Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 481: Bóng Đêm Triều Đình: Mạng Lưới Rắn Rết

Ngọn lửa quyết tâm rực cháy trong đáy mắt Lâm Dịch, soi sáng căn phòng tối. Cuộc chiến không tiếng súng đã thực sự bắt đầu, và hắn đã sẵn sàng.

***

Đêm đã khuya, nhưng trong căn phòng riêng tại Khách Sạn Vinh Hoa, bầu không khí vẫn đặc quánh bởi những suy tư và lo lắng. Ánh nến lay động, hắt những vệt sáng vàng vọt lên bức tường, in bóng Lâm Dịch đang ngồi tĩnh lặng trước bàn trà. Cuốn “Cẩm Nang Kế Sách” của hắn nằm mở, những nét chữ vừa được thêm vào vẫn còn tươi mực, như một lời nhắc nhở không ngừng về mối đe dọa mới. Bạch Vân Nhi ngồi đối diện, dáng vẻ thanh thoát thường ngày nay nhuốm màu nghiêm nghị, đôi mắt thông minh dõi theo từng cử chỉ của Lâm Dịch. Bên cạnh nàng, Vương Đại Trụ vạm vỡ, khuôn mặt chất phác ẩn chứa sự băn khoăn rõ rệt, bàn tay nắm chặt chuôi kiếm giắt bên hông, một thói quen vô thức khi hắn cảm thấy bất an.

Không khí trầm lắng đến mức có thể nghe rõ tiếng gió đêm rít nhẹ qua khe cửa, hay tiếng va chạm tinh tế của những chén trà sứ trên khay. Mùi hương gỗ đánh bóng và một chút nước hoa cao cấp thoang thoảng trong không khí, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ với sự căng thẳng đang bao trùm. Lâm Dịch khẽ hắng giọng, phá vỡ sự im lặng.

“Thông tin về Thẩm Đại Nhân này… có vẻ chúng ta đã đánh giá thấp mức độ phức tạp của tình hình,” giọng hắn trầm thấp, mang theo chút mệt mỏi nhưng vẫn đầy sự tập trung. Hắn đưa ngón tay chỉ vào một vài dòng ghi chép trong cu���n cẩm nang, nơi hắn vừa phác thảo một sơ đồ mơ hồ về mạng lưới quyền lực của Thẩm Đại Nhân mà hắn tự hình dung. Những nét vẽ đơn giản như một cái cây với vô vàn rễ đâm sâu vào lòng đất, ám chỉ sự lan tỏa rộng khắp và khó nhổ tận gốc.

Bạch Vân Nhi khẽ gật đầu, đôi mắt sắc sảo thoáng qua vẻ lo lắng. “Một quan chức cấp cao như vậy, lại có thể thao túng đến mức này… Thật đáng sợ. Nếu những gì Trương Quản Sự nói là thật, thì ảnh hưởng của ông ta không chỉ giới hạn trong triều đình mà còn len lỏi vào từng ngóc ngách của thương trường. Các thương nhân lớn ở đây e ngại ông ta còn hơn cả quan phủ bình thường.” Nàng nhớ lại những lời đồn đại mà mình đã thu thập được từ khi đặt chân đến Thương Hải Thành, những câu chuyện thì thầm về những thương hội lớn bỗng chốc sụp đổ chỉ vì "đắc tội" với một thế lực vô hình.

Vương Đại Trụ, với bản tính trực tính, không kìm được sự sốt ruột. “Vậy chúng ta phải làm gì, đại ca? Chờ đợi sao? Ta thấy khó chịu lắm khi chỉ ngồi yên thế này.” Hắn nhìn Lâm Dịch, ánh mắt lộ rõ sự sẵn sàng hành động, chỉ cần một hiệu lệnh.

Lâm Dịch khẽ lắc đầu. “Không. Chúng ta cần hiểu rõ hơn về ông ta. Đánh địch phải biết địch. Chúng ta không thể đối phó với một kẻ thù mà chúng ta không biết rõ mặt mũi. Những gì chúng ta có bây giờ chỉ là những mảnh ghép rời rạc, những lời đồn đại và suy đoán. Điều đó là không đủ.” Hắn nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng.

Trong thâm tâm, Lâm Dịch đang xoay vần với hàng ngàn suy nghĩ. Hắn từng đối phó với Quan Đại Nhân ở Thành Thiên Phong, một kẻ tham lam vặt vãnh, dễ dàng bị thao túng và hạ gục bằng mưu mẹo. Nhưng Thẩm Đại Nhân lại là một cấp độ hoàn toàn khác. Hắn là một con bạch tuộc khổng lồ, vươn những xúc tu quyền lực ra khắp nơi. *Đây không chỉ là một vấn đề cá nhân hay một cuộc đối đầu cục bộ. Đây là một vấn đề hệ thống, một căn bệnh ăn sâu vào tận xương tủy của Đại Hạ vương triều.* Lâm Dịch cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Cái cảm giác bất lực, sợ hãi không thể bảo vệ được những gì mình trân trọng, lại dâng lên trong lòng.

Hắn đã từng mơ về một cuộc sống bình yên, đủ ăn đủ mặc, bảo vệ được gia đình nhỏ của mình. Nhưng giờ đây, những mơ ước đó dường như quá xa vời trước tầm vóc của mối đe dọa này. Thành Thiên Phong, với những chính sách cải cách mà hắn đã dày công xây dựng, với những hạt giống thịnh vượng mà hắn đã gieo trồng, có thể bị cuốn phăng bất cứ lúc nào bởi một cơn bão chính trị mà Thẩm Đại Nhân là tâm điểm.

*Tri thức là vũ khí mạnh nhất.* Câu nói này lại vang vọng trong tâm trí hắn. Để sinh tồn, để bảo vệ, hắn phải trở nên thông minh hơn, hiểu biết hơn. Hắn không thể dựa vào sức mạnh cơ bắp hay phép thuật tu luyện, thứ mà hắn không có. Hắn chỉ có bộ óc của mình, tư duy logic của một người hiện đại, và khả năng thu thập, phân tích thông tin.

“Vân Nhi,” Lâm Dịch quay sang Bạch Vân Nhi, “nàng hãy tiếp tục thu thập thông tin từ các thương nhân khác trong hội nghị. Đặc biệt chú ý đến những người có vẻ dè dặt khi nhắc đến Thẩm Đại Nhân, hoặc những người có giao dịch bất thường trong thời gian gần đây. Bất kỳ chi ti���t nhỏ nào cũng có thể hữu ích.”

Bạch Vân Nhi gật đầu, “Thiếp hiểu. Thiếp sẽ cẩn trọng.” Nàng biết Lâm Dịch không chỉ đơn thuần muốn biết về Thẩm Đại Nhân, mà hắn đang tìm kiếm những điểm yếu, những khe hở trong mạng lưới vững chắc đó, hoặc ít nhất là cách để hiểu rõ quy luật vận hành của nó.

“Đại Trụ,” Lâm Dịch nhìn Vương Đại Trụ, “ngươi hãy tăng cường cảnh giác. Ta không chắc Thẩm Đại Nhân có biết đến sự tồn tại của chúng ta hay không, nhưng ở một nơi phức tạp như Thương Hải Thành, sự cẩn trọng không bao giờ là thừa. Bảo vệ an toàn cho mọi người là ưu tiên hàng đầu.”

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, “Đại ca cứ yên tâm. Ta sẽ không để bất cứ ai làm hại mọi người đâu.” Dù trong lòng vẫn còn chút băn khoăn về mối đe dọa lớn hơn, nhưng sự trung thành và quyết tâm của hắn không hề suy suyển.

Lâm Dịch quay lại cuốn cẩm nang, viết thêm vài dòng. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Hắn đã khắc cốt ghi tâm câu nói này từ khi đặt chân đến Đại Hạ. Nhưng hắn cũng tin rằng, sự bất công có thể bị chống lại, miễn là có đủ tri thức và ý chí. Màn đêm bao trùm Khách Sạn Vinh Hoa, nhưng trong căn phòng này, ngọn lửa của một cuộc chiến mới đã được thắp lên, không phải bằng gươm đao, mà bằng những suy tính và mưu lược.

***

Sáng sớm hôm sau, trước khi ngày thứ hai của hội nghị liên minh thương nghiệp chính thức bắt đầu, Lâm Dịch đã hẹn Trương Quản Sự tại một góc khuất trong quán trà của Khách Sạn Vinh Hoa. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi xuống những bàn trà gỗ lim bóng loáng, mang theo chút hơi ấm xua đi cái lạnh se của đêm khuya. Tiếng trò chuyện nhẹ nhàng của các thương nhân khác râm ran khắp quán, tiếng chén trà va vào đĩa sứ khe khẽ, và một giai điệu du dương của tiếng tiêu sáo từ một góc phòng tạo nên một bầu không khí tao nhã, yên bình đến lạ.

Trương Quản Sự trông có vẻ mệt mỏi hơn đêm qua, quầng thâm dưới mắt lộ rõ, nhưng ánh mắt ông ta vẫn tinh tường và sắc sảo. Ông ta chậm rãi nhấp một ngụm trà, hơi nóng tỏa ra làm ấm lòng bàn tay. Mùi trà thơm dịu quấn quýt quanh mũi, xen lẫn mùi gỗ đánh bóng và một chút gia vị lạ từ nhà bếp.

“Trương Quản Sự, về chuyện Thẩm Đại Nhân… liệu ngài có thể tiết lộ thêm?” Lâm Dịch mở lời, giọng nói của hắn nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, như một mũi khoan thăm dò vào một lớp đất cứng.

Trương Quản Sự đặt chén trà xuống, khẽ thở dài. “Lâm lão đệ, việc này không đơn giản. Mạng lưới của ông ta thâm căn cố đế, không chỉ ở kinh đô mà còn vươn ra các thành phố lớn, kể cả Thương Hải Thành này. Nhiều thương nhân lớn đều ít nhiều có liên quan, hoặc bị ông ta khống chế, hoặc phải nương tựa vào ông ta để kiếm chút lợi lộc.” Ông ta liếc nhìn xung quanh một cách kín đáo, đảm bảo không có tai mắt nào đang chú ý đến cuộc trò chuyện của họ. “Thẩm Đại Nhân không chỉ là một quan chức tham nhũng bình thường, ông ta là một kẻ thao túng cả hệ thống, một kiến trúc sư của sự mục ruỗng.”

Lâm Dịch lắng nghe, mỗi lời của Trương Quản Sự đều như khắc sâu thêm vào những gì hắn đã suy đoán đêm qua. *Một kiến trúc sư của sự mục ruỗng.* Hắn thầm nhẩm lại cụm từ đó. Điều này càng khẳng định rằng việc đối phó với Thẩm Đại Nhân không phải là một cuộc chiến đơn lẻ, mà là một cuộc chiến chống lại cả một thể chế.

“Vậy có cách nào để ta nắm bắt được động thái của ông ta không?” Lâm Dịch hỏi, ánh mắt hắn sáng lên vẻ tính toán. Hắn không muốn chỉ ngồi chờ đợi và phản ứng, hắn muốn chủ động nắm bắt thông tin, từ đó đưa ra những bước đi chiến lược.

Trương Quản Sự trầm ngâm một lát, rồi hạ thấp giọng hơn nữa. “Ông ta sắp có một động thái lớn, liên quan đến chính sách thuế và quân lương. Điều này sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến toàn bộ thương trường, từ các thương hội lớn cho đến những tiểu thương nhỏ lẻ. Sẽ có kẻ được lợi, và cũng sẽ có kẻ thân bại danh liệt. Hãy chú ý đến những biến động trên thị trường vật liệu chiến lược và lương thực. Đặc biệt là những mặt hàng liên quan đến quân đội.”

Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Quân lương và thuế. Đây là hai yếu tố cực kỳ nhạy cảm, đặc biệt trong bối cảnh Đại Hạ đang đối mặt với tình hình biên giới căng thẳng và nạn đói ở nhiều vùng. *Nếu Thẩm Đại Nhân thao túng những chính sách này, hắn không chỉ làm giàu cho bản thân mà còn đang đẩy Đại Hạ vào tình thế nguy hiểm hơn.* Điều này càng củng cố niềm tin của Lâm Dịch rằng sự tham nhũng của Thẩm Đại Nhân là một trong những nguyên nhân gốc rễ gây ra sự bất ổn của vương triều.

“Những biến động trên thị trường vật liệu chiến lược và lương thực…” Lâm Dịch lẩm bẩm, ghi nhớ lời dặn dò của Trương Quản Sự. *Đây chính là một mảnh ghép quan trọng.* Hắn đã thấy những tin đồn về nạn đói và tình hình biên giới trong các cuộc trò chuyện phiếm ở quán trà đêm qua. Nếu những lời đó không phải là vô căn cứ, thì sự can thiệp của Thẩm Đại Nhân vào quân lương và thuế có thể là một cú đánh chí mạng vào lòng dân và khả năng phòng thủ của Đại Hạ.

Trương Quản Sự nhấp thêm một ngụm trà, sau đó cẩn trọng đặt chén xuống và đưa tay vào trong áo, rút ra một mảnh giấy nhỏ, gấp gọn gàng. Ông ta đẩy nó qua bàn cho Lâm Dịch. “Đây là một vài ký hiệu… nó ám chỉ những nơi hoặc những người có thể cung cấp thêm thông tin, nhưng cần phải hết sức cẩn thận. Những người này không dễ tiếp cận, và họ cũng không muốn bị lộ diện. Hãy coi chừng, Lâm lão đệ, bước chân vào vũng lầy của Thẩm Đại Nhân, một khi đã nhúng chàm thì rất khó thoát ra.”

Lâm Dịch nhẹ nhàng cầm lấy mảnh giấy, cảm nhận sự thô ráp của nó. Hắn khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định. “Đa tạ Trương Quản Sự đã chỉ giáo. Lâm Dịch xin ghi nhớ.” Hắn cẩn thận cất mảnh giấy vào trong túi áo, cảm giác như đang cất giữ một quả bom hẹn giờ.

Trong lòng Lâm Dịch, hắn đã mường tượng ra một mạng lưới tình báo phức tạp hơn nhiều so với những gì hắn từng xây dựng ở Thành Thiên Phong. Ở đây, hắn phải đối mặt với những thế lực tinh vi hơn, những kẻ đã quen với việc ẩn mình trong bóng tối. Trương Quản Sự, với sự thận trọng và kiến thức sâu rộng của mình, có thể là một đồng minh quý giá, một nguồn thông tin chính thống. Nhưng để thực sự đào sâu vào mạng lưới của Thẩm Đại Nhân, hắn sẽ cần đến những kênh thông tin khác, những kênh ít chính thống hơn, nhưng lại hiệu quả không kém trong việc thu thập tin t���c ở những ngóc ngách mà ánh sáng không thể chiếu tới.

*Sự phức tạp và quy mô mạng lưới của Thẩm Đại Nhân cho thấy đây sẽ là một cuộc chiến lâu dài và đầy cam go, không chỉ với một cá nhân mà là một hệ thống.* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Nhưng ta không thể lùi bước. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, để sinh tồn, ta phải chiến đấu.*

Khi Trương Quản Sự đứng dậy cáo từ, Lâm Dịch nhìn theo bóng lưng ông ta. Hắn biết, từ giờ trở đi, mỗi bước đi của hắn ở Thương Hải Thành sẽ không chỉ là để mở rộng thương nghiệp, mà còn là để thăm dò, để chuẩn bị cho một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Mùi trà vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây, nó không còn mang lại sự thư thái, mà là mùi vị của một trận chiến đang đến gần.

***

Chiều tối cùng ngày, Bến Cảng Lớn của Thương Hải Thành nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Tiếng hải âu kêu vang, hòa lẫn với tiếng sóng biển vỗ rì rào vào cầu cảng gỗ. Tiếng còi tàu rúc lên từng hồi, tiếng la hét của những người khuân vác, tiếng bánh xe kẽo kẹt khi hàng hóa được di chuyển lên xuống tàu, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn nhưng đầy sức sống. Mùi nước biển mặn mà, mùi cá tươi, mùi hắc ín từ những con tàu, xen lẫn mùi lạ từ những kiện hàng hóa phương xa, tất cả quện vào nhau tạo nên một không khí đặc trưng của thành phố cảng.

Lâm Dịch cùng Vương Đại Trụ đi dạo dọc theo bến cảng, hòa mình vào dòng người tấp nập. Hắn quan sát từng con người, từng hoạt động, cố gắng nắm bắt nhịp sống và những dấu hiệu tiềm ẩn. Vương Đại Trụ đi cạnh hắn, thân hình vạm vỡ như một bức tường vững chắc, đôi mắt cảnh giác quét qua xung quanh. Sau một hồi, Lâm Dịch khẽ ra hiệu, và Vương Đại Trụ hiểu ý, lùi lại một khoảng cách vừa đủ để hắn có thể hành động riêng tư.

Lâm Dịch rẽ vào một con hẻm nhỏ, nơi ánh sáng yếu ớt của những chiếc đèn lồng treo lủng lẳng không thể xua tan hết bóng tối. Hắn tìm đến một quán rượu nhỏ, cũ kỹ, nép mình giữa những nhà kho và cửa tiệm xập xệ. Bên trong, mùi rượu rẻ tiền, mồ hôi và khói thuốc lá nồng nặc. Tiếng cười nói ồn ào và những câu chuyện tục tĩu vang vọng, nhưng Lâm Dịch vẫn giữ vẻ mặt bình thản. Hắn tìm đến một góc khuất, nơi Trần Nhị Cẩu và Cố lão bản đã đợi sẵn.

Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt nhanh nhẹn, lập tức đứng dậy khi thấy Lâm Dịch. “Đại ca!” Hắn khẽ gọi, vẻ mặt đầy nhiệt tình. Cố lão bản, thân hình tròn trĩnh, khuôn mặt luôn tươi cười, đôi mắt ti hí nhưng rất tinh tường, chỉ khẽ gật đầu, khóe miệng vẫn giữ nguyên nụ cười thường trực.

Lâm Dịch ngồi xuống, ánh sáng yếu ớt của đèn lồng không thể che giấu vẻ mặt nghiêm túc của hắn. Hắn không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề. “Nhị Cẩu, ngươi và Cố lão bản hãy âm thầm điều tra. Ta cần biết những thương nhân nào gần đây có giao dịch bất thường, đặc biệt là với quân đội hoặc quan phủ. Những giao dịch lớn về vật liệu chiến lược, lương thực, thuốc men. Và quan trọng hơn, ta cần những tin đồn về tình hình biên giới, nạn đói ở các vùng lân cận, và bất kỳ động thái nào của quan lại cấp cao có liên quan đến những vấn đề này.”

Trần Nhị Cẩu lập tức đáp lời, giọng nói rõ ràng và đầy quyết tâm. “Rõ, đại ca! Ta sẽ cử người đi ngay. Đảm bảo thông tin sẽ đến tay đại ca nhanh nhất!” Hắn luôn là người sẵn sàng hành động theo mệnh lệnh của Lâm Dịch, không chút do dự.

Cố lão bản vuốt chòm râu bạc, đôi mắt ti hí lấp lánh sự tinh ranh. “Lão bản Lâm cứ yên tâm, lão hủ có tai mắt khắp nơi. Từ những quán trà vỉa hè đến những sòng bạc ngầm, không có chuyện gì có thể qua mắt lão hủ. Nhưng… việc này có vẻ không nhỏ. Thông tin về quan chức cấp cao và quân đội thì không hề rẻ đâu. Giá cả…” Ông ta nháy mắt, ám chỉ đến chi phí cho việc thu thập những tin tức nhạy cảm này.

Lâm Dịch đặt một túi tiền nhỏ lên bàn, tiếng kim loại va chạm leng keng vang lên trong không gian ồn ào. “Tiền bạc không phải vấn đề. Quan trọng là thông tin phải chính xác và nhanh chóng. Nhớ, tuyệt đối phải kín đáo. Không được để bất cứ ai biết chúng ta đang điều tra về những việc này.” Hắn nhìn thẳng vào mắt Cố lão bản, vẻ mặt kiên quyết. Đây là những thông tin có thể gây nguy hiểm đến tính mạng, không thể sơ suất.

Cố lão bản gật gù, vuốt râu. “Được, được. Lão hủ hiểu. Lâm lão bản đã nói vậy, lão hủ sẽ cố gắng hết sức.” Ông ta đưa tay nhận lấy túi tiền, cảm nhận sự chắc nặng của nó, nụ cười trên môi càng rạng rỡ.

Lâm Dịch đưa cho Trần Nhị Cẩu một mảnh giấy khác, trên đó hắn đã ghi vắn tắt những loại thông tin cụ thể cần thu thập. “Cứ theo danh sách này mà làm. Nếu có bất kỳ điều gì bất thường, lập tức báo cho ta.”

Trần Nhị Cẩu cẩn thận cất mảnh giấy và tiền vào trong áo, ánh mắt đầy nhiệt huyết. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Hắn đứng dậy, cùng Cố lão bản nhanh chóng rời đi, hòa vào dòng người tấp nập của bến cảng. Chúng biến mất như những bóng ma, chỉ để lại Lâm Dịch ngồi lại trong quán rượu ồn ào.

Lâm Dịch nhấp một ngụm rượu đã nguội, vị cay nồng xộc lên mũi. Hắn biết, để đối phó với Thẩm Đại Nhân, hắn không thể chỉ dựa vào một nguồn thông tin duy nhất. Hắn cần một mạng lưới rộng khắp, từ những kênh chính thống như Trương Quản Sự, cho đến những tai mắt len lỏi trong xã hội ngầm như Trần Nhị Cẩu và Cố lão bản. *Sự hòa trộn giữa mạng lưới giang hồ và những nguồn thông tin chính thống sẽ giúp ta có cái nhìn toàn diện và sâu sắc hơn về thế lực này.*

Hắn nghĩ về những lời dặn dò của Trương Quản Sự về "động thái lớn" liên quan đến thuế và quân lương. Hắn cũng liên kết nó với những tin đồn về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng và nạn đói ở các vùng lân cận. *Nếu Thẩm Đại Nhân đang thao túng những chính sách này để trục lợi, thì không chỉ người dân mà cả quốc gia cũng sẽ phải gánh chịu hậu quả.*

Lâm Dịch đứng dậy, bước ra khỏi quán rượu nhỏ. Gió biển mặn mà thổi qua, làm tóc hắn bay nhẹ. Hắn nhìn ra phía biển rộng lớn, nơi những con thuyền đang neo đậu, chờ đợi những chuyến hành trình mới. Tương lai của Đại Hạ cũng như những con thuyền đó, đang đứng trước một cơn bão lớn. Và hắn, một người xuyên không không có thiên phú tu luyện hay "bàn tay vàng" nào, lại đang cố gắng chèo chống trong cơn bão ấy.

*Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Hắn tự nhủ. *Và để sinh tồn, ta phải hiểu rõ cuộc chơi, phải nắm bắt được những biến động nhỏ nhất, và phải sẵn sàng cho mọi kịch bản.* Ánh đèn lồng dọc bến cảng lung linh trong màn đêm, như những đốm lửa nhỏ nhoi giữa một thế giới đầy rẫy hiểm nguy và bất ổn. Cuộc chiến tình báo đã chính thức bắt đầu, và Lâm Dịch đã đặt những viên gạch đầu tiên cho chiến lược của mình. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiến lên.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free