần và sự gắn kết của những người đã cùng hắn vượt qua bao sóng gió. Hắn biết, để dẫn dắt một tập thể đi xa, không chỉ cần những chiến lược sắc bén mà còn cần những khoảnh khắc để nhìn lại, để vinh danh những nỗ lực và củng cố niềm tin.

Trở về Quán Trọ Lạc Nguyệt, không khí đã hoàn toàn khác biệt so với sự ồn ào hỗn tạp của bến cảng. Một phòng riêng rộng rãi trên tầng hai đã được chuẩn bị tươm tất. Ánh đèn lồng đỏ rực treo cao, hắt những vầng sáng ấm áp lên tường gỗ được chạm khắc tinh xảo. Trên bàn, một bữa tiệc thịnh soạn đã bày biện sẵn sàng: nào là cá nướng thơm lừng, thịt quay vàng óng, rau xanh tươi rói, cùng với những vò rượu gạo nồng ấm. Tiếng cười nói rộn ràng, tiếng bát đĩa va chạm lách cách, và mùi thơm phức của thức ăn lan tỏa khắp căn phòng, xua tan đi cái lạnh se sắt của đêm.

Lâm Dịch bước vào, ánh mắt quét qua những gương mặt thân quen. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đang cười nói sang sảng, vỗ vai Trần Nhị Cẩu. Lý Hổ ngồi trầm ngâm ở một góc, nhưng ánh mắt hắn vẫn luôn dõi theo Lâm Dịch với sự trung thành tuyệt đối. Bạch Vân Nhi, trong bộ trang phục thương nhân thanh lịch, đang trò chuyện nhỏ nhẹ với Trương Quản Sự, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Mã Đại Ca, da ngăm đen vì nắng gió, đang cùng Cố lão bản, với thân hình tròn trĩnh và đôi mắt ti hí, cụng chén rượu vang. Đây là những con người đã cùng hắn đặt những viên gạch đầu tiên cho cái gọi là "thương hội" của hắn, từ một ngôi làng nghèo khó cho đến Thành Thiên Phong phồn hoa này.

“Lâm lão bản đã đến!” Cố lão bản là người đầu tiên nhận ra hắn, cất tiếng gọi lảnh lót.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Lâm Dịch. Một sự im lặng ngắn ngủi bao trùm, rồi ngay lập tức bị phá vỡ bởi những tiếng chào hỏi rộn ràng. Vương Đại Trụ đứng bật dậy, chạy đến bên Lâm Dịch, gương mặt tràn đầy phấn khởi. “Đại ca! Anh đến rồi! Mọi người đang đợi anh đó!” Hắn vỗ vai Lâm Dịch một cái rõ kêu, khiến Lâm Dịch suýt chút nữa thì loạng choạng.

Lâm Dịch mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. Hắn cảm nhận được sự ấm áp và tin tưởng từ những ánh mắt này. *Đây không chỉ là những đối tác, những thuộc hạ, mà còn là những người bạn, những người đồng chí đã tin tưởng và đi theo mình.* “Để mọi người phải chờ, là lỗi của ta.” Hắn nói, giọng điệu trầm ấm, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ trầm tư thường thấy.

Bạch Vân Nhi bước đến, trao cho hắn một nụ cười khuyến khích. “Huynh cứ nói vậy. Mọi người đều hiểu huynh có nhiều việc phải lo. Mời huynh ngồi.” Nàng khẽ kéo ghế cho Lâm Dịch ở vị trí chủ tọa.

Khi Lâm Dịch an tọa, Vương Đại Trụ lập tức rót đầy chén rượu cho hắn, rồi nâng chén của mình lên. “Đại ca, không ngờ chúng ta lại có ngày hôm nay! Thật là như nằm mơ!” Giọng hắn đầy cảm xúc, nhớ về những ngày tháng khốn khó ở làng Thanh Thủy. “Từ cái ngày đại ca dẫn chúng ta thoát khỏi cảnh đói nghèo, rồi đến Thành Thiên Phong này, đánh bại Bàng lão gia, rồi cả cái bang Hắc Sa đáng ghét kia nữa… Tất cả đều nhờ đại ca!” Hắn dõng dạc nói, ánh mắt rực lửa.

Trần Nhị Cẩu, mặt mày hớn hở, cũng phụ họa theo. “Đúng vậy, đúng vậy! Nếu không có đại ca, Nhị Cẩu chắc vẫn còn đang đi xin ăn hoặc bị đánh cho bầm dập ở góc chợ nào rồi! Đại ca là ân nhân của Nhị Cẩu!”

Bạch Vân Nhi mỉm cười nhìn mọi người, rồi ánh mắt lại dừng trên Lâm Dịch. Nàng khẽ nâng chén của mình. “Mọi người đã vất vả rồi. Thành quả này là của tất cả chúng ta, của mỗi người đã đổ mồ hôi, xương máu để xây dựng nên ngày hôm nay.” Giọng nàng ôn hòa nhưng đầy quyền uy, khiến mọi người đều lắng lại. “Nhưng chúng ta cũng phải cảm ơn Lâm Dịch. Chính nhờ trí tuệ và sự kiên định của huynh ấy mà chúng ta mới có được vị thế như ngày hôm nay.”

Cố lão bản vuốt chòm râu bạc, đôi mắt ti hí lấp lánh sự tinh ranh. “Lâm tiểu huynh đệ quả là có tài, từ tay trắng mà dựng nên cơ nghiệp lớn như vậy, lão hủ xin bái phục!” Ông ta nháy mắt với Lâm Dịch. “Nhớ lại ngày đầu tiên ta gặp tiểu huynh đệ ở trà quán ấy, ta còn nghĩ tiểu huynh đệ chỉ là một thư sinh yếu ớt. Ai ngờ lại là một rồng ẩn, hổ ngồi!”

Lâm Dịch nhấp một ngụm rượu, vị cay nồng xộc lên mũi nhưng lại mang theo chút ngọt ngào. Hắn nhìn quanh, cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc. *Những con người này, họ đã tin tưởng mình, đã cùng mình xây dựng. Thành quả này, quả thực không dễ dàng chút nào.* Hắn nhớ lại những đêm dài thức trắng, những toan tính cân não, những nguy hiểm cận kề. Từ việc thích nghi với thân phận mới ở một ngôi làng nhỏ bé, đến việc đối phó với thế gia địa phương, rồi mở rộng lên Thành Thiên Phong, va chạm với thương hội lớn, rồi cả thế giới giang hồ phức tạp. Mỗi bước đi đều là một sự đánh đổi, một sự mạo hiểm.

“Những lời này, ta xin nhận.” Lâm Dịch nói, giọng điệu khiêm tốn nhưng ánh mắt kiên định. “Nhưng cũng như Vân Nhi đã nói, đây là công sức của tất cả chúng ta. Không có Vương Đại Trụ dẫn dắt anh em bảo vệ, không có Nhị Cẩu lanh lợi đi lại thu thập tin tức, không có Lý Hổ cương trực giữ vững kỷ cương, không có Trương Quản Sự giúp đỡ liên kết với Thiên Phong Thương Hội, không có Mã Đại Ca cung cấp tuyến vận chuyển huyết mạch, và cũng không có sự tinh thông giang hồ của Cố lão bản, thì cái ‘thương hội’ này sẽ không thể đứng vững được.” Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào từng người. “Chúng ta là một chỉnh thể. Sức mạnh của chúng ta nằm ở sự đoàn kết này.”

Lời nói của Lâm Dịch không hoa mỹ, nhưng lại chân thành và đầy sức nặng, chạm đến trái tim của mỗi người. Mọi người đồng loạt nâng chén, cùng nhau cụng một tiếng vang dội, khí thế hừng hực. Tiếng cười nói lại vang lên rộn ràng, bữa tiệc diễn ra trong không khí vô cùng náo nhiệt và vui vẻ. Những câu chuyện cũ được ôn lại, những khó khăn đã qua được kể lại với một nụ cười chiến thắng.

Lâm Dịch quan sát mọi người, trong lòng thầm ghi nhớ từng ánh mắt, từng nụ cười. Hắn hiểu rằng, sự gắn kết này chính là tài sản quý giá nhất của hắn, hơn cả tiền bạc hay quyền lực. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng lòng người mới là nền tảng vững chắc nhất.* Hắn tự nhắc nhở bản thân, rằng không được phép phụ lòng tin của những người này. Hắn vẫn gầy gò, hơi xanh xao so với vẻ cường tráng của Vương Đại Trụ hay Mã Đại Ca, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn lại ẩn chứa một sự từng trải và sắc bén mà không ai có thể bì kịp. Trong bộ trang phục tuy đã được thay mới nhưng vẫn còn giữ nét giản dị, Lâm Dịch không hề cố tỏ ra uy quyền hay phô trương. Sự lãnh đạo của hắn đến từ trí tuệ và khả năng nhìn xa trông rộng, chứ không phải từ vẻ bề ngoài.

Trương Quản Sự, với vẻ ngoài khôn ngoan và thực dụng, đã ít nói hơn trong bữa tiệc, nhưng ánh mắt ông ta lại không ngừng quan sát Lâm Dịch. ��ng ta đã chứng kiến không ít người tài, nhưng sự nhạy bén và khả năng thích nghi của Lâm Dịch lại khiến ông ta thực sự nể phục. Ông ta biết, Thiên Phong Thương Hội đã đặt cược đúng chỗ khi bắt tay với Lâm Dịch.

Khi bữa tiệc dần đi đến hồi kết, tiếng cười nói cũng bớt đi phần nào sự ồn ào. Dù không ai nói ra, nhưng mọi người đều biết rằng, đằng sau những chén rượu chúc mừng này, Lâm Dịch còn có điều muốn nói. Đó là điều mà hắn luôn làm: sau mỗi chiến thắng, hắn sẽ lập tức nhìn về phía trước, về những thử thách mới.

***

Đêm đã về khuya, tiếng gà gáy thưa thớt từ những trang trại xa xôi vọng lại, báo hiệu một ngày mới sắp đến. Sau bữa tiệc thịnh soạn, không khí trong phòng riêng của Lâm Dịch tại Quán Trọ Lạc Nguyệt đã chuyển sang một vẻ nghiêm túc và tập trung hoàn toàn khác biệt. Căn phòng giờ đây chỉ còn lại nhóm cốt cán nhất: Lâm Dịch, Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ, Trương Quản Sự và Cố lão bản. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ và ăn uống no say, đã được Lâm Dịch cho phép nghỉ ngơi, hoặc tiếp tục thực hiện những nhiệm vụ bí mật mà hắn đã giao phó.

Ánh đèn dầu leo lét trên bàn, hắt những cái bóng dài lên tường, khiến không gian vốn dĩ đã trầm lắng lại càng thêm phần u tịch. Mùi rượu nhạt còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây đã bị lấn át bởi mùi mực giấy thoang thoảng từ những cuốn sổ sách và bản đồ Lâm Dịch đã bày ra trên bàn. Tiếng trò chuyện trầm thấp, đôi lúc xen lẫn tiếng giấy sột soạt khi Lâm Dịch lật mở một trang tài liệu, tạo nên một bầu không khí chiến lược, nơi mỗi lời nói đều được cân nhắc kỹ lưỡng.

Lâm Dịch ngồi ở vị trí trung tâm, gương mặt trầm tư, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu ánh đèn dầu. Hắn không nói ngay, mà để cho sự im lặng nói lên trọng trách của buổi gặp mặt này. Vương Đại Trụ, dù đã thấm chút men rượu, nhưng vẫn giữ được sự tỉnh táo cần thiết, ngồi thẳng lưng, ánh mắt kiên định nhìn Lâm Dịch. Bạch Vân Nhi ngồi bên cạnh, nét mặt nàng cũng trang nghiêm, sẵn sàng lắng nghe và ghi nhớ từng lời. Trương Quản Sự và Cố lão bản, những người đã lăn lộn trong thương trường và giang hồ bao năm, cũng thu lại vẻ vui vẻ ban nãy, tập trung cao độ.

“Chúng ta đã đi được một chặng đường dài,” Lâm Dịch cất tiếng, giọng hắn trầm ấm nhưng mang theo một sức nặng nhất định. “Từ một tiệm rèn nhỏ ở thôn làng Thanh Thủy, đến việc tạo dựng một mạng lưới thương nghiệp tại Thành Thiên Phong phồn hoa này. Chúng ta đã đánh bại Bàng lão gia, một thế lực đã tồn tại nhiều đời. Chúng ta đã đối phó với Hắc Sa Bang, một bang phái giang hồ nguy hiểm. Chúng ta đã thiết lập mối quan hệ với Thiên Phong Thương Hội, một trong những thương hội lớn nhất Đại Hạ, và thậm chí còn có được sự ủng hộ từ Quan Đại Nhân, một quan chức không nhỏ.” Hắn chậm rãi tổng kết, từng lời nói như một lời khẳng định cho những thành quả không hề nhỏ bé. “Đây là những thành tựu mà ngay cả bản thân ta cũng không dám nghĩ tới khi mới đặt chân đến đây.”

Vương Đại Trụ gật đầu lia lịa, ánh mắt tự hào. “Đúng vậy, đại ca! Tất cả đều là sự thật! Chúng ta đã làm đ��ợc những điều mà trước đây chỉ dám mơ ước!”

Trương Quản Sự vuốt râu, ánh mắt đầy sự tán thưởng. “Sự nhạy bén của Lâm tiểu huynh đệ trong thương trường là điều lão phu chưa từng thấy. Ngay cả việc đối phó với Hắc Sa Bang cũng thật tài tình. Không dựa vào vũ lực mà lại dùng mưu trí, phân hóa nội bộ rồi triệt tiêu từ gốc rễ. Thật sự là cao kiến.”

Cố lão bản nhấp một ngụm trà nóng, đôi mắt ti hí nheo lại. “Đúng là như vậy. Lâm lão bản không chỉ tinh thông thương đạo, mà còn am hiểu cả nhân tâm giang hồ. Đó là điều hiếm có. Ngay cả những lão quái vật trong giới cũng phải kiêng nể vài phần.”

Lâm Dịch nghe những lời tán dương, nhưng trong lòng hắn lại không hề có chút tự mãn. Hắn biết rõ, những thành công này chỉ là một bước đệm, một nền tảng để đối mặt với những thách thức lớn hơn gấp bội. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Và nó cũng không cho phép ta ngủ quên trên chiến thắng.*

Hắn khẽ ho một tiếng, ra hiệu cho mọi người tập trung. “Những lời khen ngợi này, ta xin ghi nhận. Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu.” Lâm Dịch dừng lại, ánh mắt trở nên sắc lạnh. “Chúng ta đang ở Thành Thiên Phong, một thành phố quan trọng bậc nhất ở phía Bắc Đại Hạ. Nhưng các vị có nghĩ rằng, chúng ta đã thực sự an toàn chưa?”

Một sự im lặng bao trùm căn phòng. Mọi người đều hiểu ý hắn.

Bạch Vân Nhi là người đầu tiên lên tiếng, giọng nàng trầm hơn, mang theo một chút lo lắng. “Nguy cơ vẫn còn đó, Lâm Dịch. Đặc biệt là từ những thế lực như Thẩm Đại Nhân mà huynh vừa đề cập. Chúng ta cần chuẩn bị kỹ lưỡng hơn. Mạng lưới của ông ta không chỉ trong triều đình, mà còn lan rộng ra cả thương trường, thậm chí cả giang hồ.”

Lâm Dịch gật đầu. “Vân Nhi nói đúng. Thẩm Đại Nhân không phải là một Bàng lão gia hay một Hắc Sa Bang. Ông ta là một thế lực lớn, một phần của cái ‘mạng lưới rắn rết’ đã ăn sâu vào triều đình Đại Hạ.” Hắn lấy ra một vài mảnh giấy nhỏ từ trong tay áo, đặt lên bàn. Đó là những ghi chú vắn tắt về thông tin hắn đã thu thập được từ Trương Quản Sự và những suy luận của chính hắn. “Theo như Trương Quản Sự đã tiết lộ, Thẩm Đại Nhân đang có những ‘động thái lớn’ liên quan đến thuế và quân lương. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến kinh tế mà còn trực tiếp đến khả năng phòng thủ của Đại Hạ.”

Trương Quản Sự gật đầu xác nhận. “Đúng vậy, Lâm tiểu huynh đệ. Những năm gần đây, thuế má ngày càng nặng, nhưng ngân khố lại không thấy đầy lên. Quân lương thiếu hụt, binh lính ở biên cương phải tự xoay sở. Điều này đã gây ra không ít bất mãn trong dân chúng và cả quân đội.”

Lâm Dịch tiếp lời. “Và đó không phải là tất cả. Những tin đồn về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, về nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận, không phải là vô căn cứ. Nếu Thẩm Đại Nhân đang thao túng những chính sách này để trục lợi, thì không chỉ người dân mà cả quốc gia cũng sẽ phải gánh chịu hậu quả. Một quốc gia suy yếu, chiến tranh và loạn lạc là điều khó tránh khỏi.”

Hắn nhìn thẳng vào từng người, ánh mắt kiên định. “Chúng ta, những người đã xây dựng nên thương hội này, không thể đứng ngoài cuộc. Bởi vì, khi loạn lạc xảy ra, không có ai là an toàn. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, chúng ta phải hiểu rõ cuộc chơi, phải nắm bắt được những biến động nhỏ nhất, và phải sẵn sàng cho mọi kịch bản.”

Cố lão bản khẽ thở dài. “Lời Lâm lão bản nói không sai. Tình hình giang hồ gần đây cũng không yên bình. Các bang phái nhỏ đang bị các bang lớn hơn thâu tóm, và có vẻ như có một bàn tay vô hình đang thao túng phía sau. Đây có lẽ cũng là một phần trong kế hoạch của những kẻ muốn ‘đục nước béo cò’.”

“Chính xác.” Lâm Dịch khẳng định. “Mọi thứ đều liên kết với nhau. Sự mục ruỗng của triều đình, sự tranh giành quyền lực trong thương trường, và cả những biến động trong giang hồ, tất cả đều đang đẩy Đại Hạ vào một cuộc khủng hoảng lớn.” Hắn chỉ tay vào một bản đồ Đại Hạ thu nhỏ trên bàn, tập trung vào khu vực biên giới và các vùng lân cận đang bị ảnh hưởng bởi nạn đói. “Nhiệm vụ của Nhị Cẩu và Cố lão bản, không chỉ là thu thập thông tin về giao dịch của Thẩm Đại Nhân, mà còn là về những tin tức liên quan đến tình hình biên giới, nạn đói, và bất kỳ động thái nào của quan lại cấp cao có liên quan.”

“Vậy chúng ta sẽ làm gì, đại ca?” Vương Đại Trụ hỏi, giọng điệu đầy lo lắng. Hắn có thể dũng cảm đối mặt với cường địch, nhưng những âm mưu chính trị phức tạp này lại vượt quá tầm hiểu biết của hắn.

Lâm Dịch nhìn Vương Đại Trụ, rồi chuyển ánh mắt sang Bạch Vân Nhi. “Chúng ta sẽ tiếp tục củng cố mạng lưới của mình. Không chỉ mạng lưới thương nghiệp, mà còn cả mạng lưới giang hồ. Ta đã dặn dò Nhị Cẩu và Cố lão bản rồi. Chúng ta cần những tai mắt ở mọi ngóc ngách, từ chợ búa đến sòng bạc, từ quan phủ đến những quán trà vỉa hè. Thông tin chính là vũ khí của chúng ta.”

Hắn liếc nhìn Trương Quản Sự. “Về phía Thiên Phong Thương Hội, ta hy vọng Trương Quản Sự có thể giúp chúng ta giữ vững mối liên kết. Chúng ta cần biết những động thái của các thương hội lớn khác, đặc biệt là những thương hội có liên quan đến triều đình. Và ta cũng cần Trương Quản Sự theo dõi những biến động về giá cả, nguồn cung của các mặt hàng thiết yếu, đặc biệt là lương thực và thuốc men.”

Trương Quản Sự gật đầu. “Lão phu hiểu. Lão phu sẽ cố gắng hết sức.”

Bạch Vân Nhi bổ sung. “Chúng ta cũng cần chuẩn bị về tài chính. Trong thời loạn lạc, tiền bạc và lương thực là những thứ quan trọng nhất. Chúng ta cần tích trữ, và tìm cách đa dạng hóa nguồn thu, không chỉ dựa vào những mặt hàng truyền thống.”

Lâm Dịch gật đầu đồng ý với Bạch Vân Nhi. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiến lên. Hắn không có thiên phú tu luyện, không có "bàn tay vàng" nào, nhưng hắn có tri thức của một người hiện đại, có khả năng phân tích và thích nghi vượt trội. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và ta sẽ dùng nó để bảo vệ những người ta trân trọng.*

Hắn nhìn lại bản đồ trên bàn, rồi khẽ nhắm mắt lại, như thể đang hình dung ra những bước đi tiếp theo. “Chúng ta không chỉ đơn thuần là một thương hội nữa. Chúng ta đang trở thành một thế lực. Và một thế lực, cần phải có khả năng tự bảo vệ mình trước mọi bão tố.”

***

Khi mọi người đã rời đi, chỉ còn lại Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi trong căn phòng tĩnh lặng. Nàng tiễn Vương Đại Trụ và những người khác, rồi quay trở lại, thấy Lâm Dịch đang đứng bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm. Ánh trăng vằng vặc treo cao, rải một vệt bạc lên mái ngói của Thành Thiên Phong, khiến cả thành phố chìm trong một vẻ đẹp huyền ảo, tĩnh mịch. Tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa sổ, mang theo chút hơi lạnh của đêm khuya.

Lâm Dịch không quay lại, ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào khung cảnh bên ngoài. Hắn có thể nghe thấy tiếng vọng xa xăm của thành phố đã chìm vào giấc ngủ, tiếng côn trùng đêm rả rích trong những khu vườn gần đó. Không khí đêm trong lành, mang theo mùi hoa cỏ thoảng nhẹ từ những khu vườn bên dưới.

Bạch Vân Nhi bước đến bên cạnh hắn, lặng lẽ đứng đó, cùng hắn ngắm nhìn thành phố. Nàng hiểu, đây là những khoảnh khắc mà Lâm Dịch thường chìm vào suy tư sâu sắc nhất. Nàng biết, trong đầu hắn đang diễn ra một trận chiến không ngừng nghỉ của những suy tính và toan lo.

“Huynh vẫn còn đang lo lắng sao?” Nàng khẽ hỏi, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng gió.

Lâm Dịch khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả sự mệt mỏi và quyết tâm. “Lo lắng thì có, nhưng sợ hãi thì không. Thành Thiên Phong này chỉ là một bước đệm, Vân Nhi à. Mục tiêu của chúng ta không chỉ là kiếm tiền, mà là xây dựng một nền tảng vững chắc, một nơi an toàn cho những người tin tưởng chúng ta.”

Hắn quay lại nhìn nàng, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một thứ ánh sáng khác biệt. “Huynh đã từng nói, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Nhưng càng đi xa, huynh càng nhận ra, sinh tồn không chỉ là sống sót qua ngày. Sinh tồn là phải có chỗ đứng, phải có tiếng nói, phải có khả năng bảo vệ những giá trị và con người mình trân trọng.”

Bạch Vân Nhi gật đầu, ánh mắt nàng chất chứa sự thấu hiểu. “Em tin tưởng vào huynh. Luôn luôn tin tưởng. Nhưng con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai. Thẩm Đại Nhân, rồi những thế lực ngầm khác, và cả tình hình Đại Hạ đang ngày một tệ hơn… Tất cả đều là những thử thách khổng lồ.”

“Đúng vậy. Nhưng chúng ta sẽ không đơn độc.” Lâm Dịch nói, giọng điệu đầy kiên định. “Chúng ta có nhau. Chúng ta có những con người đã cùng nhau vượt qua bao khó khăn. Và chúng ta sẽ không ngừng học hỏi và thích nghi.” Hắn đưa mắt nhìn xa xăm, nơi màn đêm bao phủ những ngọn núi xa tắp. “Mạng lưới thương nhân, giang hồ, và cả quan trường… tất cả đều phải nằm trong tầm kiểm soát của chúng ta, hoặc ít nhất là trong tầm hiểu biết của chúng ta. Chúng ta không thể chỉ dựa vào buôn bán thuần túy nữa.”

Trong đầu hắn, cuốn *Cẩm Nang Kế Sách* vô hình lại hiện ra. Nó không phải là một cuốn sách ma thuật, mà là biểu tượng cho toàn bộ tri thức và kinh nghiệm mà hắn đã tích lũy từ thế giới hiện đại. Từ phân tích dữ liệu, quản lý rủi ro, xây dựng mạng lưới, đến tâm lý học đám đông và chiến lược quân sự cơ bản. Những điều đó, ở thế giới này, lại trở thành những ‘kế sách’ vô giá. Hắn đã dùng nó để giải quyết từng vấn đề, từng đối thủ, từng chông gai. Và giờ đây, hắn cần nó để chuẩn bị cho một cuộc khủng hoảng lớn hơn, một cơn bão mà hắn cảm nhận được đang dần hình thành ở phía chân trời.

“Chúng ta sẽ củng cố mạng lưới giang hồ, không phải để tranh giành bá quyền, mà để có thêm tai mắt, thêm kênh thông tin, và thêm một lớp bảo vệ.” Lâm Dịch tiếp lời, giọng hắn trầm lắng. “Huynh cũng sẽ tìm cách tiếp cận sâu hơn với những người như Liễu Thanh Y, những người có thể nhìn xa trông rộng và có ảnh hưởng trong giới giang hồ. Chúng ta cần những đồng minh, những người cùng chí hướng, sẵn sàng đối phó với những biến động sắp tới.”

Hắn biết, việc này sẽ đẩy thương hội của hắn vào một vùng nước sâu hơn, nơi kinh doanh và chính trị, giang hồ và quan trường sẽ hòa quyện vào nhau một cách phức tạp. Nguy hiểm sẽ tăng lên gấp bội. Nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. *Để bảo vệ những gì mình có, đôi khi phải mạo hiểm để giành lấy những thứ mình chưa có.*

“Chúng ta đang chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh, Lâm Dịch?” Bạch Vân Nhi hỏi, giọng nàng mang theo chút ngập ngừng.

Lâm Dịch nhìn nàng, đôi mắt hắn kiên định. “Không phải là một cuộc chiến tranh theo cách ta muốn, Vân Nhi. Mà là một cuộc chiến tranh mà ta tin rằng nó đang đến. Biên giới căng thẳng, nạn đói hoành hành, triều đình mục ruỗng… Đây đều là những dấu hiệu không thể chối cãi. Chúng ta cần phải xây dựng một nền tảng vững chắc, một nơi mà chúng ta và những người đi theo chúng ta có thể nương tựa, có thể tự bảo vệ mình khi bão tố ập đến.”

Hắn đưa tay nắm lấy tay nàng, lòng bàn tay ấm áp. “Huynh biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhiều hiểm nguy. Nhưng huynh tin rằng, với sự đồng lòng của tất cả chúng ta, chúng ta sẽ vượt qua. Chúng ta sẽ tìm thấy ý nghĩa cuộc đời, không cần danh xưng vĩ đại, chỉ cần những người ta yêu quý được an toàn.”

Bạch Vân Nhi siết nhẹ tay hắn, ánh mắt nàng tràn đầy tin tưởng và quyết tâm. Nàng hiểu, Lâm Dịch không chỉ đang nói về việc xây dựng một thương hội, mà còn là xây dựng một tương lai, một hy vọng trong một thế giới đang dần chìm vào hỗn loạn. Ánh trăng vẫn vằng vặc trên Thành Thiên Phong, như một lời hứa hẹn, nhưng cũng là một lời nhắc nhở về những bóng tối đang ẩn mình. Cuộc hành trình của Lâm Dịch, của thương hội, và của những con người đã tin tưởng hắn, chỉ mới thực sự bắt đầu.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free