Lạc thế chi nhân - Chương 480: Bức Màn Quyền Lực: Bóng Hình Thẩm Đại Nhân
Ánh đèn lồng rực rỡ của Thương Hải Thành về đêm đã tắt từ lâu, nhường chỗ cho những tia nắng sớm đầu tiên hắt qua khung cửa sổ khách điếm. Không khí sau cuộc trò chuyện đêm qua vẫn còn vương vấn trong tâm trí Lâm Dịch, những lời của Trương Quản Sự như những mảnh ghép sắc bén, phác họa nên một bức tranh hỗn loạn và đầy rẫy cạm bẫy của thế giới này. "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành"... những điều mà hắn từng cho là huyền thoại xa vời, giờ đây lại được nhắc đến bởi một người thực dụng như Trương Quản Sự, khiến tâm trí hắn không ngừng suy tư. Hắn đã hít một hơi thật sâu, tự nhủ rằng cuộc chơi lớn đã thực sự bắt đầu, và hắn không thể lùi bước.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua tấm rèm lụa mỏng, Lâm Dịch đã thức dậy từ sớm. Hắn không có thói quen ngủ nướng, đặc biệt là khi đứng trước một sự kiện trọng đại như hội nghị thương nghiệp này. Hắn cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng, không chỉ là gánh nặng của thương hội, của những giá trị mà hắn đang theo đuổi, mà còn là trách nhiệm với những con người đã tin tưởng đi theo hắn.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, cũng đã chỉnh tề đứng đợi bên ngoài phòng. Hắn mặc một bộ y phục bằng vải thô màu xám tro, dù đơn giản nhưng sạch sẽ, gọn gàng, tương phản rõ rệt với những bộ gấm vóc sang trọng mà Lâm Dịch đã thấy ở đây. Vết sẹo nhỏ trên má hắn dường như càng làm tăng thêm vẻ kiên nghị.
“Lâm ca, chúng ta đi thôi?” Vương Đại Trụ nói, giọng nói to, rõ ràng nhưng được kiềm chế đôi chút để không gây ồn ào. Hắn nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy tin tưởng, xen lẫn một chút lo lắng cho người huynh đệ của mình trong cái thế giới xa hoa, phức tạp này.
Lâm Dịch gật đầu, khuôn mặt trầm tư. Hắn nhìn lại căn phòng một lượt, như muốn ghi nhớ mọi thứ trước khi bước vào một đấu trường mới. Bước ra ngoài, hành lang khách sạn đã bắt đầu nhộn nhịp. Mùi hương gỗ đánh bóng, mùi nước hoa cao cấp của các thương nhân qua lại, hòa lẫn với hương vị gia vị lạ từ nhà bếp đang chuẩn bị bữa sáng, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác phức tạp. Tiếng bước chân thưa thớt, tiếng trò chuyện nhỏ đủ để lọt vào tai, nhưng vẫn giữ được sự tinh tế và kín đáo của một nơi sang trọng.
Khi Lâm Dịch và Vương Đại Trụ bước xuống đại sảnh, khung cảnh trước mắt khiến Vương Đại Trụ không khỏi há hốc miệng. Đại sảnh của Khách Sạn Vinh Hoa được trang hoàng lộng lẫy hơn nhiều so với tưởng tượng của hắn. Những cột trụ cao vút được chạm khắc tinh xảo hình rồng phượng, trần nhà cao vời vợi treo những chiếc đèn lồng làm từ lụa và ngọc bích, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ nhưng đủ để làm nổi bật vẻ sang trọng của từng chi tiết. Sàn nhà lát đá cẩm thạch bóng loáng, phản chiếu ánh sáng từ bên ngoài và những ngọn đèn lung linh.
Hàng trăm thương nhân, từ trung niên đến lão niên, ăn vận những bộ gấm vóc lụa là đủ màu sắc, đang tụ tập thành từng nhóm nhỏ, trò chuyện rôm rả. Tiếng xì xào bàn tán, tiếng cười nhỏ, tiếng cụng chén trà vang vọng khắp không gian, tạo nên một bầu không khí nhộn nhịp nhưng lại ẩn chứa sự căng thẳng, như những dòng điện ngầm đang chảy dưới vẻ ngoài yên bình. Khí thế của những người này khác hẳn với những gì Lâm Dịch từng thấy ở Thành Thiên Phong, nơi mà sự giàu có thường đi kèm với sự phô trương, thì ở đây, quyền lực và sự tinh tế được thể hiện một cách kín đáo, thông qua từng cử chỉ, ánh mắt và lời nói.
Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Hắn không chỉ nhìn thấy những bộ trang phục đắt tiền hay những đồ trang sức lấp lánh, mà hắn còn thấy những ánh mắt sắc sảo, những nụ cười xã giao ẩn chứa sự dò xét, những cái bắt tay hờ hững nhưng có thể quyết định vận mệnh của cả một thương hội. Hắn lướt mắt qua từng nhóm người, ghi nhận các gương mặt quyền lực và những thế lực ẩn mình. Có những thương nhân trẻ tuổi, đầy tham vọng, cố gắng chen chân vào các nhóm lớn hơn. Lại có những vị lão bản trầm ngâm, chỉ ngồi một góc uống trà, nhưng ánh mắt của họ lại tinh anh và thâm sâu, quan sát mọi động thái của những người xung quanh. Đây không chỉ là một hội nghị thương nghiệp đơn thuần, mà còn là một sàn đấu quyền lực, nơi mà sự giàu có không phải là tất cả, mà mưu lược và thế lực mới là yếu tố quyết định.
“Lâm huynh đến sớm vậy, khí thế của Thương Hải Thành có làm huynh choáng ngợp không?” Một giọng nói quen thuộc vang lên. Trương Quản Sự, ăn vận một bộ y phục lụa màu xanh đậm, thêu hoa văn tinh xảo, gương mặt vẫn giữ vẻ khôn ngoan và có chút xảo quyệt, nhưng ánh mắt lại ánh lên sự quan tâm chân thành. Hắn điềm nhiên bước đến, không quá vồ vập nhưng cũng không kém phần thân mật.
Lâm Dịch quay lại, khẽ mỉm cười. “Trương Quản Sự cũng đến sớm. Quả nhiên là đại đô hội. Nhưng ta tin, cơ hội lớn cũng đi kèm thách thức lớn.” Hắn nói, giọng điệu trầm ổn, ánh mắt kiên định. Trong tâm trí hắn, hình ảnh của Thành Thiên Phong, của những người dân chất phác, của những con người đã đặt niềm tin vào hắn, lại hiện lên. Hắn không thể để họ thất vọng. Hắn không thể để những giá trị mà hắn đã dày công xây dựng bị vùi dập bởi những cuộc đấu đá quyền lực này.
"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ thầm, "và cũng không ai có thể mong chờ sự dễ dàng. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và muốn sinh tồn trong một thế giới khắc nghiệt như thế này, trí tuệ phải là vũ khí mạnh nhất."
Trương Quản Sự mỉm cười, ánh mắt đánh giá Lâm Dịch. "Lâm huynh quả nhiên không hổ danh. Người trẻ tuổi mà có được sự điềm tĩnh và thấu đáo như vậy thật hiếm thấy. Xem ra, Thiên Phong Thương Hội của huynh sẽ không dễ dàng bị những con cá mập ở đây nuốt chửng đâu." Hắn khẽ liếc nhìn Vương Đại Trụ đang đứng cạnh Lâm Dịch, ánh mắt hơi ngạc nhiên trước vẻ ngoài chất phác nhưng kiên định của người hộ vệ. "Vị này là..."
"Đây là Vương Đại Trụ, người bạn đồng hành thân thiết của ta," Lâm Dịch giới thiệu. "Đại Trụ, đây là Trương Quản Sự, người đã giúp đỡ chúng ta rất nhiều."
Vương Đại Trụ gật đầu, hơi cúi người chào. "Chào Trương Quản Sự." Giọng hắn vẫn to và rõ ràng, không hề có vẻ sợ sệt hay rụt rè trước sự sang trọng của đối phương.
Trương Quản Sự gật đầu đáp lễ, có vẻ hài lòng với thái độ của Vương Đại Trụ. Hắn quay lại nhìn Lâm Dịch. "Hội nghị khai mạc sẽ bắt đầu sau một khắc nữa. Sẽ có một vài bài phát biểu mang tính hình thức, sau đó là thời gian tự do giao lưu. Đây chính là lúc để Lâm huynh thể hiện bản thân, hoặc ít nhất là thu thập thông tin." Hắn nói, giọng điệu có chút ẩn ý. "Dù sao thì, Thương Hải Thành này phức tạp hơn nhiều so với những gì người ngoài có thể hình dung. Đằng sau mỗi lời chào hỏi, mỗi nụ cười đều có thể ẩn chứa một ý đồ."
Lâm Dịch gật đầu. "Ta hiểu. Cảm ơn Trương Quản Sự đã nhắc nhở." Hắn lại đảo mắt quanh đại sảnh, cố gắng ghi nhớ càng nhiều khuôn mặt, càng nhiều chi tiết càng tốt. Những lời nói của Trương Quản Sự càng củng cố thêm suy nghĩ của hắn. Hội nghị này không phải là nơi để phô trương, mà là nơi để quan sát, phân tích và tìm kiếm những lỗ hổng, những cơ hội trong bức tranh quyền lực chằng chịt này. Hắn cảm nhận được một áp lực vô hình từ bầu không khí chính trị, một thứ áp lực không đến từ vũ lực, mà đến từ sự tính toán, từ những âm mưu chồng chất, từ những lợi ích đan xen. Hắn biết, mình phải thật cẩn trọng.
***
Phiên khai mạc trôi qua với những bài diễn văn dài dòng, hoa mỹ nhưng rỗng tuếch, ca ngợi sự phồn vinh của Thương Hải Thành, tầm quan trọng của liên minh thương nghiệp, và những lời chúc tụng sáo rỗng. Lâm Dịch ngồi lắng nghe, vẻ mặt bình thản nhưng tâm trí lại không ngừng phân tích từng lời nói, từng cử chỉ của những nhân vật chủ chốt. Hắn nhận ra, những bài phát biểu này không phải để truyền đạt thông tin, mà là để khẳng định vị thế, để thăm dò phản ứng, và để gián tiếp đưa ra những tuyên bố chính trị ngầm.
Khi phiên khai mạc kết thúc, các thương nhân tản ra nghỉ ngơi. Tiếng ồn ào lại một lần nữa tràn ngập đại sảnh, nhưng giờ đây nó mang một sắc thái khác – sắc thái của sự tự do giao lưu, nơi những cuộc mặc cả, những lời hứa hẹn và cả những lời đe dọa được trao đổi dưới vỏ bọc của những ly trà thơm. Lâm Dịch không vội vàng chen chân vào các nhóm đông người. Hắn biết, hắn không có nhiều vốn liếng để cạnh tranh trực tiếp với những lão làng ở đây. Vũ khí của hắn là trí tuệ, là khả năng quan sát và phân tích.
Hắn chọn một góc khuất trong quán trà nhỏ nằm trong khuôn viên khách sạn. Nơi đây yên tĩnh hơn đại sảnh nhiều, nhưng vẫn đủ để hắn quan sát dòng người qua lại và lắng nghe những mẩu chuyện phiếm. Quán trà được thiết kế tinh tế với những bàn gỗ lim đánh bóng, những bộ ấm chén sứ ngọc trắng ngà. Mùi trà Phổ Nhĩ ủ lâu năm, hòa lẫn với hương sen khô thoang thoảng, tạo nên một không gian thư thái, đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng ngầm ở bên ngoài. Lâm Dịch nhấp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ và hậu ngọt lan tỏa trong khoang miệng. Hắn cảm thấy thoải mái hơn đôi chút, nhưng đôi mắt vẫn không ngừng lướt qua những người đang bàn tán. Vương Đại Trụ vẫn đứng im lặng phía sau hắn, ánh mắt cảnh giác quét qua những người xung quanh, sẵn sàng bảo vệ Lâm Dịch bất cứ lúc nào.
Không lâu sau, một vài thương nhân trẻ tuổi, ăn mặc khá sang trọng nhưng vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng, ngồi xuống bàn gần Lâm Dịch. Họ nói chuyện khá nhỏ, nhưng với thính giác nhạy bén của Lâm Dịch, hắn vẫn có thể nghe rõ từng lời.
“...thật là không dễ dàng. Mấy vị quan lớn ở kinh đô, đặc biệt là Thẩm Đại Nhân, động một cái là lay chuyển cả nửa giang sơn,” một thương nhân trẻ tuổi, có vẻ là người đứng đầu nhóm, thở dài nói. Giọng hắn đầy vẻ bất lực.
Thương nhân thứ hai, trông già dặn hơn một chút, khẽ gật đầu, khuôn mặt nhăn nhó. “Phải, nghe nói ông ta mới ra tay chỉnh đốn một vài mối làm ăn lớn. Cấm cửa hết, không cần biết lý do... Chỉ vì không ‘biết điều’.” Hắn ta nhấn mạnh hai chữ "biết điều" với một vẻ khinh bỉ pha lẫn sợ hãi. “Một vị lão bản gạo cội trong ngành buôn tơ lụa, gia sản bạc triệu, chỉ vì không chịu nhường một lô hàng lớn cho người nhà của Thẩm Đại Nhân, liền bị vu oan là buôn lậu, hàng hóa bị tịch thu, thương hội đóng cửa. Mấy đời tích lũy, phút chốc tan thành mây khói.”
Thương nhân thứ ba, trẻ nhất trong nhóm, run rẩy nói. “Quyền lực của ông ta còn hơn cả Hoàng đế thực quyền... Ai dám đắc tội? Nghe nói ngay cả mấy vị đại quan trong triều cũng phải nể mặt ông ta ba phần. Chúng ta, những thương nhân nhỏ bé này, làm sao có thể chống lại?”
Lâm Dịch nhấp trà, vẻ mặt bình thản nhưng đôi mắt sắc bén lướt qua những người đang bàn tán. Hắn cố gắng chắp nối các mảnh thông tin. "Thẩm Đại Nhân..." Cái tên này không phải lần đầu tiên hắn nghe. Trương Quản Sự đã nhắc đến hắn ta đêm qua, nhưng chỉ là một cái tên trong số những mối đe dọa tiềm tàng. Giờ đây, khi nghe những lời bàn tán đầy sợ hãi và bất lực từ các thương nhân, hắn nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
Trong nội tâm Lâm Dịch, những dòng suy nghĩ hiện đại bắt đầu cuộn chảy. *Một quan chức cấp cao có quyền lực tuyệt đối, có thể can thiệp vào mọi hoạt động kinh tế mà không cần lý do chính đáng. Đây không phải là tham nhũng thông thường. Đây là một dạng quyền lực mà ở thế giới cũ của hắn, người ta gọi là 'chủ nghĩa gia đình trị' hay 'tham nhũng có hệ thống', nơi mà lợi ích cá nhân của một nhóm người được đặt lên trên lợi ích quốc gia và quy tắc pháp luật.*
Hắn nhớ lại những gì Trương Quản Sự đã nói về tình hình Đại Hạ: "Biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận được nhắc đến nhiều hơn. Thẩm Đại Nhân bắt đầu có những động thái chính trị lớn hơn, khiến triều đình cũng như giới thương nhân đều lo lắng." Những lời bàn tán của các thương nhân trẻ tuổi này càng củng cố thêm bức tranh về sự mục ruỗng từ bên trong của Đại Hạ. *Một quốc gia không thể vững mạnh khi quyền lực tập trung vào tay một vài cá nhân tham lam, bóc lột đến tận xương tủy. Những hành động của Thẩm Đại Nhân không chỉ ảnh hưởng đến một vài thương hội, mà nó đang ăn mòn niềm tin vào hệ thống, phá hủy trật tự kinh tế, và đẩy người dân vào cảnh khốn cùng.*
Hắn cũng liên tưởng đến Quan Đại Nhân ở Thành Thiên Phong ngày trước. Quan Đại Nhân cũng là một kẻ tham nhũng, nhưng hắn ta chỉ là một con sâu nhỏ trong một bộ máy khổng lồ. Hắn ta chỉ bóc lột ở quy mô địa phương, và còn có thể bị Lâm Dịch lợi dụng triệt hạ. Còn Thẩm Đại Nhân? Hắn ta là một con mãnh thú, một con "cá mập" thực sự, có thể lay chuyển cả một nền kinh tế, thậm chí là chính trị của cả một vương triều. *Đây không phải là đối thủ mà hắn có thể dùng những chiêu trò nhỏ lẻ để đối phó. Đây là một thế lực mà hắn phải hiểu rõ tận gốc rễ, phải phân tích kỹ lưỡng từng động thái, nếu không muốn bị nghiền nát.*
Những tin đồn về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành" lại hiện lên trong tâm trí hắn. Phải chăng, sự mục ruỗng từ bên trong của triều đình, cùng với sự bóc lột của những kẻ như Thẩm Đại Nhân, đã tạo ra một môi trường thuận lợi cho những thế lực siêu nhiên, những kẻ lợi dụng sự hỗn loạn để trỗi dậy? *Mọi thứ dường như đang được kết nối với nhau, tạo thành một mạng lưới phức tạp của sự bất ổn, nơi mà một biến động nhỏ cũng có thể gây ra hiệu ứng domino, dẫn đến sự sụp đổ của cả một vương triều.* Lâm Dịch cảm thấy một gánh nặng lớn hơn bao giờ hết đè lên vai mình. Hắn không chỉ phải lo lắng cho thương hội của mình, mà còn phải lo lắng cho tương lai của toàn bộ Đại Hạ, và xa hơn nữa, cho những bí ẩn về thế lực tu hành mà hắn vẫn chưa hiểu rõ.
***
Đêm buông xuống, ánh đèn lấp lánh của Thương Hải Thành rọi qua khung cửa sổ phòng Lâm Dịch, tạo nên một bức tranh huyền ảo nhưng cũng đầy vẻ u ám trong tâm trí hắn. Hắn ngồi trước bàn, trên tay là cuốn sổ Cẩm Nang Kế Sách đã cũ sờn, những trang giấy ố vàng chi chít chữ viết và ký hiệu. Đôi mắt hắn nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những con thuyền vẫn còn thấp thoáng trên bến cảng, và những con đường vẫn còn sáng đèn, nhộn nhịp. Nhưng trong tâm trí hắn, tất cả đã trở nên mờ ảo, nhường chỗ cho hình bóng của một cái tên: Thẩm Đại Nhân.
Những lời bàn tán trong quán trà chiều nay cứ văng vẳng trong đầu hắn. "Thẩm Đại Nhân... một cái tên đ�� để khiến các thương nhân lão luyện run sợ." Hắn đặt cuốn sổ xuống, ngón tay khẽ miết lên bìa sách. *Đây không phải là một quan chức tham nhũng thông thường. Quan Đại Nhân ở Thành Thiên Phong chỉ là một con sâu nhỏ, tham lam vặt vãnh, dễ dàng bị Lâm Dịch lợi dụng và triệt hạ bằng mưu mẹo. Nhưng Thẩm Đại Nhân? Hắn ta là một kẻ thao túng cả hệ thống, một con bạch tuộc khổng lồ vươn vòi khắp nơi, từ triều đình đến thương trường, từ kinh đô đến các thành phố lớn như Thương Hải Thành này. Quyền lực đến mức có thể 'cấm cửa' các mối làm ăn lớn mà không cần lý do chính đáng, chỉ vì 'không biết điều'.*
Lâm Dịch đứng dậy, chậm rãi đi lại trong phòng. Mỗi bước chân của hắn đều nặng trĩu suy tư. Hắn nhớ lại những tháng ngày đầu tiên đặt chân đến Đại Hạ, cái cảnh đói nghèo, sự áp bức từ thế gia địa phương, và sự mục ruỗng của quan trường mà hắn đã chứng kiến. Hắn đã từng nghĩ, chỉ cần bản thân và những người xung quanh có thể sinh tồn, có thể sống một cuộc sống ổn định, thì đã là thành công. Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy quy mô của sự mục ruỗng này, hắn nhận ra mọi thứ không đơn giản như vậy.
*Sự 'bình yên' mà ta đã dày công xây dựng ở Thành Thiên Phong, những chính sách mới mẻ mà ta đã áp dụng, những mối quan hệ mà ta đã tạo dựng, tất cả đều có thể bị phá vỡ bởi một thế lực lớn hơn nhiều, một thế lực mà ta không thể nhìn thấy rõ ràng, không thể chạm vào, nhưng lại có thể điều khiển vận mệnh của hàng triệu người.* Hắn cảm thấy một nỗi lo lắng tiềm ẩn dâng lên trong lòng. Nỗi lo lắng đó không phải là sợ hãi cái chết, mà là sợ hãi sự bất lực, sợ hãi không thể bảo vệ được những gì mình trân trọng.
Hắn lại cầm cuốn Cẩm Nang Kế Sách lên, lật đến một trang trống. Hắn bắt đầu ghi chép, phân tích các thông tin đã thu thập được về Thẩm Đại Nhân.
*Thẩm Đại Nhân:
- Vị trí: Quan chức cấp cao (cần tìm hiểu cụ thể)
- Phạm vi ảnh hưởng: Kinh đô, Thương Hải Thành và có thể rộng hơn.
- Đặc điểm: Quyền lực vượt trội, tham nhũng có hệ thống, thao túng kinh tế và chính trị.
- Cách thức hoạt động: Cấm cửa, tịch thu tài sản, vu oan giá họa.
- Mối liên hệ: Được cho là có liên quan đến sự bất ổn biên giới, nạn đói và dịch bệnh (do sự yếu kém của triều đình dưới sự ảnh hưởng của hắn?).*
Hắn viết xuống, từng nét chữ như khắc sâu thêm vào tâm trí hắn sự nghiêm trọng của tình hình. Hắn liên kết những lời bàn tán về Thẩm Đại Nhân với những gì Trương Quản Sự đã nói đêm qua. Trương Quản Sự có vẻ biết khá nhiều về Thẩm Đại Nhân, điều này có nghĩa là Thiên Phong Thương Hội, hoặc ít nhất là Trương Quản Sự, có thể là một nguồn thông tin quan trọng, thậm chí là một đồng minh tiềm năng trong tương lai. *Trong cuộc chơi này, thông tin là vàng, và đồng minh là vũ khí.*
*Sự xuất hiện của Thẩm Đại Nhân là dấu hiệu cho thấy các cuộc đấu đá chính trị sẽ ngày càng gay gắt và ảnh hưởng trực tiếp đến thương nghiệp và đời sống dân chúng.* Lâm Dịch tự nhủ. *Nếu không có một triều đình mạnh mẽ, liêm chính để kiềm chế những kẻ như Thẩm Đại Nhân, thì Đại Hạ sẽ sớm sụp đổ. Và khi đó, tất cả những gì ta đã xây dựng, tất cả những nỗ lực của ta, cũng sẽ tan thành mây khói.*
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. Ánh đèn của Thương Hải Thành vẫn lấp lánh, nhưng không còn vẻ đẹp quyến rũ như đêm qua. Giờ đây, nó như những đốm lửa nhỏ nhoi giữa một màn đêm đen kịt, đầy rẫy những mối hiểm nguy. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Lâm Dịch nhắm mắt lại, rồi mở ra. Ánh mắt hắn kiên định hơn bao giờ hết. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất. Và sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Để sinh tồn, hắn phải hiểu rõ kẻ thù, hiểu rõ cuộc chơi. Hắn không thể tránh khỏi việc đối mặt với thế lực như Thẩm Đại Nhân, dù trực tiếp hay gián tiếp.
Dù cho tương lai có đầy rẫy hiểm nguy và thử thách, Lâm Dịch biết rằng hắn không thể lùi bước. Hắn sẽ học hỏi, sẽ thích nghi, và sẽ tìm ra con đường riêng của mình, không chỉ để bảo vệ bản thân và những người thân yêu, mà còn để chứng minh rằng ngay cả trong một thế giới đầy tăm tối và mục ruỗng, vẫn có thể tạo dựng nên những giá trị tốt đẹp, những nền tảng cho một tương lai khác. Ngọn lửa quyết tâm rực cháy trong đáy mắt hắn, soi sáng căn phòng tối. Cuộc chiến không tiếng súng đã thực sự bắt đầu, và hắn đã sẵn sàng.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.